Con Búp Bê Chắp Vá

Lượt đọc: 1775 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 7

Những đóa hồng đỏ thắm được gửi đến vào chiều thứ Bảy, kèm theo một lời nhắn ngắn gọn: Cảm ơn vì bữa tối tuyệt vời. Thêm một dòng tái bút nhỏ ở mép dưới. Tôi đã tìm ra một cái tên trùng khớp tại nhà hàng. Tôi ước gì tất cả các vụ án của mình đều dễ giải quyết như thế.

Khi Rachel xé lớp giấy gói màu xanh và hít hà hương thơm dễ chịu của những bông hoa đỏ thắm, nụ cười nhảy múa trên môi cô. Cô đã không nghĩ là Nick sẽ gửi hoa, nhưng cô cũng không ngạc nhiên vì anh đã làm thế. Trong ấn tượng của cô thì anh là một người như thế. Người đàn ông biết ghi nhớ điều mình nợ người khác và luôn cố gắng làm điều đúng đắn. Một người đàn ông chính trực, đủ mạnh mẽ để thừa nhận rằng mình không có câu trả lời cho mọi thứ và không ngại ngần thừa nhận đức tin vào Chúa. Người đàn ông tin vào việc báo đáp ơn nghĩa và giúp đỡ người khác. Người có thể chi phối suy nghĩ… và những ước mơ của cô.

Những ấn tượng khác của cô có thể chỉ là suy nghĩ chủ quan, nhưng điều cuối cùng là sự thật. Anh đã làm chi phối suy nghĩ và ước mơ của cô kể từ khi rời khỏi cửa nhà cô tối hôm trước, khiến cô thao thức đến tận sáng sớm hôm nay.

Thật tốt là cô không có công việc gì gấp cần giải quyết trong lịch làm việc ngày hôm nay.

Rachel đặt bình hoa lên chiếc bàn trong phòng khách và mân mê một cánh hoa mềm như nhung, sắp xếp cành hoa baby, sửa lại sợi ruy băng lụa màu đỏ.

Chưa từng có ai gửi tặng cô hoa hồng cả.

Cô cố gắng kìm sự phấn khích lại với một loạt thực tế, cảnh báo bản thân rằng việc Nick đáp lễ lại lời mời dùng bữa tối bằng những bông hoa có lẽ chỉ mang hình thức xã giao. Nhưng ngay cả lời cảnh báo đó cũng không thể kìm hãm niềm vui sướng trước cử chỉ đó. Hay làm giảm đi khao khát muốn được biết nhiều hơn về anh. Những gì anh đã kể với cô chỉ kích thích thêm sự hiếu kỳ trong cô. Hàng tá câu hỏi đã xuất hiện trong đầu cô tối hôm qua khi anh kể cho cô nghe sơ lược về quá khứ của mình.

Chuyện gì đã xảy ra với mẹ anh? Tại sao chính quyền lại tách anh ra khỏi bố anh?

Những vấn đề về hành vi và thái độ anh đã mắc phải khi còn nhỏ là gì?

Tại sao anh lại có lòng tin kiên định với Chúa như thế? Tại sao anh chưa kết hôn? Và đó chỉ là phần nổi của tảng băng.

Nhưng Rachel nghĩ rằng Nick sẽ không mấy thoải mái với hầu hết những chủ đề đó. Cô đã chứng kiến anh phải vật lộn với việc kể lại sơ lược quá khứ của mình tối qua. Dù cô có cảm động và biết ơn vì anh đã cố gắng, nhưng cô biết vẫn còn rất nhiều điều anh chưa nói. Rằng anh đã vật lộn với những khó khăn, thử thách và rằng rất nhiều bài học anh đã rút ra từ cuộc sống đầy gian khổ của mình. Nhưng anh đã quyết định trở thành người chiến đấu với tội phạm chứ không phải trở thành một kẻ phạm tội. Người tái tạo lại vẻ đẹp cho những ngôi nhà, yêu thích cầu nguyện và gửi tặng những bông hoa hồng.

Cô cảm thấy hiếu kỳ. Và cô muốn biết chi tiết mọi thứ về anh.

Tuy nhiên, xét đến sự dè dặt của anh tối qua, trong ánh sáng ban ngày anh có thể đã quyết định tránh xa người phụ nữ đã đẩy mình ra khỏi phạm vi an toàn. Có lẽ những bông hoa hồng là cách anh thực hiện lời hứa “tôi sẽ liên lạc lại”.

