Họ đang bay với tốc độ 150 hải lý/giờ, độ cao 2000 feet so với mực nước biển tối đen. Máy bay trực thăng Super Stallion rất cũ, được chế tạo từ cuối cuộc chiến tranh Việt Nam và ban đầu được sử dụng để rà phá bom mìn ở cảng Hải Phòng. Đuôi của nó được kéo theo một chiếc xe trượt tuyết trên biển, giống như một tàu quét mìn đang bay. Giờ thì chiếc máy bay cỡ lớn do hãng Sikorski sản xuất này được dùng cho các mục đích khác, chủ yếu là vận tải hàng nặng tầm xa. Động cơ 3 turbin ở phần thân trên máy bay đủ sức vận chuyển một trung đội lính vũ trang đầy đủ trên một quãng đường dài
Tối nay, ngoài 3 thành viên phi hành đoàn như thường khi, Super Stallion còn chở thêm 4 hành khách và một lượng lớn nguyên liệu dành cho các xe tăng hành trình.Các hành khách tập trung ở góc sau của khoang hàng, đang trò chuyện, cố gắng nói tiếng to át tiếng động cơ. Cuộc nói chuyện rất sôi nổi. Các sỹ quan tình báo đã bỏ nguy hiểm của nhiệm vụ ra sau đầu- chả ý nghĩa gì khi nghĩ quá nhiều về nó- và đang dự kiến những chuyện sẽ xảy ra, đoán già đoán non về những phát hiện mới trên tàu ngầm Liên Xô, nhưng đáng tiếc là sau khi sự việc xảy ra, họ không thể tiết lộ cho ai biết. Dù vậy cũng không ai nói lên ý nghĩ này. Hầu hết mọi người chỉ biết được góc chuyện liên quan đến mình, không ai nắm trong tay toàn bộ câu chuyện. Chỉ có vài nhân vật cấp cao nhất mới nắm được toàn bộ. Còn mỗi người chỉ biết 1 góc nhỏ rời rạc trong một bức tranh tổng thể lớn. Vì vậy, nếu bất kỳ điệp viên Liên Xô nào cố gắng tìm hiểu nội dung nhiệm vụ thì cũng chỉ thấy mình đang đi vào mê cung với những bức tường được dựng khắp nơi
Nhiệm vụ này rất chặt chẽ. Chiếc trực thăng bay theo một hành trình đặc biệt theo hướng tàu HMS INVINCIBLE. Từ đó họ sẽ chuyển sang máy bay Sea King của Hải Quân Anh bay đến USS PIGEON. Bằng cách này, chiếc Stallion biến mất khỏi Trạm Không Quân Hải Quân Oceana chỉ trong vài giờ và có thể coi là đã thực hiện một nhiệm vu thường khi.
Động cơ phản lực cánh quạt của trực thăng đã đạt công suất hành trình cực đại và tiêu tốn nhiều nhiên liệu. Máy bay hiện giờ đã cách bờ biển Mỹ 400 dặm và vẫn cách đích 80 dặm. Đường đi mà họ chọn không phải là đường thẳng mà là đường cong, mục đích là để gây nhầm lẫn cho kẻ thù có thể thấy họ đang rời đi trên màn hình radar. Phi công đang rất mệt mỏi. 4 tiếng ngồi trên buồng lái liên tục và bộ đồng phục quân sự chưa bao giờ thoải mái. Các thiết bị bay phát sáng một thứ ánh sáng màu đỏ mờ nhạt. Hai phi công đang cẩn thận quan sát đường chân trời trên hàng không. Những đám mây đen trên bầu trời khiến họ không thể thiết lập một điểm tham chiếu cố định và việc điều hướng ban đêm trên mặt nước có tác dụng thôi miên. Tuy nhiên, nhiệm vụ này không phải là bất thường. Họ đã thực hiện các nhiệm vụ trong môi trường này nhiều lần, nguy hiểm là thực nhưng họ quen rồi
“Juliet 6, mục tiêu của anh đang hướng đến 0-8-0, cách 75 dặm” Máy bay Sentry gọi
“Nghĩ rằng chúng tôi bị lạc à?” trung tá John Marcks vang lên từ thiết bị liên lạc nội bộ
“lực lượng không quân” phi công phụ trả lời “Không biết cách bay trên mặt nước. Họ nghĩ anh có thể bị lạc nếu không được dẫn đường”
Động cơ máy bay đang quay ở tốc độ cao và bánh răng dẫn động cánh quạt chính bảy cánh. Họ không bao giờ nghĩ rằng hộp số đang bị hỏng.
“Ừ, thế à” Marcks cười khúc khích “Cậu thích ai trong đội Eagles tối nay”
“Dầu còn 3.5”
“6.5 lưng của Philly vẫn còn bị thương”
“5”
“OK, 5 đô Tôi sẽ nương tay với cậu” Marcks cười toe toét. Anh thích đánh bạc. Một ngày sau khi Argentina tấn công Falklands, anh đã hỏi liệu có ai muốn cược Argentina và lấy 7 điểm. Ở trên đầu họ vài feet và ở phía đuôi vài feet, động cơ đang chạy vài ngàn vòng/phút. Động cơ máy bay đang quay ở tốc độ cao và bánh răng dẫn động cánh quạt chính bảy cánh. Họ không bao giờ biết có một vết nứt trong hộp số,chảy ra ít chất lỏng.
“Juliet 6, mục tiêu của anh vừa cử một máy bay chiến đấu để hộ tống Còn 8 phút nữa đến điểm hẹn. Tiếp cận bạn hướng 11 giờ, có 3 thiên thần ở đó”
“tốt lắm” Marcks nói
Máy bay Harrier 2-0
Trung úy Parker đang lái chiếc Harrier hộ tống chiếc trực thăng Super Stallion. Một thượng úy ngồi ở ghế sau. Thực tế nhiệm vụ của chuyến đi không phải là hộ tống trực thăng tới INVINCIBLE mà là thực hiện cuộc kiểm tra lần cuối xem có bất kỳ tàu ngầm Liên Xô nào phát hiện ra Super Stallion đang bay và theo dõi
“Có hoạt động gì trên mặt nước không?” Parker hỏi
“Không một tia sáng” viên thượng úy đang sử dụng FLIR (hệ thống phát hiện hồng ngoại) tìm kiếm bên trái và bên phải trên suốt đường bay. Không ai trong số họ biết chuyện gì đang xảy ra dù từ lâu đã suy đoán, suy đoán sai lầm, rằng có thứ gì đó đang truy đuổi chiếc hàng không mẫu hạm của họ suốt đại dương bao la này
“Cố tìm chiếc trực thăng đó đi” Parker nói “chờ một chút….kia rồi. Phía nam đường bay của chúng ta” Viên thượng úy bấm công tắc, hình ảnh xuất hiện trên màn hình viên phi công, phần lớn là động cơ và đèn xanh xuất hiện trên cánh quạt nóng
“Harrier 2-0 Đây là Sentry Echo. Mục tiêu của anh hướng 1 giờ, khoảng cách 20 dặm. Kết thúc”
“Đã nhận, chúng tôi đã thấy trên hộp IR. Cảm ơn. Kết thúc” Parker nói “Mấy chiếc Sentry vẫn rất hữu ích”
“Chiếc máy bay của Sikorski đang vận hành cho đúng giá trị. Hãy nhìn bộ động cơ kìa”
Trên máy bay Super Stallion
Lúc này hộp truyền động đã bị vỡ. Đột nhiên, mặt sau của cánh quạt bị tràn dầu, và ma sát giữa các bánh răng chính xác tăng mạnh. Đèn cảnh báo trên bảng điều khiển bắt đầu nhấp nháy. Marcks và phi công phụ ngay lập tức cúi xuống để giảm sức mạnh của ba động cơ. Tuy nhiên, đã quá muộn, sức mạnh do động cơ tạo ra đã phá vỡ hệ thống truyền lực bị tê liệt thành nhiều mảnh, và một vụ nổ xảy ra sau đó. Các mảnh vỡ đã xuyên thủng vỏ an toàn và làm hư hỏng phần đầu của máy bay. Đột nhiên, cánh quạt xoay Super Stallion như một cơn gió, và chiếc trực thăng hoàn toàn mất kiểm soát. Hai người ngồi khoang sau nới lỏng dây an toàn từ trước, cuộn người lăn về phía trước.
“MAYDAY (CẤP CỨU) MAYDAY MAYDAY. Đây là Juliet 6” viên phi công phụ gọi. Cơ thể của Marchks đổ xuống bàn điều khiển, một mảng xanh đen xuất hiện trên gáy anh “Chúng tôi đang rơi, chúng tôi đang rơi MAYDAY MAYDAY MAYDAY”
Phi công phụ đã cố gắng làm gì đó, cánh quạt chính đang quay – quá chậm. Bộ tách tự động ban đầu có chức năng tự động chuyển động và có thể giúp anh ta kiểm soát nó, nhưng bây giờ không điều khiển được. Hầu như tất cả các bộ điều khiển khác nhau không thành công. Anh bất giác cùng máy bay lao đến vùng biển tối tăm. Nhìn thấy chiếc máy bay sắp lao xuống biển trong vòng hai mươi giây nữa, anh cố gắng hết sức để điều khiển bộ điều khiển cánh và cánh quạt đuôi, cố gắng khôi phục khả năng điều khiển máy bay. Cuối cùng cũng thành công, nhưng đã quá muộn
Harrier 2-0
Đây không phải là lần đầu tiên Parker chứng kiến con người chết. Anh từng bắn một quả tên lửa Sidewinder vào vòi đuôi của một máy bay chiến đấu Dagger của Argentina, suýt giết chết một người. Đó không phải là một điều dễ chịu. Tình hình lần này còn tệ hơn. Anh nhìn thấy cột lửa cao ngất ngưởng sau vụ nổ khối động cơ của chiếc Super Stallion. Anh chưa bao giờ nhìn thấy một ngọn lửa to như vậy. Parker nhìn nó và chân thành hy vọng rằng chiếc mũi của chiếc máy có thể được nâng lên – nó đã được nâng lên, nhưng nó vẫn chưa nâng đủ. Chiếc Super Stallion lao xuống biển, gãy giữa thân máy bay. Đầu của nó nhanh chóng chìm xuống đáy biển, đuôi giống như một bồn tắm không có nước, nó nổi trên biển vài giây trước khi bắt đầu xuống nước. Theo phân tích hình ảnh của hệ thống phát hiện hồng ngoại nhìn về phía trước, không ai thoát khỏi nguy hiểm trong vụ tai nạn.
“Sentry, Sentry, anh có xem không? Kết thúc”
“Đã nhận, Harrier. Chúng tôi đang gọi SAR ngay đây. Anh có đến đó chưa?”
“Đã nhận, chúng tôi có thể chờ ở đây” Parker kiểm tra nhiên liệu “9-0 phút, tôi…tạm dừng” Parker đưa mũi máy bay xuống và bật đèn hạ cánh để tăng hệ thống TV ánh sáng thấp “Ian, anh có nhìn thấy không?” Anh hỏi người đồng hành
“Tôi nghĩ có thứ gì đó đang chuyển động”
“Sentry, Sentry, chúng ta có thể có một người sống sót trong trước. Báo INVINCIBLE cử Sea King đến đây ngay. Tôi đang xuống điều tra. Xin chỉ thị”
“Đã nhận. Harrier 2-0. Thuyền trưởng của anh báo có một chiếc trực thăng đang cất cánh. Kết thúc”
Chiếc trực thăng Sea King của hải quân hoàng gia Anh có mặt ở đó trong 25 phút. Bác sỹ mặc áo cứu sinh nhảy dù xuống tơi và túm cổ áo một người sông sót. Không có một người nào khác được tìm thấy nữa, cũng như mảnh vỡ của máy bay đã chìm xuống đại dương. Chỉ có một phần lớn xăng hàng không trên biển bay hơi chậm trong không khí lạnh. Chiếc trực thăng đầu tiên vội vã quay trở lại tàu sân bay, trong khi chiếc còn lại đang tiếp tục công việc tìm kiếm.
Tàu INVINCIBLE
Từ tháp chỉ huy, Ryan nhìn thấy nhân viên y tế khiêng cáng vào tòa đảo. Một thủy thủ khác xuất hiện ngay sau đó,tay cầm một chiếc cặp “Anh ấy ôm theo cái này, thưa ngài. Anh ấy là thiếu tá, tên là Dwyer, bị gãy một chân và nhiều xương sườn. Đô đốc, anh ấy bị thương nặng”
“Cảm ơn” White cầm chiêc cặp”Khả năng còn có ai sống sót nữa không?”
Viên thủy thủ lắc đầu “Báo cáo, không còn ai. Chiếc Sikorski chìm như một tảng đá” Anh ta nhìn Ryan “Tôi rất tiếc, thưa ngài”
Ryan gật đầu “Cảm ơn”
“Đô đốc, Norfolk gọi trên radio” một sỹ quan liên lạc nói
“Jack, đi thôi” Đô đốc White đưa cho anh cái cặp và dẫn anh đến phòng liên lạc
“Máy bay bị rơi. Chúng tôi cứu được một người đang cấp cứu” Ryan nói trên radio. Đầu dây bên kia im lặng một lúc
“Ai còn sống?”
“Tên là Dwyer. Thưa tướng quân, họ đã đưa anh ấy đi cấp cứu ngay khi lên tàu. Hãy nói với Washington là anh ấy đã mất khả năng hành động. Bất kể nhiệm vụ là gì thì chúng ta sẽ phải sắp xếp lại”
“Đã rõ. Kết thúc” Tướng Blackburn nói
“Bất kể chúng ta quyết định làm gì” đô đốc White nói “thì cần phải làm nhanh lên.Chúng ta phải tiếp cận tàu PIGEON trong 2 giờ tới và quay lại trước bình minh”
Ryan hoàn toàn hiểu ý nghĩa của điều này. Chỉ có 4 người trên biển kia hiểu biết chi tiết và có năng lực hoàn thành. Và giờ anh là người Mỹ duy nhất trên tàu này làm được việc. tàu KENNEDY thì ở quá xa. Dù NIMITZ ở gần đây nhưng cũng chỉ có thể liên lạc được bằng radio. Cách duy nhất là thành lập một đội tình báo khác, nhưng họ lại không đủ thời gian “Đô đốc, hãy cùng mở chiếc cặp ra. Tôi muốn xem kế hoạch là gì”
Họ gọi một thủy thủ biết phá khóa đi theo đến phòng của White. Hóa ra cậu ta lại là một thợ khóa lành nghề
“Chúa ơi!” Ryan hít sâu, đọc dòng nội dung kế hoạch “Tốt hơn là anh cũng nên xem cái này”
“Chà” vài phút sau White thốt lên “Thông minh”
“Rất được” Ryan nói “Không biết thiên tài nào đã nghĩ ra nó. Tôi biết mình sẽ dính vào kế hoạch này rồi. Tôi sẽ yêu cầu Washington cho phép mang theo vài sỹ quan”
10 phút sau họ quay trở lại phòng liên lạc. White cho mọi người bên trong ra ngoài, sau đó Jack nói trên kênh đã được mã hóa. Cả hai bên đêu hy vọng thiết bị vẫn được bảo mật trong thời điểm này
“Tôi nghe được rất rõ, thưa tổng thống. Ngài có biết chuyện gì xảy ra với chiếc trực thăng không?”
