CUNG ĐÀN BÁO OÁN

Lượt đọc: 4210 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
án mạng ở quán mèo mun (tt)

Trưởng ban tư pháp nổi da gà khi hình dung đến sự máu lạnh khôn tả của hai vợ chồng chủ quán Mèo Mun.

Ra khỏi gian phòng sáu chiếu, trưởng ban tư pháp bắt đầu thẩm vấn đám thợ xây và thợ mộc, có điều họ đều khai không biết gì hết. Tối 14, vợ chồng Itojima chuyển ra khỏi Mèo Mun thì hôm sau đám thợ mới đến làm. Tính ra mới được sáu ngày, và trong khoảng thời gian đó không có gì khác thường xảy ra. Họ cũng không biết gì về người phụ nữ bị giết. Lời khai của họ xem chừng khá đáng tin.

Trưởng ban tư pháp đang thẩm vấn đám thợ thuyền thì chủ quán mới tên Ikeuchi Shozo vừa hay lại ghé qua. Tuy nhiên anh ta chẳng cung cấp được thông tin nào hữu ích.

Ikeuchi vốn cũng kinh doanh cùng ngành nghề ở Shibuya, thấy quảng cáo bán nhà trên báo liền liên hệ, nhằm mua lại quán Mèo Mun. Tin rao bán xuất hiện trên mục quảng cáo của báo Y số ra ngày 7 tháng Ba. Theo lời Ikeuchi, sau quá trình thương thảo, hai bên đạt thỏa thuận vào 12 tháng Ba. Nội dung tờ báo lập tức được kiểm chứng mọi chuyện đúng như Ikeuchi nói.

“Thế trước đó anh từng gặp qua Itojima Daigo chưa?”

“Chưa. Đọc báo xong, tôi muốn mua quán nên cần thương thảo, lúc đó mới gặp.”

“Người đứng ra thương thảo với anh là ông chủ, hay bà chủ quán?”

“Ông chủ. Tôi chưa từng gặp bà chủ.”

Khi mới bắt đầu thương thảo, Ikeuchi từng ghé qua hỏi han những người sống xung quanh về quán Mèo Mun, thì được biết bà chủ quán rất đẹp, cũng muốn gặp thử một lần nhưng tiếc là cô ta ốm nằm bẹp, nên chưa có cơ hội gặp mặt. Trước khi chuyển nhượng, ông chủ cũng từng dẫn anh ta vào tham quan quán vài lần, nhưng những lúc ấy bà chủ chỉ ở trong gian phòng sáu chiếu, không ra ngoài.

Nghe lời khai của anh ta, trưởng ban tư pháp gật gù, thầm đoán hẳn do quá sợ hãi bất an nên Shige không giữ nổi bình tĩnh nữa. Ông không ngờ phía sau đó còn ẩn chứa nhiều bí mật đáng sợ.

Tạm gác chuyện ấy lại. Qua Ikeuchi, cảnh sát biết được địa chỉ của Kayoko và Tamae. Chiều hôm ấy, hai cô bị triệu lên đồn. Đồng thời Kimi đang tá túc tại nhà bà thím ở Meguro cũng được gọi tới làm chứng. Tổng hợp lời khai của ba cô, cảnh sát thu được thông tin sau.

Ngày 13, chủ quán là Itojima Daigo thông báo cho họ chuyện sang nhượng quán rượu. Thực ra, trước đó Ikeuchi đã thường xuyên ra vào quán nên bọn họ đã ngầm đoán được và không quá ngạc nhiên. Sau đó Daigo gọi ông chủ cửa hàng ủy thác mua bán ở ngoài đường lớn vào, bán sạch những đồ có giá trị. Chỉ trong ngày hôm đó và hôm sau, người của cửa hàng ủy thác mua bán đã tới dọn sạch đồ. Quá trưa 14, Kayoko, Tamae và Kimi chào tạm biệt Daigo, sau đó không gặp lại, cũng không biết tung tích của vợ chồng họ. Đây là lời khai của ba cô.

“Các cô không chào bà chủ tiếng nào à?” Trưởng ban tư pháp vô tình hỏi.

Ba cô gái bỗng e dè nhìn nhau. Một lát sau, Kayoko “châu chấu” cất lời.

“Chúng tôi cũng thấy khá kì lạ. Bà chủ ốm suốt từ đầu tháng, đóng cửa im ỉm trong phòng, không hề xuất hiện. Đúng rồi, lúc ấy tôi cũng đã thấy lạ, song chẳng để ý nhiều. Giờ nghĩ kĩ lại, cả tháng nay ba chúng tôi chưa hề gặp bà chủ. Lúc rảnh rỗi, chúng tôi cũng định qua chào, nhưng ông chủ lại bảo bà chủ ốm, khỏi chào…”

Trưởng ban tư pháp nghe Kayoko khai xong thì bỗng bồn chồn lạ thường mà không hiểu vì sao. Nỗi bất an khủng khiếp trong lòng ông tưởng chừng chực chờ phun trào.

“Nhưng có đúng là bà chủ luôn ở nhà không?”

“Đúng mà. Bà chủ chỉ ở nhà. Chúng tôi không gặp mặt nhưng thi thoảng vẫn thấy bóng dáng bà chủ vào nhà vệ sinh hoặc nằm ngủ trong phòng, quay lưng ra ngoài, đôi lúc thì đọc sách.”

“Rốt cuộc bà chủ bị bệnh gì? Ốm lâu vậy mà không gọi bác sĩ à?”

“Không. Bảo là ốm thôi chứ không nặng đến mức ấy. Nghe ông chủ kể thì bà chủ dùng phấn rởm, dị ứng tên nổi mẩn. Mặt mũi xấu như ma nên không muốn gặp người khác. Bà chủ hay dị ứng với phấn, năm ngoái cũng từng bị một lần, tuy nhiên lần này có vẻ nặng,”

Trưởng ban tư pháp lại bồn chồn.

“Bà chủ tránh mặt mọi người từ bao giờ? Cụ thể là từ ngày nào?”

Kimi trả lời ngay là 28 tháng trước, tức ngày cuối cùng của tháng Hai, quán rượu tạm nghỉ.

Sáng hôm ấy, Kimi xin phép nghỉ để sang nhà bà thím ở Meguro chơi và ngủ lại một đêm. Hôm sau cô bé trở về, ông chủ bảo bà chủ ốm nên đang nghỉ ngơi, không có việc gì thì đừng vào phòng làm phiền. Kể từ đó, cô bé không thấy mặt bà chủ nữa.

Lời khai của Kimi trùng khớp với suy luận của Murai. Vụ giết người kinh hoàng xảy ra vào 28 tháng Hai. Hôm ấy quán rượu tạm nghỉ, Kayoko và Tamae đương nhiên không tới làm, nên thời điểm gây án nhất định là sau khi Kimi đi khỏi.