Nếu cô thuộc tuýp người thích cầu nguyện, Rachel sẽ cầu Chúa để những bông hoa kia là sự khởi đầu chứ không phải kết thúc.

Nhưng bất kể số phận có an bài ra sao, cô sẽ không bao giờ quên cuộc hẹn ngẫu hứng trong ngày Valentine của mình. Nó sẽ luôn là một sự nhắc nhở rằng cuộc sống có thể được ban tặng những niềm vui bất ngờ, như Nick đã nhắn nhủ trong lời cầu nguyện trước bữa ăn. Và rằng nó có thể thay đổi bởi những sự kiện tưởng chừng như tình cờ.

Giống như gặp được một người cảnh sát tốt bụng. Hay tìm thấy một con búp bê Raggedy Ann rách rưới.

Claudia gõ gõ những ngón tay với bộ móng được tỉa tót cẩn thận vào vô lăng và thở hắt ra đầy tức tối khi nhìn chằm chằm vào tòa nhà bên kia đường, phía sau hàng rào sắt màu đen. Nhiệm vụ sáng thứ Hai đến văn phòng FBI đã bị phá sản. Đích thân xuất hiện cũng chả có tác dụng gì trong trường hợp này. Ellen Levine, trưởng phòng quan hệ báo chí, dù tỏ ra thân thiện nhưng kín như bưng.

Cô không hiểu vì sao chủ biên của cô đột nhiên ngần ngại không muốn thực hiện bài báo này. Stacy đã chấp nhận bài báo vớ vẩn ngu ngốc của Mitch về cuộc đọ sức giữa bếp trưởng của hai nhà hàng là đối thủ cạnh tranh của nhau. Cứ như là chuyện đó sẽ giúp tăng doanh thu. Trong khi ai mà thèm quan tâm món bánh bao chiên kiểu Ý của ông nào ngon hơn? Mặt khác, bài báo của cô vừa có nội dung vừa hấp dẫn. Cô đã mất hàng giờ để nghiên cứu và phát hiện được vài điều thú vị trong suốt quá trình đó, bao gồm cả việc phát hiện có một nhà ngoại cảm trở thành huyền thoại của địa phương đã thực sự hỗ trợ được bộ phận hành pháp từ bốn mươi năm trước. Dù sao đi nữa, đó là lời tuyên bố của bà ta trong buổi phỏng vấn. Và cảnh sát đã không phủ nhận. Nhưng ở góc độ chi tiết và thực tế thì vẫn chưa đạt yêu cầu của Stacy. Không, chủ biên của cô muốn một bà đồng của thì hiện tại cùng mối liên hệ với lực lượng hành pháp đã chứng thực để mở đầu bài báo.

Và Rachel Sutton là người duy nhất Claudia có thể tìm ra.

Thật không may, người phụ nữ đó không chịu xác nhận rằng cô ta đã nói chuyện với FBI.

Quá tệ là cô không thể túm lấy một hoặc hai đặc vụ, Claudia đăm chiêu, quan sát hai người đàn ông cao lớn mặc com lê bước ra từ tòa nhà, có lẽ là đi ăn trưa. Nhưng cả người đàn ông tóc đen hay gã mang đặc nét Mỹ kia đều không dễ bắt chuyện. Đặc vụ FBI đã được đào tạo rất tốt về cách ứng xử với báo chí. Rồi thì cô vẫn phải quay lại tìm gặp Levine.

Hai người đàn ông đi về hai phía ngược nhau và cô cáu kỉnh xoay chìa khóa xe trong ổ. Đúng là cách hay ho để bắt đầu một tuần làm việc. Nhưng cô sẽ không từ bỏ. Và một ý tưởng sẽ đến với cô.

Luôn là như thế.

“Tôi sẽ dùng xa lát rau với nước sốt ít béo.” Mark gấp cuốn thực đơn lại và đưa nó cho người bồi bàn.

“Chuyện gì đã xảy ra với món burger mọi khi cậu vẫn chọn thế?” Nick nhướng mày.

“Tối thứ Sáu mình đã nạp quá lượng calo. Tuần này mình cần cắt giảm.”

“Hừm. Tôi dùng gà tây nướng. Nick nói với người bồi bàn và trả lại cuốn thực đơn. “Có đáng không?”

“Ồ, tất nhiên.” Mark ngả người dựa vào vách ngăn của khoang và cười toe toét. “Thức ăn thì tuyệt rồi. Nhưng người bên cạnh thậm chí còn tuyệt vời hơn. Một ngày Valentine hoàn hảo. Cuối cùng cậu đã làm gì? Đợi đã… để mình đoán.” Anh giả vờ suy đoán một cách nghiêm túc. “Cậu lại tiếp tục công việc với ngôi nhà.”

