KHI TÔI RA NGOÀI, trời vừa đứng bóng, tôi dừng lại trên vỉa hè và khi người ta hỏi tôi madame Rosa thế nào, tôi đáp Madame đã về nhà mình ở Israel, người nhà đã đến đón Madame về, ở đó Madame có tiện nghi hiện đại và sẽ chết chóng vánh hơn nhiều so với ở đây chỗ không phải là cuộc sống dành cho Madame. Có thể Madame sẽ sống thêm một thời gian nữa và sẽ đón tôi về vì tôi có quyền, người Ả-rập cũng có quyền đó. Tất cả mọi người hoan hỉ vì bà Do Thái đã tìm thấy sự bình an. Tôi đến quán cà phê ông Driss và được chiêu đãi miễn phí và tôi ngồi xuống trước mặt ông Hamil đang ở đấy, bên cửa sổ, trong chiếc burnous đẹp pha ghi và trắng. Ông không nhìn thấy gì nữa như tôi nói với các bạn rồi, nhưng khi tôi nói tên tôi ba lần ông nhớ lại ngay.
- À, bé Mohammed, đúng rồi, đúng rồi, ta nhớ mà… Ta biết nó rõ mà… Cậu bé thế nào rồi?
- Cháu đây mà, ông Hamil.
- Thế à, thế à, tha lỗi cho ta, ta không còn đôi mắt của ta nữa…
- Ông khỏe không, ông Hamil?
- Hôm qua ta đã ăn một bữa couscous ngon và trưa nay ta sẽ có cơm với canh. Tối nay, ta không biết ta sẽ có gì để ăn, ta rất tò mò muốn biết.
Ông vẫn để tay trên Cuốn sách của ông Victor Hugo và ông nhìn ra xa, mãi tít bên kia, như muốn dò tìm thứ sẽ ăn tối nay.
- Ông Hamil, ta có sống được khi không có ai để mà yêu thương không?
- Ta rất yêu món couscous, Victor bé nhỏ của ta ạ, nhưng không phải ngày nào cũng thế.
- Ông không nghe thấy cháu nói rồi, ông Hamil. Ông đã bảo khi cháu còn bé là ta không thể sống mà không có tình yêu.
Khuôn mặt ông bừng rạng từ bên trong.
- Đúng rồi, đúng rồi, đúng vậy, ta đã yêu một người khi ta còn trẻ, ta cũng thế. Đúng rồi, cháu nói đúng, bé…
- Mohammed. Không phải Victor.
- Đúng, bé Mohammed của ta. Khi ta còn trẻ, ta đã yêu ai đó. Ta đã yêu một người phụ nữ. Nàng tên là…
Ông im bặt và tỏ vẻ kinh ngạc.
- Ta không nhớ nữa.
Tôi đứng dậy và quay lại tầng hầm. Madame Rosa lại rơi vào trạng thái phì nộn. À vâng, trì độn, xin cảm ơn, lần sau tôi sẽ nhớ. Tôi tự dưng lớn hơn bốn tuổi liền, đâu có như trở bàn tay. Một ngày nào đó chắc chắn tôi cũng sẽ ăn nên đọi nói nên lời như ai, vì vốn dĩ phải thế. Tôi thấy không được ổn và đau rần gần như khắp người. Tôi lại giơ chân dung ông Hitler ra trước mặt Madame nhưng vô tác dụng. Tôi nghĩ Madame có thể sống như vậy hàng năm nữa và không muốn làm thế với Madame, nhưng tôi không đủ dũng khí phá thai cho Madame. Trong bóng tối mà trông Madame vẫn kém tươi tắn và tôi châm hết các ngọn nến có thể châm để có bạn đồng hành. Tôi lấy đồ trang điểm của Madame và tô môi đánh má vẽ lông mày Madame như Madame vẫn thích. Tôi tô màu xanh và trắng lên lông mi Madame và dán những ngôi sao nhỏ bên trên như Madame thường tự làm. Tôi cố dán lông mi giả cho Madame nhưng nó không ở yên tại đó được. Tôi thấy rõ Madame đã ngưng thở nhưng thây kệ, tôi vẫn thương Madame kể cả không thở. Tôi nằm xuống cạnh Madame trên tấm nệm cùng Arthur và tôi cố sức cảm thấy đau đớn hơn để chết hẳn. Khi xung quanh tôi tắt lịm tôi lại thắp nến, thắp nữa, thắp mãi. Nó tắt đi tắt lại như thế nhiều lần. Rồi