Con Kỳ Lân Cuối Cùng

Lượt đọc: 1509 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

Lãnh tụ Cully khi ngâm đến đoạn thứ mười ba của bài ca thứ mười chín thì mi mắt đã ríu lại rồi. Schmendrick đã thôi không cười nữa và gồng mình xem có nới lỏng được những vòng dây thừng không, nhưng Jack Jingly trói chặt quá, thừng quấn quanh nhiều khả dĩ có thể cột được cả một chiếc thuyền hai buồm, những khoảng nút thắt thì to tổ bố, bằng sọ người chứ chẳng chơi.

"Cứ từ từ, cứ từ từ," ảo thuật gia tự nhủ. "Kẻ đã dùng ảo thuật tạo thành hiện tượng Robin Hood hiện hình, đâu có thể bị trói lâu được. Một lời, một câu niệm chú là cây này sẽ như quả dẻ rừng trên cành, và thừng này sẽ mủn ra như bị ngâm ở đồng lầy lâu ngày. Nhưng ảo thuật gia cũng biết trước là dù có niệm chú đến gì chăng nữa, rút cục những vòng thừng vẫn thắt chặt quanh thân thể, chỉ tổ đau nhức thêm. Schemdrick cảm thấy mình như một con nhộng bỏ rơi.

"Thích cái gì hãy làm cái đó," ông ta nói khẽ. Lãnh tụ Cully bèn cao giọng ngâm tiếp đoạn thơ thứ mười bốn.

"Năm chục tay kiếm ngoài nhà

Năm chục tay nữa trong nhà, vừa trăm,

Lãnh tụ Cully ơi, ngại lắm,

Liệu làm sao chống đặng trăm tên?

Cully trí dũng gan bền,

Bảo ta thừa sức diệt liền trăm tên."

"Ta muốn người bị phanh thây," ảo thuật gia nói nhưng Cully đã ngủ lại mất rồi. Schmendrick thử thêm mấy trò ảo thuật đơn giản để tự cởi trói, nhưng hai bàn tay bị trói chặt như kia thì làm được gì, và ông ta cũng chẳng còn lòng dạ nào làm trò quỷ thuật nữa. Trong khi đó cây sồi lại yêu ông, sung sướng được ông ôm ấp vĩnh viễn như thế. Nó thì thầm, "Ta sẽ trung thành với chàng mãi mãi. Ta sẽ mãi mãi ghi nhớ màu mắt chàng khi người đời không còn ai nhắc nhở đến tên chàng nữa. Chỉ có tình yêu của cây là bất tử thôi."

"Ta chót hứa hôn mất rồi" Schmendrick xin lỗi nàng cây, "hứa hôn với một cây tùng miền Tây. Tự thuở ấu thơ kia. Có hợp đồng hẳn hoi. Chẳng có cách nào khác. Chuyện của đôi ta chẳng thể thành tựu được."

Cây sồi rung lên vì nổi giận tưởng như vừa thu hút cả một trận bão tự ngoài cho riêng nó. "Thiên tai, bệnh não hủy diệt nó," cây sồi giận dữ thì thầm. "Loại tùng bách khốn kiếp chuyên dùng màu xanh lừa đảo, nó sẽ không bao giờ chiếm hữu được chàng! Chúng ta sẽ cùng chết như thế này. Tất cả cây cối sẽ ghi nhớ muôn đời thiên tình sử của đôi ta."

Dọc theo chiều cao của cơ thể, Schmendrick cảm thấy cây sồi như đương dướn lên với trái tim thổn thức tưởng có thể nứt làm đôi vì giận dữ. Những vòng thừng càng siết chặt cứng ngắt lấy cơ thể ảo thuật gia, và đêm tối bắt đầu chuyển sang màu đỏ và màu vàng. Ông ta dự định giải thích cho cây sồi hay tình yêu là rộng lượng, bởi vì tình yêu không thể bất tử, và đồng thời ông ta cũng định rống lên để kêu cứu Lãnh tụ Cully, nhưng chính tiếng ông cũng chỉ thoát ra thì thầm, rủ rỉ như tiếng cây. "Nàng cây nói đúng," ông nghĩ, và chịu thua.