Kimi khai xong, trưởng ban tư pháp liền nhắc tới chuyện mèo. Khi nghe nói cảnh sát đào được xác mèo mun dưới chân vách đất, ba cô gái ngạc nhiên nhìn nhau. Cuối cùng Kayoko trả lời.

“Nghe ông kể tôi mới nhớ ra một chuyện. Con mèo đó được đem về nuôi ở quán từ năm ngoái nên đã rất quen với chúng tôi. Thế mà hai ba ngày đầu tháng này, nó đột nhiên nhát hơn, cứ sợ sệt chui xuống gầm sàn nhà. Ông chủ bèn xích nó vào cột quán độ ba ngày. Tôi có hỏi là con mèo bị làm sao, thì ông ấy chỉ đáp nó đang động dục.”

“Đúng, nói vậy tôi cũng mới nhớ. Kuro không bao giờ thiếu đói.” Tamae tiếp lời. “Không hiểu sao khi ấy tôi cứ cảm giác Kuro hơi nhỏ hơn bình thường, bèn hỏi ông chủ. Ông ấy cười bảo nó đang động dục, không ăn mấy nên gầy đi, rồi thì yêu đương làm hao mòn trái tim và thể xác. Giờ nghĩ lại, tôi cứ cảm giác là ông chủ nói dối. Con mèo đó không phải Kuro ngày trước.”

“Vậy là ông chủ giấu chúng ta chuyện đổi mèo ư?”

Kimi vừa dứt lời, bầu không khí im ắng lập tức bao trùm mọi người. Ba cô gái vô cùng sợ hãi, tim đập thình thịch, mặt tái mét.

Tiếp đó, trưởng ban tư pháp bất ngờ hỏi sang vấn đề quan trọng nhất.

“Đấy, các cô đã biết hết tình tiết vụ án rồi, nên tôi muốn nghe ý kiến của các cô rằng rốt cuộc thi thể đó là ai. Tôi suy đoán, nhiều khả năng hung thủ gây án vào 28 tháng Hai. Thế qua chi tiết đó, trong đầu các cô có nảy ra điều gì không?”

Ba cô gái nghe xong thì giật mình sợ hãi, họ nhìn nhau rồi im lặng một hồi. Cuối cùng Kimi rụt rè trả lời.

“Có khi nào… đó là người phụ nữ tên Ayuko? Ayuko là…”

“À, tôi cũng biết ả. Ayuko là nhân tình của ông chủ phải không? Tại sao cô lại cho là ả?”

“Vì bà chủ hận ả thấu xương, hơn nữa…”

“Hơn nữa…? Vậy là còn nguyên nhân khác à?”

“Vâng, tôi vừa chợt nhớ ra… Chuyện là vào mùng 1 tháng Ba… Do hôm trước quán tạm nghỉ, nên sáng sớm hôm đó tôi mới từ nhà bà thím về lại quán. Về tới nơi, tôi liền đi quét dọn thì tình cờ thấy một cái ô nữ rất sặc sỡ đặt ở giá để đồ dưới chân chiếc bàn trong góc quán. Cái ô đó không phải của bà chủ, cũng không phải của chị Kayoko hay Tamae. Tưởng có khách bỏ quên, tôi mới mở thử và đột nhiên nhớ ra trước đây đã từng thấy nó. Nó chắc chắn là của Ayuko. Tôi mới thấy ả đi cùng ông chủ đúng một lần nhưng dám khẳng định đó là cái ô ả cầm lúc ấy.”

file2

Trưởng ban tư pháp lập tức nhoài người ra trước.

“Hừm. Tức là nhân lúc mọi người đi vắng, Ayuko đã tới quán ư? Sau đó cô làm gì với cái ô?”

“Nhận ra đó là ô của Ayuko, tôi sợ hãi, vội vàng để lại vị trí cũ. Giả như lỡ miệng nói với ông chủ, chuyện theo dõi sẽ lộ tẩy mất. Mà một khi bà chủ nghe được, chuyện nhất định sẽ ầm ĩ lên. Vì thế tôi giả vờ không biết. Có điều…”

“Có điều…?”

“Ngay sau đó tôi có việc ra ngoài, quay lại thì không thấy cái ô nữa.”

“Thế nên cô cho rằng ngày 28 tháng Hai, Ayuko đến quán Mèo Mun rồi bị bà chủ sát hại?”

“À, nói mới nhớ.” Tamae bất ngờ xen ngang, giọng điệu vô cùng hoang mang. “Vâng, đúng rồi. Chính cái ngày mùng 1 tháng Ba, bởi sau hôm quán nghỉ mà, tôi ra sân sau, không nhớ để làm gì, thấy đất ngoài đó có dấu vết bị đào xới. Tôi hỏi vu vơ là ai đào đất vậy, thì ông chủ bảo định trồng rau nên đào, nhưng thấy điều kiện ánh sáng không tốt lại thôi.” Tamae như chực khóc. “Thế lúc ấy, ngay dưới chân tôi là một xác chết à?” Cô ta kinh hãi thìn xuống chân.

“Vậy tức là ông chủ thừa nhận đã đào đất ở đó ư?”

Tamae gật đầu, mặt cắt không còn hột máu. Sau đó cô ta nói thêm.

“Người giết Ayuko nhiều khả năng là bà chủ, nhưng người chôn xác nhất định là ông chủ. Dẫu ả Ayuko có là nhân tình, thì với ông chủ, bà chủ vẫn quan trọng nhất. Nên ông chủ mới chôn cái xác để bao che cho bà chủ.”

Kayoko và Tamae không biết gì về người phụ nữ khả nghi tên Ayuko. Tất nhiên, họ từng nghe Kimi nhắc tới và nghe bảo bà chủ hay ghen với ả, nhưng chưa từng chạm mặt ả. Chỉ có Kimi là hồi cuối tháng Một từng bám theo ông chủ nên đã thấy ả ta một lần, song cũng chỉ biết được mỗi cái tên Ayuko. Có điều bà chủ từng bảo, ả là người phụ nữ về Nhật cùng ông chủ, từng làm gái nhảy ở vũ trường Nhật Hoa.

“Chắc chắn giờ ả vẫn làm gái nhảy cho vũ trường nào đó… Phong thái ả rất giống vậy. Mặc đồ Tây diêm dúa… Trông thế nào à… Chà, do có mặt ông chủ nên tôi không dám lại gần, nhưng liếc qua thì… Đúng rồi, dưới khóe miệng bên phải của ả có nốt ruồi khá to, không biết là thật hay tự chấm vào.”

Cuối cùng, trưởng ban tư pháp hỏi về cuộc sống hằng ngày của vợ chồng Itojima. Ba cô gái trả lời như sau.

