“Tôi rất vui vì được gặp cậu trực tiếp để xem xét lại vụ này, mặc dù chúng ta có thể trao đổi qua điện thoại và cậu sẽ không phải cất công đến tận đây như thế này.” Matt Carson nói với Nick khi anh đặt hai ly cà phê hòa tan xuống chiếc bàn họp trong văn phòng hiện trường của FBI tại Chicago.
Nick quay lưng lại bức tường bằng kính mang đến tầm nhìn toàn cảnh đường chân trời tại thời điểm đang chuyển tối. Quầng thâm dưới đôi mắt và những nếp nhăn nhỏ hằn lên nơi khóe mắt của người đồng nghiệp cho thấy ông ấy đã dành nhiều thời gian cho vụ bắt cóc của nhà O’Neil. Sự bất lực của người đặc vụ phụ trách một vụ trọng án đang đi vào bế tắc hiển nhiên đã làm tăng thêm những sợi bạc cho mái tóc muối tiêu kia.
“Có một số phát hiện khá kỳ lạ đối với vụ này mà tôi nghĩ thảo luận trực tiếp sẽ tốt hơn.” Nick ngồi xuống ghế bàn họp, nơi Matt đã đặt những chồng hồ sơ chuẩn bị cho cuộc gặp mặt này. Nick thêm vào đống đó rất nhiều hồ sơ của mình.
“Tôi không quan tâm chúng lạ thường đến mức nào, miễn là chúng giúp ích cho quá trình xử lý vụ án này một cách nhanh chóng.”
“Ông có thể bảo lưu nhận định đó cho đến khi nghe xong những gì tôi sắp nói. Nhưng trước tiên tôi rất cảm kích nếu ông tóm tắt vụ án này giúp tôi.”
Matt Carson uống một ngụm cà phê, kéo một tập hồ sơ về phía mình và mở nó ra. “Vào ngày 4 tháng 1, khoảng 10 giờ sáng, Megan O’Neil bị bắt cóc trong khi mẹ cô bé, một nghệ sĩ piano đang ở nhà thờ luyện tập cho buổi lễ ngày Chủ nhật. Rebecca O’Neil đang ở trong phòng vệ sinh, thì người nào đó đã khóa trái cửa và cô O’Neil bị kẹt ở bên trong. Và khi được vị mục sư phát hiện ra một giờ sau đó, sau khi nhận được cú điện thoại đầy lo lắng từ chồng của cô ấy vì cô O’Neil không trả lời điện thoại, thì kẻ bắt cóc và đứa trẻ đã biến mất từ lâu. Nhà thờ không có camera giám sát và không có ai quanh khu vực phát hiện thấy có điều gì đáng ngờ. Chúng tôi cũng đã lục tung cả vùng này lên rồi.”
“Thế các anh có phát hiện thấy dấu vết gì không?”
“Bên trong bên ngoài đều không có. Không có dấu vân tay đáng ngờ, không một dấu vết, không một manh mối…”
“Đã kiểm tra hồ sơ của bố mẹ đứa trẻ chưa?”
“Chúng tôi đã kiểm tra rất kỹ. Bố đứa bé là một kiến trúc sư danh tiếng. Ngoài việc chơi đàn ở nhà thờ, mẹ đứa bé còn dạy ở một trung tâm dạy nhảy. Họ đã kết hôn được năm năm và cũng đã có một cô con gái nữa. Bridget, hai tuổi. Họ không gây thù chuốc oán với ai cả.”
“Và không có cuộc gọi nào từ kẻ bắt cóc?”
“Không hề.”
“Các chuyên gia phân tích hồ sơ tội phạm ở Quantico nói gì?”
