Cuộc Hành Trình Đêm Tối

Lượt đọc: 96 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

Một lát trước khi trời sáng Tallon bị chuột rút ở hai chân. Vừa xoa mạnh những bắp thịt nổi cục, anh vừa tự hỏi liệu có phải là thuốc làm biến dạng đã hết tác dụng, hay hiện tượng chuột rút chỉ là do tác động tự nhiên của tiết trời lạnh.

- Cái gì thế, anh yêu? - Hélène hỏi với giọng ngái ngủ.

- Anh bị đau chân. Ở tuổi bốn mươi đã là quá già nên không thể nằm vắt vẻo suốt đêm ở trên cao trong một căn buồng động cơ giá lạnh như thế này. Mấy giờ rồi?

- Em đã để đồng hồ ở khách sạn. Chắc là đã sáng rồi, em nghe thấy tiếng chim hót.

- Anh không quan tâm đến tiếng chim hót. Nhưng nếu nghe thấy tiếng người đi lại trong buồng máy trên đầu chúng ta thì tốt hơn hết là chúng ta phải chuồn ngay.

Anh đưa tay ôm vai Hélène. Anh thấy nàng nhỏ bé quá. Nàng đang lạnh, và anh bỗng thấy thương nàng.

- Có lẽ dù sao tốt hơn hết là chúng ta cũng phải ra khỏi đây. Sáng nay sẽ chẳng có ai ra khỏi con tàu kia đâu.

- Nếu anh quay trở vào thành phố thì sớm hay muộn họ cũng sẽ bắt anh. Anh phải ở lại sân bay, đó là cơ may duy nhất để cho anh trở về Trái Đất.

- Anh không còn tin tưởng nữa.

Im lặng kéo dài. Và khi Hélène cất tiếng nói tiếp thì anh thấy nàng có một giọng nói trong trẻo và bình tĩnh như vào cái ngày họ gặp nhau lần đầu tiên ở Nhà chòi.

- Sam, họ sẽ ra khỏi tàu nếu em chỉ cho họ chỗ anh nấp. Em sẽ tới gặp họ và tiết lộ cho họ biết rằng anh đang ở một chỗ khác trên sân bay.

- Lý lẽ đó không vững.

- Nhưng anh nghe đây, em có thể giải thích cho họ rằng em đã trốn thoát trong khi anh ngủ. Và rằng anh đang lén lút chuẩn bị lên một con tàu khác.

- Anh xin nhắc lại rằng tất cả những lý lẽ đó là không vững. Cherkassky hoặc người của hắn sẽ hiểu ngay là em nói dối. Kiểu bịa chuyện như thế không bao giờ thuyết phục được. Ít ra là không thuyết phục được những kẻ chuyên nghiệp. Khi người ta muốn bịa ra một lời nói dối dễ tin thì người ta phải sắp đặt sao cho nó có vẻ quá sức tưởng tượng và điên rồ đến nỗi tất cả mọi người đều có thể chấp nhận. Chỉ vì một lý do đơn giản là họ nghĩ rằng người ta sẽ không tuôn ra những chuyện như vậy nếu chúng không thật. Hoặc tốt hơn nữa là khi ấy người ta có thể nói ra sự thật, nhưng theo một cách nào đó để đến nỗi...

Tallon bỗng ngừng nói khi anh bất ngờ hiểu được ý nghĩa của những điều anh vừa nói. Và hoàn toàn không phải là để trấn an anh.

- Hélène này, hồi còn ở Nhà chòi người ta đã tiết lộ cho em biết tại sao người ta bắt anh rồi chứ?

- Vâng. Bởi vì anh đã phát hiện ra những thông tin cho phép bay tới được hành tinh Hache Mühlenberg.

- Em sẽ nói gì nếu anh cho em biết là anh vẫn còn giữ được những thông tin đó?

- Em sẽ nói là anh nói dối. Mọi cái đã được xóa hết, đã được kiểm tra đi kiểm tra lại.

