Cô Nàng Cửa Hàng Tiện Ích

Lượt đọc: 1000 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

Những chuyện có từ trước khi được sinh ra là một nhân viên cửa hàng tiện ích đã ít nhiều phai nhạt, tôi chẳng nhớ rõ lắm.

Là đứa trẻ được sinh ra trong một gia đình bình thường, được thương yêu và lớn lên cũng rất đỗi bình thường ở một khu dân cư vùng ngoại ô thành phố. Nhưng tôi lại bị coi là đứa trẻ kỳ lạ.

Ví như hồi học mẫu giáo, có vụ con chim nhỏ chết ở công viên. Đó là con chim nhỏ màu xanh rất đẹp, chắc được nhà ai đó nuôi. Những đứa trẻ khác đứng vây quanh, khóc cho con chim đầu ngoẹo sang một bên, hai mắt nhắm nghiền. Khi một đứa con gái mở miệng: “Làm sao bây giờ” thì tôi lập tức nhấc con chim đặt lên tay rồi mang đến chỗ mẹ đang ngồi chuyện phiếm ở ghế đá.

“Gì thế này Keiko? Ôi… một chú chim nhỏ… Nó bay từ đâu đến chăng… Tội nghiệp quá. Mình xây mộ cho nó nhé!”

Đáp lại người mẹ đang dịu dàng xoa đầu tôi, tôi bảo: “Ăn nó đi mẹ!”

“Hả?”

“Bố thích thịt chim nướng mà, hôm nay nướng nó lên ăn đi mẹ!”

Sợ mẹ không nghe rõ tôi lặp lại rành rọt thì mẹ co rúm lại, còn mẹ đứa trẻ khác ngồi bên cạnh cũng há hốc mồm, trợn tròn mắt kinh khiếp. Tôi suýt phì cười vì nom mặt cô ấy kỳ cục quá nhưng thấy bị nhìn chằm chặp vào tay tôi lại nghĩ hay một con không đủ nhỉ?

“Hay con đi bắt thêm về nhé?”

Khi tôi quay sang liếc hai ba con chim sẻ đang tung tăng gần đó thì mẹ tôi có vẻ đã hoàn hồn, lấy hết hơi hét lên giọng đầy chỉ trích: “Keiko!!”

“Mình phải đào mộ và chôn con chim nhỏ con ạ. Đấy, ai cũng khóc con thấy không. Bạn mất thì mình phải buồn chứ. Đúng không? Tội nghiệp phải không con?”

“Vì sao? Nó chết rồi mà!”

Mẹ không thốt nên lời với câu hỏi của tôi.

Tôi chỉ hình dung ra cảnh bố, mẹ và em gái nhỏ đang vui mừng ăn con chim. Bố tôi thích chim nướng, còn tôi và em gái cực mê món gà rán. Công viên nhiều chim thế sao không bắt mang về, sao không ăn mà lại phải chôn con chim đó, tôi đã không thể lý giải được điều này.

Mẹ tôi vẫn ra sức nói: “Nghe này, con chim bé nhỏ và tội nghiệp, con thấy không? Mình cùng xây mộ và cúng hoa cho nó nhé!” Và cuối cùng mọi người cũng làm như thế nhưng tôi vẫn không thể hiểu nổi. Ai cũng nói con chim đáng thương rồi khóc lóc nhưng lại quay sang giết những bông hoa quanh đó. Cái cảnh tượng mọi người nói “Hoa đẹp quá! Chắc chim nhỏ thích lắm đây!” trông thật điên rồ.

Con chim nhỏ được chôn xuống cái hố đào bên trong hàng rào có cắm biển “cấm vào”, trên mặt mộ cắm que kem gỗ ai đó vừa nhặt từ thùng rác về, xác của những bông hoa được rải đầy trên mộ. “Đó con thấy không Keiko, thật buồn, thật đáng thương!” mẹ tôi cứ lầm bầm cho tôi nghe thấy nhưng tôi chẳng nghĩ thế chút nào.

Chuyện tương tự như thế xảy ra nhiều lần. Hồi mới vào tiểu học, trong giờ thể dục từng có vụ ầm ĩ vì bọn cọn trai gây gổ nhau.

“Ai gọi cô giáo đi!”

“Ngăn các bạn ấy lại đi!”

Có tiếng hét lên, phải rồi, phải ngăn lại, nghĩ vậy tôi mở tủ đựng dụng cụ ngay bên cạnh, lôi cái xẻng ra rồi chạy về phía thằng con trai đang làm loạn và phang thẳng vào đầu nó.

Xung quanh bao trùm tiếng la hét, thằng con trai ôm đầu ngã lăn đùng ra đó. Thấy nó ôm đầu nằm im bất động tôi lại giơ cái xẻng lên định ngăn nốt thằng kia thì đám con gái vừa khóc vừa gào: “Keiko, đừng! Dừng lại!”

Thầy giáo chạy tới, choáng váng trước thảm cảnh và yêu cầu tôi giải thích.

“Tại các bạn bảo ngăn lại nên em ngăn bằng cách nhanh nhất thôi ạ.”

