Một đuổi một chạy.
Sau khi nói xong Triệu Thương Thương đã tự vả mặt mình, địa chủ lần nữa thất bại thảm hại, cô thua hơi thảm.”Có phải cậu đau họng không muốn nói chuyện không?
Du Mân chộp lấy cây bút, muốn vẽ một con hổ lên mặt Triệu Thương Thương, khống chế cô bằng một tay có hơi khó khăn nên cậu ấy nhờ Triệu Dập Thời giúp đỡ, ném cây bút còn lại cho cậu: “Anh em, nhanh vẽ đi.”Bọn họ biết rõ quán nướng nào ngon, một đám người đi đến đó, không chút khách khí chọn một bó lớn xiên nướng.
Triệu Dập Thời bị bà Trình đang dắt chó đi dạo gọi, cậu ném cây bút cho Giang Tuần đang không làm gì, “Anh em, cậu vẽ đi.””Xin lỗi xin lỗi… Giang Tuần nhận lấy bút.”
Du Mân đã khóa hai tay Triệu Thương Thương không cho cô nhúc nhích, nháy mắt với Giang Tuần, “Nhanh.””Trước khi cậu đến tôi đã thua mấy ván, là Giang Tuần vẽ đó.
Lúc nãy Du Mân đã bị vẽ đầy mặt, bây giờ nắm được cơ hội nên cậu ta không chịu buông tha cho Triệu Thương Thương, cười vô cùng giống nhân vật phản diện trong một bộ phim nào đó.”
“Triệu Thương Thương, nhận thua đi, có phải cậu không thể chịu thua đúng không?””
“Được rồi, thua là thua.””Chị đang lo lắng à?
Triệu Thương Thương trở mặt quá nhanh, “Tiểu Triệu chưa từng chơi xấu.” ”Được chứ, lấy mấy lọ đi.
Đột nhiên cô chịu phối hợp, không tránh nữa.”
Trong sự thúc giục của Du Mân, Giang Tuần mở nắp bút.”
Triệu Thương Thương ngồi xếp bằng trên bãi có, Giang Tuần cũng buộc phải ngồi xuống, Cậu cúi người về phía trước, tiến lại gần, không đề phòng đối diện với đôi mắt cười trong suốt xinh đẹp như ngọc trai của Triệu Thương Thương,Du Mân càng nói càng tức, “Có hợp lý không?
Hàng mi dài chớp hai cái, tạo thành bóng đen mờ nhạt.” Quá gần.Tiếng ve kêu lên xuống như thủy triều.
Tay Giang Tuần cứng lại trong không khí, nhất thời có hơi hoảng, một người giỏi nhất là vẽ như cậu lại không thể đặt bút.” Du Mân quyết định dựa vào chính mình, đến lúc cậu ấy cầm bút lên thì Triệu Thương Thương lại không chịu phối hợp, chạy trốn khắp nơi.
Ngòi bút đẫm mực chậm rãi chạm lên trán Triệu Thương Thương, tạo thành một chấm tròn.Giang Tuần cũng không đáp lại.
Sau đó không có hành động gì nữa.Triệu Thương Thương trở mặt quá nhanh, “Tiểu Triệu chưa từng chơi xấu.
Du Mân: “Chỉ vậy thôi à?”Du Mân không biết cậu là ai, giơ tay phải lên, “Hi, anh em.
“Để tôi tự làm.” Du Mân quyết định dựa vào chính mình, đến lúc cậu ấy cầm bút lên thì Triệu Thương Thương lại không chịu phối hợp, chạy trốn khắp nơi.Có khách đến sạp nhỏ, Trình Thủy đứng dậy cân đào vàng cho khách, ván thứ hai do Triệu Thương Thương dẫn đầu, cô giành được địa chủ.
Một đuổi một chạy.”
Triệu Thương Thương va vào Triệu Dập Thời vừa quay lại, “Bà Trịnh kêu em làm gì thế?””
“Lão Triệu ra ngoài đánh cờ quên mang theo chìa khóa, không có ai ở nhà nên ông ấy bị nhốt bên ngoài, bà đến tìm người mang chìa khóa về cho ông.”Du Mân: “Cho cậu đó, muốn không?
Triệu Dập Thời nhìn Triệu Thương Thương: “Chị đi?”KTV ngoài trời vẫn đang diễn ra, Du Mân gào thét “Ba ngày ba đêm, nửa đêm canh ba”, lấn át những âm thanh khác trên bãi cỏ.
Vì để trốn sự tấn công của Du Mân, Triệu Thương Thương nhận lấy chìa khóa nhà, tung lên, “Được, vậy chị đây tốt bụng quên mình vì cậu.””
Dù sao chạy xe điện về cũng nhanh.Loa phát khúc nhạc dạo bài “Tiểu Yến Tử” vui vẻ.