- Như thế là em đánh giá thấp Trái Đất đấy Hélène ạ. Các thuộc địa đã quên mất những gì mà kỹ thuật của chúng tôi có thể làm được. Chuyện ấy không có gì là lạ. Khi người ta có mặt trên một hành tinh mới, mà ở đó người ta phải xây dựng một thế giới mới, thì sẽ có những việc cấp bách hơn những việc khác. Trong một số lĩnh vực người ta đi trước, nhưng trong một số lĩnh vực khác người ta lại tụt hậu.

- Anh định giảng giải cái gì thế, anh Sam?

Thế là anh liền nói cho nàng biết về cái bọc nhỏ vẫn được đóng kín trong một mẩu não của anh, bảo vệ cho nó tránh khỏi mọi sự tẩy xóa về mặt tâm thần hoặc thể chất, giữ lại trong những mạch vi phân tử của nó những thông tin đang được Trung tâm Tình báo Trái Đất săn lùng. Anh cảm thấy anh càng nói thì Hélène càng ngây người ra.

- Thảo nào mà các sếp của anh đã tìm mọi cách để giành lại anh bằng được, - cuối cùng nàng nói. - Tôi đã không thể biết là tôi đã giúp anh đem một hành tinh về cho Trái Đất. Điều đó sẽ làm thay đổi tất cả.

- Tất nhiên. Nhưng em không biết là họ sẽ đánh nhau để chiếm đoạt hành tinh đó ư? Rằng sẽ có chiến tranh ư? Nếu anh thoát khỏi đây bình yên vô sự thì chiến tranh sẽ không xảy ra.

- Dù thế nào thì cuộc chiến tranh cũng sẽ không xảy rả. Trái Đất sẽ giành được cái nó muốn.

- Anh không nghĩ đến các chính phủ, - Tallon nói bằng giọng thúc bách. - Điều duy nhất có ý nghĩa quan trọng đối với anh là số phận của những người dân thường, của những đứa trẻ đang tập đi trên những chiếc xe ba bánh màu đỏ. Họ sẽ không chết oan vì chiến tranh nếu anh trở về được Trung tâm.

- Tất cả chúng tôi đều nghĩ đến các nạn nhân, nhưng không phải vì thế mà chúng tôi không...

- Đáng ra anh đã có thể thoát được rồi, - Tallon bình tĩnh ngắt lời nàng. - Khi ấy anh đã có mặt ở gần con tàu rồi, và anh đã lại bỏ đi.

- Đừng có làm bộ bi thảm thế. Điều đó không làm cho tôi cảm động đâu. Cả hai chúng ta đều tin chắc rằng cơ quan an ninh đã bố trí tất cả để theo dõi anh cho tới tận khi anh lên tàu mà không bắt anh. Cho dù con tàu đã cất cánh được, thì chắc chắn là nó sẽ gặp đoàn tàu đánh chặn trước khi nó bay tới được cửa ải đầu tiên.

- Tốt lắm. Thì anh sẽ tiêu đời. Nhưng anh sẽ không bị hàng triệu mạng người đè nặng lương tâm.

- Lối suy nghĩ cao thượng không đem đến kết quả cho anh hơn cho tôi đâu.

- Xin lỗi, - Tallon nói xẵng. - Mấy tháng qua óc hài hước của tôi đã bị teo đi rồi.

- Xem cái vẻ làm bộ quan trọng của anh kìa, - Hélène nói rồi bật cười vui. Nàng cúi người hồn nhiên đặt một cái hôn lên má anh. Bộ mặt nàng lạnh lùng. - Em xin lỗi, anh Sam, - nàng nói tiếp. - Tất nhiên anh nói đúng. Vậy anh muốn em phải làm gì?

Tallon giảng giải cho nàng hiểu ý đồ mà anh chợt nghĩ ra.

Một tiếng đồng hồ sau, trong ánh sáng màu ghi xám của bình minh, anh kiểm tra lại ổ đạn khẩu súng, vươn vai và làm một vài động tác thể dục để chuẩn bị chạy.