Ông chủ là người hòa nhã, hay cười, dẫu vậy đâu đó trong thái độ vẫn có nét kì quái, đáng sợ. Bà chủ cũng có gì đó e sợ ông chủ, nghe lời ông ta, qua lại với nhân tình cũ để moi tiền. Có điều hình như bà chủ si mê gã nhân tình, nên ông chủ rất không vui mỗi lần bà chủ ra ngoài, dù là theo ý ông chủ. Tuy nhiên gần đây ông chủ hay liên lạc với Ayuko. Hễ bà chủ ra ngoài, ông chủ sẽ gấp gáp rời đi. Cuối cùng khoảng thời gian này đổi thành bà chủ không vui, thường tức giận với ông chủ. Tóm lại họ là cặp vợ chồng kì quái.

Suốt thời gian trưởng ban tư pháp lấy lời khai của ba cô gái, điều tra viên Murai chỉ ngồi trong góc phòng, không nói câu nào, im lặng lắng nghe từ đầu đến cuối. Tới tận lúc các cô gái về rồi, anh ta vẫn ngồi trâm ngâm như pho tượng. Trưởng ban tư pháp cũng chẳng nói chẳng rằng, chỉ chăm chú đọc lại các ghi chép sau cuộc thẩm vấn. Lát sau, ông quay sang Murai.

“Manh mối hiện giờ là ả Ayuko. Tuy chưa có đầy đủ chứng cứ, nhưng tôi đoán nhiều khả năng ả là nạn nhân vụ này. Nói chung cần điều tra tường tận về ả.”

Murai im lặng gật đầu đồng tình.

“Chuyện này không khó. Ả từng làm ở vũ trường Nhật Hoa nên chỉ cần đến đó điều tra là ra.”

Murai lại gật đầu và mãi sau mới lên tiếng.

“Chúng ta cần điều tra cả gã Kazama nữa.”

“Phải. Dù sao gã cũng là cái hầu bao của Shige. Tuy nhiên, gã là chủ thầu xây đựng, nên hẳn không phải kẻ đơn giản đâu. Vậy cậu phụ trách gã giúp tôi. Phía tôi thì sẽ phát lệnh truy nã vợ chồng Itojima trên toàn quốc. Cái gì mà Kobe? Rõ rành rành là nói đối. Mỗi tội ta có quá ít dữ liệu. Giá mà có ảnh của họ nhỉ…”

Vợ chồng Itojima Daigo và Shige mới về Nhật không lâu nên chẳng có bức ảnh nào. Không ngờ việc ấy lại mang ý nghĩa rất quan trọng trong vụ án.

Murai lại im lặng song rất bồn chồn. Cuối cùng anh ta quyết định lên tiếng.

“Nhưng sếp ơi, có chuyện này tôi thấy vô cùng khó hiểu. Vì sao Shige phải cẩn thận tránh mặt người khác? Tôi biết cô ta ốm. Có thể là đổ bệnh do sợ hãi hoặc lương tâm cắn rứt vì ra tay giết người một cách dã man. Nhưng ốm những hai tuần thì quá lâu. Trong suốt thời gian ấy, ba cô gái kia không hề gặp cô ta, rốt cuộc là vì lý do gì? Sao cô ta phải thận trọng nhường ấy…”

“Hừm. Tôi cũng thấy lạ. Chẳng lẽ lúc giết Ayuko, cô ta vô ý khiến bản thân bị thương? Ví dụ lỡ tay làm xước mặt…”

Murai gật đầu.

“Có lẽ vậy. Cũng là một khả năng. Nhưng…”

“Nhưng?”

Murai không nói tiếp mà đột ngột chuyển chủ đề.

“Tôi còn khá thắc mắc một chuyện nữa. Chuyện con mèo mun. Tại sao con mèo lại bị giết?”

“Chuyện mèo à? Nhất định trong lúc gây án hung thủ đã khiến con mèo bị thương. Sợ ba cô gái kia nghi ngờ nên giết luôn nó. Bằng chứng là mấy vết máu trong phòng bao gồm cả máu người lẫn máu mèo.”

Murai định phản bác nhưng bỗng đổi ý.

“Thôi, dù sao vấn đề cần giải quyết trước mắt vẫn là tìm hiểu thông tin chi tiết về ả Ayuko. Tôi đi đây.”

Murai cầm mũ đứng lên, bước ra ngoài.

26 tháng Ba là ngày mà vụ án chạm đến bước ngoặt, sự thật kinh hoàng lộ ra. Nhưng trước đó, điều tra viên Murai đã phải trải qua giai đoạn điều tra đầy hỗn độn, mơ hồ và khó hiểu khôn xiết. Tuy nhiên trong giai đoạn hỗn độn này, anh ta đã thu thập được rất nhiều thông tin là manh mối quan trọng. Ngay sau đây là những thông tin ấy.

Nhân viên của vũ trường Nhật Hoa vẫn nhớ Ayuko. Mỗi tội ả vào làm trong thời gian ngắn, lại hay nghỉ nên không ai biết rõ. Chỉ biết họ tên đầy đủ là Kuwano Ayuko. Ả dùng tên này trong vũ trường, nhưng đó có phải tên thật không thì chẳng ai dám chắc.

Quản lý vũ trường cho biết Ayuko xin vào làm từ tháng Năm, tháng Sáu năm ngoái. Ả thấy thông tin tuyển dụng trên báo nên đến ứng tuyển, không phải qua người giới thiệu. Với những bước nhảy điêu luyện, sau bài kiểm tra, Ayuko lập tức được nhận. Ả còn tự chuẩn bị trang phục và hầu như không gây ra rắc rối gì cho vũ trường nên quản lý cũng chẳng tự dưng mất công đi điều tra nhân thân ả. Nhưng không biết qua đâu và từ lúc nào mà mọi người trong vũ trường đều biết chuyện Ayuko mới về từ Trung Quốc.

“Vâng, cô ta cao khoảng gần mét sáu. Diện mạo thì… Khó nhỉ… Chà, có thể coi là mỹ nhân. Không quá nhiều lời, tuy nhiên rất hấp dẫn người khác. Vâng, đúng, xét theo cách nào đó thì tính tình cũng dễ chịu, vui vẻ, mặt mũi sáng sủa. Nốt ruồi ư…? Có, có, nhưng do tự vẽ thêm, trông khá hài hòa với gương mặt… Mỗi tội cô ta làm ở đây mỗi một tháng, lại suốt ngày xin nghỉ nên tôi chỉ ấn tượng có thế…”

Tuy nhiên, quản lý tìm giúp Murai một cô gái nhảy để hỏi chuyện, cô này biết nhiều thông tin hơn.

“Ayuko à? Vâng, tôi nhớ! Cô ta có người yêu. Quản lý thì không biết đâu, tay người yêu thường đến đón cô ta ở cửa sau. Tuổi tác hắn khá lớn nên tôi ấn tượng lắm. Phải, trạc tứ tuần rồi, hơi béo, mặt hồng hào, lúc nào cũng tươi cười. Nghe Ayuko kể, trên con tàu từ Trung Quốc về, hắn rất quan tâm tới cô ta. Không, sau khi cô ta nghỉ ở đây tôi không biết tin gì nữa.”

