Cuộc hẹn bình minh

Lượt đọc: 1374 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
thằng tôi tuổi 18

Đã 11 năm kể từ hồi tiểu học. Tôi vẫn đến lớp đều đều chỉ có điều, thật lòng mà nói, hầu như tôi chẳng nhớ nội dung tiết học nào hết.

“Việc của bạn là chơi” là điều người ta vẫn nói về thời con nít. Nhưng rốt cuộc quãng thời gian quý giá đó có ý nghĩa gì đâu bởi hơn nửa số đó, một đứa trẻ sẽ phải đối diện với nỗi đau khổ bị nhốt vào một căn phòng vuông để buộc phải nghe ai đó nói. Hẳn là chẳng phải riêng mình tôi nghĩ thế.

Với tôi, mỗi ngày đi học chỉ là một ngày vừa liếc đồng hồ vừa sốt sắng chịu đựng sự đau khổ trôi qua. Một ngày bình thường, trong đầu tôi là những phép tính phân số:

Giờ học bắt đầu được 5 phút… “mãi mới qua 1 phần 10 tiết…”

5 phút tiếp theo… “và 1 phần 5 tiết…”

Sau 2 tiếng đồng hồ… “1 phần 3 ngày đã xong”…

“Cái sự đi học” là như vậy.

Thật ra, nếu nhớ được những thứ được dạy vào đầu chắc tôi cũng có thể vào đại học, và nếu thế thì hẳn cũng có đôi chút tích sự. Thế nhưng, với tôi, nếu có gì đó thu được từ những buổi học thì hẳn do là sự kiên nhẫn. Tôi cũng định chăm chú nghe lời giảng của thầy giáo đang đứng trước mặt đấy chứ, nhưng kiến thức vẫn vào tai phải rồi ra tai trái. Tự tôi cũng thấy chán ghét, chẳng hiểu sao lũ kiến thức đó không chịu ở yên trong đầu nhỉ?

Trong các bộ phim học đường, không thiếu những cảnh trong giờ học lũ học sinh cuối lớp nghịch ngợm, ngồi lên bàn ném đồ, chơi game, đánh bài, chơi mạt chược… hay bất cứ thứ gì chúng muốn. Nhưng ở lớp tôi chẳng có những thành phần gây rối làm phiền những đứa đang học, quá lắm cũng chỉ tới mức nằm bẹp xuống bàn ngủ.

Phải nói là vì lớp này là lớp của những kẻ sẽ học lên cao. Bởi vì quá nửa lớp là những “bé ngoan” đang học để thi đại học.

Cũng có những đứa ngồi trong lớp chơi game hoặc cắm tai nghe nhạc. Nhưng đó là chuyện của lớp khác. Tôi không định nói là tôi nghi ngờ gì việc một lớp như vậy và một lớp như lớp mình có thể tồn tại trong cùng một ngôi trường, mà là tại đây, học sinh được phân loại theo học lực từ năm đầu, và lớp nào có số học sinh không thi đại học chiếm phần đa cũng có nghĩa ở lớp đó kiểu dự thính trên được thầy cô âm thầm chấp nhận, miễn không làm phiền đến những học sinh khác. Chỉ có điều đó lại là thứ không được chấp nhận trong lớp của tôi. Tôi thì chỉ nhìn cái cặp treo bên hông bàn và nghĩ đến chiếc máy nghe nhạc. Giá có thể cắm tai nghe vào thì hẳn là loáng một cái sẽ hết giờ rồi không cho vào máy nghe nhạc của mình những bản nhạc mà là những mẩu rakugo[1]. Tôi thích nhất là nghe rakugo của những nghệ nhân nổi tiếng.

Dĩ nhiên, tôi cũng nghe nhạc, nhưng trong lúc này, thứ tôi muốn nghe nhất định là rakugo!

“Giá mà…” - tôi nghĩ thế nhưng chẳng có dũng khí để cho tay vào cặp lôi cái máy nghe nhạc ra. Mà không, không hẳn là không có đủ dũng khí, vốn dĩ tôi cũng chẳng muốn làm những việc như thế. Chẳng phải tự khen gì đâu nhưng tôi thuộc kiểu không thích thú gì những hành vi tương tự.

Do đó, giờ học đối với tôi chẳng mang lại gì ngoài chuỗi lê thê những sự chịu đựng và những phép tính phân số.

Người đã làm một cuộc cách mạng nho nhỏ cho cái đứa tôi đó là thầy Miyashita.

Kì mùa xuân năm lớp 11, tôi chọn môn Lịch sử Nhật Bản và lần đầu bước chân vào lớp thầy Miyashita. Buổi học đầu tiên, thầy đã viết lên bảng hai câu tiếng Anh và bảo cả lớp hãy ghi vào trang đầu và trang cuối vở mình:

“Be the change you wish to see in other people.”

“Live as if you were to die tomorrow.

Learn as if you were to live forever.”

Rồi thầy lại dành ra cả tá thời gian nữa để giải thích những câu tiếng Anh đó: nào là “các câu trên đều bắt đầu bằng động từ nên đó là câu mệnh lệnh”, nào là “ngay trước chủ ngữ và động từ giữa câu có danh từ nên đây là rút gọn của đại từ quan hệ” hay “câu này dùng mẫu câu giả định nên…”

“Câu đầu tiên có nghĩa là ‘Hãy tự mình trở thành sự thay đổi mà mình muốn thấy ở người khác’, câu tiếp theo nghĩa là ‘Hãy sống như thể ngày mai bạn sẽ chết, hãy học như thể bạn sẽ sống mãi’.”

Chắc chắn, vào giây phút đó, hơn nửa lớp đã quên mất rằng đây là giờ Lịch sử.

Đó là người lớn đã nhóm lên ngọn lửa trong tim tôi.

Đối với tôi, từ trước đến giờ, và kể cả về sau, thầy Miyashita là người duy nhất làm được việc đó.

Mỗi khi học giờ của thầy, tôi lại yêu quý thầy hơn.

Thầy Miyashita thỉnh thoảng lại nói những điều rất ngầu trong giờ học. Chẳng hạn, với đứa than thở cố gắng mãi mà điểm số vẫn vô vọng, thầy sẽ nói: “Gió ngược chiều thổi mạnh chính là bằng chứng cho việc em đang chạy đó. Hãy ưỡn ngực tự hào!”. Hoặc là, với những đứa đang lạc lõng vì thấy sự tồn tại của mình thật nhỏ bé, thầy sẽ nói: “Có thể các em nghĩ rằng nếu mình mình biến mất thì thế giới này cũng chẳng có gì thay đổi. Thật ra thì ngay bây giờ, cũng có thể nếu em biến mất thì chẳng có gì thay đổi thật. Nhưng các em không được quên rằng nếu các em tiếp tục sống thì thế giới này sẽ vô cùng thay đổi. Không được phép đánh giá mình chỉ bằng khả năng ở hiện tại. Bởi vì chắc chắn các em của tương lai sẽ làm được những điều to lớn mà chính mình hiện tại cũng không tưởng tượng ra nổi, sẽ trở thành những người lèo lái hạnh phúc của rất nhiều người. Các em đừng quên rằng mình chính là những mảnh nhỏ có khả năng trở nên vĩ đại vào ngày mai. Con người là loài sinh vật sẽ đạt được những thay đổi kì diệu vì biết cuộc đời này chỉ được sống một lần. Đừng coi thường khả năng của mình năm năm sau!”

Những lời thầy nói chạm đến gốc rễ của mọi vấn đề. Cộng thêm vẻ mặt ân cần, thầy như thể đang đọc cả tâm hồn tôi vậy.

Đương nhiên, cũng có những đứa ghét thầy Miyashita với những lời nhiệt thành ấy, nhưng tôi thực lòng bị thuyết phục. Tôi thấy lối suy nghĩ đó thật bảnh. Cứ nghe thấy câu “các em này!” là tôi lại nổi da gà. Cái trải nghiệm ấy lần đầu tôi trải qua cũng là tại những giờ học của thầy.

Mỗi khi gặp được những “lời nói gây chấn động trái tim” như thế, tôi lại cố gắng chép vào vở. Chẳng biết từ bao giờ, tôi đã muốn làm một quyển vở có lề đầy ắp những lời nói lay động được tâm hồn ấy. Phải chăng việc đó cũng đúng với dụng ý của thầy Miyashita khi đã bảo chúng tôi chép hai câu tiếng Anh vào vở hôm đầu tiên?

Tôi đoán thầy Miyashita là giáo viên trẻ nhất trong số những thầy cô tôi đã gặp. Dù có bị nói là sinh viên thầy vẫn gật đầu nhận nên trong thế nào tôi cũng thấy thầy như mới đôi mươi. Dù vậy, thầy cũng là người tôi kính trọng nhất với tư cách là một người thầy. Nói thế nào đi chăng nữa, thầy Miyashita luôn khác với các giáo viên còn lại.

Những thầy cô khác, khi nói về tương lai họ nhất định sẽ bảo:

“Thời các em sẽ khó khăn lắm đấy. Tội quá.”

“Thời đại từ giờ trở đi sẽ vất vả lắm đấy. Vì thế nếu các em không nghĩ đến việc học hành tử tế, vào được những trường đại học tốt rồi đi làm ổn định thì…”

Dẫu với chúng tôi, việc cứ nghĩ về tương lai rồi thấy bất an là sự thật, nhưng tôi thấy lúc nói những điều đó, những thầy cô ấy thật lạnh lùng, như thể đó là chuyện của người khác ở đâu đó xa xôi vậy.

Tôi cứ có cảm giác như họ đang nói “thời của các em”, “từ giờ trở đi” nghĩa là “không phải thời của chúng tôi”. Hẳn cũng có những thầy cô thật sự đã nói với ý đó.

Thế nhưng thầy Miyashita thì khác.

“Này các em, trở thành người lớn tuyệt lắm!

Các em sẽ có thể sống làm điều mình thích.

Nhất là thời đại từ giờ trở đi, thế giới sẽ trở thành một chốn mới lạ mà không có những thứ nguyên tắc của lúc này nữa, phải thế không?

Chắc chắn là sẽ thú vị lắm đấy. Các em hãy lớn nhanh lên!

Bởi vì các em trở thành người lớn thì tôi cũng sẽ dạy các em nhiều điều hơn nữa.”

Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được ánh sáng của hi vọng tương lai trong lời nói của một người lớn. Và tôi cũng đã nhiều lần được những lời ấy cứu rỗi. Đó là trải nghiệm của một người nhận ra rằng tương lai đã hóa hạnh phúc đến nhường ấy chỉ bởi họ đã tìm thấy một tia hi vọng duy nhất.

Thầy cũng nói với tôi thế này:

“Trên thế giới này, rất nhiều người không nhìn thấy tương lai.

Thế nhưng chẳng phải riêng gì lúc này, mà vốn từ trước đến nay tương lai vẫn là thứ thường không được định trước. Với chúng ta, tương lai lúc nào cũng đã là một khoảng trống.

Cuộc đời mỗi người sẽ khác hẳn nhau phụ thuộc vào việc người ta lấp chỗ trống đó bằng cái gì.

Những người dùng bất an để lấp khoảng trống tương lai sẽ hành động để mưu cầu sự ổn định. Sau đó, khi xảy ra chuyện gì nằm ngoài dự tính, họ sẽ đổ lỗi cho người khác.

Ngược lại, cũng có người lấp khoảng trống ấy bằng hi vọng Những người kì vọng vào tương lai là những người dám lựa chọn sự thách thức. Đương nhiên, có thế thứ dang chờ đợi họ ở phía trước cũng không phải là điều họ đã dự tính. Thế nhưng, người đã lựa chọn thử thách sẽ không đổ lỗi cho người khác Người đó sẽ thận trọng xem xét lại tất cả những gì mình đã làm để tìm ra lỗi sai. Bài học của cuộc đời có được là chính vào những lúc như thế.

Với những người có dũng khí để thử sức với điều mình muốn làm thì thứ đang chờ đợi trong tương lai là những ngày đầy ắp niềm vui, nhiều hơn cả những gì các em hiện có thể tưởng tượng ra nữa.

Điều này chắc chắn không sai.”

Chính vì tin vào những lời nói của thầy Miyashita mà thằng tôi của lúc ấy đã sống với niềm tin vào tương lai. Nếu không gặp những lời ấy từ thầy thì hẳn là tôi vẫn cứ sống mãi với ấn tượng về một tương lai đen đặc.

Tôi đã luôn nghĩ rằng mình quá đỗi hạnh phúc vì có được cuộc gặp gỡ đó.

“Nhật Bản là một đất nước tuyệt vời. Hầu như các quốc gia khác trên thế giới đều khen ngợi và ngưỡng mộ những gì thuộc về Nhật Bản.”

Những điều như thế tôi lần đầu được nghe cũng từ thầy Miyashita.

Từ tiểu học rồi đến trung học, lúc nào tôi cũng được dạy những điều ngược lại.

Vì thế, tôi học đến nửa chừng học phần lịch sử mà mình yêu thích rồi nhưng lại mất hứng và cuối cùng cũng bỏ. Trái lại, môn Lịch sử Nhật Bản được dạy bởi thầy Miyashita đã cho tôi thêm dũng khí và sức mạnh.

Dù thế nào, thầy Miyashita cũng là người lớn duy nhất khiến tôi cảm nhận được rằng “tương lai rất tươi sáng”. Đó không phải là sự thân thiết theo kiểu cá nhân, tôi thật sự kính trọng thầy, và từ sâu thẳm trong tim, tôi biết ơn thầy.

Cho đến một ngày nọ…

Tôi đã vì một chuyện xảy ra mà nghi ngờ và ghét bỏ thầy Miyashita. Chuyện đó, nói một cách đơn giản, hình như là “ghen”…

***

Có một điều đã mãi tồn tại ở đó, và cho đến lúc đó tôi vẫn không nhận ra.

Nếu nói là điều đó giống như bông hoa nở tuyệt đẹp trong khoảng sân trước cửa nhà ai trên đường đến trường thì có hơi văn hoa quá không nhỉ?

Đó là điều mà trước khi tôi để ý nó chẳng hề tồn tại trong thế giới của tôi, nhưng một khi đã lỡ nhìn thấy thì chỉ riêng việc nhìn ngắm thôi cũng trở thành niềm vui mỗi ngày.

Vào thời gian ấy, một cách từ từ tôi dần nhận ra sự tồn tại của điều đó.

Đúng vậy, là một cô gái.

Khi học kì mới bắt đầu được hai tuần, trong một khoảnh khắc, trái tim tôi đã bị cô bé dễ thương cùng lớp cướp mất.

Tên cô ấy là Nagamori Manae.

Nghe đâu cô bé ấy chuyển trường đến đây vì công việc làm ăn của ba.

Trong cái lớp học mà suốt từ năm lớp 11 đến giờ không có mấy thay đổi, việc để ý đến một cô bé dễ thương lần đầu xuất hiện giữa đám bạn bè hẳn cũng là lẽ thường, nhưng thích đến nỗi cứ nhìn mãi không rời thì mới là chuyện xảy ra sau hai tuần bắt đầu kì học.

