Cô Gái Trong Mạng Nhện

Lượt đọc: 1920 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
tối 20 tháng mười một

August quỳ trên sàn gạch lát kiểu bàn cờ trong phòng ngủ. Balder đã bày trước mặt thằng bé một mẫu vật để vẽ gồm một cây nến đặt trên cái đĩa xanh lam, hai quả táo xanh và một quả cam. Nhưng thằng bé chẳng vẽ gì cả. Nó chỉ nhìn cơn bão bên ngoài với ánh mắt trống rỗng, khiến Balder thầm nghĩ: “mình có ngu quá không khi bắt nó vẽ tĩnh vật theo mẫu?”

Rõ ràng con trai ông chỉ cần nhìn sơ qua là đủ để ghi nhớ mọi chi tiết của một món đồ. Việc gì bố của nó phải đi chọn thứ mà nó cần về? August đã có sẵn hàng ngàn hình ảnh trong đầu, một cái đĩa bày chỏng lẻn vài thứ trái cây có lẽ là một ý tưởng ngớ ngẩn và không thích hợp. Chắc chắn thằng bé quan tâm đến một thứ gì khác, và một lần nữa Balder tự hỏi: phải chăng thằng bé đang cố gửi một thông điệp qua cái trụ đèn giao thông của nó? Bức tranh không đơn thuần là một bài tập quan sát. Cái đèn đỏ sáng rực lên như một con mắt hung ác. Hay là August cảm thấy bị đe dọa bởi người đàn ông qua đường?

Balder lại quan sát con trai mình. Điên thật. Trước giờ dưới con mắt của ông, August chỉ là một đứa trẻ xa lạ khó hiểu. Thế mà ngày hôm nay, ông đang tự hỏi liệu giữa hai người có gì tương đồng hay không. Hồi ông còn bé, các bác sĩ không đưa ra những chẩn đoán cụ thể như bây giờ. Người ta có thể dễ dàng bị xếp vào loại ngu đần hoặc bất thường. Rõ ràng lúc bé ông khác hẳn bây giờ, lúc nào cũng nghiêm nghị với ánh mắt chăm chú, và không đứa bạn nào trong sân trường thấy ông vui vẻ. Mặt khác, ông cũng không thích những đứa trẻ khác. Thế nên ông vùi mình vào trong các con số và phép tính, tránh nói ra những điều mà ông cho là không cần thiết.

Có lẽ ông sẽ không được xếp vào nhóm trẻ tự kỷ ở mức độ của August. Nhưng thời nay chắc ông sẽ bị chẩn đoán mắc bệnh Asperger, và với ông chuyện đó chẳng còn ý nghĩa quái gì nữa. Hanna và ông đã tin rằng việc chẩn đoán sớm bệnh tự kỷ của August sẽ có ích cho họ, nhưng rồi họ đã quá lơ là thằng bé, đến nỗi tận bây giờ, khi nó đã tám tuổi, ông mới phát hiện ra năng khiếu hình học không gian và toán học của nó. Làm thế nào Hanna và Lasse có thể bỏ sót chuyện này?

Lasse là một gã ăn hại, không còn nghi ngờ gì nữa, nhưng Hanna về bản chất vẫn là một người tử tế và nhạy cảm. Balder không bao giờ quên lần gặp đầu tiên của họ. Đó là một buổi tiệc tối của Viện Hàn lâm Khoa học công nghệ Hoàng gia, khi ông nhận một giải thưởng mà ông chẳng bận tâm lắm. Suốt buổi tiệc ông chán không biết làm gì, chỉ mong chóng được về nhà ngồi vào máy tính, thì một phụ nữ xinh đẹp với khuôn mặt khá quen thuộc xuất hiện – những hiểu biết của Balder về giới nghệ sĩ cực kỳ hạn chế. Cô đến gần và bắt chuyện với ông.

Balder thường tự coi mình như một ông thầy bốn mắt ở trường Tappström và chỉ nhận được những cái nhìn khinh khỉnh từ bọn học sinh nữ. Ông không hiểu nổi một phụ nữ như Hanna có thể tìm thấy điều gì ở một người đàn ông như ông, hơn nữa vào thời điểm đó, cô đang ở đỉnh cao của sự nghiệp – ông đã nhanh chóng nhận ra điều này. Nhưng Hanna đã quyến rũ ông, và đêm đó cô đã làm tình với ông như chưa từng có người phụ nữ nào từng làm. Tiếp theo có lẽ là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong đời ông. Thế rồi... rốt cuộc mã nhị phân đã chiến thắng tình yêu.

Ông dành toàn tâm toàn ý cho công việc, đến nỗi hôn nhân tan vỡ.

Sau đó mọi chuyện diễn ra nhanh như một cơn lốc. Lasse Westman đã xuất hiện, dần dần kéo Hanna xuống dốc, và có lẽ cả August nữa. Balder có đầy đủ lí do để căm hận hắn ta, cho dù ông biết bản thân mình cũng chịu trách nhiệm nặng nề. Ông đã rút lui, bỏ rơi con trai mình và không thể chối cãi điều mà người ta nói với mình trong phiên tòa: ông thích mơ đến một sự sống nhân tạo hơn là chăm sóc con đẻ của mình. Sao ông có thể làm một việc như vậy kia chứ?