Chợt những vòng thừng mềm giãn ra khi ông gồng người lên, ông ngã bật ngửa xuống đất, thở hổn hển. Lân đã đứng đó mờ mờ như cái nhìn mờ mờ nhân ảnh của ông lúc đó. Lân cúi xuống lấy sừng đụng vào ông.

Khi ông đã đứng dậy được, lân quay đi và ảo thuật gia theo lân thận trọng, e dè liếc nhìn lại cây sồi, tuy rằng lúc đó cây sồi bất động như bất kỳ một cây rừng vô tình nào. Trời còn tối, nhưng là thứ bóng tối loãng như nước, trong đó bềnh bồng ánh tím của bình minh ló rạng. Mây bạc như được vòm trời hâm ấm cho chảy ra; những hình thể còn ngập ngừng chưa biết sẽ xuất hiện ra sao cho qua ngày. Ngay gió cũng như đương bâng khuâng tự hỏi.

"Bạn có thấy tôi không?" ảo thuật gia hỏi lân. "Bạn có ngắm kỹ tôi không, có chứng kiến những điều tôi thực hiện không?"

"Có", lân đáp. "Đó mới là ảo thuật chân chính."

Cảm thấy đau xót như bị gươm đâm, ảo thuật gia nói, "Bây giờ thì lại mất rồi. Tôi thể nhập thành nó, nó thể nhập thành tôi, nhưng bây giờ nó bỏ tôi đi mất rồi. Tôi không giữ được nó."

Lân vẫn dẫn đường đi trước, chập chờn như cánh lông bay. Nghe có tiếng ai quen thuộc, "Sao giã từ chúng tôi sớm thế, ảo thuật gia? Đám anh em tất sẽ buồn và nhớ ông." Ảo thuật gia quay nhìn, nhận ra Molly Grue đương tựa vai vào một thân cây. Tóc tai, áo quần cùng tơi tả, chân không giày, rướm máu và bê bết bùn, nàng nhăn răng như dơi cười. "Ông ngạc nhiên sao," nàng hỏi. "Marian điên khùng đây."

Nàng chợt nhận ra lân. Nàng không cử động gì cũng không nói năng chi, nhưng đôi mắt màu nâu của nàng bỗng mở lớn và ứa lệ. Nàng đứng lặng như vậy khá lâu, hai tay nắm lấy đường viền, hai gối nàng cong khuỵu xuống, nàng khom lưng co người, toàn thân run run, hai mắt cá chụm khom lưng co người, toàn thân run run, hai mắt cá chụm lại, đôi mắt cúi thấp. Giây lâu Schmendrick mới nhận ra rằng Molly Grue cung kính cúi chào.

Ảo thuật gia bật cười, và Molly đứng bật lên mặt đỏ đến chân lông kẽ tóc. "Tự trước tới giờ người ở đâu?" nàng hỏi lớn. "Tự trước tới giờ người ở đâu kia?" Nàng tiến thẳng về phía Schmendrick, nhưng đôi mắt nhìn xa hơn, nhìn thẳng vào lân. Khi nàng tiến tới gần lân, ảo thuật gia đứng ra chặn đường. "Nàng không nên cư xử như vậy, bất kính."

Molly điềm nhiên ẩn ông sang một bên và tiến tới lân, dằn dỗi với lân như thể đấy là con bò nàng vắt sữa hàng ngày. "Tự trước tới giờ người ở đâu?" Trước sừng lân lấp lánh và trắng ngần, giọng Molly như cô đọng lại thành the thé, nhưng lần này chính đôi mắt thẫm màu của lân nhìn xuống.

"Tôi hiện ở đây," sau cùng lân nói.

Molly cười với đôi môi mỏng dính. "Và như vậy thì lợi gì cho tôi: Hai mươi năm trước đây, mười năm trước đây người ở đâu? Khi mà tôi đã như thế này rồi thì người còn đến với tối làm gì nữa?" Với dáng tay đập nhẹ nàng tự tóm tắt nàng giờ đây: mặt lãnh đạm, mắt lạnh lùng, tim hèn nhát. "Người chẳng bao giờ đến nữa mới phải, bây giờ thì còn đến mà làm gì?" Nước mắt bắt đầu tuôn xuống hai bên kẽ mũi nàng.