Mà nhân đây, tôi tên là Ifuku Daisuke.

Trong lớp có 40 học sinh, quy định chung là con trai tên bắt đầu bằng chữ “A” sẽ có số thứ tự trong danh sách là 1. Do đó, mỗi khi kì học mới bắt đầu, tôi chắc chắn sẽ ngồi ở bàn thứ hai hoặc ba dãy ngoài cùng bên trái[2]. Năm nay số thứ tự của tôi là 2. Số 1 là Akusawa. Đại khái vị trí của tôi là có thể chống tay lên khung cửa mà nhìn ra sân tập.

Trong khi đó, tên bắt đầu bằng chữ cái “Na” lại ngồi phía cuối. Chỗ ngồi của cô ấy là bàn thứ hai từ cuối lên ở dãy thứ hai tính từ phía hành lang.

Nếu ta đứng ở giữa lớp, phía bên trái là bên của nam, phía bên phải là của nữ.

Chỉ điều ấy thôi cũng đủ để thấy chúng tôi ở hai thế giới khác nhau rồi. Nhưng trớ trêu thay, thêm vào đó, ngồi ở phía cửa sổ đầy nắng nhìn ngược sáng qua phía hành lang, nửa căn phòng tính từ giữa lớp ra phía đó rất tối khiến tôi chẳng thấy được gì. Trong cùng một phòng học nhưng tôi thấy mình ở một thế giới hoàn toàn khác với cô ấy.

Chính vì vậy, cho đến ngày hôm ấy, tôi vẫn chẳng quan tâm gì tới cái thế giới ở nửa bên kia lớp học.

Vào năm học mới được hai tuần thì lớp đổi chỗ. Chỗ ngồi mới của Nagamori Manae là ghế cạnh tôi. Vào cái giây phút cô ấy tới bên tôi, trái tim tôi đã bị cướp mất.

Tôi có thể thấy mái tóc xoăn lọn mềm mượt xõa trên vai nàng lấp lánh trong nắng. Cần cổ nàng mảnh mai, trắng trẻo sau cổ áo mới trắng tinh. Tôi tự nhủ rằng những điều quá đỗi kỳ diệu thì chẳng thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng cùng lúc đó, tôi đã thực sự làm được điều này. Chỉ cần nhìn nàng là trái tim tôi nhảy loạn lên, góc nào đó trong dạ dày bỏng rạo rực và tôi sẽ căng thẳng vô cớ.

Ba tôi có tiếng ở văn phòng là người luôn đoán biết được mấy chuyện tình yêu. Để ý thấy chuyện đó, tôi về nhà kể với mẹ. Thế mà mẹ lại lảng “Thôi thôi, ông đi làm cơm đi cho tôi nhờ!” nên tôi biết tôi đoán trúng phóc rồi.

“Muốn hỏi sao ba biết không?”

Ba đã có lần mỉm cười tinh quái và ghé sát mặt vào tôi. Dù tôi trả lời “Không, con chả cần” nhưng ba bắt đầu nói mà chẳng chút bận tâm.

“Đó là cảm giác về khoảng cách. Có một thứ được gọi là khoảng cách chấp nhận được giữa nam và nữ. Chúng ta cần làm cho cái vạch mờ đó trở nên rõ ràng. Nó khác với khoảng cách khi ta nói chuyện với người mình thích hay ghét. Đó cũng không phải là khoảng cách giữa người có hảo ý và người có quan hệ với mình. Khi người ta vượt qua khoảng cách đó và đi vào lòng đối phương, chỉ cần quan sát xem sự thay đổi gì đang diễn ra với cả hai thì tự khắc sẽ hiểu.”

Ba ghé mặt tới gần tôi hơn nữa, nói:

“Nếu hai người vượt qua khoảng cách, tiến lại gần nhau nói chuyện mà không thấy căng thẳng và thay đổi cảm xúc thì chắc chắn họ đang hẹn hò. Cái khoảng cách đó là khoảng cách giữa nam và nữ. Con có thể thử đứng trong cự li đó nói chuyện với nhiều người mà xem.”

Vừa đẩy ba đang nồng nặc mùi bia ra vừa vâng dạ qua loa nhưng trong đầu, tôi đã kịp ghi chép lại thật cẩn thận những điều đó vào “cuốn sổ tâm hồn”.

Từ đó trở đi, tôi thành ra mẫn cảm với những điều thuộc về cảm giác yêu đương và khoảng cách. Trên thực tế, chính vì thế nên Nagamori Manae chỉ đi đến chỗ ngồi kế bên thôi mà cái kim trong chiếc đồng hồ tình cảm của tôi đã nhảy quá lên mức “thích”, đến mức không thể tiến thêm nữa.

“Những quy tắc của cảm giác về khoảng cách thật đáng sợ…”

Tuy thế, điều đó không có nghĩa là tôi có thể bắt chuyện với nàng.

Người ta vẫn cho rằng tôi là đứa nhanh nhẹn vui vẻ có thể dễ dàng bắt chuyện với bất cứ ai. Vậy mà với cô bé mình thích, tôi lại căng thẳng đến mức chẳng thể tự mình bắt chuyện hay làm gì đó tương tự.

Vì thế, từ lúc nàng xách cặp chuyển đến ngồi bàn bên cạnh, chúng tôi chỉ nói với nhau được vài ba câu rồi đến giờ vẫn không có gì hơn. Đã thế, đấy lại còn là do nàng mở lời trước: “Mình là Nagamori Namae. Mong cậu giúp đỡ cho.”

Đôi má bầu bĩnh của nàng có lúm đồng tiền. Khi nàng im lặng, tôi có cảm giác quả đúng là người Tokyo, có gì đó hơi khó gần, và vẻ ngoài nàng trông cũng có vẻ lạnh lùng, tính cách nàng trầm mặc, điềm tĩnh. Thế mà chỉ cười một cái, nàng bỗng trở nên vô cùng thân thiện và thoắt hóa một cô bé… hơi hơi dễ thương.

Trong khi để cho mình bị cuốn vào nụ cười ấy, tôi cũng cố làm ra vẻ bảnh bảnh mà miệng chỉ phát được ra tiếng “Ơ, à, ừ…”

Tôi có một có bé dễ thương ngồi bên cạnh! Điều bé nhỏ ấy cũng khiến tôi thấy cuộc sổng của mình rực lên màu hoa hồng.

Cuộc sống trong trường học của tôi đã trở thành những ngày khấp khởi vui sướng đối lập hoàn toàn với ấn tượng tối tăm về những con mọt học hành thi cử.

“Ước sao lần đổi chỗ tiếp theo sẽ không bao giờ đến…” - Kể từ hôm đó, mỗi ngày tôi đều nghĩ như vậy.

Học sinh lớp tôi kể từ năm lớp 11 gần như chẳng có thay đổi gì nhưng chỉ cần tăng thêm một người là nàng thì bầu không khí đã thay đổi hoàn toàn. Đó không phải vì tôi đang sung sướng được ngồi cạnh nàng đâu. Đó chắc chắn là cảm nhận của tất cả mọi người.

Tôi chẳng thể diễn tả nổi cái gì đã thay đổi, tuy nhiên việc không khí lớp đã thay đổi chỉ vì có thêm người là chuyện có thật.

Đó là điều tôi đã từng cảm nhận được khi sinh hoạt câu lạc bộ. Chỉ một người nghỉ thì không khí sẽ không được như mọi ngày. Tôi cảm nhận được không khí chùng xuống. Tôi đã từng trải qua cảm giác này. Chẳng biết từ khi nào tôi đã thầm khao khát được trở thành “một người” như thế, nhưng tôi thì vẫn chưa biến thành người đó được.

Trong lớp này, chính nàng mới là “một người” đó. Nhưng không phải vì nàng là người nổi bật thu hút sự chú ý. Thật kì lạ.

Vào tiết thứ tư của ngày thứ tư sau khi chuyển chỗ, chúng tôi có giờ Lịch sử Nhật Bản đầu tiên của lớp 12.

“Thầy Miyashita sẽ nói những gì nhỉ?” - Tôi đã kì vọng thật nhiều vào giờ học đầu tiên ấy. Và tất nhiên, tôi đã thủ sẵn một quyển sổ mới chỉ để dành cho ngày này.

Tôi liếc nhanh qua bên cạnh. Nàng đã đặt một quyển sách giáo khoa Lịch sử Nhật Bản là lạ mà tôi chưa gặp bao giờ lên bàn. Chắc là vì vừa chuyển trường nên chưa kịp mua sách giáo khoa, tất nhiên rồi.

Quyển Sử Nhật Bản của nàng dán hàng tá nhãn đủ màu, kẹp một đống tài liệu và giấy ghi nhớ dày gấp đôi quyển sách gốc.

Tôi bất giác lên tiếng:

“Cậu thích học sử Nhật à?”

Nàng quay về phía tôi mỉm cười.

Khi nàng quay lại, hương thơm từ mái tóc bồng bềnh của nàng dịu dàng phả vào tôi. Tôi bất chợt khựng lại.

“Mình hả? Cậu thấy đấy, mình là cô nàng cuồng Sử. Nghiện như một otaku[3] vậy.” - Nàng vừa đáp vừa cười.

Tôi bỗng thấy mừng. Giáo viên sử Nhật Bản của trường này tuyệt lắm nhé! Nhất định thầy sẽ làm cho cậu thích Sử hơn bất kì giáo viên nào khác. Tôi tự nghĩ, miệng cười gian.

Y như cảm giác của một đứa nhỏ đang tự mãn về người thân và gia đình mình vậy.

“Giáo viên dạy sử Nhật thế nào? Cậu thích chứ?”

Nàng lại mở lời bắt chuyện với thằng tôi mặt vẫn đang mỉm cười thích chí.

“À…, ừ thì… thầy có chút kì quặc và hấp hấp, nhưng mình thích.”

Nàng mỉm cười vui vẻ:

“Người kì quặc hả? Haha, mong đợi quá. Sao giờ học mãi chưa bắt đầu nhỉ?”

Cuộc nói chuyện của chúng tôi kết thúc ở đó.

Chuông reo, thầy Miyashita bước vào. Đồng thời, lớp trưởng hô to mệnh lệnh:

“Cả lớp, đứng! Chào thầy. Ngồi xuống!”

Đợi kha khá thời gian cho cả lớp ngồi xuống hết, tiếng bàn ghế chạm sàn nhà quen thuộc lắng lại, thầy Miyashita mới cất tiếng:

“Con người từ khi sinh ra đã có một vai trò gì đó. Tôi nghĩ thế.”

Là cách vào bài đột ngột y như mọi lần. Là phong cách Miyashita, không bao giờ bắt đầu buổi học bằng những lời “Nào, từ hôm nay kì học mới bắt đầu…” hay “Các em, hôm nay chúng ta sẽ học về thời Edo” như thường thấy ở các thầy cô khác.

Tôi lại liếc sang phía Nagamori. Nàng như thể vừa bật cười, đôi mắt tròn xoe hướng về phía tôi. Nhưng tôi lập tức quay về phía trước, tiếp tục nghe chăm chú như thể nuốt lấy những lời của thầy Miyashita.

“Điều đó có nghĩa là các em đang sống để hoàn thành vai trò đó.

Việc đi làm cũng giống như vậy. Đó là các em đang hoàn thành vai trò của mình từ khi được sinh ra. Bây giờ, chúng ta hãy cùng nhìn vào những vĩ nhân được sinh ra ở đất nước này, những người đã hoàn thành vai trò của mình và ra đi.

Một trong những cái hay của việc học sử là chúng ta có rất nhiều tấm gương tương xứng với niềm tin rằng con người được sinh ra là để hoàn thành vai trò của riêng mình.”

Thầy Miyashita nhìn vào từng ánh mắt, mỉm cười mãn nguyện.

Cả lớp đều ngẩng đầu lên, hòa làm một.

Chỉ còn sự tĩnh lặng như mặt hồ.

Bầu không khí này, trong số những người tôi biết, chỉ thầy Miyashita mớicó thể tạo ra.

“Đoạn này được chưa?”

Vào giây phút thầy Miyashita tiếp lời đế xóa tan sự căng thẳng, Nagamori bỗng giơ tay.

Thầy Miyashita thoáng ngạc nhiên trong tích tắc rồi lập tức mỉm cười, với thầy, có lẽ việc chỉ nói một câu nói đệm mà cô học sinh mới chuyển trường đã giơ tay quả thật gây ấn tượng mạnh chăng?

Tôi cũng ngạc nhiên. Theo tôi biết, đây cũng là lần đầu nàng giơ tay trong giờ học.

“Sao thế Nagamori?”

“Vai trò của thầy là gì ạ?”

“Ồ…”

Lời xì xào bàn tán vang lên. Chính tôi cũng tham gia vào sự ồn ào ấy.

Một câu hỏi táo bạo đường đột Một hành động khác hẳn bình thường mà nếu không phải học sinh chuyển trường thì hẳn không thể làm được. Một sự căng thẳng thú vị.

“Nếu con người nghiêm túc và chân thành, họ có thể làm được những điều to lớn đến mức không thể tin nổi. Vậy nhưng hầu hết mọi người đều đang nghĩ là ‘Kiểu gì mình cũng không làm được đâu’.

Họ không nhận ra rằng người nhấn phanh kìm giữ tâm hồn của mình chính là bản thân mình.

Vai trò của tôi là tháo dỡ cái phanh trong tâm hồn của những học sinh tôi gặp. Các em có thể làm được bất kì điều gì.”

“Ồ…”

Tiếng xì xào lại vang lên lớn hơn.

Nàng nhìn khuôn mặt thầy Miyashita gật đầu thật mạnh. Đôi mắt mở to đang ướt. Tôi đã được chứng kiến một cảnh tượng cảm động.

“Có vẻ ổn rồi nhỉ. Nào, thế bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu bằng một người đã kết thúc cuộc đời sau khi làm tròn vai trò của mình. Sakamoto Ryouma. Và để tìm hiểu được người này, đầu tiên, chúng ta không thể không bắt đầu từ năm Kaei thứ 6[4].”

“Chiến hạm của Perry[5] cập cảng.” - Tôi thầm reo lên trong đầu. Cùng lúc đó, đập vào mắt tôi là chuyển động của tay nàng.

Nàng cầm một trong những tờ giấy nhớ gắn ở sách, thoắt cái mở cuốn sách ra. Trong đó có bức ảnh tuyệt đẹp của Phó Đề đốc Perry. Tôi thật lòng vui mừng với phản ứng ấy của nàng.

Quả nhiên không hổ danh Cô nàng cuồng Sử tự phong.

Từ đó trở đi, cứ hết tiết thứ tư của ngày thứ năm là nàng sẽ nhanh chóng lên bàn giáo viên chỗ thầy Miyashita để hỏi thêm về nội dung kiến thức trong giờ học.

