Chắc là bạn đã từng đi thang máy, vậy cảm giác của bạn trong thang máy ra sao? Nếu không có người quen, khi vào trong thang máy mọi người đều nhìn ra phía cửa thang máy, hai tay buông xuôi, vẻ mặt cứng nhắc, thế chẳng phải là sống mà giống như cái xác cứng đờ hay sao?
Mọi người vốn là đồng loại, sao không chào hỏi lẫn nhau để biểu thị sự ấm áp của tình người?
Con người cũng thật đáng thương, rõ ràng là ai cũng cần có sự ấm áp của tình yêu, sự êm dịu của tình cảm, nhưng lại thường nghi ngờ lẫn nhau, để tình yêu và tình bạn vốn tràn đầy trong lòng mình đóng băng sau cái mặt nạ giả.
Con người cần có sự cô đơn, vì sự cô đơn khiến người ta bình tâm, được chìm đắm trong mảnh đất suy tư rộng lớn, nhưng người ta cũng sợ nỗi cô đơn, trốn chạy sự cô đơn, cô đơn là kẻ thù lớn nhất của loài người. Cho nên, mỗi người đều cần có tình yêu, đều cần có sự bao bọc của tình yêu thương. Các tiểu thuyết kiếm hiệp thường ca ngợi nghĩa khí, xã hội quan niệm lấy việc quên mình giúp đời làm niềm vui của mình. Điều này nói lên rằng, trong tiềm thức của mỗi người đều có nhu cầu “yêu”. Mác cũng đã nói: “Yêu là bản năng của con người, chúng ta cần có tình yêu cũng giống như chúng ta cần iốt và vitamin vậy”.
Nhu cầu yêu chính là nhân tính. Con người là động vật có tình cảm. “Thiên nhược hữu tình thiên dược lão” (Nếu ông trời có tình thì ông trời cũng sẽ già). Tình cảm vừa giúp cho người ta trở nên lương thiện, thân thiết, thúc đẩy sức sáng tạo to lớn của con người, nhưng cũng có thể khiến con người ta yếu đuối và có những nhược điểm chết người, có thể bị người khác lợi dụng.
Trong tác phẩm kinh điển “Trinh Quan chính yếu” viết về các hoàng đế Trung Hoa, ngay phần mở đầu đã có ghi một đoạn lời của Lý Thế Dân “Đạo làm vua, trước hết cần phải giữ dân, nếu làm tổn thương chúng dân thì phải đem thân mình dâng tế, cắt đùi, mổ bụng để tuẫn tiết”.
Trong “Tam quốc diễn nghĩa” cũng trần thuật hết sức sinh động một câu chuyện về Lưu Bị: Lưu Bị bị Tào Tháo đánh cho thảm bại, nhưng ông không nghe lời khuyên của các tướng lĩnh, mặc cho mối nguy bị Tào Tháo đuổi bắt, mà đem hết người già, người trẻ trong toàn kinh thành đi trốn. Thậm chí, khi thấy tình cảnh khốn khổ khi lâm nạn của dân chúng đã khóc vì hổ thẹn. Người anh hùng Napoleon và cả Caesar trong những ghi chép về họ, có thể nói là đâu đâu cũng có những câu chuyện cảm động về lòng yêu thương binh sĩ. Từ cổ chí kim, tất cả những vị anh hùng, hào kiệt chẳng có ai không yêu dân yêu binh sĩ như yêu chính con người mình cả. Nhìn từ góc độ kỹ xảo, đây chẳng phải là dùng tình cảm để lay động lòng người sao? Lấy tình cảm để lay động lòng người, đó chính là một kỹ xảo quan trọng của những người anh hùng vĩ đại và chân chính.
Có thể, chúng ta chẳng thể làm những vị đại anh hùng, nhưng chúng ta cũng cần có phải biết dùng tình cảm để lay động lòng người. Nhiều chàng trai rất giỏi về mặt này. Các cô gái bị cảm hoá dần. Lúc đầu, cô có thể còn kén cá chọn canh, nhưng khi bạn bày tỏ tình cảm chân thật và làm cô rung động bằng tấm lòng thành của mình thì cô ấy sẽ không còn chê trách gì ở bạn nữa. Những chàng trai đang yêu cũng có thể thử một lần dũng cảm bộc lộ tấm lòng chân tình của mình, để cho ánh mắt ánh lên ánh lửa của tình yêu. Như vậy, cô gái nhất định sẽ chẳng thoát khỏi lưới tình mà bạn đã dệt nên. Một người bạn đã bảo tôi, khi anh ta vừa chân thành, vừa khéo léo bày tỏ tình yêu của mình với bạn gái, ánh mắt cô ấy cũng sáng lên ánh lửa. (Đây cũng là một trong những mẹo để làm đấng mày râu!) Tất nhiên, bạn cần phải nhanh chóng chớp ngay lấy thời cơ, nếu bỏ mất cơ hội này thì tình cảm sẽ không phát triển và còn lụi tàn. Và nếu dùng, nhưng lần sau thì hiệu quả sẽ lại giảm sút đi rất nhiều.
Trong tình yêu là như vậy, trong giao tiếp cũng là như vậy. Tình yêu là khát vọng từ sâu thẳm nội tâm con người. Chỉ có điều, khát vọng này có lúc biểu hiện không mạnh mẽ bằng bản tính tự ti của con người nên nó thường bị che lấp mất. Thật ra, chỉ cần bạn có thể bày tỏ tình cảm chân thành của mình thì nhất định bạn sẽ được đáp lại, khiến bạn cảm nhận được sự dịu êm của tình yêu. Trong giao tiếp, đây cũng là một kỹ xảo rất hữu hiệu.
Hiện nay, mọi người đều rất thích nghiên cứu mức hiệu suất đầu tư. Vậy trên thế gian này, sự đầu tư nào cho mức hiệu suất cao nhất?
Năm 1987, một thương nhân Đài Loan tỏ vẻ rất sành sỏi nói với tôi rằng: “Trên thế giới này thứ hàng hoá nào cũng có thể sản xuất được, chỉ duy nhất có đất không thể sản xuất được nên đầu tư vào bất động sản thì sẽ một vốn bốn lời”.
Đúng vậy, trái đất vốn rộng như thế nào thì sau này nó vẫn chỉ rộng như thế ấy, không có cách nào để sản xuất ra được đất, cùng với sự phát triển nhanh chóng của nền kinh tế, giá đất cũng tăng vùn vụt. Năm 1987, những người đầu tư vào bất động sản ở Thâm Quyến đến nay tiền đã đầy túi. Vậy có phải đầu tư vào nhà đất có hiệu suất cao nhất?