“Có, thật không may. Tôi cần cậu tham gia vào chuyện này”
“Vâng, thưa ngài, tôi sẵn sàng rồi”
“Tôi không thể ra lệnh cho cậu, nhưng cậu biết canh bạc này thế nào rồi đấy. Cậu sẽ tham gia chứ?”
Ryan nhắm mắt lại “Xác nhận có tham gia”
“Tôi đánh giá cao điều đó, Jack”
Chắc chắn phải thế rồi “Thưa ngài tôi cần sự cho phép của ngài về việc sẽ cần vài người đi cùng giúp tôi, vài sỹ quan người Anh”
“Một người” tổng thống nói
“Thưa ngài, tôi cần nhiều hơn số đó”
“Một”
“Đã hiểu thưa ngài. Chúng tôi sẽ xuất phát trong một giờ nữa”
“Cậu biết chuyện gì sẽ xảy ra chứ?”
“Vâng, thưa ngài. Người sống sót đã mang theo lệnh nhiệm vụ và tôi đã đọc qua nó”
“Chúc may mắn, Jack”
“Cảm ơn thưa ngài. Kết thúc” Ryan ngắt kênh vệ tinh và quay sang đô đốc White. “Tình nguyện làm một lần, chỉ một lần và xem chuyện gì xảy ra”
“Sợ không?” White tỏ vẻ thờ ơ
“Có, mẹ kiếp, đang sợ chết khiếp đây. Tôi mượn một sỹ quan nhé? Một người có thể nói tiếng Nga là tốt nhất. Anh biết điều có thể xảy ra mà”
“Để tôi xem. Đi cùng tôi nào”
Năm phút sau họ trở lại cabin của White chờ sự xuất hiện của bốn sỹ quan. Họ đều là trung úy, dưới 30 tuổi
“Các cậu” viên đô đốc bắt đầu nói “Đây là trung tá Ryan. Anh ta cần một sỹ quan tình nguyện giúp ông ấy trong một nhiệm vụ quan trọng. Đây lf một nhiệm vụ bí mật và bất thường nhất, có thể có nguy hiểm. Tôi gọi 4 người đến vì khả năng biết nói tiếng Nga. Tôi chỉ nói được đến vậy”
“Đến nói chuyện với một tàu ngầm Liên Xô?” người lớn tuổi nhất trong số họ buột miệng “Tôi sẽ đi với anh. Tôi có bằng ngôn ngũ học và chuyến ra khơi đầu tiên là trên tàu HMS Dreadnought”
Ryan đánh giá vẻ ngoài của chàng trai trẻ, xem xét về mặt đạo đức khi phải nói những gì liên quan, rồi gật đầu. White cho những người khác ra ngoài.
“Tôi là Jack Ryan” anh chìa tay
“Owe Williams, vậy chúng ta định làm gì?”
“Chiếc tàu ngầm tên là THÁNG MƯỜI ĐỎ…”
“Krazny Oktyabr” Williams cười
“Nó đang cố gắng đào tẩu sang Hoa Kỳ”
“Thật sao? Có vẻ như chúng ta vất vả bấy lâu nay vì nó. Vị chỉ huy này quá đáng giá. Chỉ là làm thế nào chúng ta chắc chắn về việc này?”
Mất vài phút Ryan kể chi tiết thông tin cho viên trung úy “Chúng tôi đã sử dụng tín hiệu đèn để liên lạc với thuyền trưởng Nga, và có vẻ như ông ấy rất hợp tác. Nhưng chúng tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra khi chúng ta lên tàu. Những người đào tẩu thường thay đổi ý kiến tạm thời. Xảy ra nhiều hơn anh nghĩ đấy. Vẫn muốn đi cùng chứ?”
“Bỏ lỡ một cơ hội thế này ư? Chính xác thì chúng ta lên tàu bằng cách nào, trung tá?”
“Tên là Jack, tôi bên CIA, không phải hải quân” Ryan tiếp tục giải thích kế hoạch
“Tuyệt, tôi có thời gian sắp xếp một số thứ không?”
“Quay trở lại đây trong 10 phút nữa” White nói
“Vâng thưa ngài” Williams chào theo kiểu quân nhân và rời đi
White nhấc điện thoại lên “Bảo trung úy Sinclair đến gặp tôi” viên đô đốc giải thích rằng anh ta là chỉ huy đơn vị chiến đấu hải quân độc lập trên INVINCIBLE “Có lẽ cậu cần một người bạn khác đi cùng”
Một người bạn khác này là một khẩu súng lục tự động 9mm FN với một băng đạn dự phòng và một bao da đeo vai dưới áo khoác gần như vô hình. Tờ mệnh lệnh điều động đã bị họ cắt nhỏ và đốt cháy trước khi rời đi.
Đô đốc White đi cùng với Ryan và Williams đến sàn đáp máy bay. Họ đứng trước nhà chứa máy bay và nhìn vào chiếc Sea King khi nó khởi động
“Chúc may mắn Owen” White bắt tay viên lính trẻ còn Williams chào kiểu quân nhân rồi bước ra máy bay
“Đô đốc, gửi lời thăm của tôi đến bà xã anh nhé” Ryan nắm tay anh
“5 ngày rưỡi nữa sẽ đến Anh. Cậu có khi gặp cô ấy trước cả tôi đấy. Cẩn thận nhé, Jack”
Ryan cười ranh mãnh “Theo dự đoán tính báo của tôi, nếu tôi đúng thì đây sẽ là một chuyến bay vui vẻ – giả sử rằng máy máy bay không rơi”
“Cậu mặc quân phục rất đẹp đó Jack” Ryan không ngờ anh ta sẽ nói vậy. Anh đứng dậy và chào kiểu quân đội như đã được dạy ở Quantico “Cảm ơn đô đốc. Hẹn gặp lại”
White nhìn anh bước vào cabin, viên thủy thủ đến đóng sập cử và một lát sau chiếc Sea King bay lên. Ngay khi rời boong, chiếc trực thăng lắc lư một lúc, sau đó di chuyển bay về phía nam. Trong vòng chưa đầy một phút, bóng đen của chiếc trực thăng đã biến mất trên bầu trời đêm đen kịt không ánh sáng bay
Tại địa điểm 33 vĩ độ Bắc, 75 kinh độ Tây
Tàu SCAMP đến hội ngộ với ETHAN ALIEN chậm vì phút sau nửa đêm. Hai chiếc tàu ngầm cách nhau khoảng 1000 yead từ phía trước và sau và họ đang đi vòng quanh và lĩnh sonar nghe thấy tiếng động cơ diesel từ con tàu cứu hộ USS PIGEON. Giờ thì cả 3 tàu đều đến vị trí đã định và chờ 3 chiếc khác sẽ đến
Trên tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
“Không có lựa chọn nào khác” Melekhin nói “tôi phải tiếp tục sửa động cơ diesel”
“tôi sẽ giúp anh” Svyadov nói
“Và cậu biết gì về máy bơm dầu của động cơ diesel không?” Melekhin hỏi với giọng mệt mỏi nhưng chân thành
“Không cần đâu, đồng chí. Surzpoi, Bugayev và tôi có thể tự mình xử lý. Không có lý do gì để anh phải tiếp xúc với phóng xạ. Tôi sẽ báo cáo lại sau một giờ”
“Cảm ơn đồng chí” Ramius tắc micro “Chuyến đi này không suôn sẻ và có kẻ phá hoại. Chưa bao giờ trong sự nghiệp của tôi xảy ra chuyện này! Nếu chung ta không thể sửa được động cơ diesel….chúng ta chỉ còn vài giờ chạy bằng năng lượng pin và lò phản ứng thì cần đại tu và kiểm tra an toàn. Tôi thề với các anh, các đồng chí, nếu chúng ta tìm được tên khốn nào làm việc này…..”
“Liệu chúng tôi có thể giúp được gì không” Ivanov nói
“Chỗ này rất gần bờ biển Hoa kỳ và cso lẽ có một tàu của bọn đế quốc vẫn theo dõi chúng ta? Vậy chúng ta mong nhận được loại “giúp” nào? Có lẽ tình huống chúng ta phải đối mặt không phải là ngẫu nhiên. Các anh đã nghĩ đến điều đó chưa Có thể chúng ta trở thành nạn nhân của một trò chơi giết người” Ông lắc đầu “Không, chúng ta không thể gánh lấy rủi ro này. Chúng ta không cho phép người Mỹ chạm tay vào tàu ngầm này”
Trụ sở CIA
“Cảm ơn vì ngài đã đến khi nhận được tin nhắn, Thượng nghị sỹ. Tôi xin lỗi vì sáng sớm đã đánh thức ngài” thẩm phán Moore đón Donaldson ở cửa và dẫn ông ta vào văn phòng rộng rãi của mình “Ông biết giám đốc Jacobs phải không?”
“Tất nhiên rồi Và điều gì khiến người đứng đầu FBI và CIA phải ngồi cùng nhau sáng sớm thế này?” Donaldson mỉm cười. Đây là điều tốt. Đứng đầu Ủy Ban tình báo đặc biệt còn hơn một công việc nó rất thú vị, thực sự thú vị khi là một trong số ít người chứng kiến chuyện thực sự xảy ra. Người thứ ba có mặt ở trong phòng Ritter, đang giúp người thứ 4 đứng lên khỏi chiếc ghế cao mà từ đầu đến giờ phải ngồi dính trên đó. Đó là Peter Henderson. Sự xuất hiện của anh ta khiến Donaldson ngạc nhiên. Viên trợ lý mặc bộ quần áo nhàu nhĩ, có vẻ như bận rộn cả đêm qua. Bất chợt, không khí không còn vui vẻ nữa
Thẩm phán Moore nhập đề đầy hấp dẫn “Ngài đã biết anh Henderson đây, tất nhiên rồi”
“Điều này có nghĩa là gì?” Donaldson hỏi, giọng yếu ớt hơn mọi người nghĩ
“Thượng nghị sỹ, ông đã nói dối tôi” Ritter nói “Ông hứa rằng ông sẽ không tiết lộ những gì tôi đã nói với ông ngày hôm qua. Trên thực tế ông đã nói cho người đàn ông này….”
“Tôi không làm điều này”
“….rồi người này đã nói cho một đặc vụ KGB” Ritter tiếp tục
“Tên là Emil nhỉ?” Jacobs đặt ly cà phê xuống “Chúng tôi đã theo dõi ông Henderson đây một thời gian và lúc đầu chưa tìm thấy cách thức liên lạc của ông ta. Có một số điều rất rõ rằng. Rất nhiều người ở DC được đón bằng taxi thường xuyên. Liên lạc của Henderson là một tài xế taxi. Cuối cùng chúng tôi đã bắt đúng mục tiêu”
“Chúng tôi đã tìm ra Henderson thông qua ông, Thượng nghị sỹ” Moore giải thích “Cách đây vài năm chúng tôi có một điệp viên rất giỏi ở Moscow, đại tá của Lực lượng Tên lửa Chiến lược Liên Xô. Anh ta đã cung cấp cho chúng tôi những thông tin quan trọng trong 5 năm liên tiếp. Chúng tôi dự định đưa anh ta và gia đình rời Liên Xô. Chúng tôi đã cố làm điều đó, ngài biết đấy. Ngài không thể để một người làm gián điệp mãi mãi. Chúng tôi nợ anh ta quá nhiều. Tuy nhiên, tôi đã vô tình tiết lộ tên của anh ta với ủy ban của ngài. Một tuần sau, anh ta biến mất – bị bắn, tất nhiên. Vợ và 3 con gái của anh ta bị chuyển đến Siberia. Theo thông tin của chúng tôi, họ sống trong một xưởng cưa phía đông Ural. Họ uống nước sông, ăn chè thô và cơm nhạt. Họ bị bệnh. Không được điều trị thích hợp. họ là gia đình của những kẻ phản bội, ông có thể tưởng tượng những điều họ sẽ phải trải qua. Một người tốt chết và một gia đình bị hủy hoại. Thượng nghị sỹ, hãy cố mà nghĩ về những điều này. Đây là một câu chuyện thực và những con người thực”
“Lúc đầu chúng tôi không biết ai là người tiết lộ thông tin. Phải là ngài hoặc một hoặc hai người khác, vì vậy chúng tôi bắt đầu tiết lộ thông tin khách nhau cho từng thành viên trong ủy ban. Qua 6 tháng, tên của ngài xuất hiện 3 lần. Sau đó chúng tôi yêu cầu Giám đốc Jacobs điều tra toàn bộ nhân viên của ngài. Emil?”