có anh hề màu xanh lơ đến thăm tôi bất chấp bốn tuổi mà tôi lớn lên và anh choàng tay qua vai tôi. Tôi đau rần khắp người và anh lùn vàng cũng đến và tôi thây kệ bốn năm tuổi tôi mới kiếm được, tôi mặc xác. Thỉnh thoảng tôi đứng dậy và đến chĩa tấm chân dung ông Hitler ra trước mắt madame Rosa nhưng nó không động chạm gì đến Madame, Madame không còn ở cùng chúng ta nữa. Tôi ôm hôn Madame mấy lần mà cũng chẳng ăn thua. Mặt Madame lạnh ngắt. Madame thật đẹp với chiếc áo kimono nghệ sĩ, bộ tóc giả hung đỏ và tất cả sự tô điểm mà tôi đã phóng tác trên mặt Madame. Tôi trang điểm lại cho Madame mỗi chỗ một ít vì lần nào tôi tỉnh dậy chỗ nào chỗ nấy cũng cứ tím tái thêm. Tôi ngủ trên tấm nệm cạnh Madame và tôi sợ ra ngoài vì không có ai. Nhưng dẫu sao tôi cũng lên nhà bà Lola vì bà là một người khác biệt. Bà không ở nhà, lúc đó không đúng giờ bà có nhà. Tôi sợ để madame Rosa lại một mình, Madame có thể tỉnh lại và tưởng mình đã chết khi thấy khắp nơi tối thui. Tôi lại xuống tầng hầm và thắp một ngọn nến nhưng không khui lên sáng quá vì Madame chắc sẽ không vui khi bị nhìn thấy trong tình trạng của mình. Tôi lại phải trang điểm cho Madame với rất nhiều màu đỏ và những màu chói lọi để Madame trông bớt rõ hơn. Tôi lại nằm ngủ bên cạnh Madame và lại leo lên nhà bà Lola người một mình một phách. Bà đang cạo râu trên nền nhạc và tráng trứng ốp la thơm điếc mũi. Bà ở trần nửa người và cẩn thận kỳ cọ khắp nơi để tẩy dấu vết của công việc và khi bà nồng nỗng cùng con dao và bọt cạo râu trông bà thật chẳng ra giống gì trên đời và điều đó làm tôi thấy dễ chịu. Khi mở cửa cho tôi, bà không cất nổi nên lời, chắc tôi thay đổi quá chừng từ bốn năm trời nay.
- Chúa tôi, Momo! Có chuyện gì thế, cháu ốm à?
- Cháu muốn nói lời từ biệt bà thay madame Rosa.
- Họ đưa bà ấy đi viện rồi à?
Tôi ngồi xuống vì đuối hoàn toàn. Để tuyệt thực tôi nhịn ăn không biết từ bao giờ nữa. Tôi thì quy luật của tự nhiên tôi chả nhổ toẹt vào. Tôi còn không muốn đếm xỉa đến chúng.
- Không ạ, không đến bệnh viện. Madame Rosa đang ở trong tổ Do Thái của bà.
Đáng lẽ tôi không được nói thế, nhưng tôi thấy ngay là bà Lola không biết nó ở đâu.
- Cái gì cơ?
- Bà đi Israel rồi.
Bà Lola không lường được điều đó đến độ há hốc miệng giữa đống bọt.
- Nhưng bà ấy chưa bao giờ nói với bà là sẽ đi!
- Họ đã đi máy bay đến đón bà.
- Ai cơ?
- Họ hàng. Bà có đầy họ hàng ở đó. Họ đã đến đón bà bằng máy bay với hẳn một cái ô tô dành cho bà. Một chiếc Jaguar.
- Bà ấy để cháu lại một mình à?
- Cháu cũng sẽ đi, bà sẽ đón cháu.
Bà Lola lại nhìn tôi và bà sờ trán tôi.
- Nhưng cháu đang bị sốt này, Momo!
- Không, sẽ ổn thôi ạ.
- Nào, lại đây ăn cùng với ta, như thế sẽ tốt cho cháu.
- Không ạ, cháu cám ơn bà, cháu không ăn nữa.
- Cháu không ăn nữa là sao? Cháu nói cái gì thế?
- Cháu ấy à luật lệ của tự nhiên cháu không thèm đếm xỉa, bà Lola ạ.
Bà bật cười.
- Ta cũng vậy.
- Cháu ấy à luật lệ tự nhiên cháu cóc thèm, bà Lola ạ. Cháu phỉ nhổ vào chúng. Luật lệ của tự nhiên, chúng là những thứ tởm lợm đến mức đáng lẽ còn không được phép ấy.
