“Còn 8 giờ nữa” Ryan thì thào một mình. Họ nói với anh là di chuyển đến Norfolk mất 8 giờ. Anh xin được quay về vị trí điều khiển bánh lái vì cần phải tìm việc gì đó để làm và đây alf việc duy nhất anh biết làm trên tàu. THÁNG MƯỜI ĐỎ vẫn thiếu nhân sự trầm trọng. Gần như tất cả người Mỹ đều hỗ trợ ở khoang lò phản ứng hoặc khoang máy phía đuôi tàu. Chỉ có Mancuso, Ramius và anh ở trong phòng điều khiển. Bugayev thì đang hợp tác với Jones vận hành một thiết bị sonar cách đó vài bước và nhân viên y tế thì vẫn đang lo lắng chăm sóc cho Williams. Đầu bếp thì bận tới lui giao bánh mỳ và cà phê. Ryan thì không hứng thú với mấy món này lắm, có lẽ vì lòng hiếu khách của Greer đã hình thành thói quen kén chọn nơi anh
Ramius ngồi dựa lưng vào lan can kính tiềm vọng. Máu tại vết thương ở chân đã ngừng chảy nhưng vẫn còn rất đau nên ông để cho Mancuso kiểm tra các thiết bị và chịu trách nhiệm điều hướng
“Bánh lái để giữa” Mancuso ra lệnh
“Để giữa” Ryan đánh bánh lái bên phải để căn chỉnh nó với đường tâm và chú ý đến chỉ báo góc của bánh lái
“Bánh lái ở tâm, chuyển hướng 1-2-0” Mancuso cau mày nhìn biểu đồ, cảm thấy hơi lo lắng khi phải điều khiển con quái vật khổng lồ này một cách ung dung “Ông phải cẩn thận khi đi tàu xung quanh đây. Tác động của cát lún ở bờ biển phía nam đã khiến bãi cát liên tục dâng cao, họ phải nạo vét kênh cứ vài tháng một lần. Những cơn bão ở vùng này chả giúp ích được nhiều đâu” Mancuso trở lại chỗ cũ và quan sát bằng kính tiềm vọng
“tôi nghe nói đây là một vùng nguy hiểm” Ramius nói
“nghĩa trang của Đại Tây Dương” Mancuso khẳng định “Rất nhiều tàu bị chìm ở Outeer Banks. Thời tiết và các điều kiện hiện tại rất không tốt. Trong thế chiến thứ hai, Người Đức đã có thời gian địa ngục ở đây. Có hàng trăm con tàu bị chìm dưới đáy biển tại khu vực này, nhưng nó không được đánh dấu trên biểu đồ của các ông” Anh quay lại bàn biểu đồ “Dù sao thì chúng ta cũng phải rời bến tàu dễ thương này và đợi quay lại vị trí này trước khi quay về phía bắc” anh vẽ một tuyến đường trên hải đồ “Đây là vùng nước của ông”
Ramius đồng ý. 3 chiếc tàu ngầm đang xếp đội hình lỏng lẻo. DALLAS đang dẫn hướng 2 tàu khác ra khỏi cảng, POGY đi cuối. cả 3 tàu ngầm chuyển sang trạng thái bơi chìm và boong gần như ngập nước, không còn ai đứng trên trạm cầu. Tất cả điều hướng trực quan đều thông qua kính tiềm vọng. Radar đã bị tắt và các thiết bị điện tử khác vẫn chưa được kích hoạt. Ryan thản nhiên liếc nhìn bàn biểu đồ. Họ đang bắt đầu ra khỏi vịnh nhưng bãi cát được đánh dấu trên biểu đồ vẫn còn dài vài dặm nữa.
Họ cũng không sử dụng hệ thống đẩy caterpillar của THÁNG MƯỜI ĐỎ. Hóa ra cũng gần như giống hệt Tyler ước tính, nó có hai bộ cánh quạt đường hầm, một cặp ở khoảng một phần ba mũi thuyền, và ba bộ còn lại ở phía sau giữa thuyền. Mancuso và các kỹ sư Mỹ đã cực kỳ quan tâm nghiên cứu các bản vẽ và sau đó bình luận rất lâu và chi tiết về chất lượng thiết kế của hệ thống
Về phần mình, Ramius không muốn tin rằng tàu của ông bị phát hiện sớm thế. Mancuso cuối cùng phải mang cái biểu đồ cá nhân Jones đã làm để cho ông thấy hành trình dự kiến của THÁNG MƯỜI ĐỎ từ Iceland. Mặc dù cách nhật ký thực vài dặm nhưng cũng quá gần với lộ trình thực tế. “Sonar của các anh chắc chắn tốt hơn chúng tôi tưởng” Ramius càu nhàu cách vị trí Ryan lái tàu vài bước chân
“Nó khá tốt” Mancuso đồng ý “nhưng nó tốt hơn khi có Jonesy….cậu ta là lính sonar tốt nhất của tôi đấy”
“Quá trẻ và quá thông minh”
“Chúng tôi có rất nhiều người giống cậu ta” Mancuso cười “Tất nhiên là không bao giờ là đủ, nhưng bọn trẻ chúng tôi đều tự nguyện. Họ đều biết họ sẽ phải làm gì khi nhập ngũ. Chúng tôi chọn những người chúng tôi cần và mẹ kiếp phải đào tạo họ rất nghiêm khắc”
“Báo cáo, sonar” đó là giọng Jones “báo cáo, DALLAS đang lặn”
“Rất tốt” Mancuso châm một điếu thuốc và tiến về chiếc điện thoại, nhấn nút kết nối với phòng kỹ thuật “Bảo Manniion tiến lên. Chúng ta sẽ lặn trong vài phút nữa. OK” Anh dập điện thoại và quay lại hải đồ
“Họ sẽ phục vụ tàu anh trong hơn 3 năm, sau đó thì sao?” Ramius hỏi
“Ồ, đúng vậy, khỉ thật, rồi chúng tôi sẽ để họ đi sau khi đã đào tạo đầy đủ, đúng không?” Ramius nghĩ, sao hải quân Xô Viết không thể sử dụng phương pháp này để đào tạo và giữ lại những người giỏi như vậy? Trên thực tế, ông biết rõ hơn bất kỳ ai. Người Mỹ cho người của mình ăn uống tử tế, cho ở một căn phòng bừa bộn thích hợp và trả lương hợp lý, cho họ tự tin tưởng- tất cả những điều mà ông đã từng tìm kiếm trong suốt 20 năm qua
“Anh có muốn tôi vận hành các van không?” Mannion bước vào và hỏi ý kiến
“Ù, Pat, chúng ta sẽ lặn sau hai hoặc ba phút nữa” Mannion liếc nhìn biểu đồ khi đi qua
Ramius nhảy lò cò đến chỗ hải đồ “Họ nói với chúng tôi rằng các sỹ quan bên anh đều được tuyển chọn từ giai cấp tư sản để kiểm soát những người lính bình thường xuất thân giai cấp công nhân”
Hai tay của Mannin liên tục di chuyển trên các bộ van khác nhau. Anh phải mất hai giờ đẻ học lại cách vận hành hệ thống phức tạp này “Cũng đúng, thưa ông. Các sỹ quan của chúng tôi đều đến từ giai cấp thống trị. Cứ nhìn tôi đây thì biết” Không thấy biểu cảm gì trên khuôn mặt anh. Da của Manion có màu giống màu bã cà phê, và anh ta có giọng địa phương Nam Bronx
“Nhưng anh là người da đen” Ramius phản đối, không nghe ra thâm ý bên trong lời
“Đúng rồi, chúng tôi là tàu đa sắc tộc mà”Mancuso lại quan sát qua kính tiềm vọng “Thuyền trưởng người Guinea, điều hướng da đen và một lính sonar điên khùng”
“Tôi nghe thấy điều đó rồi đấy, sir” Jones gào ra ngoài mà không sử dụng kênh liên lạc nội bộ “Điện thoại từ DALLAS nói rằng mọi thứ đều ok, Họ đang đợi chúng ta. Tin tức tiếp sẽ đến gửi trong thời gian ngắn”
“Được rồi, cuối cùng cũng an toàn. Chúng ta có thể lặn bất cứ khi nào ông muốn, thuyền trưởng Ramius” Mancuso nói
“Đồng chí Mannion, mở van xả bể dằn” Ramius nói THÁNG MƯỜI ĐỎ chư bao giờ thực sự nổi và vẫn đang để chế độ sẵn sàng lặn
“vâng, vâng, sir” viên trung úy bật công tắc chính trên bộ điều khiển thủy lực. Ryan nhăn mặt. Âm thanh của chiếc tàu ngầm khi lặn xuống khiến anh nghĩ đến hàng trăm cái nhà vệ sinh đang xả nước cùng lúc
“Ryan, thang lặn 5 độ” Ramius nói
“5 độ lặn, vâng” Ryan đẩy tay lái về phía trước “tàu đang lặn 5 độ”
“Nó đang xuống từ tưu” Mannin nhận xét, kiểm tra máy đo độ sâu vẽ tay “Anh chàng này to lớn thật”
“Ừ” Mancuso nói, con trỏ đã trượt qua 20m
“Đưa tầu về 0” Ramius nói
“Tàu về góc 0, vâng” Ryan kéo lại cần điều khiển. Mất khoảng 30 giây để tàu ngầm lấy lại thăng bằng. Nó dường như phản ứng với lệnh điều khiển khá chậm. Ryan vốn nghĩ tàu ngầm cũng phản ứng nhanh như máy bay
“Khiến nó nhẹ hơn đi Pat. Thêm một độ nữa đủ để nó giữ ở mức cân bằng” Mancuso nói
“ừ ừ” Mannion nhíu mày, kiểm tra máy đo độ sâu. Mấy cái bể dằn giờ đã đầy nước và bây giờ việc cân bằng sẽ phải được thực hiện với các thùng nhỏ hơn nhiều. Phải mất 5 phút tàu mới lấy lại được cân bằng
“xin thứ lỗi, các quý ông. Vì tàu lớn nên không được nhanh nhẹn lắm” anh nói với vẻ mặt khó xử.
Ramius bị ấn tượng với cách xử lý của anh nhưng có chút không vui nên không để lộ ra ngoài. Ban đầu ông nghĩ sẽ mất nhiều thời gian hơn để thuyền trưởng Mỹ lần đầu tiên chỉ huy một chiếc tàu ngầm kỳ lạ lặn xuống, không ngờ anh ta lại làm tốt như vậy …
“Được rồi, giờ thì chúng ta có thể quay về phía bắc” Mancuso nói. Họ đã cách bãi cát được 2 dặm “Đề nghị hướng đi mới 0-0-8, thuyền trưởng”
“Ryan, rẽ trái 10 độ” Ramius ra lệnh “Hướng 0-0-8”
“OK, hướng trái 10 độ” Ryan lặp lại, một mắt dán chặt vào chỉ báo góc bánh lái, một mắt nhìn vào bộ lặp con quay hồi chuyển “Chuyển hướng 0-0-8”
“Chú ý, Ryan. Bánh lái quay chậm nhưng một khi nó quay, cậu nên lập tức giữ nó lại….”
“quay về hướng ngược lại” Mancuso lịch sự sửa lại
“Đúng vậy, quay trở lại bánh lái là để giữ nguyên hành trình của tàu ngầm.”
“Được rồi”
“Thuyền trưởng, có vấn đề gì với bánh lái không?” Mancuso hỏi “Từ hồ sơ theo dõi thì có vể như vòng quay tàu rất lớn ”
“Điều này thường xảy ra với caterpillar. Nước từ đường ống đập vào bánh lái rất mạnh và nếu bạn sự dụng bánh lái nhanh thì sẽ rung động rất mạnh. Chúng tôi đã gặp sự cố trong chuyến thử nghiệm đầu tiên trên biển, nó đã bị hư hại rất nặng. Nó đến từ- nói như thế nào nhỉ- hai đường ống caterpillar cùng lúc”
“Liệu có xảy ra tình trạng tương tự với cánh quạt không” Mannion hỏi
“Không, chỉ với caterpillar” Mancuso không thích điều này, nhưng nó cũng không phải vấn đề lớn. Kế hoạch là một chuyến đi trực tiếp, đơn giản. 3 tàu ngầm sẽ đi thẳng đến Norfolk. Hai tàu ngầm tấn công của Mỹ sẽ đi trước 30 hải lý để chịu trách nhiệm trinh sát vùng biển trong khi THÁNG MƯỜI ĐỎ thong dong đi ở vận tốc 20 hải lý/giờ
Sau khi quay mũi tàu, Ryan bắt đầu quay trở lại bánh lái. Anh đợi quá lâu. Dù đã lệch sang phải 5 độ, mũi thuyền vẫn lệch khỏi lộ trình ban đầu. Bộ lặp lại la bàn con quay hồi chuyển tạo ra âm thanh “nhấp” và “nhấp” mỗi ba độ và không dừng lại cho đến tiêu đề 0-0-1. Phải mất thêm hai phút để sửa lại đúng lộ trình “Xin lỗi, sẵn sàng duy trì 0-0-8” cuối cùng anh cũng báo cáo. Ramius tỏ ra dễ tính “Cậu học rất nhanh đó Ryan, có lẽ một ngày nào đó cậu sẽ trở thành thủy thủ thực sự”
“Không, cảm ơn! Điều duy nhất tôi học được trong chuyến đi này là các anh xứng đáng với từng xu nhận được”
“Không thích tàu ngầm à?” Mannion cười toe toét
“Không có chỗ chạy bộ”
“Đúng rồi. Trừ khi anh vẫn còn cần tôi, thuyền trưởng. tôi sẽ phải đến đuôi tàu. Khoang máy đang cần nhân sự” Manniion nói.
Ramius gật đầu. Chả lẽ cậu ta xuất thân tự tầng lớp thống trị? Viên thuyền trưởng tự hỏi
Tàu V.K.KONOVALOV
Tàu của Tupolev đang quay lại phía tây. Hạm đội đã gửi lệnh cho mọi người quay về nhà với tốc độ 20 hải lý/ giờ, trừ tàu Alfa của anh và một con tàu khác. Tupolev đang đi về phía tây được 2.5 giờ, giờ thì nó đang đi ngược lại với tốc độ 5 hải lý/giờ, đây là tốc độ lý tưởng của tàu Alfa mà không gây ra tiếng ồn. Ý định của hạm đội là tàu của anh sẽ đi chậm lùi về sau và lợi dụng sự hỗn loạn để hạm đội bỏ rơi tàu của anh. Vậy, một chiếc tàu Ohio đang hướng tới Norfolk – hoặc có thể Charleston. Bất kể thế nào thì Tupolev cũng nhẹ nhàng quay lại và quan sát. THÁNG MƯỜI ĐỎ đã bị phá hủy, đó là tất cả những gì anh biết từ lệnh chiến đấu. Tupolev lắc đầu. Sao Marko có thể làm điều như thế chứ? Bất kể câu trả lời là gì thì ông ấy cũng phải trả giá tội phản quốc bằng mạng sống
Lầu Năm Góc
“Nếu có thêm tầng che phủ trên kia thì tôi sẽ cảm thấy tốt hơn” Đô đốc Foster dựa vào tường, nói
“Đồng ý, nhưng chúng ta không thể rõ ràng, phải không?” tướng Harris hỏi
Hai máy bay chống ngầm P-3 đang dần theo từ Hatteras tới Virginia Capes theo tuyến nhiệm vụ huấn luyện thông thường. Hầu hết con Orion khác đều đang tuần tra trên biển. Hạm đội Liên Xô đã xa bờ được 400 dặm. 3 nhóm tàu mặt nước đã hợp lại và đi theo hướng đội hình tàu ngầm dẫn dắt. Tàu KENNEDY, AMERICA và NIMITZ ở cách 500 dặm phía đông và tàu NEW JERSEY chặn hậu. Người Nga sẽ bị giám sát chặt suốt chặng đường về nhà. Các nhóm tác chiến tàu sân bay sẽ theo họ dọc theo đường đến Icelan, giữ khoảng cách chặt chẽ và duy trì hạm đội này sẽ vẫn ở rìa tầm radar của phía bên kia, chỉ với mục đích bày tỏ mối quan tâm của Hoa Kỳ. Các máy bay đóng tại Iceland sẽ tiếp tục theo dõi chặng cuối cùng của hạm đội Liên Xô
Tàu sân bay HMS INVINCIBLE đã được giải phóng khỏi nhiệm vụ và đi được nửa đoạn đường về nhà. Các tàu ngầm tấn công Mỹ lại quay trở lại với cuộc tuần tra thường khi, và theo báo cáo thì tất cả các tàu ngầm Liên Xô đều rời khỏi thềm lục địa, dù dữ liệu này vẫn cần kiểm tra thêm. Tàu Orion đi tuần tra không trang bị sonar nên khó theo dõi tiếng ồn từ tàu ngầm. Nói tóm lại, hoạt động quân sự sắp kết thúc
“Đô đốc, ông có đến Norfolk không?” Harris hỏi
“Tôi nghĩ tôi sẽ đến CINLANT để tổ chức một hội nghị tổng kết. Ông hiểu rồi đó”
“À à đúng rồi” Harris nói
Tàu NEW JERSEY
NEW JERSEY đang tiến với tốc độ 12 hải lý/giờ, với một khu trục hạm đang di chuyển đổ nhiêu liệu theo chiều ngang. Chuẩn tướng Eaton đang ở phòng biểu đồ. Cảm ơn Chúa, mọi chuyện đã qua, không có chuyện gì xảy ra. Liên Xô đang ở phía trước hàng trăm dặm. Về khoảng cách, nó vẫn nằm trong tầm bắn của tên lửa hành trình Tomahawk, nhưng nó đã vượt xa tầm bắn của các loại vũ khí khác. Nói chung, ông thấy hài lòng. Con tàu của ông đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ với tàu TARAWA và hiện đang đi về phía nam hướng tới Mayport, Florida. Ông hy vọng, cơ hội như vậy sẽ sớm xuất hiện trở lại. Đó là cơ hội hiếm có cho các tướng lĩnh trên chiến hạm chỉ huy hàng không mẫu hạm. Họ vẫn tiếp tục theo dõi đội hình KIROV. Nếu có một trận chiến, thì Eaton tin rằng họ sẽ xử lý được mấy tên Ivan. Quan trọng hơn, ông biết chắc rằng mấy tên Ivan cũng biết thế. Tất cả họ giờ đều đang chờ lệnh quay về Norfolk. Thật tốt nếu được quay về nhà đón lễ Giáng Sinh. Ông cho rằng lính mình xứng đáng với điều đó. Nhiều sỹ quan và lính lính trên tàu chiến đều là những người sống theo kiểu cũ và gần như ai cũng có gia đình
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
Một xung. Jones ghi thời gian vào sổ và gọi “Thuyền trưởng, vừa nhận được một xung từ POGY” tàu POGY hiện giờ đang dẫn trước THÁNG MƯỜI ĐỎ VÀ DALLAS 10 dặm. Mục đích là giám sát và lắng nghe trước 10 phút, sonar chủ động phát ra một xung duy nhất có nghĩa là không có mục tiêu nào phía trước 10 dặm hoặc hơn. POGY sẽ đi chậm để xác nhận tình hình, và cách THÁNG MƯỜI ĐỎ 1 dặm về phía đông con DALLAS sẽ phóng tiếp lên phía trên POGY tiếp 10 dặm để vượt qua POGY 10 dặm.