“Khi Henderson còn là trợ lý biên tập viên tờ Havard Crimson vào năm 1970, anh ta đã được cử đến Kent State để phỏng vấn về vụ nổ súng. Ngài nhớ không, đó là “Day of Rage/ Ngày thịnh nộ” xảy ra sau cuộc xâm lược Cam Pu chia và xảy ra cuộc xung đột khủng khiếp với Vệ Binh Quốc Gia. Tôi cũng có mặt ở đó. Đúng là sự sắp đặt của số phận. Rõ ràng nói khiến Henderson ghê tở. Có thể hiểu được, Nhưng phản ứng của anh ta thì không. Khi anh ta tốt nghiệp và gia nhập đội ngũ nhân viên của ngài thì anh ta bắt đầu nói chuyện với những người bạn cũ thời hoạt động phong trào về công việc của mình. Điều này dẫn đến một hợp đồng với người Nga và họ bắt đầu khai thác thông tin. Đó là khoảng thời gian xảy ra vụ đánh bom đêm Giáng Sinh- anh ta thực không thích điều đó. Anh ta đã chuyển thông tin cho người Nga. Lúc đầu là thoogn tin bảo mật ở mức thấp và chỉ là những thông tin có trước vài ngày khi tờ Washington Post đăng.Họ luôn bắt đầu mọi thứ như thế này. Họ đưa mồi câu và anh ta cắn nó. Tất nhiên, sau vài năm thì họ phải đưa ra cái mồi câu to hơn để anh ta không thể thoát khỏi. Và giờ thì tất cả chúng ta biết là trò chơi đã thành công”
“Ngày hôm qua chúng tôi có đặt một máy ghi âm trên taxi chở anh ta. Ngài sẽ ngạc nhiên khi thấy nó đơn giản đến thế nào. Các đặc vụ cũng dần trở nên lười biếng, giống như tất cẩ chúng ta thôi. Nói ngắn gọn, chúng tôi có được câu chuyện mà ngài đã hứa với chúng tôi là không tiết lộ cho bất kỳ ai và chúng tôi có ghi âm lại lời hứa của ngài. Tuy nhiên, chúng tôi có nghe được anh Henderson đây tiết lộ câu chuyện cho điệp viên KGB sau chưa đầy 3 giờ, sự việc cũng được ghi lại. Anh ta bị bắt vị tội làm gián điệp lúc 9.00 tối qua. Chúng tôi đã có đầy đủ bằng chứng”
“Tôi không biết những chuyện này” Donaldson nói
“Chúng tôi không hề nghi ngờ là ngài sẽ làm mấy việc vừa kể”
Donaldson đối mặt với viên trợ lý của mình “Cậu có gì cần nói để biện hộ cho mình không?”
Henderson không nói gì. Anh nghĩ sẽ nói rằng anh ta hối hận ra sao, nhưng làm sao để giải thích được cảm xúc này? Cảm xúc bẩn thỉu là trở thành gián điệp cho thế lực nước ngoài, sự tự mãn ngu xuẩn khi đánh lừa được các nhân viên chính phủ. Sau khi bị bắt, sự tự mãn bắt đầu chuyển sang sợ hãi không biết chuyện gì đã xảy ra cho mình và giờ là nhẹ nhõm khi mọi chuyện cũng đã kết thúc
“Anh Henderson đã đồng ý làm việc cho chúng tôi” Jacobs trợ giúp “ngay khi ngài rời khỏi thượng viện, thỏa thuận là thế”
“điều này có nghĩa là gì?” Donaldson hỏi
“Ngài là thượng nghị sỹ bao lâu rồi? 13 năm phải không nhỉ? Nếu tôi nhớ không nhầm thì ban đầu là ngài được bổ nhiệm thay người khác chưa kết thúc nhiệm kỳ” Moore nói
“Anh đang cố xem tôi sẽ phản ứng thế nào khi bị tống tiền à” Thượng nghị sỹ nói
“Tống tiền?” Moore giang tay “Lạy chúa, Thượng nghị sỹ, ngài giám đốc Jacobs đã nói với ngài rằng ngài đã vi phạm luật. Ngài hứa với CIA sẽ không để lộ tin tức. Giờ thì bất kể Bộ Tư Pháp có quyết định khởi tố anh Henderson hay không thì chúng tôi cũng không có quyền thắc mắc. Cái tiêu đề ‘ Trợ lý của Thượng Nghị Sỹ phản quốc: Thượng nghị sỹ Donaldson tuyên bố không không biết gì về hành vi của người trợ lý’ sẽ thành tít lớn đấy ”
Jacobs tiếp tục “Thượng nghị sỹ, Đại học Connecticut đã mời ngài một ghế trong Trường khoa học chính trị trực thuộc Đại học vài năm nay. Tại sao ngài không nhận nó đi?”
“Nếu không Henderson sẽ đi tù. Anh khiến lương tâm tôi cắn rứt à?”
“Rõ ràng là cậu ta không thể làm việc cho ngài được nữa. Cậu ta đã làm việc chăm chỉ cho ngài nhiều năm, đột nhiên bị sa thải. Mọi người sẽ chú ý ngay. Mặc khác, nếu ngài rời bỏ vị trí đang làm thì cậu ta sẽ dễ dàng tìm được một công việc tương đương cho một thượng nghị sỹ khác. Vây là cậu ta sẽ có một công việc tuyệt vời ở Vă phòng Tổng Kiểm Toán, nơi vẫn có quyền truy cập vào nhiều nguồn tài liệu mật khác nhau. Chỉ là từ bây giờ ” Ritter nói “chúng tôi sẽ quyết định cậu ta được cung cấp những gì”
“Phạm vi thông tin tình báo không bị giới hạn bởi các quy định” Jacobs chỉ ra
“Nếu bên Liên Xô tìm ra” Donaldson nói, và bất chợt dừng lại. Ông ta không thực sự quan tâm, phải không? Không phải quan tâm Henderson, không quan tâm đến người Liên Xô, mà là ông ta phải giữ hình ảnh của mình và cắt lỗ “Ông đã thắng, Moore”
“Tôi nghĩ ngài sẽ hiểu. Tôi sẽ nói chuyện với ngài tổng thống. Cảm ơn vì đã đến đây, Thượng nghị sỹ. Anh Henderson sẽ đi làm muộn vào sáng nay. Đừng quá cảm thấy đáng tiếc cho anh ta, thượng nghị sỹ. Nếu anh ta hợp tác tốt thì vaì năm sau chúng tôi có thể để anh ta thoát khỏi mồi câu này. Những chuyện như thế này đã từng xảy ra trước đây nhưng phải xem nỗ lực của anh ta thế nào. Thượng nghị sỹ, chúc một buổi sáng tốt lành”
Henderson sẽ hợp tác thôi. Hoặc lựa chọn dành cả đời trong một nhà tù liên bang được canh gác cẩn mật nhất. Sau khi nghe đoạn băng ghi âm cuộc hội thoại trong taxi, anh ta đã thú tội trước tòa án và có quay camera.
Tàu PIGEON
Chuyến bay đến tàu PIGEON đã diễn ra suôn sẻ ngoài mong đợi. con tàu giải cứu vỏ catamaran này có một bãi đậu trực thăng nhỏ phía đuôi tàu và chiếc trực thăng của hải quân hoàng gia Anh đáp lơ lửng cách 2 feet trên đó, để Ryan và Williams nhảy xuống. Họ ngay lập tức được đưa đến tháp chỉ huy khi chiếc trực thăng bay theo hướng đông bắc về tổ
“Các quý ngài chào mừng lên tàu” viên thuyền trưởng hào hứng “Washington nói rằng anh mang mệnh lệnh đến cho tôi. Cà phê nhé?”
“Anh có trà không?” Williams hỏi
“Có lẽ chúng ta sẽ tìm được”
“Đến nơi nào đó có thể nói chuyện riêng tư đi” Ryan nói
Trên tàu DALLAS.
Tàu ngầm DALLAS đang hoạt động theo kế hoạch. Sau khi nó nhận được một tín hiệu tần số thấp khác, Mancuso ra lệnh cho tàu ngầm tạm thời nổi đến độ sâu ăng-ten vào ban đêm. Thông báo dài dòng “chỉ để xem” được giải mã viết tay trong cabin riêng của anh. Giải mãi không phải điểm mạnh của Mancuso. Nó mất khoảng 1 tiếng giải mãi trong khi Chambers đưa DALLAS quay lại theo dõi mục tiêu. Khi Mancuso xuất hiện trở lại, miệng anh ta không thể kiềm chế nụ cười. Anh vốn không phải là một tay chơi bài giỏi.
Tàu PIGEON
Tàu PIGEON là một trong hai tàu cứu hộ hải quân hiện đại của Hải quân Hoa Kỳ, được thiết kế để nhanh chóng tìm kiếm và giải cứu thủy thủ đoàn tàu ngầm bị chìm. Nó được trang bị một loạt các thiết bị tiên tiến nhất bao gồm DSRV (tàu cứu hộ chìm sâu) tên MYSTIC được treo giữa hai thân tàu catamaran của PIGEON, một sonar ba chiều hoạt động ở công suất thấp hoạt động như một đèn hiệu khi PIGEON di chuyển chậm theo SCAMP và ETHAN ALLEN. Hai con khinh hạm lớp Perry đang cách 20 dặm về phía bắc, hoạt động cùng với 3 con Orion tuần tra vùng biển
“PIGEON, đây là DALLAS, kiểm tra radio. Kết thúc”
“DALLAS, đây là PIGEON. Nghe thấy to và rõ ràng. Kết thúc” Viên thuyền trưởng tàu cứu hộ trả lời trên kênh radio (vô tuyến) an ninh “Gói hàng đang ở đây. Kết thúc”
“Thuyền trưởng, trên tàu INVINCIBLE chúng tôi có gửi thông điệp bằng đèn nhấp nháy. Chỗ anh có đèn nhấp nháy không?” Ryan hỏi
“Sẽ gửi tín hiệu đèn lần này? Anh đùa tôi chắc?”
Kế hoạch rất đơn giản nhưng tuyệt vời. Rõ ràng là THÁNG MƯỜI ĐỎ muốn đào tẩu. Thậm chí có thể nói rằng mọi người trên tàu đó đều muốn chuyển phe- nhưng điều này hầu như không thể. Họ sẽ để mọi người muốn quay trở lại Liên Xô rời đi trước, sau đó trả vờ đánh chìm con tàu bằng chất nổ cực mạnh mà các con tàu Liên Xô vốn nổi tiếng hay mang theo. Những thủy thủ còn lại sẽ đưa tàu về hướng tây bắc đến vịnh Pamlico Sound để chờ Hạm đội Liên Xô rút quân về, chắc chắn rằng THÁNG MƯỜI ĐỎ đã bị đánh chìm cùng với đám thủy thủy đã chứng minh điều đó.Có khả năng bị hiểu sai? Có cả nghìn điều, nhưng khó mà ai nói được
Trên tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
Ramius đang quan sát bằng kính tiềm vọng. Mặc dù ăng ten trinh sát điện tử phát hiện ra radar trên tàu đang hoạt động ở phía bắc và hai tàu khu trục nhỏ đang thực hiện nhiệm vụ tuần tra, Ramius chỉ có thể nhìn thấy tàu cứu hộ tàu ngầm USS PIGEON từ kính tiềm vọng. Đây là kế hoạch. Ông nhìn tín hiệu đèn và đồng thời dịch nội dung trong đầu.
Trung tâm y tế hải quân Norfolk
“Bác sỹ, cảm ơn anh đã xuống đây” Viên sỹ quan tình báo chiếm giữ phòng làm việc của phó giám đốc bệnh viện “Theo như tôi hiểu thì bệnh nhân của chúng ta đã tỉnh”
“Khoảng một giờ trước” Tait xác nhận “cậu ta tỉnh lại được hai mươi phút. Giờ đang ngủ lại”
“Điều này có nghĩa là cậu ta sẽ được cứu”
“Đó là tín hiệu tích cực. Suy nghĩ của cậu ta rõ ràng, vì vậy không có bằng chứng tổn thương não. Tôi vốn có chút lo lắng về chuyện đó. Bây giờ thì too có thể nói cậu ấy có hy vọng phục hồi, nhưng do chứng hạ thân nhiệt nên chúng ta không thể lạc quan quá mức. Nói tóm lại, cậu ta vẫn còn là một đứa trẻ ốm yếu” Tait tạm dừng “Trung tá, tôi muốn hỏi, sao những người Nga lại không vui mừng khi cậu ta tỉnh lại?”
“Điều gì khiến anh nghĩ vậy?”
“Rất khó để bỏ qua. Bên cạnh đó, Jamie đã tìm được một bác sỹ hiểu tiếng Nga và chúng tôi để anh ấy tham gia điều trị”
“Tại sao anh không nói trước với tôi điều này?”
“Người Nga cũng không biết. Đây là phán quyết y tế, trung tá. Nếu bác sỹ hiểu được ngôn ngữ của bệnh nhân thì cũng là một liệu pháp tích cực” Tait mỉm cười, tự hảo với bản thân vì đã nghĩ ra phương pháp tình báo mà không vi phạm y đức và các quy định của hải quân. Anh lấy một tờ giấy trong túi “Dù sao, tên của bệnh nhân là Andre Katyskin. Như chúng tôi đoán, anh ta là một người lính nấu ăn, đến từ Leningrad. Tên của con tàu là‘ Politovskiy”
“Bác sỹ, anh có lời ngợi khen của tôi rồi” viên sỹ quan tình báo tán thành cách tiếp cận của Tait dù anh tự hỏi tại sao tay a – ma -tơ này lại thông minh một cách chết tiệt khi mà vấn đề lại không liên quan đến mình như vậy
“Vậy vì sao người Nga lại không vui?” Tait vẫn chưa nhận được câu trả lời nên hỏi lại “và tại sao anh không cử ai đến đó? Anh biết rõ tình hình phải không? Anh biết con tàu nơi cậu ta trốn thoát và anh biết sao nó bị chìm….vậy, nếu điều họ muốn biết nhất là cậu ta đến từ con tàu nào và nếu họ không vui với tin họ nhận được- điều đó có nghĩa là họ có thêm một con tàu ngầm chìm nữa ngoài kia?”
Trụ sở CIA
Moore nhấc máy “James, anh và Bob đến phòng tôi ngay bây giờ!”
Một phút sau Greer có mặt “Arthur, có chuyện gì thế?”
“Tin mới nhất từ CARDINAL” Moore đưa một bản sao của tin báo
“Mất bao lâu để báo cho họ?”
