Sáng hôm sau đi làm, cửa hàng bao trùm bầu không khí căng thẳng khác hẳn mọi khi.
Vừa bước qua cánh cửa tự động vào trong, tôi thấy ngay một vị khách nam hay lui tới đang run rẩy nhìn về phía góc để tạp chí. Cô gái hay tới mua cà phê bước qua tôi thật nhanh để ra ngoài, hai vị khách nam khác thì thào nói chuyện trước quầy bánh mì.
Không hiểu chuyện gì xảy ra, tôi nhìn theo ánh mắt của khách thì nhận ra mọi người đều đang hướng về phía một người đàn ông trung niên mặc bộ vest đã sờn.
Ông ta đi vòng quanh cửa hàng và nói với nhiều khách khác. Nghe kỹ thì có vẻ như đang nhắc nhở họ. Ông ta lớn giọng với người đàn ông đi đôi giày lấm bẩn: “Này anh kia, nhìn kìa! Đứng có làm bẩn sàn!” rồi gào lên với cô gái đang chọn sô cô la: “Ôi! Không được làm thế, mất công người khác xếp gọn gàng lại làm tung lên rồi!” Mọi người vừa bối rối sợ mình sẽ là người bị nhắc nhở tiếp theo vừa từ xa dõi theo nhất cử nhất động của người đàn ông.
Quầy tính tiền đang đông khách, cửa hàng trưởng không ngơi tay được vì đang nhận đơn gửi đồ golf, cậu Đạt cũng đang xoay xở tính tiền cho khách. Trước quầy khách xếp hàng dài, người đàn ông đến gần những khách không xếp đúng vào hàng nói: “Đứng sát vào tường xếp thành một hàng nào! Nào nào!” Thấy khó chịu nhưng buổi sáng thường vội nên những nhân viên văn phòng đang xếp hàng để được nhanh chóng thanh toán cho xong cũng cố gắng phớt lờ tối đa, không để chạm mắt với người đàn ông.
Tôi đi nhanh vào phòng nhân viên, lôi bộ đồng phục từ trong tủ ra. Vừa thay đồ vừa nhìn camera an ninh, người đàn ông đang đi tới quầy bán tạp chí, lớn giọng nhắc nhở khách đang đứng coi cọp: “Không được coi cọp! Thôi ngay đi! Nào!”
Cậu thanh niên bị nhắc khó chịu lườm người đàn ông, quay ra hỏi Đạt đang mải miết tính tiền cho khách.
“Này, ông này là ai? Nhân viên à?”
“Không, dạ… là khách ạ.”
Đạt vừa bấm máy tính tiền vừa rụt rè trả lời.
“Hừ… ra là người ngoài à. Ông là cái thá gì hả? Có quyền gì mà xía vào hả?”
Cậu thanh niên sấn sổ với người đàn ông trung niên.
Nếu xảy ra sự cố thì nhân viên chính thức phải giải quyết ngay tức thời. Theo đúng quy định, tôi thay đồng phục thật nhanh rồi tới quầy tính tiền, đứng thay vào đó để cửa hàng trưởng ra giải quyết, cửa hàng trưởng nói nhỏ: “Ôi, may quá! cảm ơn chị!” rồi ngay lập tức chạy ra khỏi quầy, nhanh chóng đứng xen vào giữa vị khách nam và cậu thanh niên. Tôi đưa lại cho khách hóa đơn gửi đồ, mắt vẫn liếc xem có xảy ra đánh lộn trong tiệm hay không. Nếu chuyện đó xảy ra thật thì phải bấm ngay chuông an ninh.
Cuối cùng cửa hàng trưởng cũng giải quyết ổn thỏa, người đàn ông trung niên vừa lầm bầm điều gì đó vừa bước ra khỏi cửa hàng.
Không khí nhẹ nhõm lan tỏa, cửa hàng lấy lại bầu không khí buổi sáng bình thường vốn có.
Đây là nơi bắt buộc phải luôn bình thường. Dị vật sẽ bị đào thải ngay lập tức. Không khí bất ổn bao trùm trong cửa hàng khi nãy giờ đã được quét sạch, khách hàng lại tập trung vào mua bánh mì hay cà phê như mọi khi như thể chưa hề có chuyện gì xảy ra.
“Phù… cảm ơn chị Furukura nhé!”