Dẫu vậy một cô gái nhảy khác lại cho Murai những thông tin khác.

“À, Ayuko hả, dạo gần đây tôi có gặp cô ta. Bảo là gần nhưng cũng hai tháng trước rồi. Hồi đầu năm mới, tôi tình cờ gặp cô ta trước Nhà hát kịch Nhật Bản. Khi đó cô ta đi cùng một người đàn ông, nên… Vâng, đúng rồi, là người đàn ông hay đón cô ta ở cửa sau vũ trường. Chúng tôi chẳng mấy khi nói chuyện, song cô ta từng kể là sống ở Asakusa. Hình như Kuwano không phải họ của cô ta, Ayuko cũng chỉ là biệt danh, bởi cô ta từng cho tôi xem một cái va li, mang từ Trung Quốc về, bảo là cái va li duy nhất của cô ta. Trên đó có ghi hai chữ C.O.”

Tóm lại, theo thông tin thu được từ vũ trường Nhật Hoa, Ayuko và Itojima Daigo thường xuyên gặp nhau, và C.0 là hai chữ viết tắt tên thật của Ayuko. Murai khá hài lòng với thu hoạch này. Đặc biệt manh mối về tên thật của Ayuko xuất hiện rất đúng lúc. Tiếp theo Murai liền tới Yokohama điều tra.

Murai gặp Kazama lần đầu tiên trong một văn phòng thuê tạm, bên ngoài có treo tấm biển “Công ty xây dựng Kazama”. Ngay khi gặp, mọi tưởng tượng của Murai về Kazama hoàn toàn sụp đổ. Murai vốn luôn hình dung rằng chủ công ty xây dựng toàn là mấy ông già bụng phệ. Nhưng người đàn ông tiếp Murai thì chỉ độ bốn tư bốn lăm tuổi, tóc húi cua, trông vẫn rất trẻ. Murai khá bất ngờ.

Tuy nhiên, khi nói chuyện, người đàn ông đem lại ấn tượng hoàn toàn khác. Giọng điệu rất từng trải, có sức nặng, mọi cử chỉ đều điềm đạm dứt khoát, song mặt khác cũng rất giữ chừng mực để không thành ra vẻ.

Quay lại câu chuyện, thì điều khiến Murai ngạc nhiên hơn cả là Kazama đã biết tin từ trước và giờ thì bình thản đề cập tới vụ án ở thị trấn G.

“Cô bé Kimi đã gọi điện báo cho tôi. Tôi đoán cảnh sát sớm muộn sẽ tới nên đợi sẵn.”

“À, vậy… cũng tốt. Anh biết rồi thì càng dễ nói chuyện. Anh nghĩ gì về vụ này?”

“Nghĩ gì? À vâng, lúc nghe điện thoại của Kimi, tôi đã rất kinh ngạc. Nhưng sau khi bình tĩnh lại, tôi lại thấy chẳng cần ngạc nhiên cho lắm.”

“Vậy là anh đã linh cảm sẽ có chuyện kiểu đó xảy ra ư?”

“Không, không phải thế. Ý tôi là, ừm, anh cứ nghĩ mà xem, ngày nay là thời đại thế nào? Hơn nữa kiểu kinh doanh của bọn họ… của Mèo Mun là kiểu gì? Nên xảy ra án mạng ở đó cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên!”

“Anh từng tới Mèo Mun chưa?”

“Chưa, đến thị trấn G ở đâu tôi còn không biết. Huống chi lão chồng còn sờ sờ có mặt ở đó, sao tôi dám tới.”

Kazama bật cười. Tiếng cười của người đàn ông rắn rỏi cường tráng, ăn to nói lớn vang khắp căn phòng.

“Vậy anh có thể kể cho tôi nghe về mối quan hệ giữa anh và cô Shige không?”

“Được thôi. Dù sao chúng tôi cũng chẳng phải dạng đạo đức thánh thiện gì, sao phải che đậy. Chỉ là quan hệ giữa chúng tôi cũng không có gì đặc biệt thôi.”

Cuối năm kia, Kazama gặp Shige tại một quán rượu tay vịn ở Yokohama. Khi ấy Shige vừa về Nhật, thân cô thế cô. Trong quán có rất nhiều cô gái nhưng Kazama chỉ bị thu hút bởi dáng vẻ của Shige.

“Cô ta luôn mặc kimono, tóc búi kiểu lá bạch quả hoặc búi trễ, thắt đai lưng bằng lụa đen. Tôi thấy cô ta thật thú vị khi làm trong quán rượu tay vịn mà ăn mặc, trang điểm kiểu ấy, nên bắt chuyện. Tuy nhiên tôi chưa bao giờ có ý định gì với cô ta. Nói thật, nghe tự tôi phát biểu thì có hơi buồn cười, nhưng phụ nữ với tôi chỉ là phù du. Dĩ nhiên tôi không ghét đàn bà, chẳng qua là so với bọn họ, tôi thấy kiếm tiền thú vị hơn.” Mạnh mồm là vậy, thế nhưng cuối cùng Kazama vẫn chăm lo cho Shige. “Nói chung, cô ta cho tôi vào tròng ngon ơ.” Kazama bảo rồi lại cười phá lên.

Đúng khoảng thời gian ấy, Kazama còn một căn nhà trống. Gã đưa Shige tới đó sống và thi thoảng ghé qua. Với Shige, gã chẳng thể khẳng định là thích hay ghét cô ta, mà chỉ đơn giản là cứ tiếp tục mối quan hệ.

“Thế rồi đến một ngày, có người đàn ông nọ tới tìm tôi, tự nhận là chồng của Shige. Tôi chẳng hề bất ngờ. Hắn tên là Itojima Daigo, còn thời gian thì vào khoảng tháng Sáu năm ngoái. Anh nghĩ thế nào tôi không biết, chứ trông hắn tươi cười vậy thôi, thực ra không phải kẻ đơn giản đâu. Miệng lưỡi cứng ra trò, ghê gớm phết đấy.” Mồm thì nói người ta, nhưng điệu cười của Kazama cũng chẳng kém phần ghê gớm.

“Đáng lẽ tên Itojima Daigo ấy không cần tỏ vẻ cứng rắn với tôi làm gì. Tôi đang tìm cớ đuổi khéo Shige mà. Nói ra thì có hơi… Nhưng chẳng hiểu do sống lâu ở nước ngoài hay vì gì, mà Shige có những sở thích khá quái lạ trong chuyện ấy.” Kazama cười nhạt một tiếng, rồi sau đó thì bật cười ha hả như chợt nhớ ra điều gì. “Ôi, nói ra kể cũng ngại. Thú thực tôi là người đứng đắn, sở thích rất đỗi bình thường. Mới đầu tôi còn thấy là lạ, chứ về sau thì khó chịu vì cô ta quá dai dẳng mè nheo, nên muốn đẩy đi, Đúng lúc ấy lại xuất hiện một người tự xưng là chồng cô ta, thật chẳng khác nào vị cứu tinh đối với tôi, nên tôi vui vẻ dứt khoát trả cô ta lại luôn.”

