Cô Gái Đông Dương Dễ Thương

Lượt đọc: 5798 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 24 -

Vị bác sỹ ngoài ba mươi tuổi đang cau có với hầu hết những bệnh nhân của ông ta trong giờ đi khám… Bệnh nhân và các cô y tá thì ngạc nhiên đến nỗi không thể nào chấp nhận được. Mới có vài hôm trước, bác sỹ này vẫn còn là một vị bác sỹ dịu dàng và tốt bụng lắm , ông có bao giờ biết quát mắng bệnh nhân và người phụ tá đâu?

Đôi mắt bác sỹ lạnh băng, chiếu vào Nhật Duy, rồi lần lượt những gương mặt hồi hộp đằng sau… Ông nhếch môi cay nghiệt:

_ Không được! Chúng tôi không thể để bệnh nhân nguy hiểm như vậy?

_ Thì hàng ngày tôi đưa anh ấy vào đây cho ông khám và điều trị hóa chất là được chứ gì?_ Tố Phuơng bước lên thêm một bước, chiếu ánh mắt khó chịu vào vị bác sỹ một cách không khoan nhượng_ Ở đây ai là “ từ mẫu “ vậy ạ?

Hơi bối rối, vị bác sỹ cúi xuống rồi ngẩng lên nhanh, kéo lại cẩn thận cặp kính cận rất dày… Đôi mắt sáng bị che lấp dần đi… Nhật Duy giữ tay Phương lại để ngăn … sự bùng nổ không đáng có của cô. Dù sao vị bác sỹ cũng đã rất tận tình với sức khỏe của anh trong gần một tháng qua…

_ Tôi biết mình không còn nhiều thời gian nữa! _ Duy nhẹ nhàng _ Mà tôi thì có biết bao nhiêu dự định… Cưới vợ và cùng cô ấy đi khắp đất nước lần cuối cùng… Chúng tôi đã không được gặp nhau năm năm rồi, mãi mới có cơ hội ở bên nhau…

Duy ngẩng lên, mỉm cười với Phương, tiếp tục:

_ Bác sỹ … ông có thể thông cảm được không?

Vị bác sỹ thở hắt ra, mệt mỏi vì bao nhiêu ý nghĩ trong đầu… Ông nhìn đôi bạn trẻ, nửa băn khoăn, nửa thông cảm… Nhưng nếu như Nhật Duy không còn trong vòng kiểm soát của ông thì … mọi việc sẽ tồi tệ biết bao! Phải có cách nào đó… ông nghĩ tới cậu sinh viên thực tập dưới quyền, khẽ mỉm cười…

_ Vậy cũng được! _ Ông nói_ Tôi rất lo cho cậu…nên mới muốn giữ cậu ở lại bệnh viện để có thể kiểm tra thường xuyên… Nhưng quả thực, trên đời này có nhiều điều không thể nằm trong kiểm sóat của mình được… Mỗi người có một cuộc sống, tôi không tạo ra cuộc sống của cậu, càng không nuôi dưỡng nó … nhưng tôi lại thấy tiếc cho cuộc sống ấy… Nhật Duy, có thể luôn giữ bên cậu người học trò của tôi, để cậu ta có thể thay tôi … theo dõi bệnh tình của cậu không?

_ Vâng… nếu đấy là ý tốt của bác sỹ! _ Duy mỉm cười, anh đưa tay ra, nắm nhẹ bàn tay của ông_ Khi đám cưới tôi, mong bác sỹ hãy đến dự!

_ Chúc cô cậu hạnh phúc! Vì có như thế tôi mới an tâm được!

Bảo Quốc nhíu mày, trong lòng anh có những mối hoài nghi khó hiểu với vị bác sỹ này… Thái độ đó liệu có hơi thái quá chăng?

Vị bác sỹ gật đầu chào mọi người, rồi đi ra… Bảo Quốc ngồi phịch xuống giường, cau có:

_ Lão ta cứ mờ ám sao ấy… Thật bực mình quá đi mất!

_ Anh sao tự nhiên lại nhạy cảm thế? _ Mỹ Phương châm chọc, cô dùng tay sờ nhẹ vào đầu anh, cười phá lên_ Vẫn còn mát lắm mà!

_ Thôi đi cô! _ Quốc giữ tay Phương lại, vờ như không hài lòng_ Không nhạy cảm mà được cô yêu à?

