Cuộc sống ở trước mặt

Lượt đọc: 1502 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

NGÀY THỨ HAI tôi chạy đi tìm bà Lola và bà leo lên cùng những chiếc đĩa nhạc pop thuộc loại inh ỏi nhất, bà Lola nói chúng làm cả người chết đội mồ sống lại, vậy mà cũng không ăn thua. Đó là cây rau bác sĩ Katz đã thông báo từ đầu và bà Lola thắt lòng khi thấy bà bạn mình trong tình cảnh đó đến nỗi đó là tối đầu tiên bà không ra công viên Boulogne, bất chấp những thiệt hại bà phải gánh chịu. Ông Senegal này thật đúng là một con người chân chính, một ngày kia tôi sẽ đi thăm bà.

Chúng tôi đành để yên bà Do Thái nhà ta trên ghế bành. Chừng ấy năm trên đấu trường của bà Lola cũng không nhấc nổi Madame lên.

Điều buồn nhất với những người ra đi bằng đầu là người ta không biết việc đó kéo dài bao lâu. Bác sĩ Katz đã bảo tôi kỷ lục thế giới thuộc về một người Mỹ với mười bảy năm có lẻ, nhưng để đạt kết quả đó cần có những người chăm nom và những trang thiết bị đặc biệt đảm nhiệm các công việc nhỏ giọt. Thật khủng khiếp khi nghĩ madame Rosa có thể sẽ trở thành nhà vô địch thế giới, vì Madame nhặt đã chặt bị rồi và phá kỷ lục là điều cuối cùng Madame màng tới.

Ít khi tôi thấy có người tử tế như bà Lola. Bà khao khát có con, nhưng như tôi đã giải thích bà không được trang bị cho thiên chức này giống như rất nhiều người giả trang khác vốn trái luật tự nhiên về khía cạnh đó. Bà hứa sẽ lo cho tôi, bà bế tôi đặt vào lòng và hát những bài hát ru Senegal. Ở Pháp cũng có nhưng tôi chưa bao giờ được nghe vì tôi chưa bao giờ là trẻ con và lúc nào tâm trí cũng canh cánh những mối lo khác. Tôi cáo lỗi, tôi đã mười bốn tuổi và người ta không thể cứ chơi đồ hàng mãi với tôi, kỳ cục chết. Rồi bà ra về và sửa soạn đi làm, còn ông Waloumba cử một đội từ bộ tộc của mình lên canh chừng quanh madame Rosa, họ còn nấu hẳn một con cừu và chúng tôi ngồi bệt dưới đất và đi dã ngoại quanh Madame. Cũng thích ra trò, chúng tôi cảm tưởng như đang ở giữa thiên nhiên vậy.

Chúng tôi cố bón những miếng thịt nhá sẵn cho madame Rosa nhưng Madame cứ để chúng nửa trong miệng nửa thòng ra ngoài mà trân trân nhìn tất cả những thứ Madame không thấy bằng đôi mắt Do Thái nhân từ. Cũng không hề hấn gì vì Madame có trên mình đủ chất béo để tự nuôi thân và có thể nuôi luôn cả bộ tộc của ông Waloumba, nhưng cái thời đó qua rồi, họ không chén người khác nữa. Cuối cùng, bởi không khí vui vẻ tràn ngập và bởi đã say sưa rượu cọ, họ bắt đầu nhảy nhót và chơi nhạc vòng quanh madame Rosa. Hàng xóm không phàn nàn về tiếng ồn bởi đó không phải là những người lắm điều và trong số họ không bói ra được một người có giấy tờ hợp lệ. Ông Waloumba cho madame Rosa uống một ít rượu cọ mua ở phố Bisson trong cửa hàng ông Somgo, cùng với hạt cola cũng là thứ không thể vắng mặt, nhất là trong đám hỉ. Rượu cọ tưởng tốt cho madame Rosa vì nó xộc thẳng lên đầu và làm thông thoáng các tuyến đường nhưng hóa ra vẫn vô tác dụng, trừ mỗi việc là Madame khẽ ửng đỏ. Ông Waloumba nói nhất quyết phải khua chiêng gõ trống liên hồi để xua đuổi cái chết chắc vẫn lởn vởn quanh đó và khiếp đảm vì chiêng trống với những lý do chỉ mình nó biết. Chiêng trống là những chiếc trống nhỏ gõ bằng tay và cứ thế gióng giả thâu đêm.

