Duy và Phương dừng xe trước cổng ngôi nhà có giàn hoa giấy đỏ xen trắng. Phương bấm chuông, rồi quay lại mỉm cười với Duy… Đám cưới của anh trai thì đâu thể thiếu em trai cơ chứ?
Cửa mở, Phương hỏi ngay:
_ Có Việt Hùng ở nhà không ạ?
Người phụ nữ giúp việc mỉm cười, hơi cúi đầu:
_ Cậu chủ có nhà đấy ạ. Mời cô cậu vào để tôi đi báo!
Duy nhớ lại cảm giác cách đây mấy năm khi anh đi trên con đường nhỏ dẫn vào ngôi nhà này, và cảm thấy dường như đã quá xa… Anh bắt gặp cái nhìn của cô em gái Việt Hùng đang đứng bên cạnh mấy cây cảnh. Cô bé bước ra, chặn cả hai lại, cau có:
_ Anh còn mặt mũi để đến đây sao?
Duy mỉm cười:
_ Lần trước em không đón tiếp anh như thế này Tú Nhi à! Em dễ thương hơn kìa!
Tú Nhi bậm môi, quắc mắt lên:
_ Ấy là tôi không biết anh sẽ làm hại gia đình tôi…
Phương tò mò nhìn cô gái nhỏ, gương mặt trắng hồng đang đỏ au lên vì giận. Cô mím môi lại vì không muốn bật cười. Duy vẫn đủng đỉnh:
_ Vậy lần này anh báo trước cho em hay là anh không có làm hại gì gia đình em nữa đâu! Em đón tiếp anh … giống như lần trước nhé?
Cô bé hứ lên một tiếng, ngún nguẩy:
_ Tôi không phải là người cả tin! Mời anh chị đi cho!
_ Tú Nhi!
Tiếng Việt Hùng vang lên từ đằng sau cô em gái khiến cô bé giật mình quay lại. Việt Hùng đã bước hẳn tới, cố giấu sự xúc động vào cái lừ mắt với cô em:
_ Khách của anh, em không được hỗn như thế! Vào trong đi!
_ Anh…
Tú Nhi không nói được gì, chạy vụt đi sau khi hẩy cho ông anh trai một cái ấm ức. Hùng mỉm cười với cả hai, chưa định hình nổi mình sẽ nói gì. Phương bước tới, nắm lấy bàn tay anh, dịu dàng:
_ Lần đầu tiên gặp mặt! Phương vui lắm!
_ Ừm!_ Hùng nhìn thẳng vào mắt Phương_ Hùng đã chờ đợi ngay này bao nhiêu năm!
Đúng là Hùng đã chờ đợi ngày này, nhưng không phải với cảm xúc này… Bao nhiêu năm thương nhớ đơn phương, cuối cùng anh cũng phải tự chấm dứt nó bởi vì vô vọng, bởi vì … tình cảm yêu thương với người anh trai cùng cha khác mẹ kia… Anh nhìn ra sau, cười với Nhật Duy và nhận lại một ánh nhìn trìu mến. Đấy là một người anh trai mà anh kính trọng và ngưỡng mộ… Anh ấy đang dần dần lìa xa cuộc đời này. Hùng nghe nhói một cái ở tim, bóp nhè nhẹ bàn tay của Phương, anh hơi quay đi:
_ Hãy vào trong nhà nói chuyện nhé?
_ Đương nhiên rồi! Có một chuyện quan trọng lắm cần thông báo mà!
Duy và Phương theo chân Hùng vào nhà. Cả hai gặp bà Huyền ở phòng khách, bà lịch sự chào cả hai rồi đi lên lầu… Nhưng Duy đã lên tiếng:
_ Bác có thể ở lại một chút không?
_ Có chuyện gì sao? _ Bà Huyền hơi run lên, nhưng bà vẫn quay lại salông. Dù gì bây giờ bà cũng đã có Việt Hùng.
Duy nắm tay Phương, mắt nhìn thẳng vào mắt bà Huyền, dịu dàng nói:
_ Chúng cháu sắp làm đám cưới… Thật sự rất mong bác có thể cho phép Hùng đến dự với tư cách … em trai của cháu!
Bà Huyền sững người, bàn tay rịn mồ hôi… Hùng thì cúi đầu, man mác trong lòng là những tình cảm ngổn ngang… Vui vì mình đã được anh trai biết đến, buồn vì nỗi buồn đau của mẹ… tiếc nuối cho một mối tình lặng câm…
_ Không … không thể nào! _ Bà Huyền lắp bắp_ Làm sao cậu có thể thản nhiên như thế chứ? Cậu có biết cậu đã khơi lên mọi nỗi đau?