Balder lấy máy tính xách tay ra và tiếp tục tìm kiếm trên mạng những thông tin liên quan đến các năng lực của những người mắc hội chứng thông thái. Ông đã đặt mua một loạt sách, nổi bật trong số đó là cuốn sách tham khảo kinh điển, Đảo thiên tài của giáo sư Darold A. Treffert. Như thường lệ, ông dự định tự mình tìm hiểu tất cả những điều cần biết. Không nhà tâm lý học hay nhà sư phạm nào sẽ có thể ngăn ông lại để giảng giải với ông điều mà August cần hiện giờ. Ông sẽ biết rõ hơn tất cả các chuyên gia đó. Ông tiếp tục tìm kiếm thông tin cho đến khi bắt gặp câu chuyện của Nadia, một cô bé bị tự kỷ.

Cuộc đời của cô bé đã được mô tả trong cuốn sách của Lorna Selfe mang tên Nadia: Một trường hợp trẻ tự kỷ có khả năng vẽ siêu hạng cũng như trong cuốn Người đàn ông nhầm vợ mình với một chiếc mũ của Oliver Sacks. Balder cảm thấy sững sờ và xúc động vì câu chuyện của cô gái rất giống với trường hợp của August. Cũng như con trai ông, Nadia trông có vẻ hoàn toàn khỏe mạnh lúc mới chào đời, và chỉ mấy tháng sau cha mẹ cô bé mới nhận ra có điều gì đó không ổn.

Nadia không nhìn vào mắt người khác. Cô bé không thích sự đụng chạm cơ thể, không phản ứng với những nụ cười hay lời động viên của mẹ, và không có chút tiến bộ nào trong việc học nói. Cô bé dành phần lớn thời gian để cắt những dải băng giấy cực mảnh. Năm lên sáu tuổi, Nadia vẫn chưa nói được từ nào.

Tuy vậy, Nadia có khả năng vẽ như danh họa Leonard de Vinci. Ở tuổi lên ba, cô bé đột ngột bắt đầu vẽ ngựa. Trái với những đứa trẻ khác, Nadia không bắt đầu với việc vẽ hình dạng tổng thể của con ngựa, mà chọn một chi tiết nhỏ, chẳng hạn như cái móng, chiếc giày của nài ngựa, hoặc cái đuôi. Và điều đáng ngạc nhiên là cô bé vẽ rất nhanh. Với một tốc độ khủng khiếp, Nadia kết nối các chi tiết rời rạc lại cho đến khi hoàn thành một con ngựa đang chạy hoặc phi nước kiệu. Theo kinh nghiệm của bản thân hồi còn là thiếu niên, Balder biết không có gì khó bằng việc vẽ một con thú đang di chuyển. Dù ông cố gắng đến đâu, bức tranh vẫn bị cứng và thiếu tự nhiên. Chỉ một họa sĩ bậc thầy mới thể hiện được sự thanh thoát trong bước chạy của loài ngựa. Mới ba tuổi, Nadia đã làm được điều đó.

Những con ngựa của cô bé chính xác đến từng chi tiết, với những nét vẽ nhẹ nhàng, và hoàn toàn không phải là kết quả của một sự rèn luyện lâu dài. Năng khiếu của cô bé tuôn tràn như một con đập bị vỡ, trước nỗi kinh ngạc của những người xung quanh. Bằng cách nào cô bé làm được điều kỳ diệu đó? Làm thế nào mà, chỉ với vài cử động thoăn thoắt của bàn tay, Nadia có thể làm chủ nhiều thế kỷ phát triển của nghệ thuật thể hiện? Sau khi nghiên cứu các bức vẽ của cô bé, hai nhà nghiên cứu người Úc là Allan Snyder và John Mitchell đã trình bày một học thuyết vào năm 1999, và sau đó nhận được sự đồng tình rộng rãi. Học thuyết này cho rằng tất cả chúng ta đều có một năng lực di truyền cho phép đạt tới trình độ thiên tài như vậy, nhưng nó bị ức chế ở phần lớn mọi người.

Khi chúng ta quan sát một quả bóng đá chẳng hạn, chúng ta không nhận ra ngay nó là một vật thể ba chiều. Thay vào đó, bộ não nhanh như chớp sẽ diễn giải một loạt chi tiết – bóng của nó đổ như thế nào, những khác biệt về chiều sâu và những sắc thái của màu sắc – để rồi từ đó rút ra kết luận về hình dạng của nó. Chúng ta không ý thức được quá trình này, nhưng cần phải có sự phân tích từng phần riêng rẽ như vậy thì chúng ta mới làm được một điều rất đơn giản như việc phân biệt quả bóng với một vòng tròn.

Bộ não sẽ dựng nên một hình dạng cuối cùng, và khi nó làm điều này, chúng ta không còn nhìn thấy những chi tiết được ghi nhận ban đầu nữa. Chúng ta thấy rừng mà chẳng thấy cây, nôm na là thế. Mitchell và Snyder cho rằng nếu lưu giữ lại được hình ảnh ban đầu trong bộ não, chúng ta sẽ có thể quan sát thế giới xung quanh theo cách hoàn toàn mới, và thậm chí có thể dựng lại nó một cách dễ dàng, như Nadia đã làm được mà không cần phải học.

Nói cách khác, Nadia đã tiếp cận được hình ảnh ban đầu đó, cô bé nhìn thấy được vô số chi tiết trước khi chúng bị bộ não xử lý, và vì thế cô bé luôn bắt đầu với một bộ phận, cái móng, hoặc mõm của con ngựa, chứ không phải những đường nét tổng thể – bởi vì cái tổng thể đó chưa hình thành trong đầu của cô bé. Là một nhà nghiên cứu, Frans Balder nhận thấy lý thuyết này còn khá nhiều kẽ hở, nhưng nó làm ông hứng thú.