Jones đang thử nghiệm với sonar của Nga. Anh thấy thiết bị chủ động cũng không quá tệ. Hệ thống thụ động thì anh không muốn nghĩ tới. Khi THÁNG MƯỜI ĐỎ còn nằm ở Pamlico Sound, anh đã không thể theo dõi tàu ngầm Mỹ. Dù rằng nó đứng yên, chỉ chạy lò phản ứng cho máy phát điện, nhưng cách chưa tới 1 dặm, vậy mà thật thất vọng là anh không thể tìm thấy vị trí của tàu. Viên sỹ quan phối hợp cùng anh, Bugayev, là một người đủ thân thiện. Lúc đầu anh ấy hơi kỳ lạ- nhưng thể anh ta là lãnh chúa và mình là nông nô, Jones nghĩ – cho đến khi anh ta nhìn thấy cách thuyền trưởng đối xử với anh. Điều này khiến Jones ngạc nhiên. Từ những kiến thức ít ỏi anh biết về chủ nghĩa cộng sản, anh đã hy vọng mọi người được đối xử công bằng cơ đấy. À, anh khẳng định đó là những gì anh đọc từ cuốn Chủ Nghĩa Tu Bản (Das Kapital) trong một khóa học chính trị dành cho sinh viên năm nhất. Nó sẽ có lý hơn nhiều khi nhìn vào những gì mà chủ nghĩa cộng sản đã xây dựng
Rác hết. Lính thì thậm chí còn không có căn phòng bừa bộn của riêng mình. Không phải là tào lao sao. Bạn cần ăn bữa ăn của mình trong phòng mình chứ! Jones đã tận dụng một giờ – khi mọi người tưởng là anh ngủ- để khám phá chiếc tàu ngầm này. Mr. Mannion cũng tham gia cùng anh. Họ bắt đầu với phòng ngủ của lính. Các khóa cửa cá nhân không được khóa- có lẽ để các sỹ quan có thể tùy ý khám xét. Jones và Mannion đã làm điều đó. Chả có gì thú vị. Ngay cả tạm chí khiêu dâm dành cho thủy thủ cũng thành rác. Đấy còn chưa kể tư thế cũng thật đơn giản và phụ nữ- à, Jones lớn lên ở California. Đúng là rác. Thế nên anh nghĩ không có gì khó hiểu khi những người Nga này muốn đào tẩu.
Tên lửa thì thật thú vị. Anh và Mannion mở một cửa sập kiểm tra bên trong tên lửa. Họ nghĩ nó khá tốt. Hệ thống dây điện dường như quá lỏng lẻo, có lẽ để tạo điều kiện cho việc kiểm tra. Đường đạn rất lớn, trong lòng anh đã nghĩ, vậy… lũ chó chết này dùng thứ kếch xù này nhằm vào chúng ta. Anh tự hỏi liệu hải quan Mỹ có giữ lại một ít hay không. Ý kiến ngu xuẩn, Jonesy, anh tự nhủ. Anh không bao giờ muốn số tên lửa chết tiệt này được phóng đi. Nhưng chắc chắn tất cả vũ khí và trang bị trên tàu ngầm này sẽ được dỡ xuống và tháo rời để thử nghiệm-và bản thân anh là chuyên gia sonar Liên Xô số một của Mỹ. Cớ lẽ anh sẽ có mặt để phân tích….có vẻ như đáng để phục vụ tại Hải quân thêm vài tháng nữa.
Jones rút ra một điếu thuốc “Muốn một điếu không, Mr. Bugayev?” Anh đưa bao thuốc lá ra và đưa về phía sỹ quan phụ trách điện tử
“Cảm ơn Jones. Cậu đã từng học đại học?” viên trung úy lấy ra một điếu thuốc lá Mỹ mà thực ra anh đã muốn hút từ lâu nhưng vì lòng tự trọng mà không hỏi. Anh dần hiểu rằng người lính Mỹ này chính là đồng nghiệp của mình. Mặc dù không phải là sỹ quan chuyên nghiệp, nhưng kỹ năng vận hành và bảo trì sonar của anh ta giỏi hơn bất kỳ ai anh ta biết
“Vâng, sir” Jones biết sẽ không bao giờ khiến ai tổn thương khi gọi các sỹ quan là “sir”, đặc biệt là những thằng ngu “Tại Học viện Công nghệ California, tôi đã theo học năm học kỳ, cũng bình thường, nhưng tiếc là tôi vẫn chưa học xong.”
“tại sao cậu lại bỏ học?”
Jones mỉm cười “Chà, sir, ông không hiểu, Cal Tech là, chà, một nơi thú vị. Tôi đã chế nhạo một giáo sư. Khi ông ấy đang thử nghiệm chụp ảnh nhanh với việc tắt tần số, tôi đã bí mật kết nối một công tắc nhỏ để tắt đèn. Trong phòng thí nghiệm, nguồn điện được tách ra khỏi công tắc, thật không may, công tắc đã bị đoản mạch và gây ra một vụ cháy điện nhỏ. Kết quả là phòng thí nghiệm đã bị thiêu rụi. Vị giáo sư đã làm việc chăm chỉ để tích lũy dữ liệu thí nghiệm trong ba tháng và thiết bị trị giá 15.000 đô la đã bị đốt sạch. Tôi vừa phá vỡ nội quy của trường”
“Chuyên ngành của cậu là gì?”
“Tôi đang lấy bằng kỹ sư điện, với chuyên ngành phụ là kỹ thuật điều khiển. Còn 3 học kỳ nữa. Tôi sẽ lấy được bằng, rồi làm thạc sỹ, rồi lên tiến sỹ, và rồi tôi sẽ quay lại làm việc cho hải quân với vị trí là kỹ sư dân sự”
“Sao cậu giờ lại đang làm lính sonar?” Buggayev ngồi xuống Anh ta chưa bao giờ nói chuyện thế này với lính dưới quyền
“À, sir, chuyện này khá thú vị! Khi tình huống diễn ra- anh biết đấy, một trò chơi chiến tranh, theo dõi một tàu ngầm khác, giống như – tôi là một thuyền trưởng. Tất cả thuyền trưởng đều xử lý, phản ứng dựa trên các dữ liệu tôi đưa cho họ”
“VÀ cậu thích chỉ huy của mình?”
“Khá thích. Anh ấy là người thuyền trưởng tốt nhất tôi từng phục vụ- tôi đã phục vụ 3 thuyền trưởng. Thuyền trưởng hiện tại là một người giỏi. Anh làm tốt công việc của mình ok, anh ấy sẽ không quan tâm đến anh nữa. Nếu anh cần nói gì với anh ấy thì anh ấy sẽ lắng nghe”
“Cậu nói cậu sẽ quay lại đại học. Sao cậu trả được tiền học? Họ nói với chúng tôi là chỉ có con cái nhà giai cấp thống trị mới được học đại học”
“Thật vớ vẩn, sir. Ở California, nếu anh đủ thông minh để đi học thì anh cư đi học thôi. Đối với tôi thì tôi đang tiết kiệm tiền- anh không phải tiêu tiền trên tàu ngầm, đúng không? – và bên hải quân cũng sẽ giúp đỡ một phần nữa. Giờ thì tôi có đủ tiền để học lên tiến sỹ rồi. Anh học gì?”
“Tôi tốt nghiệp trường hải quân cấp cao, tương đương với Học viện hải quân Annapolis bên cậu. Tôi cũng muốn học lấy bằng ngành điện tử” Bugayev tiết lộ ước mơ của mình
“Đơn giản. Tôi có thể giúp anh. Nếu anh đủ điểm vào Cal Tech, tôi có thể giới thiệu vài người. Anh sẽ thích California. Đó là nơi đáng sống”
“Và tôi ước làm việc trên chiếc máy tính thực sự” Bugayev tiếp tục, đầy mơ ước.
Jones lén cười “Vậy anh có thể tự mua một chiếc thôi”
“Mua một cái máy tính?”
“Chắc chắn. Chúng tôi có hai cái máy tính nhỏ trên DALLAS, hãng Apples. Giá khoảng, à, 2000usd là chạy tốt rồi. Nó còn rẻ hơn xe hơi nhiều”
“Hai nghìn đô la cho một chiếc máy tính?” Bugayev chuyển từ khao khát sang nghi ngờ Jones chắc đang giở trò với mình
“Hoặc ít hơn. Hoặc 3000usd để có một con máy chạy cực ngon. Chúa ơi, anh nói với Apple an half ai và có lẽ họ sẽ cho anh miễn phí luôn ấy, hoặc hải quân sẽ cấp cho anh. Nếu anh không muốn một cái máy Apple, thì còn có Commodore, TRS-80, Atari. Đủ loại. Phụ thuộc vào mục đích anh dùng để làm gì. Anh thấy đấy, chỉ một công ty Apple đã bán trên 1 triệu cái máy rồi. Số lượng còn ít, đúng thế, nhưng đều là máy tính tốt cả”
“Tôi chưa bao giờ nghe tên hãng này – Apple?”
“Ù, Apple. Hai gã trẻ khởi nghiệp lập nên công ty này khi tôi còn học trung học. Kể từ đó họ đã bán được khoảng 1 triệu chiếc máy, như tôi nói đó – và họ thật giàu có! Tôi còn chưa tự mua cái nào – không có chỗ trên tàu ngầm – nhưng anh trai tôi thì có một cái, chiếc máy để bàn IBM. Anh vẫn không tin tôi, phải không?”
“Mỗi người đi làm đều có máy tính riêng? Thật khó tin” Anh lại rút một điếu thuốc hút. Anh nghĩ, thuốc là Mỹ không đủ mạnh.
“À, sir, vậy thì ông có thể hỏi bất cứ ai. Như tôi nói đó, DALLAS có hai cái máy Apples, chỉ để cho thủy thủ sử dụng, máy tính cũng được dùng hỗ trợ kiểm soát hỏa hoạn, điều hướng và sonar, tất nhiên rồi. Chúng tôi cũng sử dụng Apples để chơi trò chơi. Tôi chắc chắn anh sẽ thích trò chơi máy tính, anh sẽ không bao giờ thực sự vui vẻ cho đén khi biết đến trò Choplifter- và những trò khác, rồi các chương trình giáo dục, đại loại thế. Thành thật mà nói, Mr. Bugayev , trong tương lai, anh sẽ thấy rằng hầu hết mọi trung tâm thương mại đều bán máy tính”
“Làm cách nào để kết hợp máy tính với sonar?”
“Điều đó cần chút thời gian để giải thích, sir và có lẽ tôi cần có sự cho phép của thuyền trưởng” Jones tự nhắc mình gã này vẫn còn là kẻ thù, kiểu vậy
Tàu V. K. Konovalov
Chiếc tàu ngầm Alfa trôi từ từ dọc theo rìa thềm lục địa cách Norfolk khoảng 50 dặm về phía đông nam. Tupolev ra lệnh để công suất lò phản ứng xuống 5% tổng công suất đầu ra, đủ để hoạt động hệ thống điện và để trạng thái tàu ngầm hoàn toàn yên tĩnh. Lệnh được truyền đạt miệng. Tàu Konovalov đang ở trong tình trạng yên lặng, ngay cả công việc nấu nướng hàng ngày cũng đã dừng lại. Bởi vì khi nấu, việc di chuyển chảo kim loại trên vỉ sẽ tạo ra tiếng ồn do ma sát. Trước khi có thông báo mới, mọi người có thể thưởng thức món bánh mì kẹp phô mai. Họ chỉ có thể nói chuyện nhỏ giọng. Nếu ai đó gây ra bất kỳ tiếng ồn nào, nó sẽ thu hút sự chú ý của đội trưởng, và biết hậu quả là gì rồi đấy
Trung Tâm kiểm soát SOSUS
Quentin đang kiểm tra các dữ liệu khác nhau được gửi từ các liên kết dữ liệu trên hai chiếc máy bay Orion. Tua bin của tàu ngầm tên lửa USS Georgia bị hư hỏng một phần. Nó đi về phía Norfolk dưới sự che chở của hai tàu ngầm tấn công. Bởi vì người Nga đang hoạt động dọc theo bờ biển của Hoa Kỳ, nên theo tướng quan thì nó cần đi về và sửa chữa càng nhanh càng tốt. Tàu GEORGIA mang theo 24 tên lửa Trident, chiếm vị trí then chốt trong khả năng răn đe hạt nhân chiến lược của Hoa Kỳ. Bây giờ người Nga đã biến mất, công việc bảo trì nó có thể được ưu teien tăng tốc. Mặc dù sẽ không có vấn đề gì về an toàn khi gửi nó vào cảng, người ta vẫn quyết định để Orion kiểm tra khu vực biển trước, để xem liệu có tàu ngầm Liên Xô ẩn nấp trong khu vực này sau sự hỗn loạn vừa rồi hay không.
Một máy bay tuần tra Orion P-3B đang thực hiện nhiệm vụ tìm kiếm ở độ cao hơn 900 feet, cách Norfolk 50 dặm về phía đông nam. Hệ thống phát hiện hồng ngoại nhìn về phía trước không tìm thấy gì, và không có đặc điểm nhiệt trên mặt nước. Mặc dù quỹ đạo của một trong những chiếc máy bay chỉ cách tàu ngầm lớp Alfa của Liên Xô một trăm thước, máy dò từ trường trên máy bay vẫn không phát hiện được sự can thiệp có thể đo được từ từ trường Trái đất. Vỏ tàu Konovalov được làm bằng hợp kim titan phi từ tính. Phao sonar cũng không tìm thấy tiếng ồn từ lò phản ứng cách tàu ngầm lớp Alfa cách bảy dặm về phía nam. Đội tác chiến của Quentin đã nhập vào máy tính ở Norfolk với dữ liệu liên tục được gửi về. Vấn đề là họ không đếm được tất cả các tàu ngầm của Liên Xô.