Lân không đáp sao, và Schmendrick nói, "Đây là kỳ lân cuối cùng, vâng kỳ lân cuối cùng trên cõi đời này.

Molly hít mạnh, "Phải có thể đây là kỳ lân cuối cùng trên cõi đời này đến với Molly Grue." Nàng tiến lên đặt tay lên má lân; nhưng cả hai cùng e ngại lùi lại một chút và tay Molly đặt vào khoảng cổ họng rung rung của lân. Molly nói, "Thôi cũng được. Tôi tha thứ cho việc đó."

"Kỳ lân không cần được tha thứ." Ảo thuật gia cảm thấy đầu óc quay cuồng vì ghen tức, không phải vì cái xoa tay mà vì như có điều gì bí mật đương được giao cảm giữa lân và Molly. "Kỳ lân chỉ dành riêng cho những gì khởi đầu," ông nói "cho thơ ngây trong sáng, cho mới tinh khôi. Kỳ lân là cho thiếu nữ."

Molly vỗ nhẹ lên khoảng dưới hàm lân, dáng e dè như người mù. Molly cúi xuống lau những giọt nước mắt quyện bụi của mình lên bờm lân. "Ông bạn không hiểu gì nhiều cho lắm về lân đâu," nàng nói.

Trời đã rạng hẳn, những bóng cây vừa đây còn giữ hình thù mờ ải, nay đã xuất hiện rõ ràng đương rì rào dưới làn gió sớm. Nhìn về phía lân, Schmendrick lạnh lùng cất giọng, "Chúng ta đi đi thôi."

Molly biểu đồng tình tức khắc. "Ấy phải đó, trước khi họ đụng đầu với bọn mình và cắt cổ ông bạn về tội lừa lũ đàn em của họ." Nàng ngoái nhìn qua vai. "Tôi còn một vài thứ muốn lấy, nhưng bỏ cũng được, sẵn sàng đi đi thôi."

Schmendrick lại chặn bước "Ấy nàng không thể theo được, chúng tôi đương trên con đường tìm kiếm mà." Ông cố làm cho giọng nói thực cứng rắn, nhưng ông cảm thấy rõ là hai cánh mũi mình đương phập phồng ngơ ngác. Ông vốn chưa bao giờ bắt được cái mũi mình vào khuôn vào phép.

Khuôn mặt Molly đanh lại, như một lâu đài ở thế phòng thủ quyết liệt đã đóng kín cổng, đã chuẩn bị đủ cung tên, súng ống và chì đun lỏng. "Và ông là ai mà xưng là chúng tôi nào?

"Tôi là kẻ hướng dẫn," ảo thuật gia đáp một cách trịnh trọng. Lân thốt một tiếng kêu ngạc nhiên, êm nhẹ, như tiếng mèo mẹ gọi mèo con. Molly cười lớn rồi cố nín cho bằng được.

"Ông bạn không hiểu gì về kỳ lân," nàng nhắc lại "Lân để ông bạn đi theo, tôi không hiểu vì sao, nhưng có điều chắc chắn tôi biết là lân không cần đến ông đâu. Không cần đến tôi nữa, trời biết đó, nhưng lân cũng để tôi theo. Không tin ông bạn thử hỏi xem." Lân lại thốt tiếng kêu nhẹ, khuôn mặt Molly rạng rỡ, hiền hòa hẳn. "Ông bạn cứ hỏi xem," nàng nhắc lại.

Schmendrick đã hiểu câu trả lời của lân, vì thấy lòng mình trầm xuống. Ảo thuật gia muốn mình khôn ngoan, nhưng lòng ghen tức và sự trống rỗng làm ông nhức buốt, ông như nghe thấy tiếng thét buồn rầu của chính mình, "Không bao giờ? Ta cấm điều đó - ta, Schmendrick ảo thuật gia!" Giọng ông nghiêm trọng và mũi phập phồng một cách đáng sợ. "Hãy thận trọng trước cơn thịnh nộ của một ảo thuật gia. Nếu như phải lựa chọn biến nàng thành con ếch."

