Cô Út Hóa Thân

Lượt đọc: 2677 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
đòi nợ cho innova

Cũng có thể gọi đó là “nợ máu”. Lần này thủ phạm là một người đàn bà trạc ngoài 30 tuổi và nạn nhân cũng là mèo của ngoại.

Ngày nọ ngoại tình cờ nhìn thấy nột con mèo nhỏ nằm phục dưới gầm xe. Ngoại ngồi rất gần nó nhưng nó không bỏ chạy. Nó tin cậy ngoại. Nó đang chờ đợi một chút gì để ăn.

Ngoại không biết nó từ đâu tới. Và dĩ nhiên nó cũng không biết ngoại là ai. Nó chọn cái gầm xe vì đó là nơi khá an toàn, che mưa, che nắng, nhưng kể từ giây phút ấy, gầm xe trở thành điểm hẹn.

Đó là chiếc Innova bảy chỗ của người hàng xóm. Nó thường nằm, ẩn mình sau bánh xe, chỉ ló cái mặt.

Khi ngoại đến ngồi cạnh bánh xe thì nó bước ra. Ngoại đặt chén cá giữa hai bàn chân. Nó ăn xong thì rúc vào ống quần ngoại đùa giỡn. Hai ông cháu chơi với nhau trong im lặng. Một thế giới khép kín, riêng

tư. Một hạnh phúc thầm, một mối tình nhỏ nhoi, mong manh, tự nhiên mọc lên như đóa hoa dại tình cờ trỗ bông ven bờ tử sinh trần thế.

Ngoại đặt tên cho nó là Innova.

Nhưng ngoại phải giấu những con mèo nhà vì nếu biết, chúng sẽ đuổi đi để bảo vệ lãnh thổ của chúng.

Những lúc lũ mèo nhà đi vắng, ngoại thường bế Innova đến ngồi ghế đá. Hai ông cháu đùa giỡn với nhau hồi lâu. Rồi ngoại thả cho nó đi. Không biết đi về nơi nào.

Chừng nửa tháng sau, có người hàng xóm đi ngang qua, hỏi xin.

“Cháu nuôi mèo để làm gì”?

“Nhà cháu nhiều chuột lắm”.

Ngoại nghĩ: Innova cũng cần một gia đình. Và cần được bảo vệ khỏi bọn trộm.

Anh ta đem mèo về và xích nó lại.

Nhà anh ta cách nhà ngoại chừng 300 mét nhưng ngoại không ghé thăm vì muốn cho nó quen với nhà mới, chủ mới. Nửa tháng sau, nó được thả ra và chỉ luẩn quẩn quanh nhà.

Ngày 26/3/2019 ngoại bị tai nạn giao thông ở chân, phải băng bột. Buổi chiều ngoại ngồi trước nhà hóng mát. Anh ta đi ngang qua, ngoại hỏi:

“Mèo sao rồi”?

“Nó chậm lớn, vì vợ cháu chỉ cho ăn ngày một bữa”.

“Tại sao”?

“Để nó đói nó mới bắt chuột. Cho nó ăn no, nó lười”.

“Nó không lười đâu. Tập tính của loài mèo là bắt chuột. Mèo chú ăn đầy đủ mà chúng vẫn bắt chuột rất giỏi, chúng còn bắt cả rắn và chim nữa”.

Anh hàng xóm vâng vâng dạ dạ, nhưng ngoại biết anh ta vẫn cứ cho ăn ngày một bữa vì mỗi khi đi ngang qua nhà, trộm nhìn, ngoại thấy nó ốm nhom và chậm chạp. Đôi lần nó cũng nhìn thấy ngoại nhưng có lẽ vì cái chân băng bột và chiếc nạng gỗ nên nó không nhận ra, và nó sợ. Ngoại nghĩ, khi nào mình lành chân, sẽ đến thăm nó.

*

Đó là chuyện của 5 tháng trước. Một khoảnh khắc thật ngắn ngủi nhưng cũng đủ để làm nên một mối tình bi thương đầy nước mắt.

Tháng 7 âm lịch hàng năm được người đời gọi bằng nhiều thứ tên: Mùa Vu lan báo hiếu, tháng xá tội vong nhân, tháng cô hồn… nhưng với ngoại, tháng Bảy lại là tháng chia ly với những con mèo.

