Thời gian quay ngược về hai canh giờ trước đó.
Huyền Trang lẳng lặng ngồi trong mật thất, bình thản nhìn Lục La, hỏi: “Lục La tiểu thư, tiểu thư để bần tăng đi hay là giữ lại?”
Ba La Diệp đứng bên cạnh, tay nắm đoản đao, lạnh lùng nhìn Lục La. Không thèm để ý đến hắn, Lục La thất thần nhìn về một nơi vô định, lẩm bẩm nói: “Nếu giữ, ta có thể giữ được tâm của chàng không?”
“Bần tăng từ khi vào Phật môn đã hiến dâng thiền tâm cho đại đạo của Phật!” Huyền Trang nói nhỏ.
“Nếu đi, tâm của chàng cũng sẽ đi theo đúng không?”
Huyền Trang không đáp, nhỏ giọng niệm Phật.
Lục La cười thê lương: “Thân phụ quan tâm đến danh tiếng để lại cho hậu thế, Pháp Nhã quan tâm đến chính sự quốc gia, chàng quan tâm đến Như Lai đại đạo, nhưng ta chỉ quan tâm Huyền Trang ca ca đi hay ở, chàng có ở lại thế tục hồng trần này cùng ta đến lúc đầu bạc răng long hay không? Ta là nữ nhi, không có những mục tiêu theo đuổi cao cả, chỉ cầu có như thế. Giống như kế phụ chỉ quan tâm đến mẫu thân ta, mẫu thân ta chỉ quan tâm thân phụ ta, ta và họ là những người giống nhau. Nhưng ta và chàng, Huyền Trang ca ca, lại là người của hai thế giới. Ta yêu chàng, yêu người của một thế giới khác, chàng nói đi, ta nên làm thế nào?”
“A Di Đà Phật, Lục La tiểu thư…” Huyền Trang muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên nói ra sao, đành phải cười khổ một tiếng, niệm một câu phật hiệu, nhận lại là sự trầm mặc vô cùng vô tận.
“Huyền Trang ca ca, từ nhỏ ta đã mất thân phụ, mặc dù bây giờ biết ông ấy còn sống, nhưng trong những năm tháng qua ông ấy không hề cho ta chút tình cảm thương yêu nào. Chàng biết sau khi ông ấy chết, ta và mẫu thân gặp phải cảnh khốn cùng thế nào không?” Lục La hồi tưởng lại: “Mẫu thân ta là một nữ tử phong trần, sau khi thân phụ lấy bà ấy, gia tộc họ Thôi liền đoạn tuyệt quan hệ với ông. Sau khi thân phụ chết, hai mẹ con ta không có nơi dựa dẫm, chỉ có ba mươi mẫu ruộng do thân phụ để lại, nhưng hai mẹ con không biết làm ruộng, cho thuê thu tô còn chưa đủ ăn cháo cầm hơi, lúc đó chàng biết trong lòng ta sợ hãi đến mức nào không? Ta mặc dù sống giữa nhân gian nhưng lại giống như lẻ loi một mình, toàn thân trơ trụi đứng trên đồng hoang. Lúc đó ta đã sắp mười tuổi, mẹ nói với ta, lối thoát duy nhất của người phụ nữ chính là lấy được một người yêu mình, cùng đối mặt với hết thảy khốn khó, hết thảy cực khổ trong cuộc đời. Ta cũng tưởng tượng sau này sẽ yêu một người như thế. Ta không biết người đó là ai, nhưng ta biết người đó nhất định sẽ mang tới cho ta sự bình yên và ấm áp, làm cho ta không còn sợ hãi thế giới này nữa…”
Lục La lẩm bẩm nói, Huyền Trang và Ba La Diệp lắng tai nghe, trong mắt chỉ toàn là xót thương. Hai người không ngờ tiểu nữ tử này lại có thân thế đáng thương, nội tâm đau khổ như vậy.
“Huyền Trang ca ca, chàng có thấy ta độc ác không? Ta đã mưu sát chàng ba lần, có thể trong lòng chàng cảm thấy ta là người máu lạnh, vô tình, như một ma nữ, Ba La Diệp vẫn thường gọi ta là tiểu ma nữ. Nhưng chàng biết vì sao ta phải lấy mạng chàng không? Đó là bởi vì khuôn mặt chàng khiến ta sợ hãi, vừa nhìn thấy chàng ta liền nhớ tới buổi tối đáng sợ mà gã tăng nhân yêu dị đó đến nhà, cướp đi tính mạng của thân phụ ta. Chỉ có giết chàng, ta mới cảm thấy yên lòng. Tại sao ta lại yêu chàng chứ?” Trên mặt nàng mang nét cười, dường như đang đắm chìm vào hồi ức ngọt ngào nào đó.
“Còn nhớ đêm đó, sau khi ta giết Không Thừa, tinh thần hoảng hốt mơ hồ, nửa đêm bị sốt cao, chàng ngồi bên giường của ta giảng kinh Phật không? Khi đó ta mới dám nhìn chàng từ khoảng cách gần, phát hiện chàng không phải người khiến ta sợ hãi đó, ngược lại, giọng nói của chàng làm ta bình tĩnh, làm ta si mê. Dường như gặp phải bất cứ điều gì, chàng đều không tức giận, không căng thẳng, không sợ hãi. Bất cứ chuyện gì xảy ra, chàng đều có thể nhìn thấu hết thảy, lại không dương dương tự đắc, không cố ý nói ra làm người khác mất thể diện. Huyền Trang ca ca, chàng biết không, cả cuộc đời này ta đã luôn chờ chàng…”
Huyền Trang và Ba La Diệp nhìn nhau một cái, vội vàng ho một tiếng ngắt lời nàng: “Lục La tiểu thư, bần tăng đa tạ ân huệ của tiểu thư, nhưng đối với bần tăng mà nói, ái tình trên đời đều không thể lọt vào mắt, càng không thể để lại một hạt bụi nào trong lòng. Nếu tiểu thư đáp ứng, bây giờ bần tăng phải đi ngay.”