“Họ nói rằng kẻ bắt cóc là một phụ nữ tầm ba mươi hay bốn mươi tuổi, cô ta đơn thuần chỉ muốn có một đứa con. Việc trốn thoát không để lại chút dấu vết cho thấy cô ta là người thông minh, nhưng có lẽ hơi có vấn đề về thần kinh. Họ cũng cho rằng chứng rối loạn ảo tưởng cũng có thể là một khả năng. Họ cho rằng những người mắc phải hội chứng đó có thể rất bình thường trong những lĩnh vực khác của cuộc sống và thường không thể hiện bất kỳ hành động kỳ lạ hay quái gở nào ngoại trừ những thứ liên quan đến chứng ảo tưởng của họ.”
Nick gõ gõ đầu bút xuống bàn, vẻ mặt trầm tư. “Điều đó có nghĩa ông cho rằng đứa trẻ vẫn còn sống và mạnh khỏe?”
“Cho đến khi chúng ta chứng minh được điều ngược lại. Nhưng hành động của những người có vấn đề về thần kinh rất khó đoán. Nếu đứa trẻ bắt đầu làm cô ta nổi giận, cô ta có thể vứt bỏ nó. Bỏ nó vào một thùng rác. Nhét vào tủ lạnh. Vứt xuống hồ. Cậu cũng như tôi, đều biết có vô số cách khác nhau để loại bỏ một con người.”
“Phải.” Trong những năm làm ở Cục và thời gian còn làm cảnh sát hiện trường, Nick đã chứng kiến rất nhiều trường hợp. Sự dã man của con người đối với con người không còn làm bụng dạ anh nhộn nhạo nữa, nhưng anh hy vọng mình không vô cảm với sự tàn nhẫn đến mức coi đó là một chuyện hiển nhiên.
“Cậu cứ tự nhiên đọc tất cả số hồ sơ này.” Matt chỉ vào bàn.
“Ít nhất tôi muốn xem qua một lượt. Trong ngày hôm nay, nếu được.”
“Chắc chắn rồi. Cứ ở lại đến khi nào cậu muốn. Nhưng kể cho tôi nghe về con búp bê trước đi.”
Nick mở tập hồ sơ anh mang theo và đẩy tờ giấy in hình con búp bê Raggedy Ann qua bàn cho Matt. “Con búp bê này giống y như con búp bê trong tấm ảnh của Megan O’Neil. Miếng vá trên mặt hoàn toàn trùng khớp. Chúng tôi đã gửi con búp bê đến phòng thí nghiệm, nhưng tôi không chắc nó sẽ mang đến thông tin hữu dụng nào. Một phụ nữ tìm thấy nó ở bãi đỗ xe của nhà hàng Bánh mì ba tuần trước. Chúng tôi không biết nó đã nằm ở đó bao lâu rồi.”
“Nó đã ở đâu kể từ khi người phụ nữ kia tìm thấy nó?”
Cổ họng Nick nóng ran. “Trong góc phòng làm việc của tôi.”
“Cậu đã không làm gì với nó ư?”
“Tôi chẳng có lý do gì cả. Sau khi phát hiện ra mối liên hệ với đứa trẻ nhà O’Neil, tôi đã kiểm tra lại mô tả về cô bé trong ngày bị bắt cóc để xem mình có bỏ sót điều gì không. Trong đó chỉ có một đoạn ngắn nhắc đến con búp bê Raggedy Ann. Không nói gì đến tình trạng hoặc miếng vả trên mắt nó.”
“Người mẹ không cung cấp cho chúng tôi nhiều về chi tiết con búp bê. Chúng tôi không thúc ép cô ấy. Chúng tôi cho rằng nó sẽ bị vứt đi ngay lập tức. Và chúng tôi đã sai. Cậu có con búp bê đó bằng cách nào?”
“Đó là phần kỳ lạ của câu chuyện này.” Nick chờ đợi phản ứng từ người đồng nghiệp, chiếc cốc giấy bẹp rúm lại dưới ngón tay khi bàn tay anh siết lại. “Nó được một người tên là Rachel Sutton mang đến, cô ấy thấy nó bị vùi trong đống bùn tuyết đang tan. Cô ấy nói nó mang đến cho mình linh cảm xấu.”