"Tôi sẽ cười đến phát ốm," Molly Grue nối lời một cách hài hước. "Ông bạn chỉ tài kể chuyện cổ tích thôi, chứ ông không có tài biến kem thành bơ đâu." Ánh mắt nàng sáng lên như vừa khám phá được chút gì. "Nên biết điều một chút, ông bạn." nàng nói. "Ông bạn sẽ làm gì nào với một kỳ lân cuối cùng của trái đất - nhốt vào chuồng chăng?"

Ảo thuật gia quay sang nơi khác để tránh cái nhìn của Molly. Ông cũng không nhìn thằng vào lân, mà chỉ liếc một cách kín đáo. Trắng phau và bí ẩn, sừng lồng lộng ánh sáng ban mai, lân nhìn ông dịu dàng, nhưng ông không thể chạm tới lân. Ông nói với người đàn bà gầy, "Bà bạn không hiểu là chúng tôi đã được gắn bó trong trường hợp nào."

"Ông bạn nghĩ là tôi cần biết hay sao?" Molly hỏi.

Schmendrick nói, "Chúng tôi đương đi tới miền của vua Haggard tìm Con Bò Mộng Đỏ."

Molly hốt hoảng giây lâu, mặc dầu thâm tâm nàng vẫn thấy vững bụng. Lân thở nhẻ vào lòng bàn tay nàng và nàng mỉm cười.

"Thế thì chúng ta đi lầm đường rồi," nàng nói.

Mặt trời đã ló rạng khi Molly dẫn lân và ảo thuật gia ngược lại ngang qua khu rừng trống. Cully còn ngủ gục trên thân cây sà ngang mặt đất. Đám người đã trở về, tiếng cành khô vụn gãy, tiếng bụi cây sột soạt. Một lần họ phải khom lưng luồn qua những bụi gai thì hai người trong bọn vừa đi khập khiễng vừa lên tiếng mệt mỏi tự hỏi một cách cay đắng rằng không hiểu sự hiển hiện của Robin Hood đêm qua có thực hay không.

"Tôi ngửi thấy họ mà," người thứ nhất nói: "Mắt có thể trông lầm nhưng nếu họ chỉ là hình bóng thì mình không thể ngửi thấy gì được."

"Mắt phản bội ta đã nhiều," người thứ hai làu nhàu mệt mỏi vì phải lội nước nhiều. "Nhưng liệu tai anh, mũi anh, có đáng tin cẩn hơn không? Không đâu bạn ạ. Vũ trụ lừa các giác quan ta khá kỹ, các giác quan lừa lại ta, và đến lượt chúng ta cũng chẳng là quái gì hơn là những tên nói dối? Với tôi, tôi chẳng tin sứ điệp, chẳng tin sứ giả, chẳng tin cái mắt mình nhìn, chẳng tin cái tai mình nghe. Chân lý có đâu đó đấy, nhưng chẳng bao giờ nó đến với bọn mình."

"À," người thứ nhất cười riễu và nói. "Nhưng anh cũng chạy theo với bọn tôi mong đuổi kịp Robin Hood và cũng lùng tìm ông ta suốt đêm, la hét gọi tên ông ta suốt đêm. Sao anh không ở lại mà ngủ cho khỏe nếu như anh hiểu biết hơn chúng tôi?"

"Anh chẳng biết gì cả," người kia vừa nhỏ bùn vừa nói "Tôi cũng có thể lầm chứ."

°

Có một hoàng tử và một công chúa ngồi bên một dòng nước trong một rừng cây thung lũng. Bảy tên hầu cận đã giương xong cái lọng đỏ chói dưới lùm cây và cặp tình nhân vương giả đó ăn bữa trưa trong tiếng nhạc lư cầm dìu dặt. Suốt bữa ăn họ chẳng nói với nhau lấy một lời" mãi đến khi ăn xong, công chúa mới thở dài mà rằng "Em nghĩ rằng tốt hơn hết là mình nên quên câu chuyện rồ dại ấy đi." Ông hoàng bắt đầu đọc báo.