Sáng ngày 9/8/2019, như thường lệ ngoại đến trước nhà anh hàng xóm để cho Innova ăn. Ngoại định sẽ gọi meo meo và quay phim cảnh bé chạy đến đón ngoại. Ngoại sẽ bế bé, đặt lên ghế đá, lấy thức ăn ra, mớm cho bé từng miếng cá nhỏ bằng lóng tay, vừa nhìn nó ăn vừa vuốt ve nó.

Nhưng nó đã không xuất hiện. Ngoại gọi:

“Meo, meo”…

Cô chủ nhà nói:

“Nó chết rồi chú ơi”!

Ngoại lặng người, bước đến ghế đá dưới bóng cây, ngồi xuống. Cô gái lấy xe đi làm. Ngoại cầm gói thức ăn trên tay như kẻ vô hồn.

Lẽ ra trước mặt ngoại phải là con mèo con năm tháng tuổi, đang ăn cá, đang nhai ngấu nghiến. Rồi leo lên người ngoại, nằm trên đùi cho ngoại vuốt ve và rên gừ gừ… nhưng chỉ là một bàn đá trống. Một cái vĩa hè trống, những chậu kiểng im lặng.

Con ơi! Sao con không về với ngoại? Mới chiều hôm qua ngoại đi phố về thấy con đang chơi đùa với mấy cô bé hàng xóm. Ngoại dừng xe lại, bế con trước ngực. Chẳng lẽ bây giờ con đã biến mất vĩnh viễn khỏi thế gian này sao?

 Ngoại còn chưa kịp chụp cho nó một tấm hình.

Không để lại một dấu vết. Trống trải. Im lặng. Chỉ có những giọt nước mắt trào ra trên má. Chỉ có đôi mắt đỏ hoe. Chỉ có bàn tay run đang cầm gói thức ăn và một thân xác sắp sụp đổ, một tâm hồn đang vỡ, phất phơ như chút sương sớm đang tan dần trong cơn gió.

Con ơi! Ngoại vẫn nghĩ: hai ông cháu mình sẽ sống với nhau suốt đời. Có lần ngoại còn nghĩ rằng ngoại sẽ chết trước con, và con sẽ tìm đến nhà ngoại, nhảy lên chiếc giường ngoại đang nằm chết, và leo nằm trên ngực ngoại. Thế mà con lại ra đi trước, lúc mới năm tháng tuổi.

Cánh cửa sịch mở, và người chủ nhà bước ra. Anh ta đến gần ngoại.

“Chú đã biết rồi sao”?

Ngoại im lặng. Anh ta ngồi xuống ghế đá đối diện. Ngoại không muốn hỏi về cái chết, bởi vì ngoại sợ mình không chịu nổi những tình tiết của câu chuyện.

Nhưng anh ta vẫn kể:

“Vợ cháu nói: Đừng cho nó ăn no, mỗi ngày chỉ cho ăn một buổi sơ sơ được rồi. Nó đói, nó phải đi tìm chuột mà bắt. Cháu nói: Trời sinh mèo ra là để bắt chuột. Đói nó cũng bắt mà no nó chũng bắt. Nó bắt để giỡn chơi. Vậy em cứ cho nó ăn no đi, nó có sức mới bắt được chuột. Nhưng vợ cháu không nghe. Con mèo chỉ ăn một ít cơm lạt vào buổi trưa nên chiều tối nó đói, nó phải đi lang thang ngoài đường kiếm ăn, nhiều khi nó lẻn vô nhà hàng xóm ăn vụng bị người ta đánh”.

“Bữa nọ, cháu thấy sáng sớm chú đem cá đến cho nó ăn ngoài ghế đá, cháu cũng yên tâm vì thấy nó ốm quá, chỉ sợ nó chết. Nhưng vợ cháu không hài lòng. Nó nói: “Có phải mèo của ổng đâu mà ổng cho ăn. Sáng nào cũng đến ngồi ghế đá dòm vô nhà. Khó chịu quá,”

Cháu nói:

“Ổng có dòm đâu. Anh thấy chú chỉ lo cho mèo ăn. Xong rồi chú lau cái bàn đá rất sạch, chắc sợ mình cằn nhằn. Lau bàn xong, chú về.”