Những học sinh thích giờ học của thầy Miyashita thấy vậy cũng tập trung lại khiến cho quanh bàn giáo viên lúc nào cũng có khoảng mươi người. Cảnh tượng này năm lớp 11 chẳng bao giờ có.

Tôi cũng muốn chui vào cái vòng vây xung quanh thầy nhưng hầu hết đám này là con gái, mà mấy đứa con trai trong đó tôi cũng chẳng thân nên cuối cùng cũng không tham gia mà chỉ lúi húi chuẩn bị cơm hộp. Tuy thế, tai tôi vẫn hướng về phía bàn giáo viên.

Mỗi khi đám học sinh vây quanh, thầy Miyashita lại nói những điều thú vị mà thầy đã không nói trong giờ. Tôi nhớ luôn cả những điều ấy để về nhà chép vào sổ.

Đôi khi cũng có những câu chuyện chẳng liên quan gì luôn.

Lần trước, có một nhỏ bạn còn hỏi những câu vớ vẩn như kiểu “Thầy ơi, thầy chưa kết hôn ạ?” hay “Mẫu người lí tưởng của thầy là gì?”…

Thầy Miyashita hỏi cắt ngang “Thế em thì sao?”. Nhỏ bạn đó liền trả lời chữa ngượng bằng tên một nhóm thần tượng: “Anh Yamashina của nhóm Big Waye ạ.”

Thầy cũng hỏi Nagamori, lúc ấy đang đứng cạnh: “Còn Nagamori?”. Nàng đáp một cách đầy chủ ý mà chẳng hề do dự: “Một người sống để suy nghĩ những điều to lớn làm thay đổi đất nước này chắc cũng được đấy ạ. Phải rồi, là người như thầy Miyashita” khiến mọi người xung quanh cười vang.

“Cô bé này nói thế chắc có ý chế giễu tôi đây.” - Thầy Miyashita nói như thể có chút bực bội nhưng khi bước ra khỏi lớp vẫn vui vẻ: “Vâng, tôi chịu thua”.

Từ đó trở đi, tôi bỗng căm ghét cụm từ:

“Một người sống để suy nghĩ những điều to lớn làm thay đổi đất nước này.”

Tôi nghĩ đàn ông thật sự là một sinh vật đơn giản. Nói một cách dễ hiểu thì là “ngốc”.

Tôi đã từng nghĩ mình là một thằng cứng đầu. Mà không, thực tế thì tôi vẫn sẽ nghĩ rằng tôi cứng đầu. Ba mẹ tôi cũng thường nói thế. Những điều như kiểu: “Vì mày cứng đầu nên…”

Thế mà thằng tôi cứng đầu đó lại chỉ vì một lời nói của một cô gái mà đùng một cái thay đổi hẳn phương hướng tương lai.

Câu chuyện “đàn ông là thứ sinh vật đơn giản” là điều thầy Miyashita đã từng nói hôm nào đó:

“Trong số đàn ông Mỹ có rất nhiều người lực lưỡng cơ bắp vì phụ nữ Mỹ nhiều người thích đàn ông lực lưỡng. Còn các cô gái Nhật thích đàn ông đẹp như thần tượng nên giai Nhật đều cố gắng bắt chước kiểu tóc và thời trang của thần tượng. Vì thế, giá con gái Nhật bảo rằng: ‘Người đọc sách trông thật bảnh’ thì đàn ông Nhật sẽ trở thành hiệp hội độc giả đông đảo nhất thế giới nhỉ.”

Cái lúc thầy nói với vẻ đùa cợt ấy, tôi đã thật sự nghĩ rằng đó không phải chuyện đùa. Dù thế nào đi chăng nữa, cho đến lúc đó, tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện như vậy.

Tôi thì trước giờ cứ nghĩ chỉ cần tốt nghiệp đại học, lấy kiếm tiền làm thú vui, mua được thứ mình muốn là đủ.

Đương nhiên, thời buổi này thì những điều như thế chắc cũng khó khăn. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn luôn nghĩ rằng giải pháp có thể đang ở đâu đó. Hiện tại nó ở đâu thì chưa biết nhưng nếu có thể vào đại học thì sẽ tìm thấy thôi. Bởi dù sao thì mình vẫn còn những năm năm nữa cơ mà.

Vậy mà một lời nói của nàng đã thay đổi phương hướng cuộc đời tôi.

“Một người sống để suy nghĩ những điều to lớn làm thay đổi đất nước này.”

Để trở thành như thế thì phải sống và nghĩ cái gì nhỉ?… Tôi chẳng có chút manh mối nào hết.

Trở thành đại gia? Chính trị gia? Hay nghệ sĩ?

Tôi cần nỗ lực hết sức mình để trở thành con người nàng thích.

Tôi đã chẳng biết phải làm gì để trở thành người như vậy thì chớ, “điều to lớn” mà nàng nói tới là gì tôi cũng hoàn toàn không hiểu. Tôi chỉ biết từ cái ngày ấy, mục tiêu cuộc đời tôi đã trở thành như thế:

“Sống để suy nghĩ những điều to lớn làm thay đổi đất nước này.”

Có những khi chẳng hiểu sao tôi tự nói với mình điều đó như thể đang say vậy.

***

Cơ hội để tôi có thể trò chuyện tự nhiên với nàng lúc nào cũng là do Chika mang lại.

Takahashi Chika là bạn cùng lớp tôi năm lớp Mười. Cao, phong cách. Nếu thêm vào cả những mĩ danh như đội trưởng đội bóng mềm[6], hợp với kiểu tóc ngắn… thì dĩ nhiên cô nàng sẽ có nhiều anh theo đuổi. Nhưng tôi đã nhiều lần thấy cô nàng thẳng thừng từ chối: “Tôi không phải người như thế đâu, nên là…”

Tính cách cô ấy phóng khoáng nên tôi có thể thoải mái nói chuyện mà không cảm thấy chút khác biệt nào về giới tính. Có một cô bạn như thế thật sự có ích.

Thật ra thì Chika và Nagamori học cùng trường tiểu học, và hình như vốn đã cực thân thiết.

Chika lúc nào cũng bận rộn với hoạt động ngoại khóa nên không thể về cùng hay thường xuyên đi với Nagamori nhưng một tuần cũng ba, bốn lần qua chỗ Nagamori vào giờ ăn trưa và những lúc như vậy, hai cô gái lại rộ lên vui vẻ những câu chuyện mà chỉ họ mới hiểu.

Cô nàng thật sự có ích vì luôn để dành những khoảng thích hợp để kéo tôi vào các câu chuyện.

“Này Dai-chan, cậu lại nói toàn những chuyện khiêu dâm làm Manae bối rối hả?” - kiểu như vậy. Nội dung chung chung thì tôi sẽ luôn vừa nói “Đừng nói chuyện dở hơi nữa. Tôi nói chuyện khiêu dâm khi nào?” vừa thầm cảm ơn Chika đã dành thời điểm để tôi nhảy được vào: “Hay lắm Chika!”

Nagamori thì sẽ cười đầy ẩn ý: “Ê Ifuku, thật thế á?”, vừa vặn người, cố tạo khoảng cách. Nhưng tôi hiểu được rằng nàng cũng đang vui vẻ với câu chuyện.

Dù chỉ là từng chút một, nhưng tôi cũng đã dần dần nói chuyện bình thường được với nàng. Mối quan hệ giữa chúng tôi có chút thay đổi nhỏ khi kết thúc kì thi thử đầu tiên sau Tuần lễ vàng[7].

Thầy giáo gọi tên học sinh trong lớp và bỏ sót lại một số người. Nagamori cũng nằm trong số đó. Năm ngoái, khi lần đầu bị bỏ lại tôi cũng đã không hiểu lí do. Sau đó tôi mới biết chúng tôi bị bắt ở lại trong lớp để thầy chủ nhiệm nói chuyện với từng đứa và có vẻ như là đó là những người đã chọn nguyện vọng I là “trường đại học tư ở thành phố”.

Chúng tôi bị bắt ở lại là để nghe bài thuyết giáo dài lê thê về chuyện: “Việc đi xa thế thì cần thiết ở chỗ nào.”

Tư duy các thầy cô ở cái trường này thật kì cục. Cứ như thể họ nghĩ rằng việc đi học ở trường Đại học quốc lập Ehime ở Matsuyama là niềm hạnh phúc duy nhất và to lớn nhất vậy.

Năm ngoái, tôi bị gọi ra cũng chỉ vì đăng kí nguyện vọng I là một trường tư ở Tokyo.

“Dù em có đến Tokyo thật đấy nhưng cuối cùng thì cùng lại chơi chứ chả học hành gì đâu. Vừa vất vả cho ba mẹ em phải gửi tiền trợ cấp, vừa khó tìm việc. Thế thì thà thử chọn Đại học Ehime. Rồi sau này làm việc ở ủy ban tỉnh cũng là điều đáng mơ ước đấy chứ hả. Còn nếu em chọn làm giáo viên ở trường học như các thầy cô thì làm ngay tại địa phương của mình là nhất chứ còn gì. Tại đây thì em chọn gì tương lai cũng sẽ ổn định. Tôi nói thế là muốn tốt cho em thôi, nên là cứ quyết thế đi!” - Thầy nói đi nói lại mấy điều đó không biết bao nhiêu lần.

Với cái thằng chẳng hứng thú gì làm ở cơ quan hành chính hay làm giáo viên như tôi thì dù bị nói là “muốn tốt cho tôi” nhưng tôi cũng chả thấy chút sức hấp dẫn nào hết.

“Haa…” - Tôi vừa mới trả lời nửa vời thầy chủ nhiệm đã nhoài người lên nhấn mạnh thêm:

“Mấy đứa ở tuổi các em chắc là muốn lên thành phố để chơi chứ gì? Tôi chỉ nói ra điều tốt cho em thôi. Em hãy chọn trường quốc lập ở địa phương đi. Sau này kiểu gì các em cùng cảm ơn những gì tôi nói hôm nay đấy.”

“Em sẽ thử về nhà nói chuyện với ba mẹ.” - Lúc nào tôi cũng đánh trống lảng như thế.

Nghĩ đến việc lại phải chờ cái giờ khắc đó đến là tôi đã phát ngán. Thế nhưng chả hiểu thứ tự thế nào mà người cuối cùng còn lại là tôi và Nagamori nên tôi bỗng thấy sung sướng, trái hẳn với quãng thời gian chờ đợi phiền phức nãy giờ.

Hình như nguyên vọng I của nàng là một trường đại học ở Sendai.

Những người sống ở Ehime học trường này hình như chưa ai đến Sendai.

“Cái trường này chỉ nói những điều nhảm nhí phiền phức. Mình xin lỗi.” - Tôi làm điệu bộ chán chường rồi tuyên bố lời xin lỗi như thể tôi là đại diện của cái trường này vậy.

Nàng cười đáp:

“Có phải tại cậu đâu.”

“Dù sao thì, sao lại là Sendai?”

“Ồ, bí mật.”

“Càng bí mật thì càng quan tâm đó.”

“Chà, không phải lí do bình thường nên mình cũng đã quyết sẽ không nói.”

“Không bình thường?”

“Đến lúc đó mình sẽ bật mí. Giờ thì không được. Mà Ifuku thì sao? Cậu viết trường nào thế?”

“Mình ấy hả. Trường K.”

“Ế, thật hả? Sao lại là trường K?”

“Chẳng có lí do gì đặc biệt cả. Nếu nói ra thì có lẽ là… mình nghĩ đấy là nơi tập trung những thành phần đang nghĩ những thứ to lớn làm thay đổi đất nước này… nhỉ.” Tôi nói rồi thoáng nhìn Nagamori.

Hẳn là nàng không biết rằng tôi biết kiểu người nàng thích.

Nàng nhìn tôi chằm chằm rồi nở nụ cười, nói một câu mà tôi cũng không dám ngờ:

“Này Ifuku, mai rỗi không?”

“Ơ, mai mình chỉ định qua thư viện học thôi nhưng…”

“Ồ, vậy thì là bận rồi.”

“Không không, không phải thế đâu, rỗi mà… hoàn toàn rỗi.”

“Mai gặp nhau đi.”

“Aa, được thôi nhưng mà… tại sao?”

“Cậu muốn biết phải không? Tại sao lại là Sendai ấy.”

“Á. Ơ ơ… muốn muốn.”

“Được rồi, vậy 11 giờ ngày mai, trước cổng trường tiểu học Minami nhé.”

“À, được.”

Trong khi tôi còn đang bận sửng sốt thì cuộc hẹn đã được quyết định.

Tôi còn đang hồi hộp không rõ đấy có phải lời rủ hẹn hò không thì thầy giáo chủ nhiệm đẩy cửa vào.

“Nagamori, đến lượt em. Em có thể qua đây một lát không?”

Vâng ạ.

Nàng vui vẻ đáp lại, khẽ vẫy tay về phía tôi.

Khuôn miệng nàng khẽ phát âm “Ngày mai nhé.”

Tôi thì hạnh phúc đến mức có thể nhảy cẫng lên tận trời.

Aa, cảm ơn thần linh.

Ngày hôm ấy, tôi trở về nhà trong tâm trạng quá đỗi hưng phấn, đến mức chẳng ngăn nổi miệng ngoác ra cười. Đến mẹ cũng bảo: “Có chuyện gì vui hả con? Đang tủm tỉm cười kìa.”

Miệng đáp “Không có gì đâu ạ” nhưng mặt tôi vẫn ngẩn ngẩn ngơ ngơ.

Và trên hết, cũng chẳng cần thiết cứ phải chường cái mặt ấy ra cho mọi người trong nhà nên tôi cứ loanh quanh trong phòng, thỉnh thoảng lại nắm tay vào giơ lên trời làm động tác chiến thắng.

Đêm đó, tôi phấn khích đến nỗi chẳng ngủ được.

Trường tiểu học Minami cách nhà tôi khoảng 10 phút đạp xe.

Đứng ở cổng chính của trường, tôi vẫn chưa thấy nàng. Kim đồng hồ vừa chỉ đúng 11 giờ.

Tôi đang bồn chồn sốt ruột không biết nàng sẽ đến từ hướng nào thì bất ngờ có tiếng gọi tên tôi vang lên từ phía sau: “Ifuku!”

Tôi ngoái lại:

“Cậu đến trước rồi à?”

“Ừ, mình đến sớm nên ra hồ ngắm cá chép.”

Cái thằng tôi mới chỉ được thấy nàng trong bộ đồng phục học sinh bỗng bối rối trước cô nàng trong trang phục bình thường. Trông nàng, có thể nói thế nào nhỉ, chắc là gầy. Chiếc váy ngắn bay nhẹ.

Nói một cách chính xác, nàng rạng rỡ chói chang đến mức tôi chẳng thấy gì nữa.

“Nào, đi thôi. Theo mình nào.”

Nàng nói đầy hào hứng, xoay người lại phía sau, bắt đầu bước theo hướng khu lớp học tiến vào giữa sân trường.