Cuối cùng dòng nước mắt tràn ra trên gương mặt Lục La, nàng nghẹn ngào khóc không thành tiếng. Trước khi đi, Pháp Nhã cố ý đặt chiếc cung sừng trâu ở bên cạnh nàng, chỉ cần đưa tay ra là lấy được, nhưng Lục La lại không hề nhìn nó.
“Nếu tiểu thư phải giết bần tăng, chỉ việc cho bần tăng một mũi tên vào lưng.” Huyền Trang cười khổ: “Giết bần tăng là để cứu thân phụ tiểu thư, bần tăng không hề trách tiểu thư.”
Ba La Diệp kéo ngài một cái rất mạnh, hai người sánh vai đi đến địa đạo.
Lục La phía sau nghẹn ngào nói: “Phải đi thì chàng cứ đi! Chẳng lẽ chàng thật sự cho rằng ta có thể nhẫn tâm giết chàng hay sao?”
Huyền Trang hơi khựng lại, lập tức bị Ba La Diệp kéo ra ngoài. Lục La nhìn bóng dáng hai người biến mất, nằm gục xuống khóc thất thanh.
Không biết nàng khóc bao lâu, đột nhiên một âm thanh già nua vang lên: “Xem ra người không hiểu tiểu thư nhất lại chính là thân phụ của tiểu thư!”
Lục La ngẩng đầu lên, thấy Pháp Nhã đứng bên cạnh mình với vẻ mặt xót thương. Lục La gạt nước mắt, lạnh lùng hỏi: “Ý gì?”
“Trên đời này, không phải tất cả mọi người đều sẵn sàng đánh đổi hạnh phúc trước mắt vì mục tiêu cao xa.” Pháp Nhã nói: “Rất không may, sai lầm của thân phụ tiểu thư nằm ở chỗ hắn coi tiểu thư là người giống như hắn. Kỳ thực lão nạp biết trước là tiểu thư sẽ không nhẫn tâm giết Huyền Trang, bởi Huyền Trang là một người sức hấp dẫn rất lớn, bất kể đối với tiểu thư hay đối với lão nạp đều là như thế.”
“Thế thì vì sao ngươi còn bắt ta giết Huyền Trang?” Lục La vặn hỏi.
Pháp Nhã cười khổ: “Thân phụ của tiểu thư quá mức ngang bướng, hắn cho rằng Huyền Trang lừa tiểu thư nên nhất quyết đòi giết Huyền Trang. Nhưng lão nạp được người khác nhờ vả, lại nhất định phải giữ được tính mạng Huyền Trang. Thế nên ta và hắn đánh cuộc, để tiểu thư quyết định, giết hay không giết Huyền Trang là do tiểu thư, lão nạp sẽ không can thiệp một chút nào.”
“Ông ấy quả nhiên không hiểu ta…” Lục La cười buồn bã, nói: “Dẫn ta đi gặp ông ấy! Ta đã… rất nhiều năm không gặp ông ấy rồi.”
“Thân phụ tiểu thư…” Pháp Nhã do dự, một hồi lâu mới nói: “Lúc này thân phụ tiểu thư đang ở giây phút quan trọng nhất trong cuộc đời. Nếu thành, mọi sự suôn sẻ. Nếu bại, tất cả cùng kết thúc. Cũng được…”
Trong mắt lão hòa thượng phát ra ánh sáng lấp lánh: “Lão nạp sẽ để tiểu thư tận mắt chứng kiến thần tích vĩ đại nhất trên đời! Chứng kiến kế hoạch vĩ đại nhất từ xưa đến nay!”
Lúc này trong lồng ngực Pháp Nhã tràn ngập lửa nóng, cảm thấy toàn thân đều đang cháy hừng hực. Ông tu thiền năm mươi năm, trái tim sớm đã như cây khô đá rắn, nhưng lúc này đây, mắt thấy đại kế cả đời sắp thành công, tâm trạng cũng cực kỳ phấn khởi, có lòng muốn khoe khoang, muốn dẫn Lục La tới chứng kiến cảnh tượng trên trời dưới đất đều chưa từng có này.
Pháp Nhã lập tức dẫn Lục La rời khỏi mật thất, đi vào một địa đạo. Theo bậc thang trong địa đạo đi lên mấy trăm trượng có một chiếc lồng ngồi bằng sắt, trên đỉnh lồng có dây thừng rất to. Pháp Nhã ngồi vào, ra hiệu cho Lục La cũng đi vào, sau đó đóng cửa lại. Pháp Nhã rung lục lạc, dây thừng lập tức căng ra, chiếc lồng ngồi chậm rãi chạy lên. Phía trên chiếc lồng là một đường hầm ăn thẳng xuống giống như một cái giếng. Thành lồng ma sát với vách đá phát ra tiếng ken két chói tai, Lục La không khỏi bịt tai lại.
Chạy lên suốt nửa canh giờ, chiếc lồng ngồi mới lên đến miệng giếng, nơi này lại là lưng chừng một ngọn núi. Xung quanh gió lạnh thê lương, mây mù lượn lờ, không có cỏ cây, khắp nơi đều là đá tảng xám đen nhỏ nước. Bên cạnh còn có bốn gã quỷ sai tay cầm đao dài, đeo mặt nạ dữ tợn.
Vừa nhìn đã biết đám quỷ sai này tinh nhuệ hơn đám trông coi mật thất dưới đất rất nhiều, tất cả đều có ánh mắt lạnh lẽo, cực kỳ sắc bén, thấy Pháp Nhã đến thì khom người thi lễ, nhưng vẫn nhìn chằm chằm Lục La một hồi lâu.
“Đây là nơi nào?” Lục La kinh ngạc. Nơi này quá mức kỳ dị.
“Giới âm ti, Âm Sơn!” Pháp Nhã cười nói.
“Gì cơ?” Lục La há hốc mồm.
Pháp Nhã nhìn nàng đầy thâm ý: “Bây giờ tiểu thư đã rời khỏi trần giới rồi, nơi này là trọng địa âm ti, bốn người này chính là quỷ sai dưới âm ti.”
Lục La ngơ ngác, cảm thấy như mình đang nằm mơ. Nàng cắn lưỡi một cái thật mạnh, lập tức sợ hãi trợn mắt, đầu lưỡi lại không đau chút nào! Nàng vẫn không cam lòng, lại véo tay mình một cái, sau đó thực sự hoảng sợ, cánh tay cũng không đau đớn gì!