Đằng Điền Điền, trưởng thông tấn xã Mạch Đăng Lao, có một cuốn sách bán rất chạy có tên là “Tôi là người kiếm tiền giỏi nhất”. Ông phân loại hiệu suất đầu tư của tất cả các loại đầu tư và phát hiện ra rằng trong số tất cả các dạng đầu tư đó, đầu tư tình cảm phải “bỏ vốn” ít nhất mà hiệu suất thu được cao nhất.
Đằng Điền Điền rất giỏi trong đầu tư tình cảm. Mỗi năm ông trích một khoản tiền lớn gửi vào bệnh viện làm quỹ bảo lưu giường bệnh. Khi nhân viên hoặc người thân mắc bệnh hay gặp tai nạn thì có thể lập tức vào bệnh viện để chữa trị. Cho dù là vào ngày chủ nhật, nếu có bệnh nguy cấp thì cũng có thể đưa vào những bệnh viện lớn đã chủ định ngay lập tức, để tránh tử vong trên đường đi cấp cứu do phải chuyển đi chuyển lại giữa các bệnh viện. Có người đã hỏi Đằng Điền Điền, nếu suốt mấy năm, nhân viên của ông không bị bệnh thì khoản tiền đó chẳng phải là bỏ phí hay sao? Đằng Điền Điền trả lời: “Chỉ cần giúp cho các nhân viên đều yên tâm công tác, thì đối với Mạch Đăng Lao mà nói chẳng hề thiệt hại gì”.
Đằng Điền Điền còn có một sáng kiến, đó là chuyển những ngày sinh nhật của nhân viên thành ngày nghỉ phép của họ để những nhân viên được vui vẻ cùng cả nhà trong ngày sinh nhật của mình. Đối với các nhân viên của Mạch Đăng Lao thì sinh nhật quả là một ngày xả hơi của họ. Trong ngày sinh nhật này, nhân viên đó sẽ được hưởng một ngày vui vẻ thoả thích và tốt lành cùng người thân, ngày nuôi dưỡng tinh thần để hôm sau tràn trề sức lực bước vào công việc.
Thậm chí trong ngày sinh nhật của vợ con mỗi nhân viên ở Mạch Đăng Lao, Đằng Điền Điền đều nhất định gửi hoa chúc mừng. Bó hoa tuy chẳng đắt đỏ gì nhưng trong lòng mỗi người vợ đều rất vui sướng: “Đến chồng tôi còn quên sinh nhật của tôi vậy mà trưởng thông tấn xã vẫn nhớ tặng hoa, thật vô cùng cảm ơn ông ấy!”.
Đằng Điền Điền còn sáng lập ra quỹ tiền thưởng do có công lớn, phát cho vợ của những nhân viên xuất sắc và kèm theo một bức thư ngắn: “Công ty có thành công lớn như ngày hôm nay, đều nhờ ở sự giúp đỡ ở những người vợ như các chị, tuy những người trực tiếp lao động là những người chồng nhưng nếu không có những người nội trợ đảm đang như các chị thì thành tích của các anh ấy sẽ giảm sút rất nhiều. Cho nên, các chị xứng đáng nhận được phần thưởng này, đúng như trong một bài hát của nước ta “các tấm huân chương cũng có một nửa công lao của em”…”
Tín điều của Đằng Điền Điền là: Dành một chút tiền cho nhân viên để đầu tư tình cảm là cực kì xứng đáng; đầu tư tình cảm bỏ ra thì ít nhưng đổi lại là sức sáng tạo to lớn do sự tích cực của các nhân viên làm nên, mà chẳng có bất cứ khoản đầu tư nào có thể sánh được.
Mọi người đều có khát vọng được yêu. Đầu tư tình cảm chính là thông qua việc đáp ứng nhu cầu tình cảm của con người, đầu tư vào sự thèm khát tình cảm của con người đúng như khát vọng trong lòng họ. Do đó, nó là sự đầu tư hữu hiệu nhất. Bất cứ người nào có liên quan đến công việc xã hội, nếu như không biết đầu tư tình cảm thì chắc chắn không thể được coi là đạt yêu cầu.
Tôi chia quá trình đầu tư tình cảm thành mấy loại dưới đây:
1.
Tôi có một tín ngưỡng sống đó là: Khi gặp ảnh hưởng đến lợi ích cá nhân mình thì nếu có thể giúp đỡ người khác, sẽ giúp hết sức mình.
Tín ngưỡng sống này có được do khởi nguồn từ một câu chuyện như sau:
Vừa tốt nghiệp xong, bắt tay vào công việc, với mơ mộng, hoài bão làm nên sự nghiệp lớn, tôi bắt đầu xông pha vào đời. Có lần, tôi đến gặp vợ chồng một giáo sư, xin họ giúp đỡ tôi trên đường đời. Lúc đó, bà vợ chỉ tay vào hộp thuốc trên bàn và nói với tôi rằng “Anh Đinh này! Anh thấy đấy, chồng tôi rất thích hút thuốc 555 nhưng hộp thuốc 555 thì lại cứ trống rỗng”.
Quả thực, kẻ mọt sách như tôi đây quá ư là đần, đến lúc đó tôi vẫn chưa hiểu, và chồng bà ta đã nói: “Tôi vẫn chưa tệ đến mức độ ấy!”.
Tôi giật mình sực tỉnh, hoá ra bà ta đòi tôi tặng thuốc. Tôi vội đáp: “May quá, trước kia người ta có tặng em hai cây thuốc 555 mà em lại không hút thuốc, lần sau em mang đến vậy!”. Chồng bà ta ở cạnh đó nói: “Lần sau nếu anh mang thuốc đến tôi sẽ không để anh vào nhà”.
Sự phản chiếu mạnh mẽ đó khiến tôi rất ác cảm với bà vợ là giáo sư đó. Trong mắt tôi, “giáo sư” là một từ thiêng liêng, chỉ vì giúp người khác một chút mà mở miệng đòi một thanh niên thuốc lá! Hai cây thuốc cùng lắm chỉ hơn 100 tệ chẳng gì cả! Nếu sau này bà ta có nhờ việc gì cần tôi, tôi không đòi 20 cây thuốc mới là lạ.
Đời người mà không đổi đã có nước đổi, đá không quay có cối xay quay… cứ thay đổi không ngừng, biết đâu sẽ có ngày bà sẽ ở cảnh ngộ như người ta. Giúp người là một kiểu đầu tư, lúc này bạn giúp đỡ người khác thì sẽ càng dễ dàng hơn khi nhờ người đó giúp đỡ.
Có rất nhiều người hỏi: Làm thế nào để có thể thiết lập được quan hệ tốt đẹp với người khác? Câu hỏi kiểu như vậy thật phức tạp. Nhưng tôi cho rằng có một số mẹo hết sức quan trọng, ví dụ về một nhân viên hải quan ở thị trấn mũi Sa Đầu sẽ nói rõ điều này.