Ý tưởng của anh thật đơn giản, nhưng có chín mươi phần trăm khả năng là Hélène sẽ phải xa anh khi họ thực hiện nó. Và lần này họ sẽ xa nhau mà không hy vọng có ngày gặp lại. Trong bóng tối mát mẻ của căn buồng động cơ cần cẩu, họ đã biết nhìn thẳng vào tình huống có thể xảy ra ấy và chấp nhận nó. Cả hai cũng hiểu rõ rằng cho dù anh có bay được thoát thì cũng có thể anh sẽ chẳng bao giờ bay tới được cửa ải đầu tiên, cho dù con tàu đó tốt đến đâu theo tiêu chuẩn của Trái Đất. Nếu anh bay tới được cửa ải đầu tiên thì tương lai cá nhân của họ sẽ đi theo những con đường trái ngược nhau, cũng như tương lai của hai hành tinh quê hương họ. Họ liền nói với nhau lời vĩnh biệt.

Theo kế hoạch của Tallon, Hélène sẽ phải quay trở lại phía vỉa hè di động mà không để cho những kẻ trên con tàu nhìn thấy. Sau đó nàng công khai đi thẳng tới chỗ con tàu. Nàng sẽ lên tàu giải thích cho chúng rằng Tallon đã ép nàng đưa anh đến New Wittenberg. Đến đây anh đã giam kín nàng sau khi anh bắt liên lạc được với tổ chức tình báo ở thủ đô. Tallon đã quay trở vào thành phố để gặp tổ chức của anh sau khi anh phát hiện ra rằng Cherkassky đang giăng bẫy trên tàu Lyle Star để bắt anh. Nàng sẽ phải đưa cho chúng một địa chỉ trong khu phố kho hàng và nói rằng nàng đã trốn thoát được trong khi Tallon và những người kia đang ngủ. Nàng sợ có thể họ đang đợi nàng ở gần đồn cảnh sát hoặc rình bắt nàng trên đường, thế cho nên nàng đã quyết định tới thẳng sân bay vũ trụ, nơi duy nhất mà những người Trái Đất không dám tới. Sau đó nàng sẽ cho chúng biết điều bí mật về cái bọc nhỏ trong não anh.

Tallon cảm thấy hơi lúng túng khi nghĩ ra một câu chuyện bịa ít có sức thuyết phục như thế. Anh chỉ hy vọng rằng Cherkassky sẽ không có thời gian suy xét, thậm chí hắn còn không thể nghĩ tới được chuyện gì khác một khi hắn được biết về cái gì đang ẩn giấu trong não Tallon. Vụ rắc rối này, ban đầu chỉ là một kiểu trả thù cá nhân của Cherkassky, hoặc thậm chí là một thủ đoạn chính trị của Emm Luther, sẽ biến thành một kiểu khủng hoảng làm đổ vỡ cả các chính phủ. Các sự kiện tiếp theo sẽ diễn ra như thế nào? Điều đó phụ thuộc vào phản ứng của Cherkassky. Nếu hắn vội vàng quay trở vào thành phố để Hélène ở lại tàu cho bọn kia canh giữ, thì Tallon sẽ lên tàu, và, hy vọng vào hiệu quả của khẩu súng lục chết người, anh sẽ cố khử bọn kia để ra đi cùng với Hélène, Nhưng Cherkassky có thể bắt Hélène đem đi theo để làm người dẫn đường; trong trường hợp này Tallon sẽ phải tự xoay xở lấy một mình.

Con Seymour rên rỉ quay đầu khỏi lỗ thông hơi làm cho Tallon không còn trông thấy được bên ngoài nữa. Anh vuốt ve cái đầu có bộ lông cứng của con chó nhỏ để làm cho nó yên tâm.

- Yên nào, yên nào, anh bạn của tôi, chúng ta sẽ nhanh chóng ra khỏi đây thôi mà.

Ôm chặt con Seymour vào lòng, anh lại bắt con chó nhìn qua cái lỗ thông hơi bé nhỏ. Phía trước cần cẩu là bãi hạ cánh. Nếu con chó được ra ngoài bây giờ thì nó sẽ không muốn quay trở lại nữa. Tallon hiểu nó rất rõ, nhưng anh đang cần con mắt của con Seymour hơn bao giờ hết. Đây là lúc Hélène xuất hiện giữa các tốp ca sáng đang dần dần đến làm việc. Sân bay đang thức dậy sau một đêm dài và một lần nữa Tallon tự nhủ rằng rất có thể có ai đó sẽ quyết định sử dụng chiếc cần cẩu mà anh đang ẩn náu bên trong.