Quốc Bảo gật gù tán thưởng. Song ánh mắt anh bắt gặp ngay vào cảnh Phương đang cúi xuống hôn nhẹ lên môi Duy, anh chựng lại. Mỹ Phương và Quốc ôm bụng cười…

_ Tình yêu là thế đấy, yêu đi ông cụ khốt!

_ Ai là cụ khốt hả? _ Quốc Bảo đỏ mặt cằn nhằn…

Duy và Tố Phương cũng không bận tâm lắm, cả hai đang để ý nghĩ trôi về miềm xa xôi… Ở đó có một đám cưới tràn ngập hoa hồng và tiếng cười hạnh phúc…

*

Sáng hôm sau Nhật Duy xuất viện. Bà Nhung sai người dọn phòng đón con về nhưng mãi đến tận trưa vẫn không thấy. Gần chiều, Duy mới gọi về báo là đang ở “ biệt thự hoa hồng” cùng với Tố Phương. Bà Nhung thở dài, lắc đầu buồn phiền… Ông Hoàng đi ra, đóan biết được sự viêc, nhưng vẫn hỏi:

_ Nó không về hả bà?

Bà Nhung gật nhẹ đầu, mắt nhìn ra ngoài cửa, giọng nói xa xăm:

_ Tôi chỉ lo cho nó… có gì không kịp trở tay…

_ Không sao đâu! _ Ông Hoàng trấn an_ Đã có bác sỹ ở bên rồi, thêm nữa còn có con bé đó! Nhưng …

Bà Nhung gục xuống lòng bàn tay, nỗi đau đớn triền miên bao ngày qua như muốn nhấn chìm bà xuống tận đáy vực … Bà đã làm gì nên tội mà để giờ đây con trai bà phải gánh chịu những bất hạnh này… Nó mới chỉ có hơn hai mươi tuổi… mới chỉ bắt đầu trên con đường đời dài hun hút …

_ Tôi xin lỗi! …

_ Đó là lỗi của tôi! _ Bà ngẩng lên, lạnh lẽo_ Tôi đã không sinh được thêm đứa con trai nào nữa… cho dòng họ của ông…

_ Không! _ Ông Hoàng nắm lấy bàn tay vợ, trong lòng cồn lên một tình yêu thương vô bờ. Ông đã bỏ mặc bà suốt bao nhiêu năm qua, luôn luôn đóng chặt cửa lòng … và cũng không ngần ngại quay đi môi xkhi có dịp bước vào tâm hồn của người vợ chính thức… Bỏ qua những yêu thương thuần túy của vợ chồng để dằn vặt nhau trong trách nhiệm và nghĩa vụ… Và ông … luôn luôn phạm lỗi! _ Tôi đã biến cuộc sống của chúng ta thành địa ngục trong suốt những năm chung sống… Thế mà em đã chịu đựng tất cả, đã cho tôi một đứa con đáng tự hào hơn tất cả mọi thứ trên đời… Tôi … liệu có đáng được tha thứ không?

Đó là người đàn ông bà yêu thương nhất, và cũng là người bà thù hận nhất trong cuộc đời này… Bà đã yêu ông ngay từ khi còn là một cô gái trong sáng, mới gặp ông lần đầu tiên, đã hạnh phúc như mơ khi được chọn làm vợ … Nhưng rồi tình yêu ấy bị … bóp nghẹt đi ngay trong căn phòng mà bà đã từng mơ ước, trân trọng… Người chồng đã phản bội, không một chút ăn năn, không một chút ngượng ngùng…Lòng thù hận không được phép nói ra biến bà thành người đàn bà sắt đá, lao vào công việc và quyết chí thành công… Nhưng những gì đạt được hôm nay cũng chỉ là mây khói … khi tình yeê duy nhất còn lại trên đời của bà sắp sửa ra đi… Cuộc đời sao bất công như thế chứ? Cho người đàn bà kia tình yêu của chồng bà, rồi cho bà ta đứa con và mái nhà hạnh phúc… còn bà … cuối cùng còn lại gì trong tay?

_ Nhung…

_ Anh còn một đứa con trai nữa! _ Bà ngẩng lên, héo hắt trước gương mặt thất thần của chồng_ Tôi đã im lặng để chờ xem mối tình đó bị trừng phạt ra sao… Nhưng đứa bé cứ lớn lên trong tình yêu còn đầy đủ hơn cả con trai tôi… Nó được người đàn ông ấy chăm sóc, yêu thương rất mực … Nhật Duy thì khác… nó lúc nào cũng phải tự lập, lúc nào cũng cô đơn… Anh như đã bỏ rơi nó vậy… Sao lại tàn nhẫn với tôi như thế? Tôi cũng là một người đàn bà, cũng biết yêu thương, cũng yếu đuối và cũng cần che chở … Vì sao tôi cứ phải luôn cứng cỏi trước anh, trước họ hàng nhà anh … và trước dư luận ? Vì sao như thế chứ?