Dưới nhiều góc độ, đây chính là cách nhìn độc đáo mà ông đang muốn đi tìm: một cách tiếp cận không khẳng định bất cứ điều gì, chỉ nhìn xa hơn những cái hiển nhiên để tập trung vào những chi tiết nhỏ. Ông cảm thấy càng lúc càng bị cuốn hút bởi câu chuyện này, và tiếp tục đọc một cách say mê, để rồi đột ngột run bắn lên. Ông buột miệng chửi thề rồi lo lắng nhìn thằng con trai. Phản ứng đó của ông không có liên quan gì với các khám phá khoa học, nó là hệ quả gây ra bởi những gì ông đọc được về năm đầu tiên Nadia đi học.

Nadia đã được đưa vào một lớp học dành cho trẻ tự kỷ, nơi tất cả mọi nỗ lực đều được dồn vào việc học nói. Và cô bé đã cho thấy một số tiến bộ. Cô bé bắt đầu nói, từng từ một. Nhưng Nadia cũng phải trả một cái giá rất đắt. Kể từ lúc cô bé bắt đầu nói, năng khiếu vẽ tranh cũng biến mất. Giả thuyết của tác giả Lorna Selfe là một ngôn ngữ này đã thay thế cho ngôn ngữ khác. Từ chỗ là một họa sĩ thiên tài, Nadia trở thành một bé gái tự kỷ bị khuyết tật tâm thần trầm trọng, nói được một vài từ, nhưng hoàn toàn đánh mất năng khiếu hội họa thiên phú của mình. Liệu có đáng không?

Ông muốn hét lên là “không”, bởi lẽ ông sẵn sàng đánh đổi bất cứ thứ gì để trở thành một thiên tài trong lĩnh vực của mình. Thà không thực hiện nổi một cuộc đối thoại tử tế ngoài xã hội còn hơn là suốt đời làm một kẻ tầm thường. Cái gì cũng được, ngoại trừ sự tầm thường! Đó luôn là phương châm của Balder. Thế nhưng... ông cũng đủ thông minh để nhận ra nguyên tắc của mình không thể áp dụng trong trường hợp này. Vài bức tranh, dẫu rất đẹp, có đáng gì so với khả năng tự mình gọi một ly sữa, trao đổi vài từ với bạn bè hay với bố? Ông thì biết gì kia chứ?

Nhưng ông từ chối đối mặt với sự lựa chọn đó. Ông không thể chịu đựng nổi việc từ bỏ thứ tuyệt vời nhất từng xảy ra trong cuộc đời của August. Không... nó không thể là một khả năng. Không thể ép bất cứ người làm cha mẹ nào lựa chọn như vậy. Bởi không ai có thể lường trước điều gì sẽ là tốt hơn cho đứa trẻ.

Càng nghĩ, ông càng thấy bất công. Đến nỗi ông tự thuyết phục bản thân rằng mình không tin vào chuyện đó, hay đúng hơn là không muốn tin. Xét cho cùng, Nadia chỉ là một trường hợp.

Balder cần phải tìm kiếm nhiều hơn. Do vậy, ông tiếp tục sục sạo trên mạng cho đến khi bị ngắt quãng bởi tiếng chuông điện thoại. Thật ra thì điện thoại của ông đã đổ chuông nhiều lần trong một tiếng đồng hồ vừa qua. Một cuộc gọi ẩn danh, sau đó là Linus, người phụ tá mà ông càng ngày càng không thích và không tin tưởng. Dù sao thì ông cũng không muốn nói chuyện với cậu ta – ông đang bận khám phá số phận của cô bé Nadia.

Tuy vậy, lần này ông nghe máy, có lẽ do ảnh hưởng của sự căng thẳng. Người gọi là Gabriella Grane, cô nàng chuyên viên phân tích quyến rũ của Säpo. Balder bất giác mỉm cười nhè nhẹ. Sau Tarah Sharif, Gabriella chiếm vị trí thứ hai trong bảng xếp hạng phụ nữ của ông, với đôi mắt đẹp long lanh và trí tuệ sắc bén của cô. Ông rất dễ mềm lòng trước những phụ nữ thông minh.

—Gabriella, – Balder lên tiếng. – Tôi rất mừng vì được nói chuyện với cô. Nhưng tôi không có thời gian. Tôi đang dở một việc quan trọng.

— Đối với điều mà tôi sắp nói, chắc chắn ông sẽ bỏ chút thời gian để nghe đấy. – Grane đáp với giọng đặc biệt nghiêm trọng. – Ông đang gặp nguy hiểm.

— Coi nào, Gabriella! Tôi đã nói rồi, bọn họ sẽ kiện tôi đến khi chẳng còn manh áo mà mặc. Nhưng chỉ có thế thôi.

— Frans, rất tiếc tôi có những thông tin mới do một nguồn cực kỳ đáng tin cậy cung cấp. Có vẻ như ông là đối tượng của một mối đe dọa thực sự.

— Ý cô là sao? – Balder lơ đãng hỏi lại.

Dùng vai kẹp chiếc điện thoại vào tai, ông tiếp tục tìm kiếm những bài báo khác về năng lực bị đánh mất của Nadia.

— Tôi chưa thể đánh giá chính xác thông tin nhận được, nhưng nó làm tôi lo ngại. Tôi nghĩ chúng ta cần phải xem xét nó một cách nghiêm túc.

