Cô Nàng Cửa Hàng Tiện Ích

Lượt đọc: 1041 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

Lúc vào phòng nhân viên, cửa hàng trưởng và chị Izumi đang vui vẻ nói chuyện gì đó.

“Cửa hàng trưởng, mục tiêu hôm nay là bán 100 cây gà xiên chiên giòn nhỉ! Thế mà phần để bán giờ cao điểm buổi trưa vẫn chưa xong, bảng quảng cáo cũng chưa gắn!”

Cứ tưởng chị Izumi và cửa hàng trưởng sẽ nói “Thôi chết!” thì chị Izumi lại nhoài người ra hỏi tôi.

“Này này, Furukura, em với Shiraha đang cặp với nhau đấy à!?”

“Không… Ơ… Chị Izumi, em đang nói đến gà xiên cơ mà.”

“Ôi ôi chuyện từ lúc nào thế hả…!? Cũng đẹp đôi đấy! Này, ai là người tỏ tình trước vậy? Shiraha hả?”

“Chị Furukura xấu hổ không trả lời được rồi kìa…! Bữa nào nhậu đi!? Dẫn cả Shiraha tới nữa…”

“Cửa hàng trưởng, chị Izumi, gà xiên…!”

“Thôi đừng đánh trống lảng nữa, thú tội đi…!”

Bực quá tôi hét lên: “Cặp đâu mà cặp, chỉ là ở cùng nhà thôi! Cửa hàng trưởng, gà xiên chiên giòn vẫn chưa có cây nào kia kìa!”

“Ô, vậy đang sống chung rồi ư!?”

Chị Izumi cũng hét lên còn cửa hàng trưởng thì nói giọng mừng rỡ.

“Thật á…!?”

Biết nói gì cũng vô ích, tôi đành vội lôi lô thịt xiên ra khỏi ngăn đá, ôm đầy hai tay rồi chạy ra quầy tính tiền.

Thật sốc trước thái độ của hai người. Không thể tin nổi nhân viên cửa hàng tiện ích lại ưu tiên việc buôn chuyện về nhân viên khác và nhân viên cũ hơn là việc bán gà xiên chiên giòn giảm giá từ 130 yên xuống 110 yên. Chẳng hiểu nổi hai người ấy bị làm sao nữa.

Thấy tôi phừng phừng ôm thịt gà xiên chạy, Toàn liền chạy tới bưng giúp một nửa và hỏi bằng tiếng Nhật bập bẹ.

“Ối! Chiên hết chỗ này ấy ạ?”

“Phải. Hôm nay bắt đầu giảm giá mà lại. Mục tiêu lần này là 100 xiên, vì lần giảm trước bán được 91 xiên nên lần này phải đạt được chừng đó. Anh Sawaguchi đã làm bảng quảng cáo rất hoành tráng cho ngày hôm nay rồi đấy. Treo cái đó lên rồi tất cả cùng phối hợp bán hết sạch gà xiên nhé. Lúc này, đó mới là việc quan trọng nhất của cửa hàng.”

Không hiểu sao vừa nói tôi vừa rưng rưng nước mắt, Toàn thì hình như không nghe được hết câu tiếng Nhật liến thoắng của tôi nên nghiêng đầu thắc mắc: “Phối hợp?”

“Là mọi người cùng cố gắng đó! Toàn, giờ cậu chiên ngay hết chỗ này đi!”

Toàn gật đầu đáp lời: “Hết chỗ này! Cũng mệt phết, chị nhỉ!” rồi bắt đầu lóng ngóng chiên gà.

Còn tôi chạy về chỗ tủ kính đựng đồ ăn nhanh, bắt đầu treo tấm bảng “Bán siêu chạy! Gà xiên chiên giòn thơm ngon đậm đà! Giá 110 yên chỉ trong hôm nay!” mà Sawaguchi phải dành cả 2 tiếng làm thêm để hoàn thành.

Tôi trèo lên thang, treo tấm bảng quảng cáo hạ giá thịt gà ba chiều được làm bằng bìa các tông và giấy màu. Tấm biển tuyệt vời mà Sawaguchi đã làm với tâm nguyện “Lần này nhất định phải đạt 100 xiên!”.

Đã là nhân viên thì cũng là đồng chí, phải cùng đoàn kết hướng về một mục tiêu. Vậy mà cả chị Izumi lẫn cửa hàng trưởng đang làm sao nữa không biết.

Có khách vào, tôi hô lên. “Xin chào quý khách! Hôm nay gà xiên chiên giòn chỉ có 110 yên! Xin mời!”

Toàn đang xếp thịt gà xiên vừa chín tới cũng rao to. “Gà xiên chiên giòn, xin mời…!”

Cửa hàng trưởng và chị Izumi vẫn chưa ra khỏi phòng nhân viên. Tôi còn nghe loáng thoáng tiếng chị Izumi cười.

“Rất rẹ ! Thịt gà xiên, xin mời…!”

Chỉ có Toàn, dù chưa quen nhưng cũng đang rao to, là đồng chí quý giá duy nhất của tôi bây giờ.