Tôi vội vã dựng chiếc xe đạp to tướng của mình bên dãy xe nhỏ của lũ trẻ tiểu học đang chơi trong sân, khóa lại rồi chạy theo nàng.

“Cậu có việc gì ở trường tiểu học à?”

“Sai rồi. Ở đằng sau cơ.”

“Đằng sau?”

“Ừ, mình đi qua đây chỉ vì đi đường này nhanh hơn thôi.”

Tôi còn chưa kịp nhớ ra xem sau trường tiểu học Minami này có gì thì đã nhìn thấy cổng sau.

Ừ nhỉ, hẳn là trường mẫu giáo.

Chúng tôi dừng lại ở cổng trường mẫu giáo Megumi.

Đây là một khuôn viên trường mẫu giáo mới và lạ lẫm trong khu vực này. Nghe đâu nó được thiết kế bởi một kiến trúc sư nổi tiếng nên tòa nhà giống một bảo tàng mỹ thuật hơn là một trường mẫu giáo.

Dù tôi có cố nghĩ rằng chắc đó cũng chỉ là một trường mẫu giáo bình thường chẳng khác gì trường tôi học hồi bé nhưng quả đúng là sau khi được xây dựng lại nó trở nên rất nổi. Đến cả thằng học sinh phổ thông như tôi cũng bị tòa nhà cuốn hút, đến mức nghĩ rằng có khi ở một nơi thế này mình cũng thích học hơn.

“Nagamori đã từng đi trường mẫu giáo này à?”

“Không. Mình là bạn của ngài chủ tịch.”

“Ế? Bạn…?”

Nàng bấm chuông gọi cửa chẳng hề do dự.

“Vâng ạ?”

“Em là Nagamori Manae. Ngài chủ tịch có nhà không ạ?”

“À, chúng tôi đang chờ cô ạ. Xin mời.”

Cùng với giọng nói đó qua điện thoại chuông cửa, tôi còn nghe lạch cạch tiếng khóa máy mở tự động.

Nàng đẩy cửa bước vào. Tôi vừa đi vừa quan sát tình hình từ phía sau lưng nàng. Ở đó có một ông cụ cao hơn tôi tầm 10 phân đang đứng chờ:

“Xin chào, cuối cùng cháu cũng đã đến.” - Vừa nói ông cụ vừa chìa tay ra.

Nagamori lập tức bắt tay ông một cách rất tự nhiên, mà đó gọi là “ôm” cũng được.

Sau đó, ông cụ lại chìa tay cho tôi và nở nụ cười tươi rói:

“Cháu là Ifuku nhỉ? Rất vui được gặp cháu, ta tên là Oonishi. Mong được cháu giúp đỡ.”

“Ơ, dạ,… Cháu cũng mong được ông giúp đỡ…”

Thật may, khoản ôm được miễn.

“Lâu lắm rồi nhỉ, Manae. Suốt từ mùa thu năm ngoái.”

“Vâng.”

“Hôm qua tự nhiên cháu gọi điện ta cũng hơi bất ngờ, nhưng cũng đặt được chỗ rồi đấy. Nhanh đi thôi nào!”

” Vâng, làm phiền ông ạ.”

Chúng tôi đi xuyên qua tòa nhà trường mẫu giáo đến gara ở cổng sau.

Tại đó có một chiếc xe ngoại cao cấp sơn đen đổ chờ sẵn. Ông Oonishi mở cửa khoang sau xe giục nàng vào trong.

“Cháu cảm ơn!” - Nàng vừa đáp vừa nhanh nhẹn bước vào xe.

Nagamori có một mặt mà tôi không biết. Mà không, chẳng phải là một mặt. Có thể khuôn mặt nàng ở trường học mới là phương diện duy nhất của nàng mà tôi biết.

Tôi thầm nghĩ phương diện mà tôi không biết của nàng là một người đã thông thạo thế giới của người lớn mà tự thấy xấu hổ.

“Không được phép leo lên xe của người lạ.” - Đó là điều mà từ những năm đầu tiểu học tôi đã bị nói không biết bao nhiêu lần. Đến tận bây giờ, khi tôi đã học lớp 12, nó vẫn trói chặt lấy tôi và khiến tôi do dự. Cuối cùng, bị cuốn theo cái vẫy tay của nàng đang ngồi trong xe, tôi cũng chậm chạp bước vào.

Người đang ngồi ở ghế lái có vẻ như là con gái của ông Oonishi. Còn ông Oonishi ngồi ghế bên cạnh, nói chuyện vui vẻ với Nagamori ở ghế chéo bên dưới suốt chuyến đi.

15 phút sau, chúng tôi đến một nhà hàng Pháp. Khu này tôi cũng đến nhiều lần rồi nhưng đây là lần đầu tiên tôi biết ngôi biệt thự sang trọng được hàng rào bao quanh lại là một nhà hàng thế này.

“Đây là lần đầu tiên cháu đến đây nhỉ?”

Ông Oonishi vừa nói như để xóa tan sự căng thẳng vừa đưa tay theo hướng nhà hàng ra hiệu mời nàng vào. “Cháu cảm ơn ạ!” - Nagamori tiếp nhận sự săn sóc đó bằng một nụ cười và đi vào trong trước.

Còn tôi thì vẫn thế, chẳng biết phải làm thế nào cho đúng, chỉ đứng tần ngần.

“Cả cháu nữa, xin mời.” - Ông Oonishi ngay lập tức mở lời.

“Ơ, vâng.” - Tôi vội vã vào trong.

Bên trong nhà hàng, mấy nhân viên mặc đồ đen và người bếp trưởng đội mũ đầu bếp trắng đang xếp thành một hàng chào đón chúng tôi.

“Kính chào quý khách. Chào mừng đến với quán ‘Deraretto’. Chúng tôi đang chờ quý khách. Musshu[8], ngài có khỏe không ạ?”

Ông Oonishi tiến đến chỗ người bếp trưởng bắt tay.

“Đương nhiên là tôi khỏe rồi. Hôm nay tôi dẫn người bạn quý của tôi đến.”

Tôi chỉ bồn chồn theo dõi cuộc hội thoại giữa hai người bằng mắt. Phía trước tôi, người đầu bếp đưa tay ra trước Nagamori.

“Chúng tôi rất mong đợi được phục vụ.”

“Mong ông giúp đỡ.”

Tiếp theo hẳn là đến lượt tôi rồi. Quá căng thẳng, tay tôi ướt đẫm mồ hôi.

“Chúc cậu vui vẻ.”

“Á, vâ… ââng…”

Chúng tôi được hướng dẫn đến bàn có khung cảnh đẹp nhất giữa khu vườn được bố trí tráng lệ.

Quá nhiều điều xảy đến cùng một lúc khiến đầu tôi không thể xử lý được hết.

Đầu tiên, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ ăn ở một nhà hàng sang trọng như thế này, thử tưởng tượng cũng không. Vì thế, cả người tôi chỉ mang vẻn vẹn 200 yên[9]. Tiếp theo, tôi cũng không biết mảnh vải được gấp hình dẻ quạt để trên cái đĩa trước mặt phải dùng thế nào. Thêm vào đó, ở hai bên và phía trước cái đĩa có bày một đống vật dụng như dao dĩa thìa, điều đó gây cho tôi áp lực ghê gớm.

Ngày xưa, tôi đã từng bị ba nhắc rằng:

“Con mà không nhớ được chút phép tắc nào trên bàn ăn thì kiểu gì cũng mất mặt những lúc quan trọng cho xem.”

Lúc đó tôi cũng chẳng để tâm: “Chỉ cần con không ăn hay làm gì ở mấy nơi sang trọng như thế là được chứ gì”. Nhưng quả nhiên, thật không thể nào ngờ nổi tôi đang ở cái “nơi sang trọng” đó đúng lúc này.

Trong khi ông Oonishi nhìn thực đơn và gọi món, tôi từ từ ghé đầu sát vào Nagamori đang ngồi bên cạnh nói nhỏ:

“Mình không biết là sẽ đến nơi như thế này nên chỉ mang theo có 200 yên…”

Nàng khẽ cười rồi cũng ghé đầu sát lại nói nhỏ:

“Không sao đâu. Cùng lắm thì mình sẽ ở lại rửa bát với cậu.”

Tôi biết thừa nàng đang nói đùa nhưng có thật là không sao không?…

Nagamori sửa lại dáng điệu, vươn thẳng lưng rồi đằng hắng một cái để thu hút sự chú ý của mọi người:

“Vâng, sau đây cháu xin phép được giới thiệu. Thầy Oonishi, đây là Ifuku Daisuke, bạn cùng lớp cháu. Ifuku, đây là thầy Oonishi, còn được gọi là Musshu, hiện đang là chủ tịch của trường mẫu giáo. Trước đây thầy là quản lý bếp ở khách sạn Royal Crown tại Osaka. Thầy Oonishi nổi tiếng đến mức giới kinh doanh nhà hàng Pháp ở Nhật không ai là không biết.”

Ngạc nhiên, miệng tôi há hốc không khép lại được.

Ông Oonishi, ờ không, Musshu thấy thế đột nhiên cất cao giọng cười vang:

“Này này Manae, ta thấy tình hình là Ifuku đã không được báo trước sẽ bị đưa đến đâu thì phải nhỉ. Tội cho cậu ta quá!”

“Cháu cũng nghĩ thế nhưng khó khăn lắm mới được nói chuyện với Musshu nên cháu nghĩ để Musshu trực tiếp nói ra mình là người thế nào thì hơn. Thế nên cháu đã quyết không nói gì cả.”

Nàng nói thế rồi quay về phía tôi:

“Musshu hồi trẻ tự mình lên tàu tới Pháp đó. Sau đó lại còn là người Nhật đầu tiên được khách sạn năm sao ở Paris tuyển nữa, thật là giỏi. Chuyện đó mình nghe mấy lần rồi mà vẫn thấy cảm động.”

Cách mào đầu của nàng hơi khó hiểu.

Cho đến ngày hôm qua vẫn là những ngày bình thường, cảnh tượng tôi sẽ ngồi ở nơi như thế này cùng bàn với một người thuộc hàng khủng trong giới kinh doanh nhà hàng Pháp chẳng bao giờ có. Mà chẳng phải cho đến hôm qua, mà trong tương lai liệu có cảnh tượng này nữa hay không, tôi cũng không hình dung nổi.

Thế mà, ngay lúc này đây, nó lại đang diễn ra trước mắt.

Có thể nói tất cả những chuyện này bắt đầu vì tôi đã gặp một người con gái tên là Nagamori Manae.

Tôi vừa nghe câu chuyện của Musshu vừa bắt chước ông, run rẩy ăn từng đĩa đồ ăn được đưa tới trước mặt.

Đúng như nàng nói, những câu chuyện của Musshu rất cảm động.

Vì sự căng thẳng với toàn những thứ lần đầu, lúc đầu tôi chỉ cố gắng gật đầu nhưng sau đó, tôi cũng từng bước bị cuốn vào những câu chuyện ấy.

Đó là chuyện của nỗi buồn khi tàu xa dần cảng Kobe, là sức trẻ lúc trắng tay ở Paris, là cuộc gặp gỡ với quý bà ân nhân cứu mạng, những ngày học việc ở cửa hàng của bà, chuỗi ngày mà hôm nào ông cũng tự đến xin vào làm ở khách sạn…

Cho đến khi dần dần được làm trong bếp do một sự ngẫu nhiên kì diệu… Càng nghe tôi càng thầy trong đầu mình hiện lên rõ nét hình ảnh của một Musshu trẻ trung đã sống những ngày tràn đầy khát vọng hướng về ước mơ của mình ở Paris.

Musshu cũng tầm tuổi ông tôi nhưng khi ông kể về quý bà ấy, mắt ông sáng lên như đôi mắt của cậu thiếu niên. Tôi lắng tai nghe như bị cuốn sâu vào đôi mắt ấy.

Khi tôi nhận ra, chúng tôi đã uống xong cà phê sau bữa tráng miệng. Loáng một cái đã hai tiếng rưỡi trôi qua.

Trước khi đứng lên, Musshu nói:

“Phù, hôm nay thực sự là một khoảng thời gian tuyệt vời nhỉ. Những gì xảy ra trên chiếc bàn ăn này hôm nay thực sự là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Nhưng những món ăn được bày ở đây mỗi món đều có cả một lịch sử của riêng nó. Cả từng nguyên liệu một và cả người đầu bếp đã chế biến ra chúng nữa.

Tất cả chỉ được tạo ra trong khoảnh khắc này. Sẽ không có khoảnh khắc như thế nữa ghé thăm lần thứ hai đâu. Có thể sau này cũng sẽ có dịp ba người chúng ta cùng ngồi ăn với nhau, nhưng chắc chắn không thể giống như ngày hôm nay nữa. Việc chúng ta thưởng thức bữa ăn cũng là việc chúng ta tập trung vào khoảnh khắc có một không hai này. Cả đời này ta nhất định sẽ không quên khoảnh khắc này của ngày hôm nay.”

“Cháu cũng sẽ không quên.”

Tôi gật đầu thật mạnh.

“Nếu nghĩ thế thì quả nhiên đó là một khoảng thời gian tuyệt vời nhỉ.”

Mắt tôi ướt vì cảm động.

Sau khi được đưa về cổng chính của trường mẫu giáo, chúng tôi thi nhau cảm ơn Musshu. Musshu cười: “Lần sau lại đến nhé”, rồi đi khuất vào phía trong tòa nhà. Tôi và nàng lại cùng nhau băng ngang qua sân trường tiểu học Minami ra cổng chính như lúc đến. Trong sân trường, lũ trẻ quần áo đầm đìa mổ hôi vẫn đang chạy nhảy.

Sau kì nghỉ, bỗng nhiên nắng đầu hè lại tiếp tục. Đã là hai giờ chiều mà bóng hai người đi bộ vẫn còn thấy ngắn.

Chúng tôi chẳng ai bảo ai cùng ra ngồi ở ghế đá quanh cái ao gần cổng chính. Khoảng cách giữa hai đứa là thứ khoảng cách không có chút căng thẳng nào của những người bạn.

Đương nhiên, đây không phải là khoảng cách giữa hai người yêu nhau.

“Thế nào?”

Nàng nghiêng cổ, và trong ánh nhìn của nàng đang mỉm cười, tôi cảm thấy mạch đập nhanh hơn.

“Thì, mình cũng chẳng biết phải nói sao, nhưng cứ như là đang mơ vậy. Mình chẳng hề biết là có một thế giới như thế ở gần đến vậy, cũng chưa bao giờ nghĩ rằng chủ tịch của trường mẫu giáo lại giỏi đến vậy. Nó kì lạ như cảm giác vừa đi công viên giải trí về vậy.”

“Công viên giải trí?”

“Ừ, chẳng biết nói là một thế giới khác hay là một phần của một bộ phim cổ nữa. Cậu có hiểu không? Khoảng thời gian đó thật sự là có thật, nhưng khi trở lại cuộc sống thường ngày thì không có cảnh đó.”