Chà, viên chỉ huy xem xét dữ liệu đó, ông báo cáo có một số tàu ngầm Liên Xô đã lợi dụng cơ hội cố tình đi lệch tuyến đã được đánh dấu, vẫn còn cơ hội cho 1 hoặc 2 con tàu đâu đó ngoài kia, nhưng chưa có bằng chứng xác nhận điều đó. Ông tự hỏi CINCLANT đang làm gì. Chắc chắn ông cực kỳ hài lòng với một điều, theo ông là gần như xuất sắc: Hoạt động chống lại hạm đội Xô Viết đã được thực hiện rât tốt, đó là theo cách nhìn của ông, và một con tàu ngầm Alfa đã chết ngoài kia. Còn bao lâu nữa thì Glomar Explorer sẽ ra khơi thực hiện trục vớt mấy thứ đó nhỉ? Ông tự hỏi liệu mình có cơ hội nhìn thấy tận mắt con tàu bị chìm không. Đúng là cơ hội tốt! Đâu phải ai cũng được tham gia mấy nhiệm vụ thế này.
Không ai có vẻ nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ hiện tại. Cũng dễ hiểu thôi. Nếu GEORGIA đang thực sự có vấn đề thì động cơ của nó hẳn phải chạy rất chậm, và một chiếc tàu ngầm lớp Ohio chạy chậm sẽ tạo ra tiếng động lớn như tiếng động của một con cá voi cái còn trinh bị một con cá voi đực lần đầu tiên đuổi theo. Và nếu CINCLANFLT (Bộ Tư lệnh Hạm đội Đại Tây Dương) quan tâm đến vấn đề này, ông sẽ không giao nhiệm vụ cho hai phi công dự bị chiếc P-3 đi tuần tra. Quentin nhấc điện thoại và quay số phòng tác chiến CINCLANTFLT để lặp lại rằng không có dấu hiệu hoạt động của kẻ thù.
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
Ryan kiểm tra đồng hồ, tàu đã chạy được 5 giờ. Ngồi trên ghế một thời gian dài như vậy thực sự khó chịu. Anh nhìn lướt qua biểu đồ để xem liệu ước tính 8 giờ chèo thuyền của anh có quá lạc quan hay không – hay anh hiểu nhầm ý họ nhỉ. THÁNG MƯỜI ĐỎ đang tiến vào thềm lục địa và sẽ sớm rẽ vào hướng tây đến Virginia Capes . Có lẽ sẽ mất thêm 4 giờ nữa, không thể sớm hơn. Ramius và Mancuso trông có vẻ mệt mỏi. Mọi người đều mệt. Có lẽ khoang động cơ còn mệt hơn – không, phải là viên đầu bếp mệt nhất. Aanh phải mang cà phê và bánh mỳ cho mọi người liên tục. người Nga dường như đặc biệt đói
Tàu DALLAS và tàu POGY
Tàu DALLAS đã vượt qua POGY ở tốc độ 32 hải lý/giờ. THÁNG MƯỜI ĐỎ ở sau nó vài dặm. Thiếu tá Wally Chambers đang chỉ huy lái tàu, không thích bị mù khi phải chạy ở tốc độ cao trong suốt 35 phút qua dù tàu POGY có báo không thấy có gì lạ xung quanh. POGY ghi lại hành trình và quay lại để tìm kiếm THÁNG MƯỜI ĐỎ
“Thuyền Nga chạy ở 20 hải lý/giờ sẽ đủ ồn” sỹ quan trưởng sonar của POGY nói với đồng nghiệp “DALLAS cũng không tạo ra độ ồn thế khi chạy ở 30 hải lý/giờ”
Tàu V. K. Konovalov
“Xuất hiện vài tiếng ồn ở hướng nam” viên hạ sỹ nói
“Chính xác là cái gì?” Tupolev đã lượn lờ ở cửa phòng này nhiều giờ qua, khiến những lính sonar bắt đầu thấy nhột
“Đồng chí thuyền trưởng, quá sớm để nói đó là gì. Nhưng hướng đi không đổi, có lẽ nó đang tiến về phía chúng ta”
Tupolev quay lại phòng điều khiển. Anh ra lệnh giảm thêm công suất của lò phản ứng và xem xét có nên dừng hẳn lò hay không, nhưng mất rất nhiều thời gian để khởi động lại lò phản ứng và hiện vẫn chưa rõ mục tiêu là bao xa. Viên thuyền trưởng hút liền 3 điếu thuốc trước khi quay lại phòng sonar. Là cho lính phòng sonar lo lắng sẽ chỉ phản tác dụng. Người đó là lính giỏi nhất của anh.
“ Một cánh quạt, đồng chí thuyền trưởng đó là một tàu Mỹ, có lẽ là LOS ANGELES, đang chạy ở tốc độ 35 hải lý/giờ. Hướng của nó chỉ thay đổi 2 độ trong 15 phút. Có lẽ sẽ nhanh chóng tiến gần đến chúng ta và -đợi đã….động cơ của nó đã dừng lại” Viên hạ sỹ 40 tuổi bịt chặt tai nghe, anh ta nghe thấy tiếng bong bóng yếu dần, và khi mục tiêu biến mất, tiếng bong bóng cuối cùng cũng dừng lại hoàn toàn “đồng chí thuyền trưởng, nó đang dừng lại nghe ngóng”
Tupolev mỉm cười “đồng chí nó sẽ không nghe thấy chúng ta. Chạy nhanh và dừng lại. Cậu còn nghe được gì nữa không? Có thể nó đang hộ tống cái gì à”
Viên hạ sỹ tiếp tục nghe và điều chỉnh công tắc trên bảng điều khiển “Có lẽ…đó là âm thanh của tàu nổi, đồng chí và tôi….đợi đã. Có vẻ có vài tiếng ồn. Mục tiêu mới đang hướng về 1-7-1 và một cái mới là 1-7-5. Đồng chí thuyền trưởng, tiếng ồn rất lớn. Một xung yếu xuất hiện, từ sonar chủ động.”
“Vậy à” Tupolev dựa vào vách ngăn “Đồng chí, làm tốt lắm. Giờ thì chúng ta phải kiên nhẫn”
Tàu DALLAS
Sỹ quan Laval thông báo rằng không tìm thấy gì ở khu vực xung quanh. Bộ thu BQQ-5 nhạy cảm không nhận được bất kỳ tín hiệu nào, ngay cả sau khi hệ thống SAPS được kết nối. Chambers ã điều chỉnh mũi thuyền để có thể gửi một xung duy nhất cho POGY, và sau đó POGY gửi một xung duy nhất cho THÁNG MƯỜI ĐỎ để đảm bảo rằng có thể nhận được tín hiệu. Không có chướng ngại vật nào trước 10 dặm. POGY đang chạy với tốc độ 30 hải lý/giờ và theo sau là một tàu ngầm tấn công mới nhất của hải quân Mỹ
Tàu V. K. Konovalov
“Còn hai chiếc tàu ngầm khác. Một chiếc có chân vịt đơn và chiếc còn lại có chân vịt đôi. Tín hiệu vẫn rất yếu. Chiếc tàu ngầm một chân vịt quay nhanh hơn. Đồng chí thuyền trưởng, Hoa Kỳ có tàu ngầm đôi chân vịt ?”
“có, tôi nghĩ vậy” Tupolev cũng không chắc chắn lắm. Đặc điểm tín hiệu của hai chiếc tàu rất ít khác nhau . KONOVALOV đang bò về phía trước ở độ sâu 150 mét với tốc độ hai hải lý, chuẩn bị đối phó với các tình huống bất ngờ. Lần này, anh phải dạy cho bọn đế quốc một bài học.
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
“Ai đó điều khiển tay lái giúp tôi được không?” Ryan hỏi
“Muốn thư giãn à?” Mancuso hỏi,bước qua
“Vâng, tôi chịu đựng được từ bụng lên đầu, nhưng cà phê sắp khiến tôi vỡ thận mất”
“Tôi sẽ làm cho cậu, sir” viên thuyền trưởng Mỹ ngồi vào ghế Ryan. Còn Ryan đi đên nhà vệ sinh gần nhất phía sau tàu. 2 phút sau anh cảm thấy tốt hơn nhiều. Quay trở lại phòng điều khiển, anh tập thể dục đầu gối để khôi phục máu tuần hoàn ở chân, rồi liếc nhìn bản đồ. Trông là lạ, gần như tất cả bờ biển Hoa Kỳ đều được đánh dấu bằng tiếng Nga, anh cảm thấy không thích
“Cảm ơn chỉ huy”
“Không có gì” Mancuso đứng lên
“Chắc chắn cậu không phải là thủy thủ rồi, Ryan” Ramius theo dõi anh mà không nói thêm một lời
“thuyền trưởng, tôi chưa bao giờ xác nhận mình là một thủy thủ mà” Ryan đồng ý “Còn bao lâu nữa đến Norfolk?”
“Ồ, khoảng 4 giờ nữa, hoặc hơn chút” Mancuso nói “Yêu cầu là đến sau khi trời tối. Họ có cách gì đó để che dấu chúng ta, nhưng tôi không biết nó là gì”
“Chúng ta để lại âm thanh vào ban ngày. Sẽ thế nào nếu ai đó nhìn thấy chúng ta?” Ryan hỏi
“Tôi không thấy gì, nhưng nếu có ai nhìn thấy gì đó nếu là có ai đó ở ngoài kia, thì tất cả những gì hắn nhìn thấy là 3 con tàu ngầm không số hiệu” Họ rời đi trong ban ngày để tạo lợi thế “vùng giao thoa kim loại” đối với vệ tinh Liên Xô. Ryan lấy thêm một điếu thuốc. Vợ anh sẽ lại than thở về điều này cho coi, nhưng anh lúc nào cũng cảm thấy lo lắng từ khi bước lên cái tàu ngầm này. Ngồi ở vị trí lái tàu khiến anh chẳng có việc gì làm ngoài việc nhìn chằm chằm cái bánh lái trong tay. Việc giữ thăng bằng cho tàu ngầm dễ hơn anh nghĩ nhiều. Anh phát hiện ra từ lần thử cua gấp theo hướng bất kỳ thì tàu ngầm rất nhạy cảm với việc thay đổi hướng đi, anh cho rằng điều đó không hề dễ dàng đối với hơn 30.000 tấn thép
Tàu POGY/ THÁNG MƯỜI ĐỎ
Con tàu POGY gầm lên vượt qua DALLAS với tốc độ 30 hải lý/giờ và tiếp tục chạy trong 20 phút như thế nữa, dừng lại phía trước 11 dặm – và cách KONOVALOV 3 dặm. Trên KONOVALOV thủy thủ gần như dừng thở. Sonar của POGY, dù thiếu hệ thống xử lý tín hiệu BC-10/SAPS mới nhưng vẫn đủ cao cấp. dù vậy nó vẫn không thể nghe được nếu đối phương không phát ra tiếng ồn nào. Và KONOVALOV đang hoàn toàn yên lặng.
Sau khi nhận được tín hiệu “clear” mới nhất, THÁNG MƯỜI ĐỎ vượt qua DALLAS lúc 15 giờ. Các thủy thủ đều mệt mỏi, mong chờ đến Norfolk hai giờ sau khi mặt trời lặn. Ryan đang nghĩ cách bay về London càng sớm càng tốt. Anh lo lắng CIA sẽ giữ anh lại lâu để hỏi thêm thông tin. Mancuso và thủy thủ DALLAS đang tự hỏi liệu họ có thể kịp đoàn tụ với gia đình trước lễ giáng sinh, nhưng chắc không kịp.
Tàu V. K. Konovalov
“Tôi nghĩ dù là tàu ngầm gì thì nó cũng phải là loại lớn, rất lớn. Theo đường đi hiện tại, nó sẽ đến cách thuyền của chúng ta trong vòng năm km”
“Một con Ohio, như Moscow nói” Tupolev bình luận
“Đồng chí Thuyền trưởng, qua tiếng ồn thì nó có vẻ là một chiếc tàu ngầm hai chân vịt” viên hạ sxy nói
“Tàu ngầm Ohio chỉ có một chân vịt, anh biết mà”
“Vâng, đồng chí. Dù sao thì hai mươi phút nữa sẽ rõ. Một con tàu ngầm tấn công khác đang chạy với tốc độ hơn 30 hải lý / giờ. Nếu dường đi không đổi, nó sẽ chạy qua cách chúng ta 15km”
“Và những con tàu Mỹ khác thì sao?”
“Vài km trên biển, nó đang trôi như chúng ta. Tôi chưa nắm được khoảng cách chính xác, tôi có thể được đo bằng sonar chủ động, nhưng—”
“Tôi biết hậu quả sẽ như thế nào” Tupolev cáu cảnh. Anh quay lại Phòng điều khiển “Báo cho bộ phận kỹ thuật hàng hải sẵn sàng trả lời lệnh chuông. Tất cả đã vào vị trí chiến đấu chưa?”
“Sẵn sàng, đồng chí thuyền trưởng” viên thuyền phó đáp “Chúng ta có một giải pháp tuyệt vời bắn vào tàu săn ngầm của Mỹ- Vì nó đang di chuyển với tốc độ tối đa nên nó rất dễ đối phó và chiếc còn lại có thể xác định vị trí mục tiêu chỉ trong vài giây”
“tốt, gió đã đổi chiều” Tupolev mỉm cười “Anh biết chúng ta có thể làm gì khi các điều kiện khách quan có lợi cho chúng ta không?”
“Và chúng ta sẽ làm gì?”
“Khi gã to lớn đó đi ngang qua, chúng ta sẽ đến gần phía sau và đâm một cái vào mông. Họ đang chơi trò của họ, và chúng ta sẽ chơi trò của chúng ta. Báo phòng kỹ thuật tăng động cơ lên. Chúng ta sẽ cần tăng tốc trong thời gian ngắn đấy”
“Đồng chí nó sẽ tạo ra tiếng ồn” viên thuyền phó nhắc nhở
“Đúng thế, nhưng không còn lựa chọn. 10% công suất, tàu Ohio không thể nghe được, có lẽ tàu săn ngầm gần đó cũng không”
Tàu POGY
“Nó đến từ hướng nào?” viên sỹ quan sonar chỉnh vài nút trên bảng điều khiển
“Báo cáo, sonar, tôi phát hiện ra một mục tiêu 2-3-0”
“Đã nhận” Chỉ huy Wood trả lời tức thì “Cậu phân loại được nó không?”
“Báo cáo, không. Nó chỉ vừa xuất hiện. Lò phản ứng hạt nhân và vài âm thanh hơi nước, rất rõ. Sir, tôi không thể phân loại được rõ đặc tính…..” Anh điều chỉnh công tắc khuếch đại ở mức tối đa “Không phải của chúng ta, thuyền trưởng, tôi nghĩ chúng ta đang có một con tàu ngầm lớp Alfa (lớp A) ở đây”
“Ôi chúa ơi! Tín hiệu, gửi DALLAS ngay giờ!” Viên chỉ huy đã cố nhưng DALLAS, đang chạy với tốc độ 32 hải lý, đã bỏ qua 5 xung khẩn cấp. THÁNG MƯỜI ĐỎ giờ chỉ còn cách 8 dặm
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
Jones đột ngột nhắm mắt lại “Đồng chí Bugayev, nói với thuyền trưởng là tôi vừa nghe hai tiếng xung”
“Hai tiếng”
“Nhiều hơn, nhưng tôi không kịp đếm”
Tàu POGY
Chỉ huy Wood đã ra quyết định. Ban đầu, anh muốn truyền tín hiệu sonar có định hướng cao và công suất thấp để giảm khả năng lộ vị trí. Nhưng DALLAS đã không nhận được.
“Sonar, sử dụng sức mạnh tối đa và cố gắng mọi thứ có thể để nói với DALLAS”
“Vâng vâng” viên sỹ quan điều chỉnh sức mạnh lên tối đa. Sau vài giây hệ thống sonar đạt đến 100 kilowatt chuyển tải. Ping ping ping ping ping!
Tàu DALLAS
“Ôi trời” sỹ quan phụ trách tác chiến Laval kêu lên “Báo cáo, sonar, POGY gửi tín hiệu nguy hiểm”
“Tất cả dừng lại” Chambers ra lệnh “Toàn tàu im lặng”
“Tất cả dừng lại” trung úy Goodman truyền đạt mệnh lệnh một giây sau đó. Đuôi tàu, lò phản ứng giảm hơi nước, tăng nhiệt độ để các neutrons rời khỏi bình phản ứng và làm chậm nhanh tốc độ phản ứng phân hạch
“Khi tốc độ giảm xuống 4 hải lý, hãy chạy 1/3 công suất” Chambers nói với viên sỹ quan boong khi anh ta đi về phía phòng sonar “Frenchie, tôi cần dữ liệu gấp”
“Báo cáo, tốc độ vẫn còn quá nhanh” Laval nói
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ.