Bỗng nhiên đôi mắt cận thị của con Seymour nhìn thấy cái hình bóng màu đồng của mái tóc Hélène và một hình bóng khác nữa có màu xanh lá cây, đó là bộ quân phục của nàng.

Nàng đang trèo lên bệ phóng để bước vào trong tàu Lyle Star . Tallon ngồi xổm trong căn buồng tối tăm, vừa cắn ngón tay vừa tự hỏi làm thế nào để anh có thể biết được kế hoạch của anh thành công hay thất bại. Một phút chậm chạp trôi qua. Hai phút. Ba phút. Thời gian như ngừng trôi. Bị dày vò bởi sự lo lắng, Tallon vẫn không nhìn thấy gì động đậy cả bên trong tàu lẫn xung quanh. Thế rồi xuất hiện lời giải đáp cho câu hỏi của anh!

Bầu trời tối sầm lại.

Tallon hoảng hốt khi anh nhìn thấy chuyện gì đang xảy ra. Sáu khẩu đại bác tự đẩy khổng lồ đang diễu qua sân bay trong đội hình chiến đấu, cách mặt đất ba mươi mét, che chắn cả ánh nắng đang chiếu xuống đất. Những đám mây bụi đất cùng cát sỏi đen kịt bốc lên bên dưới chúng và quay tròn trong vòng xoáy của trường phản trọng lực của các khẩu đại bác. Chúng tách xa nhau ra rồi chạy tới đỗ ở phía bắc sân bay, cách chỗ anh đang ẩn náu khoảng tám trăm mét. Cùng lúc đó còi báo động bắt đầu rú lên. Những hình bóng bé nhỏ của các nhân viên kỹ thuật đang đi lại xung quanh các con tàu đều đứng ngây ra. Tiếng còi rú nhường chỗ cho một giọng nói được khuyếch đại trong loa phóng thanh.

Đây là tướng Lucas Heller. Tôi xin thay mặt Quan Điều tiết Thế tục tuyên bố. Tôi được phép thiết quân luật trên toàn bộ phạm vi sân bay vũ trụ. Các nhân viên sân bay phải rút lui về mạn nam càng nhanh càng tốt rồi tập trung tại gần trung tâm đón tiếp. Các cửa ra vào phải được đóng lại và có người canh gác. Bất cứ ai định trốn ra ngoài sẽ bị bắn bỏ. Tôi xin nhắc lại: bắn bỏ. Xin mọi người đừng hoảng hốt, hãy lập tức nghe theo sự chỉ dẫn của tôi. Việc này có can hệ đến an ninh của toàn hành tinh.

Khi những tiếng vọng của giọng nói vang dội thành những đợt sóng đập vào các dãy tàu trên sân bay, thì bầu trời lại tối sầm một lần nữa. Những chiếc máy phóng lade đang kéo tới bên trên mặt đất. Đôi môi Tallon há ra thành một nụ cười run rẩy khó tin. Kế hoạch của anh đã đổ bể. Và đổ bể thật là đẹp! Chắc là Cherkassky đã chấp nhận ngay câu chuyện về chiếc bọc nhỏ trong não và hiểu rằng mọi chuyện còn lại chỉ là một sự bịa đặt, và hắn đoán rằng Tallon đang ở cách đây không xa. Do vậy, hắn đã sử dụng rađiô trên tàu để xin ban bố tình trạng khẩn cấp.

Anh há hốc mồm nhìn đám nhân viên sân bay đang rời bỏ công việc để lên xe hoặc đi bộ về phía vỉa hè di động. Trong năm phút, toàn bộ khu vực sân bay rộng mênh mông trở nên hoang vắng. Chẳng còn gì ngoài những đám bụi đang quay cuồng lơ lửng quanh những chiếc máy phóng lade nhạy cảm.