Vẻ hoài nghi trên khuôn mặt người đồng nghiệp không làm Nick ngạc nhiên. Nhưng nó làm anh bực mình. Mặc dù vậy, anh vẫn không nói gì.
“Điều đó thật bất thường.”
“Tôi cũng nghĩ như thế, cho đến khi một bác sĩ tâm lý đưa ra cách lý giải thỏa đáng.” Nick thuật lại giả thuyết của Emily. “Sau đó, tôi nhét con búp bê vào một góc và quên mất sự tồn tại của nó cho đến khi nhìn thấy bức ảnh của cô bé Megan sáng nay.” Anh uống một ngụm cà phê. “Phần lạ lùng nữa của câu chuyện này là cô Sutton đã cảm thấy bồn chồn và lo lắng nhiều tuần nay. Khi chúng tôi hỏi cặn kẽ cô ấy vào buổi chiều nay về thời gian cô ấy bắt đầu có cảm giác đó, và phát hiện nó hoàn toàn trùng khớp với thời gian vụ bắt cóc xảy ra cho đến từng phút.”
Đôi mắt của người đặc vụ kia nhíu lại. “Anh biết gì về cô Rachel Sutton này?”
Nick xem qua hồ sơ, cho Matt biết những thông tin chính.
“Cô ấy quả là người phụ nữ của công việc.”
Người đặc vụ kia lưu ý. “Đã kết hôn?”
“Chưa. Và không gia đình. Cô ấy là trẻ mồ côi, lớn lên trong cô nhi viện.”
“Và bình thường?”
“Phải. Không có vấn đề gì về mặt thần kinh.”
“Cô ấy có giải thích được những cảm giác này là thế nào không?”
“Không. Cô ấy cũng không thể lý giải được, hệt như chúng ta vậy.” Nick đóng hồ sơ lại. “Tôi không tin vào ngoại cảm, nhưng có điều gì đó rất lạ lùng đang diễn ra ở đây. Tôi vẫn nghĩ rằng có một mối liên kết nào đó mà chúng ta đã bỏ qua. Một mảnh ghép nào đó chưa được tìm ra. Đó là lý do tôi muốn xem lại những hồ sơ này.”
“Có thể phải đến khuya cậu mới xem hết số hồ sơ này đấy.” Matt rút một tấm danh thiếp ra từ trong túi, viết lên mặt sau tấm danh thiếp và đưa nó cho Nick. “Nếu phát hiện ra bất cứ điều gì, hãy gọi cho tôi. Bất cứ lúc nào. Đó là số máy bàn của nhà tôi, để cho chắc ăn.” Ông đứng lên, duỗi chân tay và siết chặt tay Nick. “Cậu biết không, tôi đã muốn nói với cậu rằng đừng làm phí phạm thời gian của mình vào vụ này. Nhưng tôi đã từng chứng kiến rất nhiều bước ngoặt lạ lùng trong suốt thời gian làm công việc đặc vụ của mình. Và tôi đã nghiệm ra rằng hãy cứ làm theo linh cảm của mình. Nếu cậu cho rằng có thể tìm ra chút manh mối từ đống hồ sơ này…” Ông khua tay trên bàn…. “Tôi khuyên cậu hãy cứ nghiên cứu thật kỹ. Cũng chẳng mất mát gì cả, chỉ là một đêm mất ngủ thôi mà. Chúc may mắn.”
Bốn tiếng đồng hồ với năm cốc cà phê, Nick mong sao lời chúc lúc chia tay của Matt trở thành hiện thực. Nhưng may mắn đã không mỉm cười với anh. Anh đã xem qua gần hết đống hồ sơ mà vẫn không tài nào hiểu rõ hơn về những linh cảm của Rachel.
Kéo tập hồ sơ cuối cùng về phía mình, anh lật qua các trang thật nhanh. Thêm vài bức ảnh của Megan mà anh đã nhìn thấy rất nhiều lần trước đó rồi. Chúng cũng chẳng giúp được gì cả.