“Báo tin? Máy bay trực thăng sẽ bay ít nhất mất hai giờ. Chúng ta phải nhanh hơn” Greer lo lắng
“Chúng ta không thể gây nguy hiểm cho CARDINAL. Hãy soạn một bức điện và gửi cho hải quan hoặc không quân để họ cử người đi chuyển tin” Moore không thích điều này nhưng không còn lựa chọn nào khác
“Quá mất thời gian” Greer lớn tiếng phản đối
“Tôi cũng thích anh chàng đó, James, nhưng nói chuyện đó giờ đây chả giúp ích được gì. Làm đi ”
Greer nguyền rủa khi rời khỏi phòng đúng với phong cách thủy thủ 50 tuổi
Trên tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
“Các đồng chí, tất cả các sĩ quan và nhân viên của THÁNG MƯỜI ĐỎ, Đây là thuyền trưởng đang nói chuyện” Ramius hạ giọng và mọi người chăm chú lắng nghe. Sự hoảng loạn xảy ra cách đây vài giờ hiện đang bên bờ vực của bạo loạn. “Chúng tôi đã thử nhiều phương pháp khác nhau để sửa chữa động cơ, nhưng cuối cùng đều thất bại. Pin gần như đã sử dụng hết. Cuba vẫn cách xa chúng ta và hiện không thể mong sự trợ giúp từ Đất Mẹ. Điện còn lại chỉ đủ cho Hệ thống kiểm soát môi trường hoạt động trong vài giờ. Giờ đây, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc từ bỏ con tàu”
“Không phải ngẫu nhiên mà tàu chiến Mỹ ở gần chúng ta, đề nghị giúp đỡ chúng ta. Các đồng chí, tôi muốn kể cho các bạn nghe về chuyện đang xảy ra. Một tên gián điệp của đế quốc đã thực hiện thủ đoạn trên đây để phá hủy tàu của chúng ta và bằng cách nào đó họ biết rõ mệnh lệnh chiến đấu của chúng ta. Họ đã đợi sẵn chúng ta, các đồng chí, đợi và hy vọng đặt bàn tay bẩn thỉu của họ vào tàu của chúng ta. Họ sẽ không làm được điều đó. Thủy thủ chúng ta sẽ không cho phép. Họ sẽ không có được THÁNG MƯỜI ĐỎ của chúng ta. Các sỹ quan cao cấp và tôi sẽ ở lại trên tàu để cho nổ van biển. Mực nước ở đây sâu 5000m. Họ sẽ không có được tàu của chúng ta.Ngoại trừ những người đang làm nhiệm vụ, phần còn lại sẽ tập trung trong cabin. Kết thúc” Ramius nhìn quanh Phòng điều khiển “Các đồng chí, chúng ta thua. Bugayev, hãy gửi các tín hiệu cần thiết đến Moscow và tới tàu Mỹ. Sau đó chúng ta sẽ lặn xuống độ sâu 100mt, chúng ta sẽ không tạo cơ hội cho kẻ thù lấy tàu ngầm này. Tôi sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm- giải tán! Các đồng chí, hãy ghi nhớ việc này hoàn toàn là lỗi của một mình tôi”
Tàu PIGEON
“Đã nhận tín hiệu-SSS” lính radio báo báo
“Ryan, anh đã bao giờ đi tàu ngầm chưa?” Cook hỏi
“Chưa. Tôi hy vọng nó an toàn hơn bay máy bay” Ryan muốn pha trò, hiện anh đang sợ chết khiếp
“Chà, vậy hãy cậu xuống MYSTIC nào”
Tàu MYSTIC
Chiếc DSRV (tàu ngầm cứu hộ chìm sâu) chẳng có gì hơn là 3 quá bóng kim loại được hàn vào với nhau, phần phía sau là cánh quạt. Xung quanh có các tấm lò hơi để bảo vệ phần chịu áp lực của thân tàu. Ryan xuống thuyền cứu hộ đầu tiên, sau đó là Williams. Họ đều ngồi vào chỗ của mình. Ba thủy thủ thành viên đang thực hiện các công việc chuẩn bị khác nhau
MYSTIC đã sẵn sàng làm nhiệm vụ. Theo lệnh, tàu PIGEON đưa nó đến vùng biển lặng. Sau đó nó lặn xuống nước. Động cơ điện hầu như không tạo ra tiếng ồn. Hệ thống sonar công suất thấp của nó đã sớm phát hiện ra tàu ngầm Liên Xô ở khoảng cách nửa dặm và độ sâu 300 feet. Các thành viên phi hành đoàn là các chuyên gia, và họ được biết rằng họ đang thực hiện một nhiệm vụ cứu hộ trực tiếp. Mười phút sau, tàu MYSTIC treo ở phao cứu sinh phía trước THÁNG MƯỜI ĐỎ
Người thủy thủ phụ trách bánh lái cẩn thận kiểm tra cẩn thận tàu vào đúng vị trí và viên sỹ quan đảm bảo chiếc phao chụp được gắn chặt an toàn. Nước biển trong phao chụp giữa MYSTIC và THÁNG MƯỜI ĐỎ bị hút vào khoang áp suất thấp của chiếc tàu cứu hộ. Bằng cách này, một lớp niêm phong chặt chẽ được hình thành giữa hai tàu. Phần nước còn lại được bơm ra ngoài bằng máy bơm nước.
“Tôi đoán, giờ là việc của anh” viên trung úy ra hiệu cho Ryan mở cửa tròn dưới sàn nối giữa tàu và THÁNG MƯỜI ĐỎ
“Tôi nghĩ vậy” Ryan quỳ xuống cửa sập và gõ nhẹ vài lần. Không có phản hồi. Tiếp theo anh thử gõ bằng cờ lê, tức thì anh nghe thấy 3 âm thanh leng keng bằng kim loại. Khi anh xoay của tròn mở ra, anh thấy một cánh cửa khác đã mở ra từ bên dưới. Hiện giờ chỉ có cửa sập dưới đó vẫn còn đóng. Ryan hít một hơi thật sâu và trèo xuống thang sơn trắng hình trụ, Williams theo sát phía sau. Đến cuối bậc thang, Ryan gõ vào chiếc cửa tròn thấp hơn
Trên tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
Cánh cử mở ngay lập tức
“Kính thưa các ngài, tôi là trung tá Ryan thuộc hải quân Hoa Kỳ. Chúng tôi có thể hỗ trợ được gì không?”
Anh đang nói chuyện với một người thấp nhưng trông mạnh mẽ hơn mình. Ông ta có ba ngôi sao trên các vai, một huy chương trên ngực và một dải vàng rộng trên tay áo. Có vẻ như ông ấy là Ramius …
“Anh có nói được tiếng Nga không?”
“Không thưa ngài. Tôi không nói được tiếng Nga. Tình trạng báo động trên tàu ngài là gì vậy, sir?”
“Chúng tôi có một vụ rò rỉ lớn trong hệ thống lò phản ứng hạt nhân. Khoang bị nhiễm tại phía sau Phòng điều khiển. Chúng tôi đang phải sơ tán”
Nghe thấy từ rò rỉ và lò phản ứng, Ryan dựng tóc gáy. Anh nhớ mình đã vui mừng thế nào khi những dự đoán của mình chính xác. Trên mặt đất, cách đây 900 dặm, trong một văn phòng ấm áp đẹp đẽ, xung quanh là bạn bè- à, chắc chắn không phải kẻ thù. Giờ thì anh đang nhìn 20 người đang đứng trong phòng này trông như thể họ đang mắc bệnh nan y
“Chúa ơi, được rồi. Chúng ta cần hành động ngay. Chúng tôi có thể vận chuyển 25 người/chuyến, thưa ngài”
“Không cần vội, trung tá Ryan. Chuyện gì sẽ xảy ra với người của tôi?” Ramius hỏi to
“Tất nhiên là họ sẽ được đối xử như những vị khách. Nếu họ cần bác sỹ thì chúng tôi sẽ cung úng. Họ sẽ quay trở lại Liên Xô ngay khi chúng tôi sắp xếp xong. Ông nghĩ chúng tôi có thể đưa họ vào tù sao?”
Ramius càu nhàu và quay lại với với những người khác bằng tiếng Nga. Trên chuyến bay từ INVINCIBLE, Ryan và Williams đã thống nhất với nhau rằng họ sẽ không tiết lộ chuyện Williams biết tiếng Nga và Williams hiện đang mặc quân phục Hoa Kỳ. Hiện giờ không ai trong số người Nga ở đây để ý đến anh ta
“Bác sỹ Petrov” Ramius nói “anh sẽ lên nhóm 25 người đầu tiên.Đồng chí bác sỹ, hãy chăm sóc cho họ. Đừng để người Mỹ nói chuyện với họ một mình, đừng để họ hành động một mình. Anh sẽ xử sự đúng đắn, khiêm tốn. Không nhiều hơn, không ít hơn”
“Tuân lệnh, đồng chí thuyền trưởng” Ryan quan sát Petrov đếm người khi họ đi qua cửa và thang. Sau khi họ bước lên tàu xong, Williams đóng cửa tàu MYSTIC và rồi đóng cửa cứu sinh của THÁNG MƯỜI ĐỎ. Ramius nói một trungsyx kiểm tra lại. Họ nghe thấy chiếc DSRV rời đi, và động cơ nhỏ dần
Sự im lặng còn lại trong tàu ngầm lâu đến nghẹt thở. Ryan và Williams đứng trong góc phòng. Ramius và người của ông đứng đối diện. Điều này vô tình khiến Ryan nhớ đến tình huống nam sinh và nữ sinh tụ tập thành từng nhóm trong bữa tiệc khiêu vũ của trường cấp 2 và có một vùng trống ở giữa. Ryan thấy ai đó lấy ra một điếu thuốc và muốn phá vỡ sự im lặng
“Anh cho tôi một điếu thuốc được không?”
Borodin xóc hộp thuốc lá và một điếu thuốc nhô lên. Ryan lấy điếu thuốc và Borodin châm lửa cho anh bằng một que diêm
“Cảm ơn. Tôi đã bỏ thuốc. Nhưng làm một điếu trong một chiếc tàu ngầm có tai nạn lò phản ứng đang lặn dưới nước cũng không phải quá nguy hiểm, phải không?” Đây là lần đầu tiên Ryan hút thuốc lá Liên Xô, nó không ngon. Thuốc lá thô đen, mùi khói khiến anh choáng váng. Không khí trong cabin rất đục, có mùi mồ hôi, mùi dầu và mùi bắp cải, giờ lại thêm mùi hăng của thuốc lá
“Các anh đến đây bằng cách nào?” Ramius hỏi
“Chúng tôi đang tiến về bờ biển Virginia, thuyền trưởng. Tuần trước một tàu ngầm Liên Xô đã chìm ở đó”
“Ồ?” Ramius tỏ ra thích thú với câu chuyện bịa này “Một tàu ngầm Liên Xô”
“Vâng, thưa thuyền trưởng. Chúng tôi gọi nó là tàu Alfa. Đó là tất cả những gì tôi biết. Họ cứu được một người và cậu ấy giờ đang ở bệnh viện hải quân Norfolk. Thưa, tôi có thể hỏi tên ngài không?”
“Marko Aleksandrovich Ramius”
“Jack Ryan”
“Owen Williams”
Họ bắt tay lẫn nhau
“Trung tá Ryan, anh có gia đình chưa?” Ramius hỏi
“Rồi thưa ngài, một vợ, một con trai và một con gái. Còn ngài?”
“Không. Không gia đình” Ông quay sang nói với sỹ quan cấp dưới bằng tiếng Nga “Anh phụ trách nhóm tiếp theo. Anh đã nghe hướng dẫn của tôi với bác sỹ chưa?”
“Rồi, thưa đồng chí thuyền trưởng” người thanh niên trẻ nói. Họ nghe thấy tiếng động cơ điện tàu MYSTIC vang lên. Một lúc sau tiếng va đập của màn chụp mắc vào móc cứu hộ của tàu ngầm. Thời gian 40 phut nhưng Ryan cảm giác như kéo dài cả tuần. Chúa ơi, sẽ thế nào nếu lò phản ứng thực sự xảy ra chuyện? Ryan nghĩ
Tàu SCAMP
Người lính sonar đã ghi chú đoạn gửi của 3 tàu ngầm khoảng 1 giờ trước. POGY và DALLAS giờ đang ở giữa THÁNG MƯỜI ĐỎ và 2 tàu ngầm Mỹ khác, các sỹ quan sỏn lắng nghe âm thanh nhận diện nội bộ lẫn nhau, cẩn thận kiểm tra xem còn có tàu nào khác đi ngang qua không, mỗi tàu đều có đặc điểm riêng. Khu vực trung chuyển xa bờ biển nên không bị ảnh hưởng bởi tàu hàng, tàu chở dầu qua lại ven biển. Tuy nhiên, cũng có thể gặp phải tàu lạc từ các cảng khác
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
Khi nhóm thủy thủ đoàn thứ ba rời tàu ngầm dưới sự chỉ huy của trung úy Svyadov, người lính nấu ăn đứng ở cuối hàng rời khỏi hàng, nói rằng anh ta sẽ quay lại và lấy tấm thẻ mà anh ta đã lưu trong vài tháng. Không ai để ý rằng anh đã biến mất, kể cả Ramius. Thủy thủ đoàn đua nhau rời khỏi tàu ngầm, ngay cả sĩ quan dày dặn kinh nghiệm. Bây giờ còn lại đợt cuối cùng
Tàu PIGEON
Sau khi thủy thủ đoàn Liên Xô đến tàu cứu hộ tàu ngầm PIGEON, họ lần đầu tiên được đưa đến nhà hàng để ăn tối. Lính Mỹ theo dõi sát sao hành động của đối thủ Liên Xô, nhưng không nói chuyện với nhau. Cà phê, thịt xông khói, trứng và bánh mì nướng đã được bày sẵn trên bàn. Petrov rất vui khi thấy cảnh đó. Có vẻ như không khó để giám sát những thủy thủ khi họ đang ăn như những con sói đói. Nhờ một sĩ quan cấp dưới đóng vai trò thông dịch viên, họ yêu cầu có thêm thịt xông khói. Các đầu bếp người Mỹ được lệnh cung cấp tất cả thực phẩm mà người Liên Xô có thể ăn được. Khi họ bận rộn, một chiếc trực thăng đã lên tàu, mang theo hai mươi người xa lạ vào bờ. Một trong số họ xuống máy bay cái là đi thẳng lên cầu tàu.
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
“Nhóm cuối cùng” Ryan thì thầm. MYSTIC tạo ra một tiếng vang khác. Phải mất một giờ để đưa đón một nhóm người. Khi đôi cánh cửa mở ra, viên trung úy trên tàu DSRV cúi xuống “Chuyến tiếp theo sẽ bị trễ, thưa các ngài. Pin của chúng tôi không đủ, cần phải sạc lại trong 90 phút. Có vấn đề gì không?”
