Câu chuyện xoay quanh đủ các đề tài và cuối cùng dừng lại ở chủ đề đám cưới của Phương Và Duy. Người đưa chủ đề này ra nói chính là Paul, anh đề nghị để công ty anh may áo cưới cho Phương, lẽ dĩ nhiên cô sẽ là người tự thiết kế mẫu váy cho mình. Không ai phản đối vì coi đó là điều hiển nhiên. Ông Burton nhìn cháu mỉm cười hài lòng. Câu chuyện bắt đầu nổ như bắp rang sau đó. Henry đòi nhận phần trong việc làm cho không khí tiệc cưới … cực kỳ vui nhộn… Nhưng Tony lại vẽ ra một quang cảnh hoàn toàn khác với tưởng tượng của Henry về cái không khí “ cực kỳ vui nhộn “đó. Anh e sợ có sự kích động nào đó trong đám khán giả, và cũng chẳng ai dám chắc … đám cưới lúc đó sẽ có số phận ra sao. Cả bàn ăn cùng gật đầu, tư lự khiến Henry kêu tóang lên… quay sang than thở với bà Nhung!
Buổi tối đó là buổi tối tuyệt vời của tình bạn…Mọi nỗi đau dường như bị nhấn chìm trong lòng khoan dung và sự hy sinh cao thượng…Không ai có thể tự vỗ ngực mình mà nói rằng “ tôi không hề có chút gì đau đớn hay thương tổn cả”, nhưng cũng vì thế mà không một ai không mỉm cười, bởi họ biết, cao hơn tất thảy là niềm tin vào hạnh phúc… Hạnh phúc có được khi tự nguyện hy sinh cho người khác…
Nhật Duy tựa đầu vào thành giường, nhìn qua khung cửa sổ… bất chợt thấy hai ngôi sao đơn lẻ đang cố chiếu sáng bầu trời. Phương và anh cũng thế, đang cố gắng cùng nhau tỏa sáng, chống trọi với đêm đen đang bao trùm dần tất cả… Phương lúc nào cũng cố gắng gấp đôi… gấp ba người khác… Vậy có quá bất công? Ngày ấy rồi sẽ đến…Một ngôi sao sẽ bị nuốt chửng trong cõi đen vũ trụ mịt mùng, ngôi sao còn lại… đơn côi. Ngày ấy rồi sẽ đến… Phương sẽ khóc và chẳng còn ai lau lệ cho cô được nữa… Ngày ấy rồi sẽ đến… Anh cũng sẽ không thể mở mắt ra để nhìn ngắm cô, để thấy cô cười…Cuối cùng ngày ấy sẽ đến mà thôi…
Có tiếng mở cửa khẽ… Duy nhìn ra, trong ánh sáng đỏ của chiếc đèn ngủ, anh thấy Tố Phương đang rón rén đi vào… Phương mặc chiếc váy ngủ trắng mượt mà như một cô tiên hiền dịu…Mỗi bước cô đi, tà váy lại tung lên nhè nhẹ, Duy mỉm cười… Điều còn lại trong cuộc đời anh, có lẽ là những phút giây như thế này…
Phương se sẽ ngồi xuống mép giường, chiếc nệm lún xuống… Duy nhoài người ra, bất ngờ ôm lấy cô vào lòng… Phương kêu lên nho nhỏ:
_ Anh chưa ngủ sao?
_ Ừm…
Phương bò hẳn lên giường, chui vào tấm chăn mỏng, và lọt thỏm trong vòng tay Duy… Hơi ấm của anh như truyền sang cô một nỗi xao xuyến ngọt ngào… Cô dịu dàng:
_ Em không ngủ được… Em nghĩ đến đám cưới của chúng ta!
_ Em nôn nóng lắm rồi hả? _ Duy ghé cằm vào vai Phương, trêu chọc.