“Nhưng cho nó ăn no rồi sao bắt chuột?”

“Nhưng trong nhà mình có còn con chuột nào đâu?”

Vậy mà vợ cháu vẫn tỏ vẻ khó chịu. Đến mùa Vu Lan này, nhà cháu ăn chay cả tháng. Vợ cháu nói:

“Mình ăn chay cả nhà, chẳng lẽ mèo cũng ăn chay?”

“Sao lại không? Thì em cứ cho nó ăn cơm trắng cũng được. Đói thì nó phải ăn thôi.”

“Nhưng vợ cháu đã quyết định không cho mèo ăn nữa. Cúp luôn bữa trưa. Cổ nói:

“Bữa sáng có ông già cho ăn rồi. Nhiêu đó đủ rồi. Nếu mình cho ăn nữa nó sẽ không bắt chuột đâu.”

“Nó đói, lang thang khắp nơi. Và nó đã ăn bã người ta dùng để diệt chuột”.

Chiều ngày 8/8/2019, khi cháu ở trong nhà bước ra thì thấy nó nằm bên gốc cây, cháu tưởng nó ngủ, nhưng khi đến gần, thấy hai mắt nó trợn trắng, máu trào ra khóe miệng, kiến bu đầy. Cháu đem chôn nó dưới gốc cây xoài đàng kia kìa”.

Mộ của INNOVA

“Ngoại ngoái nhìn. Đó là một cây xoài thấp, mới trồng, ở ngay khúc quanh, nơi hàng ngày ngoại vẫn thường qua lại”.

Trong khi anh ta kể chuyện, ngoại không nói một lời. Chỉ biết khóc. Tại sao lại có loại người nhẫn tâm bỏ đói một đứa trẻ mồ côi, để đến nỗi nó phải ăn bã độc?

Khi biết mình sắp chết, nó còn ráng chạy về nằm dưới gốc cây trước cửa nhà. Lúc đó vào khoảng 5 giờ chiều ngày 8 tháng 8 năm 2019. Ngoại không hề hay biết gì cả.

Con ơi! Con chỉ là một con mèo nhỏ mới năm tháng tuổi. Con cũng giống như một đứa trẻ lên ba. Một đứa trẻ mồ côi, nghèo nàn, đơn độc, không nơi nương tựa. Ngoại quen với con dưới gầm xe, ngoại nuôi con. Nhưng vì mèo nhà ngoại dữ quá, không thể đưa con vô nhà được, và cũng vì ngoại bị tai nạn giao thông, nên ngoại phải gởi con cho  hàng xóm khi anh ta ngỏ ý xin con về.

Nhưng cái gia đình ấy đã không sòng phẳng với con. Họ muốn con bắt chuột cho họ nhưng lại bỏ đói con như một nô lệ không công. Họ bóc lột, họ lợi dụng sức lao động của đứa trẻ mồ côi một cách ti tiện, hèn hạ mà không biết xấu hổ.

Họ là ai vậy? Là loại người nào vậy? Tại sao tạo hóa lại sinh ra một loài động vật mang hình dạng con người như vậy? Đó là động vật gì? Động vật gì mà nỡ ăn cướp sức lao động của một đứa trẻ mới năm tháng tuổi (tương đương với một con người mới ba tuổi)?

Nó chỉ là một con mèo nhỏ hiền lành, ai bế cũng được, ai muốn xách đi đâu thì xách, đem về nhà cho trẻ con chơi đùa chán chê rồi đuổi về.

Nó không đòi hỏi gì. Nếu có đói thì cũng chỉ xin một ít cơm thừa, nếu có buồn ngủ thì cũng chỉ xin một chỗ dưới gầm giường hay xó nhà tối tăm nào đó. Bữa ăn của nó không đáng giá một đồng bạc, chỗ nằm của nó chỉ bằng một miếng giẻ lau. Nhưng bắt một con chuột? Bạn thử thuê một người nào đó 100 ngàn xem họ có bắt được không? Thế sao chỉ vì tiếc một miếng cơm mà bạn lại giết nó?