Pháp Nhã cười ha hả: “Tiểu thư đừng kinh ngạc. Tiểu thư thử sờ người mình xem có nhiệt độ hay không?”
Vừa rồi Lục La véo tay mình nhưng không chú ý đến nhiệt độ cơ thể, bây giờ lại đưa tay sờ sờ, vẻ mặt lập tức chuyển sắc, không ngờ cả người nàng lại lạnh buốt.
Pháp Nhã cười nói: “Lão nạp nói mà sao tiểu thư không tin? Người sống đến giới âm ti, tự nhiên chỉ là hồn phách mà thôi. Thân thể tiểu thư còn đang ở trong mật thất đó. Được rồi, theo lão nạp lên đỉnh núi xem đi!”
Lục La đờ đẫn theo Pháp Nhã leo bậc thang lên phía trên. Bậc thang vừa dốc vừa quanh co, lão hòa thượng tuổi đã cao nhưng chân tay còn rất tốt, đi lại vẫn rất nhanh, bỏ Lục La rơi lại rất xa phía sau. Đến lúc này Lục La vẫn mơ mơ màng màng như trong mộng ảo, đi nửa canh giờ mới lên đến đỉnh núi, lập tức mở to mắt kinh ngạc. Cảnh tượng trước mắt làm nàng run lên, không ngờ nơi này lại là một ngọn núi hình vòng tròn!
Bao bọc xung quanh là những mô núi đá cao vút, ở chính giữa là một hang trời to lớn. Trên vách đá xung quanh hang trời có từng vòng từng vòng bậc thang chạy quanh xuống dưới đáy hang. Trên núi mặc dù tối tăm nhưng dưới hang lại có ngọn lửa bốc lên, cả không gian đều như đang cháy.
Chính giữa hang trời có một chiếc đĩa to lớn xoay tròn. Đĩa tròn do hàng trăm dây xích tạo thành, những dây xích này chuyển động ngược chiều nhau, bên trên trói vô số người. Những người này bị vòng sắt khóa chặt chân tay, miệng bị bốn cây sắt banh ra, lưỡi bị móc bằng móc sắt, đầu bên kia móc sắt cố định trên một dây xích khác. Hai dây xích chuyển động ngược chiều, phụt một tiếng vang lên, cả cái lưỡi bị kéo ra ngoài, máu tươi phun tung tóe, những người đó đau đến mức toàn thân run rẩy, kêu gào thảm thiết. Trên chiếc đĩa tròn này có hàng trăm hàng ngàn người kêu rên thảm thiết thê lương như vậy, âm thanh như sấm sét chấn động lòng người.
Lục La chưa từng nhìn thấy hình ảnh đáng sợ như vậy bao giờ, kinh hãi ngã bệt xuống đất.
Pháp Nhã nhìn dáng vẻ sợ hãi của nàng, cười nói: “Nhìn thấy chưa? Trước mắt tiểu thư chính là mười tám tầng ngục Nê Lê trong giới âm ti! Người ở trên dương gian bất kể thiện ác khi chết đi đều bị phán xét dưới âm ti, những người tội ác tày trời sẽ bị đày vào mười tám ngục Nê Lê chịu hành hạ. Tầng trên cùng này tên là Ngục Rút Lưỡi.”
“Mười tám… ngục Nê Lê…” Lục La lẩm bẩm: “Chuyện này… thì có quan hệ gì với phụ thân ta?”
“Chẳng lẽ tiểu thư chưa nghe nói, thân phụ tiểu thư sau khi chết đến giới âm ti đảm nhiệm chức phán quan ngục Nê Lê hay sao?” Pháp Nhã mỉm cười nhìn nàng.
Lục La mơ hồ: “Lão hòa thượng, truyền thuyết này đương nhiên ta biết, trên núi Hoắc còn có miếu thờ thân phụ ta, làm sao có thể không biết chứ? Nhưng… Nhưng chẳng phải ngươi nói thân phụ ta vẫn còn sống hay sao? Tại sao lại đến giới âm ti làm phán quan?”
Pháp Nhã mỉm cười: “Lão nạp hỏi tiểu thư, giới hạn sống và chết ở nơi nào?”
Lục La trợn mắt: “Đây là kiến thức cơ bản, người không còn hô hấp, không còn tính mạng là người chết, vẫn còn hô hấp, vẫn còn mạch đập là người sống.”
“Không đúng!” Lão hòa thượng lắc đầu: “Ta hỏi tiểu thư, một người mất liên lạc với tiểu thư vài chục năm, người đó không hề xuất hiện trong cuộc sống của tiểu thư nữa, vậy thì đối với tiểu thư người đó còn sống hay đã chết?”
Lục La suy nghĩ một hồi, liền lắc đầu: “Ta không biết.”
“Thế là đúng rồi.” Lão hòa thượng cười xảo quyệt: “Thôi Giác ở dương thế, tiểu thư ngày ngày có thể nhìn thấy hắn, nghe thấy hắn nói chuyện, đối với tiểu thư đương nhiên là người sống. Hắn vào giới âm ti, không có liên hệ với nhân gian, đối với tiểu thư đương nhiên là chết rồi. Nhưng bây giờ tiểu thư đến giới âm ti nhìn thấy hắn một lần nữa, vậy thì hắn lại còn sống.”
Lục La ngẩn ra, lời này thoạt nghe dường như có lý, nhưng nghĩ kỹ thì lại rất vô lý. Còn vô lý ở chỗ nào thì nàng không thể nói ra được.