Chúng tôi khi xuất nhập cảnh đương nhiên sẽ phải nịnh nhân viên hải quan, nhưng nếu chỉ bằng cách mỉm cười, ca ngợi họ thì chẳng có hiệu quả gì vì ai ai khi thấy họ đều làm như vậy. Trong suy nghĩ của họ, tất cả mọi người trên thế giới chỉ biết mỗi việc cười và nói những lời bùi tai.
Có một lần, một nhân viên hải quan khi nhìn thấy tờ khai hải quan của tôi đã hỏi: “Anh ở mũi Sa Đầu à? Anh có thể giúp tôi làm một số giấy tờ không?”.
Sau mấy ngày, tôi đem giấy tờ đó cho anh ta, từ đó trở đi, thái độ đối xử của anh ta đối với tôi rất tốt, chẳng hề làm khó mà thậm chí còn hết sức tạo điều kiện cho tôi.
Một phương pháp quan trọng để cải thiện quan hệ với người khác là tìm cơ hội để giúp đỡ anh ta. Thậm chí khi quan hệ giữa hai bên rất tồi, chỉ cần bạn giúp đỡ anh ta vào thời điểm quan trọng thì hai bên lại có thể thân nhau như anh em vậy.
Có một người bị bắt đi xem thiên đàng và địa ngục, để tiện cho sau này có thể sáng suốt chọn được một nơi phù hợp.
Anh ta đến thăm địa ngục, nơi ma quỷ tụ tập trước. Cảnh tượng đầu tiên khiến người ta hết sức ngạc nhiên, bởi vì tất cả mọi người đều ngồi cạnh bàn tiệc, trên bàn bày đủ các loại sơn hào hải vị, có thịt, có hoa quả, rau xanh…
Nhưng khi anh ta nhìn kĩ những người này thì phát hiện thấy chẳng có ai cười, chẳng ai có bè bạn. Theo tiếng nhạc tiệc tùng và những băng video vui vẻ, đến bên bàn ăn sẽ thấy những người ở đó đều khá buồn tẻ, rầu rĩ và người thì gầy như da bọc xương. Anh ta nhận ra trên tay trái mỗi người buộc một cái dĩa, tay phải buộc một con dao. Cán dao và dĩa đều dài đến bốn thước, khiến họ không thể ăn được. Cho nên, mặc dù đồ ăn ở ngay bên cạnh, cuối cùng họ vẫn chẳng thể ăn được và vẫn phải nhịn đói.
Sau đó, anh ta lên thiên đàng. Cảnh tượng giống hệt như vậy… cũng những đồ ăn như thế, cũng dao nĩa với những cán dài bốn thước. Nhưng mọi người trên thiên đàng đều ca hát, nói cười vui vẻ. Anh ta mê mải ngắm nhìn và nghi hoặc: Sao hoàn cảnh thì giống hệt nhau mà kết quả lại khác nhau đến vậy. Người ở dưới địa ngục thì chịu đói và tội nghiệp, còn người ở thiên đàng thì ăn uống no say và rất vui vẻ. Cuối cùng anh đã tìm được câu trả lời: Mỗi người ở thiên đàng đều đút cho người ngồi đối diện ăn, và cũng được người đó đút cho mình. Vì họ giúp đỡ lẫn nhau nên kết quả là họ đã giúp chính mình.
Điều này gợi ý rất rõ ràng rằng: Nếu như bạn giúp đỡ người khác có được những gì mà anh ta muốn thì cũng từ đó bạn sẽ có được những thứ mà bạn cần. Bạn càng giúp đỡ người khác, thì cái mà bạn thu lại được sẽ càng nhiều.
Khi giúp đỡ người khác tôi còn có một nguyên tắc khác nữa đó là không cần quà cáp tạ ơn, không cần tiệc tùng thiết đãi. Nếu tôi nhận quà và nhận lời được ăn hai bữa tiệc người ta sẽ nghĩ rằng người ta đã trả ơn giúp đỡ của tôi. Tôi nợ tình anh nhưng tôi đã trả bù đắp lại cho anh. Lẽ nào tôi giúp đỡ họ chỉ vì một bữa cơm, một chút quà như vậy, việc này có đáng không? Thà cứ để người khác nhớ lấy cái tình của tôi, nợ tôi món nợ đó, nói chướng tai là: “Thả con săn sắt, bắt con cá rô”.
Thầy hiệu trưởng, người đã giúp tôi được chuyển công tác đến Thâm Quyến, từ trước đến nay chẳng cần quà cáp tạ ơn của tôi, cũng chẳng dự tiệc tôi thết đãi để đền ơn… Khiến tôi cảm thấy món nợ tình ông ấy, những việc ông bảo tôi làm, cho dù là nước sôi lửa bỏng tôi đều chẳng quản ngại. Tôi nghĩ ông ấy là một người thông minh. Bạn có muốn mình cũng là một người thông minh không?
2.
Bất kể là ai, nếu luôn tán tụng mình chí công vô tư ra sao, quan tâm đến người khác đến mức nào, thì chỉ cần soi vào tấm gương và tập thể, lập tức sẽ bị vạch trần hoàn toàn. Bởi vì, anh ta chỉ quan tâm đến cá nhân mình trước tiên.
Thật tầm thường khi người ta chỉ biết quan tâm nhiều nhất đến bản thân mình. Cho nên, nếu bạn muốn có được tình hữu nghị của mọi người thì trước hết phải thể hiện sự quan tâm chân thành đến họ.
Thế nào gọi là trình độ giao tiếp xuất sắc? Tôi lý giải được điều đó từ chính con người của giám đốc công ty chúng tôi.
Lần đó, trong nhà ăn, nhóm chúng tôi đang ngồi tán gẫu. Đúng lúc đó, nhân viên nhà ăn tan ca, có một cô gái khi đi xe đạp không cẩn thận nên bị ngã. Tôi nhìn thấy cô ngã đau nhưng cũng chẳng có cảm xúc gì mà chỉ nghĩ: “Ngã rồi thì lại đứng dậy thì xong chứ gì!”. Nhưng khi đó, chỉ thấy giám đốc lập tức chạy đến dìu cô đứng dậy và quan tâm hỏi: “Chị ngã có đau lắm không? Có cần gọi xe đưa đi bệnh viện xem sao không?”.
Cô trả lời: “Không cần ạ!”.
“Chị xem, chân tay trầy xước hết rồi, vào trong nhà ăn bôi thuốc, nghỉ ngơi một lát rồi hãy về”
Giám đốc cẩn thận dìu cô vào nhà ăn rồi đi tìm thuốc và tự tay bôi thuốc cho cô. Ông còn bảo cô nếu thấy khó chịu thì buổi chiều không cần đi làm, coi như được nghỉ phép. Cô liền nói: “Không cần, không cần đâu!”. Lúc đó, nhìn thấy như vậy, trong lòng tôi nghĩ “Chúng tôi bao nhiêu người như vậy, sao không ai biết làm điều ấy?”.