Những ý nghĩ đó ngoại không nói bằng lời mà nói bằng nước mắt, bởi ngoại hiểu rằng người đàn ông ngồi trước mặt ngoại không thể nào hiểu được. Và cũng quá muộn rồi. Bây giờ Innova đã nằm dưới gốc xoài kia,  trong lòng đất ẩm ướt bởi những trận mưa kéo dài trong mấy ngày qua.

Người chủ nhà nói:

“Thôi, chú về đi. Về nghỉ”.

Ngoại đứng lên. Cái chân vẫn còn đau, đi cà nhắc. Anh ta bước theo ngoại, đến ngay gốc xoài.

“Cháu đã đặt lên mộ mấy cái vỏ dừa khô để làm dấu”.

Nhìn nấm mộ, ngoại bật khóc. Khóc nức nở. Ngoại gọi:

“Meo, meo! Ông ngoại đến thăm con. Con có biết không? Ông ngoại muốn ôm con  như mỗi sáng ông đem cá đến cho con và ôm con trước ngực cho con ngủ. Để nghe tiếng con rên gừ gừ nho nhỏ, nhõng nhẽo như trẻ hài nhi, hoàn toàn tin cậy, hoàn toàn phó thác mình trong hơi ấm của tình người, trong hạnh phúc nhỏ nhoi của thân phận chúng sinh phù du hèn mọn”.

Wendy nói:

-Cám ơn ngoại đã làm sống lại câu chuyện từng chi tiết. Con đàn bà ấy sẽ phải trả giá. Cái giá ấy như thế nào, tối nay con sẽ tính.

*

Nếu chúng ta nghĩ rằng chỉ những người giàu bất chính mới là độc ác, thì chưa hẳn đúng. Vì chính cái “con đàn bà ấy” đâu có giàu. Nó chỉ là công nhân làm việc trong một nhà máy ở khu chế xuất Tân Thuận, nhưng sự độc ác đã nằm sẵn trong máu của nó, trong những chuỗi gène di truyền của nó.

Sáng thứ Hai, như thường lệ hai vợ chồng nó ăn sáng tại nhà trước khi đi làm. Chỉ là bánh mì với trứng chiên. Nhưng khi “con đàn bà ấy” cầm ổ bánh mì lên vừa định cắn một miếng thì nghe văng vẳng bên tai:

-Coi chừng trong bánh mì có thuốc chuột!

Nó tưởng mình nghe lầm nên cứ cắn một miếng. Lập tức câu nói lúc nãy lại vang lên:

-Coi chừng trong bánh mì có thuốc chuột!

Nó giựt mình, ném cái bánh mì xuống bàn. Chồng nó hỏi:

-Chuyện gì vậy?

-Tự nhiên em nghe ai nói trong bánh mì có thuốc chuột.

-Thuốc chuột gì? Nãy giờ anh ăn gần hết nửa ổ rồi đó.

Cô vợ lại đưa bánh mì lên miệng. Lại nghe câu nói lúc nãy. Nó sợ quá, lại võng ngồi. Anh chồng cầm khúc bánh mì của mình đang ăn dở, đem đến cho vợ.

-Em ăn cái này thử coi.

Cô vợ vừa đưa khúc bánh mì vô miệng thì câu nói ấy lại vang lên làm cô ta ré lên, ném khúc bánh mì xuống võng.

-Chắc em điên quá! Sao kỳ vậy, trời!

Anh chồng cười ngất:

-Tào lao! Cứ ăn đi. Chết tui chịu.

Nói xong anh ta nhặt khúc bánh mì lên, cắn một miếng nhai nuốt ngon lành. Rồi anh ta đưa cho vợ.

-Ăn đi! Không sao đâu.

Cô vợ nghe lời, đớp một phát. Nhai. Nuốt.

Miếng bánh vừa trôi vô bụng lập tức cô ta gập người lại, ói thốc tháo. Tuôn ra nào là bánh mì, trứng, lẫn mật vàng mật xanh. Nước mắt nước mũi ràn rụa.

Người chồng coi đồng hồ.

-Thôi. Ra ngoài ăn phở rồi còn đi làm. Trễ giờ rồi!