“Mười tám ngục Nê Lê trước mặt này chính là công trình vĩ đại nhất mà thân phụ tiểu thư từng xây dựng trong đời!” Pháp Nhã không nói về vấn đề đó nữa, chỉ ngục Nê Lê bên dưới: “Đây cũng là thành tựu vĩ đại nhất trong cuộc đời lão tăng! Năm Đại Nghiệp thứ mười, Tùy Dạng Đế lần thứ ba chinh phạt Cao Li thất bại, thiên hạ rối ren, loạn dân sôi sục, lão nạp biết thiên hạ nhà Tùy chắc chắn sẽ sụp đổ. Sau đó lão nạp đi khắp các nơi tìm người có thể thống nhất thiên hạ, kết thúc loạn thế này. Một năm sau, cuối cùng lão nạp tìm được Lý Uyên khi đó đang là phủ úy đạo Hà Đông. Lão nạp bắt đầu tính toán giúp Lý Uyên khởi binh cướp lấy thiên hạ, chấm dứt loạn thế. Quả nhiên ánh mắt của lão nạp không tồi, khởi binh hơn một năm liền thuận lợi công chiếm Trường An, lập nên Đại Đường. Tiểu thư nói xem, công lao của lão nạp có lớn hay không?”
Lục La suy nghĩ một lát, gật đầu: “Rất lớn. Phán đoán của ngươi chuẩn xác vô cùng, có thể tìm được thái thượng hoàng trong số rất nhiều phản vương, năng lực của ngươi có thể nói là quá khủng khiếp. Đối với Đại Đường, ngươi phải là công thần hạng nhất.”
“Sai rồi, sai rồi. Sai quá rồi!” Pháp Nhã liên tục lắc đầu, ngồi xuống một tảng đá tròn, vẫy tay bảo Lục La ngồi bên cạnh, nói: “Lão nạp sai rồi! Bao nhiêu năm nay có tiếng là mưu tăng, tính toán không gì không chuẩn xác, nhưng việc lớn nhất trong đời, lão nạp lại làm sai mất rồi. Đó chính là lựa chọn Lý Uyên!”
Lục La ngẩn ra: “Vì sao lại thế?”
“Bởi vì hắn họ Lý!” Pháp Nhã trầm giọng nói: “Hắn là người Thành Kỷ, Lũng Tây, tổ tiên là tộc Tiên Ti, từ đời tằng tổ Lý Hổ của hắn lại nhận tổ tiên là Lương Vũ Chiêu Vương Lý Cảo thời Tấn mạt. Trải qua thời kỳ Ngũ Hồ loạn Hoa, điều này rất khó khảo chứng, khi đó lão nạp cũng không để ý. Tuy nhiên vấn đề liền xuất hiện ở đây, sau khi lên ngôi, Lý Uyên lại nói mình là hậu duệ của Lý Nhĩ!”
“Lý Nhĩ?” Lục La không hiểu: “Lý Nhĩ nào?”
“Lão Tử[*]! Lão Đam!” Pháp Nhã hơi chán nản, im lặng một hồi lâu mới nói: “Lão nạp cũng không ngờ bọn chúng lại vô sỉ như thế, có điều vẫn có thể cảm thông được, thiên tử ra đời mây lành còn xuất hiện, gia thế lai lịch làm sao có thể không hiển hách? Có điều như vậy thì lão nạp lại gặp phiền phức! Công tích lớn nhất của lão nạp lại trở thành tội lớn không thể tha thứ!”
[*] 63 Lão Tử (老子) là một nhân vật nổi tiếng trong Triết học Trung Quốc. Lão Tử được coi là người viết Đạo đức kinh (道德經) - cuốn sách của Đạo giáo có ảnh hưởng lớn, và ông được công nhận là Khai tổ của Đạo giáo (Đạo tổ 道祖)
Lục La trợn mắt hỏi: “Tại sao lại như thế?”
Trong lòng nàng vô cùng sốt ruột, rõ ràng đang định nói về thân phụ mình, tại sao lão hòa thượng này lại cứ nói về chính ông ta? Nhưng cần moi được bí mật từ miệng lão hòa thượng này nên nàng không thể không nhẫn nại, đành phải cùng ông ta câu được câu chăng. May mà lão hòa thượng này ăn nói rất giỏi, mỗi câu chuyện đều rất hấp dẫn nàng, vì thế nàng mới không cảm thấy tẻ nhạt.
“Ha ha!” Pháp Nhã cười gượng: “Bởi vì Lý Nhĩ là thủy tổ của Đạo gia! Tổ tiên của Lý Uyên là thủy tổ Đạo gia, triều đình là hậu nhân làm sao có thể không tôn sùng Đạo giáo? Năm xưa lão nạp nhận ủy thác của Phật môn trong thiên hạ, phải tìm một quân vương mang phúc lợi cho muôn dân, kết thúc loạn thế cho thiên hạ này, Lý Uyên và Lý Thế Dân đều làm rất tốt, vấn đề duy nhất là lão nạp lại đẩy một hậu duệ của Đạo gia lên ngôi vị hoàng đế, tạo ra đối thủ mạnh mẽ nhất cho Phật gia, dẫn đến tai họa khó có thể lường được.”
Lục La có ngốc đến mấy thì lúc này cũng đã hiểu, lão hòa thượng được các chùa miếu của đạo Phật nhắc nhở, phải tìm một minh chủ chấm dứt loạn thế. Ông ta cũng xem như tài giỏi, cuối cùng không phụ sự mong đợi của mọi người, hơn nữa thuận lợi chấm dứt loạn thế, thành lập Đại Đường hiển hách. Vấn đề là người được nâng đỡ này lại tự nhận là hậu duệ của thủy tổ Đạo gia, tôn sùng Đạo gia. Phật gia xôi hỏng bỏng không đã đành, còn gặp phải một nguy cơ lớn vì đã nâng đối thủ cạnh tranh của mình lên một địa vị không thể lay chuyển, chỉ hơi bất cẩn là chính mình sẽ có tai ương ngập đầu.
Đối với Phật gia, tội lỗi này của Pháp Nhã quá lớn.
Lục La thương hại nhìn lão hòa thượng được xưng “tính hết vạn vật, không sai một li” này. Thấy mặt mũi ông ta nhăn nhó, nàng muốn cười nhưng lại không dám cười. Đúng là…
“Thế là lão nạp đành phải lập công chuộc tội.” Pháp Nhã nhìn thấy nụ cười bị kìm nén trên mặt nàng, cười khổ nói: “Trầm tư suy nghĩ nhiều năm, cuối cùng ta cũng nghĩ ra một kế hoạch lớn.”