Ngày thứ hai, tôi đinh ninh madame Rosa đã đi phá kỷ lục thế giới và chúng tôi không thể tránh khỏi bệnh viện nơi họ sẽ làm hết khả năng. Tôi ra ngoài và vừa rong ruổi trên phố vừa nghĩ đến Chúa Trời và những thứ cùng thể loại vì tôi muốn tiến xa hơn.

Đầu tiên tôi đến phố Ponthieu, vào căn phòng chỗ họ có phương tiện làm thế giới thoái lui. Tôi cũng muốn gặp lại cái cô tóc vàng xinh xẻo tươi mát mà tôi nghĩ đã kể cho các bạn rồi đấy, cô nàng tên Nadine, hay gì ấy nhỉ. Có lẽ như thế không được tử tế với madame Rosa lắm, nhưng các bạn bảo làm sao bây giờ. Tôi đang lên cơn đói đến nỗi không cảm nhận nổi cả bốn cái tuổi đời mà tôi đã kiếm được, cứ như tôi vẫn đang mười tuổi, chúng chưa ăn vào máu tôi.

Ừ, các bạn sẽ chẳng tin đâu nếu tôi bảo các bạn rằng cô nàng chờ tôi ở đó, trong căn phòng đó, tôi vốn không thuộc loại trai được người ta ngóng đợi. Nhưng cô ta đang ở đấy và tôi gần như nếm được vị vani của que kem mà cô ta đã bỏ tiền ra mời tôi.

Cô không thấy tôi đi vào, cô đang nói những lời âu yếm với micro và đấy chính là những điều làm bạn xao lòng. Một cô nàng mấp máy môi trên màn hình nhưng một cô nàng khác, cô nàng của tôi, thay cô ta nói tất cả thành lời. Cô là người cho cô ta mượn giọng. Vấn đề kỹ thuật.

Tôi ngồi xuống trong một góc và đợi. Tôi lên cơn đói đến mức hẳn đã nỉ non nếu không lớn hơn bốn tuổi. Mà không thế thì tôi cũng buộc phải nén lòng. Ánh điện bật lên và cô nàng trông thấy tôi. Trong phòng sáng lờ mờ nhưng cô nhìn ra ngay tôi là ai và đột nhiên nó cứ tồng tộc tuôn ra, tôi không kìm được nữa.

- Mohammed!

Cô lao về phía tôi như thể tôi là ai đó và ôm choàng lấy vai tôi. Những người khác thì nhìn tôi vì đó là một cái tên Ả-rập.

- Mohammed! Sao thế? Vì sao em khóc? Mohammed!

Tôi không thích cô gọi tôi là Mohammed mấy vì nó cách xa vời vợi so vời Momo nhưng ích gì chứ.

- Mohammed! Nói chị nghe xem nào! Có chuyện gì vậy?

Các bạn sẽ nghĩ nói với cô ta dễ ợt. Nhưng thậm chí đến điểm bắt đầu còn chẳng có. Tôi nuốt đánh ực một cái.

- C… c… có… chẳng có chuyện gì cả.

- Nghe này, chị xong việc rồi, chị em mình sẽ về nhà chị và em sẽ kể hết cho chị nghe nhé.

Cô chạy đi lấy áo mưa và chúng tôi ra xe của cô. Thỉnh thoảng cô quay sang nhoẻn cười với tôi. Cô thơm đến mức khó tin. Cô thấy rõ là tôi không ở đỉnh cao phong độ, tôi lại còn bị nấc khan, cô không nói một lời nào vì ích gì chứ, cô chỉ thỉnh thoảng chạm tay vào má tôi khi tranh thủ đèn đỏ, việc đó thật dễ chịu trong những hoàn cảnh như thế. Chúng tôi đến trước địa chỉ nhà cô ở phố Saint-Honoré và cô lái xe vào trong sân.

Chúng tôi leo lên nhà cô và ở đó có một gã trai mà tôi không quen. Một gã cao lớn, tóc dài, đeo kính lẳng lặng bắt tay tôi như lẽ tự nhiên phải thế. Gã còn khá trẻ và chắc không đến nỗi già gấp đôi gấp ba tôi. Tôi ngó nghiêng xem liệu hai thằng nhãi tóc vàng mà họ có sẵn có ra bảo tôi là người ta cóc cần đến tôi hay không, nhưng chỉ thấy một con chó cũng không dữ tợn nốt.