_ Cháu biết! _ Duy gật đầu_ Thật sự là khi biết bố có một mối tình ngoài cuộc hôn nhân, cháu cũng thấy thất vọng, lẫn óan ghét! _ Duy đưa mắt nhìn Hùng, dịu giọng xuống_ Nhưng sau đó thì cháu thấy vui mừng… Cuối cùng cháu đã có một đứa em trai, cháu sẽ không còn cô đơn nữa. Và cháu đã phải kìm nén bao năm để không đến đây, lôi nó về với cháu chỉ vì cháu nghĩ… làm khổ thêm Hùng cũng không ích lợi gì… Hùng à, nếu như em…
_ Em biết rồi, cũng gần với thời gian anh biết!
Bà Huyền quay sang nhìn con, mắt nhòa lệ. Hùng ngồi xuống cạnh mẹ, ôm lấy vai bà, trầm giọng xuống:
_ Con biết mẹ đau khổ nhiều… và mẹ không bao giờ muốn con biết, muốn con bỏ đi. Con yêu bố và không bao giờ muốn rời xa gia đình mình… Nhưng con cũng rất hạnh phúc khi biết Nhật Duy là anh trai của con! Lúc nào con cũng muốn được anh ấy thừa nhận, được anh ấy gọi là Hùng… Mẹ không phải đau buồn gì nữa đâu mẹ, tất cả đã là quá khứ rồi… Mẹ hãy sống vì tương lai, vì bố, vì em Nhi, và vì cả con nữa!
Bà Huyền gục đầu vào vai con, khóc nức nở. Những vết thương của quá khư như được xoa một lớp thuốc mát lành, không còn đau rát mỗi khi bà nhớ lại… Sự bao dung của con trẻ là một liều thuốc rất tốt để hàn gắn những vết rạn của quá khứ…
_ Mẹ có lỗi với con…
_ Không! Không ai có lỗi cả mẹ ạ!
Không gian như trầm xuống, tiếng nức nở của người mẹ cũng dịu dần… Hùng đưa mắt mời cả hai ngồi xuống, mỉm cười vì cuối cùng những bế tắc trong gia đình đã được giải tỏa… Tình cảm trong anh cũng đã nhẹ nhàng hơn. Chỉ cần nụ cười thiên thần ấy không bao giờ tắt, không bao giờ tắt thì cả thế gian này vẫn tươi đẹp và hạnh phúc xiết bao.
_ Tuổi trẻ của các con là một tuổi trẻ đáng tự hào! _Bà Huyền mỉm cười, xiết nhẹ tay con trai trong tay mình. _ Hãy thật hạnh phúc nhé các con!
Phương nhìn sang bên Nhật Duy, cxung bắt gặp cái nhìn của anh. Cô cười thật hạnh phúc… Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp cả thôi, vì chúng ta có tuổi trẻ, có tình yêu và có cả lòng khoan dung rộng lượng…
*
Sân bay Nội Bài ồn ào hẳn lên khi chuyến bay Mỹ_ Việt Nam vừa hạ cánh. Phương kéo Paul nhích thêm một bước để có thể nhìn rõ hơn những vị khách đang từ trong đi ra. Mất một lúc, Phương mới nhìn thấy mái tóc màu nâu sẫm cao vượt lên của Henry, cô hét lên nho nhỏ:
_ Họ ra kìa anh ơi!
Một nhóm người nước ngoài khá nổi bật khiến mọi người ở sân bay ai ai cũng phải quay lại nhìn. Ông Burton, Henry, Tony và Jalet đang giơ tay đáp lai những cái vẫy tay nhiệt tình của Phương…
Phương lao tới ôm ông Burton, mỉm cười hạnh phúc:
_ Mừng ông đến thăm Việt Nam!
Henry nhìn Paul một cái rồi nở một nụ cười rộng. Bây giờ, anh đã thật sự thấy Paul gần gũi và đáng khâm phục vô cùng.
Phương lần lượt ôm hôn từng người bạn, trao cho họ những bó hoa mà bà Nhung đã chuẩn bị sẵn. Cô nói:
_Bác Nhung có nói với cháu là thật sự mong mọi người dọn đến ngôi nhà nghỉ ngoại ô của gia đình trong những ngày ở đây. Ông cũng muốn được trở lại thăm ngôi nhà ấy phải không ạ?