“Thuyền trưởng Ramius, tôi nghĩ chúng ta cần đi chậm lại” Mancuso cẩn thận nói
“Tín hiệu không lặp lại” Ramius không đồng ý. Họ không nhận được tín hiệu thứ hai và DALLAS vẫn chưa gửi tín hiệu nguy hiểm vì nó vẫn đang chạy quá nhanh để xác định vị trí THÁNG MƯỜI ĐỎ để chuyển tín hiệu qua
Tàu POGY
“Báo cái, đã được. DALLAS đã dừng động cơ”
Wood cắn môi dưới “Được rồi, hãy cùng tìm tên khốn đó nào. Yankee tìm đi, Chief, công suất cực đại” anh bước về phòng điều khiển “Tất cả mọi người, vào vị trí chiến đấu”
Một tiếng còi báo động nổi lên hai giây sau đó. Tàu POGY đang tăng cường khả năng tìm kiếm và trong vòng 40 giây, tất cả mọi người vào vị trí. Thiếu tá Tom Reynolds, chịu trách nhiệm điều phối hỏa lực. Các sỹ quan và kỹ thuật viên trong đội anh đang chờ dữ liệu để nạp vào máy tính kiểm soát hỏa lực Mark 117
POGY gửi các xung âm thanh lên bề mặt thông qua mái vòm sonar đầu tiên. Mười lăm giây sau, tiếng vang đầu tiên xuất hiện trên màn hình của trưởng nhóm sonar Palmer
“Sonar báo cáo, chúng tôi có một mục tiêu, hướng 2-3-4, cách 6000 yards. Phân loại đặc điểm, nó có thể là tàu ngầm lớp Alfa” Palmeer nói
“cho tôi giải pháp bắn” Wood khẩn trương
“Vâng” Reynolds kiểm tra dữ liệu đầu vào trong khi một nhóm sỹ quan khác đang tính trên giấy và bút chì trên bàn biểu đồ. Máy tính hay không thì vẫn phải có phương án dự phòng. Dữ liệu đi qua màn hình máy tính. 4 ống phóng tên lửa của POGY đã được nạp 2 tên lửa chống hạm Harpoon và 2 ngư lôi Mark 48. Hiện tại chỉ có ngư lôi là hữu dụng trong tình huống này. Ngư lôi mark 48 là ngư lôi mạnh nhất của Mỹ có thể tự quay về tàu bằng siêu âm chủ động- tốc độ đạt trên 50 hải lý/giờ và mang theo một đầu đạn nặng nửa tấn
“Thuyền trưởng, quỹ đạo cho cả hai ngư lôi đã được xác định, thời gian 4 phút 55 giây”
“Sonar, xung an ninh” Wood nói
“Vâng, xung an ninh, sir” Palmer tắt hệ thống sonar chủ độngv” báo cáo, góc nâng mục tiêu gần như bằng 0, mục tiêu lặn bằng với độ sâu của chúng ta”
“tốt lắm, sonar. Tiếp tục theo dõi” Giờ thì Wood đã nắm được mục tiêu. Gửi nhiều xung âm thanh hơn sẽ chỉ khiến bản thân bạn bị phơi bày nhiều hơn.
Tàu DALLAS
“POGY đã gửi xung cái gì đó. Họ nhận được xung hướng 1-9-1” sỹ quan tác chiến Laval nói “Ở đó cũng có một chiếc tàu ngầm. Không rõ đó là loại tàu ngầm nào. Lò phản ứng và tiếng ồn hơi nước có thể được phân tích, nhưng các đặc điểm của nó vẫn chưa thu thập đủ để xác nhận”
Tàu POGY
“Báo cáo, tàu ngầm vẫn đang di chuyển” Sỹ quan Palmer báo cáo
“thuyền trưởng” Reynolds ngước mắt lên khỏi hải đồ “hướng đi của nó đang năm giữa chúng ta và mục tiêu”
“được rồi. Chạy 1/3 công suất, rẽ trái 20 độ” Wood đén phòng sonar trong khi đọc mệnh lệnh “Chief, tăng sức mạnh và gửi xung đến THÁNG MƯỜI”
“vâng, thưa ngài” Palmer điều chỉnh các công tắc điều khiển “Báo cáo sẵn sàng”
“Gửi trực tiếp cho nó, lần này nhất định phải nhận được” Wood đang quan sát chỉ số tiêu đề trên bảng vẽ sonar. POGY đang nhanh chóng quay đầu nhưng không đủ để anh hài lòng. Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ – Chỉ có anh và Reynolds biết nó là tàu Nga, dù các thủy thủ cũng lờ mờ đoán- nhưng chuyện xảy ra nhanh quá.
“Sẵn sàng”
“Gửi đi” Palmer nhấn vào nút chuyển. Ping ping ping ping ping!
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
“Thuyền trưởng” Jones hét lên “Báo động đỏ”
Không đợi Ramius kịp phản ứng, Mancuso đã nhảy đến vị trí điều khiển, vặn nút ALL STOP. Sau khi làm xong, anh quay lại và nhìn Ramis. “Tôi rất xin lỗi.”
“Không sao đâu.” Ramis giả vờ nhìn biểu đồ, cố gắng kìm nén cơn tức giận trong lòng. Một lúc sau, điện thoại reo. Ông nhấc máy, nói vài câu bằng tiếng Nga rồi cúp máy. “Tôi nói với họ rằng chúng ta đang gặp rắc rối, nhưng vẫn chưa rõ ràng chuyện gì đang xảy ra”
“Thực vậy” Mancuso bước tới cùng xem xét biểu đồ. Tiếng ồn của tuabin đang giảm dần, nhưng người Mỹ cảm thấy rằng mức giảm là chưa đủ nhanh. Theo tiêu chuẩn của Liên Xô, THÁNG MƯỜI ĐỎ rất yên tĩnh, nhưng trong mắt người Mỹ, tiếng ồn vẫn quá lớn.
“Thử xem liệu lính sonar của anh có định vị được gì không” Ramius đề nghị
“Đồng ý” Mancuso bước vài bước về sau tàu “Jonesy, tìm xem có gì ngoài kia”
“Vâng, thuyền trưởng- nhưng nó không dễ dò” Anh đã thử dàn cảm biến ở đây theo hướng hai tàu ngầm tấn công hộ tống. Jones điều chỉnh vị trí của tai nghe và bắt đầu vận hành bộ phận khuếch đại. Không có bộ xử lý tín hiệu, không có hệ thống SAPS, và bộ chuyển đổi quá tệ! Nhưng bây giờ không phải là lúc lo lắng. Hệ thống sonar ở Liên Xô được điều khiển cơ điện, không phải điều khiển thông qua máy tính như anh thường sử dụng. Anh cẩn thận điều chỉnh nhóm máy thu định hướng trong vòm sonar đầu tiên. Tay phải của anh đang lật nhanh hộp thuốc lá, mắt nhắm chặt. Anh không nhận thấy rằng Bugayev đang ngồi bên cạnh mình, nghe cùng một đầu vào
Tàu DALLAS
“chúng ta biết gì rồi, Chief?” Chambers hỏi
“Tôi chỉ có một mục tiêu và không có gì khác. POGY đã tìm thấy nói nhưng bạn của chúng ta lại ở ngay đuôi sau đó và khá mờ nhạt với tôi. POGY đang quay đầu. Có lẽ là rất gần, sir”
Chambers năm nay ba mươi ba tuổi, vừa được thăng cấp thuyền phó cách đây 4 tháng. Anh là một sĩ quan thông minh và giàu kinh nghiệm, nhưng hầu như chỉ là lính mới trong công tác chỉ hủy tàu ngầm. Trước đó, Chambers đã làm công việc hướng dẫn lò phản ứng ở Idaho trong một năm rưỡi. Anh là người đứng đầu giúp thuyền trưởng Mancuso thi hành kỷ luật, vì vậy thái độ của anh luôn tỏ ra thô lỗ để che dấu sự bất an thường khi. Giờ đây, anh đang đảm nhận nhiệm vụ chỉ huy, và anh hiểu tương lai của anh phụ thuộc vào những quyết định sắp đưa ra.
“có thể xác nhận vị trí của nó bằng một xung đơn không?”
viên sỹ quan sonar chần chừ một giây “Không đủ để tính vị trí bắn nhứng cũng đưa cho chúng ta vài thông tin”
“1 xung, làm đi”
“Vâng” Laval bắt đầu thực hiện
Tàu V. K. Konovalov
Tupolev bối rối. Thực ra, anh ta nên đợi họ đi qua rồi mới hành động, nhưng anh ta đã hành động quá vội vàng. Tuy nhiên, nếu anh ta đợi lâu như vậy, tàu ngầm của anh ta sẽ phải di chuyển. Bây giờ, cả ba chiếc tàu ngầm đang trôi gần anh ta, gần như dừng lại.
Tốc độ di chuyển của bốn chiếc tàu ngầm chỉ có thể giúp tàu ngầm duy trì độ sâu. Tàu ngầm lớp Alfa của Liên Xô ở phía đông nam. Về cơ bản chúng có dạng hình thang. POGY và DALLAS nằm ở phía bắc của KONOVALOV và THÁNG MƯỜI ĐỎ nằm ở phía đông nam.
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
“Ai đó vừa gửi xung đến nó” Jones nói khẽ “Vị trí nằm về phía tây bắc, và tiếng ồn quá yếu để có thể đánh giá được vào lúc này. Sir, tôi cá, nó phải ở rất gần chúng ta”
“Sao cậu biết?” Mancuso nói
“Những gì tôi nghe được là một xung trực tiếp. Một xung có thể đo khoảng cách. Nó được gửi bởi hệ thống BQQ-5. Sau đó, tôi nghe thấy tiếng vọng từ mục tiêu. Tôi cá rằng nó ở giữa tàu ta và hai con tàu khác của chúng ta. Giữa những chiếc tàu và hơi hướng về phía tây. Tất nhiên, ước tính này không nhất thiết phải chắc chắn lắm, nhưng nó là một dự đoán tốt nhất”
“Khoảng cách khoảng 10km, có lẽ ít hơn” Bugayev thêm vào
“Đó chỉ là một ước tính, nhưng dù sao cũng là một khởi đầu tốt, tất nhiên, tôi không có nhiều dữ liệu. Thuyền trưởng, tôi xin lỗi, nhưng đó là tất cả những gì chúng ta có lúc này” Jones nói
Mancuso gật đầu và quay trở lại phòng điều khiển
“Thế nào rồi?” Ryan hỏi. Các nút điều khiển vẫn đang đẩy hết về phía trước để duy trì lặn. Anh vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra
“Có một tàu địch ở ngoài kia”
“chúng ta biết được bao nhiêu?” Ramius hỏi
“Không nhiều, mục tiêu phía tây bắc, khoảng cách không rõ nhưng có thể không quá xa. Chỉ biết chắc nó không phải của chúng tôi. Norfolk nói khu vực này an toàn. Có thể vẫn để lọt một con cá. Chúng ta trôi dạt?”
“Chúng ta trôi dạt” Ramius với điện thoại, đưa ra vài lệnh, động cơ của THÁNG MƯỜI ĐỎ đang cung cấp một sức mạnh đủ để chạy ở tốc độ 2 hải lý/giờ nhưng không đủ để duy trì độ sâu và nó đang chủ động nổi lên một chút so với cài đặt ban đầu
Tàu DALLAS
“Hãy lùi về phía nam. Tôi không thích chiếc tàu ngầm lớp Alfa đó ở gần bạn chúng ta hơn mình. Tiến thửng hướng 1-8-5, chạy 2/3 công suất” Chambers cuối cùng nói
“Vâng” Goodman nói “Lái, rẽ phải 15 độ, hướng mới 1-8-5, 2/3 công suất”
“Phải 15 độ, vâng” viên sỹ quan phụ trách lái tàu bẻ bánh lái “Báo cáo, bánh lái đã nghiêng 15 độ, tiến theo hướng 1-8-5”
Bốn ống phóng ngư lôi của DALLAS đã được nạp 3 ngư lôi mark 48 và một thiết bị mô phỏng điều động tàu ngầm (MOSS- mobile submarine simulator) đắt tiền. Một trong những ngư lôi đang nhắm thẳng vào con Alfa, nhưng đường đạn vẫn đang hoàn thiện. “Con cá” này sẽ phải thực hiện vài cuộc tìm kiếm của chính nó. Hai quả ngư lôi của POGY đã hầu như đã lên nòng.
Vấn đề là không tàu nào có quyền bắn. Cả hai tàu ngầm tấn công đều đang hoạt động theo quy tắc tác chiến thông thường. Theo đó, họ chỉ bắn trong trường hợp phải tự về và bảo vệ THÁNG MƯỜI ĐỎ chỉ bằng hù dọa và đánh lừa. Câu hỏi là liệu con tàu ngầm Alfa đó có biết đó là THÁNG MƯỜI ĐỎ hay không
Tàu V. K. Konovalov
“Tàu đang tiến tới lớp Ohio” Tupolev ra lệnh “Đưa tốc độ lên 3 hải lý/giờ. Các đồng chí, chúng ta phải kiên nhẫn. Giờ thì người Mỹ đã biết chúng ta đang ở đâu, họ sẽ không phát xung về phía chúng ta nữa. Chúng ta sẽ rời đi trong lặng lẽ”
Cánh quạt bằng đồng của KONOVALOV quay nhanh tốc độ. Vì một số hệ thống điện không được sử dụng khẩn cấp bị tắt, nó có thể tăng tốc độ mà không làm tăng công suất đầu ra của lò phản ứng.
Tàu POGY
POGY ở gần mục tiêu nhất. Khi mục tiêu mờ dần khỏi màn hình sonar của nó, góc phương vị sẽ bị ảnh hưởng ở một mức độ nhất định. Trung tá Wood đã tính đến việc sử dụng sonar chủ động để đo lại vị trí, nhưng quyết định không làm như vậy, nếu không, vị trí tàucủa anh ta sẽ lộ ra ngoà, i như một cảnh sát đang cầm đèn pin tìm trộm trong một tòa nhà tối. Trong trường hợp này, xung chủ động được cho là có lợi cho đối thủ hơn là mình.
Chief Palmer báo cáo DALLAS đã đi qua mạn trái. Cả Wood và Chambers đều quyết định không sử dụng điện thoại dưới nước để liên lạc. Họ chỉ có thể làm mọi cách để giữ im lặng.
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
Họ bò chậm rãi trong nửa giờ. Ryan hút thuốc như khói tàu trong tư thế chiến đấu, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi nhưng anh cố gắng giữ bình tĩnh. Anh không được huấn luyện để chiến đấu trong kiểu chiến trường này, bị bẫy trong một cái lồng sắt, không thể nhìn hay nghe thấy gì. Anh biết có một tàu ngầm Liên Xô ngoài kia và anh biết lệnh của nó là gì. Nếu thuyền trưởng tàu kia biết họ là ai- thì sẽ thế nào? Hai thuyền trưởng ở đây, Ryan nghĩ, đều bình tĩnh đến ngạc nhiên
“Các tàu ngầm bên anh có thể bảo vệ chúng ta không?” Ramius hỏi
“Bắn vào tàu ngầm Nga?” Mancuso lắc đầu “Chỉ khi nó bắn trước- vào chúng tôi. Dưới quy tắc tác chiến thông thường, chúng tôi không được phép”
“Cái gì?” Ryan sửng sốt
“Cậu muốn bắt đầu chiến tranh à?” Mancuso mỉm cười, như thể anh thấy tình huống này rất thú vị “Đó sẽ là chuyện xảy ra khi tàu chiến của hai nước bắt đầu bắn vào nhau. Chúng ta phải nghĩ cách thoát ra”
“Bình tĩnh nào Ryan” Ramius nói “Đây là trò chơi thông thương. Tàu ngầm săn mồi cố gắng tìm ra chúng ta và chúng ta cố gắng không bị tìm thấy. Thuyền trưởng Mancuso, kể tôi nghe, ở Iceland anh đã phát hiện ra tàu tôi ở khoảng cách nào?”
“Tôi chưa xem kỹ hải đồ của ông, thuyền trưởng” Mancuso trầm ngâm “có lẽ 20 dặm, 30 dặm hoặc hơn một chút”
“vào thời điểm đó chúng tôi đang đi với tốc độ 13 hải lý- tiếng ồn tăng lên hơn tốc độ tăng hơn. Tôi nghĩ chúng ta có thể tiến về phía đông, chậm rãi mà không bị phát hiện. Chúng ta sẽ sử dụng Caterpillar ở 6 hải lý. Như anh biết đấy, sonar Liên Xô không nhạy như của Mỹ. Đồng ý không thuyền trưởng?”