“Kế hoạch gì?” Lục La tò mò, sai lầm lớn thế này mà vẫn còn có biện pháp cứu vãn hay sao? Lẽ nào ông ta còn có thể đuổi họ Lý xuống khỏi ngôi vua để thay đổi một người khác?
“Huyền Trang ca ca của tiểu thư chẳng phải vẫn một lòng tây du, đến dưới gốc cây bồ đề cầu lấy chân kinh của Phật hay sao? Nhưng lão nạp sớm đã cầu được một bộ chân kinh, đó là mười tám ngục Nê Lê trước mắt tiểu thư!” Pháp Nhã cười nói.
“Cái gì?” Lục La ngẩng đầu nhìn chiếc đĩa to lớn đang xoay tròn giữa hang trời, không hiểu gì cả.
“Phật gia có ‘Kinh Phật Thuyết Thập Bát Nê Lê’, miêu tả vô số hình ảnh đáng sợ của giới âm ti, nói người sống sau khi chết đều sẽ căn cứ thiện ác nghiệp khi còn sống để tiến hành phán xử. Người thiện nghiệp lớn vào ba đạo trên, người ác nghiệp lớn vào ba đạo dưới, còn phải chịu khổ sở vô cùng vô tận trong ngục Nê Lê. Những chuyện đáng sợ này khiến người thiện mất mật, kẻ ác kinh hồn. Đối với bách tính là thế, chẳng lẽ trong lòng đế vương nhân gian lại không kinh sợ hay sao?”
Lão hòa thượng khẽ mỉm cười, tiếp tục nói: “Vì vậy lão nạp liền thiết kế ngục Nê Lê và cả giới âm ti này, mời thiên tử Đại Đường đến đây một chuyến. Cho hắn đích thân trải qua nỗi khổ của địa ngục, thứ nhất là để hắn biết thần thông của Phật gia lớn thế nào, thứ hai cũng biết công giáo hóa muôn dân của Phật gia ta, thứ ba trong lòng hắn có sợ hãi, làm việc liền có kiêng kị, dù có nhận Lý Nhĩ làm tổ tiên cũng không dám chèn ép Phật gia ta quá mức. Cứ như thế, con người ngày càng kính Phật, vận mệnh của tất cả mọi tín đồ trên nhân gian đều bao phủ dưới ngục Nê Lê này, có thể giữ được Phật vận trăm ngàn năm không suy!”
Lục La hoàn toàn chấn động, lão hòa thượng này thật sự mưu trí, thông tuệ đến mức đáng sợ. Nàng không thể tưởng tượng, kế hoạch khổng lồ như vậy, nắm tất cả người thiên hạ trong tay như vậy lại do đầu óc của lão già gầy gò này nghĩ ra!
“Bây giờ mới nói đến thân phụ của tiểu thư.” Pháp Nhã cười nói: “Thân phụ tiểu thư là một người sùng Phật, nhưng lại tự phụ tài hoa, luôn muốn rạng danh trên nhân thế, muốn lập nên sự nghiệp oanh liệt. Tuy nhiên thế sự vô thường, sau đại thắng Hoắc Ấp, hắn vẫn bị bỏ mặc, chí lớn khó thành, thế nên bị lão nạp thuyết phục tham gia kế hoạch này, xây dựng chùa Hưng Đường và ngục Nê Lê. Lúc đó hao tổn quá nhiều tiền của, bị triều đình chú ý, lại vì công trình xây dựng trên mặt đất đã xong, cần hắn thường xuyên trông coi việc xây dựng công trình ngầm dưới đất, thế là hắn liền giả chết, nhiều năm nay vẫn trốn ở đây xây dựng ngục Nê Lê này.”
Lục La nghe vậy mới hiểu ngọn ngành chuyện thân phụ nàng giả chết, trong lòng nàng hết sức tức giận: “Để xây dựng công trình này, ông ấy vứt bỏ mẫu tử hai người bọn ta, để cho cô nhi quả phụ không nơi dựa dẫm? Ít nhất sau khi giả chết ông ấy cũng phải bí mật cho chúng ta biết sự thật, để hai người bọn ta không đến nỗi thê thảm như bây giờ chứ.”
“Hắn dám sao? Chuyện hắn làm chỉ sơ hở một chút lập tức bị hủy diệt cả gia tộc, hắn không để ý đến sống chết của chính mình, chẳng lẽ cũng không để ý đến sống chết của mẫu tử hai người sao?” Pháp Nhã cười lạnh: “Lão nạp có nói nữa thì tiểu thư cũng không tin. Tiểu thư xem ai đang ở trên bậc thang kia?”
Lục La cố nén tức giận, đưa mắt nhìn ra xa. Từ trên núi nhìn xuống, thấy lờ mờ hình dáng hai người trên bậc thang, mà không thấy rõ mặt. Nàng nhìn thấy một trong hai người mặc áo bào đen, thân hình, phong thái giống hệt thân phụ trong trí nhớ của nàng.
“Đó là phụ thân ta!” Lục La kêu lên.
“Không sai!” Lão hòa thượng cười: “Người đó chính là Thôi Giác, thân phụ của tiểu thư. Tiểu thư lại nhìn người bên cạnh xem.”
Lục La mở to mắt nhìn kỹ, người đàn ông còn lại ít tuổi hơn Thôi Giác, không thấy rõ khuôn mặt, có điều trên đầu đội mũ thông thiên, áo bào màu vàng trên người dệt đầy chỉ vàng lấp lánh trong ánh lửa.
Mặt Lục La dần dần tái đi. Trên đời này chỉ có một người dám mặc phục trang này: Thiên tử Đại Đường!
“Đó là… đương kim thiên tử!” Lục La nói, giọng run run.
Pháp Nhã gật đầu: “Chính là Lý Thế Dân. Bây giờ thân phụ của tiểu thư đang lấy thân phận phán quan âm ti cùng thiên tử tham quan mười tám ngục Nê Lê. Lý Thế Dân chỉ nghĩ là hồn phách của mình bị câu đến đây, giống hệt như tiểu thư vừa rồi.”