Murai nhìn Kazama chằm chằm rồi hỏi.

“Nhưng sau đó anh vẫn tiếp tục gặp Shige còn gì?”

“Ôi, anh nói vậy tôi cũng chẳng thể phản bác. Bao biện đến mấy thì vẫn phải kết luận, đàn ông là lũ bỉ ổi mà. Nhưng dù sao tôi cũng đã vui vẻ trả cô ta về thì làm gì có chuyện chủ động liên lạc lại được? Do cô ta cứ ỉ ôi đòi gặp tôi đấy chứ… Nói nghe hơi buồn cười chứ tôi biết thừa cô ta chẳng yêu thương gì mình, tất cả là vì mớ tiền trong tay tôi thôi.”

“Không hẳn vậy đâu, tôi nghĩ cô ta thực sự yêu anh đấy.” Murai thản nhiên bảo.

Qua cuộc nói chuyện, Murai có thể cảm nhận được sức hút trong tính cách mạnh mẽ, cứng cỏi của Kazama. Tính cách này luôn hấp dẫn một kiểu phụ nữ. Không biết Kazama nghĩ thế nào về nhận định trên của Murai mà gã trông khá khó chịu, chỉ cười khẩy một tiếng.

Murai liền chuyển chủ đề, hỏi thử về Ayuko. Kazama lập tức chau mày.

“À, tôi vừa nhớ ra một số chuyện liên quan tới người phụ nữ đó. Tôi chưa từng gặp song rất hay nghe Shige nhắc đến tên cô ả. Shige không yêu mà hận chồng thì đúng hơn. Lão chồng như thế mà dám cặp bồ, nên lòng tự tôn đàn bà của Shige không chấp nhận nổi. Shige thường than thở với tôi, có điều tôi chẳng quan tâm, chỉ ậm ừ đáp qua đáp quýt. Nhưng lần cuối gặp nhau vào khoảng giữa tháng Hai, Shige vô cùng mất bình tĩnh, luôn miệng làm nhảm những câu u ám rằng xem chừng cô ta sắp chết, và nếu cô ta chết, tôi hãy thắp hương cho cô ta. Rồi đột nhiên Shige tức giận bảo không, sẽ không chết một mình. Dù chết, cũng phải lôi con đàn bà đó theo, tuyệt đối không cho ả sống yên. Tôi hết cách với cô ta. Giờ nghĩ lại, chắc lúc đó cô ta đã hạ quyết tâm.”

“Vậy anh cho rằng chính Shige đã giết Ayuko?”

“Phải. Itojima Daigo không đời nào giết nhân tình của hắn. Còn về phần Shige, thì dù cô ta giết người, tôi cũng không thấy lạ. Cô ta chẳng phải đàn bà, mà là quỷ cái.” Dứt lời, Kazama liền nở nụ cười đáng sợ.

Murai lại đổi chủ đề, hỏi sang thời điểm Itojima Daigo về nước. Không ngờ Kazama lại nhớ rõ ngày tháng và cả tên con tàu chở hắn.

“Itojima Daigo về nước vào tầm tháng Tư năm ngoái, trên con tàu số hiệu Y, cập cảng Hakata. Shige về vào tháng Mười năm kia, thế có nghĩa tên chồng về sau cô ta nửa năm. Tôi biết rõ là bởi bạn tôi về cùng tàu với hắn.”

Nghe xong, Murai không khỏi háo hức, nhờ Kazama giới thiệu người bạn kia. Kazama hơi ngạc nhiên nhìn Murai.

“À phải, cô ả Ayuko cũng đi chung tàu nhỉ. Được thôi, để tôi giới thiệu cho anh.”

Kazama viết vài dòng giới thiệu ra sau danh thiếp rồi đưa cho Murai.

“Anh cảnh sát, tôi chẳng liên quan gì đến vụ án này đâu, nhưng ít nhiều vẫn dính dáng tới vài chuyện cũ, Nên có gì anh cứ tới tìm tôi. Tôi sẽ chịu trách nhiệm cho những gì mình đã làm.”

Murai cất danh thiếp, rời khỏi văn phòng. Nhờ lần ra người về chung tàu với Itojima Daigo, quá trình điều tra đang diễn ra vô cùng thuận lợi.

Hôm sau, Mura cầm theo danh thiếp của Kazama tới tìm người nọ. Tiếc thay, người đó không có ấn tượng gì về Itojima Daigo và Ayuko, nên lại viết thư giới thiệu Murai với người khác, cũng về chung tàu. Cứ thế suốt mấy ngày liền, Murai liên tục tìm người đi tàu Y từ Trung Quốc về Nhật. Cuối cùng thu được thông tin như sau.

Người phụ nữ về cùng Itojima Daigo tên là Ono Chiyoko. Ả một thân một mình đi từ Mãn Châu xuống Hoa Bắc, rồi không bao lâu trước khi tàu Y rời bến thì tới Thiên Tân. Thành ra không ai biết lai lịch của ả. Suốt thời gian trên tàu, Daigo luôn bên cạnh chăm sóc, vô cùng thân thiết với ả. Ai không biết thì ban đầu còn tưởng họ là một cặp. Về đến Nhật Bản, hai người còn cùng nhau lên Tokyo. Sau đó không ai biết tin tức về họ nữa. Murai chỉ điều tra được tới đó nên vô cùng thất vọng, càng thất vọng hơn khi những người về chung tàu với Ono Chiyoko trả lời: giờ mà gặp lại cũng chưa chắc nhận ra ả. Bởi lúc đó Chiyoko cắt tóc ngắn, mặc đồ nam, cố tình bôi bẩn mặt bằng bùn và bồ hóng. Không ai biết gương mặt thật của ả, chỉ ước chừng ả độ hai lăm hai sáu tuổi.

“Nhưng chuyện này quan trọng thế ư? Kể cả có người nhận ra, thì thi thể kia cũng đã thối rữa, không nhận diện nổi, nhân chứng đến cũng bằng thừa.”

“Vâng, sếp nói phải…” Murai qua quýt đáp lời cảnh sát trưởng.

“Đúng rồi, sau đó vẫn chưa có tin tức gì về hai vợ chồng Itojima à?”

“Chẳng có mấy manh mối nên chúng tôi đang rất khó khăn. Sau khi đi ngang qua đồn cảnh sát thị trấn G, họ hoàn toàn mất tích. Khỉ thật. Sao trốn giỏi thế. Hay gã Kazama lại giở thói trượng nghĩa, bao che cho họ?”