“Ừ, có lẽ mình hiểu.”

“Mà, chắc đấy là thế giới mà đám dân thường như mình chẳng bao giờ được thưởng thức lần hai.”

“Mình không nghĩ việc nói năng tự hạ thấp mình là hay ho đâu.”

Tôi ngạc nhiên quay ra phía nàng.

Tôi thấy nàng điềm tĩnh. Nàng hẳn là tuýp người có thể thẳng thắn nói ra điều muốn nói.

“Câu nói về việc sống để nghĩ những điều to lớn đủ để thay đổi đất nước này là nói dối đúng không?”

Nàng cười.

“Nếu điều đó là thật thì thứ ‘dân thường không được thưởng thức lần hai’ sẽ không phải là thật. Nếu thực sự Ifuku nghĩ rằng ‘dân thường không được thưởng thức lần hai’ thì việc ‘sống để nghĩ những điều to lớn làm thay đổi đất nước này’ sẽ không phải là thật nhỉ. Với người sống để suy nghĩ những điều to lớn làm thay đổi đất nước này thì, những câu kiểu như ‘người dân thường như tôi’…”

“Hiểu rồi hiểu rồi! Mình sẽ lại thưởng thức. Lần tới sẽ là bằng chính sức của mình.”

“Hiểu là tốt rồi”

Tôi đã để lộ phút tạm dừng đáng chán đó rồi.

“Và mình cũng không biến thành người dân thường mà Ifuku nói đâu.”

“Làm sao có chuyện đó được Rõ là cậu đã lớn lên trong gia đình khá giả còn gì. Bình thường thì đâu thể làm bạn với một người như thế được chứ.”

“Chắc chắn là nhà mình không khá giả bằng nhà cậu đâu Ifuku.”

Tôi vô cùng ngạc nhiên. Từ lối cư xử vô cùng già dặn chuyên nghiệp của nàng ở nhà hàng và việc nàng làm bạn một người hạng nhất trong thế giới của Musshu, tôi đã nghĩ nàng nhất định là tiểu thư nhà khả giả.

“Cậu không phải là tiểu thư nhà giàu sao?”

Nagamori rũ ra cười.

“Làm gì có chuyện đó! Nhà mình là một cửa hàng làm đẹp bình thường thôi.”

“Bệnh viện[10]?”

“Cửa hàng làm đẹp! Là cửa hàng làm đầu đó.”

“Cửa hàng làm đầu?”

“Đúng thế.”

“Ba cậu làm gì?”

“Ba mình là thợ làm đầu. Mình không còn mẹ. Mình vừa lên tiểu học thì bà cũng lên thiên đường rồi.”

Tôi bỗng không biết nói gì nữa.

Ba tôi làm việc ở nhà máy bia trong vùng. Nói thế nào nhỉ, hình như là lương ba cao hơn những người khác trong công ty. Mẹ tôi làm nhân viên ở ủy ban nhân dân thành phố. Tôi đã lớn lên chẳng thiếu thốn gì.

Vậy mà tôi lại vô cùng ích kỉ, dù tôi vẫn biết thế. Và tôi vẫn luôn trông mong vào sự che chở của ba mẹ để tiếp tục học đại học sau khi tốt nghiệp phổ thông.

Một thằng như tôi sẽ chẳng bao giờ hiểu nổi nỗi đau của đứa trẻ đã không có mẹ cả chục năm trời.

“Nhưng cũng may, mình có tài nấu nướng đủ để tự tin. Cơm hộp hàng ngày của ba cũng là mình làm đấy. Thế nên chắc mình có thể trở thành người vợ tốt nhỉ.”

Thấy tôi im lặng, nàng cố chuyển chủ đề và nói chuyện vui vẻ.

Còn tôi gật đầu và làm mặt cười thật tươi.

“Thế thì cậu làm thế nào mà thành bạn của Musshu?”

“Đến buổi diễn thuyết.”

“Buổi diễn thuyết?”

“Ifuku đã từng bị ba mẹ bắt phải học chưa?”

“Rồi.”

“Lúc đó sao cậu lại bị thế?”

“Nếu vào được trường đại học tốt tốt một tí thì sau này lúc di làm sẽ nhàn, nên hãy tận dụng lúc này mà cố gắng trước đi.”

“Thầy cô trường mình cũng hay nói những thứ giống như thế nhỉ. Thế nhưng nhà mình khác. Ba mình lúc nào cũng bảo việc học thật sự là sau khi tốt nghiệp cơ, do đó sự học bây giờ con chỉ cần cố gắng tận hưởng hết sức. Hẳn là do công việc của ba mẹ chúng ta khác nhau. Ifuku có biết ở phố này có bao nhiêu cửa hàng làm đầu không?”

“Khoảng mười?”

“Chỉ riêng trong khu vực trường tiểu học này đã có bảy mươi cái rồi.”

“Nhiều đến mức đó á?” - Tôi thốt lên, mặt ngây ra ngạc nhiên.

“Đúng thế. Mỗi năm nhiều cửa hàng mới lại ào ào mọc lên. Cậu có biết trong tình cảnh đó làm thế nào để một cửa hàng sống sót và tồn tại không?”

“Tay nghề chăng?”

“Tay nghề đương nhiên không có thì không được rồi. Vì không có tay nghề thì làm sao mà được chọn. Nhưng quan trọng hơn cả điều đó là việc luôn tiếp tục học tập. Con người nếu lần đầu gặp một người khác thì vốn chẳng biết gì về người ta, do đó nếu hỏi về những trải nghiệm của đối phương thì chắc chắn sẽ có hàng tá chuyện thú vị. Thế nhưng nói trong khoảng 20 tiếng đồng hồ thì chắc cũng hết chuyện, nhỉ? Và thế là dù có ở cùng nhau thì tự nhiên cũng thành ra chán.”

“Đúng là không phải cứ có tay nghề là sống được nhỉ.”

“Chính xác. Trên thực tế những cửa hàng có tiếng thì cũng thường có kĩ thuật cực kì tốt, nhưng hơn thế là phải kết hợp được những yếu tố như không khí vui vẻ, khách cảm thấy thoải mái, nói chuyện thấy hợp… Hơn nữa, ai cũng thích cái mới nên mỗi khi có cửa hàng mới mở thì hàng đó lại tấp nập khách đến.

Nhưng cửa hàng mới thì cũng có chỗ khách cứ giảm rồi lắng xuống. Và việc khu vực nào sẽ chìm nghỉm phụ thuộc vào số người đến một lần và nghĩ “lại muốn thử đến nữa”. Thêm vào đó, ngoài kĩ thuật là rất quan trọng thì việc nói chuyện hợp hay không cũng là yếu tố mang tính quyết định. Công việc một đối một trong thời gian bằng một bộ phim chẳng phải sẽ như thế hay sao?”

“Với mình thì sẽ là thời gian đọc một quyển truyện tranh nhỉ.”

“Vì con gái thì thích nói chuyện mà. Nên cửa hàng nào có người vui vẻ trò chuyện cùng thì cửa hàng đó phát đạt. Tuy khách chỉ đến mỗi tháng tầm một lần nhưng sẽ có người thích đọc sách, người thích xem phim, người thích du lịch, người mê tennis. Với những khách hàng đó, không thể nói chuyện về một quyển sách thú vị rồi một tháng sau nói lại được.”

“Quả là có sự cạnh tranh khốc liệt.”

“Những người tầm tuổi bọn mình mà nói rằng muốn trở thành thợ làm tóc thì phần đa là những người không thích học lắm nhỉ. Những người sẽ không vào đại học chẳng hạn. Nhưng mình nghĩ trên thực tế, khi trở thành thợ làm đầu, những người trụ lại được chính là những người đang học nhiều hơn cả những kẻ tốt nghiệp đại học.

Ba mình cũng vậy. Lúc nào ông cũng học bằng cách đọc nhiều thể loại sách, xem thật nhiều phim, và cứ có hội nghiên cứu hay buổi diễn thuyết nào là y như rằng ba mình sẽ có mặt. Ông luôn nói lúc đầu có thể cũng chỉ là buộc phải làm thế để tồn tại được, nhưng giờ bỏ công ra học thấy vui quá nên chẳng dừng lại được nữa.”

“Ồ, ra là vậy. Và Nagamori cũng thế?”

Nàng khẽ gật đầu.

“Có thể cậu nghĩ trên đời này Chẳng có ai như thế nhưng với mình, việc cùng ba đi nghe các buổi diễn thuyết từ nhỏ lại là chuyện bình thường.

Cậu thấy đấy, cậu Yamada lớp mình nổi tiếng chẳng tham gia câu lạc bộ nào nhưng hôm nào cũng chơi golf đó thôi. Cậu ta chả nói là vì ba cậu ấy thích chơi golf nên từ hồi bé lúc nào cũng được ba dẫn đi còn gì. Còn với mình thì đó là các buổi diễn thuyết.”

“Những hình mẫu hiếm hoi đấy.”

“Mình cũng nghĩ thế. Nhưng cũng có kha khá cặp ba con cùng đến giống như ba con mình đấy. Nhờ thế mà mình có bạn khắp đất nước Nhật này.”

“Vậy là cậu biết Musshu nhờ những buổi diễn thuyết đó hả?”

“Ừ, thợ làm đầu học hành nhiệt tình thì giáo viên mầm non cũng học hành nhiệt tình lắm. Hẳn là những người cùng làm trong các ngành mà không nỗ lực, không công phu thì không sống được sẽ tự nhiên thành ra như thế ha. Nhưng mình không đến để nghe chuyện từ Musshu mà là từ người diễn thuyết. Lần đầu mình được nghe chuyện của Musshu là ở đó. Sau đấy, phát hiện ra nhà ông ấy ở rất gần nhà mình, sau buổi diễn thuyết mình bắt chuyện và rồi ông bảo khi nào về nhà hãy đến chơi bất cứ lúc nào. Vì hồi ấy mình vẫn còn đang sống ở Tokyo.”

Tôi thốt lên “Ồ”, tỏ ý quan tâm.

“Nhưng dù sao thì một người giỏi như thế đang ở một thành phố nhỏ như thế này là thật quá sức là ngẫu nhiên.”

“Mình nghĩ đó là vấn đề ăng-ten.”

“Ăng-ten?”

“Ừ, không phải ngẫu nhiên, chỉ là chúng ta không biết thôi. Người giỏi đang ở khắp thành phố này đấy. Ví dụ như ba mình chẳng hạn. Vài năm trước ông đạt giải nhất cuộc thi thợ làm đầu toàn quốc ở Tokyo. Bạn bè mình cùng sống trong khu đó có không biết bao nhiêu đứa muốn học xong phổ thông sẽ vào trường dạy nghề học làm tóc nhưng chẳng ai biết ngay gần nhà mình có một nơi có thể học kĩ thuật làm đầu.

Tương tự, mình nghĩ quanh đây cũng sẽ có rất nhiều người giỏi ở nhiều lĩnh vực khác nhau, có điều chúng ta không biết thôi. Chỉ là họ đang sống ở một thế giới khác, một khung cảnh chủ đề khác trong công viên giải trí nên chúng ta không để ý thôi.”

“Thế thì sao lại là vấn đề ăng-ten?”

“Thì con người đều có cái ăng-ten của riêng mình và tiếp nhận những thông tin ở tần số sóng phù hợp với mình như radio vậy.”

“Tần số radio?”

“Đúng thế đấy. Chẳng hạn như khi mình đi trên đường, mình sẽ để ý xem có tiệm làm đầu nào mới, hay là giá cắt tóc ở đấy bao nhiêu. Còn Ifuku cũng đi trên con đường đấy nhưng không để ý về việc có tiệm cắt tóc mới mở đúng không? Bởi vì con người ta chỉ tập trung thu về những thông tin mà mình quan tâm thôi. Chắc hẳn Ifuku sẽ phản ứng với những thông tin mà mình hoàn toàn không quan tâm.”

“Đúng thế. Bia!”

“Bia?”

“À, chẳng là ba mình làm việc ở nhà máy bia Yuuhi. Vì thế, mỗi lần đi siêu thị hay đi đâu mua đồ, mình lại vô thức kiểm tra xem trong cửa hàng đó bia Yuuhi chiếm bao nhiêu diện tích, bán được bao nhiêu, ngôi sao mà họ đang thuê quảng cáo là ai… Là như thế phải không?”

“Đúng rồi. Mình thì chưa bao giờ quan tâm đến những thứ như thế. Nhưng chắc chắn từ nay trở đi mình sẽ để ý.”

“Nagamori, cậu thông minh thật đấy. Mình chưa bao giờ nghĩ đến những chuyện như vậy.”

“Mình chỉ đọc lại trong một quyển sách ra thôi. Mình quên mất tên rồi, nhưng hình như là ‘thời tiết gì gì đó’ Nếu mình nhớ không nhầm thì hình như nhân vật chính là một cô bé hay sao ấy. Lần tới mình sẽ tìm lại.”

Mỗi dịp hai chúng tôi nói chuyện riêng, tôi rất sung sướng khi nàng nói từ “lần tới”. Chỉ một từ bé xíu đấy thôi mà tôi có thể mừng đến mức phải cố kìm chế không nhảy cẫng lên.

“Cậu đọc sách cũng là ảnh hưởng từ ba à?”

“Ừ. Nhưng vốn mình cũng đã thích đọc sách rồi. Người nào muốn hẹn hò với mình thì không được phép ghét sách.”

Nguy hiểm! Tôi nuốt vội câu: “Mình là đứa không đọc được sách” đang định nói vào.

“Và nhất là những anh chàng đọc sách trên đường về sau buổi sinh hoạt câu lạc bộ ở trường thật là tuyệt. Mình chỉ cần thế thôi.”

Tôi lại hí hoáy ghi chép thật rõ ràng điều này vào “cuốn sổ tâm hồn”.

Quả nhiên những gì thầy Miyashita nói không sai chút nào.

Chỉ cần cô gái mình thích nói “con trai đọc sách thật tuyệt” thì đất nước này sẽ đầy rẫy những thằng con trai thích đọc sách. Tôi chính xác là một trong số đó.

“Có rất nhiều sách viết rằng chúng ta có thể yêu quý tương lai.”

“Yêu quý tương lai?”

“Ngày nào của chúng ta cũng tràn ngập những tin tức đen tối và thông tin về tương lai bất an phải không nào? Còn những người lớn thì, nên nói thế nào nhỉ, cứ ôm những nỗi bất an về tương lai… Thầy cô lúc nào cũng nói thời của các em chắc sẽ vất vả… như thể là bọn họ chẳng thèm nhìn vào tương lai nhưng cứ đóng chặt cái định kiến ấy vậy.

Vậy mà có những cuốn sách làm cho chúng ta nghĩ rằng tương lai rất tươi sáng. Mình đọc được rất nhiều những câu nói đáng tin rằng tương lai ngập tràn hi vọng. Khi bắt gặp những dòng chữ ấy, mình đã có lần hưng phấn đến mức không ngủ nổi và thật lòng biết ơn người viết cuốn sách.”