Cửa hàng trưởng nói lúc quay lại phòng nhân viên khi khách xếp hàng đã vãn.
“Có gì đâu. Cũng may không xảy ra rắc rối gì!”
“Cái ông khách đó bị sao không biết. Hình như chưa gặp bao giờ.”
Chị Izumi đã đến và đang trong phòng nhân viên, “Có chuyện gì vậy?” chị hỏi cửa hàng trưởng.
“Ừm, lúc nãy tự dưng có ông khách hâm hâm đi quanh cửa hàng nhắc nhở các khách khác. May mà ông ấy rời đi trước khi to chuyện…”
“Ô, cái kiểu gì không biết. Có phải khách quen không?”
“Không, mặt lạ hoắc luôn. Thế mới không hiểu ra làm sao. Cũng không có vẻ ông ấy định quấy rối gì. Mà thôi, ông ấy lại tới thì gọi tôi ngay nhé. Chứ gây rắc rối với khách khác thì mệt lắm.”
“Vâng, tôi hiểu rồi ạ.”
“Thôi tôi rút nhé. Hôm nay tôi lại làm ca đêm.”
“Cửa hàng trưởng vất vả rồi ạ. À, phải rồi, anh nhắc anh Shiraha giùm được không? Vị ấy hay trốn việc lắm, tôi nói mà chẳng ăn thua…”
Chị Izumi có vị trí gần như nhân viên chính thức nên hay nói chuyện với cửa hàng trưởng về nhân viên bán thời gian.
“Gã đó đúng là không chấp nhận nổi… Từ hôm phỏng vấn tôi đã có linh cảm xấu rồi. Ai đời lại mở miệng bảo ‘cái trò làm thêm ở cửa hàng tiện ích’ kiểu coi thường thế chứ. Thế thì đừng có làm. Nhưng mà thiếu người quá đâm đành phải nhận… Phải nói cho ra ngô ra khoai một lần với gã hói đó mới được.”
“Lại còn hay đến muộn nữa… Hôm nay cũng bắt đầu từ 9 giờ mà đã thèm đến đâu.”
Chị Izumi cau mặt.
“Anh ta cỡ 35 rồi đúng không. Thế mà vẫn chỉ làm bán thời gian ở cửa hàng tiện ích thì coi như đồ bỏ rồi nhỉ?”
“Đời vậy tàn rồi còn gì. Hỏng thật. Gánh nặng cho xã hội. Đã là con người ấy mà… ai cũng có nghĩa vụ với xã hội bằng công việc hoặc gia đình chứ.”
Chị Izumi gật gù rồi bất ngờ khẽ huých cửa hàng trưởng.
“Vì lý do gia đình như Furukura thì còn thông cảm được, nhỉ?”
“À… phải phải, chị Furukura thì phải chịu thôi… Mà còn khác biệt nam nữ nữa!”
Cửa hàng trưởng vội vàng nói, trước khi tôi định trả lời thì chủ đề lại quay về Shiraha.
“So sánh thế thì đúng là Shiraha hỏng hẳn rồi. Hắn còn tí toáy điện thoại lúc đứng trong quầy ấy.”
“Phải, tôi cũng thấy…”
Giật mình với đoạn hội thoại của hai người, tôi hỏi. “Ôi, trong lúc làm việc ư?”
Quy tắc cơ bản là không được mang theo điện thoại trong khi làm việc. Thật không thể hiểu nổi sao anh ta lại vi phạm một quy tắc căn bản thế chứ.
“Tôi lúc nào cũng kiểm tra sơ qua camera an ninh những khi không có mặt ở cửa hàng. Anh Shiraha là người mới nên tôi cũng muốn xem anh ta làm việc ra sao. Bề ngoài thì có vẻ làm đấy nhưng của đáng tội lại có cái tật làm biếng nhỉ…”
“Tôi xin lỗi vì không để ý.”
“Ấy không. Chị Furukura có lỗi gì đâu. Dạo này chị rất để ý nhắc nhở mà… nhìn qua camera là thấy chị cố gắng cỡ nào. Đáng phục lắm, ngày nào cũng làm nhưng chị Furukura không hề lơ là chút nào cả!”
Cửa hàng trưởng thứ tám kể cả khi không có mặt cửa tiệm cũng vẫn nhìn thấy tôi luôn cầu nguyện cho “cửa hàng tiện ích”.