Phương gật đầu, tay cô siết chặt tay anh, cảm nhận sâu sắc sự tồn tại của anh quan trọng như thế nào đối với cô… Nỗi ám ảnh về sự chia cắt trong tương lai bao giờ cũng bắt đầu mỗi khi cô ngả lưng xuống giường… Phương không thể nào ngủ được… Nhưng bây giờ, trong vòng tay anh, mọi điều như tan biến hết… Phương khép mắt lại, vùi sâu người vào lòng Duy…
Bất giác, Duy ôm siết cô thật chặt, anh thì thầm:
_ Nếu đến ngày đó… thì xin em đừng khóc! Em hãy coi anh như chỉ đi thật xa và ngày trở về là không xác định… Nhưng anh vẫn luôn ở bên em, anh sẽ là ngôi sao sáng nhất, soi sáng suốt cuộc đời em… Em sẽ sống đến trăm tuổi… Em sống cho cả anh nữa nhé? Hãy sống cho cả hai ta!
Phương xoay người lại, vùi mặt vào ngực Duy, khiến anh thấy ngực mình nóng bỏng… Nước mắt của Phương… Quặn lên trong anh một nỗi đau nhu bị ai chém mạnh vào người… Mãi một lúc, Phương mới ngăn được sự xúc động, cô thổn thức:
_Nước mắt là vũ khí của em .. để có thể giữ chân anh lại… Sao lại bắt em không được khóc hả anh?
_ Tố Phương…
_ Em lại còn phải sống thật lâu trong cô đơn nữa ư? Sống cho cả hai ta ư? Sao không cho em đi theo anh? Sao lại không hả anh?
_ Phương! _ Duy hét lên. Anh nâng người cô dậy, cố nhìn vào đôi mắt nhạt nhòa của cô… Anh se sẽ lắc đầu:
_ Không được có ý nghĩ ấy, hứa với anh đi? Em chẳng lẽ đã quên những ước vọng của chúng ta từ hồi xa xưa? Chẳng lẽ em định bỏ ngang chỉ vì anh không thể cùng đi tiếp? Xin em hãy vì anh mà em phải sống, sống thật tốt … thật hạnh phúc … nhé Phương? Hãy hứa đi Phương!
Anh lắc nhẹ vai Phương, cô gục đầu xuống… Chỉ nghĩ đến chuyện xa anh một hai ngày là cô đã thấy như sụp đổ cả bầu trời rồi… Vậy mà anh sẽ đi mãi, không hẹn ngày về… Và anh bắt cô sống như thế…
Duy ôm Phương vào lòng, yêu cô quá đỗi… Cô òa lên khóc nức nở, ôm ghịt lấy cổ anh… Chúng ta làm sao có thể xa nhau lâu như thế hả anh? Xa quá… lâu quá… đau đớn quá… Em sẽ phải làm gì để cho nguôi nỗi nhớ anh?
_ Phương… anh xin lỗi! _ Duy lên tiếng sau khi thấy Phương đã dịu đi…
_ Không! _ Phương ngẩng lên, cười nhẹ_ Lỗi là tại em! Em đã nói không làm được như đã hứa với anh… Em là một đứa bất tài quá, luôn không biết kiềm chế cảm xúc của mình…
_ Bởi thế mà anh luôn yêu em… vĩnh viễn yêu em, Phương à!
Phương nhướng người lên, hôn nhẹ vào môi Duy… Nụ hôn còn đọng lại vị mặn của nước mắt… Duy hôn mãi miết, trên mắt cô, trên gò má, trên môi … với hy vọng sẽ làm tan biến những giọt nước mắt đau khổ… Em sẽ chỉ còn biết cười hạnh phúc mà thôi!