"Ít nhất chàng cũng phải," công chúa nói, nhưng ông hoàng vẫn tiếp tục đọ báo. Công chúa ra hiệu cho hai tên hầu, và chúng bắt đầu tấu một khúc nhạc cổ trên lư cầm. Kế đó công chúa tiến thêm vài bước trên cỏ, tay cầm chiếc cương ngựa vàng bóng, và cất tiếng gọi, "Lại đây, hỡi kỳ lân! Lại đây với ta hỡi kỳ lân xinh đẹp? Lại đây, lại đây, lại đây!"

Hoàng tử cất tiếng cười ha hả. "Ai mà lại gọi kỳ lân như gọi đàn gà vậy," chàng nói mà cũng chẳng buồn ngẩng đầu lênn. "Sao nàng không hát một bài hát nào đó, hơn là làm trò gọi gà?"

"Em sẽ cố gắng hết mình," "công chúa nói. "Em chưa hề quen gọi những vật như thế trước đây." Sau vài giây im lặng, nàng bắt đầu hát.

"Tôi là công chúa con vua

Nét xinh vẻ đẹp mà thua ai nào.

Chàng trăng cô độc trên cao

Mơ tôi xà xuống vuốt vào tóc mây.

Tôi yêu cái nọ, tôi thích cái này

Nhường tôi răm rắp ai rày đua tranh.

Tuy nhiên tôi cũng biết mình

Chẳng đòi cho được rượu quỳnh, đào tiên.

°

Tôi là công chúa con vua

Lớn lên với tháng ngày qua tuổi trời.

Lớn cao, thân vẫn thân tôi

Thịt xiềng da xích nào vơi mối sầu.

Nhớ ai gió thổi qua cầu

Thương ai trăng dãi bên lầu ngẩn ngơ.

Cứ như vậy nàng công chúa hát, rồi nàng gọi, "Hỡi kỳ lân xinh đẹp, hỡi kỳ lân xinh đẹp vô ngần," sau đó nàng buồn rầu nói "Em đã gắng làm hết sức mình. Thôi, chúng ta về đi thôi."

Ông hoàng ngáp và gấp tờ báo lại. "Nàng thực đã quen với tục lệ," chàng nói với nàng, "và không ai có thể làm hơn nàng được. Đó cũng chỉ là hình thức thôi. Bây giờ thì chúng ta có thể cưới nhau được."

"Vâng," công chúa đáp, "bây giờ thì chúng ta có thể cưới nhau được." Lũ hầu cẫn bắt đầu thu xếp gói ghém các đồ vật, trong khi hai tên ôm đàn gảy sang những khúc nhạc ân tình vui vẻ. Công chúa cất lời buồn bã và thách thức, "Nếu quả trên đời này còn giống kỳ lân, thì nghe tiếng em gọi dịu êm như vậy, nó tất phải xuất hiện và chạy lại với em rồi, em có dây cương bằng vàng này và dĩ nhiên em còn là trinh nữ."

"Nàng là tất cả cho tôi," ông hoàng lãnh đạm trả lời. "Như tôi đã nói, nàng theo đúng cổ tục. Phụ vương tôi lại không ưa nàng, cũng không ưa cả tôi nữa. Lẽ ra phải bắt được một con lân mới phải." Ông hoàng trông cao lớn, khuôn mặt thanh nhã và dễ thương.

Khi hoàng tử, công chúa và đoàn tùy tùng đi rồi, thì lân từ trong rừng đi ra, theo sau có Molly và ảo thuật gia, họ tiếp tục cuộc hành trình. Một khoảng thời gian khá lâu sau, khi cả bọn đi vào một vùng không có dòng suối mát, không có khoảng xanh cây cỏ nào, Molly mới hỏi lân sao không tới với công chúa khi nàng hát bài ca đó. Schmendrick tiến sát tới bên để nghe cho rõ câu trả lời. Ảo thuật gia không bao giờ đi cùng bên với Molly, luôn luôn là mỗi người một bên lân.