Tôi đứng dậy. Bà có một ti to hơn cái kia vì bà không tự nhiên. Tôi yêu bà quá chừng, bà Lola.
Bà nở một nụ cười tươi với tôi.
- Cháu không muốn đến sống với ta trong khi chờ đợi sao?
- Không ạ, bà Lola, cháu cám ơn bà.
Bà đến quỳ xuống cạnh tôi và đỡ lấy cằm tôi. Tay bà có những hình xăm.
- Cháu có thể ở lại đây. Ta sẽ chăm lo cho cháu.
- Không ạ, cháu cám ơn bà, bà Lola, cháu có người khác rồi.
Bà thở dài rồi đứng dậy và đi ra lục túi.
- Này, cháu cầm lấy.
Bà tuồn cho tôi ba trăm quan.
Tôi đi tu nước ở vòi vì tôi có một cơn khát sa hoàng.
Tôi lại xuống tầng hầm và giam mình cùng madame Rosa trong tổ Do Thái của Madame. Nhưng tôi không trụ nổi. Tôi đã đổ lên người Madame tất cả chỗ nước hoa còn lại nhưng thật không thể được. Tôi lại ra ngoài và đến phố Coulé mua màu vẽ mà mấy chai nước hoa ở cửa hàng nước hoa nức tiếng của ông Jacques người quan hệ tình dục khác giới và liên tục chèo kéo tôi. Tôi không muốn ăn gì để trừng phạt cả lũ bọn họ nhưng thậm chí còn chẳng đáng nói với họ một lời nên tôi đã nốc cả đống xúc xích trong một quán bia. Khi tôi quay về, madame Rosa càng phát mùi mạnh hơn do quy luật tự nhiên và tôi đã trút lên người Madame một chai nước hoa Samba, loại Madame mê nhất. Sau đó tôi vẽ mặt Madame bằng tất cả số màu vẽ đã mua để Madame bớt lộ hơn. Mắt Madame vẫn tròn xoe nhưng trông đờ ghê hơn nhờ màu đỏ, xanh lá cây, vàng và xanh lơ viền xung quanh vì Madame chẳng còn gì là tự nhiên nữa. Sau đó tôi thắp bảy ngọn nến theo đúng tập tục của người Do Thái và tôi ngả mình xuống tấm nệm cạnh Madame. Không phải tôi đã ở cạnh xác mẹ nuôi tôi ba tuần vì madame Rosa không phải là mẹ nuôi tôi. Không phải thế và tôi cũng không thể trụ nổi vì không còn nước hoa nữa. Tôi ra ngoài bốn lần để mua nước hoa bằng tiền bà Lola cho và cũng xoáy trộm thêm ngần ấy. Tôi đổ hết lên người Madame và vẽ đi vẽ lại khuôn mặt Madame để nhẹm đi quy luật tự nhiên nhưng Madame bị băng hoại khủng khiếp khắp nơi vì làm gì có tồn tại lòng thương cảm. Khi họ phá cửa để xem cái ấy từ đâu chui ra và khi nhìn thấy tôi nằm bên cạnh họ bắt đầu kêu lên cứu với khiếp quá nhưng trước đó thì họ không nghĩ đến việc gào thét bởi cuộc sống có mùi vị gì đâu. Họ chuyển tôi ra xe cấp cứu và ở đó họ tìm thấy trong túi tôi mẩu giấy có tên tuổi địa chỉ. Họ đã gọi cho các bạn vì các bạn có điện thoại. Họ tưởng các bạn có quan hệ gì đó với tôi. Tất cả các bạn đã đến và đón tôi về nhà mình ở thôn quê như thế, mà chẳng cần tôi phải có nghĩa vụ ràng buộc nào. Tôi nghĩ ông Hamil có lý khi ông còn cả cái đầu, rằng người ta không thể sống mà không có ai để yêu thương, nhưng tôi chưa hứa hẹn gì với các bạn cả, phải xem đã. Tôi thì tôi đã thương madame Rosa và tôi sẽ tiếp tục tơ tưởng đến Madame. Nhưng tôi sẵn lòng ở lại nhà các bạn một thời gian vì bọn trẻ nhà các bạn yêu cầu. Chính madame Nadine đã chỉ cho tôi thấy người ta làm thế giới lùi lại như thế nào, tôi rất quan tâm và mong mỏi điều đó bằng cả trái tim. Bác sĩ Ramon còn đi tìm ô Arthur về cho tôi, tôi như ngồi trên đống lửa vì giá trị tình cảm của cậu làm chẳng ai đoái hoài đến cậu, vậy nên cần phải có lòng.