Tôi không phải người đọc sách nên không hiểu được “khoảnh khắc bắt gặp những dòng chữ” ấy của nàng. Nhưng, việc nghe những lời nói rằng tương lai chứa đầy hi vọng đã làm cho thế giới tươi đẹp trước mắt sáng rõ hơn thì tôi đã từng trải qua. Cái cảm giác ấy tôi đã trải nghiệm không biết bao nhiêu lần bằng những lời nói của thầy Miyashita.

“Mình cũng chẳng biết nói sao nữa, nhưng rõ ràng yêu quý tương lai là điều đúng đắn.”

“Nhỉ? Thầy giáo của ba mình nói thế đấy. Thật đáng tiếc vì điều này cũng là mình học lại. Và bây giờ là vấn đề chính.”

“Vấn đề chính?”

“Hả? Thế cậu quên hôm nay cậu tới đây để làm gì rồi à?”

Tôi bị dao động quá mất rồi. Nếu nói về lí do thì thật ra gì cũng được mà. Tôi vẫn cứ lâng lâng với ý nghĩ sẽ được hẹn hò với nàng, và cái khoảng cách giữa hai chúng tôi gần lại một chút thôi đã đủ rồi.

Thật ra lúc này, trong khi nghe nàng nói, một nửa trái tim tôi đang tính làm thế nào để hẹn nàng lần tới. Chỉ việc đó thôi cũng khiến đầu tôi hoạt động hết công suất.

“Chẳng phải cậu muốn biết tại sao lại là Sendai sao?”

“À, đúng đúng, sao lại là Sendai thế?”

“Là vì người thầy đó ở Sendai. Để học đại học, mình định sẽ xin phép được trợ giúp công việc của ông, dù là làm thêm hay gì cũng được”

“Ra thế. Và cậu đã chọn điều đó.”

Nét mặt nàng khổ sở. Vẫn cúi mặt xuống đất, nàng nói tiếp:

“Thật là có gì đó không bình thường đúng không, về mình ấy. Cậu nghe thử cái này đi.”

Nàng lấy từ trong túi ra chiếc iPod. Tôi đeo tai nghe, chỉ nói riêng việc được dùng thứ mà nàng đã đeo vào mình, trống ngực tôi đã đập lớn. Chắc tôi không giấu nổi cái mũi đang phồng to lên vì nóng của mình.

Từ chiếc iPod, tiếng người nói chảy vào tai tôi. Chắc chắn đó là giọng của người thầy mà nàng nói.

“Chắc cậu nghĩ chẳng có nữ sinh phổ thông nào lại cầm iPod nghe cái thứ này nhỉ. Nhưng nó lại là điều hiển nhiên trong môi trường mình lớn lên.”

Tôi vừa trả lại tai nghe vừa lấy ra chiếc máy nghe nhạc của mình.

“Không, mình hiểu, thực ra mình cũng có thói quen không thể nói cho người khác.”

“Là gì thế?”

“Cậu nghe thử cái này đi.”

Nàng rụt rè cắm tai nghe vào, tôi bấm nút chơi nhạc.

Nàng mở to mắt nhìn tôi.

“Rakugo?”

“Đúng rồi, là rakugo. Ba mình rất thích. Hồi mình còn bé, lúc nào đi xe ba mình cũng mở cái này. Với mình thì nó là bình thường nhưng mình chẳng nói được điều này cho ai cả.”

Tôi và nàng cùng cười.

Cuối cùng, chúng tôi hẹn sẽ cho nhau mượn CD của mình rồi chào tạm biệt. Chúng tôi quyết định tôi sẽ mang đĩa rakugo, còn nàng sẽ mang đĩa những buổi diễn thuyết đến.

Tôi nghĩ nát cả óc xem đĩa nào thú vị nhất trong đống đĩa tôi thích của rất nhiều nghệ nhân rakugo. Nàng là một nữ sinh phổ thông nên không có chuyện nàng hiểu nhiều về thế giới rakugo được. Một cô nàng như thế sẽ thấy cái nào thú vị nhỉ? Đau đầu mãi rồi tôi cũng chọn được một chiếc.

Nhưng ngược lại, về việc mượn đĩa của nàng, tôi không thấy háo hức. Gọi là diễn thuyết hay gì đi chăng nữa thì tôi cũng không có nhiều quan tâm. Mỗi năm một lần, ở trường, chúng tôi cùng bị bắt tập trung ở phòng thể chất, và phải nghe ai đó mà tôi không biết diễn thuyết. Với tôi, đó luôn được xác định sẵn là thời gian dùng để ngủ.

Lúc đó tôi vẫn chưa nhìn ra rằng đĩa CD về những buổi diễn thuyết sẽ là thứ kết nối tôi với nàng.

Ngày hôm đó, tôi trở về nhà rút vội hai tờ 1000 yên từ hộp tiết kiệm bỏ vào túi rồi lại chạy ra nhà sách. Thật sự thì tôi muốn ghé nhà sách luôn trên đường về nhà nhưng trong người chẳng có tiền nên không còn cách nào khác.

Một đứa bình thường không đọc sách như tôi lúc vào nhà sách bỗng thấy lung tung chẳng biết nên đọc quyển nào, cứ loanh quanh mãi một chỗ trong cửa hàng.

Hẳn tôi sẽ không chọn quyển mà một anh chàng tuyệt vời không chọn, tôi nghĩ đó sẽ không phải là sách đang nổi. Cuối cùng, tôi mua cuốn tiểu thuyết lịch sử có diễn biến cuối thời Mạc phủ.

Vì nàng là cô nàng cuồng Sử nên chắc chắn những tri thức tôi thu được từ cuốn sách này sẽ làm phong phú những câu chuyện của hai chúng tôi.

Sau khi người bán hàng bọc bìa sách, tôi ném cái túi vào giỏ xe ra về .

Đàn ông thật sự ngốc nghếch.

Mà không, hay là cái thằng tôi ngốc nghếch này thỉnh thoảng cũng rất ra dáng đàn ông nhỉ?

Một thằng cho đến nay chưa từng thích sách đã dùng số tiền tiết kiệm quý giá của mình mua sách lịch sử.

Sức mạnh của tình yêu thật đáng sợ.

***

Kể từ ngày hôm ấy, tôi đã có thể nói chuyện tự nhiên với nàng mà không cần cố gắng tìm chủ đề gì đó đặc biệt để bắt chuyện.

Dù là chủ đề vặt vãnh cỡ nào, tôi cứ nghĩ mình muốn nói chuyện thì chỉ cần lên tiếng là nói được. Trước đấy, cứ đứng trước mặt nàng là tôi lại căng thẳng, đến nỗi chẳng bao giờ nói chuyện bình thường như thế được.

Nhưng mà giờ khác rồi.

Tôi tự thấy vui mừng với chính mình về bước tiến đó.

Việc trao đổi CD của tôi với nàng vẫn đang tiếp diễn, và đã được ba lần rồi. Nó sẽ tiếp tục đến khi nào nhỉ? Nếu được, tôi muốn nó sẽ tiếp tục mãi mãi.

Mỗi lần nàng trả lại tôi CD rakugo, tôi lại nhìn vào hộp đựng đĩa và có chút ghen tị, thầm nói chuyện với cái hộp trong đầu:

“Mày được vào phòng của nàng rồi nhỉ. Thích thế. Phòng nàng trông như thế nào?”

Thật là bệnh.

Tôi không thể nói với ai rằng tôi đang nghĩ rất nhiều về chuyện đó. Nhưng tôi cũng rất nghiêm túc suy nghĩ rằng đấy là phản ứng tự nhiên của một người đàn ông hoàn hảo.

Quả thực, đàn ông thật ngốc nghếch.

Liệu bọn con gái có nghĩ thế không nhỉ?

Mỗi khi trả lại CD cho tôi, nàng thường viết cảm nhận về những đoạn rakugo đã nghe vào một bức thư kẹp trong đó. Có vẻ như nàng thích nhất truyện “Shibahama”. Nàng viết là thích cái cảm giác về khoảng cách trong mối quan hệ vợ chồng của nhân vật trong truyện.

Tôi cũng bắt chước nàng: mỗi khi trả lại đĩa, tôi lại nhét bức thư ghi cảm nhận của tôi về buổi diễn thuyết vào trong. Mà để viết được cảm nhận thì phải nghe thật kĩ.

Lúc đầu, tôi thật sự chẳng kì vọng gì vào nội dung của những chiếc đĩa ấy, đại khái là thế nào cũng được. Chỉ là tôi muốn thân thiết với nàng hơn thôi. Chỉ có thế.

Nhưng trong quá trình nghe đi nghe lại đĩa, tôi cũng bắt đầu thấy những buổi nói chuyện đó thật thú vị và tôi không ngừng lại được.

Đĩa đầu tiên nàng cho tôi mượn là đĩa của một người tên là Jouka Haruhiko - giáo viên của nhiều giáo viên. Thứ nhất, đó là lần đầu tiên tôi biết có một nghề tên là giáo viên của giáo viên. Thứ hai, càng gần đến hồi kết của cao trào, tôi càng không cầm được nước mắt vì những câu chuyện cảm động. Điều tôi ngạc nhiên nhất là việc một buổi diễn thuyết lại có thể cảm động đến thế, và may thay tôi không nghe nó trước mặt người khác hay khi đang đi ngoài đường.

CD thứ hai nàng cho tôi mượn là của Katou Yoshio - người mà ba nàng gọi là thầy. Cuối cùng, CD tôi đang mượn là của Shigematsu Yutaka, người đang phát triển tên lửa ở Hokkaido.

CD nào cũng là người ở một thế giới mà tôi chưa từng biết. Còn những câu chuyện thì thú vị đủ để cuốn tôi vào đến mức chỉ cần bắt đầu nghe thì sẽ quên hết giờ giấc. Tôi có thể cảm nhận được ở tất cả các buổi diễn thuyết cái hay y như trong những câu chuyện của thầy Miyashita trên lớp. Không, còn cảm động hơn rất nhiều. Bởi vì nước mắt tôi luôn trào ra cuối câu chuyện của tất cả các diễn giả ấy.

Đương nhiên, tôi xấu hổ nên cũng không kể cho nàng.

Tôi chỉ đơn giản là rất hạnh phúc với sự ngạc nhiên khi biết trên đời này còn có những người lớn nói chuyện thú vị hơn cả thầy Miyashita trên lớp.

Quả thật, mọi thứ đều đúng như nàng nói. Chỉ là chúng ta không biết thôi chứ trên đời này có rất nhiều thế giới mà ở đó, vô vàn người tài giỏi đang ngày ngày nỗ lực. Nhất định là như thế. Những chiếc CD nàng cho mượn đã chỉ cho tôi điều đó. Và tôi nhận ra cách suy nghĩ về tương lai của mình đang dần thay đổi vì bị ảnh hưởng bởi những bài nói ấy.

Việc gặp gỡ nàng không chỉ thay đổi tôi của hiện tại mà bắt đầu thay đổi cả tôi của tương lai nữa. Nghĩa là, tôi nhận ra rằng càng thân thiết với nàng thì tôi càng bị chi phối bởi những cảm xúc trước nay không có.

Hồi đầu, tôi chỉ dám thỉnh thoảng liếc ngang thật nhanh sang phía nàng, hay là mỗi ngày một lần có thể trò chuyện với nàng tôi đã thấy vui lắm rồi. Tôi đã từng nghĩ chỉ cần thế là hạnh phúc. Và tôi cũng từng nghĩ rằng nếu có thể trò chuyện tự nhiên với nàng thì sẽ sung sướng đến nhường nào.

Tuy nhiên, đòi hỏi của tôi thì không có giới hạn.

Khi giờ đây có thể nói chuyện bình thường với nàng, tôi thấy mình đòi hỏi nhiều hơn thế. Tôi không thể thỏa mãn với việc chỉ nói chuyện bình thường với nàng. Tôi muốn thân thiết với nàng hơn nữa. Không, hãy nói rõ ràng hơn nào.

Tôi thích nàng.

Vì thế, tôi bắt đầu để ý xem nàng thích ai.

Những lúc tôi tự nghĩ rằng hay là nàng cũng thích mình tôi thấy vô cùng hạnh phúc.

Chẳng hạn, dù không hẳn là chỉ có hai người nhưng chắc chắn không có thằng trai cùng lớp nào đã từng cùng đi ăn nhà hàng, mà chắc chắn cũng không có ai khác trao đổi CD với nàng hết. Tôi có cảm giác là… bằng những chứng cớ tôi thu thập được thì rõ ràng nàng cũng thích tôi.

Dẫu sao, vẫn có một người mà tôi phải cảnh giác.

Thầy Miyashita.

Những buổi học càng nhiều thì nàng càng thân mật với thầy Miyashita hơn. Thấy cảnh đó, tôi bỗng nảy sinh thứ cảm xúc gần như là ghen với thầy.

Thêm vào đó, dù là tiết học của thầy Miyashita mà tôi vẫn mong đợi và tôn trọng, tôi ngày càng chỉ để ý đến mối quan hệ với nàng và không thể tập trung nổi.

Ánh mắt thỉnh thoảng giao với tôi trong tiết học và ánh mắt nhìn thầy Miyashita hoàn toàn không chút đề phòng mà nàng chưa bao giờ dành cho tôi…

Và nhất là…

Khoảng cách giữa hai người.

Hình như tôi đã không nhận ra khoảng cách mà nàng vô tình tạo ra khi nói chuyện với tôi có khác so với khoảng cách khi nàng nói chuyện với thầy Miyashita.

Khoảng cách khi nàng và thầy Miyashita nói chuyện nếu không phải là gia đình hay người yêu thì nhất định cũng là khoảng cách khi họ đã vượt qua giới hạn không được phép vượt qua.

Theo quan sát của tôi, thầy Miyashita không bao giờ vượt qua giới hạn “khoảng cách giữa giáo viên và học sinh”. Chỉ riêng với Nagamori, thầy đã dễ dàng vượt qua khoảng cách đó. Mà, cũng có thể thầy Miyashita quý Nagamori với tư cách là trò cưng còn Nagamori cũng gần gũi thầy vì biết chắc chắn thầy không phải đối tượng có thể yêu đương.

Tôi đã tự nói tự nghe những lập luận như thế để ép bản thân mình chấp nhận, nhưng không thể kìm nén nổi cảm giác ghen tuông cuộn trào trong tim. Một cảm giác khó chịu đáng ghét vô cùng.

Dù đó là chuyện tuyệt đối không thể có…

Dù đó là chuyện không được phép xảy ra…

Chắc chắn là hai người đó không…

Nghĩ như thế, tôi lại nhớ lúm đồng tiền khi nàng nhìn tôi cười, và những ngày tôi phải tự trách cứ những tưởng tượng không ra đâu của mình cứ tiếp diễn.