Họ bắt đầu nói tiếng Anh với nhau bằng một thứ tiếng tôi không biết, rồi tôi được tiếp trà cùng xăng uých ngon tuyệt đỉnh và tôi đánh chén ngon lành. Họ để tôi ngốn ngấu như chỉ cần làm mỗi việc đó rồi gã trai hỏi chuyện tôi để xem tôi đỡ chưa và tôi đã gắng nói một điều gì đó nhưng những điều có thể nói đầy ứ lên, đầy đến mức tôi thở còn không ra hơi và bị cả nấc lẫn hen giống hệt madame Rosa, vì bệnh hen bị lây nhiễm.

Tôi nín thin thít như hến kiểu Do Thái suốt nửa giờ đồng hồ bị nấc và tôi nghe gã trai bảo tôi đang bị sốc, điều đó khiến tôi lâng lâng, bởi điều này có vẻ làm họ lưu tâm. Sau đó, tôi đứng dậy và bảo họ tôi phải về bởi vì có một người già lên cơn đói đang cần đến tôi nhưng cô nàng tên Nadine vào bếp và trở ra cùng một cái kem vani đẹp nhất trần đời, ăn đứt tất cả những thứ tôi đã ăn trong cuộc đời chó má của mình, ấy là tôi nghĩ sao nói vậy.

Sau đó, chúng tôi trò chuyện một lúc vì tôi cảm thấy dễ chịu. Khi tôi giải thích con người nọ là một bà Do Thái già đang lên cơn đói và đã đi phá kỷ lục thế giới mọi thể loại và thuật lại những điều bác sĩ Katz đã giảng giải về rau dưa, họ nói ra những từ tôi từng nghe như lão suy và xơ cứng và tôi hài lòng vì được kể về madame Rosa, cái này phải nói lúc nào tôi cũng thích. Tôi giải thích với họ madame Rosa là một gái làng chơi hưu trí trở về từ kiếp lưu đày trong các trại Do Thái ở Đức và mở một nhà chứa cho con các bà gái đĩ mà để tống tiền người ta có thể dọa truất quyền phụ mẫu do bán trôn bất hợp pháp và bọn họ buộc phải giấu lũ nhóc đi vì có hàng xóm là những kẻ khốn nạn lúc nào cũng chực đấu tố bạn với bên An sinh Xã hội. Tôi không biết vì sao nói chuyện với họ tự dưng lại làm tôi khoan khoái thế, tôi chễm chệ trên ghế bành và gã trai thậm chí còn mời tôi một điếu thuốc và mồi lửa cho tôi và gã lắng nghe như thể tôi oai phong lẫm liệt lắm. Nói thật chứ tôi thấy mình gây ép phê lên họ. Tôi thậm chí còn nổi hứng lên và không dừng lại được, tôi muốn trút sạch ra nhưng cái đó thì hẳn nhiên là không được rồi vì tôi đâu phải là ông Victor Hugo, tôi chưa được trang bị cho việc đó. Chuyện cùng lúc từ mọi ngóc ngách cứ tuôn ào ra bởi tôi lúc nào cũng bắt đầu từ đuôi con cào cào, với nào madame Rosa đang cơn đói nào bố tôi giết mẹ tôi vì bị tâm thần, nhưng tôi phải nói ngay với các bạn tôi chả bao giờ biết chuyện mở nút thắt nút chỗ nào bởi vì theo tôi thì nó vẫn đang diễn tiến. Mẹ tôi tên Aïcha và tự vận động bằng lỗ đít và có ngày làm tới hai mươi lượt cho, đến khi bị giết vì một cơn cuồng ghen nhưng không có gì đảm bảo tôi bị di truyền, ông Kadir Yoûssef không thể cứ như đinh đóng cột mình là bố tôi. Gã trai của madame Nadine, tên Ramon, bảo tôi gã cũng hơi là bác sĩ và không mấy tin tưởng vào sự kế thừa và tôi cũng đừng nên tin vào nó làm gì. Gã bật lửa châm lại thuốc cho tôi và bảo con gái điếm còn tốt hơn khối thứ vì người ta có thể chọn bố mà không bị ràng buộc gì. Gã bảo tôi là có rất nhiều ca sinh đẻ nhỡ nhàng sau đó biến chứng tích cực và mang lại những gã trai ra dáng lắm. Tôi nói hoàn toàn nhất trí, người ta đã được an bài chứ có thể lộn ngược mọi thứ rồi lại chui vào bụng mẹ như trong phòng chiếu phim của madame Nadine đâu, nhưng cái đáng ghê tởm là ở chỗ ta không được phép phá thai cho những người đã ngấy tận cổ như madame Rosa. Tôi thấy rất dễ chịu khi nói chuyện với họ vì tôi cảm giác ít khi được như thế khi đã phơi bày gan ruột. Gã trai tên Ramon này không hề có một bộ mặt gớm ghiếc, gã chăm chắm vào cái tẩu của mình nhưng tôi thấy rõ chính tôi mới làm gã để ý. Tôi chỉ lo cô nàng Nadine để chúng tôi một mình lại với nhau vì không có cô thì cảm tình đã không được thế. Nụ cười của cô chỉ dành riêng cho tôi. Khi kể họ nghe tự dưng mình lên mười bốn tuổi ra sao trong khi ngay hôm trước đấy mới chỉ lên mười tôi lại ghi thêm một điểm vì họ quan tâm quá thể. Tôi không ngừng lời được, vì tôi làm họ quan tâm quá thể. Tôi làm tất cả những gì có thể để làm họ chú mục hơn nữa và để họ cảm thấy có thể đánh quả với tôi.