“Không thể… Không lý gì gã phải làm vậy.”

Vụ án cứ giậm chân tại chỗ mấy ngày liền. Cho đến tận hôm 26, sự thật kinh hoàng mới được hé mở. Cũng nhờ một chuyện…

Eto Tamekichi là một thợ mộc tham gia tu sửa quán Mèo Mun. Sáng ngày 26, anh ta đến trình diện cảnh sát để khai báo một việc như sau.

“Tối qua tôi nghe được một chuyện nhưng cảm thấy rất kì quái nên quyết định báo cáo với các anh. Chẳng là tôi vẫn biết việc sư Nicho bên chùa Liên Hoa đào được xác chết, nhưng tới tối qua mới được nghe kể về quá trình y tìm ra nó. Y bảo vài ba hôm trước có thấy chó bới đám lá, để lộ ra thứ gì giống chân người, nên đêm ấy mới quyết định đi đào thử, đúng không ạ?”

Nghe Tamekichi mào đầu đầy ẩn ý, cả cảnh sát trưởng, trưởng ban tư pháp lẫn Murai đều không khỏi hồi hộp. Tamekichi không khiến họ thất vọng. Ngay sau khi được xác nhận “Đúng là Nicho đã khai thế”, Tamekichi liền chau mày băn khoăn.

“Nhưng… thế thì chắc sư Nicho nhầm lẫn rồi. Vì không thể có chuyện đó. Chập tối 19, tức một hôm trước khi xác chết được đào lên, tôi có đốt lửa ở sân sau quán Mèo Mun. Lúc ấy tôi còn dùng cào để gom lá lại thành đống. Sau khi vụ án được phát giác, anh Hasegawa, anh cảnh sát tuần tra Hasegawa ấy, có chỉ cho tôi biết vị trí và cách thức xác chết được chôn trong sân. Anh ấy đứng ngay trên mảnh sân sau ấy mà chỉ, nên tôi hình dung được ngay. Có điều tối đó, tôi cũng cào lá ở đúng chỗ anh ấy chỉ mà lại chẳng thấy cái chân nào cả…”

Cảnh sát trưởng, trưởng ban tư pháp và Murai nghe xong đều sững sờ kinh ngạc.

“Anh… Anh không nhầm chứ?” Trưởng ban tư pháp vừa hỏi lại vừa ho sặc sụa.

“Thưa cảnh sát trưởng, lá rụng trên sân tạo thành lớp rất dày, nên nếu đứng trên vách đất mà thấy được thì cái chân đó phải thò hẳn khỏi mặt đất. Cứ cho là tôi mắt kém nhìn không ra đi, nhưng không thể có chuyện không cào trúng được! Tôi dám khẳng định là vào chập tối 19, chỗ đó tuyệt đối không có cái chân hay cái tay nào cả.”

Dĩ nhiên là sau khi Tamekichi đi khỏi, cảnh sát lập tức gọi Nicho tới.

“Thầy định giải thích thế nào đây? Tamekichi khẳng định rất chắc nịch. Đừng bảo ý thầy là con chó đã cẩn thận lấp hố và sau đó còn phủ lá lại đấy nhé?”

Đột nhiên bị cảnh sát trưởng hỏi dồn, Nicho láo liên nhìn hết người này đến người khác. Y có vầng trán rộng, má gầy tóp, sắc mặt như người bệnh, vốn vẫn luôn gây cảm giác dị tướng, nhưng sau mấy ngày vừa rồi mặt mũi càng thêm hốc hác, xám xịt. Cặp mắt đang đảo qua đảo lại của y còn ánh lên nét thú tính cuồng bạo, đủ khiến người ta nghĩ y đang gặp vấn đề về thần kinh.

“Anh ta nói đúng.” Nicho bỗng thừa nhận bằng giọng khàn đặc rồi thè lưỡi liếm môi như dã thú. “Vốn chẳng có cái chân người nào cả. Tôi đã nói dối đấy.”

Ba viên cảnh sát đưa mắt nhìn nhau. Sau đó, Nicho tuôn một tràng dài, và những gì y khai khiến vụ án hoàn toàn đảo ngược.

Câu chuyện của Nicho bắt đầu từ chập tối 28 tháng trước…

Lúc đó Nicho ra khu rừng tạp sau chùa để nhặt củi thì bỗng nghe có tiếng đào xới ở sân sau quán Mèo Mun bên dưới vách đất. Y tò mò ngó xuống thì thấy Itojima Daigo. Nicho hỏi hắn đào hố làm gì thì nghe trả lời là để chôn mèo chết.

Hai ba ngày sau, Nicho lại đi nhặt củi. Lần này y nghe thấy tiếng mèo kêu trong sân sau quán Mèo Mun. Nhớ lại chuyện mấy hôm trước, y sợ run cả người, nhưng vẫn đánh bạo ngó xuống thì thấy con mèo mun đáng-lẽ-đã-chết đang quắc mắt nhìn ra từ dưới gầm hành lang, mồm liên tục kêu meo meo.

Nicho rùng mình lần nữa, nhưng y không mê tín đến mức cho rằng đó là hồn ma của con mèo.

Gì chứ, mèo còn sống sờ sờ đây thôi! Chủ quán đã nói dối, Nhưng tại sao phải nói dối? Rốt cuộc hắn đào hố chôn gì?

Nghĩ vậy, Nicho bèn liếc đến chỗ cái hố và lập tức giật thót. Lá rụng vẫn chưa phủ kín nên dễ thấy rõ là phạm vi đào khá rộng. Cái hố xem chừng tương đối lớn, tuy không biết dưới đó chôn gì. Nicho thấy lòng không yên nên cứ đứng trên vách đất một lúc, nhìn lom lom xuống chỗ đất bị đào. Bỗng y cảm giác như có ánh mắt đang xoáy thẳng vào mình, bèn vội vàng quan sát xung quanh thì phát hiện một cặp mắt nhìn chằm chằm về phía y qua khe cửa trượt của gian phòng hướng ra sân sau quán Mèo Mun. Cặp mắt đó lập tức trốn vào sau cửa trượt, khiến Nicho càng thêm bất an. Y chỉ nhìn thấy mắt nên không rõ là ai nhưng dám khẳng định là phụ nữ. Ngoài bà chủ Shige, bên quán Mèo Mun còn ba cô gái khác là Kayoko, Tamae và Kimi, nhưng y cảm giác không phải là bất kì ai trong số họ.