Cần phải hiểu rằng cách làm đó còn giữ được sự tận tụy của cô gái với công ty còn hơn cả việc thưởng mấy trăm tệ. Đây là sự khác biệt của trình độ giao tiếp.
Đó chỉ là chuyện nhỏ, nhưng những chuyện nhỏ nhặt lại thường có thể phản ánh rõ bản chất con người. Ngày trước tôi nghĩ quan tâm trong lòng là được rồi, nói ra cứ thấy ngượng ngập thế nào ấy. Ở công ty, nếu nhân viên ốm hay gia đình xảy ra chuyện gì mà lâu lâu không thấy đi làm thì khi gặp mặt, tuy trong lòng tôi rất quan tâm, nhưng biểu hiện ra thì cũng chỉ là vài câu thăm hỏi. Nhưng giám đốc thì khác, khi gặp mặt ông thường hỏi rất cặn kẽ: “Đã khỏe hẳn chưa?”. “Có cần nghỉ thêm mấy hôm nữa không?”, hoặc “Việc ở nhà đã giải quyết ổn thoả chưa? Có cần giúp gì không?”.… Những câu hỏi ấy đơn giản nhưng lại làm ấm cả lòng người. Khi lòng bạn quan tâm đến người khác nhưng không nói ra thì làm sao người ta biết được. Cho dù là kẻ vô cùng ích kỉ, nhưng nếu tỏ vẻ quan tâm hỏi han người khác, cũng có thể làm người khác cảm động. Có những người đã lâu không gặp đồng nghiệp, người thân, bạn bè… nhưng khi gặp nhau cũng vẫn chỉ như những lúc bình thường. Như vậy lẽ nào không khiến người khác đau lòng? Thử nghĩ xem, lâu lắm rồi bạn không đi làm, nhưng khi đi làm mọi người gặp bạn mà chẳng tỏ thái độ đặc biệt nào, trong lòng bạn sẽ nghĩ rằng: “Lâu lắm mình không đến làm, vậy mà hoá ra chẳng ai hay biết điều ấy, mình thật chẳng là cái gì trong mắt họ”. Một khi bạn nghĩ như vậy thì người khác cũng thế. Nếu lần sau bạn có gặp lại những người thân đã lâu không gặp, thì hãy nhớ hỏi thăm họ bằng giọng điệu ngạc nhiên và thân thiết: “Lâu lắm rồi không được gặp anh!”. “Lâu lắm rồi không gặp cậu, mình nhớ cậu quá!”.
Quan tâm đến người khác nói lên rằng bạn bị hấp dẫn bởi sự thú vị của anh ta, vui vì những niềm vui của anh ta, lo lắng vì những phiền muộn của anh ta. Một người nếu chỉ cần thực lòng yêu quý mọi người, anh ta nhất định sẽ có được những người bạn đích thực.
Bí quyết để chiến thắng của quân đội Đảng cộng sản chính là ở công tác chính trị tư tưởng. Lần đầu tiên, trong quân đội có sắp xếp chức vụ Chính uỷ. Quân đội là để chiến đấu, có tướng chỉ huy là được rồi, còn cần chính uỷ làm cái gì? Chính uỷ rất cần thiết vì có thể chỉ ra mục tiêu sống cho các chiến sĩ và thường xuyên thăm hỏi họ, quan tâm đến họ, tích cực đề cao sức chiến đấu của bộ đội… Đấy chẳng phải là tác dụng của đầu tư tình cảm hay sao? Đặng Tiểu Bình khi đọc điếu văn tưởng nhớ nguyên soái Lưu Bá Thừa đã ca ngợi ưu điểm quan trọng này của ông.
3.
Khi bạn bè thân thiết của bạn bị bệnh, phải chăng ai cũng nên đến thăm? Tôi còn có một nguyên tắc sống khác nữa, đó là: Hầu hết bạn thân hoặc bạn bè thân của bạn thân bị ốm… tôi đều đi thăm.
Bình thường bạn có đi thăm người khác hay không cũng chẳng sao cả. Nhưng khi người ta ốm nhất định phải đi thăm họ. Thăm nom một lần khi họ bệnh cũng bằng cả chục lần thăm hỏi thông thường. Tôi còn nhớ rõ cảm giác khi mình ốm, nằm trên giường bệnh, cảm thấy vô cùng cô đơn và trống trải. Lúc ấy tôi rất mong có sự an ủi và quan tâm của mọi người. Khi số người đến thăm tôi nhiều hơn số người đến thăm các bệnh nhân khác cùng phòng thì tôi cảm thấy rất tự hào. Tôi sống ở trên đời này lại được nhiều người quan tâm như thế. Có lần tôi bị ốm, mọi người đến thăm tôi nhưng bạn thân nhất thì lại không đến. Khi tôi khỏi bệnh anh cũng chẳng giải thích tại sao, tôi cảm thấy dường như tình cảm giữa hai chúng tôi đã nhạt đi nhiều so với trước.
Quả thực, nếu người đàn ông muốn tấn công một cô gái nào đó thì vào dịp cô ta bị ốm hãy đến chăm sóc, nhất định kết quả sẽ rất tốt. Bởi vì lúc này cô ấy yếu đuối nhất, cần người đến an ủi nhất, đây chính là: “Lợi dụng lúc yếu đuối mà tấn công”.
Trước đây khi ở trong trường, quan hệ của tôi và giáo viên chủ nhiệm rất bình thường, một lần thầy chủ nhiệm bị chảy máu dạ dày phải vào viện cấp cứu, tôi mua chút đồ đến thăm bệnh. Nhìn thầy chủ nhiệm bệnh tình đau yếu, tôi nói với vợ của thầy một cách thành khẩn rằng: Con của bác học ở đại học Thâm Quyến không thể về nhà được, bác lại cao tuổi như thế này, mà phải chăm sóc ban đêm như vậy sợ không gượng được, cháu còn trẻ, sức khỏe tốt, khi cần thì bác cứ nói, lúc này không phải là lúc nói chuyện khách sáo nữa.
Đương nhiên tôi không phải người nhà của ông, để tôi chăm sóc cũng không yên tâm. Nhưng sau khi thầy chủ nhiệm khỏi ốm, thái độ của ông đối với tôi hết sức thân mật, trông thấy tôi từ xa đã chào, trong công tác cũng đặc biệt quan tâm. Có một dạo tôi phải làm giám khảo, tôi vốn hay ngủ, thầy chủ nhiệm sợ tôi đến muộn, ảnh hưởng không tốt, lần nào cũng đến trước để gọi tôi.