“Hãy làm như anh nói” Ramius trả lời. Ông dịch những điều này sang tiếng Nga cho cấp dưới và ra lệnh cho Ivanov phụ trách nhóm tiếp theo “Các sỹ quan cao cấp ở lại. chúng ta có việc phải làm” Ramius bắt tay viên sỹ quan trẻ “Nếu có chuyện gì đó xảy ra, hãy nói với Moscow rằng tất cả chúng ta đã làm xong nhiệm vụ của mình”
“tôi sẽ làm điều đó, đồng chí thuyền trưởng” Ivanov gần như phát khóc khi trả lời. Ryan nhìn những người lính rời thuyền. Cửa cứu hộ vào THÁNG MƯỜI ĐỎ lại được đóng lại. Sau đó là cửa tàu MYSTIC. Một phút sau, tiếng máy của chiếc tàu cứu hộ rời khỏi tàu ngầm và tiếng ầm ầm của động cơ quay ở tốc độ cao, rồi nhanh chóng biến mất. Ryan cảm thấy vách ngăn sơn màu xanh lá cây đang tiến về phía mình. Mặc dù bay trên máy bay rất đáng sợ, nhưng không khí sẽ không chèn ép như hiện tại ở đây, anh đang ở dưới nươc, cách bờ biển 300 dặm, trên một con tàu ngầm lớn nhất thế giới, chỉ với 10 người đàn ông nước ngoài biết điều khiển nó
“Trung tá Ryan” Ramius chăm chú “Các sỹ quan của tôi và tôi yêu cầu tị nạn chính trị ở Hoa Kỳ- và chúng tôi mang đến món quà nhỏ này” Ramius chỉ tay vào vách ngăn
Ryan đã chuẩn bị sẵn câu trả lời “Thuyền trưởng, thay mặt tổng thống Hoa Kỳ, tôi vinh dự được chấp nhận yêu cầu của anh. Quý ngài, chào mừng đến với tự do”
Nhưng không ai biết rằng hệ thống âm thanh trên tàu đã được bật. Phích cắm chỉ báo đã được rút vài giờ trước. Người lính nấu ăn đang ngồi cách 2 khoang phía trước, tự nghĩ rằng mình ở lại là đúng, đồng thời mong rằng mình đã nghe nhầm. Giờ mình phải làm gì? Anh tự hỏi. Nhiệm vụ của anh. Nó nghe thật đơn giản- nhưng anh có nhớ cách thực hiện như thế nào không?
“Tôi không biết phải nói gì” Ryan bắt tay từng người “Các anh đã thành công. Đã thực sự thành công”
“Xin lỗi, trung tá” Kamarov nói “anh có nói được tiếng Nga?”
“Xin lỗi, trung úy Williams nói được tiếng Nga, tôi thì không. Có một nhóm sỹ quan nói được tiếng Nga đáng nhẽ đang đứng ở vị trí của tôi đây nhưng chiếc trực thăng đã bị tai nạn đâm xuống biển tối qua” William dịch lại những lời này. Có 4 sỹ quan không hiểu tiếng Anh
“Và chuyện gì sẽ xảy ra bây giờ?”
“Trong vài phút nữa sẽ có một tàu ngầm tên lửa đến đây cách 2 dặm. Một trong số tàu của chúng tôi, một chiếc tàu cũ. Tôi nghĩ rằng ông đã nói với người của anh là mở van nổ đánh chìm tàu- Chúa ơi, tôi hy vọng ông không thực sự muốn làm điều đó chứ?”
“Và chiến đấu trên tàu của tôi” Ramius cười to “Không, Ryan. Sau đó thì sao?”
“Khi mọi người nghĩ THÁNG MƯỜI ĐỎ chìm rồi thì chúng ta sẽ đưa nó đến tây Bắc vịnh Ocracoke Inlet và chờ. USS DALLAS và POGY sẽ hộ tống chúng ta. Chỉ vài người đây có thể vận hành chiếc tàu này chứ?”
“Những người này có thể vận hành bất cứ tàu nào trên thế giới” Ramius nói tiếng Nga trước và lính của ông cười to “Vậy, cậu nghĩ rằng người bên tôi sẽ không nhận ra chứ?”
“Vâng. PIGEON sẽ nhìn thấy một vụ nổ dưới nước. Họ không có khách nào biết địa điểm sai được, phải không? Ông có biết rằng hải quân bên ông đã điều rất nhiều tàu hoạt động gần bờ biển Hoa Kỳ bây giờ không? Khi họ rời đi, chà, chúng ta sẽ tìm nơi cất giữ món quà này. Tôi không biết ở đâu. Người của ông, tất nhiên, sẽ là khách của chúng tôi. Rất nhiều người bên tôi muốn nói chuyện với ông đấy. Hiện tại thì ông có thể tin chắc là mình sẽ được đối xử như thượng khách- tốt hơn rất nhiều so với sự tưởng tượng của ông” – Ryan chắc chắn CIA sẽ trả một khoản tiền khổng lồ. Nhưng anh không nói gì, không muốn giễu hành động dũng cảm của họ trong lúc này. Điều kỳ lạ là anh thấy những người đào tầu thường mong muốn nhận tiền nhưng không bao giờ trực tiếp đưa ra yêu cầu
“Thế còn giáo dục chính trị” Kamarov hỏi
Ryan cười lớn “trung úy, ai đó sẽ kể cho ông nghe vài nét về tình hình xung quanh. Hai giờ là xong. Sau đó anh có thể ngay lập tức nói cho chúng tôi biết chúng tôi đang làm gì sai- mọi ngời trên thế giới này đều đổ lỗi cho chúng tôi mà, ông sao khác họ được? Nhưng tôi không thể làm điều đó bây giờ. Tin tôi đi, anh sẽ thích nước Mỹ, có lẽ sẽ nhiều hơn cả tôi ấy. Tôi chưa bao giờ sống ở đât nước không có tự do nên có lẽ tôi không đánh giá cao quê tôi như những người các anh đâu. Lúc này thì tôi nghĩ các ông có việc phải làm đã.”
“Chính xác” Ramius nói “Đến đây nào, đồng chí mới của tôi, chúng tôi sẽ chỉ cho cậu vài thứ”
Ramis dẫn Ryan qua vài cánh cửa kín nước. Vài phút sau, họ đến khoang tên lửa rộng rãi và nhìn thấy hai mươi sáu ống phóng màu xanh đậm đứng giữa hai boong, nơi cất giữ hơn hai trăm đầu đạn nhiệt hạch. Những anh chàng thực sự này không khỏi khiến Ryan cảm thấy kinh hãi. Tầng trên là một lưới tản nhiệt, và dưới cùng là tầng dưới cứng. Họ đi qua một cabin khác trước khi đến phòng điều khiển. Bên trong tàu ngầm yên tĩnh đến đáng sợ, Ryan nhận ra rằng tại sao những người lính của lực lượng tàu ngầm lại mê tín như vậy.
“Cậu sẽ ngồi đây” Ramius chỉ cho Ryan vị trí của người lính lái tàu phía bên phải khoang. Ryan thấy rằng vô lăng giống hệt như vô lăng của máy bay, và có một hàng dụng cụ bên cạnh
“Tôi cần làm gì?” Ryan hỏi, ngồi xuống
“Cậu sẽ lái tàu, trung tá. Cậu chưa làm điều đó bao giờ?”
“Chưa, thưa ngài. Tôi còn chưa bao giờ lên một chiếc tàu ngầm”
“Nhưng cậu là sỹ quan hải quân”
Ryan lắc đầu “không thuyền trưởng, tôi làm việc cho CIA”
“CIA?” Ramius đọc tên cứ như nhấm phải thuốc độc
“Tôi bieetss, tôi biết” Ryan dựa đầu vào tay lái “Họ gọi chúng tôi là Thế Lực Đen. Thuyền trưởng, trước khi làm việc này Thế Lực Đen tôi đây đang ướt cả quần vì sợ đây. Tôi làm việc bàn giấy và tin tôi đi, không gì làm tôi hạnh phúc hơn là đoàn tụ với vợ con ngay bây giờ. Nếu tôi có nửa đầu óc khôn ngoan thì tôi nên ở lại Annapolis và viết sách”
“Sách? Ý cậu là sao?”
“Tôi là nhà sử học, thuyền trưởng. Vài năm trước người tôi đề nghị tôi gia nhập CIA, làm nhà phân tích. Ông biết là làm việc gì không? Tôi là người làm việc với số liệu, dữ liệu để tìm ra nó có nghĩa gì. Tôi bước vào nhiệm vụ này hoàn toàn do tình cờ- cứt thật, ông không tin tôi, nhưng thực đấy. Dù sao thì tôi cũng thường viết sách về lịch sử hải quân”
“Kể cho tôi mấy cuốn sách của cậu” Ramius ra lệnh
“Lựa chọn và Quyết định, Đại bang hủy diệt, và một cuốn dự định xuất bản năm tới, Thủy thủ chiến đấu, cuốn sách viết về cuộc đời Đô đốc Halsey. Cuốn sách đầu tiên viết về trận chiến Vịnh Leyte. Theo như tôi bietes thì nó được viết bình luận trên tờ Morskoi Sbornik. Cuốn sách giới thiệu các vấn đề như đặc điểm của các quyết định chiến thuật trong điều kiện tác chiến thực tế, Học viện Quân sự Frunze có hơn chục cuốn ”
Ramius im lặng một lúc “Ah, tôi biết cuốn này. Phải, tôi có đọc mấy phần. Cậu sai rồi, Ryan. Halsey hành động thật ngu ngốc”
“Ông sẽ sống rất tốt ở đất nước tôi đấy, thuyền trưởng Ramius, ông đã là nhà phê bình sách rồi. Đại tá Borodin, tôi hút một điếu thuốc ở đây không sao chứ?” Borodin lấy một điếu thuốc rồi châm lửa cho anh. Ryan hít một hơi. Vị tệ quá
Tàu AVALON
Chuyến thứ tư của tàu MYSTIC là một chỉ dấu báo hiệu cho ETHAN ALIEN và SCAMP hành động. Chiếc taù AVALON bắt đầu rời khỏi đáy biển và đi đến một chiếc thuyền tên lửa cũ cách đó hàng vài trăm yard. Viên thuyền trưởng đã tập hợp người của mình trong khoang ngư lôi. Mọi nắp hầm, cửa kín nước và miệng cống trên thuyền đều được mở ra. Một sĩ quan từ mũi thuyền ra đón mọi người. Sau lưng anh ta đang kéo một sợi dây đen nối tất cả những quả bom trên thuyền. Anh ta kết nối bộ đếm thời gian với một đầu dây.
“Thuyền trưởng, đã chuẩn bị xong”
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
Ryan quan sát Ramius ra lệnh cho các sĩ quan của mình vào vị trí. Hầu hết mọi người đều đi bộ đến phòng máy ở phía sau tàu ngầm. Ramius nói tiếng Anh khá, và ông cũng làm thông dịch viên cho các sĩ quan không nói được ngoại ngữ.
“Kamarov và Williams, hai người đi đóng cửa từng khoang lại.” Ramis nói với Ryan lý do của việc này. “Trong trường hợp có điều gì đó xảy ra — không, nhưng chỉ trong trường hợp — chúng tôi không có quá nhiều người để sửa chữa nó. Vì vậy, toàn bộ con tàu phải được niêm phong”
Ryan cảm thấy hợp lý. Anh đặt tách trà rỗng lên bàn điều khiển như một cái gạt tàn. Chỉ có anh và Ramius ở trong phòng điều khiển.
“Khi nào chúng ta rời khỏi đây?” Ramius hỏi.
“Bât cứ khi nào ông sẵn sàng, sir. Chúng tôi đã sẵn sàng đến vịnh Ocracoke. Hiện giờ là 8 phút sau nửa đêm. Chúng ta có thể làm được chứ?”
Ramius kiểm tra biểu đồ “Đơn giản”
Kamaloff dẫn Williams đi qua tòa soạn trước phòng điều khiển. Họ để mở cánh cửa kín nước ở đó và đi về phía khoang chứa tên lửa phía trước, sau đó, họ đi xuống thang và đi dọc theo boong tên lửa thấp hơn đến vách ngăn tên lửa phía trước. Họ đi xa hơn, qua cánh cửa kín nước, và vào phòng chứa đồ. Trên đường đi, họ kiểm tra mọi cửa sập. Đến gần mũi tàu, họ lên một chiếc thang khác, vào khoang chứa ngư lôi, đóng cửa sập rồi đi qua khoang chứa ngư lôi và hầm trú ẩn về phía đuôi thuyền. Cả hai cùng đi trong căn nhà gỗ trống trải, như thể có một cảm giác lạ. Họ không vội vàng; Williams ghi nhớ mọi thứ xung quanh mình nhiều nhất có thể. Anh ấy đã xem và đặt nhiều câu hỏi khác nhau cho Kamarov. Viên đại tá người Nga thích trả lời bằng ngôn ngữ mẹ đẻ của mình. Cả hai đều là những sĩ quan ưu tú và có tình cảm đặc biệt với nghề. THÁNG MƯỜI ĐỎ để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Williams, và anh đã hết lời ca ngợi. Người Liên Xô đã làm việc rất kỹ trên cả những chi tiết nhỏ. Mặt cầu được lát bằng gạch và sử dụng gioăng cao su xung quanh nắp hầm. Khi họ kiểm tra các điều kiện kín nước xung quanh, họ hầu như không nhận thấy bất kỳ tiếng ồn nào. Có vẻ như việc sản xuất một chiếc tàu ngầm yên tĩnh như vậy không thể đạt được bằng lời nói suông.
Khi Williams đang kể một câu chuyện thú vị trên biển bằng tiếng Nga, họ đã mở cửa sập ở boong trên của khoang tên lửa. Khi anh đi cùng Kamarov, anh chợt nhận ra rằng đèn trên nóc khoang chứa tên lửa luôn sáng.
Có làm được không? Ryan cố gắng thư giãn, nhưng vô ích. Chiếc ghế mà anh ta đang ngồi rất không thoải mái, điều này khiến anh ta liên tưởng đến một trò đùa của người Nga. Người ta nói rằng để tạo ra một thế hệ người Liên Xô mới, họ đã sử dụng ghế hàng không để biến con người thành đủ loại hình thù kỳ dị. Trong phòng máy phía sau, các sĩ quan đang tăng sức mạnh của lò phản ứng. Ramius và kỹ sư trưởng đang nói chuyện điện thoại trên kênh liên lạc nội bộ, ngay trước khi âm thanh của chất làm mát lò phản ứng chuyển động tăng lên để cung cấp đủ hơi nước cho động cơ xoay chiều tourbin.