“Cảm ơn cửa hàng trưởng!”
Đang cúi thấp đầu cảm ơn thì cửa mở, Shiraha im lặng bước vào.
“… À, chào mọi người.”
Shiraha uể oải nói nhỏ. Anh ta gầy đét nên quần có vẻ bị tụt xuống, qua lớp áo trắng lộ rõ cái dây đeo quần. Cẳng tay cũng chỉ thấy da bọc xương khiến tôi nghĩ không hiểu nội tạng được chứa thế nào trong cái thân hình mỏng dính này.
“Anh Shiraha, lại đi muộn! Phải thay đồng phục, giao ban sáng trước 5 phút cơ mà!! Rồi chào hỏi cũng phải dõng dạc lên… Mở cửa văn phòng là phải chào thật tươi tỉnh! Còn nữa, ngoài giờ nghỉ thì nghiêm cấm dùng điện thoại đấy! Anh mang theo cả lúc đứng quầy phải không? Tôi thấy hết đấy…!”
“À… vâng, tôi xin lỗi…” Anh Shiraha lúng túng thấy rõ. “Ừm… à… có phải hôm qua không nhỉ? Chị Furukura, chị nhìn thấy à?”
Tôi lắc đầu nói “không” với Shiraha hình như đang nghĩ tôi mách lẻo thì cửa hàng trưởng lên tiếng.
“Camera, camera! Làm ca đêm nhưng tôi theo dõi cả ca ngày làm việc đấy… Mà chắc cũng tại tôi chưa nhắc rõ về quy tắc dùng điện thoại, nhưng nhớ là không được đấy nhé…”
“À vâng, tại tôi không biết, tôi xin lỗi…”
“Được rồi, từ hôm nay tuyệt đối nghiêm cấm… À chị Izumi chị ra ngoài một chút được không? Chẳng là, ở đầu kệ hàng chuẩn bị phải làm chỗ bày quà tặng hè… Lần này tôi định làm thật bắt mắt chút.”
“À vâng. Quà tặng mẫu đã đến rồi nhỉ? Để tôi giúp một tay…”
“Tôi muốn xong luôn hôm nay nhưng phải điều chỉnh chiều cao kệ bày… Tầng dưới tôi muốn tăng thêm tầng để đồ dùng mùa hè nữa… À, chị Furukura với anh Shiraha giao ban sáng giúp nhé! Tôi làm việc kia trước.”
“Vâng!”
Cửa hàng trưởng cùng chị Izumi vừa ra khỏi phòng nhân viên thì Shiraha khẽ chép miệng.
Tôi vừa quay lại nhìn thì Shiraha xổ luôn ra một câu. “Hừ, làm cái chức cửa hàng trưởng cửa hàng tiện ích thôi mà hống hách.”
Người ta dễ bị coi thường khi làm việc ở cửa hàng tiện ích. Vì tò mò nên tôi hay để ý kỹ nét mặt những người tỏ ra coi thường và thấy khá thích thú. Cảm thấy họ đúng là con người.
Rồi cũng có người lại kỳ thị chính công việc bản thân đang làm. Tôi bất giác đưa mắt quan sát khuôn mặt Shiraha.
Người đang coi thường điều gì đó có ánh mắt đặc biệt thú vị. Ở đó toát ra vẻ sợ sệt lẫn cảnh giác đối với sự phản bác, hoặc ánh nhìn sẵn sàng nghênh chiến nếu có chống đối, còn nếu là kiểu coi thường một cách vô thức thì đôi mắt phủ một lớp màng, con ngươi chìm đắm trong sung sướng đê mê pha lẫn ngạo mạn.
Tôi nhìn xoáy vào đôi mắt của Shiraha. Ở đó chỉ có thái độ kỳ thị đơn thuần, vô cùng đơn giản.
Cảm thấy ánh nhìn của tôi, Shiraha mở miệng. Chân răng ố vàng, có chỗ đen xỉn. Chắc lâu rồi anh ta không đi nha sĩ.
“Tinh tướng vậy chứ cửa hàng trưởng làm thuê cho cái cửa hàng bé tẹo thế này thì cũng là kẻ thua cuộc mà thôi. Loại hạng bét thì đừng có lên mặt, đồ cặn bã…”
Từ ngữ có vẻ gay gắt nhưng thực ra anh ta chỉ lầm bầm bằng giọng lí nhí nên không cảm thấy sự cuồng nộ lắm. Tôi thấy người kỳ thị có hai loại, một là người luôn mang trong lòng sự thôi thúc và thèm khát kỳ thị, hai là người nghe từ đâu đó rồi liên mồm nói ra những từ kỳ thị mà chẳng thèm suy nghĩ. Shiraha có vẻ là loại thứ hai.
