Paul, Nhật Duy và Vinh cũng vỗ tay khen ngợi :
_ Quả tuyệt vời, thưa ngài Burton !
Paul cười :
_ Các ngài thấy sao?
_ Một sự kết hợp tinh tế giữa màu sắc và sự quyến rũ vốn có của người phụ nữ... Tôi ấn tượng bởi những chiếc khăn... chúng có dư âm rất lớn !
Paul không giấu được niềm tự hào, chỉ vào các cô gái :
_ Đây chỉ là một phần trong bộ sưu tập của phòng thiết kế ! Các ngài có muốn biết người tạo ra chúng không?
Vinh hơi nghiêng đầu :
_ Vậy còn gì bằng !
Paul nhìn lên sân khấu với nụ cười thỏa mãn... Nhạc dạo lên, những tràng pháo tay vang lên của mọi người xung quanh, gần như làm nên cho dáng đi của cô gái đang bước ra khỏi màn sương mờ...Gương mặt và vóc dáng cô gái rõ dần...
Tiếng nhạc và tiếng vỗ tay bị át đi bởi tiếng nổ giữa thinh không, ngay giữa trái tim Nhật Duy. Tay anh bấu chặt bào thành bàn, ngăn cho mình khỏi đứng dậy, ngăn cho mọi cảm xúc của 5 năm qua đừng trào ra, ở ngay đây, ở ngay trước mặt mọi người... Trái tim anh rã rời trong niềm vui sướng đến nỗi nó cũng chẳng thể nào kêu thật to tên Phương được...
Phương gần như không nhìn thấy ở bên dưới là những ai khi bước ra khỏi đám sương khói mù mịt... Mất vài giây cô mới quen dần với ánh sáng... CÔ nở một nụ cười theo thói quen, lướt mắt trên các vị khách... Chết sững khi chạm vào đôi mắt sâu thăm thẳm của Nhật Duy.... Nhật Duy... Nhật Duy...
Chân cô như muốn khuỵu xuống bởi trái tim không cón đủ sức để đập... Niềm vui sướng cùng với nỗi sợ hãi cùng vươn ra, bóp chặt lấy trái tim, khiến cô khó thở... Nhưng ngay lập tức, cô nhìn thấy dáng người của Paul.. Anh lao lên phía trước, bước mạnh lên sâu khấu, và không để cô kịp phản ứng, anh nắm lấy tay cô, mỉm cười :
_ Em làm tuyệt lắm !
Phương chỉ biết ngơ ngơ cười đáp lại... Cô không còn là Tố Phương của năm năm trước... Bây giờ cô là người khác.... không quen biết với người con trai ngồi dưới kia, không thấy ánh mắt buồn sâu thẳm đang ngùn ngụt một ngọn lửa mà Phương biết chắc nếu mình lại gần, mình sẽ bị đốt cháy theo... Bên cạnh cô còn có Paul...
Paul dẫn Phương xuống, cả Duy và VInh cùng đứng dậy. Vinh ngạc nhiên khi đoán chắc rằng cô gái đang đứng trước mặt mình là một người Châu Á... Một cô gái nhỏ bé nhưng xinh đẹp biết bao !
_ Xin giới thiệu với hai Ngài, đây là Tố Phương , là Trưởng phòng thiết kế của công ty MC... đồng thời cũng là... vợ chưa cưới của tôi !
Phương thoáng bối rối vì cách giới thiệu của Paul, nhưng chỉ một chút khi lý trí của cô kéo lại, cô mỉm cười ngay... Ánh mắt cô chạm phải gương mặt lạnh lùng của Duy và đôi mắt ngơ ngác của Vinh... Làm thế nào được nhỉ? Người ta đâu có thể quay trở lại với quá khứ được đâu ! CŨng chẳng thể làm sống lại... những gì đã chết ! Bùi Tố Phương đã chết rồi, Duy ạ !... Chết thật rồi... Phương hơi cúi xuống, cảm giác bẽ bàng đang nhuộm lấy toàn thân cô...Nếu không có Paul giữ ở phía sau, Phương nghĩ mình sẽ quỵ xuống đây, chắc chắn là thế... Hình như người chết thôi cũng chưa đủ... Tình yêu... vẫn còn mãi !
_ Rất hân hạnh !
Nhật Duy chìa tay ra, thản nhiên đợi chờ tay Phương đặt vào tay mình. Phương rụt rè đặt tay mình vào bàn tay Duy _ đôi bàn tay cô đã thấy nó to ra rất nhiều... Duy nắm nhẹ nhè lấy tay Phương... Cái bắt tay của hai kẻ đã chịu nhièu khổ đau xa cách... và sẽ chịu nhiều khổ đau xa cách nữa... Cái bắt tay của sự trách cứ , tủi hờn xen lần niềm yêu thương... Năm năm xa cách , hai người lại gặp nhau !