- Hôm nọ bố em đến đón em, ông đã gửi em ở trọ nhà madame Rosa trước khi giết mẹ và người ta đã tuyên bố ông bị tâm thần. Có nhiều gái điếm khác làm việc cho ông nhưng ông đã giết mẹ vì bà là người ông cưng nhất, ông đến đòi lại em khi người ta cho ông ra viện nhưng madame Rosa bỏ hết ngoài tai vì có một ông bố tâm thần không tốt cho em, cái đó có thể bị di truyền. Thế nên bà bảo thằng Moïse người Do Thái mới đúng là con ông. Người Ả-rập cũng có Moïse nhưng họ không phải ngươi Do Thái. Vấn đề chỉ là, anh chị cứ nghĩ mà xem, ông Yoûssef Kadir là người Ả-rập theo đạo Hồi và khi ngươi ta trả ông một cậu con trai Do Thái, ông rầu lòng mà chết…

Bác sĩ Ramon cũng lắng nghe nhưng madame Nadine mới là người làm tôi khoái.

…Với nỗi bất hạnh của mình madame Rosa là người phụ nữ xấu xí và cô độc nhất mà em biết, may mà còn có em ở đấy chứ không ai muốn bà cả. Em thì em không hiểu sao lại có những người có tất tật mọi thứ, từ xấu xí, già nua, đến nghèo khó, bệnh tật, trong khi có những người chẳng có gì. Thật thiếu công bằng. Em có một ông bạn làm sếp sòng toàn ngành cảnh sát và có lực lượng trị an hùng mạnh nhất trần đời nhé, chỗ nào ông cũng vô địch về khỏe, đó là ông cớm vĩ đại nhất, trên cả mức anh chị có thể tưởng tượng được ấy. Ông là ông cớm khỏe đến nỗi làm được tất tật mọi thứ, đó là một ông hoàng chính hiệu. Khi bọn em cùng đi ngoài phố, ông khoác vai em như để chứng tỏ mình là bố em ấy. Khi em còn bé ban đêm một con sư tử cái thỉnh thoảng đến liếm mặt em, lúc đấy em mười tuổi và tưởng tượng thôi thì đủ thứ và ở trường bọn nó bảo em bị leng keng vì bọn nó không biết em lớn hơn bốn tuổi, em chưa được ghi ngày tháng, đấy là trước khi ông Yoûssef Kadir đến tuyên bố mình là người đẻ ra em với một cái biên lai làm bằng. Chính ông Hamil, người bán thảm trứ danh, đã dạy em mọi thứ em biết và bây giờ thì ông mù mất rồi. Ông Hamil có vật bất ly thân là một Quyển Sách của ông Victor Hugo và khi lớn lên em cũng sẽ viết những kẻ khốn cùng vì người ta toàn viết thế khi có điều gì phải nói ra. Madame Rosa sợ em lên cơn bạo loạn và gây thiệt hại cho bà bằng cách cắt cổ vì bà lo em bị di truyền. Nhưng đố đứa con gái điếm nào nói được ai là bố mình mà em thì em sẽ chẳng bao giờ giết ai, ai lại thế chứ. Khi lớn lên em sẽ có tất cả lực lượng trị an cho riêng mình và em sẽ không bao giờ phải run sợ. Tiếc mỗi cái là không đảo ngược mọi thứ như trong phòng chiếu phim của chị được, để làm thế giới lùi lại, madame Rosa lại trẻ và đẹp và nhìn bà được là một niềm vui. Có lúc em nghĩ sẽ bỏ đi cùng một gánh xiếc, chỗ em có bạn là các chú hề ấy nhưng mà em không được làm thế và không thể xổ toẹt tất cả mọi thứ đi chừng nào bà Do Thái nhà em còn đấy vì em phải chăm lo cho bà…