Anh định đóng tập hồ sơ lại và kết thúc công việc của đêm nay thì một tấm ảnh chụp trong studio đập vào mắt anh. Đó là bức ảnh chụp một gia đình bốn người đang mỉm cười. Họ mặc trang phục ngày lễ, có nghĩa bức ảnh mới được chụp gần đây. Có lẽ bức ảnh này được dùng làm thiệp chúc mừng Giáng sinh của họ. Người mẹ - Rebecca O’Neil đang bế thành viên nhỏ tuổi nhất, nét mặt dịu dàng trìu mến khi cô ấy áp đứa trẻ sơ sinh lên má của mình.
Nick chăm chú nhìn người phụ nữ đó. Cô ấy có nét gì đó quen quen. Mặc dù đã nhìn thấy tấm ảnh đen trắng của cô trên bài báo viết về vụ bắt cóc, nhưng anh cảm thấy cảm giác của mình còn hơn thế nữa.
Rút tập hồ sơ về gia cảnh từ chồng hồ sơ chất trên bàn, anh kiểm tra lý lịch của cô ấy. Rebecca Michelle Pearson sinh ra ở Columbia, Misouri. Ba mươi lăm tuổi. Mẹ ở nhà làm nội trợ. Bố là giảng viên đại học. Có hai bằng, một về âm nhạc, một về sư phạm. Cô ấy làm công việc giảng dạy cho đến khi sinh con đứa đầu lòng. Sau đó, cô trở thành nhạc công bán thời gian làm việc cho nhà thờ. Cô cũng dạy một vài lớp ở trung tâm dạy múa trong vùng.
Không có thông tin gì giúp được anh.
Nick nén một cái ngáp và kiểm tra đồng hồ. Chả trách đầu óc như muốn đình công. Anh đã trải qua một ngày mười bốn tiếng đầy sự kiện. Đã đến lúc tìm chút đồ ăn và đánh một giấc ngon lành. Ngày mai, khi tỉnh táo hơn, anh sẽ thử trò đấu trí này lần nữa.
Sớm hay muộn, anh sẽ tìm ra lý do vì sao anh lại có cảm giác Rebecca Pearson O’Neil quen quen đến thế. Cho dù có thể điều đó không liên quan gì đến vụ án. Anh vẫn quyết làm sáng tỏ chuyện này.
Năm giờ ba mươi phút, sáng thứ Ba, sau khi đánh một giấc sáu tiếng đồng hồ, Nick đã tỉnh táo hoàn toàn. Hình ảnh người mẹ trẻ đã ám ảnh anh ngay cả trong giấc ngủ, nhưng anh không tìm được lời giải cho cảm giác trông cô ấy rất quen. Tuy nhiên, anh đã quyết định thực hiện bước tiếp theo.
Lục trong túi áo khoác, anh rút ra tấm danh thiếp Matt Carson và nhập số của ông ấy vào chiếc BlackBerry. Người đặc vụ đó trả lời ngay ở hồi chuông thứ hai.
“Matt, Nick Bradley đây. Xin lỗi vì đã làm phiền anh sớm thế này, nhưng tôi muốn nói chuyện với nhà O’Neil trong sáng nay, trước khi bay về St. Louis.”
“Tối qua cậu có phát hiện thấy điều gì không?”
“Chưa có gì cụ thể cả. Tôi đang có một linh cảm khác. Rebecca O’Neil gợi tôi nhớ đến ai đó và tôi không thể xác định được đó là ai. Tôi hy vọng nếu trực tiếp gặp cô ấy sẽ giúp tôi nhớ ra đó là ai. Có vấn đề gì với việc sắp xếp cuộc gặp không?”
“Không. Đó sẽ là cơ hội tốt để tôi nói với họ về con búp bê. Những tuần qua họ đã phải sống trong địa ngục và tôi thì ghét phải nhóm lên những hy vọng giả dối. Nhưng sớm muộn họ cũng phải biết về nó. Tôi sẽ sắp xếp với họ và đón cậu trong một tiếng nữa.”