Hôm sau, Nicho nhớ ra rằng tháng trước quán Mèo Mun trả thừa tiền thuê đất nhưng y chưa đưa lại phần thừa nên chạy xuống đó trả, tiện thể thăm dò về gian phòng hướng ra sân sau. Gặp ba cô nhân viên, Nicho vừa ướm hỏi thì nhận được câu trả lời “Đương nhiên là bà chủ rồi!”. Y gặng hỏi tiếp là ngoài bà chủ ra còn ai khác không. Ba cô gái chua ngoa đáp: “Còn ai khác được nữa? Mặt bà chủ nổi mẩn, tránh gặp cả chúng tôi. Mà thầy Nicho kì quặc thật đấy, sao lại hỏi nhiều thế? À, chúng tôi biết rồi, thầy thích bà chủ của chúng tôi chứ gì? Yêu rồi phải không? Ồ, thầy đỏ mặt kìa…”

Bị ba cô gái trêu đùa, Nicho xấu hổ trốn về chùa, song vẫn không khỏi nghĩ tới cái hố và gian phòng kia, nên lại lẻn ra chỗ rừng tạp. Lần này khi y ngó xuống dưới, lá cây đã hoàn toàn che phủ chỗ đất bị đào.

Nicho càng lúc càng bất an và tò mò, lòng như có lửa đốt. Muốn giải tỏa nỗi bất an, chỉ còn cách kiểm tra xem người phụ nữ trong gian phòng hướng ra sân sau của quán Mèo Mun có phải là bà chủ Shige hay không. Ngoài nỗi bất an, thì sự tò mò cũng góp phần giục giã, nên y quyết định nấp trong bụi cỏ trên vách đất để theo dõi. Chỉ cần nằm sấp xuống là sẽ quan sát được gian phòng phía dưới. Dạo gần đây, gian phòng đó luôn đóng kín cửa trượt, ngay cả cửa sổ kính cũng bị dán giấy, khiến từ ngoài không thăm dò được gì. Nhưng Nicho chắc mẩm… dù có là ai thì người phụ nữ kia cũng phải giải quyết nhu câu sinh lý. Nhà vệ sinh lại nằm ở cuối hành lang bên ngoài cửa trượt. Nên Nicho kiên trì ôm cây đợi thỏ, chờ đến “giây phút đó”.

“Thế rốt cuộc, thầy đã thấy được người phụ nữ đó chưa?” Mất hết kiên nhẫn trước cách kể lể dài dòng của Nicho, cảnh sát trưởng xen vào.

“Thấy… Thấy rồi.” Nicho đáp, hai mắt lóe sáng.

“Thấy rồi? Thế kết quả ra sao? Rốt cuộc có phải bà chủ Shige không?”

“Không phải bà chủ, mà là một phụ nữ lạ hoắc, tôi chưa gặp bao giờ.”

Lời khai của Nicho khiến Murai bất giác run lên vì mừng, Ngược lại, cảnh sát trưởng và trưởng ban tư pháp lại không giấu nổi vẻ bối rối.

“Nhưng… có khi nào cô ta chỉ là y tá hay gì đó đến chăm sóc, còn Shige vẫn ở trong phòng…?”

“Không, không đâu.” Nicho đáp chắc nịch, giọng gằn lên quả quyết, nghe còn hơi đáng sợ. “Trong phòng chỉ có một mình người phụ nữ đó thôi. Hơn nữa cô ta còn mặc đồ của bà chủ. Tức là giả vờ làm bà chủ để lừa mọi người đó.”

Nicho lại bắt đầu kể lể.

Không bao lâu sau khi nhìn thấy người phụ nữ, Nicho nghe tin chủ quán Itojima đã sang nhượng Mèo Mun cho người khác và sắp chuyển đi, nên y lại đứng ngồi không yên. Ngày Mèo Mun đóng cửa, y ra đường đón lõng mấy cô gái vừa mất việc, hỏi dạo gần đây có trông thấy bà chủ Shige không. Kết quả là không ai thấy cả. Vừa hay đợt đó, báo chí đang đưa tin về vụ đào được hàng loạt xác chết dưới gầm hành lang một căn nhà hoang, gây chấn động dư luận.

Nicho không nhịn nổi nữa. Nếu không làm sáng tỏ nghi vấn đáng sợ trong lòng, y sẽ mất ngủ cả đêm.

“Thế nên tôi mới tự qua đó đào đất.”

Hôm đó, cảnh sát giữ Nicho nguyên ngày, cứ hết chỉ huy này đến điều tra viên nọ vào thẩm vấn. Ban đầu y còn lưu loát nhắc đi nhắc lại những lời vừa khai, ánh mắt man dại láo liên khắp nơi, nhưng đến chập tối thì sùi bọt mép, lăn quay ra đất. Xem ra là bệnh cũ tái phát.

“Chuyện này rốt cuộc là sao?” Quá mệt mỏi, cảnh sát trưởng than thở do suốt từ sáng tới giờ tâm lý liên tục bị xáo trộn. “Nghĩa là người bị hại không phải Ayuko, mà là bà chủ Shige? Ayuko giả dạng Shige suốt hai tuần?”

Trưởng ban tư pháp không phát biểu gì, chỉ liên tục xoa cằm. Lúc đó, Murai nói chen vào.

“Thưa cảnh sát trưởng, thực ra ngay từ đầu tôi đã nghĩ đến khả năng ấy… Dù mặt Shige nổi mẩn, nhưng cùng sinh hoạt dưới một mái nhà mà suốt hai tuần liên không một ai thấy mặt cô ta thì thật vô lý. Tôi đoán ở đây hẳn có âm mưu đáng sợ nào đó…”

“Nhưng tại sao Ayuko phải đóng giả Shige? Vậy không phải mạo hiểm quá sao?”

“Đúng thế, làm vậy đương nhiên rất mạo hiểm. Nhưng thưa cảnh sát trưởng, chỉ khi bà chủ Shige vẫn ở đây thì việc chủ quán Itojima Daigo sang nhượng quán mới không đáng ngờ. Còn nếu Shige đột nhiên mất tích mà Daigo lại vội vàng vứt bỏ quán, người ngoài sẽ nghĩ sao? Ít nhất, ba cô nhân viên sẽ sinh lòng hoài nghi. Muốn cao chạy xa bay thì cần rất nhiều tiền, nên trước khi lấy được tiền sang nhượng, Daigo phải làm như Shige vẫn còn sống.”

“Hừm.”

Trong khi cảnh sát trưởng vuốt cằm ngẫm nghĩ và trưởng ban tư pháp liên tục gãi đầu, Murai tiếp tục.

“Điều này cũng giải thích lý do con mèo bị giết. Con trèo đó hẳn rất được Shige yêu quý, nhưng nó đã chứng kiến cảnh tượng cô ta bị sát hại nên Itojima Daigo đâm ra ác cảm với nó. Cứ trông thấy con mèo là hắn không thoải mái, nên đã giết rồi chôn nó cùng lúc luôn. Nhưng Daigo cũng sợ ba cô nhân viên sinh nghi nếu con mèo biến mất, nên đã tìm con khác về thay thế. Hai con mèo do cùng một mẹ sinh ra. Tối 28, Daigo đã đến nhà chủ nuôi cũ để nhận con mèo hiện nay về. Thế nên người bị hại không phải Ayuko. Chắc chắn Ayuko và Daigo đã hợp tác giết Shige.”