Có thể có người sẽ nói: “Con người anh thật là nhẫn tâm, người ta bị ốm đã đủ đáng thương rồi, anh lại còn lợi dụng cơ hội đó”. Tôi hoàn toàn không nhẫn tâm; thực ra tôi chỉ đứng từ góc độ mẹo để nói về trạng thái tâm lý này của con người. Nếu như nhìn từ một góc độ khác người ta bị bệnh thì cần bạn đến thăm, vậy thì tại sao bạn lại không đáp ứng nhu cầu của họ? Thăm hỏi bệnh nhân cần xuất phát từ sự chân thành, nếu như trong lòng bạn chỉ có mục đích làm lợi cho bản thân mà đi thăm, như vậy hiệu quả sẽ giảm sút vô cùng lớn.
4.
Bạn có muốn mọi người trở nên nhiệt tình với bạn, với quan điểm của bạn, với hàng hoá bạn rao bán, với kế hoạch của bạn không? Xin hãy lựa chọn các thái độ và hành vi mà bạn muốn người khác biểu hiện ra.
Nhiệt tình có tính truyền nhiễm hơn cả bệnh sởi. Khi bạn đối xử nhiệt tình với người khác, người khác cũng sẽ trở nên nhiệt tình. Tôi rất thích đến một gia đình như thế này, chủ nhà đối với bạn nhiệt tình ngùn ngụt như lửa, trước khi bạn về còn nhiều lần níu giữ, hy vọng rằng lần sau lại đến. Nhưng cũng có một số gia đình, tử khí nặng nề, không có sức sống, khiến người ngoài thấy mà phát sợ. Người nhiệt tình là tượng trưng cho sự phấn chấn và sự vui vẻ, có thể khôi phục lại những sức mạnh đã mất, nó có uy lực vô cùng, có thể giành được sự yêu quý và tôn trọng của người khác, chủ tịch công đoàn ở trường tôi là một người như vậy.
Khi mới đến Thâm Quyến, tôi chỉ là một giáo viên bình thường. Nhưng cô ấy đối xử với tôi rất nhiệt tình, thường xuyên hỏi han tình hình: “Lần đầu tiên đến Thâm Quyến anh có quen không? Có gặp khó khăn không?”. Hơn nữa, cô ấy nhiều lần mời tôi đến nhà ăn cơm. Tôi có cảm giác cô giống như người mẹ của tôi, khiến tôi một kẻ xa quê cô độc như tôi, sống trên mảnh đất Thâm Quyến mảnh đất cạnh tranh để sinh tồn này, đã cảm nhận được tình người ấm áp.
Sau này tôi phát hiện thấy cô ấy không chỉ đối xử với mình như vậy và với rất nhiều đồng nghiệp mới đến cô ấy đều như vậy. Gia đình ai gặp khó khăn, người đầu tiên xuất hiện nhất định là cô ấy, gia đình ai có chuyện, cô ấy luôn nhiệt tình giúp đỡ, có người bảo cô ấy thật ngốc, làm như vậy thì có ích gì? Một năm sau, nhà trường bầu lại chủ tịch công đoàn kết quả là cô thắng cử với ưu thế tuyệt đối cuối cùng đã trở thành người cán bộ công đoàn. Pica-Mari trong tâm lý học cũng phản ứng, đã phản ánh một cách sâu sắc hiệu quả của sự nhiệt tình.
Pica-Mari là một quốc công trong thần thoại Hy Lạp cổ. Ông rất giỏi về điêu khắc. Một lần ông tỉ mỉ chạm trổ một tượng mỹ nữ, ông yêu quý nó vô cùng. Ngày nào cũng nhìn ngắm nó một cách chăm chú, vuốt ve nó, kết quả là tác phẩm điêu khắc này, dưới sự cảm hoá bởi tình cảm sâu nặng đó của ông bỗng nhiên trở nên có sức sống, trở thành một mỹ nữ tuyệt sắc. Pica-Mari cuối cùng đã lấy được người tình trong mộng của mình làm vợ.
Câu chuyện này tuy chỉ là một truyền thuyết, nhưng trong thế giới hiện thực, nó lại ứng nghiệm.
Một nhóm nghiên cứu ở đại học Harvard Mỹ đến một trường trung học nói với một giáo viên: Qua quá trình trắc nghiệm, họ phát hiện thấy có năm học sinh thông minh xuất chúng, trong năm học sinh này thì có em thành tích học tập rất tốt, nhưng cũng có em kết quả lại rất bình thường.
Ba năm sau, quả nhiên kết quả học tập của năm học sinh này đều rất xuất sắc; khi các giáo viên còn đang hết sức kinh ngạc bởi sự kiểm tra chuẩn xác này của Harvard thì các nhân viên nghiên cứu đã nói rằng năm học sinh này chỉ là tuỳ ý lựa chọn trên danh sách chứ không hề làm bất cứ giám định khoa học nào.
Như vậy, tại sao năm học sinh này thành tích lại có thể nổi bật như vậy? Đó là do các giáo viên tin tưởng vào sự giám định của đại học Harvard mà đã quan tâm đến họ một cách đặc biệt. Hiện tượng này trong giáo dục gọi là hiệu ứng Pica-Mari, chỉ cần bạn thể hiện ra sự quan tâm sâu sắc trong lòng bạn đối với một người nào đó, có lúc bạn cũng không cần phải dùng cách đối xử đặc biệt nào cả, nhưng chính sự nhiệt tình đã có trong cử chỉ lời nói của bạn đã có thể ảnh hưởng đến người khác.
5.
Tôi làm công tác ngoại giao, trong ngăn kéo của tôi có một cuốn sổ nhỏ chứa đầy sự hấp dẫn của ngoại giao, cuốn sổ thần kì này, đã đem đến cho công ty hiệu quả kinh tế khổng lồ, trong đó ghi chép các lãnh đạo chính trong bộ phận quản lý của công ty và lãnh đạo của các cơ quan làm ăn lâu dài với công ty, thậm chí còn ghi cả ngày sinh của bố mẹ, vợ con của các vị lãnh đạo và các ngày kỷ niệm lớn. Ngày nào tôi cũng giở cuốn sổ này ra gặp dịp ai đó đến ngày sinh nhật hay sắp đến thì sẽ tặng hoa tươi và bánh ga tô để chúc mừng. Những việc này không phải tiêu tốn nhiều tiền, nhưng lại gây được sự rung động lớn về mặt tình cảm của người khác.