“Tại sao hoàng đế lại tin là thật?” Lúc này Lục La đã không tin mình thật sự đang ở âm giới, thấy Lý Thế Dân tin tưởng, nàng cảm thấy rất kinh ngạc.
“Mới vừa rồi không phải tiểu thư cũng tin hay sao? Vì sao hắn lại không thể tin chứ?” Pháp Nhã cười nói: “Tiểu thư tự véo người mình không đau, tự cắn lưỡi mình không cảm giác, sờ trên người lại lạnh ngắt, vì thế tiểu thư cũng tin là mình đang ở âm ti. Huống hồ lão nạp tốn công tốn sức trên người Lý Thế Dân nhiều hơn tiểu thư cả trăm lần.”
Nghe ông ta nói như vậy, Lục La không còn nghi ngờ gì nữa. Đích xác là giống như thật, dù bất cứ ai chứng kiến cũng sẽ tin.
Đúng lúc này Lục La đột nhiên kêu lên một tiếng kinh ngạc, nhìn thấy trên bậc thang có hai bóng người đang chạy xuống.
Hai người đó chạy rất nhanh, trong ánh lửa của ngục Nê Lê, một người có cái đầu trọc cực kỳ nổi bật, người còn lại thì trên đầu quấn khăn trắng cũng nổi bật không kém. Lục La kêu thất thanh: “Là Huyền Trang ca ca và Ba La Diệp!”
Pháp Nhã cũng nhìn thấy, sắc mặt đại biến, đột nhiên từ tảng đá đứng lên, vẻ mặt dữ tợn: “Bọn họ đi gặp Lý Thế Dân! Gã Ba La Diệp này là mật thám của ‘Người bất lương’, tuyệt đối không thể để bọn họ chạy đến trước mặt hoàng đế!”
Pháp Nhã được đại sư Huyền Thành nhờ cậy, thật sự không muốn giết Huyền Trang. Thạch thất nằm dưới mười tám ngục Nê Lê, xung quanh hang núi chằng chịt, dày như mạng nhện, những chỗ quan trọng đều có giáp sĩ canh gác, dù thả bọn họ đi cũng không thể đến được nơi nào quan trọng. Ông ta tính toán kỹ càng, lại không ngờ Huyền Trang và Ba La Diệp thần thông quảng đại như vậy, chẳng những chạy thoát khỏi Cửu Long Khẩu mà còn lên đến tận mười tám ngục Nê Lê này.
Pháp Nhã toát mồ hôi lạnh, nếu để Huyền Trang và Ba La Diệp gặp được Lý Thế Dân, nói ra kế hoạch của mình, Lý Thế Dân vốn thông tuệ sẽ không khó nghĩ ra âm mưu trong đó. Âm giới chính mình vất vả mười năm xây dựng, hao phí vô số tiền của và mạng người mới hoàn thiện này có thể sẽ bị phá hủy toàn bộ. Đáng sợ hơn nữa là cả Phật môn sẽ phải trả giá thế nào trong cơn phẫn nộ của hoàng đế? Ông ta gần như không dám nghĩ tiếp.
“Mau, đi ngăn cản bọn chúng! Giết không cần hỏi!” Pháp Nhã ra lệnh cho mấy quỷ sai.
Bốn gã quỷ sai tay cầm đao dài đuổi theo, nhưng bọn chúng ở cách quá xa, sơn đạo thì gập ghềnh khó đi, Huyền Trang và Ba La Diệp lại chạy rất nhanh, cơ bản không thể đuổi kịp được.
Đang lúc hoang mang, Pháp Nhã bỗng nhìn thấy chiếc cung khảm sừng trên lưng Lục La, trầm giọng nói: “Tiểu thư cũng biết việc này có ý nghĩa gì, nếu để Huyền Trang và Ba La Diệp đi tới chỗ hoàng đế, thân phụ của tiểu thư và lão nạp khó thoát khỏi cái chết đã đành, còn có hàng ngàn hàng vạn người rơi đầu xuống đất nữa! Giết hay không giết hắn hoàn toàn chỉ trong một ý niệm của tiểu thư!”
Lục La ngơ ngác, tâm niệm thay đổi không ngừng: “Huyền Trang ca ca… Chẳng lẽ ta thật sự phải giết chàng hay sao? Nhưng nếu không giết chàng, đại kế cả đời này của thân phụ sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Thân phụ ngậm đắng nuốt cay ở dưới đất bảy năm chính là vì hôm nay, ta… ta lại nhẫn tâm để tâm huyết cả đời của người trôi theo dòng nước hay sao?”
Chỉ trong phút chốc, tâm tư thiếu nữ không biết đã xoay chuyển mấy trăm mấy ngàn vòng, cuối cùng cười thê lương một tiếng: “Thôi, thôi, ta giết chàng, bản thân sau đó cũng theo chàng là được, còn tốt hơn là ở trên nhân gian này chịu khổ sở vô cùng vô tận. Nếu sau khi chết thật sự có âm ti, ta sẽ vĩnh viễn ở bên chàng!”
Nàng đưa tay gỡ chiếc cung đeo trên lưng xuống, đặt một mũi binh tiễn lên dây cung, từ từ kéo ra…
Có câu ‘trí giả lo ngàn việc, tất phải lỡ một việc’. Như Pháp Nhã được gọi là mưu tăng, tính hết vạn vật không sai mảy may, nhưng sau khi nâng đỡ Lý Uyên lên ngôi mới nhớ ra hắn họ Lý. Thế sự vô thường, mọi sự đều đã có định số. Pháp Nhã cho rằng Cửu Long Khẩu hang động chằng chịt vô cùng phức tạp, Huyền Trang tuyệt đối không có khả năng trốn ra được, càng không thể chạy đến những vị trí quan trọng, nhưng ông ta lại không biết lúc Huyền Trang lén vào thiền phòng của Không Thừa đã lấy được sơ đồ thi công chùa Hưng Đường.