Vinh lo lắng không rời mắt khỏi Nhật Duy kể từ khi anh nhận định rằng đây chính là người con gái Duy đợi bao năm. TRong lòng cậu ấy không thể nào là không có sóng gió... nhưng sao có thể bình tĩnh như thế? Duy nhấm một ngụm rượu trong ly của mình, ngồi đối diện với Paul, lắng nghe anh nói một cách chăm chú :
_ Công việc của chúng ta sắp tới sẽ là bàn bạc về số lượng, màu sắc, chủng loại... Thật ra cũng cần rất nhiều về thời gian vì chúng tôi muốn có một bản kế hoạch tường tận của quý công ty về từng chất liệu và màu sắc... Mặt hàng của chúng tôi cần đến nhiều tính năng mềm... mát...
Duy gật đầu... Anh tránh không nhìn sang bên cạnh Paul, bỏ qua cả những gì đang cào xé tim mình, bỏ qua những mệt mỏi đang giày vò đầu óc... Anh quyết tâm không để mình gục ngã... dù biết bây giờ mình đang rất đuối trong dòng nước chảy siết của nỗi nhớ, của niềm yêu thương...của sự cô đơn, trơ trọi... Phương ơi... biết làm sao để bắt đầu lại sau 5 năm xa cách? Làm thế nào lại được nắm tay Phương đi dưới hàng cây hoa sữa thơm ngào ngạt, làm thế nào để lại được nghe thấy tiếng cười trong vắt như pha lê... Và làm sao để Duy có thể ngừng thương nhớ Phương?...
" Bởi nhớ thương là đau khổ.... Càng nhớ càng muốn mình lao trở lại... Phương làm sao có thể trở lại để xứng đáng nguyên vẹn với tình yêu ấy nhỉ? " _ Phương chua chát nghĩ thầm... HÌnh như cô thấy nước mắt đang chảy thành từng dòng trong lồng ngực , trong tim... Cô cố thở thật chậm, cố gắng để mắt và tai vào Paul, vào lời nói của anh , nhưng... không được nữa. Nhật Duy ngồi ở bên kia, cách một khoẳng cách rất ngắn là Phương có thể nắm được bàn tay gầy gầy của cậu đang để hờ hững trên bàn. Đôi bàn tay vân ấm áp như ngày nào, đôi bàn tay vẫn dịu dàng như thế, kể cả với một kẻ phản bội... Phản bội? Phương cắn chặt môi... Phía trước của cô và Duy là một đại dương. Cô không đủ sức bơi lại với Duy, chỉ biết đứng trông ngóng lại phía ấy... Trông ngóng mãi, nhưng không cho phép mình đợi chờ, Phương chẳng có tư cách ấy... Cuộc sống của Duy phải có người xứng đáng hơn Phương gấp vạn lần để lo lắng và chăm sóc... dù trái tim Phương có vỡ tan đến mức nào đi nữa... Duy phải căm ghét kẻ phản bội này thôi ! Căm ghét và lãng quên đi...
Chúng tôi có thể thúc đẩy nhanh tiến độ được không? _ Duy bất ngờ lên tiếng
Paul ngạc nhiên :
_ Ngài có chuyện gì sao?
_ Cũng không có gì nhiều ! _ Duy cười vu vơ _ Một tuần thì... cũng quá dài...
Vinh cũng gật đầu. Anh thấy thời gian dài sẽ bất lợi cho Duy. Cậu ta cứng rắn trong tất cả trừ chuyện tình cảm với Phương... Ở đây thêm nữa, đối mặt thêm nữa, thì làm sao có thể chịu đựng nổi?
_ Tôi rất mong hai ngài ở lại ! _ Paul hơi ngả lưng ra sau, đưa mắt nhìn sang phía Phương, dịu dàng nói _ Tố Phương là người Việt Nam, cô ấy nhiều năm muốn biết thật rõ về quê hương mình... Thật sự nếu như các Ngài có thể ở lại, làm bạn với Phương thì tốt quá !
Phương ngỡ ngàng nhìn lại Paul, ánh mắt anh rực lên một niềm yêu thương không dấu giếm. Cô vội cúi đầu. Giờ thì đã biết vì sao khi anh gạt tất cả các công ty vải lớn trên thế giới để chọn Huy Hoàng... Và anh cũng chẳng biết, anh đã đưa bao người vào những tình huống không thể rút chân ra !
_ Người Việt Nam ở đây đâu có ít ỏi gì? _ Vinh lên tiếng _ Cô Phương chắc không phải là người khép kín và...
_ Cô ấy luôn cô đơn ! _ Paul cắt lời, giọng anh như có lỗi _ Vì thế, tôi mới mong...
_ Anh Paul ! _ Phương nhíu mày như nhắc nhở... Cô giấu bàn tay run rẩy dưới gầm bàn, cố gắng giữ giọng tự nhiên _ Chúng ta nên tôn trọng ý muốn của các quý ngài đây !
Duy hơi nhún vai :
_ Không ai từ chối nổi việc làm bạn với một người khả ái và tài năng như cô Phương đâu !
Và bỏ qua đôi mắt sững sờ của Phương, Duy nhẹ nhàng nói với Paul :
_ Tôi rất sẵn lòng với kế hoạch của ngài, thưa ngài Burton !