— Vậy thì được. Tôi hứa sẽ thận trọng. Tôi sẽ ở trong nhà, như thường lệ. Nhưng như tôi đã nói với cô, tôi đang khá bận. Và tôi nghĩ cô đã nhầm. Ở Solifon...

— Tôi có thể nhầm. – Grane cắt ngang. Nhưng nếu tôi đúng, nếu có một chút, một chút xíu nguy cơ là tôi đúng thì sao?

— Tại sao không, nhưng...

— Không nhưng nhị gì hết, Frans. Ông nghe tôi nói đây. Tôi tin sự phân tích của ông là chính xác: không ai ở Solifon muốn đụng tới sợi lông chân của ông. Xét cho cùng, đó là một công ty đàng hoàng. Nhưng có vẻ như một hoặc nhiều cá nhân trong công ty đó có liên hệ với một tổ chức tội phạm nguy hiểm, hoạt động ở Nga và Thụy Điển. Mối đe dọa đến từ đó.

Lần đầu tiên kể từ đầu cuộc nói chuyện, Balder rời mắt khỏi màn hình máy tính. Ông đã biết chắc chắn Zigmund Eckerwald của Solifon có làm ăn với một nhóm tội phạm. Thậm chí ông cũng đã từng chộp được một số mật danh của người cầm đầu nhóm này, nhưng ông không hiểu tại sao họ lại muốn nhắm vào mình. Trừ phi...

— Một tổ chức tội phạm sao? – Balder lẩm nhẩm.

— Đúng vậy. – Grane đáp. – Và nó hợp lý, ông thấy không? Nó cũng giống như ông đã từng nói: khi bắt đầu ăn cắp ý tưởng của nhau để làm giàu tức là người ta đã đi quá giới hạn. Và không có cách gì quay đầu nữa.

— Tôi thì nghĩ điều tôi đã nói là chỉ cần có một đám luật sư giỏi. Với họ, người ta có thể thản nhiên ăn cắp bất cứ thứ gì. Trong thời hiện đại này, đám luật sư chẳng khác nào bọn đâm thuê chém mướn.

— OK, có thể là vậy. Nhưng ông nghe đây: tôi chưa xin được lệnh bảo vệ cá nhân cho ông. Do vậy tôi muốn đưa ông tới một nơi bí mật. Tôi sẽ đến đón ông ngay lập tức.

— Gì cơ?

— Tôi nghĩ chúng ta cần phải hành động ngay.

— Không đời nào. Tôi và... – Balder ngần ngừ.

— Ông đang ở với ai à?

— Không, không, nhưng lúc này tôi không thể đi đâu hết.

— Ông không nghe những điều tôi vừa nói sao?

— Có chứ. Nhưng dù rất tôn trọng cô, tôi thấy đó mới chỉ là phỏng đoán mà thôi.

— Phỏng đoán là một công cụ thiết yếu trong việc đánh giá các mối nguy hiểm, Frans. Nhưng người đã liên lạc với tôi... thật ra tôi không được phép tiết lộ cho ông chuyện này, nhưng kệ vậy... Đó là một nhân viên của NSA, người đang điều tra về tổ chức tội phạm kia.

— NSA á! – Balder hừ một tiếng.

— Tôi biết ông không ưa họ.

— Nói thế là giảm nhẹ nhất rồi đấy.

— Thôi được, thôi được. Nhưng lần này, họ đã đứng về phía ông, ít ra là người nhân viên đã gọi điện. Đó là một người tốt. Nhờ việc giám sát thông tin, chị ấy đã chộp được thứ rất có thể là một kế hoạch trừ khử ông.

— Trừ khử tôi?

— Có nhiều dấu hiệu cho thấy điều đó.

Rất có thể, nhiều dấu hiệu... nghe có vẻ mơ hồ.

August vươn người cầm lấy mấy cây bút, và Balder tập trung quan sát cử chỉ đó một lúc.

— Tôi không đi đâu hết. – Sau đó ông nói.

— Ông đùa à?

— Không hề. Tôi sẽ chuyển đi nếu cô nhận được thêm thông tin, nhưng trước đó thì không. Ngoài ra, hệ thống báo động của Milton hoạt động khá tốt. Tôi có camera và cảm biến chuyển động ở khắp nơi.

— Ông nghiêm túc đấy chứ?

— Vâng, cô thừa biết tôi cứng đầu lắm mà.

— Ông có vũ khí không?

— Cô bị sao thế, Gabriella? Tôi, vũ khí á? Thứ nguy hiểm nhất mà tôi có chắc là cái dụng cụ bào phô mai mới mua.

— Ông nghe đây.. – Grane ngập ngừng.

— Vâng?

— Tôi sẽ cho người bảo vệ ông, cho dù ông có muốn hay không. Ông sẽ không cần bận tâm chuyện đó. Theo tôi, thậm chí ông sẽ chẳng nhận ra chuyện đó đâu. Nhưng vì ông quá cứng đầu, nên tôi có lời khuyên này dành cho ông.

— Lời khuyên gì?

— Lên tiếng. Nó sẽ giống như bùa hộ mạng của ông. Hãy kể với giới truyền thông những điều ông biết, và nếu ông may mắn, việc loại bỏ ông sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

— Tôi sẽ suy nghĩ về chuyện này.

Balder cảm thấy một chút xao lãng ở đầu dây bên kia.

— Vậy được chưa? – Ông hỏi.

— Chờ tôi một chút. – Grane đáp. – có người khác gọi điện cho tôi. Tôi phải...