Ryan ngẩng đầu lên, như thể anh cảm thấy chuyển động trước khi nghe thấy âm thanh, trước khi tâm trí có thể cho anh biết âm thanh đó là gì, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
“Âm thanh đó là gì?” Anh buột miệng, thật ra trong lòng anh cũng biết.
“Cái gì?” Ramius đứng sau 10 feet, động cơ caterpillar băt đầu quay và một âm thanh ầm ầm kỳ lạ vang vọng khắp con tàu
“Tôi nghe thấy một tiếng súng – không, vài tiếng súng”
Ramis nghĩ điều đó thật buồn cười, và ông tiến lên vài bước “Tôi nghĩ cậu đã nghe thấy âm thanh của động cơ Caterpillar. Cậu lên tàu lần đầu tiên, vì vậy cảm giác hoàn toàn khác biệt. Lần đầu tiên của tôi cũng vậy.”
Ryan đứng dậy“ Có thể, thuyền trưởng. Nhưng tôi biết tiếng súng nghe thế nào” Anh cởi cúc áo jacket và lấy ra khẩu súng lục
“Đưa nó cho tôi” Ramius đưa tay “Cậu không thể dùng súng trên tàu của tôi”
“Williams và Kamarov đâu?” Ryan run rẩy.
Ramius nhún vai“Họ đến muộn, nhưng đây là con tàu lớn”
“Tôi sẽ đi đến khoang phía trước kiểm tra”
“Cậu sẽ ở đúng vị trí của mình” Ramius ra lệnh “Cậu sẽ hành động như tôi bảo”
“Thuyền trưởng, tôi vừa nghe thấy âm thanh giống như tiếng súng và tôi sẽ đi khoang trước kiểm tra. Ông đã bao giờ bắn ai chưa? Tôi thì rồi. Tôi vẫn còn sẹo trên vai đây này. Tốt hơn là ông lái tàu, sir”
Ramis nhấc điện thoại và nhấn một nút. Ông nói bằng tiếng Nga trong vài giây, sau đó cúp máy “Tôi sẽ dẫn cậu xem tàu ngầm tôi không có linh hồn- ma, phả không? Phải ma, tàu tôi không có ma” ông chỉ tay vào khẩu súng “Và cậu không phải là điệp viên, hả?”
“Thuyền trưởng, tin hay không thì tùy ông, ok? Đó là một câu chuyện dài và tôi sẽ kể cho ông vào một ngày khác” Ryan chờ đợi Ramius gọi điện sắp xếp. Âm thanh ầm ầm của ổ đĩa trong đường ống làm cho âm thanh bên trong tàu ngầm giống như bên trong một cái trống
Một sĩ quan bước vào phòng điều khiển. Ryan không thể nhớ tên của anh ấy. Ramius nói gì đó khiến anh ta bật cười- nhưng khi nhìn thấy khẩu súng lục trong tay Ryan thì anh ta dừng ngay tức thì. Rõ ràng, người Nga không thích Ryan với một khẩu súng.
“Thuyền trưởng, ông cho phép?” Ryan chỉ về phía trước
“Đi tiếp đi, Ryan”
Cửa kín nước giữa buồng điều khiển và ngăn bên cạnh đang mở. Ryan chậm rãi bước vào phòng radio, mắt liên tục quét trái và phải. Không tìm thấy gì. Anh tiếp đi về phía khoang tên lửa phía trước, cánh cửa đã đóng kín lại. Nó cao bốn feet và rộng hai feet. Ryan dùng một tay để quay bánh xe trên cánh cửa, cánh cửa và bản lề đều được tra dầu rất tốt. Anh từ từ mở cửa, dựa vào hàng rào và nhìn trộm.
“Ôi cứt thật” Ryan thở hổn hển, vẫy tay ra hiệu cho thuyền trưởng. Khoang tên lửa dài 200 feet, chỉ có 6 hay 8 đèn nhỏ nhấp nháy. Đèn luôn mờ như vậy? Có một ánh sáng chói lòa ở phía xa, và hai hình ảnh mờ mờ trên nắp hầm ở đó dán trên lưới tản nhiệt, bất động. Trong ánh sáng lờ mờ, Ryan nhìn thấy thứ gì đó nhấp nháy bên ống phóng tên lửa
“Thuyền trưởng, có ma?” anh thì thầm
“Đó là Kamarov” Ramius nói thì thầm gì đó bằng tiếng Nga. Ryan mở chế độ tự động trên khẩu súng FN để chắc chắn đạn đã vào nòng. Rồi anh tháo giày
“Tốt hơn là để tôi xử lý. Tôi đã từng là trung úy của thủy quân lục chiến” và được đào tạo ở Quantico, anh nghĩ nhưng mẹ kiếp, mấy cái đó thì chả giúp ích được gì trong trường hợp thế này. Ryan bước chân vào khoang tên lửa
Khoang tên lửa chiếm gần một phần ba tổng chiều dài của tàu ngầm và cao bằng hai boong. Tầng dưới của nó là một tấm kim loại cứng, và tầng trên của nó là một tấm lưới kim loại. Người Mỹ đặt biệt danh cho loại cabin này trên tàu ngầm tên lửa là “Rừng Sherwood” , quả là không thừa chút nào. Ống phóng tên lửa ở đây có đường kính 9 feet, màu trên ống phóng màu xanh lá cây đậm hơn các bộ phận khác, trông giống như một thân cây cao chót vót. Anh đóng cửa sập, quay người và đi về phía bên phải.
Một chùm ánh sáng phát ra từ ống phóng tên lửa xa nhất tới mạn phải trên boong trên của tên lửa. Ryan dừng lại và lắng nghe. Có một tình huống ở đó, và anh mơ hồ nghe thấy tiếng sột soạt nhẹ. Ánh sáng đang chuyển động, như thể ai đó đang mang đèn làm việc, và âm thanh phát ra từ xung quanh lớp vỏ áp suất mịn bên trong.
“Tại sao là mình?” Anh thì thầm, đi qua mười ba quả tên lửa để đến nguồn phát ánh sáng cách đó 200 feet, tay phải cầm khẩu súng, tay trái đặt lên lớp sắt lạnh lẽo của thắt lưng, đi vòng quanh ống phóng đầu tiên, mồ hôi ướt cả vào bang cao su cứng. Tại sao họ lại không tái kiểm tra chứ, anh tự hỏi. Anh đang lần đến giữa ống phóng thứ nhất và thứ hai. Anh nhìn sang mạn trái để xem có mục tiêu khả nghi nào không, và anh sẵn sàng tiến về phía trước. Còn có 12 ống phóng phải kiểm tra.
Lưới boong được hàn từ các thanh kim loại tám inch. Anh đang đi trên đó và cảm thấy đau chân. Anh cẩn thận tiến về phía trước dọc theo ống phóng hình thuôn dài tiếp theo, bắt chước Đức Phật cảm thấy mình là một phi hành gia, quay quanh mặt trăng, băng qua đường chân trời liên tục. Chỉ là không có ai trên mặt trăng chờ cơ hội bắn chết bạn
Đột nhiên, một bàn tay rơi xuống vai Ryan, anh sợ hãi bật dậy và quay lại ngay lập tức, hóa ra là Ramius. Ông có điều gì đó muốn nói, nhưng Ryan đưa đầu ngón tay lên miệng và lắc đầu. Trái tim của Ryan đập dữ dội đến mức anh ấy thậm chí có thể sử dụng nó để gửi điện tín Morse. Anh ấy có thể nghe thấy tiếng thở của mình — chết tiệt, tại sao mình thậm chí còn không nghe thấy tiếng bước chân của Ramius?
Ryan ám chỉ rằng anh muốn di chuyển dọc theo bên ngoài tên lửa bằng một cử chỉ, và Ramis nói rằng ông muốn di chuyển từ bên trong. Ryan gật đầu, anh cài cúc áo và lật cổ áo lên để giảm mục tiêu. Tất cả màu đen tốt hơn một hình tam giác màu trắng trên đường viền cổ áo. Ống phóng tên lửa tiếp theo.
Ryan nhìn thấy một số từ được sơn trên ống phóng, và một số được đóng dấu trên ống kim loại. Những từ đó được tạo thành từ các chữ cái Cyrillic, có thể là các cụm từ như “No Smoking” hoặc ” Lenin sống mãi”. Thị giác và thính giác của anh lúc này đặc biệt nhạy bén, cứ như thể ai đó đã dùng giấy nhám chà nhám tất cả các giác quan để anh có thể cảnh giác cao độ. Anh đi vòng qua ống phóng tiếp theo sát người, ngón tay căng thẳng ấn vào báng súng. Ryan rất muốn lau mồ hôi trên mắt
Không có gì ở đây. Không có gì xảy ra ở bên trái. Được rồi, tiếp tục đi. Anh ấy nhón gót kiễng chân mất năm phút mới đến được vị trí của ống phóng thứ sáu hoặc thứ bảy ở giữa khoang tên lửa. Bây giờ, âm thanh ở phía trước của khoang tên lửa rõ rệt hơn trước. Đèn đang chuyển động chậm dần. Ống phóng tên lửa số 1 bị đèn soi sáng, bóng người rung rinh. Đây phải là đèn làm việc được cắm vào ổ cắm điện có vách ngăn. Cậu ta đang làm gì ở đó? Phiền phức với tên lửa? Có ai khác ở đây không? Khi thủy thủ đoàn vào tàu DSRV, tại sao Ramius không cẩn thận bấm số?
Sao lại là mình? Ryam rủa thầm. vẫn còn sáu ống phóng nữa
Khi Ryan đi qua ống phóng tiếp theo, anh ra hiệu cho Ramius rằng có thể có ai đó ở đầu bên kia. Ramius khẽ gật đầu, trên thực tế, ông có kết luận tương tự. Sau đó, ông mới phát hiện ra rằng Ryan cũng đã cởi giày và ông nghĩ đây là một cách hay. Ông nhấc chân trái cởi giày, nhưng ngón tay không linh hoạt lắm, khi chạm vào giày da, nó phát ra tiếng kêu lạch cạch, giày rơi trên tấm lưới kim loại lỏng lẻo. Ryan choáng váng vì tiếng động bất ngờ, và tình cờ anh đang ở một nơi không bị cản trở. Đèn ở đằng xa thay đổi vị trí, và sự im lặng chết chóc được khôi phục trong cabin. Ryan sải chân nhảy sang trái và nhìn chằm chằm dọc theo mép ống phóng. Có năm ống phóng. Anh nhìn thấy ai đó vụt qua, và anh nhìn thấy một nửa khuôn mặt của người đó – và ánh chớp lóe lên
Và anh nghe có tiếng súng nổ, viên đạn găm vào vách ngăn phía sau phát ra tiếng leng keng. Để che đậy bản thân, anh nhanh chóng lùi lại và thu mình vào một quả bóng.
“Tôi sẽ qua đó,” Ramius thì thầm.
“Chờ đến khi tôi bảo đã.” Ryan nắm lấy cánh tay trên của Ramius và lùi về phía bên phải của ống phóng. Khẩu súng lục chỉ về phía trước. Lần này, anh nhìn rõ mặt đối thủ và bắn phát súng đầu tiên, biết rõ sẽ trượt, đồng thời đẩy Ramis sang trái. Viên thuyền trưởng lao sang phía đối diện nhanh như chớp, ngồi chồm hổm sau ống phóng.
“Tôi bắt được cậu rồi,” Ryan thốt lên
“Mày chả có gì cả” Giọng nói của hắn có chút rụt rè, hắn tuổi còn trẻ.
“Cậu đang làm gì ở đây?” Ryan hỏi
“Yankee, ý mày là gì?” Lần này giọng chửi rõ ràng hơn. Ryan nghĩ, có thể tên này đang cố kích nổ đầu đạn. Hừm, đó là một ý kiến hay!
“Vậy thì cậu cũng sẽ chết” Ryan nói. Chả phải cảnh sát thường cố gắng lý luận với nghi phạm khủng bố sao? Chẳng phải một cảnh sát New York từng nói trên TV “Chúng tôi cố gắng dọa họ sẽ chết?” Nhưng đó là tội phạm. Nhưng Ryan đang đối đầu với cái gì đây? Một thủy thủ ở lại? Một trong những lính của Ramius đã suy nghĩ lại? Một điệp viên KGB? Hay một điệp viên GRU giả danh thủy thủ?
“Vậy thì tôi sẽ chết” giọng nói đồng ý. Ánh đèn chuyển động. Bất kể đang làm gì thì cậu ta cũng đang cố quay trở lại
Ryan đã bắn hai phát súng khi anh vòng qua ống phóng. Còn bốn ống phóng nữa, đạn đáp xuống vách ngăn phía trước và không viên nào trúng đích. Thật không dễ dàng gì để bắn một phát carom- không…anh nhìn sang trái và thấy Ramius vẫn đang ở bên, bóng phản chiếu bên trái ống phóng. Ông không có súng. Tại sao ông ta không tự trang bị cho mình một khẩu súng chứ?
Ryan hít một hơi thật sâu và nhảy qua ống tiếp theo. Gã thanh niên đang chờ đợi điều này. Ryan nằm xuống boong tàu, nhưng viên đạn đã bắn sượt qua.
“Cậu là ai?” Ryan hỏi, quỳ gối nâng mình lên và dựa vào ống phóng, thở hổn hển
“Một người yêu nước Liên Xô. Chúng mày là kẻ thù của đất nước tao và sẽ không có được con tàu này”
Gã nói nhiều quá, Ryan nghĩ. Tốt. Có lẽ vậy. “Cậu có tên không”
“Tên tao là vô danh”
“Vậy còn gia đình?” Ryan hỏi
“Bố mẹ tao sẽ tự hào về tao”
Một đặc vụ GRU. Ryan khẳng định. Không phải là một sĩ quan chính trị. Tiếng Anh của gã rất tốt, và gã có thể đã được cử đi để dự phòng cho sĩ quan chính trị. thật sự thú vị! Bây giờ anh sẽ đối đầu với một sĩ quan chiến đấu được đào tạo. Gã là một đặc vụ được đào tạo, như gã nói, một người yêu nước. Gã không phải là một kẻ mất trí, mà là một người đàn ông làm nghĩa vụ của mình cho đất nước. Gã có một chút rụt rè, nhưng sẽ hoàn thành nghĩa vụ của mình.