Đến khi tôi về sau khi đã ghé siêu thị gần nhà mua giá, thịt gà, bắp cải thì không thấy Shiraha đâu cả.

Vừa luộc thức ăn vừa nghĩ chắc anh ta bỏ đi rồi thì tôi bỗng nghe có tiếng động từ trong nhà tắm.

“Ủa, anh Shiraha? Anh vẫn ở trong đó à?”

Mở cửa nhà tắm, Shiraha vẫn mặc nguyên quần áo ngồi trong bồn tắm khô cong và đang xem video bằng máy tính bảng.

“Sao anh lại ngồi đây?”

“Ban đầu tôi ở trong hốc tủ nhưng trong ấy có bọ. Chỗ này không có sâu bọ gì lại dễ chịu hơn.”

Shiraha trả lời.

“Hôm nay lại rau luộc à?”

“À vâng. Hôm nay tôi luộc giá, thịt gà, bắp cải.”

“Thế à?”

Shiraha nói, mặt vẫn cúi gằm.

“Cô về muộn nhỉ. Tôi đói lắm rồi.”

“Định về rồi mà cửa hàng trưởng và chị Izumi gọi lại nên không dứt ra được. Cửa hàng trưởng ngày nghỉ vẫn đi làm, lại còn ở rịt trong cửa hàng rồi một mực kêu phải đưa anh Shiraha tới bữa nhậu nữa.”

“Ôi… không có lẽ cô đã nói chuyện của tôi?”

“Xin lỗi. Tôi lỡ miệng. À đây, đồ cá nhân và giấy báo lương của anh, tôi cầm về hộ.”

“…Thế à?…”

Shiraha cầm chặt máy tính bảng không nói gì.

“Đã bảo giấu rồi thế mà… cô lại nói.”

“Tôi xin lỗi. Tôi không cố ý.”

“Không… người khó xử là cô thôi.”

“Sao cơ?” Tôi nghiêng đầu không hiểu.

“Chắc chắn bọn họ muốn lôi cổ tôi ra để mắng vốn. Còn lâu tôi mới đến nhá. Tôi sẽ tiếp tục trốn ở đây. Nên người bị mắng tiếp theo là cô đấy, Furukura!”

“Tôi á?”

“Tại sao lại cho gã đàn ông vô công rồi nghề vào nhà ở. Cả hai cùng đi làm cũng được nhưng tại sao lại cứ thích làm bán thời gian, tại sao không cưới, tại sao không sinh con, kiếm việc tử tế mà làm, phải làm tròn nghĩa vụ một con người chứ… Tất cả sẽ can thiệp vào đời cô.”

“Trước giờ người ở cửa hàng có bao giờ nói tôi như vậy đâu.”

“Đó là tại vì cô quá khác người thôi. Một nhân viên bán thời gian 36 tuổi độc thân, chắc vẫn còn trinh, ngày nào cũng ra rả rao hàng, trông khỏe mạnh thế mà không hề có động tĩnh tìm công việc cố định. Cô là dạng dị vật, quá lập dị nên chẳng ai thèm động tới. Họ chỉ nói sau lưng cô thôi. Nhưng từ giờ, họ sẽ nói thẳng vào mặt luôn.”

“Ơ…”

“Những người bình thường ấy mà, họ có sở thích phán xét người không bình thường. Đuổi được tôi rồi thì mọi người sẽ càng xét nét cô. Nên cô chỉ còn cách nuôi tôi dài dài mà thôi.”

Shiraha cười nhếch mép.

“Tôi vẫn luôn muốn trả thù. Những kẻ chỉ vì là phụ nữ mà được phép trở thành ký sinh trùng ấy. Tôi vẫn mong chính mình sẽ thành ký sinh trùng. Kiểu gì tôi cũng ăn bám cô bằng được.”

Tôi hoàn toàn không hiểu Shiraha đang nói gì,

“Anh Shiraha, thế anh có cần mồi không vậy? Tôi sắp luộc xong rồi đấy.”

“Tôi ăn ở đây. Mang đến đây cho tôi.”

Shiraha nói vậy nên tôi đặt rau luộc cùng cơm trắng vào đĩa rồi mang vào nhà tắm.

“Đóng cửa lại!”

Tôi đóng cửa nhà tắm như lời Shiraha, lâu lắm tôi mới lại ngồi ở bàn ăn một mình.

Tiếng nhai cơm nghe to hơn hẳn. Chắc nãy giờ tôi đã ở trong “âm thanh” của cửa hàng. Chỉ cần nhắm mắt lại, hình dung ra cửa hàng, âm thanh ấy lại tái hiện bên trong màng nhĩ.

Thứ âm thanh đó chảy trong tôi như một bản nhạc. Lắc lư theo nhịp diễn tấu, theo chuyển động của cửa hàng đã ăn sâu trong người, tôi nhồi thức ăn đặt trước mặt vào cơ thể để ngày mai lại có thể làm việc.

« Lùi
Tiến »