Lân đáp. "Nàng công chúa con vua đó lẽ ra đừng bao giờ đi tìm kỳ lân mới phải. Nếu lúc đó tôi xuất hiện, và nếu nàng công chúa nhận ra tôi, nàng còn sợ hơn là gặp rồng (1) nữa, vì không ai ước nguyện điều gì với rồng cả. Tôi nhớ xưa đã nhiều lần tôi không cần biết nàng công chúa định ước nguyện gì trong lời ca, tôi vẫn đến với các nàng, ngả đầu vào lòng các nàng, một số được cưỡi tôi nữa, tuy rằng tất cả đều sợ tôi. Nhưng bây giờ thì tôi không có thì giờ đến với họ, dù là công chúa hay cô gái làm bếp. Tôi không có thì giờ."

Không đêm nào là Molly không mơ thấy mình tay cầm dây cương vàng tìm gặp kỳ lân, không đêm nào là nàng không mơ gặp được những trang anh hùng mã thượng, vậy mà lần này nàng nói với lân một câu nghe lạ hoắc, "Chính những nàng công chúa đã không có thì giờ. Vạn vật chuyển dịch cùng đất trời, những nàng công chúa, những ảo thuật gia và chàng Cully tội nghiệp và tất cả. Vạn vật chuyển dịch cùng đất trời, riêng có bạn là mãi mãi như vậy. Không bao giờ bạn chỉ được nhìn một vật một lần mà thôi. Tôi ước ao bạn có một thời biến thành một nàng công chúa, hay một bông hoa, hay một con vịt. Nghĩa là một cái gì có sống có chết không thể chờ đợi được."

Nàng hát một khúc ca buồn thảm làm sao, cứ dứt một câu nàng lại ngừng lại, tựa như để nhớ câu kế tiếp:

Ghét của nào trời trao của ấy Yêu cái gì trời lấy còn đâu Duy ngồi suy nghĩ trước sau Cái đi đi mất biết đâu mà tìm.

Schmendrick nhìn qua bên kia lân, thuộc địa phận của Molly, và hỏi, "Bà bạn nghe khúc hát đó ở đâu vậy:" Đó là lần đầu tiên ảo thuật gia nói với Molly kể từ lúc nàng gia nhập hành trình. Molly lắc đầu. "Tôi không nhớ. Tôi nghe nó từ lâu rồi."

rồng luôn luôn là quái vật đáng sợ.

Càng đi sâu vào miền này, đất càng khô cằn, cây cỏ vàng úa, và dân chúng trông càng đượm vẻ chua chát; nhưng dưới con mắt quan sát của lân thì Molly bỗng trở nên một miền phì nhiêu màu mỡ với những ao hồ, hang hốc, hoa cỏ đâm bông rực rỡ trên mặt đất. Dưới vẻ ngoài cục mịch và lãnh đạm trông nàng chỉ khoảng băm bảy, băm tám, không già hơn Schmendrick, mặc dù khuôn mặt ảo thuật gia phi thời gian.

Mái tóc thô của nàng mướt ra, nước da sáng ra, và giọng nàng nói với ai cũng dịu dàng dễ thương như khi nàng nói với lân. Đôi mắt nàng trước đây chẳng bao giờ biểu lộ niềm vui hớn hở, cũng như chẳng bao giờ trở thành màu xanh thẳm, xanh lơ nay cũng đã thức tỉnh. Nàng hăng hái bước trên vùng đất của vua Haggard, đôi bàn chân trần, sưng đau, nhưng nàng cất tiếng hát luôn miệng.

Và xa hơn một chút, ở bên kia lân, Schmendrick, ảo thuật gia đi một cách hùng dũng nhưng yên lặng. Cái áo choàng đen bên ngoài của ông lỗ chỗ thủng như đâm bông trông tơi tả và khắc khổ như chính ông. Trận mưa nào đã tưới mát tâm hồn Molly chẳng hề tưới mát cho ông, vẻ người ông càng khắc khổ, ánh mắt càng xa vắng như hệt cảnh trí quanh ông vậy. Lân không thể chữa bệnh ưu phiền đó cho ông được. Nói dại đổ xuống sông xuống biển, giá như ông chết, lân chỉ cần dùng sừng đụng vào ông là ông sống lại liền, nhưng bệnh thất vọng bệnh ưu phiền thì lân chịu, hay khả năng ảo thuật chân chính lúc đến lúc đi bất thường của ông, lân cũng chịu nốt.

