Cô Út Hóa Thân

Lượt đọc: 2688 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25
không gian bốn chiều

Khi Wendy đưa tôi về nhà thì thấy cổng đóng kín và chiếc xe máy của tôi cũng được đem vô sân, dựng ngay gốc mận.

Người giúp việc nói:

-Ông đi mà quên dắt xe vô. Hàng xóm nói ông đi dạo ngoài bờ sông.

Wendy lái xe vô sân. Lũ mèo lại chạy đến mừng. Ông cháu ngồi xuống chơi với chúng một lát rồi vô nhà.

Wendy bật đèn trong vườn sáng trưng rồi bước lên cầu thang.

-Lâu quá con không thắp hương cho Út.

Tôi cũng đi theo nó. Nó dặn tôi:

Mô hình không gian 4 chiều

-Sáng mai ngoại nhớ bảo chị giúp việc mua cho Út bình bông và hoa quả. Và cho Bi cái bánh bao.

Tôi thắp hương cho cha mẹ và các anh chị tôi ở

bàn thờ lớn còn Wendy thì đang khấn vái trước bàn thờ của Bi và Út.

Bỗng nhiên nó quỳ mọp xuống và ôm mặt.

-Con bị sao vậy?

-Hình như Út đang gọi tên ngoại. Nó biết ngoại đang bị cảm lạnh.

-Sao con biết được ý nghĩ của Út?

-Con và Út thường đọc được suy nghĩ của nhau như thế.

-Ngoại chưa hề có sự giao cảm ấy với Út. Tại sao vậy?

-Con cũng không hiểu. Nhưng có lẽ nó còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác.

-Ví dụ như yếu tố gì?

Wendy nghiêng đầu, suy nghĩ.

-Để con nhớ xem. Có một từ tiếng Anh gọi là Quantum Entanglement, dịch là “vướng mắc lượng tử”. Tức là một sự việc xảy ra ở não người này có thể cũng đang xảy ra cùng lúc ở não người khác, cho dù hai người ở cách xa nhau hàng ngàn năm ánh sáng.

         Tiến sĩ Dean Radin, trong tác phẩm Entangled Minds đã viết như vậy. Nhưng hiện tượng ấy chỉ xảy ra giữa những người cùng huyết thống.

-Ngoại hiểu rồi. Tuy Út và con không cùng huyết  thống  nhưng  mối  lên hệ  giữa  đôi  bên  còn  khắng khít hơn thế nhiều. Nếu không nói hai người là một. Wendy chính là Út và Út chính là Wendy.

Ngoại không có kiến thức nhiều về lượng tử nhưng bằng trực giác, ngoại cảm nhận như thế.

-Con nghĩ là đúng. Hiện tượng “vướng lượng tử” ấy không những chỉ tác động đến suy nghĩ và cảm nhận mà còn tác động lên vật chất nữa.

-Thật sao? Con nói tiếp đi.

-Tháng 8/2000, sau một vụ nổ bom khủng bố tại quảng trường Pushkin, ở thủ đô nước Nga, bệnh viện Sklifosovsky đã đón một nữ nạn nhân bị vô số vết bỏng trên người. Khi người chị sinh đôi đến thăm em, các nhân viên bệnh viện vô cùng sửng sốt khi thấy trên cơ thể khỏe mạnh của người chị cũng có những vết bỏng. Chứng tỏ người chị đã nhận một phần thương tích từ em gái mình.

 Ngay lúc hai ông cháu đang nói những chuyện “cao siêu khó hiểu” thì chuông cửa reo. Wendy chạy ra balcon nhìn xuống cổng, thấy Soleman đang đứng ở đó.

-Chắc anh ấy đang giận lắm. Vì con bỏ đi.

-Hay là con cứ tạm lánh mặt. Ngoại sẽ nói là con không có ở đây.

-Không cần đâu.

-Vậy phải làm gì? Con sẽ tiếp anh ta sao?

-Không. Nhưng mình sẽ đi dạo trong không gian 4 chiều. Soleman không có khả năng bước vào chiều thứ tư, và vì vậy mà anh ấy sẽ không thể nhìn thấy ông cháu mình, cho dù đang đứng ngay trước mặt.

-Ngoại hiểu. Hồi còn sinh viên ngoại cũng có đọc một số sách về chiều thứ tư. Thực ra nó chính là thời gian được kết nối vào cấu trúc của không gian ba chiều. Nếu chúng ta có thể làm chủ được thời gian và di chuyển trong nó như ta vẫn thường di chuyển trong không gian ba chiều, thì quá khứ, hiện tại và tương lai chỉ là một. Cả sự chết và sự sống cũng là một: Trong thời điểm này tôi chết, nhưng trong thời điểm trước đó thì tôi sống. Hiện tại tôi là một ông già nhưng ở một thời điểm khác tôi là một thanh niên. Nếu cứ tiếp tục di chuyển qua lại, lui tới… trong thời gian giống như di chuyển trên một toa tàu qua các nhà ga, thì có lúc tôi là một học sinh cấp hai, nhưng cũng có lúc tôi đến nhà trẻ để bế chính tôi về nhà.

Wendy vỗ tay tán thưởng.

-Ngoại tuyệt quá!  Chính con đã phải vất vả vô thư viện một thời gian khá dài mới hiểu được những nét cơ bản về vật lý và cơ học lượng tử, về vũ trụ, về khái niệm không-thời-gian (spacetime)… Bởi vì con không phải là một nhà khoa học mà chỉ là một nhà thiết kế thời trang.

Tôi ôm qua vai Wendy.

-Giỏi lắm! Nhưng điều gì đã khiến con quan tâm tìm hiểu những lãnh vực khó khăn đến như vậy?

-Đó chính là lúc mà con gặp Chúa Jésus tại bệnh viện ở Belfast để cầu xin Người cứu con mèo con đã chết. Lúc ấy con đã khám phá ra rằng: mình có năng lực khác thường.

Nói xong Wendy bước vội xuống cầu thang, đi ra cổng, mở khóa cho Soleman vào.

Nhưng lúc ấy Soleman không hề nhìn thấy Wendy vì cô đang ở trong không gian bốn chiếu. Anh ta cứ ngỡ là gió mạnh đã đẩy cánh cổng sắt mở ra. Và thế là anh ta bước vào.

Người giúp việc  cũng không nhìn thấy Wendy,  trố mắt nhìn cánh cổng sắt nặng nề từ từ mở. Rồi chị ta nghe giọng nói của Wendy vẳng bên tai:

-Chị hãy ra hiệu mời khách vào dùng trà rồi tìm một tờ giấy và cây bút. Em sẽ giúp chị.

Chị giúp việc hoảng hồn nhưng cố trấn tĩnh, làm theo những gì Wendy dặn.

Khi vào đến phòng khách, Soleman nói:

“I would like to meet Wendy” (Cho tôi gặp Wendy).

Chị giúp việc lại nghe giọng nói của cô chủ:

-Cầm bút lên đi.

Chị liền cầm bút. Lập tức một dòng chữ hiện ra trên trang giấy: “She has gone shopping” (Cô ấy vừa đi siêu thị).

Soleman lại viết:

“Where is her grand-father?” (Ông ngoại đâu?)

“He’s sleeping” (Ông đang ngủ)

Soleman chỉ vào ngực mình rồi chỉ lên cầu thang có vẻ muốn lên lầu kiểm tra. Vẻ mặt anh chàng rất căng thẳng.

Giọng nói lại thì thầm vào tai chị giúp việc:

“Chị ra ngoài khóa cổng lại đi. Để em tiếp khách cho”.

Khi chị giúp việc vừa bước ra khỏi phòng khách thì Wendy cũng ra khỏi chiều thứ tư, trở lại không gian ba chiều thường ngày, và hiện ra trước mặt Soleman, khiến anh ta giật mình.

Wendy nói bằng giọng rất nghiêm nghị:

-Anh bất ngờ lắm phải không? Khi chúng ta gặp Chúa Giêsu ở Belfast, anh đã hỏi: “Wendy, em là ai vậy?”  Bây giờ thì chắc anh đã biết em là ai rồi.

Soleman nhìn không chớp mắt vào khoảng không trước mặt. Giọng anh ta như kẻ lên đồng:

-Vẫn không biết gì cả. Còn mù tịt hơn nữa.

-OK. Chính em cũng không biết mình là ai, nhưng điều chắc chắn: em không phải người bình thường. Một cô gái như vậy có thể làm vợ được sao?

-Vậy chẳng lẽ suốt đời em không lấy chồng?

-Anh không thể hiểu. Rằng: Em mang ơn ông ngoại nặng như núi. Ông đã đưa em vào đời từ cõi chết. Sao em có thể xa lìa ông để theo chồng được. Em sẽ chăm sóc ông cho đến những ngày cuối đời. Lúc ấy em mới có thể sống bình thường được.

Chị giúp việc trở vào. Soleman đứng lên, có vẻ thất vọng. Wendy tiễn anh ra cổng.

-Để em đưa anh về.

-Không cần đâu. Anh còn phải ghé Tổng lãnh sự quán và một vài nơi khác.

« Lùi
Tiến »