“Một lúc thôi.” Nick chọn một túi bánh quy giòn mà anh vốn không ưa trong chiếc rổ nhỏ trên chiếc bàn mica trong khoang ngồi, xé miệng túi và bỏ một miếng vào mồm. Anh đã quá phấn khích đến nỗi mất ngủ khi về đến nhà tối thứ Sáu vừa rồi và đã dành vài giờ để hoàn chỉnh phần đắp thạch cao trên trần phòng ngủ chính. Điều đó có nghĩa anh không hề nói dối. “Nói đến nhà, cuối tuần này cậu và Emily có đi tìm nhà không? Mình tưởng mục tiêu của cậu ra là dọn ra khỏi căn hộ của cô ấy vào mùa xuân này.”

“Ừ,nhưng bọn mình không đi tìm nhà. Tuyết rơi là một lý do hợp lý để bọn mình trì hoãn việc tìm nhà, rồi chỉ ở nhà và… ấy.” Anh nháy mắt và nụ cười càng thêm toe toét. Một bên khóe miệng Nick nhếch lên. “Vẫn còn trong tuần trăng mật, mình hiểu rồi. Dù sao đi nữa, khu nhà mình có một ngôi nhà cũ đẹp đấy.”

“Quên nó đi. Mình đã hít đủ lượng bụi thạch cao cho cả đời người rồi, nhờ vào cậu đấy.”

“Mình đã cảnh báo về điều đó trước khi cậu chuyển đến vào mùa hè năm ngoái rồi cơ mà.”

“Mình thì lại cho rằng lời ám chỉ ngôi nhà là một công trường xây dựng chỉ là cường điệu, chứ không phải miêu tả theo nghĩa đen.”

“Mình luôn thành thật.”

“Giờ thì mình biết rồi. Nhân tiện, cậu đã tìm ra được làm thế nào mà báo chí đánh hơi được về quý cô búp bê chưa?”

“Rồi. Cô ấy đã nhờ cô bạn có chồng làm cảnh sát để hỏi xem anh ta lời khuyên gì không và cặp vợ chồng đó đã nói về chuyện của cô ấy trong lúc ra ngoài ăn tối. Mình đã gọi đến nhà hàng và người quản lý đã kiểm tra hóa đơn thanh toán bằng thẻ tín dụng tối hôm đó. Cô ả phóng viên đã có mặt ở đó.”

“Làm thế nào cậu biết được cô gái đó đã kể với bạn mình về chuyện đó?”

“Cô ấy nói với mình.”

“Cậu không nhắc đến điều đó khi gọi cho mình vào tối thứ Sáu để kiểm tra xem liệu Emily và mình có kể câu chuyện đó với ai không.”

Chuyện này bắt đầu sa lầy. “Mình hỏi cô ấy sau đó.”

“Cậu gọi lại cho người phụ nữ đó vào buổi tối của ngày nghỉ ư?”

“Không.” Nick bỏ một miếng bánh quy giòn nữa vào miệng.

Mark nhíu mày. “Có chuyện gì với bánh quy giòn thế?”

“Ý cậu là gì?”

“Cậu không bao giờ ăn bánh quy giòn. Cậu luôn nói rằng chúng sẽ làm dư thừa calo vì chứa lượng chất béo quá cao.”

“Hôm nay là ngoại lệ.”

“Vì sao?”

“Chuyện này là thế nào đây, thẩm vấn tội phạm hả?” Nick phàn nàn.

Im lặng kéo dài. Mark đã không được chọn vào Đội giải cứu con tin xuất sắc của FBI nếu anh không đủ năng lực và Nick biết bạn mình đang nhanh chóng liên kết các dữ kiện lại với nhau. Câu trả lời mơ hồ và sự cáu kỉnh của Nick, cùng với sự thừa nhận rằng Rachel xinh đẹp, cộng thêm thói quen ăn uống bất thường đã đưa đến một kết luận rõ ràng.

“Cậu đến gặp cô ấy, đúng không?”

Mark đã nhận ra điều đó thậm chí còn nhanh hơn Nick dự tính.

“Phải, đúng thế. Cô ấy rất lo lắng về chuyện rò rỉ câu chuyện ra ngoài. Mình muốn xác nhận rằng việc đó không phải từ phía chúng ta và giúp cô ấy tìm hiểu rõ ngọn ngành sự việc.”