Bà Nhung khóc òa lên như một đứa trẻ, bao nhiêu đau đớn của một đời người bùng nổ trước nỗi đau quá lớn… Bà khóc cho hơn hai mươi năm làm vợ lúc nào cũng phải tươi cười, khóc cho người con gái trong trắng bị tình yêu đầu chối bỏ , khóc cho đứa con trai sinh ra trong cô độc … ôi … khóc cho cả cuộc đời mình!

_ Anh không thể dám chắc rằng khi chúng ta quay trở lại thời thanh xuân, anh sẽ làm khác đi… Đó là chuyện quá khứ! Anh chỉ biết hối hận vì những tổn thương anh gây ra cho em, cho con của mình… Anh biết đó là lỗi của anh. Anh lúc nào cũng buông xuôi tất cả khi rõ ràng anh đã từng nhận ra em đã cho anh biết bao cơ hội để trở lại… Nhung, làm thế nào để bây giờ em mở lòng ra với anh, cho anh thêm một cơ hội cuối cùng … để anh chứng minh một điều duy nhất đang cháy bỏng trong anh … Em và Nhật Duy là hai người quan trọng nhất trong cuộc đời của anh!

Bà Nhung rời khỏi ghế của mình, lao đến bên chồng, quỳ xuống nền gạch để có thể ôm lấy cổ ông thật chặt… Bà sẽ không còn gì cả vào những năm tháng cuối cùng này … chỉ có người đàn ông này mới thật sự tồn tại, trong suốt những năm tháng đau khổ đã qua, và những tháng ngày cô đơn sắp tới… Không thể để hận thù của tháng ngày xưa cũ mãi lấn át đi những cảm xúc yêu thương được nữa… Cuối cùng, bà cũng đã có được tâm hồn người đàn ông bà yêu thương!

_ Thật ra … em đã tha thứ cho anh từ rất lâu rồi… Dù cho cuộc sống của chúng ta chỉ như hai mảnh đời ghép lại không trùng khớp, nhưng không lúc nào em rời bỏ ý nghĩ anh là người quan trọng nhất trong cuộc sống ấy của em… Em đã đợi rất lâu, rất lâu…

_ Anh xin lỗi! Xin lỗi em rất nhiều!

Ông Hoàng ôm xiết vợ trong vòng tay… Nước mắt muộn màng chảy trên gò má đã có nhiều nếp gấp của ông… Sau bao nhiêu nam tìm kiếm mệt mỏi, ông đã tìm thấy ngọn nguồn hạnh phúc của mình… gần gũi và dịu êm biết bao!

_ Và đến lúc này, gánh nặng với gia đình anh đã bớt đi rồi … Em đã nói được ra! Có lẽ … dù cho họ phản đối thì … anh cũng phải nhận lại con! Việt Hùng nó …

_ Anh sẽ đề nghị! Nhưng tất cả còn tùy thuộc vào Việt Hùng… Chúngt a không thể ép buộc nó, cũng như phá vỡ đi niềm hạnh phúc hiện tại của nó được, đúng không em?

Bà Nhung gật đầu… Bà đã có quá nhiều kinh nghiệm trong viêc áp đặt vào con cái một điều gì đó rồi … Bà đã sai lầm và tất nhiên chẳng thể thành công được… May mà đó là Nhật Duy, không thì có thể bà đã mất nó từ rất lâu rồi chăng?

_ Có lẽ mình nên báo tin vui này cho con biết, em ạ!

Bà Nhung buông chồng ra ngạc nhiên:

_ Báo tin gì?

_ Thì …bố mẹ nó … yêu nhau ấy mà!

_ Anh…

Bà Nhung ngượng chín mắt, đưa mắt vội ra ngoài . Còn ông Hoàng thì cười phá lên, hạnh phúc… Hai bố con nhà nó… lúc nào có cơ hội là làm cho bà bối rối bằng … chết thì thôi! Thật là …

Đánh máy: saochoihelen
Nguồn: Vietnamthuquan.eu - Thư viện Online
Được bạn:Thanh Vân đưa lên
vào ngày: 24 tháng 11 năm 2023

« Lùi
Tiến »