Chị chuyển cuộc gọi với Balder sang chế độ chờ. Về phần mình, dù có nhiều thứ khác để ông bận tâm, ngay vào thời điểm đó ông chỉ có một câu hỏi duy nhất trong đầu: August có mất khả năng vẽ tranh nếu ông dạy nói cho nó hay không?

— Ông còn đó không? – Grane lên tiếng sau một lúc.

— Tất nhiên.

— Rất tiếc, tôi phải cúp máy đây. Nhưng tôi hứa sẽ tìm cách để ông được bảo vệ càng sớm càng tốt. Tôi sẽ thông tin thêm. Ông cẩn trọng nhé!

Balder thở dài gác máy. Ông lại nghĩ đến Hanna, August, cái sàn gạch kiểu bàn cờ trắng đen phản chiếu trong gương, và những thứ chẳng liên quan gì trong hoàn cảnh ấy. Ông lơ đãng tự nhủ:

— Họ đang săn lùng mình. .

Trong thâm tâm, ông nhận ra giả thiết này không hoàn toàn vô lí, dẫu ông vẫn không muốn tin rằng bọn họ sẽ dùng đến vũ lực. Thật ra ông biết gì? Không gì cả. Ngoài ra, ông không muốn lo nghĩ về điều đó vào lúc này. Ông lại vùi đầu vào tìm hiểu số phận của Nadia, để biết câu chuyện của cô bé có liên hệ với con trai ông đến mức nào, mặc dù nó thật điên rồ. Ông làm như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Bỏ ngoài tai lời cảnh báo của Gabriella Grane, ông tiếp tục lướt mạng. Và ông bắt gặp một bài báo của một giáo sư thần kinh tên là Charles Edelman. Ông ta là một chuyên gia về hội chứng thông thái. Nhưng thay vì đọc tiếp như bình thường vẫn làm, Balder nhấc điện thoại gọi cho Viện nghiên cứu Karolinska.

Ngay lập tức ông nhận ra lúc đó đã quá muộn. Ít có khả năng Edelman vẫn còn làm việc, và số điện thoại nhà của ông ta không được công bố trên trang web của viện. Tuy nhiên, ông ta cũng điều hành một học viện mang tên Ekliden dành cho trẻ em tự kỷ có năng lực đặc biệt. Balder thử gọi tới đó. Điện thoại đổ chuông nhiều lần nhưng không có ai bắt máy. Sau đó một giọng phụ nữ vang lên, tự giới thiệu mình là xơ Lindros.

— Xin lỗi đã quấy rầy xơ vào giờ muộn như thế này. – Balder nói. – Tôi đang tìm giáo sư Edelman. Có cơ may nào ông ấy đang ở đó không ạ?

— Có đấy ạ. – Xơ Lindros đáp. – Không ai về nhà được trong thời tiết như thế này. Xin ông cho biết quý danh.

— Frans Balder. – Ông đáp, rồi bồi thêm cho có trọng lượng. – Giáo sư Frans Balder.

— Ông chờ một chút. Để tôi xem ông ấy có nói chuyện điện thoại được không.

Balder quan sát August ngập ngừng nhặt cây bút chì lên. Không hiểu sao, cử chỉ của thằng bé làm ông lo ngại, như thể đó là một điềm xấu. “Một tổ chức tội phạm”, ông lẩm nhẩm lặp lại.

— Charles Edelman. – Một giọng nói vang lên ở đầu dây bên kia. – có phải giáo sư Balder đấy không ạ?

— Chính là tôi đây. Tôi có một...

— Anh không hình dung nổi tôi cảm thấy vinh hạnh đến thế nào đâu. – Edelman nói. – Tôi vừa mới trở về từ một hội thảo khoa học tại Stanford,nơi chúng tôi đã thảo luận về các nghiên cứu mạng nơron của anh, đúng thế, chúng tôi thậm chí đã nghĩ rằng, các bác sĩ thần kinh như chúng tôi nhiều khi lại học hỏi được rất nhiều về bộ não theo cách khác, những nghiên cứu về trí tuệ nhân tạo chẳng hạn. Chúng tôi đang tự hỏi...

— Tôi rất vui sướng. – Balder ngắt lời ông ta. Nhưng lúc này tôi đang muốn hỏi anh một câu.

— Thế à! Anh cần gì cho nghiên cứu của mình à?

— Không hề. Tôi có một đứa con trai bị tự kỷ. Thằng bé đã tám tuổi nhưng vẫn chưa nói được từ nào. Thế rồi một hôm, chúng tôi đi ngang qua trụ đèn giao thông trên phố Hornsgatan, và sau đó...

— Vâng?

— Khi về nhà, thằng bé ngồi xuống vẽ lại cái trụ đèn một cách hoàn hảo với tốc độ nhanh kinh ngạc. Tôi hết sức bất ngờ!

— Và anh muốn tôi đến xem tranh của thằng bé?

— Tôi sẽ rất mừng, nhưng đó không phải là lí do tôi gọi cho anh. Thật ra là tôi đang lo. Tôi nghĩ vẽ tranh là cách giao tiếp của thằng bé với thế giới bên ngoài, và nếu học nói, thằng bé sẽ có thể đánh mất năng khiếu đó.

— Chắc anh đã đọc về trường hợp của Nadia.

— Sao anh biết?

— Vì cô bé thường được nhắc tới trong những trường hợp tương tự như của anh. Nhưng anh đừng lo, Frans. Tôi gọi anh là Frans được chứ?