Khoanh tay trước ngực, Mark ngả người ra sau và cười tự mãn. “Nói gì thì nói, chuyến ghé thăm của cậu tốt đẹp chứ?”

“Cô ấy rất dễ chịu.”

Mark phá lên cười. “Thôi cho mình xin đi. Một tuần trước cậu nói cô ấy xinh đẹp. Và có vẻ mình nhớ là cậu dùng những từ như chân thành, thông minh, sáng suốt. Thừa nhận cậu thích người phụ nữ đó thì có gì sai? Và vì Emily đã đưa ra lời giải thích hợp lý cho những biểu hiện liên quan con búp bê của cô ấy, thì cậu không còn phải lo lắng rằng cô ấy là một người quái dị nữa. Cánh cửa đang mở rộng, nếu cô gái đó cũng thích cậu. Cậu có cảm nhận gì khi đến đó?”

“Khá tốt.” Nick thay đổi tư thế ngồi trên ghế và lấy giấy ăn lau chỗ nước đọng lại do ly trà đá.

“Đó là một khởi đầu tốt đấy. Cậu ở lại đó trong bao lâu?”

Chỉ có vài người Nick tin tưởng hoàn toàn. Mark là một trong số họ. Mặc dù họ đã lựa chọn những con đường khác nhau sau khi tốt nghiệp Học viện, chỉ vừa gặp lại nhau trong sáu tháng qua, nhưng họ chưa bao giờ mất liên lạc. Nếu Nick muốn chia sẻ chuyện riêng tư của mình với ai, thì người đàn ông đối diện anh là lựa chọn an toàn.

“Ba tiếng.”

Sặc soda, Mark chộp lấy khăn ăn từ trên chiếc giá bằng kim loại và lau miệng. “Cậu ở lại đó những ba tiếng ?”

“Phải.”

“Mình hy vọng cậu đãi cô gái đó bữa tối.”

“Không. Cô ấy đề nghị đãi mình.”

Mark bật cười và lắc đầu. “Hôm nay cậu mang đến toàn điều ngạc nhiên. Vậy mà mình lại lo lắng về đời sống tình cảm của cậu.”

“Chỉ là một bữa tối thôi, Mark.”

“Đúng thế” Anh uống một ngụm soda nữa, cẩn thận hơn. “Cậu định sẽ tiến xa hơn nữa chứ? Nếu cô gái đó không có kế hoạch vào ngày Valentine, cô ấy hẳn còn độc thân.”

“Mình đang suy nghĩ về chuyện đó.”

“Đừng suy nghĩ quá lâu, anh bạn. Như cậu đã khuyên mình mùa hè trước khi mình đang suy nghĩ sẽ làm gì với Emily, đừng để một cơ hội tuyệt vời tuột khỏi tay mình. Mình nhớ cậu nói rằng phụ nữ như Emily không dễ gì tìm thấy. Cậu đã đúng. Và quý cô búp bê đó có thể cũng thuộc trường hợp như Emily.”

“Tình thế của cậu lúc đó khác. Các cậu đã biết nhau nhiều năm trước đó rồi. Các cậu đã biết rất rõ về quá khứ của nhau.”

“Vậy thì hãy bắt đầu tạo dựng quá khứ với… nhân tiện, tên cô ấy là gì?”

“Rachel.”

“Với Rachel. Cậu có thể gửi hoa để cảm ơn vì bữa tối.”

Đến lượt Nick mỉm cười. “Mình đã làm rồi.”

“Làm tốt lắm.” Mark cười toe toét. “Đó là một động thái thông minh. Phụ nữ sẽ tan chảy khi họ được tặng hoa.”

“Mình sẽ ghi nhớ điều đó.” Nick khuấy ly trà đá và nhìn bạn mình đầy vẻ chế giễu.

“Này, mình chỉ đang cố giúp cậu thôi. Cậu không muốn để người phụ nữ lý tưởng của mình tuột khỏi tầm tay chứ.”

Nick ngừng động tác khuấy trà. “Cậu có quá vội vàng không đấy? Mình mới chỉ biết Rachel được mười ngày.”

“Không cần phải mất nhiều thời gian để xác định một mối quan hệ có tiềm năng. Và mối quan hệ này nghe có vẻ khả quan đấy.”

“Cậu suy diễn nhiều quá rồi đấy.”

“Không. Mình đã trải qua rồi. Mình thừa biết những dấu hiệu say đắm.”

“Ôi trời, làm ơn đi. Tha cho mình.”