Mancuso gật đầu “Nó là tàu của anh, sir. Tôi có thể đề nghị đi về hướng đông bắc không? Một giờ sau, chúng ta có thể ở phía sau hai tàu ngầm tấn công của Mỹ, thậm chí không đến một giờ đâu”
“Đồng ý” Ramius đi đến bàn điều khiển để mở các cửa kênh, rồi quay lại điện thoại. Ông đưa ra các lệnh cần thiết. Một phút sau, động cơ caterpillar được khởi động và tốc độ chậm rãi tăng dần
“Ryan, sang phải 10 độ” Ramius nói “và nhẹ nhàng điều khiển tàu”
“Bánh lái sang phải 10 độ, sir” Ryan thực hiện theo lệnh, vui mừng vì họ đang làm gì đó
“Hướng cậu đi giờ là 0-4-0 Ryan” Mancuso nói từ bàn biểu đồ
“0-4-0, chuyển từ 3-5-0” Từ vị trí lái tàu, anh có thể nghe thấy tiếng nước biển ùng ục chảy vào luồng ống. Có một tiếng gầm kỳ lạ kéo dài ba hoặc bốn giây mỗi phút. Đồng hồ tốc độ trước mặt anh ta đã vượt quá bốn hải lý
“Cậu đang sợ hãi à Ryan?” Ramius bật cười. Jack thầm chửi bản thân, giọng anh đúng là hơi run
“Tôi cũng hơi mệt ạ”
“Tôi biết điều này là khó khăn đối với cậu. Cậu là người mới, không được đào tạo và đang làm rất tốt. Chúng ta sẽ đến Norfolk muộn nhưng chắc chắn có mặt ở đó. Cậu hãy chờ xem. Mancuso, anh đã bao giờ phục vụ trên tàu ngầm tên lửa chưa?”
“Ồ, chắc chắn rồi. Thư giãn đi Ryan, đó là việc thường ngày ở tàu ngầm. Ai đó muốn tìm chúng ta và chúng ta chỉ cần biến mất” viên chỉ huy người Mỹ ngước lên từ bàn biểu đồ. Anh đã đặt đồng tiền xu trên những vị trí ước tính của 3 tàu ngầm kia. Anh định đánh dấu vài chỗ nữa nhưng rồi quyết định thôi. Có một số lưu ý rất thú vị trên biểu đồ các bãi biển này – giống như các vị trí bắn tên lửa đã được lập trình. Bộ phận tình báo của hạm độ mà biết được thông tin này chắc ngây ngất.
THÁNG MƯỜI ĐỎ giờ đang tiến về hướng đông bấc với vận tốc 6 hải lý/giờ. Tàu KONOVALOV đang tiến về phía đông nam vơi vận tốc 3 hải lý/giờ. Tàu POGY đang hướng vê phía nam với vận tốc 2 hải lý/giờ và tàu DALLAS đang đi về phía nam với vận tốc 15 hải lý/giờ. Cả 4 tàu ngầm đều đi theo hình vòng tròn có bán kính 6 dặm với hướng đi tương tự nhau
Tàu V. K. Konovalov
Tupolev rất hài lòng với bản thân. Bất kể nguyên nhân là gì, người Mỹ đang chọn phương án phòng thủ ngoài mong đợi. Anh đã nghĩ về phương án thông minh là để một con tàu ngầm tấn công tiến gần để dọa anh, còn để một con tên tàu ngầm tên lửa khác hộ tống con còn lại. Chà, trên biển thì làm gì có cơ hội thứ hai. Anh chọn một chiếc sandwich khi uống trà.
Viên hạ sỹ sonar để ý đến âm thanh lạ trong tai nghe, nó chỉ kéo dài vài giây rồi biến mất. mới đầu anh nghĩ đó là tiếng ầm ầm của một trận động đất ở xa
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
Do sức nổi tích cực của THÁNG MƯỜI ĐỎ, họ lại nổi tiếp và giờ Ryan điều chỉnh góc thêm 5 độ để họ khôi phục lặn ở độ sâu 100m. Anh đang nghe hai thuyền trưởng thảo luận về sự biến mất của đường nhiệt. Mancuso giải thích đó là điều bình thường ở vùng nước này, đặc biệt sau một cơn bão lớn. Họ đều đồng ý đây đúng là chuyện không may. Một đường nhiệt sẽ giúp họ trốn tránh
Jones đang từ lối sau bước vào phòng điều khiển, dụi mạnh tai. Những chiếc tai nghe kiểu Nga đúng là khiến người ta không thoải mái “thuyền trưởng, tôi nghe thấy gì đó ở phía bắc, đang tiến đến. không liên tục và phương hướng vẫn chưa được xác định”
“Của ai?” Mancuso hỏi
“Báo cáo, khó mà nói. Sonar chủ động ở đây không tệ nhưng sonar thụ động thì không tốt lắm. Tuy rằng chúng ta không bị mù nhưng cũng gần như thế”
“OK, nếu nghe thấy gì thì báo”
“Vâng, thuyền trưởng. Anh có uống cà phê không? Anh Bugayev có đưa cho tôt một ít”
“Tôi sẽ bảo người mang đến cái bình”
“Vâng” Jones quay lại làm việc
Tàu V. K. Konovalov
“Đồng chí thuyền trưởng, chúng ta có một mục tiêu nhưng tôi không biết nó là gì” viên hạ sỹ nói qua điện thoại.
Tupolev quay lại, miệng đang nhai bánh sandwich. Những tàu lớp Ohio hiếm khi được Liên Xô phát hiện – chính xác mới chỉ 3 lần, và mỗi lần nó đều lẩn đi trong vài phút- điều này khiến cho phía Liên Xô rất khó xác định đặc điểm của tàu
Viên hạ sỹ đưa cho thuyền trưởng bộ tai nghe dự phòng “Đồng chí, nó chỉ xuất hiện vài phút, đến và đi”
Mặc dù bờ biển Hoa Kỳ là một khu vực đẳng nhiệt, nhưng nó không phải là môi trường hoạt động lý tưởng nhất cho hệ thống sonar. Các dòng hải lưu và xoáy nhỏ hình thành nên các bức tường chảy, và chúng có thể phản xạ và phát tán năng lượng âm thanh gần như theo ý muốn. Tupolev ngồi xuống và kiên nhẫn lắng nghe. Sau năm phút chờ đợi, tín hiệu bắt đầu xuất hiện trở lại.
Viên hạ sỹ vẫy vẫy tay “Thuyền trưởng, đã xuất hiện.”
Viên thuyền trưởng mặt tái mét. “Thế còn hướng đi thì sao?”
“Tín hiệu quá yếu và quá ngắn để bị khóa. Mục tiêu ở góc ba độ trên mạn phải và mạn phải, từ 1-3-6 đến 1-4-2 ”
Tupolev ném tai nghe xuống bàn và đi về phía khoang trước. Anh ta nắm lấy cánh tay của thuyền phó chính trị viên và nhanh chóng kéo anh ta vào phòng họp sĩ quan “đó là THÁNG MƯỜI ĐỎ”
“Không thể nào. Chỉ huy hạm đội đã nói rằng việc nổ tàu đã được xác nhận và kiểm tra thực tế qua các mảnh vỡ” viên chính ủy lắc đầu quả quyết
“Chúng ta đã bị bẫy. đặc điểm âm thanh của caterpillar là độc nhất vô nhị, đồng chí. Người Mỹ giờ đã có con tàu và nó ở ngoài kia. Chúng ta phải phá hủy nó”
“Không, chúng ta phải liên lạc với Moscow và xin chỉ thị”
Viên chính ủy là một đảng viên trung thành, nhưng anh ta là một sỹ quan tàu mặt nước, không hiểu gì về tàu ngầm, Tupolev nghĩ
“Đồng chí chính ủy, cần vài phút để nổi lên, mười hoặc mười lăm phút để gửi một báo cáo cho Moscow, và ba mươi phút nữa để đợi Moscow trả lời, và họ nhất định sẽ yêu cầu chúng ta xác nhận tin tức chính xác! Thêm một giờ nữa trả lời, hoặc thậm chí hai đến ba giờ, khi đó Tháng Mười Đỏ không còn. Lệnh ban đầu của chúng ta vẫn còn hiệu lực. Ngoài ra, không còn thời gian liên lạc chờ Moscow hướng dẫn.”
“Nhưng sẽ thế nào nếu anh sai?”
“Đồng chí, tôi không sai” viên thuyền trưởng phản đối “Tôi sẽ ghi báo cáo mục tiêu trong nhật ký, và cả đề nghị của tôi. Nếu anh ngăn cản việc này, tôi cũng sẽ ghi vào luôn. Đồng chí, tôi đúng. Thì anh sẽ mất đầu, không phải tôi. Quyết định đi!”
“Anh chắc chắn chứ?”
“chắc chắn”
“Rất tốt” Viên chính ủy có vẻ đầu hàng “Anh định làm thế nào?”
“Càng nhanh càng tố, trước khi người Mỹ có cơ hội phá hủy chúng ta. Đồng chí, vào vị trí chiến đấu đi”
Hai người đàn ông quay lại phòng điều khiển. Sáu ống phóng ngư lôi của KONOVALOV đã được nạp đầy ngư lôi dẫn đường Mark C533mm. Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn chờ lệnh
“Sonar, kích hoạt mọi hệ thống chủ động phía trước” viên thuyền trưởng ra lệnh
Viên hạ sỹ bật tất cả các nút
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
“Ầm ầm” đầu Jones giật nảy “thuyền trưởng, tôi nhận được các xung liên tục gửi tới vị trí mạn trái, giữa và mũi tàu. Báo cáo, nó không phải là của tàu chúng ta”
Tàu POGY
“Báo cáo, tàu Alfa đã phát hiện ra THÁNG MƯỜI. Alfa đang tiến tới hướng 1-9-0”
“Di chuyển 2/3 công suất” Wood ra lệnh tức thì
“Di chuyển 2/3 công suất. vâng” động cơ POGY ngay lập tức tăng tốc, các cánh quạt của nó biến thành màu đen trong nước
Tàu V. K. Konovalov
“Khoảng cách 7600m, góc nâng = 0” viên hạ sỹ báo cáo. Vậy ra đây là tàu ngầm mà họ được điều đi săn, anh nghĩ. Anh chỉ cần đeo một chiếc tai nghe là có thể báo cáo trực tiếp với thuyền trưởng và sĩ quan điều khiển hỏa lực
Viên chính ủy chính là sỹ quan giám sát điều khiển hỏa lực. Anh ta nhanh chóng nhập dữ liệu vào máy tính. Đây là bài toán đơn giản trong hình học tính mục tiêu “Chúng ta có đường đạn cho ngư lôi, 1 hoặc 2 ”
“Chuẩn bị phóng”
“Ống xả nước” viên chính ủy tự bật công tắc, vượt qua viên sỹ quan nhỏ bé “Vỏ ngoài ống ngư lôi đã được mở”
“Kiểm tra lại đường đạn” Tupolev nói
Tàu POGY
Sỹ quan phụ trách sonar của tàu POGY là người duy nhất nghe thấy tiếng động ngắn
“Sonar báo cáo, mục tiêu Alfa- nó vừa đổ đầy nước vào ống phóng, sir. Hướng mục tiêu là 1-7-9”
Tàu V. K. Konovalov
“Hướng bán xác nhận, đồng chí thuyền trưởng” viên chính ủy nói
“Bắn 1 và 2” Tupolev ra lệnh
“Bắn 1…bắn 2” Khi khí nén đẩy ngư lôi điện ra ngoài, trong tích tắc, tàu KONOVALOV rung chuyển hai lần
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ.
Jones nghe thấy nói đầu tiên “Tốc độ cao phía bên trái tàu” anh nói to và rõ ràng “Ngư lôi đang bắn về mạn trái”
“Ryl nalyeva!/ bên trái” Ramius ra lệnh theo bản năng
“Cái gì?” Ryan hỏi
“Trái, rẽ trái” Ramis dùng tay đấm mạnh vào tay vịn.
“Bánh lái vặn toàn bộ sang bên trái, nhanh lên!” Mancuso nói.
“Toàn bộ sang trái, vâng” Ryan vặn trái hết cỡ, rồi giữ nó lại. Ramius đang xoay người truyền tin yêu cầu chạy tốc độ tối đa
Tàu POGY
“Hai quả ngư lôi đang bắn” Palmer nói “Hướng thay đổi từ phải sang trái. Tôi nói lại, ngư lôi chuyển từ phải sang trái nhanh như cá. Chúng đang nhắm vào tàu ngầm tên lửa”.
Tàu DALLAS
Tàu DALLAS cũng đã nghe thấy. Chambers ra lệnh rẽ trái với tốc độ tối đa. Không có nhiều lựa chọn cho ngư lôi phóng thẳng. Anh ta đã hành động một cách dứt khoát và áp dụng đúng phong tục tập quán của Mỹ – nhanh chóng tìm chỗ trốn tránh
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
“Tôi cần một lộ trình!” Ryan nói
“Jonesy, cho toi hướng đi” Mancuso gào lên
“3-2-0. Hai ngư lôi đang đến” Jones phản ứng tức thì. Anh bật công tắc điều khiển và định hướng. Không có thời gian để nghĩ về bất cứ điều gì khác
“Đổi hướng 3-2-0, Ryan” Ramius ra lệnh “Nếu chúng ta có thể đổi hướng nhanh thế”
Cảm ơn rất nhiều, Ryan giận dữ nghĩ,, nhìn con quay quay lại qua hướng 3-5-7. Anh đã vặn bánh lái ở góc độ lớn nhất, và với việc tăng công suất caterpillar đột ngột, anh cảm thấy tay lái rung lên
“Hai ngư lôi đang đến, hướng 3-2-0, Tôi lăp lại, hướng đi không đổi” jones báo cáo, bình tĩnh hơn nhiều so với anh thực sự cảm nhận “Đến đây rồi, các ngài…”
Tàu POGY
Vị trí các tàu ngầm THÁNG MƯỜI ĐỎ, ALFA và hai quả ngư lôi đã hiện lên bàn chiến thuật. tàu POGY đang ở cách đó 4 dặm hướng bắc
“Chúng ta có thể bắn không?” viên sỹ quan chiến thuật hỏi
“Vào tàu Alfa?” Wood lắc đàu nguầy nguậy “Không, mẹ kiếp, nổ súng cũng không khiến mọi chuyện khác đi”
Tàu V. K. Konovalov
Hai quả ngư lôi Mark-C lao thẳng đi với tốc độ 41 hải lý / giờ. Ngư lôi sử dụng tốc độ chậm để tạo điều kiện cho hệ thống sonar trên tàu KONOVALOV dẫn đường cho nó. Thời gian di chuyển theo lịch trình của ngư lôi là sáu phút, và bây giờ nó đã đi trong một phút.
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
“OK, hướng 3-4-5, quay bánh lái trở lại” Ryan nói.
Mancuso vẫn giữ yên lặng. Ramius sử dụng kiểu chiến đấu mà anh không thích lắm. Kỹ thuật quay đầu và lao về phía ngư lôi. Bằng cách này, khu vực mục tiêu bị tấn công đặc biệt nhỏ, nhưng hình dạng đánh chặn tương đối đơn giản. Có lẽ Ramius biết đặc tính của ngư lôi Nga. Mancuso cũng hy vọng như vậy.
“Đã ổn định ở hướng 3-2-0, thuyền trưởng” Ryan nói, nhìn chằm chằm vào bộ lặp con quay hồi chuyển, như thể nó đóng một vai trò quan trọng. Tâm trí anh như muốn nói nhẹ nhàng: Thật may là anh ấy đã đi vệ sinh một giờ trước.
“Ryan, lặn, đưa tàu lặn tối đa”
“Toàn lực lặn xuống” Ryan đẩy hết sức bánh lái. Anh sợ hãi, nhưng càng sợ những nỗ lực trước đó bị trôi sông trôi bể. Anh phải giả định rằng cả hai chỉ huy biết họ đang làm gì. Tuy nhiên, có một điều anh rõ ràng là ngư lôi dẫn đường đôi khi có thể bị đánh lừa. Giống như tín hiệu radar gửi xuống mặt đất, các xung sonar cũng có thể bị chặn. Đặc biệt khi tàu ngầm ở gần đáy hoặc bề mặt, xung cố gắng xác định vị trí của tàu ngầm rất dễ bị phản xạ. Nếu Tháng Mười Đỏ lặn, nó có thể biến mất trong làn nước mờ đục — có lẽ điều đó có thể sớm hoàn thành.