Thầy bối rối lập bập bảo tôi không được dùng vũ lực.

“Nhưng các bạn bảo ngăn lại cơ mà. Em thấy làm thế thì bạn Yamazaki và bạn Aoki sẽ dừng ngay thôi ạ.”

Tôi lễ phép giải thích cho thầy giáo đang nổi cáu một cách vô lý, còn mẹ thì bị mời tới buổi họp hội đồng.

Thấy nét mặt mẹ nghiêm trọng cúi gập đầu trước giáo viên “Vâng, tôi xin lỗi, xin lỗi…” tôi mới nghĩ có vẻ việc mình làm là sai nhưng vẫn không thể hiểu vì sao lại sai.

Hay khi một cô giáo nổi cáu tới mất kiểm soát, vừa đập sổ điểm danh lên bàn vừa gào thét, còn học sinh thì bắt đầu khóc lóc cũng vậy.

“Cô ơi, chúng em xin lỗi ạ!”

“Em xin cô!”

Mặc cho học sinh thảm thiết van xin cô vẫn không bình tĩnh lại, tôi lập tức chạy tới gần cô, thật nhanh tụt cả váy lẫn quần lót những mong cô ngưng gào thét. Cô giáo trẻ choáng váng, bật khóc rồi im lặng.

Giáo viên lớp bên cạnh chạy sang, hỏi han tình hình, tôi giải thích rằng từng xem trên ti vi thấy con gái bị tụt quần áo thì im lặng, vậy mà trường lại họp hội đồng.

“Tại sao, sao con không hiểu hả Keiko…”

Trên đường về sau khi bị gọi đến trường, mẹ ôm tôi thì thào tội nghiệp. Hình như tôi lại làm gì đó sai nhưng vì sao sai thì tôi vẫn không hiểu.

Bố mẹ lo lắng nhưng vẫn thương tôi. Không muốn để bố mẹ phải buồn, phải xin lỗi hết người này đến người kia, tôi quyết định sẽ chẳng nói chuyện với bất kỳ ai khi ra khỏi nhà. Tôi bắt chước theo mọi người hoặc làm theo chỉ thị, chỉ một trong hai cách ấy, chứ tuyệt đối không chủ động làm gì nữa.

Người lớn thấy tôi không nói gì linh tinh cũng không tự tiện hành động thì có vẻ yên tâm hơn.

Lên cấp ba, việc tôi quá im lặng lại thành có vấn đề. Nhưng với tôi, im lặng là cách tốt nhất, là cách đối phó hợp lý nhất để tồn tại. Dù sổ học bạ bị phê “Cần hòa đồng với các bạn và ra ngoài chơi!” song tôi vẫn không lung lay, không nói gì ngoài lúc bắt buộc.

Đứa em gái kém hai tuổi của tôi thì lại rất “bình thường”, khác hẳn tôi. Nhưng không vì thế mà nó xa lánh tôi, ngược lại rất bám chị. Khi em bị mẹ mắng vì những việc rất đỗi bình thường, tôi lại gần mẹ để hỏi lý do “sao mẹ cáu vậy?”. Mẹ nghe tôi hỏi thì dừng thuyết giáo, em tôi liền nghĩ được tôi bênh nên lúc nào cũng nói “cảm ơn chị”. Không thích bánh kẹo hay đồ chơi nên tôi cũng hay nhường chúng cho em. Chính vì thế mà lúc nào nó cũng bám rịt lấy tôi.

Gia đình nâng niu, yêu thương tôi, cho nên lúc nào cũng lo lắng cho tôi.

“Làm sao ‘chữa’ cho con được nhỉ?”

Tôi vẫn nhớ khi nghe bố mẹ nói chuyện với nhau như vậy, tôi nghĩ chắc mình phải sửa chữa cái gì đó. Rồi có đợt bố chở tôi lên phố rõ xa để khám tư vấn tâm lý. Đầu tiên, ngay lập tức họ nghi do gia đình có vấn đề, nhưng bố là một nhân viên ngân hàng điềm đạm chăm chỉ, mẹ thì hơi yếu đuối nhưng hiền lành, em lại rất quấn chị. Cuối cùng bác sĩ phán một câu vô thưởng vô phạt rằng: “Dành thêm nhiều tình cảm cho cháu và dõi theo cháu thôi”, và dù thế nào thì bố mẹ vẫn rất mực yêu thương nuôi nấng tôi.

Không có bạn ở trường nhưng tôi cũng không bị ai bắt nạt, cuối cùng rồi cũng qua được thời cấp một và cấp hai thành công mà chẳng cần hé răng nói nhiều.

Tốt nghiệp cấp ba lên đại học tôi vẫn không thay đổi gì. Về cơ bản, giờ giải lao tôi chỉ có một mình, ít khi nói chuyện riêng với ai. Tuy không xảy ra rắc rối gì giống như hồi tiểu học nhưng bố mẹ lại lo cứ thế này tôi sẽ khó mà hòa nhập được với xã hội. Còn tôi cứ thế thành người lớn cùng suy nghĩ “mình phải chữa khỏi bệnh thôi”.

« Lùi
Tiến »