Và thổi bay con tàu khốn khiếp này, cùng với mình trong đấy. Ryan biết rằng anh vẫn còn lợi thế. Người đàn ông đó có việc khác phải làm. Ryan chỉ có thể cố gắng ngăn gã hoặc trì hoãn càng nhiều càng tốt. Anh đi về phía bên phải ống phóng và nhìn quanh bằng khóe mắt phải. Không có một chút ánh sáng nào ở đây – đây là một lợi thế khác của anh. Bây giờ Ryan dễ nhìn thấy gã hơn gã có thể trông thấy Ryan
“Anh bạn, cậu sẽ không phải chết, chỉ cần bỏ súng xuống…” Rồi sau đó thì sao? Kết thúc cuộc đời trong nhà tù liên bang? Hầu như chắc chắn gã phải biến mất. Moscow không được phép biết Mỹ có con tàu ngầm này
“Và CIA sẽ giết tao à?” giọng nói chế giễu và run rẩy. “Tao không phải là thằng ngu. Nếu tao phải chết thì đó là cái chết có mục đích, anh bạn”
Rồi đèn phụt tắt kèm theo tiếng bíp. Ryan tự hỏi sau bao lâu nữa sẽ bật lại. Điều này có nghĩa là những gì gã này muốn làm đã được thực hiện? Nếu đúng như vậy, tất cả sẽ kết thúc ngay lập tức. Có lẽ gã này đã tắt đèn khi thấy ánh sáng không có lợi cho mình? Bất kể gã có được huấn luyện chiến đấu hay không, gã chỉ là một đứa trẻ, một đứa trẻ hoảng loạn. Sự hy sinh mà gã phải làm không nhất thiết phải nhỏ hơn Ryan. Giống cứt ấy, mình đã có vợ và hai con, nếu không khuất phục được gã càng nhanh càng tốt, mọi chuyện coi như xong.
Giáng sinh vui vẻ, các con, cha của con vừa bị giết bởi vụ đánh bom. Thật tiếc là không có ai đến lấy xác, nhưng con thấy đấy … Ryan đang vội vàng cầu nguyện- nhưng vì mục đích gì? Xin Chúa giúp giết người đàn ông này? Giống như vậy đấy. Lạy chúa….
“Phối hợp với tôi nhé, thuyền trưởng?” anh nói to
“Đồng ý” Điều này khiến tay điệp viên GRU lo lắng hơn. Ryan hy vọng sự có mặt của thuyền trưởng sẽ tạo áp lực khiến gã này phải tiếp tục ẩn nấp bên trái ống phóng. Ryan cúi xuống và lao nhanh quanh mạn trái. Ramius theo sau. Gã bắn một phát nhưng Ryan nghe biết nó đã trượt. anh phải dừng lại, để nghỉ ngơi. Anh cần không khí để thở. Đây đúng là không phải lúc. Anh từng là một trung úy thủy quân lục chiến – trong 3 tháng trước khi cái máy bay đó rơi- và anh phải biết làm gì. Anh đã từng mang theo binh lính, nhưng việc mang theo bốn mươi lính thủy đánh bộ với súng trường dễ dàng hơn nhiều so với việc chiến đấu một mình bây giờ.
Hãy nghĩ đi! “Chúng ta có thể thỏa thuận” Ryan đề nghị
“À, đúng, chúng ta có thể thỏa thuận tao nên bắn vào tai nào”
“Có lẽ anh có thể trở thành người Mỹ”
“Thế còn bố mẹ tao? Yankee, họ sẽ thế nào?”
“Chúng tôi có thể cứu họ ra” Ryan nói từ phía bên phải của ống phóng, đồng thời di chuyển sang bên trái và đột ngột nhảy về phía trước. Giờ thì anh chỉ cách anh bạn GRU 2 ống phóng. Có thể gã đang xuyên dây các đầu đạn, cố gắng lật ngược nửa dặm khối đại dương xung quanh.
“Đến đây, Yankee, chúng ta sẽ chết cùng nhau. Giờ thì chúng ta chỉ còn cách nhau một ống phóng” Ryan nghĩ nhanh. Anh không thể nhớ đã bắn ra bao nhiêu viên đạn, nhưng khẩu súng lục chỉ có 13 viên. Dù sao thì một viên là đủ. Băng đạn bổ xung là vô ích. Anh có thể ném nó sang một bên và nhảy qua phía đối diện, tạo ra một ảo ảnh. Kế này sẽ thành chứ? Vô lý! Nó hữu ích trong phim. Nhưng chắc chắn nếu không làm gì lúc này còn vô ích hơn.
Ryan đưa súng cho tay trái, và tay phải lấy băng đạn dự phòng từ túi áo khoác ra. Anh cắn băng đạn bằng miệng và chuyển súng về tay phải; giống như một người lái xe tồi đang lái xe trên đường cao tốc … Anh cầm băng đạn bằng tay trái. Chà, anh phải ném băng đạn sang bên phải và di chuyển sang bên trái. Kế sẽ thành chứ? Thành công, không thành công, anh không có nhiều thời gian nghĩ nữa.
Ở Quantico, anh được dạy đọc bản đồ, phân tích địa hình, gọi máy bay và pháo binh, điều động đội thủy quân lục chiến bằng kỹ năng của mình- và giờ anh ở đây, mắc kẹt với cái ống thép chết tiệt ở độ cao ba trưm feet dưới nước, chơi trò chơi súng lục trong một cabin chứa hai trăm quả bom khinh khí!
Đã đến lúc phải hành động. Ryan biết phải làm gì — nhưng Ramius đã di chuyển trước. Từ khóe mắt, anh nhìn thấy bóng dáng của thuyền trưởng đang đi thẳng về phía vách ngăn phía trước. Ramius nhảy lên dựa vào vách ngăn, bật đèn, và kẻ thù đã bắn ông. Ryan ném băng đạn sang bên phải và lao về phía trước. Tên này quay sang bên trái, đánh giá nơi phát ra âm thanh, nghĩ rằng bọn họ đã thương lượng trước để hợp tác.
Khi Ryan vượt qua khoảng cách giữa hai bệ phóng tên lửa cuối cùng, anh thấy Ramius ngã xuống. Ryan chui qua ống phóng số 1, nằm xuống bên trái, lăn tròn và nhắm vào mục tiêu. Anh đã quên đi cơn đau dữ dội trên cánh tay của mình. Ngay khi kẻ địch quay lại, Ryan bắn liên tiếp sáu phát. Anh không nghe thấy tiếng hét của mình. Hai phát súng trúng đích. Gã nhảy khỏi boong và lăn lộn trên boong trong đau đớn. Khẩu súng lục của gã rơi khỏi tay khi gã rơi xuống boong.
Cơ thể Ryan run rẩy khi bật dậy tức thì. Tay vẫn ôm chặt súng, họng hướng về ngực kẻ thù. Anh thở hồng hộc, tim đập dữ dội. Ryan ngậm miệng lại và cố nuốt nước bọt vài lần, miệng khô khốc. Anh chậm rãi quỳ xuống, đối phương còn sống, nằm ngửa, mắt mở và vẫn còn thở Ryan dùng tay chống cơ thể đứng dậy. Ryan thấy gã bị bắn hai phát, một bên ngực trái và một vieen ở vị trí thấp hơn chỗ gan và lá lạch. Một vòng máu đỏ và ướt rỉ ra từ vết thương bên dưới, và gã tay giữ nó. Đây là một thanh niên cách đây hai mươi tuổi, với đôi mắt xanh sáng long lanh nhìn lên trần nhà như muốn nói. Bởi vì đau đớn, khuôn mặt của gã không biểu lộ một chút biểu cảm nào, những lời nói của gã quay cuồng trong miệng, và tất cả những gì anh nghe thấy là một tiếng ùng ục mơ hồ.
“Thuyền trưởng” Ryan gọi “Ông ổn chứ?”
“Tôi bị thương, Ryan, nhưng tôi nghĩ tôi vẫn sống. Đó là ai?”
“Khỉ thật, làm sao tôi biết?” Đôi mắt xanh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Ryan. Bất kể là ai thì Ryan biết cái chết đang đến đón cậu ta. Nỗi đau trên mặt được thay thế bằng cái gì đó khác. Nỗi buồn, nỗi buồn vô tận….cậu ta vẫn đang cố gắng nói gì đó, với nước bọt đỏ tươi chảy ra từ miệng, cậu ta đã bị bắn vào phổi! Ryan bước đến và đá văng khẩu súng của mình và quỳ xuống bên cạnh cậu ta
“Chúng ta đã có thể thỏa thuận” Anh nhẹ nhàng. Điệp viên cố gắng nói gì đó, nhưng Ryan không thể hiểu. Một lời nguyền rủa, một tiếng gọi mẹ, hoặc một thứ gì đó anh hùng? Ryan sẽ không bao giờ biết được. Bất chợt, đôi mắt mở to với nỗi đau lần cuối trên khuôn mặt, sau đó cậu thở ra một hơi cuối cùng đầy bọt khí, và hai tay đặt trên bụng đã mềm nhũn. Ryan thử bắt mạch trên cổ nhưng không tìm thấy mạch nữa
“Tôi xin lỗi” Ryan cúi xuống đóng mắt cho nạn nhân. Anh đã xin lỗi- nhưng tại sao? Trên trán anh có những hạt mồ hôi li ti, và anh đã vắt kiệt sức lực của mình trong trận đấu súng. Anh đột nhiên cảm thấy buồn nôn. “Ôi,chúa ơi, tôi….” Anh quỳ trên boong tàu, nôn mửa liên tục, và những gì anh ta nôn ra rơi qua lưới tản nhiệt xuống boong tàu phía dưới mười feet. Bụng anh sôi lên trong một phút. Sau đó anh cảm thấy khát. Trước khi đứng dậy, anh còn ho nhiều lần và thở ra thứ mùi khó chịu do nôn mửa.
Cuộc giao tranh ác liệt và lượng lớn adrenaline tiết ra khắp cơ thể khiến anh choáng váng. Anh lắc đầu liên tục, mắt vẫn dán chặt vào cái xác dưới chân. Đã đến lúc đối mặt với thực tế.
Ramius bị bắn vào đùi, vẫn đang chảy máu. Ông băng bó vết thương bằng đôi tay đầy máu của mình, nhưng vết thương không nghiêm trọng lắm. Nếu động mạch đùi bị đứt, thì viên thuyền trưởng đã chết rồi
Trung úy Williams bị thương ở đầu và ngực. Anh đã bất tỉnh, nhưng vẫn còn thở. Đầu chỉ là trầy da, vết thương ở ngực cách tim không xa, khi thở cũng phát ra tiếng khí hút. Kamarov thì không được may mắn như vậy. Viên đạn xuyên thẳng qua sống mũi và có một lỗ máu ở phía sau đầu anh ta.
“Chúa ơi, sao không có ai đó đến giúp chúng tôi!” Ryan thốt lên
“Cửa vách ngăn còn đóng, Ryan. Có một- cậu gọi nó là gì?” Ryan nhìn vào nơi viên thuyền trưởng chỉ. Đó là hệ thống liên lạc nội bộ
“Nút nào?”
Viên thuyền trưởng giơ lên 2 ngón ngay
“Phòng điều khiển, đây là Ryan. Tôi cần giúp ở đây. Thuyền trưởng của các anh đã bị thương” Tiếng trả lời là giọng tiếng Nga đầy phần khích, và Ramius trả lời to để người đối diện nghe rõ. Ryan nhìn về phía ống phóng tên lửa. Chiếc đèn làm việc mà điệp viên Liên Xô sử dụng giống hệt chiếc đèn được sử dụng ở Mỹ, bóng đèn được bọc bằng vỏ kim loại và tay cầm có dây dẫn ra ngoài. Cửa ống phóng đã mở, cũng như cửa sập nhỏ hơn phía trước dẫn đến tên lửa một cách rõ ràng
“Cậu ta đã làm cái quái gì vậy? Muốn kích nổ đầu đạn sao?”
“Không thể,” Ramis nói, vết thương rõ ràng đang đau. “Đầu đạn của tên lửa–Chúng tôi gọi nó là chế độ an toàn đặc biệt. Những đầu đạn này không thể … phát nổ.
“Vậy, cậu ta đã làm gì?” Ryan bước đến ống phóng và tìm thấy một túi cao su trên boong. “Đây là cái gì?” Anh cầm trên tay thử trọng lượng. Túi được làm bằng cao su hoặc sợi cao su, có giá đỡ bằng kim loại hoặc nhựa bên trong, núm vú nhô cao ở góc và khẩu trang.
“Cậu ta đang làm gì đó với tên lửa, nhưng cậu ta có một thiết bị cứu hộ khẩn cấp thoát khỏi tàu ngầm” Ryan nói, “Ôi Chúa ơi! Hẹn giờ.” Anh cúi xuống nhặt đèn làm việc và bật nó lên. Sau đó, anh ta đứng đằng sau và nhìn về phía khoang tên lửa. “Thuyền trưởng, đây là cái gì?”
“Đó là- phòng hướng dẫn. Nó có một chiếc máy tính sẽ báo cho biết quỹ đạo của tên lửa. Cách cửa đó…..” Ramius bắt đầu thở gấp “….là cánh của phòng sỹ quan”
Ryan bước qua cánh cửa. Anh nhìn thấy một đống dây điện và bảng mạch với nhiều màu sắc khác nhau, và phương pháp kết nối chưa từng thấy trước đây. Anh loay hoay với đống dây xem có tìm được chiếc đồng hồ báo thức có tiếng tích tắc được kết nối với bộ phận quan trọng hay không. Không tìm thấy.
Anh nên làm gì bây giờ? Tên điệp viên chắc chắn đã làm gì đó- nhưng là gì? Cậu ta đã xong việc chưa? Làm sao Ryan biết được? Anh không thể. Một phần lý trí đang kêu gào anh phải làm cái gì đó, nhưng lại có phần khác bảo anh đừng có điên rồ mà cố thử cái gì.