Đến khi Triệu Thương Thương về nhà, lão Triệu đang nghe đài và làm mồi cho muỗi đốt trong sân.Du Mân: “Chỉ vậy thôi à?
Triệu Thương Thương mở cửa cho ông, cô cũng vào nhà đi vệ sinh.Tất cả mọi người ăn, cậu chỉ nhìn.
“Lão Triệu, nhà mình còn siro ho Xuyên Bối Tỳ Ba Cao không?”Trình Thủy không có hứng thú với chuyện hát hò nên là người quay lại sạp nhỏ đầu tiên, Triệu Thương Thương giới thiệu với Giang Tuần: “Đây là A Thủy.
“Trong tủ lạnh.” Lão Triệu chỉnh tiếng đài nhỏ lại.Triệu Thương Thương tham gia náo nhiệt, vẽ một đường trên mũi Du Mân.
Triệu Thương Thương mở ngăn kéo tủ lạnh, thấy mấy lọ thủy tinh nhỏ đậy kín bên trong là Tỳ Ba Cao do lão Triệu tự nấu, có tác dụng thanh nhiệt, dưỡng ẩm, xoa dịu cổ họng.Ngoài cùng bên phải là em trai tôi, tên Triệu Dập Thời.
“Cháu lấy một lọ cho bạn được không?” Triệu Thương Thương nói.”Lão Triệu, nhà mình còn siro ho Xuyên Bối Tỳ Ba Cao không?
“Được chứ, lấy mấy lọ đi.” Lão Triệu nói, “Sao bà cháu còn chưa về nữa?””
“Bà còn đang nhảy vui vẻ, có lẽ chưa về ngay được đâu ạ, ông ngủ trước một mình đi nhé.””
Triệu Thương Thương đóng cửa lưới màu xanh xám bên ngoài lại, bỏ Tỳ Bà Cao vào cốp sau xe điện nhỏ. Lão Triệu từ trong nhà kêu: “Đừng đi chơi quá muộn, chú ý an toàn.””
“Cháu biết rồi.”Triệu Thương Thương ngồi xếp bằng trên bãi có, Giang Tuần cũng buộc phải ngồi xuống, Cậu cúi người về phía trước, tiến lại gần, không đề phòng đối diện với đôi mắt cười trong suốt xinh đẹp như ngọc trai của Triệu Thương Thương, Trò đấu địa chủ vẫn còn tiếp tục trên bãi cỏ.”
Giang Tuần ngồi trên mặt đất, tay phải cầm bài, ngón tay gầy mà thon dài, khớp xương lộ ra màu hồng nhạt, dáng vẻ lúc ra bài rất thành thạo, động tác gọn gàng hoàn toàn không nhìn ra là người mới chơi.Giang Tuần ngồi bên cạnh xem bọn họ ồn ào.
Cậu là người đầu tiên phát hiện ra Triệu Thương Thương đã quay lại. Triệu Dập Thời và Du Mân đều đang nhìn bài, Trình Thủy đang trả lời bình luận trên livestream, Du Mân lại lật một thẻ từ vựng.Triệu Thương Thương chỉ về phía cách đó vài mét, nói với Giang Tuần: “Người đang cầm micro hát tên Du Mân, người mặc đồ vàng bên cạnh chính là anh trai cậu ấy, Du Lệ, hai người bọn họ là anh em sinh đôi.
Tiếng ve kêu lên xuống như thủy triều.Triệu Thương Thương lặng lẽ tắt màn hình, xé một viên kẹo bạc hà cho vào miệng.
Giang Tuần ra một lá K cơ.Triệu Thương Thương mở ngăn kéo tủ lạnh, thấy mấy lọ thủy tinh nhỏ đậy kín bên trong là Tỳ Ba Cao do lão Triệu tự nấu, có tác dụng thanh nhiệt, dưỡng ẩm, xoa dịu cổ họng.
Ánh mắt cụp xuống của cậu đột nhiên nâng lên, chạm phải Triệu Thương Thương.Hoàn toàn không liên quan gì đến bông hoa lạnh lùng.
Triệu Thương Thương giơ ngón trỏ lên đặt lên môi, cười với cậu.Lúc nãy Du Mân đã bị vẽ đầy mặt, bây giờ nắm được cơ hội nên cậu ta không chịu buông tha cho Triệu Thương Thương, cười vô cùng giống nhân vật phản diện trong một bộ phim nào đó.
Cô cong lưng như mèo, bước thật nhẹ, lén lén lút lút đi đến sau lưng Du Mân, dùng hết sức đập lên vai Du Mân: “Này!”Bên thắng là Trình Thủy và Triệu Dập Thời cầm bút màu vẽ nguệch ngoạc lên mặt cậu ấy.
Du Mân giật mình, suýt chút nữa đã nhảy dựng lên, toàn bộ quân bài trên tay đều văng tung tóe.Sao lại cảm thấy có chút đáng thương nhỉ?