Lúc đầu quả thật như tính toán của Pháp Nhã, sau khi rời khỏi mật thất đó, hai người chạy lung tung không có mục đích, nhanh chóng bị lạc giữa vô số hang động. Sau đó Huyền Trang đột nhiên nhớ đến sơ đồ thi công chùa Hưng Đường vẫn ở trên người mình, liền lấy ra cùng Ba La Diệp nghiên cứu tỉ mỉ. Hai người ở dưới đất cũng được một thời gian, đại thể cũng coi như đã quen với nơi này. Cửu Long Khẩu là trung khu động lực của toàn bộ công trình dưới đất, đương nhiên phải có bản vẽ chi tiết. Hoàn cảnh của nơi này đặc thù, vì thế hai người nhanh chóng tìm được. Mặc dù không biết mười tám hình tròn phía trên Cửu Long Khẩu là gì, nhưng họ nghĩ ở phía trên Cửu Long Khẩu thì tất nhiên sẽ có đường ra. Thế nên hai người tìm kiếm giữa vô số đường thẳng, đường cong, nét đứt chằng chịt trên sơ đồ, cũng không biết tốn bao nhiêu thời gian, đi bao nhiêu đường vòng, Ba La Diệp còn ra tay giải quyết bảy tám tên lính canh, cuối cùng mới đi ra từ một mật đạo. Vừa thò đầu ra ngoài, hai người lập tức trợn mắt, không ngờ họ lại đang ở giữa sườn núi.
Sau đó là nỗi sợ hãi và thán phục tràn đến.
Công trình trước mặt này thật sự là quá vĩ đại, gần như lấp đầy toàn bộ hang trời trong lòng núi. Những chiếc đĩa tròn như vô biên vô hạn, đứng bên cạnh cảm thấy mình nhỏ bé như giun dế. Lúc này họ mới hiểu được tác dụng của cột sắt phía trên Cửu Long Khẩu chính là để giúp quay tròn những chiếc đĩa tròn ở mỗi tầng trong hang trời!
“Đây rốt cuộc là nơi nào?” Ba La Diệp nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, tiếng khóc như xé lòng của những người bị rút lưỡi trên xích khiến gã mật thám triều đình này cũng phải kinh hãi lạnh tâm can.
Huyền Trang hoảng sợ nhìn, điều khiến ngài hoảng sợ không chỉ là tình cảnh bi thảm của những người này, ngài là người học thức rất rộng, gần như nhận ngay ra đây là mười tám ngục Nê Lê trong kinh Phật. Đến lúc nhìn thấy Thôi Giác và Lý Thế Dân, Huyền Trang lập tức hiểu được cốt lõi của kế hoạch này: Uy hiếp đế vương, khống chế lòng người!
“Mẹ kiếp, thảo nào chúng ta thấy trong lồng giam có nhiều tù nhân như vậy, thì ra là để mang bọn họ lên đây hành hạ cho đến chết!” Ba La Diệp không nén được giận dữ.
Trong lòng Huyền Trang cũng tràn ngập sự giận dữ. Pháp Nhã và Thôi Giác thật sự độc ác, chẳng lẽ vì một kế hoạch điên cuồng mà phải hành hạ những người này đến chết hay sao? Mục tiêu cuối cùng của Phật pháp là phổ độ chúng sinh, dù kế hoạch này thật sự có thể thành công, hy sinh nhiều tính mạng vô tội vì mục tiêu này cũng là làm trái giáo lý phật pháp, mất hết nhân tính. Bọn họ và ác ma rốt cuộc có gì khác nhau chứ?
Hai người căm phẫn trong lòng, thấy Lý Thế Dân và Thôi Giác đi theo cầu thang xuống phía dưới, Huyền Trang không nhịn được cao giọng kêu: “Bệ hạ, không được đi xuống!”
Nói đoạn hai người bắt đầu vội vã chạy xuống, có vấp ngã cũng không hề để ý, chỉ một lúc sau quần áo đã rách nát, vỡ đầu chảy máu. Lý Thế Dân và Thôi Giác đứng yên như tượng gỗ nhìn bọn họ.
Đang chạy, Ba La Diệp đột nhiên nghe thấy phía sau có tiếng xé gió chói tai. Hắn lập tức quay đầu lại, thấy một vệt sáng như tia chớp bắn về phía hậu tâm Huyền Trang!
“Đại sư cẩn thận!” Ba La Diệp điên cuồng hét lên một tiếng, lao người tới. Tia chớp đó nặng nề đâm sâu vào sau lưng Ba La Diệp. Loại binh tiễn có đầu làm bằng thép này vô cùng sắc bén, phập một tiếng, gần như bắn xuyên qua người Ba La Diệp.
“Ba La Diệp…” Huyền Trang kêu lên một tiếng. Ngài có giao tình sâu nặng với gã người hầu Thiên Trúc “nhặt được” giữa đường này, có thể nói là hơn nửa năm nay hai người gắn bó như hình với bóng. Ba La Diệp chăm sóc Huyền Trang cực kỳ cẩn thận chu đáo, Huyền Trang cũng học được rất nhiều về phong thổ nhân tình của Tây Vực, thậm chí là của Thiên Trúc, ngay cả tiếng Phạn cũng học được bảy tám phần. Sau đó Huyền Trang biết hắn có bí mật nhưng cũng không đành lòng vạch trần. Lần này vì cứu ngài, gã mật thám triều đình này lại sẵn sàng trả giá bằng tính mạng, Huyền Trang sao có thể không thương tiếc?
“Đại sư…” Ba La Diệp nằm trong lòng ngài, trên mặt lại nở một nụ cười: “Ta phải… chết rồi… sao?”
Hắn nói chuyện lắp bắp như vậy khiến Huyền Trang đột nhiên nhớ lại thời gian trước kia. Khi đó để che giấu lai lịch của mình, hắn vẫn nói lắp bắp như vậy. Sau khi thân phận bại lộ, hắn mới bắt đầu nói năng lưu loát, Huyền Trang lại cảm thấy không quen. Nhưng lần này không phải là hắn giả vờ nữa.
“Không đâu! Không đâu!” Huyền Trang luống cuống tay chân xé áo ở chỗ vết thương, định cầm máu cho hắn, nhưng máu tươi lại chảy ra ào ạt dính đầy hai tay ngài.