Cứ như vậy cuộc hành trình tiếp tục. Họ như đương bám sát lấy một bóng đen âm thầm nào đó đương chạy trốn theo hút gió. Mặt đất khô cứng nứt nẻ ra, làn đất thịt màu mỡ bên trên đã bị gọt đi mất để nay biến thành những hình khe hình vực, hoặc răn rúm lại thành những đồi sỏi. Trời cao và xám mất hút trong ánh sáng ban ngày, đôi khi lân có cảm tưởng cả ba đương rờ rẫm một cách tuyệt vọng như con ốc sên dưới ánh mặt trời. Nhưng lân vẫn là lân nghĩa là đẹp ở bất kỳ thời gian nào không gian nào. Ngay cả tiếng cóc gào mưa trong các hang hốc hay trên các hàng cây khô cũng bặt tiếng khi thấy lân đi qua.

Ngay cả loài cóc coi bộ cũng còn niềm nở hơn dân chúng sống trong miền cai trị của vua Haggard. Những làng mạc họ ở trông trần trụi như xương trơ, những đồi quanh làng họ thì đá tai mèo sắc như dao, chẳng có một giống cây nào mọc nổi, và lòng họ thì thực chát hơn sung, chua hơn dấm. Lũ con cái họ thấy người lạ vào phố bèn lấy đá ném và lũ chó còn đuổi theo sủa vang.

Lân đã chán ngấy nhân loại. Ngắm họ ngủ, nhìn bóng mộng lướt trên khuôn mặt họ, biết đặt bao nhiêu tên cho xuể về những bóng mộng phức tạp ấy. Có khi lân chạy suốt đêm cho vợi niềm sầu muộn, chạy nhanh hơn mưa tạt, thành ánh sao băng, như thể chạy để bắt kịp thời gian. Đôi khi giữa hai hơi thở, lân có cảm tưởng như cả Schmendrick và Molly đã chết từ rồi, cả vua Haggard nữa, Con Bò Mộng Đỏ thì còn đó, lẫy lừng giữa ngôi bá chủ, và như vậy đã bao nhiêu đời qua đi rồi, kể cả những vì sao được chứng kiến hết những chuyện ấy cũng đã nguội đơ thành than đá cả rồi, vậy mà lân vẫn còn đó làm con kỳ lân cuối cùng của trái đất.

Rồi tới một chiều thu kia, ba kẻ lữ hành rảo quanh đỉnh một dãy núi thì thấy một tòa lâu đài nổi bật trên khoảng trời dọc theo một thung lũng dài và sâu. Tòa lâu đài trông mỏng manh, xoáy vặn, lởm chởm những chòi tháp trông như nụ cười nham nhở của một anh không lồ. Molly phá lên cười thực tình trong khi lân muốn thu nhỏ mình lại e dè, vì lân có cảm tưởng chòi tháp lởm chởm bằng đá đó đương rình mò tiến bước qua lớp bụi mù để bất ngờ chụp xuống đầu lân lúc nào không biết. Xa xa, phía sau tòa lâu đài, biển lấp lánh như ánh thép.

"Thành lũy của vua Haggard đó," Schmendrick nói khẽ, lắc lắc cái đầu vì ngạc nhiên. "Câu chuyện kinh khủng lắm. Người ta kể một bà phù thủy đã xây thành lũy đó cho nhà vua, nhưng khi xong nhà vua lại không chịu trả công xứng đáng, bà ta bèn yểm bùa và nguyền rằng rồi một ngày kia lòng tham của Haggard sẽ làm cho nước biển dâng sóng thần lên cuốn sập lâu đài, thành lũy xuống. Nói đoạn bà ta kêu lên một tiếng the thé nghe kinh hồn, tự nổ bùng thành làn khói lưu huỳnh rồi biến mất. Haggard tới ở ngay. Ông ta nói lâu đài của một ông vua chuyên chế nào mà chẳng có bùa yểm.

"Tôi không trách ông ta sao không trả công xứng đáng cho bà phù thủy," Molly nói bằng khinh khi. "Chính tôi đây này có thể nhảy lên đó làm cho lâu đài tan tác như một đống lá khô. Song le, tôi hy vọng rằng mụ phù thủy còn có điều gì hay hơn để thi thố trong khi chờ đợi lời nguyền rủa kia thành sự thực. Biển bao giờ cũng lớn hơn bất kỳ tham vọng nào của kẻ nào."