Tàu V. K. Konovalov
“Đồng chí thuyền trưởng, hình dạng của mục tiêu đã thay đổi. Nó đang bắt đầu nhỏ lại” viên hạ sỹ nói
Tupolev suy nghĩ một lúc. Anh biết mọi thứ về chiến thuật chiến đấu của Liên Xô – và biết Ramius chính là người viết ra nó. Marko sẽ làm những thứ mà ông ấy đã dạy học trò, Tupolev nghĩ. Quay sang vũ khí đang bay tới, thu nhỏ mặt cắt của mục tiêu, rồi lặn xuống đáy biển, biến mất trong đống hỗn độn “Mục tiêu sẽ cố gắng lặn tới vùng sát đáy. Hãy cẩn thận”
“Vâng, đồng chí. Nó có thể đến đánh biển đủ nhanh không?” viên chính ủy hỏi
Tupolev cố gắng lục não về các đặc tính hoạt động của THÁNG MƯỜI ĐỎ “Không, nó không thể lặn sâu như vậy trong thời gian ngắn. Chúng ta sẽ bắt được nó” Xin lỗi bạn cũ, nhưng tôi không còn lựa chọn, anh nghĩ
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
Bất cứ khi nào xung sonar vang lên trên hai bên tàu ngầm, Ryan co rúm người lại
“Các ông không thể can thiệp hay làm gì đó à?” anh yêu cầu
“Bình tĩnh Ryan” Ramius nói Ông chưa bao giờ đứng trước đầu đạn đe dọa mạng sống trước đây, dù đã giải quyết hàng trăm tình huống mô phỏng trong suốt sự nghiệp “Hãy để anh ta tưởng anh ta có được chúng ta trước”
“ông có mang mồi ngư lôi nào không?” Mancuso hỏi
“Có 4 quả, ở khoang ngư lôi, phía trước…nhưng chúng ta không có lính phóng ngư lôi”
Cả hai thuyền trưởng đều chơi trò bình tĩnh, Ryan cay đắng kết kệt luận trong thế giới nhỏ bé đang sợ hãi của mình. Không mai muốn bày tỏ nỗi sợ trước đối phương. Nhưng cả hai bọn họ đều được đào tạo để bình tĩnh
“Thuyền trưởng” Jones gọi “Hai quả ngư lôi cùng hướng, 3-2-0, vừa chuyển sang chế độ hoạt động tích cực. lặp lại, quả ngư lôi vừa chuyển sang chế độ hoạt động tích cực-chết tiệt! Nó nghe giống ngư lôi Mark-48 của chúng ta. Thuyền trưởng, chúng nghe giống như ngư lôi Mark-48”
Ramius đang chờ đợi điều này “Đúng. Năm năm trước, chúng tôi đã đánh cắp sonar ngư lôi của anh, nhưng chúng tôi không lấy được động cơ ngư lôi. Bugayev!”
Trong phòng sonar, Bugayev đã kích hoạt thiết bị gây nhiễu âm thanh ngay lúc ngư lôi phóng tới. Giờ thì anh cẩn thận điều chỉnh xung gây nhiễu và xung của ngư lôi tới cùng một lúc. Điều chỉnh xung đến cùng một tần số sóng mang và tần số lặp lại xung đòi hỏi thời gian cực kỳ chính xác. Anh sử dụng tiếng vọng hơi bị bóp méo để tạo ra các mục tiêu giả đánh lừa. Không thể quá nhiều, cũng không thể quá xa. Chỉ làm được số ít, gần tàu, và anh có thể gây nhiễu hệ thống điều khiển hỏa lực trên tàu ngầm tấn công Alfa. Một tay anh bật công tắc, một tay cầm điếu thuốc Mỹ đang bốc khói
Tàu V. K. Konovalov
“Chết tiệt! Nó đang gây nhiễu” viên hạ sỹ phát hiện ra tiếng vọng từ mục tiêu thực đang giảm dần và hai tiếng vang mới xuất hiện xung quanh nó. Một cái ở gần phía bắc hơn, và cái còn lại ở xa phía nam hơn “Thuyền trưởng, mục tiêu đang sử dụng thiết bị gây nhiễu của Liên Xô”
“Anh thấy chưa” Tupolev nói với viên chính ủy “Hãy cẩn trọng” anh ra lệnh
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
“Ryan, nổi tàu” Ramius hét lên
“Nổi hết sức” Ryan hét lên, hóp bụng vào tay lái, hy vọng Ramius biết anh đang vất vả thế nào
“Jones, cho chúng ta biết thời gian và khoảng cách”
“Vâng”
Một hình ảnh sonar của mục tiêu giả xuất hiện trên màn hình chính
“Hai ngư lôi, hướng 3-2-0. Khoảng cách với ngư lôi 1 là 2000 yard, số hai là 2300 yard- Đã đo được góc lõm của ngư lôi số 1! Sir, ngư lôi số 1 nghiêng về phía trước” Jones nghĩ, có lẽ Bugayev không phải người ngu. Nhưng dù sao cũng phải đối phó 2 quả ngư lôi…
Tàu POGY
Thuyền trưởng POGY khó chịu. Cái quy tắc tác chiến khốn khiếp khiến anh không làm gì được, trừ khi, có lẽ….
“Sonar, phát xung đến mục tiêu. Phóng với sức mạnh tối đa vào tên khốn đó!”
Xung kích từ hệ thống BQQ-5 trên tàu POGY lần lượt đánh trúng tàu ngầm lớp Alfa. Người Liên Xô có thể không biết rằng POGY không thể đánh phủ đầu. Chuỗi xung này có thể ảnh hưởng đến hiệu ứng của sonar mục tiêu.
TÀU THÁNG MƯỜI ĐỎ
“Bất kỳ lúc nào bây giờ – một trong hai quả ngư lôi sẽ tiến vào giai đoạn bắt mục tiêu. Sir, tôi không biết quả nào” Jones tháo tai nghe ra khỏi một bên tai. Bàn tay anh định gỡ chiếc còn lại. Sonar dẫn đường trên một trong những quả ngư lôi đã bắt đầu theo dõi. Tin xấu! Nếu họ giống như Mark-48 … Jones hoàn toàn hiểu rằng độ chính xác của những quả ngư lôi đó là rất cao.
Khi một trong những quả ngư lôi đi qua THÁNG MƯỜI ĐỎ, anh nghe thấy sự dịch chuyển Doppler của các máy đẩy. “Báo cáo, một ngư lôi đã chệch khỏi tàu. Một ngư lôi đi qua phần dưới tàu. Số hai lao thẳng, và xung đang giảm.” Anh ta đưa tay ra và vỗ nhẹ vào vai Bugayev. Người Liên Xô nói rằng anh là một thiên tài trên tàu, điều này có thể đúng.
Tàu V. K. Konovalov
Ngư lôi Mark-C thứ hai xuyên qua mặt nước với tốc độ 41 hải lý / giờ, khi đến gần mục tiêu nó đạt vận tốc 55 hải lý. Hệ thống dẫn hướng và quyết định của nó rất phức tạp và Liên Xô không thể bắt chước hệ thống dẫn đường bằng máy tính trên ngư lôi Mark-48 của Mỹ. Do đó, sonar mục tiêu trên ngư lôi chỉ có thể báo cho tàu phóng qua dây cách điện. Viên thuyền phó có thể chọn sử dụng dữ liệu sonar để dẫn đường cho ngư lôi bằng cách nạp dữ liệu từ sonar của tàu ngầm hoặc chính nó. Tần số sóng siêu âm trong ngư lôi số 1 đã bị đánh lừa bởi nhiễu sóng. Thuyền phó biết rằng vì quá thấp nên chiếc đầu tiên bị trượt. Vì vậy, ông đã sử dụng sonar đầu tiên của chiếc thuyền tần số thấp trong chiếc thứ hai. Điều này có nghĩa là mục tiêu đích thực là xung ở vị trí giữa. Viên hạ sỹ nhanh chóng thay đổi tần số, làm cho hình ảnh sonar rõ ràng trong vài giây trước khi sóng giao thoa xuất hiện. Viên thuyền phó rất bình tĩnh và khéo léo hướng dẫn quả ngư lôi thứ hai chọn mục tiêu chính giữa. Ngư lôi nhận lệnh và đi thẳng vào mục tiêu thật.
Đầu đạn nặng 500 pound đánh vào phía sau giữa tàu ngầm, nó đã rơi trúng đầu phía trước của phòng điều khiển, và phát nổ sau một micro giây.
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
Ryan bị văng khỏi ghế do tác động của vụ nổ và đập đầu xuống boong. Một lúc sau, anh mới tỉnh lại, bên tai vang vọng trong bóng tối. Sóng xung kích do vụ nổ gây ra làm chập mười hai tổng đài. Phải mất vài giây đèn giao thông màu đỏ mới bật sáng. Jones kịp thời tháo tai nghe ở khoang sau, nhưng Bugayev nhất quyết sử dụng các biện pháp đối phó điện tử để đối phó với ngư lôi bay tới cho đến giây cuối cùng, vì vậy anh ta vẫn tiếp tục đeo tai nghe. Anh ta đang lăn lộn trên boong trong sự đau đớn tột độ, một màng nhĩ bị thủng và anh ta hoàn toàn bị điếc. Người đàn ông trực buồng máy đứng dậy khỏi boong. Tại đây, đèn vẫn sáng, và hành động đầu tiên của Melekin là nhìn vào bảng chỉ báo tình trạng ống hư hỏng.
Vụ nổ xảy ra ở vỏ tàu ngầm. Vỏ được cấu tạo bởi một lớp thép tấm mỏng, được làm đầy Các bể dằn nước giống như các vách ngăn tổ ong lớn được ngăn cách bởi các vách ngăn tổ ong, mỗi bể có chiều rộng là 7 inch. Phía trên két nước là bình khí áp suất cao, sau đó là bộ pin và lớp vỏ bên trong của tàu ngầm. Quả ngư lôi đánh trúng tâm của một tấm thép của vỏ, cách mối hàn vài feet. Sau vụ nổ, cái hố rộng mười hai yard. Vách ngăn bên trong của bình dằn bị nổ tung, 6 bình gas áp suất cao bị vỡ. Tuy nhiên, điều này làm tiêu hao phần lớn năng lượng của ngư lôi. Phần thiệt hại cuối cùng là 30 viên pin niken-cadmium lớn. Các kỹ sư Liên Xô đã cố tình đặt nó ở đây khi họ thiết kế nó. Họ biết rằng mặc dù điều này sẽ gây khó khăn trong việc bảo trì và sạc, và sẽ bị xói mòn bởi nước biển, nó đóng vai trò như một lớp giáp bổ sung cho thân tàu. Bộ pin đã cứu sống THÁNG MƯỜI ĐỎ. Nếu không có nó làm bộ đệm, xung lực của vụ nổ sẽ tập trung vào vỏ bên trong của tàu ngầm. Giờ đây, hệ thống phòng thủ nhiều cấp đã phân tán động lực rất nhiều. Phương pháp này không có ở phương Tây. Một vết nứt xuất hiện ở phần hàn của vỏ bên trong, nước biển tràn vào tòa soạn như bắn ra từ vòi cao áp. Ngoài ra, thân tàu an toàn.
Trong phòng điều khiển, Ryan nhanh chóng quay trở lại vị trí chiến đấu để kiểm tra xem các thiết bị khác nhau có thể sử dụng bình thường hay không. Anh nghe thấy tiếng biển lao vào cabin bên cạnh và không biết phải làm gì. Nhưng anh biết rằng bây giờ không phải lúc để hoảng sợ.
“Tôi cần làm gì?”
“Vẫn sống chứ?” Khuôn mặt Mancuso kinh khủng như ác quỷ dưới ánh đèn đỏ
“Không, khốn khiếp, tôi chết rồi….tôi cần làm gì?”
“Ramius?” Mancuso nhìn thấy viên thuyền trưởng Nga lấy đèn pin từ vách ngăn chiếu xuống.
“Lặn, lặn xuống đáy biển” Ramius nhấc điện thoại và gọi phòng máy để ra lệnh cho máy dừng. Melekhin đã đưa ra lệnh. Ryan đẩy mạnh cần điều khiển về phía trước; anh tự nghĩ: Trong cái tàu ngầm chết tiệt này đã đào một cái hố khốn khiếp và họ thực sự bảo anh lặn
Tàu V. K. Konovalov
“Đồng chí thuyền trưởng, một cú đấm trúng đích” viên hạ sỹ báo cáo “Động cơ của nó đã dừng. Tôi nghe thấy tiếng vỡ của thân tàu, độ sâu đang thay đổi”
Anh ta đánh thêm vài phát nữa, nhưng không nhận được gì. Âm thanh của vụ nổ trộn lẫn với nước biển, và âm thanh của vụ nổ vang vọng trong biển. Các xung phát ra từ sonar chủ động của anh ta bị phản xạ bởi lớp bong bóng, và khả năng nghe của sonar thụ động cũng bị ảnh hưởng rất nhiều bởi âm thanh bùng nổ lặp đi lặp lại. Anh ta chỉ biết rằng một quả ngư lôi đã trúng mục tiêu, có thể là quả số hai. Anh có nhiều kinh nghiệm và rất giỏi trong việc phân biệt nhiễu từ các tín hiệu. Trong hầu hết các trường hợp, phán đoán của anh ta luôn đúng.
Tàu DALLAS
“Trúng một ngư lôi” sỹ quan phụ trách sonar nói. Mặc dù tốc độ của DALLAS quá nhanh, đã ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của sonar, nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì tiếng nổ vẫn có thể nghe thấy. Thân tàu ngầm rung lên.
Chambers đánh dấu vị trí của họ trên hải đồ ở trung tâm cuộc tấn công của tàu ngầm — cách THÁNG MƯỜI ĐỎ hai dặm. Những người khác đang quan sát các thiết bị khác nhau, mặt không cảm xúc. Mười người trong số họ đang ở trong THÁNG MƯỜI ĐỎ đã được ăn ngư lôi. Kẻ thù đang ở phía bên kia của tiếng ồn.
“Giảm tốc độ xuống 1/3 công suất” Chambers ra lệnh
“Giảm tốc độ xuống 1/3 công suất” sỹ quan boong yêu cầu
“Sonar, cho tôi dữ liệu” Chambers nói
“Đang thu thập, sir” sỹ quan tác chiến Laval đang lo lắng phân loại các tiếng động vừa nghe. Vài phút sau, tốc độ của DALLAS giảm xuống dưới mười hải lý / giờ.
“Sonar báo cáo, tàu ngầm tên lửa bị bắn một ngư lôi, tôi không nghe thấy tiếng động co…nhưng cũng không thấy tiếng thân tàu vỡ, báo cáo, không thấy tiếng thân tàu vỡ”
“Anh có nghe được Alfa?”
“Báo cáo, không, có quá nhiều thứ lộn xộn dưới nước”
Mặt Chambers nhăn nhó. Anh tự nhủ, mày là một sỹ quan, họ trả lương cho mày để nghĩ. Đầu tiên, chuyện gì đang xảy ra. Thứ hai, mày phải đối phó thế nào? Nghĩ đi, rồi hành động
“Dự đoán khoảng cách đến mục tiêu?”
“Báo cáo, khoảng 9.000 yard” trung úy Goodman nói, đọc số liệu gần nhất trên máy tính kiểm soát hỏa lực “Nó sẽ ở rìa vùng truyền âm”
“Lặn sâu 600m” sỹ quan lặn chuyển tin cho lính lái tàu. Sau khi phân tích, Chambers quyết định hành động. Anh hy vọng rằng Mancuso và Manion sẽ ở trên tàu. Họ là thành viên của đội chiến thuật DALLAS.. Anh cần những người có kinh nghiệm để trao đổi ý kiến , nhưng giờ anh không thể tìm thấy ai, dù chỉ một.
“Nghe này, chúng tôi đang lặn. Tác động của vụ nổ sẽ kéo dài một thời gian, chúng ta có đủ thời gian để kịp nổi lên. OK, chúng ta sẽ xuống đó trước. Đầu tiên chúng ta phải định vị được tàu ngầm tên lửa. Nếu nó không ở đó, tức là nó đang ở dưới đáy. Độ sâu ở đây chỉ 900 feet, vì vậy nó có thể dưới đáy với thủy thủ đoàn còn sống. Bất kể nó có ở dưới đáy hay không, chúng ta phải ở giữa nó và còn Alfa kia” và anh nghĩ tiếp, nếu con Alfa kia bắn tiếp thì tao sẽ giết thằng khốn đó. Quy tắc tác chiến vứt mẹ hết đi. Họ phải bẫy gã này. Nhưng bằng cách nào? Và THÁNG MƯỜI ĐỎ đang ở đâu?