Paul cười. Anh thấy dễ chịu bởi vẻ lịch thiệp và dịu dàng của Duy... Lúc chọn lựa đối tác, anh đã khá bất ngờ khi đọc tư liệu về vị Tổng giám đốc trẻ tuổi này. Anh ta cũng bằng tuổi Phương, thành đạt từ khi mới rời ghế nhà trường, trở thành một nhà ngoại giao khá giỏi... Tất cả những đối tác từng làm ăn với công ty Huy Hoàng, khi được hỏi đều hết lời ca ngợi Nhật Duy... Anh ta quá xứng đáng làm bạn với Phương , giúp cô nguôi ngoai nỗi nhớ nhà , nhớ tiếng Việt... Và có thể, anh hy vọng, với vẻ bặt thiệp hiếm thấy ấy, Nhật Duy sẽ làm cho Phương vui tươi trở lại, quên đi những hận thù xưa cũ... Cuộc đời đối với Phương sẽ đẹp lên rất nhiều !
Duy nhìn thẳng vào mắt Phương, lần thứ hai trong buổi gặp gỡ này... Anh thấy có những ngấn nước rất trong. Nhưng anh biết cô sẽ không khóc ở đây , không để lộ ra những yếu đuối của mình... Năm năm xa cách, Phương đã khóc bao nhiêu lần? Và ai là người lau những giọt nước mắt ấy cho cô? Người đàn ông kia chăng?
Duy nhìn sang Paul, giấu ánh mắt ghen tỵ vào nụ cười xã giao mà anh có được sau ba năm đi giao dịch... Quan sát ngấm ngầm con người ngồi trước mặt, anh nghĩ đến chuyện đen tối nhất... Mất Phương và mất tất cả !
Trong đầu Phương là một mớ hỗn độn lo lắng... Cô biết mình không quên được Nhật Duy, vĩnh viễn không quên được Duy... Ba năm qua, cô biết tin tức của Duy qua Việt Hùng, hạnh phúc khi anh có những tiến bộ vượt bậc, đau khổ khi anh có một người con gái khác... Như vậy còn chưa đủ sao? Cô vẫn phải đối diện với anh, đối diện với trái tim mình trong thời gian tới... như thế nào đây?
_ Em cũng rất vui khi có bạn bè mới ! _ Phương vụt nói như bị ai đó điều khiển , trái tim cô run rẩy _ Nhưng... đã mời khách mà không đón tiếp chu đáo thì ngại quá...
_ Ngài có đồng ý chuyển đến nhà của chúng tôi trong thời gian lưu lại đây ! _ Paul cắt lời không để Phương nói tiếp. Phương hơi hẫng. Cô không có ý đó, mà đang lựa lời để mình có thể tránh trong tình huống này. Lúc này, không hiểu sao Paul lại hấp tấp quá thể?
Vinh ậm ừ trong họng. Nếu theo nguyên tắc ngoại giao thì người ta không thể từ chối trong trường hợp này... nhưng... Anh liếc mắt sang Duy, dành cho Duy cơ hội định đoạt. Đây có thể là cuộc chiến mà số phận dành cho Duy...tự anh phải chiến đấu thôi !
_ Tôi xin từ chối yêu cầu này được không? _ Duy hơi nghiêng đầu _ Tôi có một người bạn ở đây, hiện tại anh ấy vẫn đến thăm tôi ở khách sạn, và tôi không muốn chuyện đó làm phiền gia đình ngài... Còn chuyện... ! _ Duy lại cười, không ai biết rằng sau nụ cười ấy là một sự cố gắng vượt bậc của lý trí _ Tôi rất muốn tham quan New York ... liệu cô Phương có dành cho tôi cơ hội có được một... hướng dẫn viên xinh đẹp?
Paul cười. " Một lời đề nghị quá lịch thiệp ! "... Phương cũng cười đáp lại... Và gần như trở thành một diễn viên thực thụ, cô nhẹ nhàng :
_ Rất hân hạnh, thưa ngài !
_ Rồi em sẽ biết rất rõ về Việt Nam, về Hà Nội ! _ Paul nắm nhẹ lấy tay Phương, hơi ngạc nhiên khi thấy bàn tay cô lạnh giá. Anh quay hẳn sang nhìn cô... Phương nhè nhẹ lắc đầu như ngầm ý " em không sao " để trấn an anh... Paul gật đầu, rồi tiếp tục : _ Hy vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp !
" Không dám đâu ! " _ Vinh nghĩ thầm. Anh thấy hành động vừa rồi của Phương và Paul, lòng không khỏi chua xót cho Duy... Ở đây, giống như một trò đùa của số phận... người bất hạnh nhất trong trò đùa này vẫn đang cố gắng mỉm cười như thể mình là một kẻ ngô nghê !
_ Tôi cũng mong thế ! _ Duy nâng ly rượu lên như chúc mừng... Anh ít khi dùng rượu trong các cuộc giao dịch làm ăn... nhưng hôm nay, nếu không có vị cay xé này, anh sẽ không còn tinh thần được nữa... Ít ra ở đây, cũng có cái cay như cõi lòng anh !