Đám chim gầy vỗ cánh mệt mỏi trên trời kêu. "Giúp tôi với, giúp tôi với, giúp tôi với!" và những bóng đen nhỏ nhảy lên nhảy xuống khoảng những khung cửa sổ tối om của lâu đài vua Haggard. Một mùi gì trễ nải, ẩm ướt bao quanh lân và lân hỏi, "Con Bò Mộng đâu? Haggard giữ Con Bò Mộng ở đâu?"

"Không ai giữ nổi Con Bò Mộng Đỏ," ảo thuật gia điềm tĩnh trả lời. "Tôi nghe nói nó đi lang thang suốt đêm, ban ngày thì nằm nghỉ trong một cái hang lớn bên dưới lâu đài. Chúng ta sẽ biết rõ những điều đó một ngày gần đây nhưng bây giờ thì chưa phải lúc. Nỗi hiểm nguy gần gũi giờ đây là ở dưới kia." Ảo thuật gia chỉ xuống thung lũng ánh đèn hiu hắt đây đó.

"Đó là thành phố Hagsgate," ông nói.

Molly không nói gì nhưng nàng đặt bàn tay lạnh như mây lên mình lân. Nàng vẫn có thói quen đặt tay lên lân khi nàng mệt mỏi, buồn rầu, hay lo lắng.

"Đó là thành phố của vua Haggard," Schmendrick nói; "thành phố đầu tiên ông ta chiếm giữ khi ông tới miền sơn cùng thủy tận trông ra biển này. Đó là một cái tên xấu xa tuy chưa ai giải thích được tại sao lại thế. Chưa có ai vào được thành phố Hagsgate, theo như tôi biết, và cũng chưa có cái gì tự Hagsgate lọt ra từ những chuyện lạ lùng để dọa trẻ em như những chuyện quái vật, người sói, hợp đồng với phù thủy, ma quỷ xuất hiện ngay ban ngày và những điều tương tự như vậy. Tôi nghĩ rằng phải có cái gì gớm ghiếc lắm tại Hagsgate này Bà Má Định Mạng không bao giờ dám tới đó, và đã có lần bà ta nói một khi Hagsgate còn đó thì ngay đến vua Haggard cũng có ngày lâm nguy. Chắc chắn phải có cái gì ghê gớm lắm ở đó."

Trong khi nói như vậy, ảo thuật gia cố tính hướng và nhìn chằm chằm về phía Molly, tực như ông lấy làm khoái về việc mấy ngày rày Molly có vẻ sợ hãi, dù nàng đã luôn luôn đặt tay lên mình lân. Nhưng lần này nàng đã trả lời ảo thuật gia một cách bình tĩnh, hai tay buông thõng. "Tôi đã nghe người ta gọi Hagsgate là thành phố không một người đàn ông nào biết. Có thể sự bí ẩn của nó sẽ do nữ giới khám phá ra chăng - một người nữ và một kỳ lân. Nhưng với ông bạn thì phải làm gì bây giờ?"

Schmendrick mỉm cười. "Tôi không phải là đàn ông," ông ta nói. "Tôi là một ảo thuật gia không có ảo thuật, và như thế tôi không là ai cả."

Trong khi đó, lân vẫn ngắm xuống Hagsgate, những ánh đèn đương trở nên sáng tỏ dần.

Nhìn về phía lâu đài của vua Haggard thì không có một đốm lửa nhỏ. Nơi đó bóng tối đã phủ dày để không còn thấy bóng người di chuyển trên thành, tuy nhiên qua thung lũng lân vẫn nhận ra tiếng giáp trụ khua động và tiếng giáo mác va vào đá. Những lính canh đã gặp nhau, đã dời xa. Mùi Con Bò Mộng như phảng phất đâu đây trong khi lân bắt đầu lần theo con đường nhỏ có cỏ gai dẫn xuống Hagsgate.

Chú thích:

[1] Theo quan niệm Đông phương, rồng đứng đầu tứ linh (long, ly, quy, phượng), nhưng trong cổ tích Tây phương

« Lùi
Tiến »