Không ai ra khỏi con tàu Lyle Star kể từ khi Hélène bước chân vào trong đó. Tallon không làm thế nào để biết được chuyện gì đã xảy ra với nàng. Anh không còn biết phải làm gì, chỉ có thể ngồi yên trong bóng tối và chờ đợi. Nhưng đợi cái gì? Không còn hy vọng gì nữa. Anh tỳ trán vào thành kim loại mát lạnh của căn buồng động cơ. Và anh bắt đầu chửi rủa đầy cay đắng.

Năm phút trôi qua. Sau đó Tallon nghe thấy tiếng chân bước trên nền bêtông. Anh bế con Seymour lên ngang lỗ thông hơi và nhìn thấy nhiều người mặc quân phục mật vụ màu xám bước xuống khỏi bệ phóng. Một chiếc xe quân sự phóng hết tốc độ dọc theo các dãy tàu rồi đến đỗ bên cạnh tốp mật vụ. Tốp nhân viên mật vụ trèo lên xe. Còn lại hai người lại trèo lên bệ phóng rồi mất hút vào trong tàu.

Tallon ủ rũ suy nghĩ. Trái với mọi hy vọng của anh, rõ ràng là Cherkasky đã phái người của hắn đi xác minh phần còn lại trong câu chuyện bịa của Hélène. Điều này lại càng làm cho tình cảnh của Tallon tuyệt vọng thêm gấp bội. Khi tốp nhân viên mật vụ đến chỗ địa chỉ gần khu phố kho hàng thì chúng sẽ chẳng thấy ai và Hélène sẽ bị coi là tòng phạm của anh.

Cherkassky là kẻ biết nghề, Tallon thừa nhận và anh mân mê khẩu súng ngắn tự động mà anh rất muốn sử dụng nó. Chỉ cần kẻ thù của anh ra khỏi con tàu là anh có thể đến gần để hoàn tất cái công việc mà anh đã bắt đầu vào cái đêm anh làm hắn ngã qua cửa sổ khách sạn. Có lẽ hắn đã nghĩ đến chuyện này, chính vì thế mà hắn ở lại trong tàu. Cho dù bây giờ Tallon không còn có thể rơi vào bẫy của hắn được nữa.

Nếu hắn tin là mình đang ở bên ngoài, sẵn sàng liều mạng để tìm cơ hội cuối cùng giết hắn, thì, theo lôgic, hắn sẽ phải làm gì để bảo vệ mình? Trả lời: hắn có thể ra lệnh lục soát sân bay.

Như thể chúng đọc được ý nghĩ của anh, lập tức anh thấy xuất hiện những nhân viên mật vụ đầu tiên. Chúng vẫn còn ở cách anh vài trăm mét. Nếu ở đó có bọn chúng thì có nghĩa là bọn chúng đang có mặt ở khắp nơi.

Anh tựa lưng một lát vào chiếc động cơ, tay vẫn ôm siết con chó nhỏ. Chỗ nấp của anh chẳng có gì đặc biệt cả. Nó sẽ là một trong những chỗ đầu tiên mà tốp điệp viên sẽ lục soát khi chúng tới đây.

Tay tung tung khẩu súng, Tallon ngồi trong bóng tối để suy nghĩ trước khi đưa ra một quyết định. Anh có thể ngồi lại trong căn buồng động cơ cho đến khi chúng phát hiện ra anh. Hoặc anh có thể chọn lối chết trong tư thế được nhìn bầu trời lần cuối cùng, với một phần triệu cơ may có thể hạ được Cherkassky.

- Nào, Seymour, - anh thì thào. - Ta đã hứa là mi sẽ nhanh chóng được ra khỏi đây.

Anh đi vòng qua chiếc động cơ, leo lên tới cánh cửa kiểm tra, ngập ngừng một lát rồi đẩy cửa hé mở làm ánh sáng lọt vào. Khi anh vừa thò một chân qua cửa mở thì anh nghe thấy tiếng lốp xe nghiến sào sạo trên nền bêtông và tiếng động cơ ầm ầm. Có một chiếc xe đang đến gần.

