Cô Gái Đông Dương Dễ Thương

Lượt đọc: 5726 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 17 -

Sau hai tuần nghỉ học, Phương bình phục hoàn toàn và đến trường trở lại... Ở trường không ai biết vụ Tố Phương bị hại cả. Bọn Sophia nhìn Phương lo sợ... Đến giờ ra chơi , Jim đã dùng vũ lực kéo Phương vào phóng vệ sinh nam đã bị hỏng lần trước.. Ở đó Sophia và một vài đứa con gái khác đang đứng khoanh tay chờ đợi.

Phương hất tay JIm ra khỏi tay mình, nhìn lại Sophia với cái nhìn giễu cợt :

_ Có gì không hả người bạn bạc bẽo?

_ Mày vẫn còn hồn để đi học ư? _ Sophia nhếch môi _ Không sợ bọn tao nữa à?

_ Sao phải sợ?_ Phương nghênh mặt lên _ Người sợ là tụi mày chứ hả?

Bọn JIm bật cười... Sophia ra hiệu cho chúng im lặng, rồi mỉa mai :

_ Tao cóc sợ tụi cảnh sát... Bắt rồi phải thả ra thôi... Chuyện vặt, nhưng còn mày... Không yên được đâu !

Sophia nói xong, JIm và một thằng lao đến. Phương né và đạp ngược trở lại cho Jim một cái làm hắn ngã sấp xuống sàn. Phương lấy tay hất lũ con gái đang nhao vào ra một cái mạnh... Bọn chúng chới với... Cô lại gần JIm , nắm lấy cổ áo của hắn kéo lên. Cô lạnh lùng :

_ Một quả đấm cho mũi tiêm thứ nhất !

" Bụp..." Đầu JIm ngoẹo sang một bên.

_ Quả đấm thứ hai cho mũi tiêm thứ hai... và một quả nữa cho việ mi động vào người tao !

Liền lúc, Jim bị hai quả đấm trời giáng... Phương buông tay ra, hắn chỉ còn là một dúm bẹp dí nằm xoãng xoài trên nền nhà... Lũ con gái rú lên sợ hãi... Sophia tái mặt đứng dính vào trong góc phòng... Phương nhún vai :

_ Tao không thích đánh con gái, mày yên tâm Sophia à ! Coi như những gì xảy ra với tao vào đêm Noen là một bài học cảnh giác với người đời hơn thôi... Cũng phải cảm ơn mày chứ hả?

Phương cười lạnh nhạt, rồi xoay lưng bước đi... Nhưng cô chựng lại, quay mặt nhìn Sophia một cái, làm con bé run lên vì tưởng Phương sẽ thay đổi ý định... Phương nghiêng đầu :

_ Mày cứ bán ma túy đi... tao không cản đâu... cứ bán cho những người như chúng mày ấy... Nước Mỹ chẳng liên can gì đến tao cả. Nhưng hãy nhớ kỹ điều này : Đừng động đến những người tao hay đi cùng , hiểu chưa?

Sophia hơi nghếch mặt lên, nhưng chạm ngay cái nhìn sắc lạnh của Phương, cô ta vội cúi đầu và gật nhẹ...

Phương đi ra ngoài , nhẹ nhõm hẳn... Giờ thì mặc kệ tất cả... Cứ tồn tại như vẫn từng tồn tại... Còn Phương sẽ nhìn nó mà mỉa mai , mà ngấm ngầm cầu cho nó lụi bại...

*

Thục Uyên gõ của và chờ đợi. Tiếng Duy mời vào uể oải như mệt mỏi lắm... Uyên biết dạo này anh hay thức khuya.. Nhìn thần khí thì không nghĩ anh đang mệt, nhưng nghe giọng nói và thái độ.. khó chịu của anh thì biết ngay là có chuyện... Cô khẽ đẩy cửa vào, Duy xoay ghế nhìn ra... Uyên mỉm cười, liếc nhanh vào màn hình máy tính... Hơi ngạc nhiên vì Duy đang... chat với ai đó. Duy hơi nhún vai, chờ đợi xem có chuyện gì. Uyên quay ra nhìn khắp phòng, căn phòng vẫn gọn gàng và thoang thoảng hương hoa hồng ngan ngát...

_ Hôm nay anh có phải đi đâu không?

_ Không.

Uyên nhìn lại, cười nhẹ :

_ Thế thì anh ở nhà nghe... Nhà có khách đấy !

_ Gia đình có cô con gái mà bố anh muốn anh... làm quen chứ gì? _ Duy lạnh nhạt _ Anh biết chuyện đó rồi... Mệt mỏi vì những lời nói bóng gió của bố mẹ quá, nên thử chấp nhận xem sao !

Uyên tròn mắt... DUy ko phải là người như thế... Dễ dàng đầu hàng như vậy ư? Hay anh đã biết cô gái đó và chấp nhận? Anh đã thực sự quên Tố Phương?

_ Anh đã biết cô gái đó à? _ Uyên tò mò hỏi

_ KHông.

_ Và anh cũng ko tò mò muốn biết sao? _ Uyên lại nhướng mày

_ Không ! _ Duy lắc đầu _ Ai cũng thế cả thôi !

Vậy là anh ấy không quan tâm gì nữa ! Anh ấy thật sự đã trượt dốc rồi sao?

Uyên vừa nghĩ vừa kéo ghế ngồi... Đôi mắt cô nhìn lọ hồng nhung để trên bàn học.. Những bông hoa màu trắng tinh khiết, vẫn còn đẫm sương đêm...

_ Đó là Tố Phương !

Duy hơi nghiêng đầu, nhưng cậu không để lộ sự ngạc nhiên.

_ Phạm Tố Phương, bạn em ! _ Uyên mỉm cười _ Nó như những bông hoa hồng bạch kia kìa anh... Nó được biết rằng sẽ... hứa gả cho anh, đòi chuyển ra đây... tìm hiểu anh thế nào... Và đúng là nó thích anh thật, giống như mọi cô gái tiếp xúc với anh ấy... Nhưng nó ngây thơ lắm !

_ Em nói vậy là ý gì? _ Duy nheo mắt _ Anh sẽ làm hỏng nhưng cánh hoa ngây thơ đó sao?

_ Anh sẽ không thích nó ! _ Uyên bực bội kêu lên _ Chấp nhận nó nghĩa là cho nó niềm hy vọng... Nhưng ích kỷ lắm nếu anh lấy nó làm bình phong để mình yên ổn...

_ Chưa đủ tư cách dạy anh nghe chưa? _ Duy nhếch môi _ Anh ko ép cô ta !

Uyên đứng lên. Biết mình bất lực trong chuyện ngăn cản Tố Phương đừng... thương Duy, nhưng càng bất lực hơn khi khuyên can DUy... Anh ấy có thể làm tổn thương bất cứ ai chỉ vì cô gái Tố Phương kia... Tự nhiên, Uyên đâm căm ghét cô gái mình chưa biết mặt đó... VÀ cô nghĩ đến chuyện sẽ tiếp tục ủng hộ bạn mình... Thời gian và sự gần gũi chẳng lẽ không có tác dụng gì chăng?

« Lùi
Tiến »