Ryan dùng răng nắm lấy tay cầm đèn làm việc bọc cao su và leo vào phòng hướng dẫn bằng cả hai tay. Anh nắm lấy hai sợi dây và kéo mạnh lại, chỉ một vài sợi dây bị rơi ra. Anh thả lỏng một sợi và tập trung kéo sợi còn lại. Những sợi dây đồng bằng nhựa đó bắt đầu rơi ra. Sau đó, anh đi kéo sợi còn lại. “Aaah!” anh bị giật điện, thở hổn hển. Một khoảnh khắc yên lặng chết người trước khi anh nhảy dựng lên. Đã xong. Tàu ngầm chuẩn bị nổ. Còn nhiều dây nữa phải kéo. Chưa tới một phút anh đã xé toạc mọi sợi dây anh nhìn thấy cùng với nửa tá bảng mạch nhỏ. Sau đó, anh đập vỡ mọi thứ mà anh coi là không an toàn bằng đèn lao động, và toàn bộ cabin bị đập vỡ thành từng mảnh, giống như hộp đồ chơi của con trai anh.
Anh nghe thấy tiếng người chạy vào khoang. Borodin dẫn đầu. Ramius chỉ vào Ryan và cái xác của điệp viên
“Sudets” Borodin nói “Sudets?” Ông ta nhìn Ryan “Đây là lính nấu ăn”
Ryan nhặt khẩu súng trên sàn “Đây là món cậu ta nấu. tôi nghĩ cậu ấy là điệp viên GRU. Cậu ta đang cố gắng cho nổ tung con tàu. Thuyền trưởng Ramius, sẽ thế nào nếu chúng ta phóng tên lửa này- khẩn trương lên, càng nhanh càng tốt, ok?”
“Ý kiến hay, tôi nghĩ vậy”. Giọng Ramis trầm và khan “Trước tiên, hãy đóng cửa kiểm tra. Sau đó, chúng ta — có thể khởi động từ phòng điều khiển”
Ryan dùng tay di chuyển các mảnh vỡ khỏi cửa sập tên lửa và đóng cánh cửa có thể di chuyển được. Cửa ống phóng thì khác, nó tương đối nặng và là cửa chịu áp lực, được giữ chặt bằng hai chốt hãm lò xo. Ryan tắt máy ba lần, bật lại hai lần và đóng cửa lần cuối cùng.
Borodin và một sĩ quan khác đã khiêng Williams đến cabin phía sau. Ai đó đã buộc một chiếc thắt lưng quanh vết thương trên chân của Ramius. Ryan dìu ông đi. Mỗi khi phải cử động chân trái, Ramius lại rên lên.
“Thuyền trưởng, ông liều lĩnh quá” Ryan nhận xét
“Đây là tàu của tôi- và tôi không thích bóng tối. Đó là lỗi củ tôi. Chúng ta nên cẩn thận đếm số người khi thủy thủ đoàn rời đi”
Họ bước đến cánh cửa kín nước. “Nào, để tôi đi trước.” Ryan bước qua và đỡ Ramis trở ra. Sợi dây buộc trên chân ông bị nới lỏng và vết thương lại bắt đầu chảy máu.
“Đóng cửa và khóa lại” Ramius ra lệnh. Cửa dễ dàng đóng lại. Ryan quay bánh xe 3 lần, sau đó đỡ vai thuyền trưởng đi tiếp. Thêm 20 feet nữa và họ bước vào phòng điều khiển. Viên trung úy ở vị trí lái tàu mặt tái mét. Ryan đặt thuyền trưởng ngồi vào ghế bên trái “Ông có dao không,sir?”
Ramis thò tay vào túi quần, lấy ra một con dao gấp và một thứ gì đó “Này, cầm lấy đi. Đây là chìa khóa điều khiển tên lửa. Nếu không có nó, tên lửa sẽ không được phóng đi. Nó nằm trong quyền quản lý của anh” ông cố cười. Sau cùng thì nó từng là của Putin. Ryan đeo nó vào cổ, mở con dao và cắt dọc quần viên thuyền trưởng. Viên đạn xuyên qua đùi. Anh lấy trong túi ra một chiếc khăn tay sạch và buộc nó vào vết thương. Ramius đưa cho anh một chiếc khăn tay khác. Ryan buộc nó vào nơi viên đạn xuyên qua nửa inch, rồi dùng thắt lưng thắt càng chặt càng tốt
“Vợ tôi sẽ không đồng ý đâu, nhưng chúng ta phải làm điều này ngay bây giờ thôi”
“Vợ cậu?” Ramius hỏi
“Cô ấy là bác sỹ , chính xác là bác sỹ nhãn khoa Vào ngày tôi bị đạn bắn, cô ấy đã xử lý vết thương cho tôi” Phần dưới đùi của Ramis dần trở nên nhợt nhạt. Chiếc thắt lưng quá chặt, nhưng Ryan chưa muốn nới lỏng ngay “Giờ, tên lửa thì sao?”
Ramius yêu cầu viên trung úy đang phụ trách bánh lái chuyển tiếp mệnh lệnh của mình trên hệ thống liên lạc nội bộ. Hai phút sau, ba sĩ quan bước vào phòng điều khiển và tốc độ được giảm xuống còn 5 hải lý / giờ, mất vài giây. Ryan rất lo lắng về tên lửa, lo lắng không biết anh đã phá hủy cái bẫy do tên điệp viên cài chưa. Ba người vừa đi vào lấy cổ một cái chìa khóa, Ramius cũng lấy một cái trên cổ , sau đó đưa cho Ryan, dùng ngón tay chỉ về bên phải phòng.
“Bộ điều khiển tên lửa” Ryan cũng đoán ra. Năm nhóm bảng điều khiển được bố trí trong phòng điều khiển. Có ba hàng đèn báo dưới mỗi nhóm, tổng cộng là hai mươi sáu ánh đèn và một lỗ khóa.
“Ryan, hãy cắm chìa khóa của cậu vào số 1” Ryan làm theo. Những người khác cũng cắm chìa khóa vào. Sau đó, đèn đỏ bật sáng và còi báo động vang lên.
Bảng điều khiển của sĩ quan tên lửa là phức tạp nhất. Anh ta vặn công tắc để đổ nước vào ống phóng trước và mở ống số 1. Tại thời điểm này, các đèn báo màu đỏ khác nhau trên bảng điều khiển bắt đầu nhấp nháy “Ryan, vặn chìa khóa của cậu đi” Ramius nói
“Tên lửa này sẽ phóng à??” Trời đất, chuyện gì sẽ xảy ra sau khi phóng? Ryan do dự.
“Không không, tên lửa phải được phóng bởi sỹ quan tên lửa. Chiếc chìa khóa này là khởi động nạp ga” Ryan có tin được ông ta không? Chắc chắn ông ấy là một người tốt nhưng sao anh biết được ông ấy đang nói sự thực?
“Ngay bây giờ” Ramius ra lệnh. Ryan xoay chìa khóa cùng với những người khác. Ánh sáng màu hổ phách phía trên ánh sáng đỏ bắt đầu nhấp nháy. Đèn báo màu xanh lá cây vẫn tắt.
Khi tên lửa SS-N-20 số 1 bắn ra khỏi ống phóng dưới sức đẩy của khí nén, THÁNG MƯỜI ĐỎ bất ngờ rung lên. Âm thanh tương tự như âm thanh của xe tải có phanh hơi. Ba sĩ quan lấy chìa khóa, sĩ quan tên lửa đóng ngay nắp ống phóng.
Tàu DALLAS.
“Cái gì?” Jones nói “Báo cáo sonar, mục tiêu vừa bắt đầu phóng- phóng tên lửa? Lạy chúa tôi!” Jones tự tay tăng sóng sonar dưới nước và sonar chủ động tần số cao bắt đầu phát xung
“Cậu đang làm cái quái gì thế?” Thompson ra lệnh. Mancuso có mặt ngay trong giây sau
“Chuyện gì thế?” thuyền trưởng cao giọng. Jones chỉ vào màn hình
“Báo cáo, Tàu ngầm đó vừa bắn một tên lửa. Thuyền trưởng, nhìn đi. 2 mục tiêu. Nhưng nó chỉ lơ lửng ở đó và không phát nổ. Chúa ơi”
Trên tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
Nó sẽ bơi thế à? Ryan tự hỏi. Nhưng không. Tên lửa Seahawk được đẩy ra khỏi ống phóng bằng khí nén và hướng bên phải lên trên, sau khi đi dược 50 feet thì dừng lại. Ở cửa phòng hướng dẫn, Ryan đã đóng không chặt. Nước bắt dầu tràn vào phòng tên lửa và đầu đạn đang ngấm nước. Tên lửa có độ nổi âm tốt trong mọi trường hợp. Đầu đạn bị xệ xuống do bị nước xâm nhập. Vết cắt do đầu đạn quá nặng gây ra khiến đường ray của tên lửa lệch khỏi quỹ đạo thích hợp của nó. Nó giống như lá noãn trên cây, rơi xuống theo hình xoắn ốc. Ở độ sâu 10.000 feet, áp lực nước đã làm hỏng lớp niêm phong của đầu hình nón nổ của tên lửa, nhưng Seahawk không bị hư hại mà vẫn giữ nguyên hình dạng ban đầu khi chìm xuống đáy biển.
Tàu ETHAN ALIEN
Tất cả thủy thủ đoàn đã rời khỏi ETHAN ALIEN, chỉ còn bộ đếm giờ còn hoạt động. Nó được đặt thời gian 30 phút, đủ thời gian cho thủy thủ đoàn thoải mái lên tàu SCAMP, giờ đang rời đi với vận tốc 10 hải lý/giờ. Lò phản ứng cũ trên ETHAN ALLIEN đã hoàn toàn ngừng hoạt động và hoàn toàn lạnh. Một số đèn khẩn cấp cho biết dung lượng pin vẫn còn sáng. Bộ đếm thời gian có ba mạch đánh lửa lặp đi lặp lại, có thể truyền tín hiệu nổ đến vạch kích nổ bên dưới, với khoảng thời gian chỉ một phần nghìn giây. Họ đã đặt 4 quả bom Pave Pat Blue vào ETHAN ALIEN. Pave Pat Blue là một quả bom dạng FAE (nổ trong không khí). Hiệu suất nổ của nó gần gấp 5 lần so với một chất nổ hóa học thông thường. Mỗi quả bom có một cặp van xả khí, và chỉ một trong tám van bị hỏng. Khi chúng nổ tung, khí propan được điều áp trong vỏ bom sẽ nở ra bên ngoài một cách dữ dội. Ngay lập tức, áp suất khí quyển trong chiếc tàu ngầm cũ đã tăng gấp ba lần khi mọi bộ phận của nó được bão hòa bằng hỗn hợp khí-không khí dễ nổ. 4 quả bom đặt ở ETHAN ALIEN có sức công phá tương đương 25 tấn TNT được phân bổ đều khắp thân tàu. Các squibs bắn ra gần như đồng thời, và kết quả thật thảm khốc: con tàu bằng thép mạnh mẽ của ETHAN ELIAN vỡ tung như thể một quả bóng bay. Vật duy nhất không bị phá hủy hoàn toàn là lò phản ứng, đang chìm dần dưới đáy đại dương. Bản thân thân tàu đã bị nổ tung thành hàng chục mảnh, tất cả đều bị bẻ cong thành những hình thù kỳ quái bởi vụ nổ. Các thiết bị bên trong tạo thành một đám mây kim loại bên trong thân tàu vỡ vụn, và mọi thứ bay xuống dưới, mở rộng trên một khu vực rộng trong suốt ba dặm rơi xuống đáy cát cứng.
Tàu DALLAS
“Khốn khiếp” Jones tháo tai nghe và liên tục ngáp để khôi phục khả năng nghe của tai. Bộ lặp tự động trong hệ thống sonar đã bảo vệ tai của anh khỏi tác động của các vụ nổ. Mặc dù vậy, âm thanh từ tai nghe khiến anh cảm thấy như thể bị đập đầu vào gáy. Mọi người trên thuyền đều nghe thấy tiếng nổ
“Chú ý, đây là thuyền trưởng. Không cần phải lo lắng về vụ nổ này. Tôi chỉ nói đến vậy”
“thuyền trưởng, chắc chắn chứ?” Mannion nói
“Ừ, quay trở lại theo dõi mục tiêu đi”
“Vâng, thuyền trưởng” Mannion tò mò liếc nhìn viên thuyền trưởng của mình
NHÀ TRẮNG
“Có báo cậu ta kịp thời không?” tổng thống hỏi
“Thưa ngài, không” Moore gục xuống ghế “Trực thăng đến muộn vài phút. Có lẽ không có gì đáng ngại. Đúng như ngài đoán, viên thuyền trưởng đã cho mọi người rời thuyền ngoại trừ người của mình. Chúng tôi lo lắng, tất nhiên, nhưng không thể làm gì hơn bây giờ”
“Tôi đã đích thân yeu cầu cậu ta làm điều này. Moore. Chính tôi đấy”
Chào mừng đến thế giới thực, ngài tổng thống. Moor nghĩ. Người tổng tư lệnh này luôn gặp may- ông chưa bao giờ phải gửi người của mình vào chỗ chết. Moore đã từng nghĩ trước đây là dễ nhưng thực ra không phải dễ dàng quen với chuyện đó. Ông đã từng phải kết án tử hình khi còn là thẩm phán và đó không phải nhiệm vụ dễ dàng- ngay cả khi phán quyết với một người đáng tội tử hình
“À, giờ thì chúng ta chỉ còn cách ngồi chờ xem. Ngài tổng thống. Nguồn tin tình báo này quan trọng hơn bất kỳ nhiệm vụ nào”
“Rất tốt. Thượng nghị sỹ Donaldson thế nào?”
“Ông ta đồng ý với đề nghị của chúng ta.Vụ này đang tiến triển rất nhanh”
“Anh có thực sự nghĩ người Nga sẽ mắc bẫy không?” Pelt hỏi
“Mồi chúng ta đưa ra rất hấp dẫn và chúng ta sẽ kéo từ từ để thu hút sự chú ý của họ. Tình hình sẽ rõ ràng trong một hoặc hai ngày tới. Henderson là một trong những ngôi sao của họ….à mã tên anh ta giờ là Cassius- và phản ứng của họ sẽ cho chúng ta biết loại thông tin sai lệch nào chúng ta nên để anh ta gửi đi. Anh ta rất hữu ích nhưng chúng ta cũng cần phải đề phòng. Các đồng nghiệp KGB có những phương pháp rất trực tiếp để đối phó với gián điệp kép”
“Chúng ta sẽ không thả hắn cho đến khi hắn bù đắp xứng đáng” tổng thống lạnh lùng
Moore mỉm cười “Ồ, anh ta sẽ làm được. Anh Henderson đang ở trong tay chúng ta mà”