Năm mươi lăm phút sau, Nick đang đứng đợi ở sảnh khách sạn thì Matt lái xe đến. Anh nhét túi quần áo anh mặc đêm qua vào ghế sau và ngồi vào ghế phụ.
“Tin tốt là chúng ta đi đủ sớm để tránh được giờ cao điểm.” Matt lái xe khỏi khách sạn và hòa vào con đường dày đặc xe cộ. “Tin xấu là mặc dù tôi đã nói với cô O’Neil rằng chúng ta vẫn chưa phát hiện thêm manh mối nào quan trọng, thì cô ấy cho rằng chuyến ghé qua của chúng ta chứng tỏ đã có tiến triển mới, có thể giúp tìm được con gái mình. Trong hoàn cảnh này, các ông bố bà mẹ thường cố sống cố chết bám víu vào hy vọng dù cho nó có mong manh cỡ nào.
Hai mươi lăm phút sau, khi Matt chạy xe đến trước ngôi nhà kiểu Thực dân, có mái ngói màu trắng mà cặp đôi kia gọi là nhà, cánh cửa mở ra cho thấy một người đàn ông đang ôm vai một người phụ nữ. Cặp bố mẹ quẫn trí này rõ ràng đang nóng lòng đợi hai người đặc vụ kia, sự mong đợi trên khuôn mặt họ hiện ra rất rõ nét.
“Cậu thấy tôi nói có sai không?” Matt nói thầm khi họ bước trên lối đi lát gạch.
Người đàn ông đẩy cửa mở khi hai đặc vụ tiến đến gần và dẫn họ vào trong. Cao khoảng 1m8, anh ta trông gần bốn mươi tuổi với khuôn mặt phờ phạc và mái tóc đen lơ thơ điểm những sợi bạc. “Đặc vụ Carson, thật tốt khi được gặp anh.” Anh ta gật đầu với Matt và đưa tay về phía Nick. “Colin O’Neil. Đây là vợ tôi, Rebecca.”
“Nick Bradley.” Nick bắt tay từng người một. Cái bắt tay của người chồng chắc chắn nhưng anh có thể cảm thấy sự run rẩy từ những ngón tay thon thả của người vợ. Cô ấy cao hơn 1m6, gò má cao mang nét đẹp cổ điển và chiếc mũi hếch cùng mái tóc ngắn. Một tổng thể rất thú vị. Mái tóc ngắn màu nâu, mềm mại và bay bay quanh một điểm thêm vài sợi màu nâu vàng. Những quầng đen dưới đôi mắt làm nổi bật thêm sự tương phản mạnh mẽ với làn da nhợt nhạt và cô ấy gầy khủng khiếp.
Quả là không ngoa khi Matt nói hai con người này đang sống trong địa ngục. Rõ ràng vụ bắt cóc đã khiến cặp vợ chồng này rơi vào khủng hoảng.
“Xin mời vào. Cứ tự nhiên.” Colin hướng tay về phía phòng khách, nơi hai chiếc ghế dài bọc đệm đặt hai bên sườn lò sưởi, phía mặt trên lò sưởi đặt những cây nến dài trên giá nến bằng đồng.
Hai người đặc vụ ngồi yên vị trên chiếc ghế trong khi cặp vợ chồng kia thấp thỏm ngồi đối diện họ. Colin nắm tay Rebecca và ngả người về phía trước. “Các anh đã có tin gì mới chưa?”
Matt hất đầu về phía Nick, nhường quyền cho anh phát biểu.