— Tất nhiên.

— Tốt quá, Frans ạ. Tôi rất vui mừng vì anh đã gọi điện, và tôi có thể nói ngay là anh không có gì phải lo, ngược lại là đằng khác. Nadia là một ngoại lệ cho phép chứng minh một nguyên tắc, không hơn. Nhiều nghiên cứu đã cho thấy sự phát triển năng lực ngôn ngữ sẽ càng củng cố thêm năng lực đặc biệt của người bị hội chứng thông thái. Chỉ cần xem xét trường hợp của Stephen Wiltshire. Chắc hẳn anh đã từng nghe nhắc đến anh ta?

— Người đã vẽ lại thành phố London.

— Chính xác. Anh ta đã phát triển trên mọi cấp độ, cả nghệ thuật, tư duy lẫn ngôn ngữ. Ngày nay người ta xem anh ta như một nghệ sĩ lớn. Do vậy anh cứ yên tâm đi, Frans. Đúng là có những đứa trẻ đánh mất năng lực đặc biệt, nhưng thường là vì những lí do khác. Chúng chán dần, hoặc có một sự kiện quan trọng đã xảy đến với chúng. Anh có đọc thấy thông tin mẹ của Nadia qua đời vào thời điểm đó không?

— Có.

— Không chừng đó mới là nguyên nhân chính. Dĩ nhiên không ai có thể khẳng định được điều này. Nhưng ít có khả năng nguyên nhân là do việc học nói của cô bé, Gần như không có dẫn chứng nào khác cho một sự tiến triển tương tự. Và tôi không chỉ nói như vậy để làm anh yên lòng đâu, cũng không phải vì đó là giả thuyết của tôi. Hiện nay có một sự đồng thuận lớn xung quanh ý kiến cho rằng những người bị hội chứng thông thái có thể hưởng lợi về nhiều mặt khi phát triển một cách đồng bộ các năng lực trí tuệ của mình.

— Anh tin vậy sao?

— Tôi hoàn toàn tin.

— Thằng bé cũng có năng khiếu với các con số.

— Thật à? – Charles Edelman hỏi lại.

— Anh có vẻ ngạc nhiên.

— Vâng, vì năng lực nghệ thuật của người bị hội chứng thông thái hiếm khi nào đi kèm với năng khiếu toán học. Đó là hai năng lực hoàn toàn không có điểm chung, thậm chí đôi khi còn ức chế lẫn nhau.

— Nhưng con trai tôi thì khác. Những bức tranh của nó có tính chính xác cao về mặt không gian, như thể nó biết cách tính tỉ lệ phối cảnh.

— Một trường hợp rất thú vị. Khi nào tôi có thể gặp thằng bé?

— Tôi không biết nữa. Hiện tại tôi chỉ muốn xin lời khuyên của anh.

— Vậy thì lời khuyên của tôi là: hãy nỗ lực với cậu con trai của anh! Hãy kích thích cậu bé. Để cho nó phát triển khả năng trong mọi lĩnh vực.

— Tôi...

Balder cảm thấy lồng ngực thắt lại. Khó nhọc lắm ông mới nói tiếp được.

— Tôi rất cảm ơn anh. Thật đấy. Còn giờ thì tôi phải...

— Tôi rất hân hạnh được tiếp chuyện anh! Sẽ rất tuyệt vời nếu tôi có thể gặp anh và con trai. Tiện đây cũng xin nói luôn là tôi đã phát triển một bài kiểm tra tỉ mỉ dành cho người bị hội chứng thông thái. Tôi có thể giúp anh tìm hiểu rõ hơn về con trai mình.

— Vâng, tất nhiên rồi, được như thế thì quá tuyệt. Nhưng tôi phải... – Balder ngập ngừng, không biết phải nói gì. – Chào anh, một lần nữa xin cảm ơn anh.

— Ồ, tôi rất vui. Hi vọng sẽ sớm gặp lại anh.

Balder gác máy và ngồi im lặng một lúc, tay khoanh trước ngực, mắt quan sát August với chiếc bút trên tay, vẻ ngập ngừng, ánh mắt tập trung vào ngọn nến đang cháy. Đôi vai ông chợt run lên, nước mắt trào ra. Người ta có thể nói này nọ về Frans Balder, nhưng chắc chắn ông không phải là người mau nước mắt.

Thật ra ông không còn nhớ nổi lần cuối cùng mình khóc là khi nào nữa. Không phải lúc mẹ ông qua đời, càng không phải những khi xem phim hoặc đọc truyện gì đó – chẳng có gì làm ông lay động. Nhưng lúc này, trước mặt thằng con trai với bút chì và màu vẽ, ông khóc như một đứa trẻ vì xúc động. Cũng vì những lời nói của giáo sư Charles Edelman.

August có thể vừa học nói vừa tiếp tục vẽ, và chuyện đó thật tuyệt. Nhưng đó không phải là lí do duy nhất khiến ông khóc. Tất cả mọi thứ đã trộn lẫn với nhau: thảm họa ở Solifon, mạng sống của ông bị đe dọa, những bí mật ông đang giữ trong lòng, và sự thiếu vắng một người, Hanna hoặc Farah hoặc ai đó khác, để có thể lấp đầy khoảng trống trong ngực ông.

— Con ơi! – Ông thốt lên, xúc động và nghẹn ngào đến nỗi không nhận ra ngay lúc đó màn hình máy tính xách tay của ông bật sáng, cho thấy hình ảnh của một chiếc camera an ninh gắn bên ngoài nhà.

