Đôi lúc tôi lại dùng máy tính, tính thời gian kể từ ngày hôm ấy. Cửa hàng Smile Mart trước ga Hiirocho chưa từng nghỉ một ngày, luôn sáng đèn mở cửa liên tục, và vừa rồi là lần thứ 19 đón ngày mồng Một tháng 5, tính ra đã một trăm năm mươi nghìn tám trăm giờ trôi qua.
Tôi 36 tuổi, còn cửa hàng và tôi trong vai nhân viên bán hàng đều tròn 18 tuổi. Nhân viên học cùng tôi đợt đào tạo hồi đó không còn một ai. Cửa hàng trưởng cũng đã thay tới người thứ tám. Ngay cả hàng hóa hồi ấy cũng không còn món nào. Chỉ có tôi vẫn nguyên là một nhân viên bán hàng.
Thấy tôi bắt đầu làm thêm cả nhà mừng lắm.
Ngay cả lúc tôi nói sẽ tiếp tục làm bán thời gian như thế này sau khi ra trường thì gia đình vẫn ủng hộ tôi: “So với hồi ít tiếp xúc với xung quanh thì thế là trưởng thành lắm rồi”.
Hồi năm thứ nhất tôi làm thêm tuần bốn buổi kể cả cuối tuần còn bây giờ thì tuần năm buổi. Mỗi lần về đến nhà, tôi lại lăn ra tấm đệm trong căn phòng vỏn vẹn gần mười một mét vuông.
Khi vào đại học, tôi tìm một căn phòng cho thuê giá rẻ, rời nhà ra ở riêng.
Thấy tôi không rục rịch tìm công việc ổn định mà cứ bám riết lấy việc làm bán thời gian ở mãi một chỗ như vậy, gia đình có vẻ bắt đầu lo lắng nhưng lúc này chẳng thể thay đổi được gì nữa.
Chính tôi cũng chẳng hiểu vì sao lại là cửa hàng tiện ích chứ không phải một nơi làm việc bình thường khác. Nhưng, dù có thể tuân thủ theo hướng dẫn từng chân tơ kẽ tóc và trở thành “nhân viên bán hàng” hoàn hảo thì tôi cũng không tài nào hiểu nổi cần cư xử ra sao cho ra người bình thường đối với những thứ nằm ngoài chỉ dẫn.
Bố mẹ chiều tôi, luôn dõi theo tôi dù biết tôi vẫn sẽ chỉ làm bán thời gian tại cửa hàng tiện ích không biết đến khi nào. Cảm thấy tội lỗi nên hồi ở độ tuổi hai mươi tôi cũng thử tìm việc, song một đứa chỉ biết mỗi làm việc ở cửa hàng tiện ích như tôi hiếm khi qua được vòng loại hồ sơ, hay có tới được vòng phỏng vấn thì cũng không giải thích nổi vì sao lại làm bán thời gian ở cửa hàng tiện ích ngần ấy năm như thế.
Chẳng hiểu có phải do ngày nào cũng đi làm không mà đến trong giấc mơ tôi cũng hay thấy mình đứng gõ máy tính tiền. Nhiều lần bất chợt tỉnh giấc trong đầu tôi còn nghĩ “ôi chưa dán giá cho sản phẩm khoai tây chiên mới ra” hay “trà nóng bán chạy phải bổ sung thêm hàng mới thôi”. Rồi nửa đêm có khi còn choàng tỉnh bởi giọng nói của chính mình “Xin kính chào quý khách!”.
Ngay cả bây giờ, những đêm không ngủ được tôi lại nghĩ tới cái hộp kính trong vắt luôn vận hành không nghỉ ấy. Trong hộp kính trong veo, cửa hàng vẫn hoạt động như cỗ máy được lập trình sẵn. Tưởng tượng ra cảnh ấy, âm thanh trong cửa hàng lại hiện hữu nơi màng nhĩ, giúp tôi yên tâm đi vào giấc ngủ.
Sáng ra tôi lại là một nhân viên bán hàng, một bánh răng trong vòng quay của thế giới. Chỉ điều này mới biến tôi thành một con người bình thường.