Tôi càng lúc càng hăng và không thể ngừng lời bởi tôi sợ nếu tôi dừng lại họ sẽ không nghe tôi nữa. Bác sĩ Ramon, vì chính là anh ta, có một khuôn mặt mang kính và đôi mắt nhìn bạn chăm chú và một lúc anh ta còn đứng dậy và thậm chí còn bật máy ghi âm để nghe tôi cho rõ và tôi thấy mình càng oanh liệt hơn, thậm chí còn không tin được ấy. Anh ta có hàng búi tóc trên đầu. Đó là lần đầu tiên tôi xứng đáng được để mắt và lần đầu tiên người ta cho tôi vào cả mấy ghi âm. Tôi vốn không bao giờ biết phải làm gì để đáng được ngó ngàng, giết ai đó cùng lũ con tin hay giá mà tôi biết được. Ôi tôi thề với các bạn đấy, trên đời này lượng thiếu chú ý nhiều đến nỗi ta bắt buộc phải đong đếm như khi đi nghỉ hè ta không thể cùng lúc vừa lên núi vừa xuống biển. Ta buộc phải lựa thứ ta thích nhất trong cái sự thiếu chú ý trên thế gian này mà người ta lúc nào cũng lấy thứ tốt nhất và được trả giá cao hơn như người phát xít đã tốn hàng triệu triệu người hay nước Việt Nam. Bởi vậy không phải nhờ một bà Do Thái già ở tầng bảy không thang máy đã từng khổ sở quá độ để còn được ngó ngàng mà người ta được nâng lên hạng nhất, còn lâu nhé. Con người ấy, cần phải có hàng triệu triệu họ mới cảm thấy quan tâm và ta không thể giận họ vì càng nhỏ thì càng ít được cân đo đong đếm thôi…

Tôi cuộn tròn trên ghế bành và phán như một ông hoàng và điều kỳ khôi nhất là họ nghe tôi như chưa bao giờ được nghe chuyện tương tự. Nhưng chính bác sĩ Ramon mới là người khiến tôi thao thao vì cô nàng thì tôi có cảm giác cô không muốn nghe, đôi lúc cô còn làm động tác như muốn bịt tai lại. Điều đó làm tôi hơi buồn cười vì dầu gì ta cũng buộc phải sống.

Bác sĩ Ramon hỏi tôi định ám chỉ điều gì khi nói về cơn đói và tôi bảo anh ta đấy là khi người ta đói người đói của. Rồi anh muốn biết chúng tôi sống bằng cách nào kể từ ngày các cô gái điếm không còn cho bọn nhóc đến ở trọ nữa, nhưng đến đấy tôi trấn an anh ta ngay, tôi bảo lỗ đít là chỗ thiêng liêng nhất ở đàn ông, madame Rosa đã giải thích điều đó cho tôi từ lúc tôi còn chưa biết nó dùng cho việc gì. Tôi không tự vận động bằng lỗ đít, anh ta có thể yên chí. Chúng tôi có một bà bạn, bà Lola, tự vận động bằng cách giả trang ở công viên Boulogne và bà giúp chúng tôi không biết đâu mà kể. Nếu tất cả mọi người đều như bà thì thế giới đã khác hẳn và bất hạnh đã ít hơn nhiều. Bà từng vô địch đấm bốc ở Sénégal rồi mới thành người giả trang và bà kiếm đủ tiền để trang trải cho một gia đình nếu không bị tự nhiên phản đối.

Theo cách họ nghe tôi, tôi thấy rõ họ không quen sống và tôi kể mình đã làm mô ca ở phố Blanche như thế nào để kiếm chút đỉnh tiêu vặt. Bây giờ tôi vẫn còn cố gắng nói ma cô chứ không phải mô ca như khi còn là nhóc con, nhưng tôi bị quen thói mất rồi. Thỉnh thoảng bác sĩ Ramon nói điều gì đó mang tầm chính trị với cô bạn mình nhưng tôi không hiểu rõ lắm vì chính trị không dành cho trẻ con.