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
Nó lặn nhanh quá. Vụ nổ đã làm vỡ két dằn câng bằng dẫn đến tăng độ nổi âm
Vết nứt trong phòng radio rất nghiêm trọng nhưng may mà Melekhin đã đã phát hiện ra đường nước vào trên bảng báo tình trạng đường ống bị hư hỏng và có biện pháp xử lý kịp thời. Mỗi ngăn có một máy bơm nước. Cả máy bơm nước và máy bơm nước chính trong phòng radio đều đã được kích hoạt, nhưng nước bơm ra gần giống như nước vào. Thiết bị vô tuyến điện đã bị hư hỏng từ lâu, và dù sao cũng không ai có kế hoạch gửi báo cáo
“Ryan, từ từ bẻ lái hết cỡ sang phải” Ramius nói
“Sang phải hết cỡ, quay toàn bộ tàu” Ryan nói “Chúng ta sẽ lặn xuống đáy biển chứ?”
“Đừng cố quá” Mancuso nói “ nếu không vết nứt sẽ tồi tệ hơn”
“Tốt” Ryan lớn tiếng đáp lại
THÁNG MƯỜI ĐỎ giảm tốc độ và lặn về phía đông theo hình vòng cung để ra vùng rìa truyền âm. Ramius muốn DALLAS nằm giữa THÁNG MƯỜI ĐỎ và tàu Alfa. Mancuso nghĩa họ có thể sống sót. Nếu vậy anh phải nghiên cứu cấu trúc con tàu này
Tàu DALLAS
“Sonar, gửi 2 xung đến tàu ngầm tên lửa, tôi không muốn bất kỳ ai phát hiên ra. Chief”
“Vâng” Sỹ quan tác chiến Laval iều chỉnh công tắc điều khiển, phát tín hiệu “Được rồi, sonar báo cáo, tôi tìm được rồi. Hướng 2-0-3, cách 2000 yard. Nó không, lặp lại, nó không ở dưới đáy, sir”
“Bánh lái rẽ trái 15 độ, hướng 2-0-3” Chambers ra lệnh
“Vâng, trái 15 độ” viên lính lái tàu hô to “hướng mới 2-0-3. Sir, bánh lái đã rẽ trái 15 độ”
“Franchie, cho tôi biêt tình hình tàu ngầm tên lửa”
“Báo cáo, tôi thấy…âm thanh của máy bơm, tôi nghĩ….nó đang di chuyển, hướng 2-0-1. Tôi có thể dò ra nó bằng sonar thụ động”
“Thompson, đánh dấu đường đi của tàu. Goodman, chúng ta vẫn còn MOSS (hê thống mô phỏng) để phóng?”
“Vâng” viên sỹ quan ngư lôi xác nhận
Tàu V. K. Konovalov
“Chúng ta đã giết được nó chưa?” viên chính ủy hỏi
“Có thể” Tupolev trả lời, tự hỏi liệu có thành công thực hay không “Chúng ta cần tiến lại gần hơn để xác thực. chậm rãi tiến về phía trước”
“Chậm rãi tiến về phía trước”
Tàu POGY
POGY hiện cách KONOVALOV chưa đầy 2000 yard. Nó tiếp tục bắn xung một cách tàn nhẫn lên tàu Alfa
“Báo cáo nó tiếp tục di chuyển. Tôi nghĩ tôi có thể nghe được nó qua sonar thụ động” Sỹ quan sonar Palmer nói
“Tốt lắm, ngừng xung kích” Wood nói
“Vâng, đã ngừng xung kích”
“Chúng ta đã lập xong đường bắn chưa?”
“Khóa chặt rồi” Reynolds trả lời
“Chạy 1/3 công suất. 2 ngư lôi sẵn sàng”
“Chạy 1/3 công suất”
“chạy 1/3 công suất, vâng”
Tàu POGY chạy chậm lại. Chỉ huy trưởng đang nghĩ xem nên viện cớ gì để phóng đạn.
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
“thuyền trưởng, có một xung sonar phát đến từ tàu của chúng ta, hướng bắc-bắc-đông. Tín hiệu xung tần số thấp, sir, nó phải ở rất gần”
“Cậu có thể liên lạc với nó qua điện thoại dưới nước không?”
“Vâng sir”
“thuyền trưởng?” Mancuso hỏi
“Chấp nhận liên lạc với tàu ”
“Vâng. Jones, liên lạc ngay lập tức”
“Vâng. Đây là Jonesy đang gọi Frenchie, anh nghe được không?” người lính sonar cau mày khi gọi điện thoại “Frenchie, hãy trả lời”
Tàu DALLAS
“Sonar báo cáo, tôi vừa nhận được điện thoại của Jonesy”
Chambers cầm chiếc điện thoại liên lạc dưới nước trong phòng điều khiển “Jones, Chambers đây. Tình hình các cậu thế nào rồi?”
Mancuso lấy tai nghe khỏi cậu lính “Wally, Bart đây” anh nói “Chúng tôi bị trúng đạn giữa tàu, nhưng vẫn đứng vững. Cậu có thể tiến hành các biện pháp can thiệp giúp chúng tôi không?”
“Vâng vâng, đang bắt đầu ngay đây. Cắt” Chambers đặt điện thoại vào vị trí cũ “Goodman, đổ nước vào MOSS. OK, chúng ta sẽ bắt đầu chạy MOSS (chương trình mô phỏng), nếu tàu Alfa ngắm bán nó chúng ta sẽ cho nó nổ tung luôn. Đặt đường đạn ngăm thẳng cho 2000 yard, rồi rẽ về hướng nam”
“Đã xong, ống phóng đã mở, sir”
“Phóng”
“Báo cáo, MOSS đã phóng”
Mục tiêu giả lao về phía trước với vận tốc 20 hải lý / giờ trong hai phút, rồi nó bắt đầu giảm tốc độ. Thiết bị mô phỏng điều động tàu ngầm trông giống như một quả ngư lôi. Phần trước của nó được trang bị một bộ chuyển đổi sonar mạnh giúp điều khiển máy ghi âm. Nó có thể phát các bản ghi âm của tàu ngầm lớp 688. Cứ sau mỗi 4 phút nó lại chuyển trạng thái từ ồn ào sang im lặng. DALLAS bám theo mục tiêu giả ở khoảng cách một nghìn yard, thấp hơn vài trăm mét so với hướng đi của mục tiêu giả
KONOVALOV tiếp cận tiếp cận bức tương bóng nước một cách thận trọng trong khi POGY hướng về phía bắc
“Hãy bắn mục tiêu giả đi, thằng khốn khiếp” Chambers khẽ nói. Ở trung tâm chỉ huy, các thủy thủ đều nghe thấy và mỉm cười đồng ý
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
Ramius đánh giá khu vực lan truyền sóng âm giờ đang năm giữa tàu mình và con Alfa. Ông ra lệnh khởi động lại turbin và THÁNG MƯỜI ĐỎ tiếp tục đi về hướng đông bắc
Tàu V. K. Konovalov
“Sang trái mười độ” Tupolev nhẹ nhàng ra lệnh “chúng ta sẽ đi vòng qua khu sóng âm về hướng băc và xem liệu nó còn sống khi quay lại hay không. Trước tiền phải loại bỏ tiếng ồn đã”
“Vẫn không nghe thấy gì” viên hạ sỹ báo cáo “Không có âm thanh va chạm đáy, không có tiếng ồn gây sát thương … Nghe thấy mục tiêu mới, mang tên 1-7-0 … Thuyền trưởng, lần này âm thanh khác hẳn, một cánh quạt … giống như tàu ngầm Mỹ”
“Hướng nào?”
“tôi nghĩ là hướng nam, vâng, hướng nam…âm thanh đang thay đổi. Đó là tàu Mỹ”
“Một tàu ngầm Mỹ là mục tiêu giả. Chúng ta bỏ qua nó”
“Bỏ qua nó?” viên chính ủy nói
“Đồng chí, nếu anh đang tiến về hướng băc và bị trúng ngư lôi, liệu anh có tiến về hướng nam không? Có, anh sẽ- nhưng Marko thì không. Điều này rất rõ ràng. Tàu ngầm Mỹ này đang đóng mục tiêu giả để lôi kéo chúng ta tránh xa khỏi ông ta. Nhưng cách này không khôn ngoan rồi. Marko sẽ làm tốt hơn thế. Và ông ấy sẽ đi về hướng bắc. Tôi biết ông ấy, ông ấy cũng biết là tôi hiểu ông ấy. Giờ ông ấy đang hướng về phía bắc, có lẽ là đông bắc. Họ sẽ không tạo mục tiêu giả nếu ông ấy đã chết. Giờ thì chúng ta biết THÁNG MƯỜI ĐỎ còn sống nhưng bị hư hại. Chúng ta sẽ tìm ra nó và kết thúc nó” Tupolev bình tĩnh và quyết tâm săn tìm THÁNG MƯỜI ĐỎ, vẫn còn nhớ nguyên những nỗi đau phải chịu đựng, và giờ đây anh cần phải chứng minh rằng mình đang ở đây bằng hành động. Anh muốn chứng minh anh là anh hùng mới, mặc cảm vẫn còn nhưng Tupolev sẽ hoàn thành nhiệm vụ định mệnh dành cho mình
“Nhưng còn người Mỹ…..”.
“Sẽ không bắn, đồng chí” viên thuyền trưởng cười ruồi “Nếu họ có thể bắn thì chúng ta đã chết từ lúc tiến về hướng bắc rồi. Họ không thể bắn nếu không được sự phép. Họ phải xin phép, như chúng ta phải….nhưng chúng ta đã được phép, và có lợi thế. Giờ thì chúng ta đang ở nơi ngư lôi đã bắn trúng ông ta và khi chúng ta loại bỏ sự can thiệp từ phía họ thì chúng ta sẽ lại đi tìm ông ta và tiêu diệt”
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
Họ không thể sử dụng caterpillar. Một bên của nó đã bị vỡ tan bởi một quả ngư lôi. THÁNG MƯỜI ĐỎ đang di chueyenr bằng các cánh quạt với tốc độ 6 hải lý / giờ, do đó tiếng ồn lớn hơn so với khi nó hoạt động với các hệ thống đẩy khác. Đây giống như một cuộc tập trận bảo vệ tàu ngầm tên lửa, nhưng các cuộc tập trận đều mang tính giả định. Nhưng tàu hộ tống tàu ngầm có thể tấn công phủ đầu và xua đuổi kẻ thù….
“Bánh lái trái đảo ngược” Ramius ra lệnh
“cái gì?” Mancuso sửng sốt
“Hãy nghĩ đi, Mancuso” Ramius nói, nhìn chằm chằm để chắc chắn Ryan làm theo lệnh. Ryan làm theo nhưng không hiểu vì sao
“Hãy nghĩ đi, trung tá Mancuso” Ramius lặp lại “Điều gì đang xảy ra? Moska ra lệnh một tàu ngầm tấn công cố tình ở lại phía sau, có thể là một con tàu POLITOVSKIY, hay Alfa như các anh gọi nó thế. Tôi biết tất cả các thuyền trưởng của họ. Tất cả đều còn trẻ, tất cả, à, hiếu chiến (aggressive) phải không nhỉ? phải hiếu chiến. Anh ta phải biết rằng chúng ta chưa chết. Nếu anh ta biết điều này thì sẽ săn đuổi chúng ta. Vì vậy, chúng ta cần lặng lẽ quay lại như một con sói và để anh ta qua đây”
Ryan không cần nhìn cũng biết là Mancuso không thích
“Chúng ta không thể bắn. Người của anh cũng không thể bắn. Chúng ta không thể bắn anh ta- anh ta nhanh hơn. Chúng ta không thể lẩn trốn- hệ thống sonar của anh ta tốt hơn. Anh ta sẽ tiến về phía đông, sử dụng vận tốc để bắt kịp chúng ta và sonar của tàu đó sẽ định vị được chúng ta. Bằng cách đi về hướng tây, thì chúng ta sẽ có cơ hội tốt nhất để trốn thoát. Đó là điều anh ta không ngờ tới”
Mancuso vẫn không thích ý kiến này nhưng phải công nhận nó thật khôn ngoan. Khốn khiếp, quá thông minh. Anh nhìn xuống hải đồ, đây không phải tàu của anh
Tàu DALLAS
“Tên khốn đó vừa vượt qua. Nó không bị lừa hoặc không nghe thấy. Nó đang ở hướng bụng chúng ta và chúng ta sẽ sớm vào vùng phủ sonar của nó” sỹ quan tác chiến Laval báo cáo
Chambers chửi thầm “Đừng lo lắng. rẽ phải 15 độ” ít nhất thì nó không phát hiện ra DALLAS. Chiếc tàu ngầm nhanh chóng đổi hướng “Bám theo nó”
Tàu POGY
POGY giờ đang cách mạn phải con Alfa khoảng 1 dặm. Trên màn hình sonar hiện lên tàu DALLAS và để ý nó đang thay đổi hướng đi. Chỉ huy Wood đơn giản là không biết nên làm gì tiếp theo. Giải pháp dễ dàng nhất là bắn, nhưng anh lại không thể. Anh đang nghĩ cách hành động một mình. Bản năng mách bảo anh phải làm điều này. Chiếc tàu ngầm lớp Alfa đang đuổi theo người Mỹ … nhưng anh không thể thỏa hiệp với bản năng của mình. Mệnh lệnh trên hết.
Không có gì tồi tệ hơn là quá tự tin, anh đang cay đắng hối hận. Giả định của hoạt động này là sẽ không có tàu ngầm Liên Xô xung quanh. Thậm chí nếu có, tàu ngầm tấn công có thể cảnh báo trước để tàu ngầm tên lửa rời đi. Đây là một bài học cay đắng, nhưng Wood không muốn nghĩ về nó lúc này.
Tàu V. K. Konovalov
“Mục tiêu” viên hạ sỹ nói trong micro “phía trước, gần như thẳng về phía trước, sử dụng chân vịt để đi chậm. Hướng 0-4-4, khoảng cách chưa xác định”
“Là THÁNG MƯỜI ĐỎ?” Tupolev hỏi
“Tôi chưa biết, đồng chí thuyền trưởng. Có thể là một tàu Mỹ. Tôi nghĩ nó đang tiến về hướng này”
“Khốn khiếp!” Tupolev nhìn quanh phòng điều khiển. có phải họ đã vượt qua THÁNG MƯỜI ĐỎ? Hay họ đã bắn chìm nó rồi?
Tàu DALLAS
“Frenchie, hắn có biết chúng ta ở đây không?” Chambers quay lại phòng sonar, hỏi
“Báo cáo, không có cách nào” Laval lắc đầu “Chúng ta ở ngay sau hắn, đợi một chút….” Viên sỹ quan nhăn mặt “Một mục tiêu khác, xa xa bên cạnh Alfa. Đó phải là bạn chúng ta, sir, chúa ơi! Tôi nghĩ nó đang hướng về phía này. Sử dụng bánh của nó, không vui rồi”
“Còn cách tàu ngầm Alfa bao xa?”
“Báo cáo dưới 3000 yard”
“Tốc độ 2/3 công suất, rẽ trái 10 độ” Chambers ra lệnh “Frenchie, truyền tín hiệu xung, nhưng sử dụng xung âm. Nó sẽ không biết đó là gì. Hãy để nó nghĩ chúng ta chính là tàu ngầm tên lửa”
“Vâng, vâng, sir”
Tàu V. K. Konovalov
“Xung tần số cao đập vào đuôi tôi” viên hạ sỹ gào lên “Đồng chí, đó không phải xung của Mỹ”
Tupolev bất ngờ thấy khó hiểu. có môt tàu ngầm Mỹ phía mạn trái? Con bên mạn phải chắc chắn là tàu Mỹ. Nó phải là THÁNG MƯỜI ĐỎ. Marko vẫn khôn như một con cáo. Ông ta lặn xuống, chờ họ đi qua, nhìn thấy và có thể bắn họ “Phóng hết tốc lực, rẽ trái toàn bộ”
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
“Mục tiêu” Jones gào lên “Ngay phía trước. Chờ…đó là con Alfa! Nó ở rất gần! Có vẻ đang quay lại. Có ai đó đang xung nó ở phía bên kia. Lạy chúa, nó ở rất gần. Thuyền trưởng, con Alfa không phải nguồn phát xung, tôi nhận được tín hiệu tách biệt giữa động cơ và cánh quạt ”
“Thuyền trưởng” Mancuso nói. Hai chỉ huy nhìn nhau như thể họ đang giao tiếp với nhau bằng thần giao cách cảm. Ramius gật đầu “Cho chúng tôi khoảng cách”
“Jonesy, bắn một phát xung vào con ma đó” Mancuso chạy về phía đuôi tàu
“Vâng” jones điều khiển công suất lên mức tối đa rồi gửi một tín hiệu xung “Khoảng cách 1500 yard, góc nâng bằng 0, sir, Chúng ta đang song song với nó”
“Mancuso, bảo người của anh cho chúng tôi khoảng cách và phương hướng” Ramius vặn mạnh bảng tín hiệu một cách dã man “OK, Jonesy, cậu là sỹ quan hỏa lực của chúng ta. Và theo dõi thằng chết dầm nó chặt chẽ vào”
Tàu V. K. Konovalov
“Một xung chủ động từ mạn phải, khoảng cách không rõ, hướng 0-4-0. Mục tiêu đang đo khoảng cách của chúng ta” viên hạ sỹ nói
“cho tôi khoảng cách” Tupolev ra lệnh
“Đồng chí, sau bụng quá xa, tôi bị mất tàu đó phía đuôi”
Một trong số họ là THÁNG MƯỜI ĐỎ- nhưng đó là tàu nào? Liệu anh có thể liều lĩnh tấn công tàu ngầm Mỹ? Không “Có đường bắn mục tiêu phía trước chưa?”