Vào ngày hẹn trả chiếc đĩa thứ ba, tôi lại cầm theo chiếc đĩa thứ tư của mình.

“Nếu cậu thích những chiếc đĩa từ trước đến giờ thì cũng nghe thử cái này đi.”

Nàng vui vẻ nhận lấy chiếc đĩa nhưng lại không mang theo chiếc thứ tư của mình.

Tôi đầy thất vọng.

Tôi có cảm giác ngày hôm đó nàng cứ lạnh nhạt sao đó.

Nếu nói là cũng như mọi ngày thì cũng có thể là đúng. Khi tôi bắt chuyện, nàng vẫn trả lời tôi đầy đủ, nàng cũng không bỏ tôi, câu chuyện vẫn không bị gián đoạn vào những lúc lên cao trào, và những quãng nghỉ cũng ngắn, nhưng hôm nay, những câu chuyện không được phát triển mở rộng và rất hay ngừng lại giữa chừng.

“Hôm nay cậu cũng tự làm cơm hộp mang đi ha.”

“Ừ.”

Nếu là ngày bình thường, kiểu gì thì kiểu, nàng sẽ thêm vào sau câu trả lời của mình đại loại như “Sáng dậy sớm mệt lắm nên tối hôm trước còn thừa gì mình dùng làm cơm hộp luôn” hoặc “Mình không có thời gian đi mua đồ nên dùng cái nọ cái kia để làm”. Thế mà hôm nay nàng chỉ trả lời “Ừ” rồi im bặt.

Tôi thì chỉ có thể nói thêm vào câu trả lời của nàng: “Ôi, mệt nhỉ” là tịt. Trong lúc tôi chờ đợi nàng nói tiếp, có cô bạn cùng lớp đến bắt chuyện với nàng rồi kéo luôn nàng ra hành lang.

Thế là tôi đã trở thành “chàng trai đang yêu” để rồi bị ngả nghiêng bởi nhất cử nhất động của nàng.

Chỉ với một sự việc, con người đã có thể thay đổi hoàn toàn, có thể bi quan về cuộc đời mà cũng có thể thấy đời tràn ngập màu hoa hồng. Hình như là người ta nhận ra điều đó bởi vì họ thích người khác. Tôi cứ ôm cái cảm xúc lờ mờ đó về nhà. Không ngờ, cái đợi tôi ở nhà lại là khoảnh khắc khiến tôi hạnh phúc nhất cả cuộc đời.

Đọc lá thư kẹp trong vỏ chiếc CD thứ ba nàng trả lại, tâm trạng u ám khi nãy bỗng bay đi đâu mất.

Lá thư viết thế này:

“Nếu Ifuku thích những đĩa CD mình cho mượn trước giờ chắc chắn cậu sẽ thích người tiếp theo đấy. Mình nghĩ thế nên đã chuẩn bị rồi nhưng ngẫu nhiên người đó sẽ có một buổi diễn thuyết vào thứ bảy tuần sau ở Tòa thị chính thành phố bên. Cậu đi cùng mình chứ? Mình dám chắc nghe trực tiếp sẽ cảm động hơn rất nhiều đấy.”

Chính xác là nếu bây giờ có ai hỏi tôi người hạnh phúc nhất thế gian là ai, tôi sẽ giơ tay lên mà hét lớn: “Là tôi!” Không cần đắn đo, tôi lập tức cắm mặt vào bàn viết thư trả lời.

Đương nhiên, câu trả lời sẽ là “Mình nhất định sẽ đi!” rồi.

Và thế là, tôi đã quyết định việc đó.

Hôm ấy, tôi phải tỏ tình với nàng!

Tôi đã quyết!

Từ hôm đó, trong vòng mười ngày, tôi đã luyện đi luyện lại trong đầu hoàn cảnh, thời gian, và cả bài “diễn văn” tỏ tình của mình.

Đương nhiên, không hẳn là mọi thứ sẽ diễn ra như dự định vì nàng sẽ có lí do này nọ. Tất cả các giả định, lúc thế này thì sẽ làm thế này, nếu ở đây mọi thứ tiến triển thế này thì sẽ làm thế nọ… Tôi phân nhánh câu chuyện của mình ra, tìm công thức cho từng trường hợp.

Càng đến gần giây phút ấy, tôi càng hồi hộp.

Nhưng nếu vụ tỏ tình này diễn ra tốt đẹp, nàng sẽ là bạn gái chính thức theo đúng nghĩa của tôi.

Nếu thế, tôi có thể đón sinh nhật tuyệt vời nhất từ trước đến nay.

Đúng thế, sau ngày đi nghe diễn thuyết với nàng một tuần sẽ là đợt kiểm tra định kì, và ngày chủ nhật ngay sau đó sẽ là sinh nhật tôi.

Mỗi khi gặp nàng ở trường, tôi lại tưởng tượng thế.

“Cậu thấy mình thế nào…?”

Tôi trở nên lo lắng… Tôi vừa tin rằng nàng sẽ hẹn hò với tôi lại vừa nghĩ rằng có khi nàng chỉ coi tôi là một bạn nam bình thường. Tôi đã sống những ngày đầy lo âu như thế.

Nhất là trong những ngày có tiết của thầy Miyashita, nỗi bất an lại dâng lên cao hơn cả những kì vọng. Chỉ những khi có thầy Miyashita thì nàng mới bộc lộ rất nhiều cử chỉ không bao giờ có vào lúc khác. Khi thầy nói đùa hay gì đó, nàng sẽ không ngần ngại lấy tay đập vào lưng thầy và đáp trả.

Vậy mà nàng còn chưa bao giờ định chạm vào tôi.

Có thể vì nàng vốn không xem thầy như đối tượng yêu đương nên nàng mới có thể không ngần ngại chạm vào thầy như thế. Nếu là bạn cùng lớp, chỉ chạm thôi lập tức sẽ có đủ thứ tin đồn về sự thân mật ấy. Và có thể vì tôi chính là đối tượng của nàng nên nàng mới để khoảng cách như vậy, có thể lắm chứ.

Tôi đã quyết tâm sẽ nằm lòng suy nghĩ ấy.

***

Thứ bảy, mặc cho trời mưa từ sáng sớm, buổi diễn thuyết vẫn diễn ra rất thành công. Bài nói chuyện của ông Shirafuji Souichirou - một người lái thuyền, đã vượt quá xa so với hiểu biết thông thường của chúng tôi. Ông là một người phi thường đã làm một việc không thể tin nổi: một mình trên chiếc thuyền lớn đi vòng quanh thế giới.

Tôi thì chẳng có vẻ gì là làm được chuyện như thế. Dập dềnh trên con sóng cao mấy chục mét giữa Thái Bình Dương và biển Nam Cực, ở trên con tàu chỉ có một mình trong bao nhiêu ngày… Tất cả những chuyện đó.

Chỉ tưởng tượng thôi tôi đã thấy kì lạ. Vậy mà người làm được việc đó đang ở ngay trước mắt.

Lấy sinh mệnh của mình ra để đặt cược - rõ ràng đó là lối sống ngầu hơn bất cứ thứ gì khác.

Tôi đã có thể tin rằng dù không làm được điều giống như thế nhưng tôi thật lòng muốn trở thành một người lớn có thể đánh cược sinh mệnh của mình để làm một cái gì đó.

Từ sâu thẳm, tôi thấy cảm động với câu chuyện của ông Shirafuji, và chắc chắn nàng cũng vậy.

Thật hạnh phúc vì hai đứa chúng tôi có thể chia sẻ với nhau giây phút ấy.

Và rồi cũng đến đoạn đường trở về . Đó là thời điểm không thể tuyệt hảo hơn để tỏ tình.

Chúng tôi đi bên nhau ra bến xe buýt.

“Cảm ơn Nagamori. Nếu mình không được gặp Nagamori, mình đã không thấy thích những buổi diễn thuyết, và cũng sẽ không bao giờ biết rằng trên đời có rất nhiều người lớn tuyệt vời.”

“Ngoài thầy Miyashita ra… đúng không?”

Nàng nói với một nụ cười vô tư, nhưng chắc chắn nó đã kéo cảm xúc của tôi xuống dốc. Đó là cái tên tôi không muốn nghe nhất vào lúc này.

Chúng tôi leo lên xe buýt, trò chuyện rôm rả về những câu chuyện được nghe trong buổi diễn thuyết ngày hôm đó.

Chúng tôi xuống xe ở bến trước cổng trường tiểu học Minami.

Đây là địa điểm tỏ tình dự kiến. Thật căng thẳng.

Nàng xuống trước, tôi bước theo sau.

Đứng từ chỗ tôi chỉ có thể nhìn thấy chiếc ô đỏ nàng giơ lên.

Tôi hít một hơi thật sâu nhưng cố để nàng không nhận ra.

Bến xe buýt không có bóng người nào khác, chỉ có chiếc ô xanh sẫm của tôi và chiếc ô đỏ của nàng xòe ra như cánh hoa nở.

“Nagamori này, cho mình nhờ một chút được không?”

“Gì thế?”

Nàng ngoảnh lại, trông đáng yêu biết nhường nào.

Nghĩ đến việc nếu lần tỏ tình này thất bại chắc chắn sẽ không bao giờ được thấy nụ cười ấy gần thế này nữa, bao nhiêu quyết tâm tôi đã vun đắp bấy lâu bỗng dưng chạy đâu hết.

Tôi vắt kiệt số can đảm còn lại:

“Không phải chuyện có thể nói to được đâu, nên cho mình mượn tai một chút được không?”

“Chuyện gì vậy?”

Nàng khẽ nghiêng đầu, hướng tai trái về phía tôi.

Hương thơm ngát nồng nàn.

Tôi choáng váng kể miệng đến gần tai nàng.

Giây phút đầu tiên tôi gần nàng đến vậy. Từ khoảng cách của người quen biết, khoảng cách của bạn thân, rồi nhảy một bước dài, tôi đang đứng trong khoảng cách của hai người yêu nhau.

Tôi không thể ngay lập tức nói nên lời, cứ đứng trong cái cự li thật gần ấy để ngắm nhìn má và môi nàng, khuôn mặt nghiêng của nàng mà cứng đơ lại.

Tôi biết nàng đang liếm môi bên trong một cái dứt khoát.

Một khoảng trống kì lạ.

“Mình không nói đâu!”

Tôi vừa nghĩ thế, nàng kéo mình trở lại vị trí cũ, cười:

“Này, cái gì thế Ifuku? Có gì muốn nói cậu đã không chịu nói ra luôn thì chớ lại còn nhìn chằm chằm mình sát như thế làm mình xấu hổ quá.”

“À à, mình xin lỗi. Mình biết rồi, mình nói ngay đây. Cho mình mượn tai cậu lần nữa được không?”

Nàng cố gắng ngừng lại tiếng ngượng ngùng, một lần nữa, ghé tai trái đến bên tôi.

Tôi lại ghé miệng sát tai nàng, nói thật nhỏ:

“Mình thích cậu. Mình muốn cậu hẹn hò với cậu…”

Thật là xui, đúng lúc đó có một chiếc xe tải to đi qua bến xe buýt. Tiếng nước bắn lên và tiếng động cơ nhấn chìm những lời nói của tôi.

Tôi nhìn biểu cảm của nàng.

Chẳng khác gì lúc nãy, vẫn là khuôn mặt ngượng ngùng cố nén nụ cười đang cúi xuống.

“Cậu nghe thấy không?”

Nàng cố giấu khuôn mặt dưới tán ô và quay về hướng ngược lại.

Nàng đang ngượng ngùng hay đã từ chối… Hay nàng đã không nghe thấy?…

Tôi muốn thấy được biểu cảm của nàng nhưng nàng vẫn cứ giấu kín dưới chiếc ô mà không cho tôi nhìn.

Tôi nhích đầu vào trong chiếc ô lên tiếng lần nữa:

“Lúc đó cậu có nghe thấy đúng không?”

“Đúng.”

Tôi cũng lờ mờ đoán là nàng đã nghe được.

Trên con đường xe buýt, đã bao nhiêu chiếc xe đi qua mà chúng tôi vẫn đứng đó.

Nàng vẫn chỉ cho tôi thấy đằng sau lưng.

Tôi bắt đầu thấy bất an.

“Cậu có định quay về phía mình và nói cho mình nghe câu trả lời không?”

Vì tôi nói thế, nàng chậm rãi quay lại.

Tôi nhìn thấy lúm đồng tiền. Tôi thấy hình như nàng đang vui. Nàng cũng đang cười hạnh phúc. Nhất định là như thế.

“Câu trả lời… Để thứ hai có được không?”

“Ồ, được chứ.”

“Vậy thì thứ hai nhé. Nói ở trường thì hơi ngại nên đầu tiên, có một nơi mình muốn cậu đến trước.”

“Ở đâu vậy?”

“Đền Isono. 7 giờ sáng ở gốc cây thần[11].”

“7 giờ sáng ở gốc cây thần. Nhưng tại sao lại là ở đền?”

“Vì đấy là nơi mình thích.”

Nàng cười và nói vậy. Và tôi tin là nàng sẽ nói Ok.

“Không được đến muộn đâu đấy!”

“Mình biết rồi, cậu cũng thế nhé.”

“Mình ư? Mình sẽ không đến muộn, nhưng…”

“Nhưng sao?”

“Nhưng nếu mình không đến thì cậu bỏ đi nhé.”

Nàng nói và cười một cách tinh nghịch.

Tôi bất ngờ nhưng cũng chỉ trả lời ngắn gọn: “Mình biết rồi.”

Sau đó, chúng tôi đi theo hai hướng ngược nhau để về nhà.

Dù thế nào tôi cũng đã đâm lao rồi.

Và hơn nữa nếu dự cảm của tôi không sai thì nàng sẽ Ok thôi.

Tôi về nhà mang theo tâm trạng khó nói, nửa lo âu nửa kì vọng.

Dù gì, sau ngày mai tôi sẽ biết kết quả.

Ngày hôm sau - chủ nhật.

Tôi không thể bó chân ở nhà mà cũng không có tâm trạng học ôn thi nên đi ra ngoài. Mang tiếng là đi ra ngoài nhưng tôi cũng không định đi đâu cả. Chỉ dạp xe quanh con phố. Mỗi khi tôi thấy chỗ nào có cảnh đẹp, tôi lại ngĩ nếu bắt đầu hẹn hò với nàng chúng tôi sẽ cùng đến đây. Thật là hạnh phúc.

Đương nhiên, nỗi lo về việc nếu không được thì phải làm sao vẫn luôn thường trực.

Nỗi bất an và kì vọng này sẽ còn lặp lại bao nhiêu lần nữa nhỉ?

Tôi phát ngán chính mình vì cứ mãi loanh quanh. Tôi cứ loanh quanh luẩn quẩn không có mục đích, mà cũng không hẳn là để giết thời gian. Vì thế, tôi quyết định sẽ về nhà đọc hết quyển tiểu thuyết lịch sử mua hôm trước.

