Sau khi đế quốc diệt vong, liên minh mười sáu quốc gia nắm giữ thành Khúc Nữ truyền lệnh xuống: Quân đế quốc với quân liên minh ở phía đông giải trừ trạng thái giằng co, trục xuất người Ba Tư ra khỏi đất Ngũ Hà. Từ sau khi quốc vương Đế Na Phục ban cho người Ba Tư thành Thản Xa Thủy La, các tiểu quốc như Phạt Lạp Bì ăn ngủ khó yên, sau khi tiếp quản binh quyền của quân đế quốc lập tức phát động tấn công đối với người Ba Tư.
Y Tự Hầu đệ tam gần đây vẫn đang thu xếp cho tàn tộc Ba Tư. Sau khi có chỗ cư trú ở đất Ngũ Hà, ông ta mừng rỡ như điên, cuối cùng tự mình dẫn theo người Ba Tư đã tìm được nơi để ở. Mới đây quân đội đế quốc khai chiến với các quốc gia xung quanh, không có tâm tư để ý đến ông ta, Y Tự Hầu đệ tam đích thân bôn tẩu khắp các thôn trại xung quanh thành Thản Xa Thủy La để thu xếp ổn thỏa cho người trong tộc. Người Ba Tư đã có hi vọng, trở nên vô cùng nhiệt tình, hơn một tháng ngắn ngủi đã xây dựng hơn mười thôn trại. Sau mười năm lưu vong, một lần nữa có được ngôi nhà bình yên, trên mặt người Ba Tư tràn đầy hạnh phúc và vui sướng.
Tuy nhiên nụ cười còn chưa tan thì tin dữ đã truyền đến. Trận chiến thành Khúc Nữ, quốc vương Đế Na Phục chiến bại nên bị bắt. Quân đội đế quốc và quân đội của mấy quốc gia xung quanh chấm dứt giằng co, hợp binh lại tấn công Thản Xa Thủy La. Thôn trại vừa mới xây dựng xong đã bị đốt phá, vô số vó ngựa phi nhanh tới ngôi nhà trong mơ của mình, thôn trại bốc cháy, bách tính vội vã chạy trốn.
Y Tự Hầu đệ tam vô cùng phẫn nộ, đưa quân đoàn bất tử ra khai chiến với quân đội Thiên Trúc. Hai bên đại chiến mấy lần, mặc dù Y Tự Hầu đệ tam dựa vào sự tinh nhuệ của quân đoàn bất tử thắng được mấy trận nhưng binh lực nằm ở thế bất lợi nghiêm trọng, sau khi mất đi sự bảo hộ chính trị, thành Thản Xa Thủy La bốn phía là địch, ông ta không thể không lui về bờ tây sông Ấn.
Nhìn tộc nhân một tháng trước vừa vượt sông mà đến, bây giờ lại dắt díu vợ con hoảng sợ vượt sông mà về, Y Tự Hầu đệ tam khóc thảm thiết. Chính mình bày mưu tính kế chiếm đất Ngũ Hà mười năm, hi sinh tính mạng vô số người, kết cục không ngờ lại chỉ là một giấc mộng xuân!
Đại ma cát cùng ông ta đứng trên bờ sông, nhìn người Ba Tư đang vượt sông về, không ngừng thở dài: “Bệ hạ, có một số việc sức người không có khả năng xoay chuyển được. Có lẽ ban đầu chúng ta nhằm vào đất Ngũ Hà vốn đã là sai rồi”.
“Ta không cam lòng!”, Y Tự Hầu đệ tam lẩm bẩm nói.
“Thần Mã Tư Đạt toàn năng sẽ chỉ dẫn cho chúng ta một phương hướng mới”, đại ma cát nói.
“Không cam lòng, không cam lòng!”, Y Tự Hầu đệ tam nhắc lại: “Cho dù phải đi, ta cũng phải mang theo một vò đất Thiên Trúc!”.
Y Tự Hầu đệ tam sai người đào một vò đất mang lên thuyền, dù đi cũng phải mang theo đất đai Thiên Trúc, đây là chấp niệm của ông ta.
Sau khi tất cả người Ba Tư đã rời đi, cuối cùng Y Tự Hầu đệ tam lên thuyền, vượt sông về phía tây.
Ông ta ôm vò đất đúng ở đầu thuyền, nhìn đất Ngũ Hà càng ngày càng xa, biết cả đời mình sẽ không có cơ hội bước lên mảnh đất này nữa.
Sông Ấn sóng to gió lớn, tàu thuyền phá sóng mà đi, lúc tới giữa sông sóng lớn cuồn cuộn, thuyền chao đảo, cột buồm bị bẻ gãy mà vẫn không giữ cho thân thuyền ổn định được. Y Tự Hầu đệ tam đứng không vững, mất thăng bằng ngã xuống, nhờ có người hầu xung quanh giữ lại mới không bị rơi xuống sông. Tuy nhiên chiếc vò trên tay lại rơi xuống võ nát, đất rơi đầy trên sàn thuyền. Lại có một cơn sóng lớn tràn tới cọ sạch sàn thuyền. Đất mang theo lại hòa vào nước sông, ông ta không thể mang đi được một chút nào.
“Dưới sông Ấn có thần linh, một khi có người muốn mang báu vật của nó từ Thiên Trúc đi, hà bá sẽ làm lật thuyên, khiến những báu vật này chìm xuống dướỉ sông”.
Y Tự Hầu đệ tam đột nhiên nhớ tới lời Huyền Trang từng nói, ông ta điên cuồng cười lớn, cảm thấy mình đúng là một kẻ ngốc muốn chống lại vận mệnh.