“Hãy nhìn vào chứng cứ nhé.” Mark chồm người về phía trước và điểm trên đầu ngón tay. “A, cậu đặt lòng tin vào Rachel tuần trước bất chấp câu chuyện đáng ngờ của cô ấy. B, khi bọn mình gặp nhau tại bữa tối hôm đó, cậu một mực khẳng định sự sáng suốt của cô ấy thậm chí trước cả khi Emily đưa ra giả thuyết. C, cậu thừa nhận rằng Rachel xinh đẹp và nhận ra những phẩm chất đáng quý của cô ấy. D, cậu bắt đầu có những hành động khác thường khi ghé nhà cô ấy vào buổi tối Valentine. E, cậu ở lại khi cô ấy mời ăn tối. Và F, cậu gửi tặng cô ấy hoa hồng.” Mark ngả người ra sau. “Tuyên án được chưa? Say như điếu đổ rồi.”

Là một đặc vụ FBI, Nick biết rất rõ cách nhìn nhận và đánh giá những chứng cứ như thế nào. Và thật khó để bác bỏ kết luận của Mark. Anh thực sự thích Rachel. Rất nhiều là đằng khác. Và mặc dù anh không hề có ý định vội vã lao vào một mối quan hệ, anh đã quyết định đánh cược với số phận và xem xem sự việc sẽ đi đến đâu.

“Thế nào?” Mark hối thúc khi anh không trả lời.

“Miễn bình luận.”

Mark bật cười và xúc một thìa đầy xa lát. “Mình đã nói hết nhẽ rồi đấy.”

Chà, chuyện đó không thú vị sao.

Claudia khom người trong xe và quan sát anh chàng có mái tóc màu hung, cao lớn cô đã nhìn thấy ở trụ sở FBI vào ngày thứ Hai bước ra khỏi ô tô và chào Rachel ở bãi đỗ xe của nhà hàng Madeleine. Cô mỉm cười khi anh ta nắm cánh tay người phụ nữ kia, hất đầu về phía cửa ra vào và hộ tống cô ta đến tận cửa.

Phải rồi!

Giờ Claudia đã có chút manh mối! Rachel đã nói chuyện với FBI. Cô đã tận mắt chứng kiến.

Và đúng là một chuyện tốt. Cô đã cho mình hạn là trưa thứ Tư, câu chuyện tâm linh phải được duyệt và bức ảnh này sẽ là bước cuối cùng. Suốt hai ngày qua cô đã dành gần như toàn bộ thời gian của mình để theo dõi Rachel, hy vọng tìm được manh mối gì đó cho thấy cô ta có liên quan đến lực lượng hành pháp địa phương. Đó là một khoảng thời gian dài và cô thật sự không nghĩ mình sẽ gặt hái được điều gì. Bước tiến triển mới này đúng là ngoài sự mong đợi.

Nhưng có thể sẽ hay ho hơn nữa, khi cô có thể buộc Rachel phải có lời bình luận về mối quan hệ với đặc vụ kia. Kế hoạch đã hình thành trong đầu, Claudia sang số xe và đi đến trường Rachel sẽ dạy vào buổi chiều. Chẳng có mấy khả năng người phụ nữ đó sẽ hợp tác, xét đến lời từ chối vô cùng sắt đá của cô ta tuần trước. Nhưng giờ đây, khi Claudia đã phát hiện ra mối quan hệ với FBI rõ như ban ngày của cô ta, thì chuyện này đáng để thử lắm chứ.

Trong khi nguồn dữ liệu đầu vào của cô rất tuyệt, Claudia khá chắc rằng Stacy sẽ bật đèn xanh cho mình viết bài báo đó bất kể dù có hay không có lời bình của Rachel. Làm sao cô ta có thể không đưa ra bình luận được chứ? Claudia đã chứng kiến cuộc gặp giữa người phụ nữ đó và một đặc vụ FBI.

Và có lửa thì mới có khói.

Chỗ đỗ xe trống duy nhất Rachel có thể tìm thấy ở trường tiểu học Stafford là ở đầu xa của bãi đỗ xe phủ kín băng, cần phải đi bộ một đoạn dài trong làn gió lạnh lẽo gần không độ.

Nhưng xét đến luồng hơi ấm áp còn lưu lại từ khoảng thời gian ở cạnh Nick, cô không nghĩ mình sẽ cảm nhận được cái lạnh đông cứng này.