Tôi không biết mình còn điều gì chưa kể với họ và tôi muốn nói tràng giang đại hải, còn vô khối những điều tôi muốn tống khứ ra ngoài cho xong. Nhưng tôi bị nghẹn và còn bắt đầu thấy anh hề xanh lục làm hiệu với tôi như mọi bận những lúc tôi lim dim, và tôi e họ cũng nhận ra và manh nha có ý nghĩ rằng tôi bị ẩm ương hay làm sao. Tôi không cất nổi nên lời nữa và họ thấy rõ tôi bị nghẹn nên bảo tôi có thể ngủ lại nhà họ. Nhưng tôi giải thích với họ mình phải trông madame Rosa đang chết đến đít đã rồi mới xem xét được. Họ lại đưa tôi một mẩu giấy mang tên và địa chỉ và cô nàng Nadine bảo sẽ đưa tôi về bằng ô tô và bác sĩ sẽ cùng đi để khám qua madame Rosa xem anh ta còn làm được gì không. Tôi thì tôi không thấy người ta còn làm được gì sau tất cả những thứ người ta đã làm với Madame, nhưng tôi đồng ý về bằng ô tô. Chỉ có điều đã xảy ra một chuyện buồn cười chết thôi.

Chúng tôi sắp sửa đi thì có người bấm chuông liên hồi năm lần và khi madame Nadine mở cửa, tôi thấy hai thằng nhóc mà tôi biết và rõ là chúng đang ở nhà mình, còn nói gì được nữa. Đó là mấy nhóc con của cô nàng đi học về hoặc đại khái thế. Chúng tóc vàng và ăn mặc như ta đang nằm mộng, với những bộ quần áo xa hoa, loại quần áo mà người ta không tài nào thó được vì không được bày trên sạp bên ngoài mà ở mãi tít bên trong và cần phải đi qua các cô bán hàng mới tới nơi. Chúng lập tức nhìn tôi như thể tôi là cục phân. Tôi ăn mặc thật thảm hại, tôi cảm thấy ngay. Mũ cát két phía sau lúc nào cũng dựng đứng vì tóc tôi rậm quá và quần thì lụng thụng tận gót. Khi xoáy trộm quần áo người ta làm gì có thời gian ướm xem rộng hay chật, người ta chả vội thoắng lên thì thôi, ừ thì bọn chúng không thốt ra một lời, nhưng chúng tôi rõ không từ cùng một khu phố chui ra.

Tôi chưa bao giờ trông thấy nhóc con nào tóc vàng như hai thằng cu đó. Và tôi thề với các bạn là bọn chúng chưa được dùng mấy, chúng còn mới tinh tươm. Quả thực chúng chả có điểm chung nào.

- Lại đây, mẹ giới thiệu với các con Mohammed bạn của nhà mình, mẹ chúng nói.

Đáng ra cô ta không nên nói Mohammed mà phải nói Momo. Mohammed ở Pháp, nó gợi ra cái lỗ đít Ả-rập và khi người ta nói thế với tôi, tôi bực lắm. Tôi chả hổ thẹn vì làm người Ả-rập, ngược lại là đằng khác, nhưng Mohammed ở Pháp nghe cứ như một anh quét rác hay dân ăn no vác nặng. Nó không cùng nghĩa với người Algérie. Với lại Mohammed nghe cứ đần đần. Giống như khi ta nói Jésus-Christ ở Pháp ấy, nó làm tất cả mọi người phì cười.

Hai thằng nhóc ngay lập tức kiếm chuyện với tôi. Thằng nhỏ hơn, khoảng sáu bảy tuổi, vì thằng kia chắc phải lên mười, nhìn tôi cứ như tôi từ cung trăng rớt xuống, rồi nó nói:

- Sao anh ấy lại ăn mặc như vậy?

Tôi không ở đó để bị nhục mạ. Tôi biết mình không ở nhà mình. Thằng kia săm soi tôi kỹ hơn rồi hỏi tiếp:

- Anh là người Ả-rập à?

Khốn nạn, tôi không để bị ai đối xử như người Ả-rập. Mới cả, gì chứ, sao phải xoáy vào đó, tôi chả tị hiềm hay gì nhưng chỗ đó không dành cho tôi, đã có người chiếm mất nó rồi, tôi không còn gì để nói nữa. Bị cái gì đó chặn ngang họng, tôi nuốt ực rồi lao ra ngoài và cuốn xéo.

Chúng tôi không cùng một khu phố mà ra, thật.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của romain gary