Thế mà, khi vừa quẹo xe ở góc đường có nhà sách, vừa ra đến đường lớn thì có một thứ băng qua khiến mọi suy nghĩ của tôi dừng lại.

Chiếc xe đang đỗ chờ đèn đỏ là thứ tôi đã nhìn thấy quá nhiều lần ở trường: xe của thầy Miyashita. Hơn thế nữa, người đang ngồi ở ghế bên cạnh là Nagamori.

Chiếc xe lập tức chạy qua, rẽ vào ngõ và đi mất dạng, nhưng chắc chắn tôi đã không nhìn nhầm nàng. Đó chắc chắn là Nagamori chứ không phải ai khác.

Và nàng đang khóc.

Đầu tôi bỗng nhiên trắng xóa, không thể nghĩ nổi điều gì.

Tại sao Nagamori lại ở trên xe thầy Miyashita?

Và hơn hết, tại sao nàng lại khóc?

Về đến nhà, tôi cũng không đọc sách được nữa, chỉ nằm trên giường ngó chằm chằm lên trần nhà.

“Chuyện quái gì vậy?…”

Hình ảnh nàng hơi lùi lại vào cái lúc tôi vừa nói lời tỏ tình lại hiện lên trong đầu.

Chắc chắn chỉ tại cái thứ thông tin kì cục mà ba đã nhồi vào đầu tôi. Nếu tôi không biết gì về chuyện khoảng cách giữa những người đang hẹn hò thì cũng chẳng để ý nhiều đến thế.

Kết cục là tôi đón buổi sáng ngày thứ hai mà hầu như không ngủ được, tôi còn không chắc mình đã ngủ hay không nữa. Không thể đợi đến 7 giờ, tôi rời nhà lúc tầm 6 giờ. Cái đứa lúc nào cũng đến muộn sát giờ như tôi mà cũng có ngày ra khỏi nhà quá sớm như thế đã khiến mẹ ngạc nhiên.

Tôi đến đền Isono lúc 6 rưỡi.

Cây thần nằm ở trước cổng đền chính, cách cổng Torii 400 mét đi bộ thông qua con đường dốc dẫn vào đền. Vì đã mất công đến sớm nên tôi cũng đến viếng đền chính.

Tôi hào phóng ném hẳn 100 yên vào hộp tiền lễ, vỗ tay hai tiếng thật to để xua đi những dự cảm không lành. Tôi nhắm chặt mắt, vừa nguyện cầu cho việc tỏ tình thành công, nhưng trong đầu tôi lại hiện lên thước phim ghi lại khuôn mặt nghiêng của Nagamori đang khóc bên ghế lái trên xe thầy Miyashita.

***

Tôi đứng đợi ở gốc cây thần, thấy xa xa thấp thoáng bóng người đi lễ. Không hẳn là đông, nhưng trong tầm nhìn của tôi thì luôn luôn có người trên con đường dẫn lên đền. Hầu như những người lướt qua tôi rồi cất tiếng “Chào buổi sáng” đều là những ông bà già.

Tôi cũng đáp lại “Vâng ạ, chào buổi sáng ạ.”

Tôi liếc đồng hồ.

6 giờ 45 phút.

Những dự cảm xấu lại xuất hiện. Hay là nàng không đến?

6 giờ 50 phút.

Từ chỗ này, trong tầm mắt tôi vẫn không có bóng dáng nàng trên con đường dẫn lên đền.

Tôi sốt ruột ngó nghiêng sau gốc cây thần tìm nàng, nhưng quả nhiên là nàng vẫn chưa đến.

Rồi tôi cứ nhìn đồng hố rất nhiều lần nữa.

6 giờ 59 phút.

Kể cả bây giờ có thấy nàng và nàng đang vắt chân lên cổ chạy lên con dốc đi chăng nữa thì cũng quá 7 giờ mất rồi.

Nàng đã nói rồi.

“Mình sẽ không đến muộn đâu. Nhưng mà… nếu mình không đến thì bỏ đi nhé.”

Đã quá 7 giờ.

Tôi thầy tim mình đập nhanh.

Tôi vẫn chờ đợi và tự nói với mình rằng có thể chỉ là vì lí do gì đó nên nàng đến muộn thôi.

7 giờ 10 phút.

Vậy là dự cảm xấu đã đúng. Có lẽ nàng sẽ không tới.

Nhưng dù có là như vậy thì tôi cũng chờ đợi quá cả lúc nên đi khỏi nơi này rồi. Tất cả những gì tôi có thể làm là tiếp tục chờ đến khi nàng tới.

Lại có tiếng gọi sau lưng: “Chào buổi sáng”

Tôi quay lại, và thấy thầy tư tế đang đứng đó.

“Cháu chào bác.” - Tôi uể oải đáp chẳng chút nhiệt tình.

“Là Ifuku hả?”

Tôi ngẩng mặt lên ngạc nhiên:

“V… vâng?”

“Có cô bé nhờ bác chuyển cái này đến cho cháu.”

Thầy tư tế lấy ra một lá thư.

Tôi run rẩy nhận lấy nó.

“Cháu cảm ơn ạ.”

Thầy tư tế quay gót đi về khu nhà ban quản lý đền.

Tiếng tán lá cây thần xào xạc rung rinh trong gió. Tia nắng thoát ra qua kẽ lá cây rung nhảy nhót trên bức thư trong tay tôi.

Tôi xé phong bì lấy ra một tấm thiệp bên trong.

Trong ấy có ghi: “Ifuku, mình xin lỗi.”

Tôi nhìn lên bầu trời.

Tán cây vẫn thế, vẫn rung rinh và reo lên trong gió.

Tôi lê đôi chân nặng trĩu đến trường.

Từ nay trở đi tôi nên dùng khuôn mặt nào để đối diện với nàng đây?…

***

Ngày hôm đó, nàng không đi học.

Có một đứa con gái nào đó trong lớp đã hỏi thầy giáo chủ nhiệm: “Nagamori sao thế ạ?”.

Và thầy trả lời: “Hả, hình như là bị cảm. Bạn ấy gọi cho tôi rồi.”

Trong tim, tôi thầm hét lên: “Không phải lí do đó!”

Ngày hôm sau, Nagamori đến trường.

Tôi đã cố gắng bắt chuyện với nàng như thể chưa có chuyện gì xảy ra: “Ồ, xin chào.”

Nàng lại nhìn tôi nở nụ cười y như lần đầu chúng tôi gặp mặt.

“Chào Ifuku. ừ nhỉ. Đây, cho mình trả lại cái này nhé.”

“Ơ, à, ừ.”

“Rất thú vị. Cảm ơn cậu.”

Nàng vừa đưa tôi chiếc CD rakugo thứ tư vừa nói.

Tôi chạm vào hộp đựng đĩa và hiểu là không có bức thư nào được nhét trong đó cả.

Chắc chắn con người là loài sinh vật cảm nhận được cả sự tồn tại của một tờ giấy nặng vài gam chứ nhỉ.

Thật sự là không có bức thư nào trong ấy cả.

“Nếu cậu có chiếc đĩa nào thú vị thì lại cho mình mượn nữa nhé.”

“Hả?… À”

Tôi cười méo mó, chẳng biết phải trả lời thế nào cho phải. Thật là chẳng hiểu nổi trái tim phụ nữ…

Cảnh vật bên ngoài mà tôi thấy được từ chỗ ngồi này vẫn chẳng hề thay đổi.

Nhưng thế giới mà tôi đang sống đã thay đổi hoàn toàn rồi. Bài kiểm tra định kì bắt đầu.

Nagamori lại trở lại với mức chỉ chào hỏi xã giao lúc đến và về như trước kia.

Nếu tôi cứ giữ nguyên như thế, nếu tôi không tỏ tình thì liệu mối quan hệ đó có tiếp diễn không?…

Nàng chỉ viết “Ifuku, tôi xin lỗi”.

Tại sao tôi lại bị đá vậy?

Và giữa nàng với thầy Miyashita có gì?

Những điều tôi muốn hỏi chất chồng như núi, nhưng tôi chẳng thể làm gì. Cứ thế giờ kiểm tra trôi qua.

Tiết học đầu tiên sau đợt kiểm tra là giờ Lịch sử Nhật Bản.

Trước giờ học, tôi có nghe một tin đồn.

“Hình như thầy Miyashita định thôi việc. Ông anh khóa trên tôi bảo đã nhìn thấy thầy ở chỗ nộp đơn xin thôi việc.”

Những chuyện như thế thì tôi chẳng tin ai nhưng tôi có cảm giác là do đã có chuyện gì xảy ra giữa thầy và Nagamori.

Thầy Miyashita bước vào lớp.

Biểu cảm của hai người trong lúc thầy ở trong xe cùng Nagamori cứ thiêu đốt trong ruột gan tôi. Tôi trừng mắt nhìn thầy.

Bên cạnh, Nagamori không mở sách ra như mọi khi mà cứ nhìn chằm chằm một điểm trên bàn.

Ngay sau kì thi, nàng đã cắt tóc. Trông khác hẳn ấn tượng ban đầu. Nụ cười của nàng chẳng chứa chút cảm xúc nào.

Có một người lên tiếng:

“Thưa thầy, môn Lịch sử Nhật phải học thuộc quá nhiều ạ. Chúng em không thể nhớ hết toàn bộ được.”

Thầy Miyashita đứng trên bục giảng, lại bắt đầu buổi học một cách đường đột như mọi lần. Diễn biến chẳng khác gì mọi khi hết.

“Trung bình mỗi người có quan hệ trực tiếp vói 300 người. Những người đó mỗi năm sẽ dần dần thay đổi, và có lúc sẽ thay đổi rất nhiều. Kết quả là trong cả cuộc đời, một người sẽ có quan hệ trực tiếp với khoảng một vạn người. Và chúng ta vẫn nhớ cả tên và mặt của tất cả những người đó đấy thôi.

Dù trong lúc học, các em nói việc nhớ thật là khó khăn nhưng thực ra nhớ là một việc đơn giản. Thứ thật sự khó là…”

Thầy ngừng lại một quãng, và trong một giây, nhìn Nagamori.

“Là quên. Không gì khó như việc quên một chuyện đã trót nhớ cả. Con người đã đưa ra rất nhiều phương pháp để nhớ nhưng không có một phương pháp nào để quên hết.

Các em đừng quên nhé. Cái khó không phải là nhớ. Mà là quên!”

“Hình như những gì thầy nói hôm nay thật là người lớn.”

Có đứa nói như thể trêu thầy.

“Chẳng phải là mấy đứa ai cũng có một hai lần khốn khổ vì không quên nổi cái gì hay sao?”

Hình như chỉ có tôi để ý rằng thầy Miyashita lại thoáng nhìn Nagamori một lần nữa.

Mặt nàng vẫn cúi gằm xuống, và ửng đỏ một cách kì lạ.

Và nàng nói gì đó rất nhỏ.

“Đồ ngốc.” qua chuyển động của miệng nàng, tôi chỉ đoán được chừng đó, những từ còn lại tôi không hiểu.

Và rồi, một giọt nước mắt lớn lăn trên má nàng.

Tôi thấy trái tim mình bị bóp nát.

Vào ngày chủ nhật sau đó, tôi đón sinh nhật mười tám.

Tối hôm ấy, ba mua về một chú chó khiến tôi và mẹ rất ngạc nhiên.

Rồi ba đưa chú chó con cho tôi, nói: “Quà sinh nhật của con đấy.”

Tôi thoáng bối rối và nói rằng dù có được tặng cún con vào ngày sinh nhật mười tám thì sau đấy một năm tôi vẫn sẽ dọn ra khỏi nhà để học đại học.

Ba trả lời: “Ba biết điều ấy chứ. Khi con đi thì ba vẫn sẽ chăm sóc cho nó nên sẽ không sao đâu. Mà nuôi chó cũng hay đấy chứ. Tâm hồn sẽ được chữa lành.”

Hình như chỉ cần cùng chung sống dưới một mái nhà thì người ta sẽ hiểu nhau. Vì thế, ba nói những thứ vòng vo đầy ẩn ý ấy hình như là vì biết tôi vừa bị người con gái mình thích từ chối. Rồi sau đó là mẹ:

“Khi con không có ở đây thì nhà sẽ buồn lắm nhỉ. Vì thế, trong lúc này con không muốn tạo ra thêm một đồng minh trong nhà cho mẹ hay sao?”

Mẹ đã nói thế rồi thì tôi cũng chẳng biết lí do thực sự ba mua cho tôi chú chó này là gì nữa.

Tôi đặt tên nó là Fuuta.

Chú Thích

[1] Truyện cười do các nghệ sĩ tấu hài kể, là một môn nghệ thuật của Nhật.

[2] Bảng chữ cái tiếng Nhật bắt đầu bằng A, I, U, E, O chứ không theo thứ tự Alfabet nên chữ I năm gần đầu bảng chữ cái, ngay sau chữ A.

[3] Từ dùng để chỉ người quá say mê với một lĩnh vực nào đó. Gần đây, giới trẻ Nhật vẫn dùng để chỉ người cuồng truyện tranh và hoạt hình.

[4] Kaei, niên hiệu của Nhật thời kỳ từ 28/2/1848 đến 27/11/1854. Năm Kaei thứ 6 tương ứng với năm 1853 theo lịch dương

[5] Matthew Calbraith Perry là Phó Đề đốc của Hải quân Hoa Kỳ, được mệnh danh là “cha đẻ của Hải quân hơi nước Hoa Kỳ”. Năm 1854, ông đã chí huy đoàn hải quân Đông Ấn với 4 chiến hạm (2 trong số đó là chiến hạm nơi nước) đến Nhật buộc Nhảt Bản phải mở cửa thông thương với nước ngoài sau hơn 200 năm thực hiện chính sách Bế quan tỏa cảng của Mạc phủ Tokugawa.

[6] Môn thể thao gần giống bóng chày nhưng sân đấu nhỏ hơn, bóng to và mềm hơn

[7] Vào khoảng thời gian cuối tháng 4 đầu tháng 5 người nhật sẽ có một kỳ nghỉ dài 7 đến 10 ngày gọi là Tuần lễ vàng với một chuỗi các ngày lễ truyền thống (ngày kỷ niệm sinh nhật Thiên Hoàng Chiêu Hòa (29/4), ngày Hiến pháp (3/5), ngày Xanh (4/5) và ngày của các bé trai (5/5)).

[8] Tác giả viết phiên âm từ tiếng Pháp “Monsieur” - “thưa ngài”, người dịch giữ nguyên phiên âm tiếng Nhật để bảo toàn dụng ý của tác giả.

[9] Đơn vị tiền tệ của Nhật Bản.

[10] Trong tiếng Nhật, cửa hàng làm đẹp / thẩm mỹ viện phát âm là bi-yo-in, còn bệnh viện phát âm là byo-in nên Ifuku đã nghe nhầm.

[11] Ở các ngôi đền cổ của Nhật có những cây đại thụ được coi là nơi trú ngụ cho linh hồn các vị thần.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của yasushi kitagawa