Anh hấp tấp quay trở vào buồng máy, lách qua chiếc động cơ để đến sát bức vách đối diện. Và qua lỗ thông hơi anh nhìn thấy chiếc xe quân sự khi nãy quay trở lại. Nó vượt qua bãi hạ cánh rồi dừng lại ở quãng giữa chiếc cần cẩu và con tàu Lyle Star . Tốp nhân viên mật vụ nhanh nhẹn nhảy xuống, chạy tới chỗ con tàu rồi trèo lên bệ phóng.

Nếu bây giờ anh ra khỏi chỗ nấp thì chiếc xe có thể che chắn cho anh. Anh có thể chạy tới chỗ con tàu vũ trụ mà không để bị nhìn thấy. Chắc là điều đó sẽ chẳng đem lại tích sự gì mấy, nhưng anh chẳng có lý do gì để do dự thêm nữa.

- Nào, Seymour, đến lúc phải hành động rồi.

Nhưng đúng lúc đó anh nghe thấy trên bãi hạ cánh có ai đó đang cất tiếng cười, một điệu cười the thé, khó chịu. Tallon giật mình, nửa vui mừng nửa sợ hãi. Anh đã nhận ra giọng cười của Cherkassky.

Nhưng tại sao hắn lại ra khỏi tàu?

Anh gí mũi con Seymour sát vào lỗ thông hơi, nhưng con chó lại quay nhìn sang phải rồi lại sang trái, làm cho anh chỉ thấy được loáng thoáng cái cảnh mà anh đang muốn nhìn.

Cuối cùng anh nhận ra bộ quần áo ngoài màu đen và chiếc cổ áo sơ mi trắng của Cherkassky. Hắn đang đi về phía chiếc xe quân sự cùng với Hélène và nhiều nhân viên mật vụ khác. Hình như hắn đang cười với cô gái, nhưng con Seymour quá cận thị nên Tallon không thể nhìn rõ được.

Mẹ kiếp, chuyện gì đã xảy ra thế kia? - anh tự hỏi và càng ngày càng trở nên lo lắng.

Một lúc sau anh mới nhớ ra rằng anh có thể sử dụng máy nhìn của anh, anh liền ấn nút bấm số hai để mượn mắt Hélène, và anh thấy mình nhìn được bằng mắt của nàng.

Bộ mặt choắt của Cherkassky với mái tóc dày lượn sóng đáng kinh ngạc của hắn xuất hiện trong tầm nhìn của anh. Đôi mắt hắn rạng rỡ vì phấn chấn khi hắn nói. Tallon chăm chú theo dõi cử động của đôi môi hắn để đọc những lời nói của hắn đang được hình thành.

-... hiểu cho tình cảnh của tôi, cô Juste ạ. Trong hoàn cảnh hiện tại, tôi thấy câu chuyện của cô có phần hơi lạ lùng. Nhưng giờ đây, khi mà người của tôi đã bắt được tù nhân Tallon tại địa chỉ mà cô đã đưa cho chúng tôi, thì tôi chỉ còn việc phải xin lỗi cô. Đáng ra tôi không được nghi ngờ cô. Ban đầu Tallon có chống cự, nhưng khi hắn hiểu rằng điều đó chẳng mang lại tích sự gì thì hắn tự nguyện đầu hàng, thú nhận rằng hắn đúng là kẻ mà chúng tôi đang tìm, điều đó làm cho...

Đến đây Tallon không nhìn thấy mặt hắn nữa: đôi mắt Hélène đang quay sang nhìn chiếc cần cẩu to lớn màu vàng, nơi anh đang ẩn náu.

Anh tự hỏi không biết nàng có ngạc nhiên như anh trước vụ việc này không. Họ đã chọn hú họa cái địa chỉ mà Hélène đã đưa cho Cherkassky, chỉ biết rằng nó phải nằm trong khu phố kho hàng. Rõ ràng là người của Cherkassky đã tới đó. Tại đây họ đã tìm thấy một người mà họ cho là Tallon. Và kẻ lạ mặt cũng tự nhận mình là Tallon!

« Lùi
Tiến »