Anh đã gọi điện tối qua, đề nghị rằng họ gặp nhau và cùng dùng bữa trưa. Sự háo hức chờ đợi đã phá tan giấc ngủ của cô và làm buổi sáng tươi tắn hơn hẳn mặc dù những đám mây xám nặng nề báo hiệu cơn bão lại sắp kéo đến. Và cuộc gặp gỡ quá ngắn ngủi giờ nghỉ trưa đã làm cô thấp thỏm chờ đợi. Để phù hợp với khoảng thời gian hạn chế của cô, anh đã chọn một nhà hàng nằm giữa hai ngôi trường cô dạy, một bằng chứng khác cho thấy sự chu đáo và ân cần của anh. Và quán trà nhỏ đó thật quyến rũ, với lối trang trí kiểu Pháp, đồ ăn ngon tuyệt và không gian yên tĩnh phù hợp để trò chuyện.

Anh đã nắm thể chủ động từ đầu đến cuối cuộc hẹn, khéo léo dẫn dắt câu chuyện từ phim ảnh và sách truyện sang du lịch và sở thích cá nhân. Bữa trưa này giống cuộc hẹn đầu tiên hơn bữa tối Valentine bất ngờ trước đó của họ. Không có gì quá nặng nề, chỉ là một cuộc trao đổi vui vẻ khiến cả hai người đều thoải mái. Và như thế là ổn đối với cô. Nếu chuyện giữa họ tiến triển thêm, nếu mức độ thoải mái giữa họ tăng lên, sẽ có nhiều cơ hội trò chuyện về những chủ đề lớn lao hơn.

Hơn hết là, khi chia tay cô ở bãi đỗ xe, anh đã hứa sẽ gọi lại.

Rachel mải tập trung tái hiện lại bữa trưa của họ… và tránh những mảng băng trên đường đến mức cô không nhận ra Claudia Barnes cho đến khi người phụ nữ đó bước đến bên cạnh mình.

“Xin chào, cô Sutton.”

Giật mình bởi sự xuất hiện bất ngờ của cô phóng viên kia, Rachel đứng khựng lại.

“Xin lỗi đã làm cô giật mình.” Người phụ nữ đó mỉm cười. “Tôi muốn báo cho cô biết rằng câu chuyện của tôi sẽ lên báo kỳ thứ Sáu tuần này. Và vẫn còn thời gian để tôi thêm vào vài trích dẫn theo lời kể của cô. Tất nhiên tôi không muốn cô tiết lộ điều gì có thể làm ảnh hưởng đến cuộc điều tra, nhưng một hai lời bình luận chung chung về cuộc thảo luận với người đặc vụ FBI trong bữa trưa ngày hôm nay sẽ rất tuyệt.”

Sự căng thẳng cuộn lên trong bụng Rachel. “Cô đã theo dõi tôi?”

“Chỉ là đi thu thập thông tin thôi.” Người phụ nữ đó sửa lại lời Rachel.

“Tôi đã nói rõ với cô rằng tôi không muốn dính dáng gì đến bài báo của cô. Và tôi không cảm kích việc cô nghe lén câu chuyện trong bữa tối riêng tư của bạn tôi tại nhà hàng.” Rachel tiếp tục đi về phía ngôi trường, hối tiếc vì đã không tìm nơi đỗ xe gần lối vào hơn.

Lời nói của cô có vẻ làm cô phóng viên bất ngờ, nhưng người phụ nữ đó lấy lại sự hoạt bát và tiếp tục bám theo cô. “Tôi có lời khen ngợi kỹ năng điều tra của anh chàng đặc vụ FBI rất thân thiện của cô đấy.”

“Không khó để tìm ra cô lấy được thông tin từ đâu. Tôi chỉ kể câu chuyện đó với một, hai người.” Rachel bước nhanh hơn.

“Cô Sutton, hãy biết điều.” Cô phóng viên bước lên đi song song với cô. “Câu chuyện sẽ lên báo cho dù có hay không có sự tham gia của cô. Nếu có nghi vấn gì về độ chính xác của câu chuyện, tôi sẵn sàng đứng trước công luận và nói tôi đã đích thân nghe câu chuyện con búp bê từ bạn cô và tôi đã chứng kiến cô nói chuyện với một đặc vụ FBI. Khi đó, có lẽ cô sẽ phải đưa ra lời bình luận đấy.”