*
Buổi sáng hôm đó là một buổi sáng trong xanh, gió nhẹ thổi mơn man trên những mái tóc, những nụ cười … Theo chân gió có huơng thơm kỳ lạ của những bông hoa sữa cuối mùa, ùa vào trong đại sảnh của khách sạn, nơi tổ chức đám cưới của Nhật Duy và Tố Phương. Không khí đầm ấm như một cuộc gặp mặt của một đại gia đình toàn những người thân thiết…Tiếng nhạc dìu dặt, thơ mộng, len trong những tiếng cười và những tiếng chúc tụng…Thục Uyên giữ tay Phạm Tố Phương trong tay mình, mỉm cười với bạn mỗi khi có thể. Phương cũng đáp lại tấm lòng của bạn bằng một tâm trạng thanh thản, tự nhiên… Cô đã khóc quá nhiều vào những đêm hôm trước, vùi đầu trong lòng mẹ vào đêm hôm qua… Nỗi buồn khổ dường như đã ở phía rất xa… Mẹ cô đã dùng đôi tay thần kỳ của một người mẹ, xoa dịu hồn cô, đưa cô về với con đường đúng đắn nhất của lý trí … Yêu là yêu những hạnh phúc của người mình yêu… Phương không thể dâng tặng tình yêu nồng cháy của mình cho Duy được, thì cô có thể tặng anh một lời chúc phúc hạnh phúc, tặng anh một tấm lòng ngập tràn nguyện ước…” Hãy sống thật tốt nhé anh!”…
Paul và Henry cùng ngồi bên quầy rượu, chạm nhẹ cốc rượu vào nhau… Chúc cho họ hạnh phúc mãi mãi!
_ Cả em nữa! _ Việt Hùng đưa cốc của mình ra, mỉm cười.
Paul nhếch môi:
_ Chú em còn có một diễm phúc!
_ Đúng! _ Henrt vờ nói với giọng hờn dỗi_ Bọn tôi đâu có được chọn làm phù rể đâu?
Hùng bật cười, ngồi xuống cái ghế thứ ba, tự chạm cốc mình vào hai cốc kia, tu ực một hơi, rồi mới trầm tĩnh nói:
_ Nhưng em cũng muốn chúc cho họ hạnh phúc mãi mãi…
_ Được! Ra nhỏ tuổi mà … nốc rượu không phải đùa đâu! _ Paul đùa cợt khiến Henry bật cười. Ở đây, cũng có ba người đàn ông … dùng rượu vùi sâu những tình cảm riêng tư chỉ vì hạnh phúc của một người con gái họ yêu thương hết lòng…
Không ai có thể quên được vẻ đẹp kỳ diệu sáng bừng trên gương mặt của đôi trai gái trong buổi lễ thiêng liêng nhất của đời mình… Niềm hạnh phúc có ở trong mọi ngóc ngách của không gian, ngay cả trên những bông hoa trang trí, người ta cũng thấy ngây ngất, lâng lâng… Tiếng nhạc, tiếng cwoif vui hòa cùng ánh nắng nhạt nhòa … Trời không một gợn mây, xanh biếc một màu tươi non tràn đầy sức sống. Sự sống đã trỗi dậy bằng tình yêu và sự tin tưởng lẫn nhau… Và trên cõi đời này lại có thêm một đôi vợ chồng mới, bắt đầu bắt tay vào xây dựng hạnh phúc lâu dài… Họ tận dụng thời gian, dùng tiếng cười để lấp đi khoảng trống mà nỗi đau đã vô tình tạo ra trong lòng. Thời gian làm những bước sượt dài trên nền băng buốt giá của cuộc đời… Thời gian như một đại lượng tỉ lệ nghịch với hạnh phúc của đôi trai gái đang tay trong tay cúi đầu trước bàn thờ gia tiên kia… Và bao nhiêu con ngườichứng kiến ở đó đều lặng lẽ quay đi, thì thầm cùng một lời ước nguyện… Làm sao để có thể có một phép màu làm quà tặng cho đôi vợ chồng mới cưới đây? Sao bao nhiêu khổ đau, chết chóc và chia ly vẫn chưa đủ trong cuộc sống của đôi trẻ? “ Thật bất công quá… bất công quá ông trời ơi! “… Người mẹ gục đầu vào vai chồng, lặng đi vì những ý nghĩ tái tê trước hạnh phúc của con trai…