“Ta biết… ta sắp… chết rồi…” Ba La Diệp thở phì, phò, trên mặt lại lộ vẻ bình thản: “Pháp sư… ngài biết… không? Đời này… chuyện áy náy nhất… của ta… chính là… đã lừa gạt ngài…”
“Không! Không!” Nước mắt Huyền Trang tràn ra như suối, ngài ôm Ba La Diệp khóc rống: “Ngươi làm vậy vì sứ mệnh của mình, ta chưa bao giờ trách ngươi.”
“Nhưng ta… đã lừa gạt tăng nhân… sau khi chết sẽ vào… ngục Nê Lê…” Ba La Diệp gượng cười: “Sẽ… đầu thai vào đạo súc sinh…”
“Không đâu! Không đâu! Chúng ta là bạn, ta sẵn sàng để ngươi lừa ta, ta rất vui vẻ.” Huyền Trang khóc: “Ta sẽ ngày ngày niệm ‘Địa Tạng Bồ Tát bản nguyện kinh’, ngươi sẽ không phải chịu bất cứ đau khổ nào, sau này lại được làm người, trở lại quê hương làm một Bà La Môn cao quý!”
Ánh sáng chợt lóe lên trong mắt Ba La Diệp, nhưng hắn lại không chịu: “Ta… không làm… Bà La Môn, ta phải làm… Sát Đế Lợi…”
“Được… được, chúng ta sẽ làm Sát Đế Lợi!” Huyền Trang đau khổ trong lòng, lẩm bẩm nói: “Sau này ta tây du Thiên Trúc, gặp Giới Nhật Vương của các ngươi, sẽ bảo ông ta khôi phục vinh dự cho thân phụ ngươi, làm cho gia tộc của ngươi vì ngươi mà vinh quang!”
“Thật không…” Ba La Diệp cảm thấy phấn chấn tinh thần, nắm chặt tay Huyền Trang, trong mắt tràn ngập sự kỳ vọng. Gia tộc hắn vốn là phệ xá thương nhân Trung Thiên Trúc, chỉ vì bị kẻ xấu vu cáo tư thông Nam Thiên Trúc, bán quân giới cho địch quốc khiến Giới Nhật Vương tức giận, tịch thu toàn bộ tài sản của gia tộc hắn, tất cả mọi người bị giáng làm tiện dân. Thân phụ của Ba La Diệp mới phải mang theo hắn chạy trốn, qua Tây Vực đi tới Trung Nguyên.
Mặc dù thân phụ hắn ốm chết nhưng vận mệnh đau khổ của gia tộc vĩnh viễn là một cái gai trong lòng Ba La Diệp. Hắn biết Huyền Trang phải đến Thiên Trúc, cũng càng tin tưởng khả năng thu phục lòng người của Huyền Trang, bây giờ nhận được hứa hẹn này, hắn làm sao có thể không vui cho được.
“Đội ơn đại sư…” Nước mắt Ba La Diệp chầm chậm chảy ra, hắn nắm chặt tay Huyền Trang không muốn buông.
Huyền Trang không cầm được nước mắt, ánh sáng trong mắt Ba La Diệp từ từ tắt lịm. Đột nhiên tay ngài bị siết chặt hơn: “Đại sư…”
“Bần tăng đây!” Huyền Trang vội vàng ghé tai vào miệng hắn, Ba La Diệp mở to đôi mắt vô thần, thì thào: “Những việc làm của Pháp Nhã… đành là độc ác… nhưng đối với nhân gian… lại có công đức lớn… đại sư nên… nên suy nghĩ…”
Huyền Trang ngẩn ra, đột nhiên cảm thấy cánh tay trĩu xuống. Ba La Diệp nhắm mắt lại, trút hơi thở cuối cùng.
Huyền Trang ngơ ngác một hồi lâu, trong lúc đau thương lại suy ngẫm những lời hắn nói: “Thật sự có công đức lớn với nhân gian hay sao? Chẳng lẽ bách tính cần có sợ hãi và uy hiếp mới giữ thiện lương hay sao?” Ngài chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lý Thế Dân đứng xa xa, suy nghĩ trong lòng chợt xoay chuyển: “Bách tính đương nhiên có cường quyền khống chế và uy hiếp, nhưng còn hoàng đế? Ai có thể uy hiếp hắn?”
Huyền Trang chìm trong những suy nghĩ sâu xa, đặt Ba La Diệp nằm xuống đất, cởi tăng bào trên người ra đắp lên người hắn, chậm rãi đứng lên.
Phập! Một mũi tên cắm dưới chân ngài.
Huyền Trang quay lên nhìn, thấy khuôn mặt kinh hoàng của Pháp Nhã, thấy cây cung run rẩy trong tay Lục La. Ngài cười buồn bã, từng bước từng bước đi đến chỗ Lý Thế Dân.
Phập! Lại một mũi tên bắn xuống trước mũi chân ngài. Huyền Trang coi như không thấy, bước chân vững vàng tiếp tục đi về phía trước.
Không còn có tên bắn tới nữa. Trên đỉnh núi, Lục La giương cung, đứng ngây ngốc.
Lúc này bốn gã quỷ sai cũng đã chạy đến phía sau Huyền Trang, hung tợn vung đao lên chém ngài. Lục La cười lạnh một tiếng, ngón tay buông ra. Vù, một tiếng mũi tên bay tới như tia chớp. Một tên quỷ sai kêu thảm một tiếng, trúng tên mà chết. Ba tên còn lại kinh ngạc, còn chưa kịp phản ứng, Lục La đã lạnh lùng giương cung, liên tiếp bắn ba mũi tên, phập phập phập, cả ba tên còn lại cũng bị bắn chết.
“Tại sao ngươi lại làm vậy hả?” Pháp Nhã giận dữ.
Lục La lạnh lùng nói: “Huyền Trang ca ca chỉ có thể chết trong tay ta, những người khác không xứng giết chàng!”
“Vậy ngươi vì sao không giết hắn?” Pháp Nhã sầm mặt hỏi.
“Ta đổi ý rồi!” Lục La đau buồn nói: “Nữ nhi lúc nào chẳng mưa nắng thất thường. Đã yêu một người, một khắc trước chỉ hận không thể giết chết chàng, nhưng lúc này lại cảm thấy chàng rất đáng yêu.”
Pháp Nhã nghẹn lời.