Có thể nói, tôi rất thông thạo những mẹo này, nhưng sau khi nó có thể mở ra một làn sóng tiềm ẩn to lớn trong tình cảm của tôi, thì tôi cũng rời khỏi công ty. Thời gian qua đi, tôi dần dần cũng học được cách quên. Có một hôm, tôi phát hiện thấy trên bàn làm việc có một thiệp chúc mừng, sau khi mở ra một đoạn nhạc trong trẻo vui tai cất lên. Chúc bạn sinh nhật vui vẻ. Thì ra hôm nay là sinh nhật tôi, vậy mà bản thân tôi cũng lại quên. Các đồng nghiệp xung quanh lần đầu tiên thấy loại thiệp âm nhạc này, đều kéo đến xung quanh nói là phải tổ chức cho ra trò, buổi tối hôm ấy, chúng tôi kéo đến sàn nhảy vui vẻ một tối. Khi trở về nhà, nằm trên giường nhưng cơn sóng lòng của tôi lại trào dâng, thì ra họ vẫn còn nhớ đến tôi. Tôi rất nhớ công ty, nhớ những năm tháng tươi đẹp được sống cùng họ, nếu như lúc đó, công ty có nhiệm vụ gì giao cho tôi, tôi sẵn sàng vào nơi nước sôi lửa bỏng, muốn chết cũng không từ, tôi chắc rằng đến tiệc bạc cũng không thể bằng được.
Có một học viên nói với tôi về cảm nhận của anh ta như sau:
Tôi đi công tác ở Huệ Châu, nghỉ ở khách sạn Huệ Châu. Sau khi trở về, một hôm bỗng nhiên nhận được một tấm thiệp mừng sinh nhật do khách sạn Huệ Châu gửi đến. Tôi nghĩ rằng bọn họ thật có lòng mới nhớ được ngày sinh của tôi. Nhưng một năm sau, tôi lại nhận được thiệp chúc mừng sinh nhật của họ, lúc này tôi có chút lo lắng, gửi một tấm thiệp thì dễ, nhưng việc hai năm liên tiếp nhớ được ngày sinh của tôi thì lại không dễ. Tôi đã cảm động bởi việc làm của họ, trong lòng luôn có cảm giác mắc nợ. Vì thế, có một lần tôi rủ một số người quen, đến trọ vài tối tại khách sạn Huệ Châu. Rõ ràng, hai tấm thiệp mừng sinh nhật tốn không nhiều tiền nhưng chúng tôi đến trọ mấy đêm trong khách sạn, bọn họ thu lợi lại rất lớn.
Mọi người đều cho rằng tặng quà còn phải xếp hàng, nếu có người nhanh chân lên trước, thì bạn không thể vào được, đành phải đi dạo ở ngoài cửa.
Một lần, một người xách túi lớn túi nhỏ đến, mọi người nhìn nhau khẽ cười, chẳng bao lâu, người xách túi nhỏ xếp lại thành một dãy, có thể thấy mọi người “cùng bệnh thương nhau”, biết ngầm hàng lần lượt theo trật tự, lần lượt châm hương lễ phật.
Tôi nghĩ cách loại bỏ những buồn phiền này là không nên gây ồn ào. Sao bạn không nghĩ ra chiêu mới; nhân cơ hội ngày sinh nhật hay ngày lễ trọng đại của người nhà của họ mà thắp hương. Như vậy sẽ không có người đến tranh cướp với bạn, bạn cũng không phải buồn rầu nữa.
Biết được cách đầu tư tình cảm, còn cách phải nắm được vài tiểu xảo để liên hệ tình cảm với người khác.
A. Loại bỏ “đoạn tuyệt” trong tình cảm.
“Đoạn tuyệt” là một từ khá “mốt”, ví dụ như sự không thể kết nối giữa lãnh đạo và cấp dưới, sự không thể giao lưu giữa phần tử tri thức và người mù chữ, sự ngăn cách giữa thế hệ già và lớp trẻ, đều có nghĩa là “đoạn tuyệt”.
Nhưng “đoạn tuyệt” không sinh ra bởi sự thiếu thốn trong giao lưu tình cảm mà nó sinh ra bởi ham muốn giao lưu này không được thoả mãn, giống như tâm sự của những đứa trẻ sẽ sẵn sàng thổ lộ hết cho bạn bè nhưng không muốn nói cùng cha mẹ. Sự “đoạn tuyệt” này, không phải trẻ con không có ham muốn giao lưu mà là nó cho rằng bố mẹ luôn coi nó là trẻ con, không thể hiểu nó, sự giao lưu của nó không thể được phản hồi ngang hàng.
Muốn loại bỏ “đoạn tuyệt”, trước hết hãy cố gắng khiến đối phương cảm thấy hai bên có tiến hành giao lưu, hai bên ở vào một điều kiện nào đó rất ngang hàng. Người nước ngoài luôn nhấn mạnh cha con như anh em, chính vì như vậy.
Bạn có khi nào cảm thấy bạn và một ai đó rất khó nói chuyện với nhau, hai bên luôn có gì đó không hợp? Đây có lẽ là “đoạn tuyệt”, loại “đoạn tuyệt” này luôn sinh ra bởi sự chênh lệch địa vị, khoảng cách của trình độ văn hoá, sự khác biệt về tính cách của hai bên. Muốn bỏ loại “đoạn tuyệt” này thì cần phải biết “nhập gia tùy tục” gặp người nào thì nói điều gì, gặp người làm công ở hộ cá thể nói chuyện thô lỗ, gặp phần tử tri thức biết lịch sự, gặp phụ nữ biết nói chuyện dưa cà mắm muối, gặp người làm ăn buôn bán biết nói chuyện kinh doanh. Tóm lại, cần để đối phương cảm thấy giữa họ và bạn không tồn tại khoảng cách.
Có một số lãnh đạo xuất sắc vì muốn xóa đi cảm giác về khoảng cách với người trẻ tuổi, họ thường ăn mặc rất đẹp để đi chơi cùng với những người trẻ tuổi, để hành động và trạng thái tinh thần của mình giống với những người trẻ tuổi. Kết quả là, các thanh niên xem ông là người bạn có thể cùng giao lưu, hai bên có khát vọng giao lưu, hơn nữa khát vọng này có thể được thỏa mãn đầy đủ.
Tôi rất thích cách xóa bỏ “đoạn tuyệt” của một người đồng nghiệp: Khi còn là học sinh, ông ấy đã vào Đảng, sau khi được phân đến cơ quan tôi, những người trẻ tuổi đều không thèm để ý đến ông. Trong chúng tôi có người có thiên kiến cho rằng khi là học sinh đã được vào Đảng, hoặc là biết cách nịnh nọt khoác lác lấy lòng, hoặc là giỏi báo cáo láo. Mỗi khi chúng tôi đang nói chuyện vui vẻ chỉ cần thấy ông ấy đến, lập tức liền lạnh ngắt, ông ấy cũng rất buồn vì điều đó. Về sau, ông nghĩ ra một cách, chỉ cần chúng tôi nói xấu ai, ông nhất định cũng nói xấu theo, chúng tôi nói xấu hiệu trưởng, ông ấy nói còn ghê hơn chúng tôi. Cách này của ông khiến chúng tôi cảm thấy tính khí của ông hợp với chúng tôi, chẳng bao lâu chúng tôi đã tiếp nhận ông, cuối cùng ông đã trở thành bạn tốt của nhau.