Lấy một tập hồ sơ trong cặp, Nick mở nó ra. “Cái này được tìm thấy ở St. Louis ba tuần trước và được giao nộp cho FBI. Ngày hôm qua, chúng tôi đã nhận ra vai trò của nó trong vụ án này.” Anh đặt tờ bức ảnh con búp bê Raggedy Ann in ra từ máy tính đặt trên chiếc bàn uống nước giữa họ. “Tôi vô tình phát hiện thấy thứ giống như chỉ vàng ở góc dưới bức ảnh của Megan trong hồ sơ của FBI. Tôi hỏi xin tấm ảnh đầy đủ và phát hiện ra con búp bê trong tấm ảnh kia và con búp bê tôi đang giữ chính xác là một.”
Rebecca nhoài người lại gần để xem bức ảnh. “Anh tìm thấy con búp bê của Megan!” Cô ấy vừa nói vừa thở hổn hển và giật lấy tờ giấy, ôm nó vào ngực. “Ở đâu? Bằng cách nào?”
Khi Nick giải thích, anh quan sát người mẹ trẻ. Gặp mặt trực tiếp như thế này, cảm giác quen thuộc thậm chí còn rõ nét hơn. Nhưng anh chắc chắn họ chưa bao giờ gặp nhau.
“Ý anh là một người phụ nữ đã giao nộp con búp bê bởi vì cô ấy có cảm thấy linh cảm xấu từ nó?”
Trước câu hỏi thận trọng của Colin, Nick chuyển sự chú ý sang cha đứa trẻ. “Phải. Chúng tôi đã không để ý đến nó… cho đến khi phát hiện nó có liên quan tới vụ bắt cóc. Người phụ nữ kia cũng đã bồn chồn kể từ thời điểm con của anh chị bị bắt cóc.”
“Chúng ta đang nói về ngoại cảm sao?” Niềm hy vọng trong mắt Colin biến mất, nhường chỗ cho sự hoài nghi.
“Chúng tôi không biết giải thích chuyện này như thế nào cả.” Nick trả lời.
“Tôi không quan tâm lời giải thích là gì, miễn là nó giúp chúng tôi tìm được Megan” Rebecca ngả người về phía trước, nét mặt căng thẳng. “Phát hiện này có ý nghĩa gì với vụ án? Các anh có nghĩ người phụ nữ đó có thể có liên quan không?”
“Không. Chúng tôi đã điều tra về cô ấy rồi.” Nick nói.
“Và tôi e rằng phát hiện này không có giá trị lắm.” Matt dịu giọng. “Văn phòng St. Louis đang thẩm vấn nhân viên nhà hàng nơi con búp bê được tìm thấy, nhưng có vẻ không có ai để ý đến chi tiết con búp bê. Đó là lý do tôi nói trước với cô rằng chúng ta vẫn chưa phát hiện ra manh mối gì mới giúp truy tìm tung tích của Megan…”
“Tất nhiên là chúng tôi hiểu!” Màu hồng bừng lên trên má Rebecca. “Chúng ta đã có con búp bê. Chúng ta biết con bé đã từng xuất hiện ở St. Louis. Có lẽ con bé vẫn còn ở đó. Và có lẽ người phụ nữ kia có thể giúp chúng ta phần nào đó.”
“Tôi e là không.” Nick không muốn làm Rebecca nản chí, nhưng anh phải thành thật. “Đây cũng là trải nghiệm mới với người phụ nữ đó và cô ấy không thể giúp gì thêm cho chúng ta.”
Vai Rebecca chùng xuống. “Ít nhất chúng ta có con búp bê.” Cô nhìn tấm ảnh lần nữa, rồi lại áp nó sát vào mặt.
“Em quên đeo kính áp tròng hả, Rebecca?” Colin gạt một chòm tóc mảnh rủ xuống trán cô sang một bên.
“Phải. Nhưng em vẫn nhìn đủ rõ để nhận ra con búp bê Raggedy Ann của Megan.” Cô vuốt ve cái mặt bị vá trên tấm ảnh, nụ cười cô méo xệch, rồi nét mặt dịu lại. “Lúc nào đó tôi có thể lấy lại con búp bê không?”