“Hừm.” Cảnh sát trưởng gật gù, nhưng như chợt nhớ ra, ông lại cất giọng hỏi. “À nhưng, đúng rồi, cậu Hasegawa từng thấy vợ chồng Itojima đi qua trước đồn cảnh sát vào tối 14 mà?”

Tuy nhiên, hóa ra lúc đó Hasegawa không trông rõ mặt mũi Shige. Người phụ nữ khi ấy cứ dùng khăn choàng che kín mũi và miệng, lại luôn cúi gằm mặt và nép mình phía sau Itojima Daigo, nên Hasegawa tự động cho rằng đó là Shige. Cũng khó trách anh ta. Đến nước này thì không còn gì chống lại lời khai của Nicho nữa. Người bị hại không phải Ayuko mà là Shige. Ayuko, ngược lại, chính là hung thủ giết người.

Vụ án cứ thế quay ngoắt 180 độ. Cảnh sát lại phát lệnh truy nã toàn quốc, nhưng lần này là đối với Itojima Daigo và tình nhân Ayuko.

Và thế là sự thực mới đã lập tức lên số báo buổi tối của ngày hôm đó với dòng tít rất lớn. Khi đọc báo, có hai người đã cực kì ngạc nhiên, và phấn khích. Một là Kazama Shunroku. Đọc báo xong gã đã phải hoang mang dụi mắt, sau đó đi đi lại lại trong văn phòng như sư tử cuồng chân trong lồng. Lát sau, gã bặm môi rời đi.

Kazama đến một lữ quán kiêm nhà hàng Nhật cao cấp có tên là Tùng Nguyệt nằm ở vùng đồi của khu Omori. Sau chiến tranh, những công trình kiểu này mọc lên nhiều như nấm, trong khi đó nhà cửa bình thường lại chẳng thấy được xây dựng mấy. Lữ quán Tùng Nguyệt này là do Kazama xây dựng nhằm tiếp đãi khách quý, hình như giao cho bà hai hay bà ba gì đó quản lý.

“Ơ, ông chủ… Hóa ra là ông chủ đấy ạ?”

Kazama còn đang tháo dây giày ở cửa ra vào mới được lau dọn sạch sẽ, thì bà cô đứng đầu đám hầu gái đã vội vã chạy ra nghênh đón. Trông bà ta hệt như Manno[54] trong vở kabukli Ise Ondo.

“À, Chika đấy à. Người ta có đây chứ?”

“Dạ? Bà chủ ấy ạ? Bà chủ đang tắm.”

“Không, tôi không hỏi Setsu. Người kia cơ.”

“À, tri ki mới của ông chủ ấy ạ? Ông chủ thật là, vừa về mà chẳng quan tâm bà chủ lấy một câu, lại hỏi sang người kia. Chẳng trách bà chủ bảo, may mà không phải nữ, chứ không đừng hòng bà tha cho. Ha ha ha, thế này thì không ghen mới lạ đó. Có có có, chúng tôi không để anh ta sổ lồng đâu, ông chủ cứ yên tâm.”

Kazama cười trừ rồi hỏi tiếp, “Anh ta đang ngủ à?”

“Ông đoán sai rồi. Vừa nãy đang đọc báo, anh ta bỗng làm náo loạn hết cả lên, còn đòi tôi đem sạch mấy số báo gần đây ra cho đọc nữa, trông có vẻ rất kích động.”

“Báo?” Mắt Kazama lóe sáng. Gã vội sải bước vào trong. Nghe tiếng gã, một phụ nữ cuống quýt lao khỏi phòng tắm, gọi với theo mấy câu. Thế nhưng Kazama chẳng buồn bận tâm, cứ thế đi dọc hành lang tới gian phòng riêng biệt lập ở cuối rồi cất tiếng gọi. “Ko ơi, có đó không?”

Kazama kéo mở cửa trượt. Trong gian phòng sang trọng rộng bốn chiếu rưỡi, một người đàn ông đang ngồi giữa núi báo. Đó chính là Kindaichi Kosuke.

Thấy Kazama, anh lắp bắp, “Anh… Anh… Anh… đấy à… Ka… Ka… Kazama. Vụ… Vụ… Vụ án lần này… này là kiểu tử thi không… không mặt. Nạn… nạn nhân và hung… hung thủ hoán đổi thân phận cho nhau. Chắc chắn ông… ông Y ở Okayama sẽ rất mừng khi nghe tin này.”

Kindaichi vừa buông mấy câu tưởng chừng vô nghĩa vừa giơ năm ngón tay lên gãi gãi mái đầu bù xù, cười hềnh hệch như một tên ngốc.

Ngày 29 tháng Ba.

Chập tối ba hôm sau khi vụ án quay ngoắt 180 độ, một người đàn ông kì lạ xuất hiện trước trụ sở điều tra. Bên trong trụ sở, các cán bộ cảnh sát chủ chốt đang tập trung tại một căn phòng để họp bàn. Bỗng người tạp vụ bước vào, đưa cho cảnh sát trưởng một tấm danh thiếp. Nhìn xuống danh thiếp, cảnh sát trưởng nhận ra đó là của một đàn anh đang làm việc tại Sở Cảnh sát Tokyo. Trên danh thiếp còn có mấy dòng chữ ghi bằng bút mực.

Xin giới thiệu với đồng chí cậu Kimdaichi Kosuke. Vụ án mạng ở quán Mèo Mun hẳn sẽ nhanh chóng được phá giải hơn nếu có Kindaichi giúp sức. Mong đồng chí quan tâm giúp đỡ cậu ấy!

Cảnh sát trưởng nhíu mày hỏi, “Người đó đến chưa?”

“Dạ, đang đợi sếp ở lễ tân ạ.”

“Vậy sao, dẫn cậu ta tới đây đi.”

Cảnh sát trưởng cúi xuống xem danh thiếp lần nữa, rồi đưa cho trưởng ban tư pháp.

“Cậu biết người này không?”

Trưởng ban tư pháp đọc mấy dòng chữ viết tay trên danh thiếp rồi bối rối lắc đầu. Tấm danh thiếp được chuyển cho Murai, nhưng xem ra anh ta cũng không biết Kindaichi.

“Chẳng lẽ là nhân chứng nắm giữ manh mối nào đó trong vụ án?”

“Ừ, có lẽ thế.”

Chú Thích:

[54] Nhân vật hầu gái tiêu biểu trong văn hoá Nhật với một số đặc điểm như có nhan sắc, tính cách vui vẻ dễ gần, tuy nhiên đồng thời cũng khôn ngoan vụ lợi, đanh đá chua ngoa.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang