Cô Út Hóa Thân

Lượt đọc: 2653 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
đau ốm liên miên

Sáng hôm sau, tôi dậy sớm để xem tình trạng bé mèo thế nào. Nó ngủ say đến nỗi tôi tưởng là nó đã chết. Nhưng khi tôi đặt tay lên lưng nó thì thấy có hơi ấm. Tôi vuốt ve nó và gọi: “Meo! Meo! Út ơi! Dậy đi con” thì nó mở mắt. Tôi hỏi:

-Con ổn không?

-Meo!

Nhưng khi tôi bế nó lên thì thấy bụng nó nóng rực, trên lông có những mảng phân lỏng đã khô lại thành từng đám cứng ngắt, bốc mùi.

Tôi đem nó đến gần của số thì thấy hai lỗ tai đầy mủ. Hậu môn thì sưng tấy, đỏ lòm.

Tôi muốn tắm nó cho bớt mùi hôi nhưng vì nó đang sốt nên tôi phải lấy khăn, ngâm nước nóng, vắt ráo rồi lau mình cho nó. Phải rất thận trọng để xử lý những mảng lông dính phân đã khô cứng, làm cho chúng tơi ra và lau sạch từng sợi.

Út mới về nhà ngoại

Trước khi đem đi thú y, tôi phải lấy bông gòn lau sạch mủ ở hai lỗ tai nhưng không thể lau sạch hết được vì động tác đó làm nó đau, nó giãy giụa và gừ gừ để tự vệ.

-Đừng sợ! Ngoại cứu con mà. Còn cái hậu môn nữa. Bình tĩnh nhé.

Tôi thấm bông gòn bằng cồn 70 độ rồi vắt khô, thấm nhẹ từng chút từng chút. Công việc này còn tỉ mỉ hơn là lau mình cho nó vì vừa làm sạch hậu môn, vừa phải gỡ những đám lông bê bết phân quanh đó. Động tác ấy sẽ làm nó rất đau và nó sẽ phản ứng, có thế là sẽ cắn hoặc cào cấu.

Nhưng vì nó quá yếu nên phản ứng của nó không gây nguy hiểm. Tôi vừa rửa vết thương vừa vuốt ve, vừa thủ thỉ:

-Bình tĩnh! Bình tĩnh! Ngoại thương con. Ngoại thương con.

Những lời đó rất có tác dụng mặc dù chắc chắn là nó không hiểu. Nhưng nó cảm nhận ý nghĩa của những lời ấy qua giọng nói.

Nhiều năm nuôi mèo, tôi biết rằng trò chuyện với chúng là rất cần thiết, rất quan trọng. Vì ban đầu, tuy chúng không hiểu nhưng lâu dần chúng sẽ quen. Và hiều cả câu nói. Ví dụ như các con mèo tôi nuôi lâu năm, chúng có thể hiểu những câu đơn giản như: “Nằm xuống!” “Lên phòng ngoại đi con!” “Lên giường!”. Hoặc khi nó nằm che khuất màn hình máy tính. Tôi bảo: “Tránh chỗ cho ngoại làm việc!” là nó nhích qua một bên. Hoặc khi tôi nằm trên giường, nó mon men lại gần, lấy tay khều khều, tôi bảo: “Lên nằm trên bụng ngoại đí!” Là phóc lên liền. Bốn chân duỗi ra, bụng ép sát vào bụng và ngực tôi, hai mắt nhìn cái mắt kính tôi đang đeo. Tôi gỡ mắt kính ra cho nó nhìn mặt. Nó gừ gừ trong cổ họng rồi nhắm mắt lại. Có khi lấy tay vuốt má tôi rồi kêu “meo!” Có thể hiểu cái tiếng meo ấy là: “con thương ngoại”. Rồi nó ngủ.

Cô Út mới về nhà có một đêm, không thể “thuộc bài” như lũ mèo nhà nhưng có đều chắc chắn là nó biết tôi đã cứu nó.

Tôi cho nó ăn thêm một con cá nục nữa và nó lại ngủ. Bây giờ thì nó sạch và “nhẹ nhõm”  hơn chiều hôm qua nên nó đi vào giấc ngủ rất êm ái.

*

Wendy nói:

-Chắc chừng một tuần là Út bình phục.

-Không đâu con ạ. Đó chỉ là phần mở đầu trong cuộc chiến giành giựt sự sống với tử thần. Vì Út bị vứt ra đường lúc mới một tháng tuổi lại đang là mùa mưa nên nó phải chịu ít nhất là ba bốn ngày đói lạnh và sợ hãi trước khi gặp ngoại. Nó bị sốc nặng nên tổn thương thần kinh, não bộ và nhất là tâm lý.

Di chứng của cú sốc ấy dai dẳng đến độ ngoại không thể ngờ được. Ngoại phải giành giựt mạng sống của Út với tử thần suốt thời gian dài. Cho nên giữa ngoại và Út tình sâu nghĩa nặng lắm con ạ.

Wendy im lặng một lúc lâu.

-Tội nghiệp Út. Ước gì lúc đó có con bên cạnh ngoại để con chăm sóc nó.

Mắt cô gái đẫm lệ. Nhưng Wendy cứ để nước mắt chảy dài xuống má.

*

Tôi mua một cái lồng bằng vài dày có lưới thông hai mặt, đặt Út vô lồng. Nó đã đứng dậy được nhưng hai chân run rẩy. Tôi mang cái lồng trước ngực, đưa nó ra tiệm thú y gần nhà. Bác sỹ đặt Út lên bàn.

-Cháu sẽ tiêm kháng sinh cho bé để trị cái hậu môn, còn mủ ở tai thì có thuốc nhỏ, ngày ba lần. Nhỏ thuốc sâu bên trong. Nhò xong chú dùng ngón tay xoa nhẹ cho thuốc ngấm vô.

Tôi hỏi:

-Tại sao tai của bé bị mủ như vậy?

-Nó bị viêm tai giữa. Bệnh này sẽ làm nó không thể giữ thăng bằng được. Chú phải chịu khó nhỏ thuốc đều đặn trong thời gian ít nhất là một tuần.

Nhưng một tuần trôi qua mà Út vẫn đứng không vững. Khi tôi đem thức ăn cho nó, nó nhìn thấy thức ăn nhưng vì không giữ thăng bằng nên không thể tự đớp thức ăn được. Nó cứ xoay vòng vòng rồi lăn kềnh ra nền nhà. Tôi dựng nó dậy, hai tay đỡ hai bên hông cho nó khỏi ngã nhưng nó vẫn không đớp thức ăn được. Cuối cùng tôi phải bốc miếng cá đút cho nó. Nó đớp một phát nhưng không trúng miếng cá mà trúng ngón tay tôi.

Hồi mới đem về nó quá yếu nên tôi phải vạch miệng nó nhét thức ăn vào. Nó nhai và nuốt. Còn bây giờ thì nó tự đớp được nhưng không chính xác và thường  làm rớt thức ăn xuống đất.

Bác sỹ vẫn tiếp tục chích kháng sinh và nhỏ thuốc vào tai. Một tuần sau, mủ đã khô dần và hậu môn gần như đã lành hẳn nhưng nó vẫn không đứng vững. Vẫn cứ xoay tròn và tệ hơn nữa là nó đi lùi. Đi được mấy bước thì lại lăn kền ra đất rồi nằm im, có khi ngủ luôn, không ăn uống gì cả.

Bác sỹ nói: “Như vậy là tai giữa vẫn còn viêm khá nặng. Phải chích kháng sinh một thời gian nữa”.

« Lùi
Tiến »