Trong gió bão, một người đàn ông cao lêu nghêu đang bước. Hắn mặc một chiếc áo da có lót, đầu đội sùm sụp chiếc mũ lưỡi trai màu xám che khuất mặt. Bất luận là ai, hắn đã biết mình bị quay phim, và mặc dù hắn dong dỏng cao, có gì đó trong dáng đi đong đưa của hắn khiến người ta nghĩ tới một võ sĩ quyền Anh đang bước lên sàn đấu.

Gabriella Grane vẫn còn đang ngồi trong văn phòng của mình tại Säpo để tìm kiếm trên mạng và trong kho dữ liệu lưu trữ của trụ sở. Chị không biết mình đang tìm gì, nhưng có gì đó rất mơ hồ và lẫn lộn đang làm dấy lên cảm giác lo ngại trong lòng chị.

Cuộc nói chuyện giữa chị và giáo sư Frans Balder bị cắt ngang bởi Helena Kraft, sếp của Säpo. Sếp tìm chị với cùng nguyên nhân như của lần gọi điện trước. Alona Casales bên phía NSA muốn nói chuyện với chị. Lần này thì giọng điệu của Casales đã bình tĩnh và quyến rũ trở lại.

— Các chị đã xử lý xong sự cố máy tính chưa ạ? – Grane hỏi.

— À... ừ, đúng là lộn xộn, nhưng không có gì nghiêm trọng, chị nghĩ thế. Chị xin lỗi vì đã tỏ ra hơi kỳ bí. Nhưng có lẽ chị vẫn phải tiếp tục làm thế. Chị chỉ muốn cung cấp thêm cho em một số manh mối trong vụ Balder và một lần nữa nhấn mạnh là mức độ đe dọa đối với ông ta rất nghiêm trọng, mặc dù chúng ta chưa có gì chắc chắn. Em có kịp làm gì không?

— Em đã nói chuyện với ông ta. Balder từ chối rời nhà, ông ta nói là mình đang rất bận. Em đang chuẩn bị cho người bảo vệ ông ta.

— Tốt lắm. Chị biết ngay em sẽ không khoanh tay đứng ngoài vụ này. Em làm chị thực sự ấn tượng đấy, Grane. Với năng lực như thế, chị tưởng em phải làm việc ở Goldman Sachs và kiếm hàng triệu ấy chứ?

— Em không thích.

— Chị cũng không. Không phải chị chê tiền, nhưng việc rình mò bốn phương tám hướng với đồng lương còm cõi như hiện tại lại hợp với chị hơn. Đối với NSA, vụ việc này không phải thuộc dạng quan trọng – chị hoàn toàn không đồng ý. Chị tin rằng nhóm này là một hiểm họa đối với lợi ích kinh tế toàn cầu. Chị cũng nghĩ có dính dáng đến chính trị ở đây. Trong đám kỹ sư máy tính mà chị đã nói với em có một gã tên là Anatoli Chabarov. Gã có liên hệ với một kẻ tên là Ivan Gribanov, một thành viên của Duma Nga, đồng thời là cổ đông lớn của Gazprom.

— Em hiểu.

— Nhưng cho tới thời điểm này, những manh mối đó chưa dẫn tới đâu cả. Chị cũng đã dành kha khá thời gian để tìm cách xác định danh tính của tên cầm đầu.

— Cái gã tên là Thanos.

— Hoặc ả.

— Ả?

— Phải, nhưng cũng có thể chị nhầm. Kiểu băng nhóm tội phạm này thường chỉ khai thác phụ nữ – chúng không để họ cầm đầu, và trong đa số các lần, nhân vật này được nhắc tới như một người đàn ông.

— Thế sao chị lại nghĩ đó là một phụ nữ?

— Cái kiểu tôn sùng dành cho người này. Bọn chúng nhắc tới Thanos giống như cách mà đàn ông nói về người phụ nữ họ khao khát và ngưỡng mộ.

— Nói cách khác, có yếu tố sắc đẹp ở đây.

— Có vẻ thế, nhưng chắc là tại cái tính thích người đồng giới của chị. Và chẳng ai vui mừng hơn chị nếu những bọn tội phạm hoặc giới chóp bu của Nga ngả theo khuynh hướng này nhiều hơn.

— Ha ha, còn phải nói!

— Thật ra, chị nhắc tới chi tiết này để em có cái nhìn cởi mở nếu chẳng may vụ việc này rơi xuống đầu em. Em cũng hiểu, cũng có kha khá luật sư tham gia vào vụ này. Lúc nào mà chẳng thế, em nhỉ? Nhờ bọn hacker người ta có thể đánh cắp mọi thứ, sau đó đám luật sư sẽ hợp thức hóa vụ trộm. Có phải đó là công thức của cái ông Balder này không nhỉ?

— Tất cả chúng ta đều bình đẳng trước pháp luật, nếu chấp nhận trả giá.

— Đúng rồi. Ngày nay, kẻ nào có tiền để mua một sự biện hộ tốt, kẻ đó có thể làm mọi chuyện mình muốn. Chắc em cũng đã biết đối đầu với Balder trước tòa sẽ là văn phòng luật Dackstone & Cộng sự ở Washington rồi chứ?

— Vâng ạ.

— Tức là em cũng đã biết hãng luật đó đại diện cho các công ty đại gia công nghệ lớn chuyên kiện ra tòa những nhà phát minh sáng chế dám đòi tiền thưởng cho phát minh của mình, cho đến khi họ không còn manh áo.