“Tất nhiên.” Nick khẳng định.
“Trước đây, con búp bê là của tôi. Khi còn nhỏ, nó luôn ở bên tôi. Đó là lý do vì sao nó lại cũ kĩ như thế. Tôi thực sự rất yêu quý con búp bê, hoặc đó là những gì mẹ tôi kể lại.” Một nụ cười hồi tưởng hiện trên môi cô. “Megan cũng yêu con búp bê đó như tôi vậy. Nó sẽ không ngủ mà không con búp bê đó. Tôi đã đưa con búp bê cho Bridget, đứa con hai tuổi của tôi khi nó mới sinh, nhưng nó không thích búp bê. Nó thích vẽ hơn.”
“Đó là vì con bé có năng khiếu hội họa, giống như em.” Colin siết tay vợ. “Bức tranh sơn dầu trên mặt lò sưởi kia là do Rebecca vẽ.” Anh nói với hai đặc vụ.
Khi Nick quay sang nhìn ngắm khung cảnh đồng quê cho phải phép, anh thấy Rebecca liếm ướt môi bằng đầu lưỡi và vén tóc ra sau tai.
Giật bắn mình bởi cử chỉ quen thuộc đó, anh sững người. Rachel cũng làm y như thế khi cô hồi hộp hoặc xấu hổ.
Tập trung quan sát người phụ nữ ngồi đối diện, Nick nhìn kỹ hơn. Rebecca O’Neil và Rachel Sutton quả là có vài nét tương đồng. Họ cao gần bằng nhau, vóc dáng cũng hao hao nhau, màu mắt giống nhau và cả hai đều có mái tóc nâu điểm nâu sáng. Tuy nhiên, hai người phụ nữ này không giống nhau hoàn toàn. Mũi, khung xương, cằm khác nhau. Ngay cả hình dáng khuôn mặt cũng khác nhau.
Nhưng Rebecca O’Neil thực sự gợi anh nhớ đến người nào đó… và đột nhiên câu trả lời chợt lóe lên trong đầu anh.
Cô ấy mang điểm tương đồng rõ rệt với người phụ nữ trong tấm ảnh trên mặt lò sưởi ở nhà của Rachel. Mẹ của Rachel. Thực ra, Rebecca giống mẹ của Rachel hơn cả Rachel.
Và mặc dù hai người phụ nữ này không giống nhau, nhưng họ lại có những nét tương đồng ở những khía cạnh khác. Họ có những cử chỉ giống nhau. Họ đều có vấn đề về mắt. Cả hai đều làm việc có liên quan đến âm nhạc. Rebecca biết múa, Rachel luôn muốn nhảy múa. Cả hai đều có tài hội họa. Rebecca từng dạy nhạc, và đó chính là nghề nghiệp hiện tại của Rachel.
Những điều đó không thể là sự trùng hợp. Nhưng Rachel nói rằng cô không có họ hàng.
“Cô O’Neil.” Căn phòng bỗng im lặng và Nick nhận ra mình đã xen vào cuộc nói chuyện. “Xin lỗi. Tôi muốn hỏi xem tên người phụ nữ tìm thấy con búp bê có chút quen thuộc gì với cô không. Rachel Sutton.”
Rebecca cau mày và lắc đầu. “Không. Tôi không có ấn tượng gì với cái tên đó cả. Nhưng tại sao anh lại hỏi tôi câu đó?”
“Rất nhiều đặc điểm của cô làm tôi liên tưởng đến cô ấy. Cô có họ hàng hay người thân ở khu vực St. Louis không?”
“Theo tôi biết thì không. Bố tôi là giảng viên môn kinh tế trường đại học Missouri ở Columbia, nhưng ông nhận việc ở Northwestern ngay sau khi tôi sinh. Quê của mẹ tôi thì ở Boston và bà có một người em gái chưa kết hôn vừa mới mất vài năm trước. Bố tôi là con một, giống như tôi. Ông lớn lên ở Wisconsin. Tôi không hề có họ hàng hay người thân, ngoài mẹ tôi. Bà ấy sống ở thành phố này. Bố tôi mất ba năm trước.”