B. Tìm điểm chung
Con người sống trong xã hội này nhất định có lúc phải cầu cạnh người khác, cũng nhất định phải biết cách “tiếp khách, tặng quà, lôi kéo quan hệ, đút lót” dù là hủ tục nhưng không ai tránh khỏi. Nhưng không biết liệu bạn có phát hiện thấy, khi phải nhờ cậy người khác, dù tặng rất nhiều quà, nói nhiều lời hay nhưng không tốt bằng câu “mọi người đều là bạn bè”. Cảm giác chung của hai bên có khi còn có tác dụng hơn những lợi ích vật chất. Điểm chung chính là một phương pháp hữu hiệu để liên hệ tình cảm hai bên.
Tâm lý học nghiên cứu đã chỉ rõ: Con người rất dễ có thiện cảm với những người có hoàn cảnh xã hội và thái độ giống như mình. Trong giao tiếp, khi bạn phải cầu cạnh người khác, hay phải đối mặt với những đồng nghiệp xa lạ, những đối thủ cạnh tranh thiếu thiện ý, thì lúc này đặc biệt cần phải khai thác những cảm giác chung, đây chính là một nghệ thuật.
Chí hướng giống nhau, sở thích giống nhau, trải nghiệm giống nhau, cảm nhận chung, quan hệ huyết thống của hai bên và việc mọi người đều là bạn học, đồng hương, đồng nghiệp… đều có thể tạo được sự đồng cảm của tâm hồn. Cố gắng khai thác chúng, đây chính là sợi dây liên hệ tình cảm.
“Hội đồng hương”, “hội lớp”, “câu lạc bộ” có hiệu lực rất lớn với việc kết nối tình cảm, có khi bạn cũng có thể là: bạn cờ, bạn khiêu vũ, bạn karaoke, thậm chí hoàn toàn có thể bởi vì đã từng khám bệnh cùng một viện, mắc cùng một căn bệnh hay đều là người thuận tay trái bắt đầu nhận ra điều chung, mà cuối cùng cũng sẽ tạo được sự giống nhau hoà hợp về tư tưởng tình cảm và thúc đẩy mối quan hệ của hai bên.
C. Biết dùng tiếng lóng và những từ được dùng phổ biến
Mỗi người dường như đều có từ ngữ và ngữ điệu mà mình thích, chỉ cần nghe thấy những từ đặc biệt này, thì lập tức sẽ sinh ra tình cảm, liền giải bỏ vũ trang tâm lý. Ví dụ, người Sơn Đông nghe thấy tiếng nói quê hương, lập tức có cảm giác vui ngây ngất như say; người Bắc Kinh thoạt nghe một đĩa hát Bắc Kinh chuẩn, nhất định sẽ xốn xang, xuất hiện một tâm tư hưng phấn như gặp bạn bè. Nếu như muốn quan hệ với người vốn là người ham thích mạt chược, thì trong khi nói chuyện nên xen kẽ vài thuật ngữ mạt chược, “bạch bản”, “hồng trung” thì hẳn sẽ có hiệu quả thật kỳ lạ, khiến cho anh ta rất nhanh chóng hoà hợp với bạn bè và trở thành bạn bè. Vì vậy, khi nói, dùng các thuật ngữ chuyên môn, dùng để điểm xuyết khi nói chuyện, hẳn sẽ thu được hiệu quả ngoài ý muốn của bạn. Ngoài ra, từ lưu hành được coi là một ngôn ngữ riêng biệt thịnh hành một thời, thường được giới trẻ ưa chuộng. Những người cao tuổi hay có địa vị, nếu có quan hệ với lớp trẻ hay nói tiếng lóng thì khi nói chuyện hãy khéo léo xen vào vài câu tiếng lóng hẳn sẽ thu được hiệu quả “vẽ rồng điểm mắt” chỉ thêm vài câu cho câu chuyện thêm thú vị và đạt được hiệu quả gần như đặc biệt nhất.
Tôi đã từng sống với một số người thuộc hộ cá thể, bọn họ đã khiến tôi mở rộng tầm mắt. Họ đánh bạc không tiếc tiền, sau khi thua, chỉ cần cố hết sức lại có được độ dày của xấp tiền, lại tiêu một cách hào phóng, tôi sống giữa bọn họ, tỏ ra hào hoa phong nhã. Chỉ mấy câu không ăn ý thôi mà không khí nói chuyện đã trở nên nặng nề. Tôi lanh trí lập tức dùng một số tiếng lóng của họ: “Anh thắng mấy phương? Thua mấy phách ù. Đáng gì, qua quýt chút mà!” (“phương” ý là chỉ “vạn”, “phách” ý chỉ “nghìn”, “qua quýt” là chỉ một chút thời gian!) Lập tức bọn họ có cảm giác tôi là người tri kỷ của họ, quan hệ bỗng trở nên thân mật, không khí nói chuyện cũng hoà hợp hơn nhiều.
D. Thể hiện tình người sâu nặng
Nghiên cứu tâm lý học đã chỉ rõ: những người được nhiều người quý thứ nhất là có sự khác biệt về mặt vật chất, hơn người về tài trí, dung mạo… Thứ hai là muốn có điểm chung tình cảm, tức là có tình cảm giống như nhiều người, có tình người sâu đậm. Một số người đại diện nổi tiếng ở nước ngoài luôn tuyên truyền trắng trợn về bí mật khi ra đời và vấp váp trong quá trình trưởng thành của một “ngôi sao” để xây dựng nên một hình tượng lý tưởng vừa tài hoa hơn người vừa có quá trình phấn đấu gian khổ, để thoả mãn hai tầng tâm lý của công chúng.
Ăng-ghen nói: Con người bắt nguồn từ động vật, chính điều này đã quyết định con người không thể hoàn toàn thoát khỏi bản tính động vật. Là một người sống trên một tinh cầu nhỏ bé giữa vũ trụ vô hạn này, tuy nhiên có rất nhiều ham muốn, có được cái này rồi, vẫn thấy chưa thoả mãn, như vậy tại sao bạn còn phải ra vẻ đạo mạo trang nghiêm, dường như không ăn cả đồ ăn chín trong cuộc sống. Trong thế giới hiện thực mọi người đều không chấp nhận thần tượng được mạ vàng, bởi vì họ chỉ là giả tạo, mọi người chỉ thích những người có tâm tư giống mình, bằng xương bằng thịt, sống động, tức là người giàu tính người.
Quan hệ với người có tình cảm sâu đậm bạn sẽ cảm thấy thoải mái ung dung, tự do, tự nhiên, có thể muốn nói gì thì nói, muốn mắng ai thì mắng. Người như vậy khiến cho bạn sống thật thoải mái, bộc lộ được chính bản thân mình. Còn những kẻ hủ nho giả dối luôn ra vẻ trí thức đạo mạo rởm, quan hệ với họ, chỉ cảm thấy buồn bực mệt mỏi, bởi vì giả dối chỉ là sự đau khổ mà thôi.