Shiraha tiếp tục liến thoắng lầm bầm, thỉnh thoảng bị vấp.
“Cửa hàng này cũng là hạng bét, mà cửa hàng tiện ích thì đâu cũng vậy thôi, toàn nội trợ không sống nổi bằng đồng lương của chồng, lao động tự do không có kế hoạch tương lai, sinh viên hạng bét không kiếm nổi việc gia sư lương cao, còn cả bọn người nước ngoài sang lao động kiếm tiền, đúng là rặt bọn hạng bét.”
“Cũng phải.”
Giống hệt tôi chứ đâu. Thốt ra những câu giống kiểu con người nhưng lại như chẳng nói gì cả. Shiraha có vẻ thích cái từ “hạng bét”. Trong đoạn ngắn thôi mà dùng tới bốn lần.
Vừa nhớ ra lời Sugawara nói “muốn trốn việc thôi mà cứ lý do lý trấu, cái miệng leo lẻo lại càng thấy tởm hơn”, tôi vừa gật đầu đại với những lời Shiraha nói.
“Anh Shiraha, thế sao anh lại làm việc ở đây?”
Chợt hiện lên trong đầu câu hỏi đơn thuần nên tôi hỏi thử.
“Để kiếm vợ.”
Shiraha trả lời tỉnh bơ.
“Ồ…”
Tôi bất ngờ thốt lên. Trước giờ tôi nghe nhiều lý do kiểu như vì gần hay vì nhàn chứ làm ở cửa hàng tiện ích với lý do thế này thì mới gặp lần đầu.
“Nhưng hỏng bét. Chẳng có ai ra hồn. Trẻ thì toàn bọn ăn chơi, còn lại độc gái già.”
“Thì ở cửa hàng tiện ích nhiều sinh viên làm thêm, làm gì có ai đang đúng tuổi kết hôn đâu.”
“Khách thì cũng có kha khá người trông được đấy nhưng đa số là các cô cành cao. Quanh đây nhiều công ty lớn nên con gái làm ở mấy chỗ đó chảnh chọe lắm, không ăn thua.”
Không biết anh ta đang nói với ai, mắt cứ chăm chăm nhìn tấm poster “Quyết tâm đạt mục tiêu bán hàng đợt Chugen*” trong khi mồm vẫn liên miên không nghỉ.
“Bọn họ chỉ đong đưa với mấy tay cùng công ty chứ với tôi chẳng thèm liếc nửa con mắt. Từ thời Jomon đàn bà đã thế rồi. Cô trẻ đẹp nhất làng sẽ thuộc về anh khỏe mạnh, giỏi săn bắt. Gen tốt được giữ lại, lũ hàng tồn chỉ còn cách an ủi lẫn nhau. Cái xã hội hiện đại này như ảo ảnh, chúng ta đang sống trong thế giới chẳng khác thời Jomon là mấy. Thế mà ra rả nam nữ bình đẳng gì chứ…”
“Anh Shiraha, chuẩn bị thay đồng phục đi. Giao ban thôi không lại muộn.”
Bị nhắc khi bắt đầu chuyển sang nói xấu khách, Shiraha miễn cưỡng xách ba lô đi tới chỗ tủ để đồ. Nhét đồ vào tủ mà anh ta vẫn lẩm bẩm gì đó một mình.
Nhìn Shiraha tôi nhớ đến người đàn ông trung niên bị cửa hàng trưởng mời ra khỏi cửa hàng khi nãy.
“Này… Rồi anh sẽ bị chỉnh đốn lại thôi!”
“Gì cơ?”
Có vẻ nghe không rõ nên Shiraha hỏi lại.
“Không, không có gì. Thay đồ xong thì giao ban nhanh nhanh nào!”
Cửa hàng tiện ích là nơi buộc phải chuẩn xác nên người như anh ta sẽ bị chỉnh đốn ngay thôi.
Tôi không nói ra miệng mà chỉ nhìn chằm chặp vào Shiraha đang uể oải thay đồ.