— Vâng, em có biết điều đó khi theo dõi vụ kiện nhà phát minh Håkan Lans.

— Vụ đó thật tởm lợm, em thấy không? Nhưng điều thú vị ở đây là Dackstone & Cộng sự đã được nhắc tới ở một trong những đoạn đối thoại hiếm hoi mà bọn chị giải mã được của nhóm tội phạm kia, tất nhiên là nó chỉ được nhắc tới với hai chữ viết tắt D.C. hoặc đơn giản là D.

— Tức là Solifon và bọn này có chung một đám thầy cãi?

— Hình như thế. Nhưng chưa hết đâu: Dackstone & Cộng sự sắp mở văn phòng tại Stockholm, và em có biết làm thế nào bọn chị biết được tin này không?

— Không ạ. – Grane đáp, chị cảm thấy càng lúc càng lo lắng.

Chị chỉ muốn cuộc đối thoại mau chóng kết thúc, để bảo đảm Balder được an toàn dưới sự bảo vệ của cảnh sát.

— Nhờ theo dõi nhóm tội phạm này, – Casales đáp luôn,- chị phát hiện ra Chabarov đã nhắc đến chi tiết đó trong một cuộc nói chuyện, qua đó cho thấy các mối liên hệ gần gũi với văn phòng luật kia. Nhóm tội phạm đã biết việc mở văn phòng trước cả khi thông tin đó được công khai.

— Thế à?

— Đúng, và tại Stockholm, Dackstone & Cộng sự phải hợp tác với một luật sư người Thụy Điển có tên là Kenny Brodin, ông ta từng bào chữa trong các vụ án hình sự, hồi đó ông ta được nhắc đến vì đã tỏ ra thân thiết quá đà với các thân chủ của mình.

— Em nhớ rồi, có một tấm ảnh của ông ta đã được đưa lên trang nhất của nhiều tờ báo, trong ảnh ông ta đang bù khú với mấy gã tội phạm và sờ soạng một gái gọi. – Grane nói.

— Chị cũng thấy tấm ảnh đó. Chị tin luật sư Brodin sẽ là một đầu mối tốt nếu em muốn điều tra vụ này. Ai mà biết được? Ông ta có thể là mối liên hệ giữa các đại gia kinh tế và nhóm tội phạm kia.

— Em sẽ tìm hiểu thêm. – Grane nói. – Nhưng hiện tại em có một số việc khác phải giải quyết. Chúng ta sẽ sớm liên lạc với nhau về vụ này.

Sau đó Grane gọi cho nhân viên trực ban tại Đơn vị Bảo vệ cá nhân của Säpo. Hóa ra tối nay người trực là Stig Yttergren. Tim chị chùng xuống. Stig Yttergren đã sáu mươi tuổi, ông ta béo ục ịch, uống rượu như hũ chìm và thường chơi bài trên mạng nhiều hơn là tỏ ra có ích. Thỉnh thoảng họ gọi ông ta là “Ngài bất khả thi”. Grane phải giải thích tình hình với giọng uy quyền nhất có thể, chị yêu cầu triển khai ngay một đội cảnh sát bảo vệ giáo sư Frans Balder tại Saltsjöbaden. Như thường lệ, Stig báo chuyện đó rất khó, thậm chí là không thể được. Khi Grane nói rằng lệnh bảo vệ được đích thân sếp của Säpo đưa ra, ông ta còn lẩm bẩm gì đó đại loại như “con mụ già khó chịu”.

— Coi như tôi chưa nghe câu đó. – Chị nói. – Nhưng chỉ trong trường hợp mệnh lệnh được thi hành ngay lập tức.

Tất nhiên còn lâu mới có chuyện đó, và trong lúc sốt ruột nhịp tay trên bàn, Grane tranh thủ tìm kiếm thông tin về Dackstone & Cộng sự, cũng như mọi thứ có liên quan tới những gì Casales đã kể với chị.

Một cảm giác quen thuộc đáng lo ngại dâng lên trong lòng chị. Nhưng Grane chưa phát hiện được gì thêm thì vừa hay Stig Yttergren gọi lại. Cũng không bất ngờ khi chẳng có ai rảnh rỗi ở Đơn vị Bảo vệ cá nhân. Các hoạt động của hoàng gia đặc biệt dồn dập vào tối hôm nay, ông ta giải thích như thế. Nguyên nhân là một buổi biểu diễn có vợ chồng hoàng tử Na Uy dự khán. Lãnh đạo của phe dân chủ Thụy Điển đã bị ném một que kem Ý vào mặt trước khi vệ sĩ kịp can thiệp, do vậy họ buộc phải tăng cường an ninh khi ông này có bài phát biểu vào tối muộn ngày hôm nay tại Södertälje.

Như vậy để bảo vệ giáo sư Balder, Yttergren đã cử “hai tay ngon lành trong lực lượng thường quy” tên là Peter Blom và Dan Flintk. Grane chỉ có thể chấp nhận, ngay cả khi tên của họ khiến chị nhớ tới hai nhân vật King và Klang trong Pippi tất dài. Trong một thoáng chị có linh cảm không tốt, nhưng rồi trấn tĩnh ngay. Phán xét người ta theo tên họ là thói xấu của đám trưởng giả, xuất thân của chị. Chắc sẽ không sao đâu, Grane tự nhủ và gạt đi những suy nghĩ không hay trong đầu.

Chị quay lại làm việc. Đêm nay sẽ dài lắm đây.

« Lùi
Tiến »