Ông Burton mỉm cười gật đầu. Ông không nhìn đứa cháu trai một lần nào kể từ khi gặp mặt, nhưng ông biết nỗi lòng của anh. Khi gọi điện về cho ông, giọng Paul có gì đó nghèn nghẹn, anh đã nhờ ông chăm lo tình hình công ty trong vài ngày, điều mà chưa bao giờ xảy ra… Tâm hồn anh thật sự đang cần được xoa dịu…
_ Bác Nhung là ai vậy? _ Jalet tò mò khi đã leo lên xe.
_ À … mẹ của Nhật Duy!
_ Vậy là mẹ chồng rồi! _ Tony kêu ré lên, trêu chọc_ Thế mà còn bày đặt … bác Nhung này nọ nữa!
Phương hơi cười. Hai mà cô đo đỏ vì ngượng ngùng. Paul hơi quay đi, anh bắt gặp ánh mắt của ông nội… “Đàn ông phải mạnh mẽ cháu ạ!” Ánh mắt ông đã nói điều đó, anh gật đầu đáp lại “ Cháu biết rồi! “…
Trên đoạn đường đi từ sân bay về đến Biệt thự Hoa Hồng, mọi người hầu như chỉ nghe Phương giới thiệu qua những quang cảnh lướt qua bên đường. Ngoại trừ ông Burton ra, không một ai biết gì nhiều về Việt Nam và những phong tục ở đây. Tony thì cứ bấm máy lia lịa, lúc nào cũng luôn miệng “ good, very good” …
Xe đi vào đoạn đường nhỏ và có nhều cây hai bên đường. Không khí trong xe như lặng hẳn xuống. Ông Burton quay hẳn người ra ngoài, ngắm nhìn với một vẻ đắm say khôn tả… Bao nhiêu năm đã đi qua nhưng dường như thời gian đã dừng lại ở đây. Trước mắt ông như là những hàng cây của quá khứ, những thủa ruộng của quá khứ… Và lan lan trong gió là hương thơm của hoa hồng, dịu ngọt như đã từng dịu ngọt…
Biệt thự xuất hiện ở cuối con đường, hương hoa càng ngào ngạt hơn… Cổng đã mở sẵn để đón chào các vị khách quý…Jalet tròn mắt, kêu lên:
_ Sao giống thế chứ?
_ Vì ta yêu nơi này như yêu chính cuộc sống của ta! _ Ông Burton thì thầm, bàn tay đặt trên đầu gối run run. Phương nắm lấy tay ông, mỉm cười:
_ Nơi đây luôn đón chào ông, ông ạ!
Xe dừng lại. Nhật Duy và bà Nhung bước đến. Duy mở cửa xe cho ông Burton xuống, cúi chào ông. Henry gặp bà Nhung thì vui như tết, anh ngỡ ngàng khen ngợi:
_ Bác à… Thật may cho con quá! Con mong ước gặp bác từ lâu rồi. Bác đẹp hơn con tưởng rất nhiều… Bác là người mẹ vĩ đại khi sinh ra được đứa con vàng … Con ngưỡng mộ quá… Cho con ôm hôn bác với nào!
Bà Nhung bật cười, ôm Henry vào lòng, anh thì thầm:
_ Hãy nhận con là con được không? Con sẽ là đứa con ngoan như Nhật Duy…
_ Bác rất vui mừng!
Bà Nhung xúc động, rưng rưng nước mắt khi buông Henry ra. Tony và Jalet cũng ôm hôn bà như thể đã quen từ lâu lắm rồi… Paul và Nhật Duy giữ một bên cánh tay ông Burton khi bước chân ông loạng choạng bước về phía vườn hồng… Qúa khứ tươi đẹp như bừng sống dậy quanh đây…
Ở ngôi nhà này, không gian và thời gian như dừng lại, nhưng những mối tình thì cứ luôn tiếp nối theo sau. Những mối tình bền chặt, thủy chung như những bông hoa hồng suốt bốn mùa không ngừng đơm hoa tỏa hương theo gió… Sự sống ở nơi đây được kết bằng hương hoa, bằng gió, và bằng tình yêu nồng đượm…Hương thời gian, hương tình yêu…
Bữa tiệc gia đình diễn ra trong không khí đầm ấm và có chút hài hước vì Tony không thể nào cầm được đũa để gắp đồ ăn. Jalet do đã đóan từ trước và tập tành cũng được một thời gian nên rành rẽ như thể mình là dân gốc … biết cầm đũa.