“Triệu Thương Thương!”Rất nhiều khách lạ cũng nhìn theo hướng Du Mân, nhìn qua chỗ Triệu Thương Thương.
“Xin lỗi xin lỗi…” Triệu Thương Thương nhận lỗi rất nhanh.”
Ván này phần thắng của Du Mân vốn cũng không lớn, bài rơi hết cậu ấy cũng nhân cơ hội trốn được một kiếp, phủi mông một cái đứng lên: “Không chơi nữa.” Lắc đầu.
“Mặt cậu sao thế?” Triệu Thương Thương phát hiện mặt Du Mân đã bị phủ kín, còn vẽ thêm thì mặt sắp hết chỗ vẽ rồi.”
“Trước khi cậu đến tôi đã thua mấy ván, là Giang Tuần vẽ đó.””
Du Mân càng nói càng tức, “Có hợp lý không? Cậu ấy vẽ cho cậu một chấm đen nhỏ nhưng lại vẽ cho tôi một đóa mẫu đơn lớn.”Giang Tuần không biết chơi, Triệu Thương Thương cũng không tham gia.
Triệu Thương Thương bất ngờ khi Giang Tuần đã hòa nhập được với mọi người trong chưa đầy mười phút.Du Lệ không thích chơi bài, cậu ấy lấy trong túi ra một bộ thẻ từ vựng, đặt dưới bóng đèn học thuộc từ vựng.
Cô nâng mặt Du Mân nhìn kỹ đóa mẫu đơn kia một chút, “Vẽ đẹp quá.”Tâm tư sắp rút lui của Triệu Thương Thương lại ngoi lên lần nữa, nói “Không phiền” rồi nhanh chóng mở mã QR Wechat thêm đối phương làm bạn bè.
Du Mân: “Cho cậu đó, muốn không?”Triệu Thương Thương hỏi xin ông chủ một cái ly giấy dùng một lần, rót một ly nước sôi để nguội, đợi nó nguội đến nhiệt độ bình thường.
Triệu Dập Thời dọn bài lại, nhắc nhở Du Mân: “Cậu còn một bữa đồ nướng chưa mời.””Trong tủ lạnh.
Du Mân giả ngốc: “Gì cơ?””
Triệu Thương Thương nhắc nhở cậu ấy: “Cậu đã nói tôi mà hát thì cậu sẽ mời khách.””
Du Lệ đã học từ vựng xong làm chứng: “Anh có nhớ.””
Trình Thủy: “Tớ cũng nhớ, anh trai cậu nói trong thẻ cậu còn ba trăm ba.”Triệu Thương Thương xắn tay áo, “Tôi sợ cậu chắc?
“Tất cả đều bắt nạt tôi đúng không?””Để tôi tự làm. Du Mân nói gì cũng vô dụng, nên mời vẫn phải mời.”
Bọn họ biết rõ quán nướng nào ngon, một đám người đi đến đó, không chút khách khí chọn một bó lớn xiên nướng.” Triệu Thương Thương phát hiện mặt Du Mân đã bị phủ kín, còn vẽ thêm thì mặt sắp hết chỗ vẽ rồi.
Triệu Thương Thương nhớ nhiệm vụ Cổ Khâu Thành giao, cô nói với Giang Tuần: “Cậu không thể ăn.”Triệu Thương Thương giơ ngón trỏ lên đặt lên môi, cười với cậu.
Giang Tuần nhìn cô rồi gật đầu.” Giọng nói của Triệu Thương Thương đâm thủng bong bóng vô hình bao quanh cậu, không khí trong lành lập tức tràn vào, kéo cậu trở về thế giới tràn ngập mùi khói lửa.
Tất cả mọi người ăn, cậu chỉ nhìn.” Triệu Thương Thương hỏi cậu. Sao lại cảm thấy có chút đáng thương nhỉ?”Cậu đợi đó.
Triệu Thương Thương hỏi xin ông chủ một cái ly giấy dùng một lần, rót một ly nước sôi để nguội, đợi nó nguội đến nhiệt độ bình thường.” Triệu Dập Thời nói, “Chị không đúng lắm.
Mở lọ thủy tinh đóng kín ra.Giang Tuần ngồi trên mặt đất, tay phải cầm bài, ngón tay gầy mà thon dài, khớp xương lộ ra màu hồng nhạt, dáng vẻ lúc ra bài rất thành thạo, động tác gọn gàng hoàn toàn không nhìn ra là người mới chơi.
“Cậu tạm chấp nhận uống cái này đi, coi như nếm thử chút vị.””Chỉ dựa vào trình độ này của chị cũng có thể khiến cậu gọi ba.
Tối hôm đó mọi người đều ăn thịt nướng, Giang Tuần ngồi giữa bọn họ uống Xuyên Bối Tỷ Ba Cao pha với nước ấm.