“Không lý tưởng lắm” viên thuyền phó trả lời
“Nó đang cơ động và tăng tốc” viên hạ sỹ tập trung vào mục tiêu phía tây “thuyền trưởng, mục tiêu phía trước không, lặp lại, không phải của Liên Xô. Mục tiêu phía trước là tàu Mỹ”
“Cái nào?” Tupolev gào lên
“Tây và tây bắc đều là của mỹ. Phía đông chưa xác nhận”
“Giữ bánh lái hoàn toàn”
“Bánh lái hoàn toàn” viên lính lái tàu đáp lời, quay tay lái
“Mục tiêu đang ở phía sau chúng ta. Nó phải khóa và bắn khi chúng ta quay lại. Khốn khiếp, chúng ta đã đi quá nhanh, giảm xuống 1/3 công suất”
Tàu KONOVALOV thường rất nhanh quay lại, nhưng lúc này chân vịt của nó như một cái phanh, có tác dụng hãm tốc độ cơ động của tàu ngầm. Dù vậy, Tupolev đang làm đúng. Anh ta phải hướng ống phóng ngư lôi đến gần mục tiêu để co thể tính toán thông tin bắn
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
“OK, tàu Alfa tiếp tục quay đầu, giờ nó hướng từ phải sang trái…Tiếng ồn của cánh quạt giảm nhẹ, và công suất vừa giảm xuống” Jones nói, quan sát màn hình. Đầu óc anh đang làm việc nhanh như điện để tính tuyến đường, vận tốc, và khoảng cách “Khoảng cách là 1200 yard, nó vẫn đang quay đây. Chúng ta đang làm cái mà tôi đang nghĩ, phải không?”
“Cứ xem đi”
Jones điều chỉnh sonar chủ động về vị trí phát xung tự động “Phải xem cách nó quay đợt này, sir. Nếu nó thông minh nó sẽ quay về phía nam và loại bỏ chướng ngại vật trước”
“Vậy hãy cầu nguyện nó không thông minh đi” Mancuso nói từ phía cuối hành lang “Ổn định tàu”
“Ổn định tàu” Ryan nói, tự hỏi liệu đợt ngư lôi tới có giết chết họ không
“Mục tiêu vẫn đang quay đầu. Chúng ta hiện đang ở mạn trái của nó và có thể đang ở phía trái mũi tàu nó” Jones ngước lên “Mục tiêu bắt đầu quay theo hướng ngược lại khi nhận được tín hiệu xung”
Tốc độ của THÁNG MƯỜI ĐỎ đã lên 18 hải lý/giờ
Tàu V. K. Konovalov
“tôi đã có nó” viên hạ sỹ nói “khoảng cách 1000m, hướng 0-4-5, góc 0”
“Cài đặt đi” Tupolev ra lệnh cho thuyền phó
“góc tấn công chỉ có thể là 0 độ. Chúng ta quay quá nhanh” viên chính ủy nói. Anh ta đã cài đặt nhanh hết mức rồi. Hai bên đang áp sát nhau với tốc độ 40 hải lý/giờ “Ống phóng ngư lôi số 5 đã sẵn sàng phóng! Ống phóng ngư lôi được đổ đầy nước, và nắp sau của ống phóng ngư lôi sẽ được mở ra. Việc chuẩn bị đã hoàn tất”
“Bắn”
“Số 5 bắn” ngón tay viên chính ủy bấm nút
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
“Khoảng cách đã giảm xuống còn chín trăm thước, và có tiếng cánh quạt tốc độ cao ở ngay phía trước! Mục tiêu đã phóng ngư lôi và đang lao thẳng. Một quả ngư lôi đang bơi về hướng chúng ta”
“Quên nó đi, cứ theo dõi con Alffa”
“Vâng, Ok, tàu alfa đang hướng 2-2-5, đang ổn định. Chúng ta cần sang trái một chút”
“Ryan, sang trái 5 độ, hướng đi 2-2-5”
“sang trái 5 độ, hướng đi 2-2-5”
“Báo cáo, ngư lôi đang rất nhanh tiến gần” Jones nói
“Kệ nó, cứ theo dõi Alfa”
“Vâng, hướng vẫn 2-2-5. Giống ngư lôi”
Tốc độ của hai tàu cộng lại để rút ngắn khoảng cách giữa hai tàu. Tốc độ của ngư lôi về phía THÁNG MƯỜI ĐỎ nhanh hơn nhưng vẫn gắn thiết bị an toàn. Để ngăn chúng nổ tung tàu chính mình, thiết bị an toàn chỉ được giải phóng sau khi tàu ngầm đang phóng từ năm trăm đến một nghìn yard. Nếu THÁNG MƯỜI ĐỎ có thể nhanh chóng tiếp cận tàu ngầm lớp Alfa, đối thủ sẽ không thể kích nổ ngư lôi.
Tốc độ của THÁNG MƯỜI ĐỎ giờ đã vượt quá 20 hải lý/giờ
“Khoảng cách với Alfa là 750 yard, hướng 2-2-5. Ngư lôi rất gần, thưa ngài, còn vài giây nữa” Jones nhăn mặt, chăm chăm nhìn màn hình. Klonk! Ngư lôi đâm giữa mui tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ. Thiết bị an toàn vẫn còn một trăm mét nữa mới kích nổ được. Lực va chạm đã làm quả ngư lôi vỡ thành ba mảnh và bị tàu ngầm tốc độ cao dạt sang một bên
“Á đù” Jones cười lớn “Cảm ơn chúa. Mục tiêu vẫn hướng 2-2-5. Khoảng khách 700 yard”
Tàu V. K. Konovalov
“Không nổ?” Tupolev tự hỏi
“Thiết bị an toàn khóa” viên chính ủy chửi thề. Anh ta đã bắn nhanh quá
“Mục tiêu ở đâu?”
“Hướng 0-4-5. Đồng chí, hướng không thay đổi” viên hạ sỹ trả lời “đang tiến gần rất nhanh”
Mặt Tupolev tái mét “Bánh lái bên trái, hết tốc lực”
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
“Đang quay, quay từ trái sang phải” Jones nói “Hướng giờ là 2-3-0 ,chệch một chút. Cần hướng phải một chút sir”
“Ryan, sang phải 5 độ”
“bánh lai sang phải 5 độ” Jack trả lời
“Không, bánh lái sang phải 10 độ” Ramius tính toán lại lệnh. Ông đang tính lộ trình bằng bút chì và giấy. và ông biết rõ Alfa
“Sang phải 10 độ” Ryan nói
“Hiệu ứng trường gần, khoảng cách giảm xuống còn bốn trăm yard, hướng 2-2-5 tới trung tầm mục tiêu, và mục tiêu lượn sang trái và phải, nhưng chủ yếu là sang trái” Jones nói nhanh “khoảng cách….300 yard. Góc nâng = 0. Thuyền trưởng, chúng ta không thể trượt”
“chúng ta sẽ bắn trúng” Mancuso gào lên
Tupolev nên thay đổi độ sâu. Vốn anh ta dựa vào khả năng tăng tốc và cơ động của alfa mà quên mất Ramius biết chi tiết về tàu
“Báo cáo, mục tiêu đang nhanh chóng di chuyển ra xa- đồng thời quay đầu”
“chuẩn bị tránh va chạm” Ramius đã quên kéo chuông tránh va chạm. Ông chỉ đánh nó vài giây trước khi va chạm
THÁNG MƯỜI ĐỎ đâm thẳng vào phần sau của tàu KONOVALOV một góc 30 độ. Lực va chạm đã làm vỡ vỏ tàu bằng hợp kim titan chịu áp lực của KONOVALOV, và mũi tàu của THÁNG MƯỜI ĐỎ bị xoắn vào như một lon bia rỗng bị dẫm lên.
Do Ryan không chuẩn bị tinh thần, anh bị văng ra phía mũi tàu sau khi tàu ngầm va chạm, mặt đập vào bảng điều khiển thiết bị. Williams bị đẩy ra khỏi giường ở cabin phía sau, nhưng may mắn thay anh đã được Noyce ôm chặt, nếu không đầu anh sẽ đập vào boong tàu. Hệ thống sonar của Jones bị phá hủy hoàn toàn. Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ nhảy lên vào thời điểm va chạm, vượt qua đỉnh của tàu ngầm lớp A (Alfa) và mũi tàu của nó lướt qua boong trên của đối thủ.
Tàu V. K. Konovalov
KONOVALOV được thiết kế có tình trạng kín nước tốt. nhưng giờ thì không còn nữa. Sau va chạm, hai khoang bị ngập ngay, vách ngăn giữa khoang điều khiển và khoang sau cũng bị phá hủy do vỏ tàu biến dạng. Điều cuối cùng Tupolev nhìn thấy là màn bọt trắng bay đến từ mạn phải. Tàu Alfa nghiêng về phía trái và lật do tác động lực ma sát của THÁNG MƯỜI ĐỎ. Trong vài giây, chiếc tàu ngầm đã bị lật ngược. Vài giây sau, chiếc tàu ngầm đã chạm đáy. Thủy thủ đoàn và thiết bị lăn lộn như xúc xắc và một nửa số thủy thủ đã chết đuối. Cuộc đối đầu giữa KONOVALOV và THÁNG MƯỜI ĐỎ đã kết thúc. Phần đuôi tàu bắt đầu chìm xuống do nước vào cabin. Hành động hợp lý cuối cùng của thuyền phó chính trị trên con tàu là cố gắng di chuyển cần điều khiển đèn hiệu bị nạn, nhưng vô ích, chiếc tàu ngầm đã rơi xuống
Một số lượng lớn bong bóng nổi lên trên KONOVALOV, dấu ấn duy nhất trên ngôi mộ
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
“chúng ta vẫn còn sống?” mặt Ryan đẫm máu
“Nổi lên, nổi tàu lên” Ramius gào lên
“Nổi toàn phần”Ryan dùng tay trái kéo cần điều khiển, tay phải che vết thương
“Báo cáo thiệt hại” Ramius nói bằng tiếng Nga
“Lò phản ứng còn nguyên vẹn” Melekhin trả lời tức thì
“Bảng điều khiển thiệt hai cho thấy nước đang tràn vào khoang ngư lôi- tôi nghĩ thế. Tôi đã cho khí cao áp vào khoang và máy bơm nước đã khởi động. Nên thả nổi lên để nắm rõ mức độ hư hỏng”
“Da/OK” Ramius khập khiễng đi đến hộp van ngăn của hệ thống khí nén, cung cấp khí và thoát nước cho các két nước
Tàu DALLAS
“Ôi chúa ơi” sỹ quan sonar nói “có tàu nào đâm vào tàu nào đó. Tôi nghe thấy tiếng võ chìm dần và tiếng bong bóng nổi lên thân tàu. Không thể nói nó là tàu nào, sir. Cả hai động cơ đều dừng lại”
“Phao tới độ sâu của kính tiềm vọng, nhanh!” Chambers ra lệnh
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
Vào lúc 16.54 giờ địa phương, lần đầu tiên THÁNG MƯỜI ĐỎ phi lên bề mật nước biển Đại Tây Dương, cách Norfolk 47 dặm về phía đông nam. Không có tàu nào đi qua
“Thuyền trưởng, sonar bị hỏng” Jones tắt thiết bị “Xong rồi, vỡ hết cả rồi. Chỉ còn mỗi hydrophone/ đầu thu sóng nước. Mọi thứ khác đều toan, kể cả điện thoại dưới nước”
“Bước tiếp đi Jonesy, làm tốt lắm”
Jones lấy điếu thuốc còn sót lại trong hộp “Sẵn sàng sir- nhưng tôi muốn ra quân vào mùa hè tới, xem tình hình thế nào”
Bugayev theo sau anh, vẫn còn điếc và hơi chóng mặt do cú trúng ngư lôi
THÁNG MƯỜI ĐỎ vẫn nằm yên trên mặt nước, mũi hơi chúc khoảng 20 độ về bên trái có không khí trong thùng dằn.
Tàu DALLAS
“Vậy ra là thế” Chambers nói. Anh với lấy microphone “Tôi là trung tá Chambers. Họ đã giết con Alfa đó! Người của chúng ta vẫn an toàn.Tàu đang trên mặt biển. Gọi đội cứu hỏa và cứu hộ khẩn cấp!”
Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ
“Trung tá Ryan anh khỏe không?” Jones từ từ quay đầu “Trông anh như bị mảnh kính vỡ đâm vào, sir”
“Cậu không cần lo cho đến khi cậu cầm máu” Ryan lúng túng
“Chắc vậy” Jones buộc vết thương bằng khăn tay “nhưng tôi hy vọng anh không phải lúc nào cũng lái xe tệ như vậy, sir”
“thuyền trưởng Ramius, xin phép được lên cầu và liên lạc với tàu của tôi” Mancuso hỏi
“Đi đi, với tổn thất này thì chúng ta có thể cần trợ giúp”
Mancuso thò tay vào ào khoác, kiểm tra xem chắc chắn chiếc radio nhỏ vẫn còn trong túi. 30 giây sau anh có mặt trên cầu. Sau khi kiểm tra đường chân trời, DALLAS cũng nổi lên mặt biển. Bầu trời chưa bao giờ đẹp như thế
Anh không nhận rõ khuôn mặt đang đứng cách đó 400 yard nhưng đó phải là Chambers
“DALLAS, tôi là Mancuso”
“Thuyền trưởng, Chambers đây. Các anh khỏe không?”
“Khỏe, nhưng chúng tôi cần giúp. Mũi thuyền bị khoan và một quả ngư lôi bắn vào giữa”
“Tôi thấy rồi Bart, nhin xuống đi”
“Chúa ơi” Một nửa cái hố lớn có răng cưa mép ra khỏi nước và con tàu đang tràn nước từ mũi tàu. Mancuso tự hỏi làm cách nào mà nó còn nổi được nhưng giờ không phải là lúc tìm nguyên nhân
“Quay đây đi, Wally, đưa bè cao su ra”
“Đang trên đường đến. Fure và đội cứu hộ đang chờ, Tôi….đây là người bạn khác của chúng ta” Chambers nói
POGY đã nổi lên mặt nước cách đó 300 yard ngay phía trước THÁNG MƯỜI ĐỎ
“POGY nói vùng biển anh toàn. Không có ai khác ở đây ngoài chúng ta. Nghe quen không?” Chambers cười khổ “Anh có muốn liên lạc với họ qua radio không?”
“Không, hãy xem liệu chúng ta có thể giải quyết vấn đề này trước đã”
Tàu DALLAS tiến gần về THÁNG MƯỜI ĐỎ. Trong vài phút, con tàu của Mancuso đã tiếp cần bên man phải cách 7 yard và mười người lên bè cao su chạy về THÁNG MƯỜI ĐỎ giữa sóng gió. Vừa rồi, chỉ có một số người trên DALLAS biết sự thật, và giờ thì tất cả mọi người đều biết. Mọi người đang nói và vẽ. Mancuso thấy mọi người chỉ trỏ và thì thầm nói chuyện. Thật là một câu chuyện ra trò
Thiệt hại của THÁNG MƯỜI ĐỎ không nặng như lo ngại ban đầu. Khoang ngư lôi không bị ngập- một cảm biến đã hỏng do tác động của vụ nổ và cho kết quả sai. Dằn cân bằng phía mũi tàu bị hỏng. Do kích thước của tàu nên bể dằn được chia thành nhiều bể phụ, vì vậy mũi tàu chỉ nghiên khoảng 8 yard, nếu tàu nghiêng sang trái thì không quan trọng lắm. Hai tiếng sau vì vết nứ trong phòng radio đã được sửa và sau cuộc thảo luận dài giữa Ramius, Melekhin và Mancuso thì họ quyết định vẫn lặn tiếp nếu duy trì tốc độ chậm và dưới nước không quá 30m. Họ sẽ cùng chậm rãi đến Norfolk.