Nhưng phở cũng chẳng khác gì. Vẫn cái câu quỷ quái lúc nãy:

-Coi chừng trong phở có thuốc chuột!

Bữa đó coi như nhịn đói đi làm.

Sang ngày thứ hai cái “con đàn bà” ấy vô tiệm bún bò. Ngày thứ ba là cháo vịt, ngày thứ tư là cơm tấm… Bất cứ vô đâu cũng vẫn cái câu chết tiệt ấy: “Coi chừng… có thuốc chuột”. Vô nhà máy, ngồi vào bàn ăn tập thể, câu nói ấy vẫn không chịu buông tha. Ngày nọ, đói quá, nó liều ăn nửa chén cơm, lập tức sùi bọt mép, phải gọi xe cấp cứu.

Cô ta khóc lóc, níu áo chồng:

-Bốn ngày rồi. Không có một hột cơm trong bụng. Chắc em chết quá, anh ơi!

Người chồng quậy một tách trà đường, nhưng vừa cầm cái tách lên thì nghe mùi thuốc chuột nồng nặc.

Cô vợ không còn sức mà đến nhà máy. Nó nằm bẹp trên giường. Xẹp lép như con khô mực.

*

Buổi tối, như thường lệ, sau khi đem khay thức ăn ra đặt dưới gốc cây bàng trước mặt nhà, thì tôi lên lầu, đứng ở balcon hút thuốc nhìn lũ mèo hoang lần lượt kéo về dự bữa ăn miễn phí do ông ngoại cung cấp.

Đầu tiên là con mèo vàng ốm yếu. Nó biết thân nên leo lên nhánh me thấp phục sẵn. Vừa thấy ông ngoại quay vào nhà là nhảy xuống đất “mở hàng”. Tiếp đến là các chàng trai, các cô gái tuổi teen chạy đến nhập tiệc. Sau cùng là các cụ mèo cao tuổi, đủng đỉnh xuất hiện vì chúng biết là thức ăn có thừa, không việc gì phải vội vàng. Tôi quan sát chúng một cách thích thú và vui chung nỗi vui của các vị khách mời.

Chừng mười lăm phút sau, khi bữa tiệc sắp tàn, tôi vừa định quay vô phòng coi ti-vi thì chợt nhìn thấy một bóng người xuất hiện. Cái bóng ấy không đến theo đường nhựa mà từ bờ sông tiến vào. Lom khom. Chậm chạp. Lén lút. Nhìn trước ngó sau.

Lũ mèo hoang thấy người lạ đến thì bỏ chạy. Có con chạy nhanh, có con đủng đỉnh, có con dừng lại ngoái nhìn, không có vẻ gì là sợ hãi.

Chỉ riêng con mèo vàng ốm yếu là vẫn tỉnh bơ đứng ăn.

Khi người lạ nọ ngồi xuống thì cái khay đồ ăn đã gần cạn sạch, chi còn một nhúm cơm thừa, vài miếng cá vụn, mấy mẩu xương và một vài miếng da heo. Lúc ấy chú mèo ốm yêu mới thong thả nhảy lên

nhánh cây me thấp và nằm ôm cái cháng ba, lơ đãng quan sát cái con người vừa xuất hiện xem hắn ta sẽ làm gì.

Người đó là ai? Hắn định làm gì vậy?

Đó là một người đàn bà ốm đói. Cô ta vừa nghe một câu nói văng vẳng bên tai:

-Bữa ăn này không có thuốc chuột đâu. Hãy ăn đi!

Tức thì cô ta nhặt lấy một miếng cá thừa, đưa lên miệng. Nhai. Nuốt. Ngon quá! Những ngón tay run rẩy gom nhúm cơm thừa lũ mèo để sót lại, đưa vô miệng, Nhai. Nuốt.

Câu nói lúc này lại vang lên:

-Không có thuốc chuột đâu. Hãy ăn tiếp đi!

Thế là cô ta dùng cả hai bàn tay gom tất cả đồ thừa trên khay lại, vắt thành một cục, đưa lên miệng nhai ngấu nghiến.

Kể từ đó, ở xóm tôi có một thiếu phụ trẻ sống bằng thức ăn thừa của lũ mèo hoang chừa lại cho cô mỗi đêm.

« Lùi
Tiến »