Mọi thứ đi vào ngõ cụt.
“Còn gì nữa không, Nick?” Matt hỏi.
“Không.” Nick đóng cặp lại.
“Anh có cần lấy lại cái này không?” Rebecca chỉ tấm ảnh con búp bê.
“Không. Chúng tôi có thể in thêm nếu cần.”
“Bây giờ các anh sẽ tập trung điều tra quanh phạm vi St. Louis?” Colin hỏi.
“Chúng tôi sẽ điều tra vụ án này ở nhiều khu vực.”
Câu trả mang ẩn ý lảng tránh của Matt không qua mặt được Colin. “Có nghĩa các anh cho rằng con bé không còn ở St. Louis?”
“Có thể.” Nick xen vào. “Nhà hàng đó rất gần St. Louis. Đó không phải nơi anh ghé vào nếu đang đi qua trên đường cao tốc. Điều đó có thể có ý nghĩa gì đó, cũng có thể không. Nhưng tôi đảm bảo với anh FBI sẽ làm mọi việc có thể để tìm ra bất kỳ manh mối nào liên quan đến vụ này.” Anh đưa danh thiếp của mình cho Colin. “Gọi tôi bất cứ lúc nào nếu anh chị có thắc mắc gì.”
Anh không tiết lộ thông tin gì với cặp vợ chồng về những kế hoạch đang được vạch ra ngay cả khi họ đang nói chuyện việc lục soát trung tâm xử lý rác thải nơi thùng rác của nhà hàng kia được chuyển đến đổ đã được tiến hành… đề phòng kẻ bắt cóc đã vứt đi thứ khác ngoài con búp bê. Họ không cần phải biết về chuyện đó.
“Chúng ta sẽ tìm ra con bé mà.” Rebecca nắm tay chồng và hướng ánh mắt tự tin, kiên định về phía hai đặc vụ. “Và con bé sẽ vẫn ổn. Tôi là mẹ nó. Tôi sẽ biết nếu con bé…” Giọng cô nhỏ dần, hít một hơi sâu, cô nói tiếp. “… Nếu không còn hy vọng. Chúa sẽ đưa con bé về nhà với chúng tôi, an toàn và khỏe mạnh. Tôi tin là như thế.”
“Chúng tôi sẽ nỗ lực hết sức để mang cô bé trở về nhà an toàn và khỏe mạnh, cô O’Neil.” Matt đứng lên và ra hiệu với Nick. “Chúng tôi sẽ liên lạc nếu có bất kỳ tin tức gì.”
Hai người đặc vụ bắt tay hai vợ chồng và quay trở về xe, Matt dựng cổ áo lên để chống lại luồng gió giá rét và đút tay vào áo khoác. “Cô ấy chưa bao giờ từ bỏ niềm tin của mình cả. Cầu nguyện đã trở thành biện pháp ứng phó với mọi tình huống. Anh phải ngưỡng mộ đức tin của cô ấy.”
Nick đồng ý. Nhưng tâm trí của anh còn đang mải tập trung ở sự trùng hợp kia chứ không phải ở vấn đề tín ngưỡng. Có lý nào chuyện hai người phụ nữ có rất nhiều điểm chung sẽ có mối liên hệ nào đó với nhau không? Lời giải thích nào cho việc thời điểm Rachel bắt đầu rơi vào tâm trạng bồn chồn dai dẳng kia vào chính xác ngày giờ Megan bị mất tích? Tại sao Rebecca O’Neil lại mang nhiều nét giống mẹ của Rachel nhiều đến thế?
Có vẻ bây giờ anh đã có thêm một ẩn số khác cần được làm sáng tỏ ngoài vụ bắt cóc kia.
Và anh sẽ không dừng lại cho đến khi cả hai vấn đề này được làm sáng tỏ.