Rachel đứng khựng lại và đối mặt với người phụ nữ đó, lời nói cô đầy tức giận. “Báo để cô biết, cô Barnes, bữa trưa nay của tôi với Nick không liên quan gì đến chuyện con búp bê cả. Hơn nữa, tôi được giải thích rằng con búp bê chỉ đơn thuần kích thích một mảng ký ức nào đó từ thời thơ ấu của tôi. Tôi tin rằng đó là một cách lý giải hợp lý. Ám chỉ tôi là một nhà ngoại cảm, chưa nói đến việc quy trải nghiệm đó của tôi có liên quan đến phạm trù hình sự, không đơn thuần là suy diễn, mà là bịa đặt. Xin đừng làm phiền tôi nữa.”

Quay gót, Rachel đi như chạy suốt quãng đường còn lại đến cánh cửa kính đôi. Cô sợ người phụ nữ đó sẽ theo mình vào tận trường, nhưng cô đã có thể thở phào nhẹ nhõm khi cô phóng viên đó dừng lại cách lối vào vài bước. Khi cánh cửa khép lại, Rachel ngoái nhìn lại phía sau. Claudia mỉm cười, vẫy tay và bước đi.

Khi người phụ nữ đó đã khuất dạng, Rachel khuyu xuống dựa người vào tường, để đôi chân run rẩy có chút thời gian đứng vững trở lại. Cô muốn gọi Nick, nhưng liếc nhìn đồng hồ xác định đã muộn giờ lên lớp tiết học đầu tiên của buổi chiều. Cuộc gọi sẽ phải lùi lại. Bên cạnh đó, chẳng có gì gấp gáp. Anh không thể làm gì trong tình thế này. Nhưng chỉ cần được nghe giọng nói của anh thôi cũng đủ làm cô bình tĩnh hơn.

Và ý nghĩ dễ chịu đó thực sự giúp xua tan nỗi lo lắng Claudia Barnes đã mang đến cho cô.

“Tôi nghe nói cậu sưu tầm búp bê.”

Đang cởi dở chiếc áo choàng, Nick quay người về phía khoảng mở của khoang làm việc. Ellen Levine đang nhìn anh, nét mặt khó đoán. Cựu phóng viên, trưởng phòng quan hệ báo chí của FBI khoảng chừng năm mươi tuổi, có dáng người mảnh khảnh là người khéo ăn nói, và tường tận tất cả các thể loại mánh khóe nghề nghiệp. Cô ấy có thể dắt mũi hay đánh lạc hướng báo chí, phụ thuộc vào chiến thuật hiệu quả nhất phù hợp mục tiêu của FBI.

Mải nghĩ về bữa trưa với Rachel đã làm anh xao nhãng cả buổi chiều khi anh lái xe lần theo manh mối một vụ điều tra, nhưng Nick tập trung cao độ trước lời bình luận của người phụ nữ này. “Chị nghe được điều đó từ đâu?”

“Một phóng viên nào đó tên là Claudia Barnes. Làm cho tòa báo St. Louis Scene.”

“Dựa vào đâu cô ta cho rằng tôi có liên quan đến vụ đó?”

“Anh nên đích thân đến hỏi cô ta thì hơn. Cô ta không trả lời tôi câu hỏi đó.”

“Cô ta gọi cho cô khi nào?”

“Lúc hai rưỡi. Phải nói thêm là, đó là lần thứ hai cô ta cố gắng mọi thông tin từ tôi. Cô ta đích thân đến đây vào sáng thứ Hai. Khẳng định rằng có một nhà ngoại cảm tên là Rachel Sutton đã mang một con búp bê đến đây mười ngày trước, nói rằng nó mang đến cho cô ấy những linh cảm xấu. Có đúng thế không?”

Treo áo khoác lên móc ở góc khoang làm việc, Nick ngồi ghé trên mép bàn làm việc. “Đúng thế. Ngoại trừ phần ngoại cảm. Rachel Sutton không phải và không tuyên bố mình là nhà ngoại cảm. Tôi đã điền mẫu 302 và FD-71 và cho rằng vụ đó đã khép lại cho đến khi cô Sutton gọi điện thông báo rằng báo chí đã liên lạc với cô ấy. Claudia Barnes nghe lén bạn của cô Sutton nói về câu chuyện đó với chồng mình ở một nhà hàng và cho rằng chuyện đó rất đáng để đưa lên báo.”

“Tôi không nghĩ cô phóng viên đó biết tên cậu vào hôm thứ Hai khi cô ta đến đây, nếu không cô ta đã dùng cái tên đó để chỉ cậu. Có ý tưởng gì về cách cô ta có được thông tin không?”

“Không” Nick biết rằng Rachel sẽ không tiết lộ cho thông tin cho cô ta.

“Anh đã làm gì với con búp bê đó?”

Anh hất đầu về phía chiếc túi mua sắm nhỏ đang bị nhét vào góc khoang làm việc ở dưới bàn.

Dựa người vào khoang làm việc của mình, Ellen săm soi con búp bê Raggedy Ann với vẻ ngoài nhơ nhuốc đang mỉm cười với mình từ trong bóng tối. “Sao cậu vẫn giữ nó?”

“Tôi không chắc. Có thể nó mang đầy mầm bệnh.”

“Đó là điều chắc chắn.” Cô ấy đứng thẳng dậy. “Barnes tuyên bố rằng St. Louis Scene sẽ đăng câu chuyện về hiện tượng kỳ bí và cả cậu và cô Sutton cũng sẽ được nêu tên. Cô ta muốn có lời bình luận từ phía chúng ta.”

“Tôi cho là chị đã nói miễn bình luận .”

“Phải. Chuyện tên cậu sẽ sớm xuất hiện trên báo là điều đáng phải lưu tâm đấy.”

“Tôi từng chứng kiến những chuyện còn tồi tệ hơn. Nhưng tôi rất lấy làm tiếc nếu chuyện này gây phiền phức cho chị hoặc cho Cục.”

Môi Ellen mím lại. “Tôi cũng từng xử lý những vấn đề nan giải hơn. FBI cũng thế.” Cô ấy chỉ về phía con búp bê. “Nếu cậu muốn nghe lời khuyên từ tôi, hãy đeo găng tay vào khi cậu vứt nó đi.”

Khi Ellen đi khỏi, Nick nhận ra ánh sáng nhấp nháy trên điện thoại của mình. Vừa suy nghĩ anh vừa bấm mã bảo vệ và lơ đễnh nghe tin nhắn. Cho đến khi anh nghe thấy lời nhắn từ Rachel.

“Nick, tôi muốn anh biết rằng Claudia Barnes đã đợi tôi ở bãi đỗ xe của trường sau bữa trưa nay. Cô ta nhìn thấy chúng ta ở nhà hàng. Tôi nghĩ cô ta đang theo dõi tôi. Tôi đã thoát khỏi cô ta thật nhanh nhưng sau đó tôi nhận ra có lẽ mình đã nhắc đến tên của anh trong khi nói chuyện với cô ta. Tôi e rằng, với bản tính đeo bám của cô ta, cô ta có thể tìm ra họ của anh và cố gắng liên lạc với anh. Tôi muốn cảnh báo anh.” Lời nhắn bỗng bị gián đoạn một lúc và cô tiếp tục nói, sự lo lắng trong giọng nói đã được thay thế bằng sự ấm áp. “Tôi muốn cảm ơn anh lần nữa vì bữa trưa. Nó rất tuyệt. Đó là khoảng thời gian vui nhất trong ngày hôm nay của tôi. Bảo trọng.” Đường dây ngắt.

Một uẩn khúc khác đã được sáng tỏ. Nếu Rachel đã nhắc tới tên của anh, thì việc lần ra anh là một việc dễ dàng đối với cô phóng viên đầy quyết tâm kia. Anh là người duy nhất tên Nick ở cục này. Chỉ cần một cú điện thoại đến quầy lễ tân yêu cầu chuyển đến máy lẻ của anh sẽ cung cấp thêm thông tin cô ta đang tìm hiểu.

Nhưng việc lỡ lời của Rachel cho thấy cô không có kinh nghiệm ứng xử với báo chí. Và cũng cho thấy rằng cô không giỏi đối phó với những rắc rối bài báo có thể gây ra. Mặc dù anh an ủi cô rằng phần lớn dân tình đều nghi ngờ độ chính xác của các tin tức đăng trên tờ St. Louis Scene và lượng người đọc không cao, thì câu chuyện đó có thể sẽ mang đến vài rắc rối khi nó được đăng tải. Cô cần chuẩn bị cho chuyện đó. Và cô cần một chỗ dựa tinh thần cho những tác động của bài báo đó.

Anh có thể giúp cô giải quyết cả hai vấn đề đó: đối phó với cánh báo chí và trở thành chỗ dựa tinh thần vững chãi của cô.

Thêm vào đó, việc này giúp anh có lý do chính đáng để hẹn hò với cô vào cuối tuần. Nụ cười nở trên môi khi anh đặt ống nghe xuống.

Đối với anh, đó chỉ là chuyện nhỏ không đáng ngại chút nào.

« Lùi
Tiến »