Thể hiện tình người sâu đậm chính là một phương pháp tuyệt diệu để bạn được người khác yêu mến.
Trong các cuộc tranh cử chức Tổng thống ở phương Tây, người tranh cử luôn cùng với vợ và con cái họ đồng ý được phỏng vấn, chụp ảnh, mục đích chính là để thể hiện tình cảm nồng hậu của mình.
Khi tổng biên tập phân xã Tân Hoa tại Hồng Kông nhậm chức, các báo khi giới thiệu về lý lịch của ông đã đăng tải một số điểm mới, không chỉ giới thiệu về quá trình hoạt động cách mạng của ông, mà còn giới thiệu ông thích bơi lội, chạy bộ, cách giới thiệu khiến người khác có cảm giác gần gũi dễ tiếp nhận. Một tờ báo đã đăng tin, đồng chí Đặng Tiểu Bình trong thời gian cúp bóng đá thế giới Italia diễn ra, trận nào ông cũng xem, lại còn nghiên cứu băng hình cùng con trai, thảo luận về chiến thuật bóng đá. Tôi nghĩ mục đích việc đăng tin tức này là để xây đắp lên hình tượng của đồng chí Đặng Tiểu Bình. Nếu tôi là một người hâm mộ bóng đá, hẳn sẽ càng thêm yêu quý đồng chí Đặng Tiểu Bình.
Mọi người đều thích người sống có tình người, tình người còn được biểu hiện ở tính linh hoạt trong cuộc sống, mọi người đều ghét những người lãnh đạo như tâm thép, quá cầu nệ khuôn mẫu, mà không biết linh hoạt thích hợp. Người lãnh đạo xuất sắc phải biết cách đan xen một cách hài hoà giữa quy tắc và tình người, nếu nhiều người cùng suy nghĩ từ góc độ tình người như bạn thì sẽ rút ra những kết luận khác nhau.
E. Dành cho người khác sự đối xử đặc biệt
Về mặt tình cảm, con người luôn mong người khác coi trọng mình, đối xử đặc biệt với mình hơn tất cả. Vì vậy, khi bạn đối xử với ai đó một cách đặc biệt hơn người khác một chút, khi để anh ta cảm nhận được những lời nói và hành động đặc biệt, thì đều gây thiện cảm cho đối phương. Ví dụ như, một tia sáng đặc biệt trong mắt người tình, ngữ điệu đặc biệt ẩn trong ngôn ngữ, đều khiến cho đối phương cảm thấy vui tươi thanh thản.
Tôi rất khâm phục ông chủ cửa hàng tạp hóa cạnh nhà tôi: ông rất khéo trong kinh doanh, mỗi lần đi mua hàng, ông đều bán rẻ, hai hào, một hào. Tuy không đáng gì cả, nhưng luôn tạo ra trong lòng tôi cảm giác ưu việt. Người khác mua thuốc lá (Vạn chủ lộ) thì phải sáu đồng, nhưng với tôi chỉ năm đồng tám. Vì vậy, tôi luôn cố gắng tới đó mua. Một lần trên đường về nhà, bỗng nhiên thèm hút thuốc rất muốn mua bao thuốc ngay cạnh đó, nhưng kết quả là tôi đã kìm nén được cơn thèm, tìm đến cửa hàng ông ấy tôi mới mua.
Một phương pháp quan trọng để chiếm được cảm tình của người khác là dành cho họ sự đối xử đặc biệt. Sự đặc biệt này không phải là vật chất nhiều hay ít mà chỉ là để đối phương cảm thấy bạn đối xử với họ hơn hẳn mọi người, ở trong công ty, tôi thường xuyên dùng phương pháp này. Nếu muốn giành được lòng trung thành của một nhân viên nào đó, hãy nói nhỏ với anh ta rằng: Sắp có khách hàng tới, sau khi tan tầm anh đừng về, chúng ta cùng đi ăn cơm. Câu nói này như một liều thuốc linh đan. Khi ông chủ đối xử với anh ta hơn hẳn mọi người, bạn hãy chú ý sự đắc ý của anh ta. Khi người khác hỏi: “Tan giờ sao còn chưa về?”, anh ta liền trả lời một cách bí mật: “Các cậu về trước đi, tôi còn có chút việc”, giọng nói “còn có chút việc” tỏ ra vô cùng tự hào.
F. Thổ lộ với họ chút bí mật riêng
Khi bạn thổ lộ với người mới gặp một chút bí mật riêng của mình, anh ta sẽ có cảm giác gần gũi với bạn.
Bạn gặp một người lạ mặt, nếu như đối phương tinh thần căng thẳng khi hai bên nói chuyện không hợp nhau, thì bạn nên chuyển đề tài nói chuyện về cuộc sống gia đình và sở thích cá nhân của bạn. Địa vị công tác có thể mỗi người một khác, muôn hình muôn dạng, song cuộc sống gia đình và hứng thú sở thích thì lại là một đề tài nói chuyện mà mọi người đều hiểu rõ và có thể cùng trao đổi, có thể làm cho đối phương hết căng thẳng, có lợi cho việc giao lưu giữa hai bên. Để nhanh chóng hoà hợp với người khác, làm tan biến tinh thần căng thẳng của đối phương giúp có lợi cho việc giao lưu của hai bên, thì tiết lộ một chút bí mật của mình là một phương pháp hữu hiệu.
Có lần, một nhóm học viên hẹn đến nhà tôi chơi, do mọi người mới tiếp xúc với nhau chưa lâu nên vẫn chưa thân làm cho không khí rất gò bó, lúc này, tôi bắt đầu dùng phương pháp này.
“Hôm qua tôi đến nhà Sa Đầu, chơi đến một giờ mới về thì bị cảnh sát tuần tra không cho phép, dùng tiếng Quảng Đông bắt tôi “mèo cúi”, “gì cơ”, “không mang”. Tôi mắt tròn mắt dẹt nhìn người tuần tra, mãi đến khi anh ta ra hiệu bằng tay tôi mới hiểu thì ra anh ta bảo tôi ngồi xuống, để tránh người khác trông thấy sẽ đi theo đường vòng (Có lẽ từ “mèo cúi” trong tiếng Quảng Đông là bảo người ta cúi xuống như con mèo). Một lát sau, người tuần tra chặn được một nhóm người không mang chứng minh thư toàn bộ bị dùng chiếc xe hòm chở đến một căn phòng tồi tàn thôn Sa Đầu, căn phòng đó trước đây không biết là chứa cá hay là người…?
Căn phòng thối hoắc, nằm la liệt trong phòng đều là những kẻ ăn xin, những kẻ lánh nạn đói bẩn thỉu. Tôi cố nói mình là người dân lương thiện cũng chẳng có ích gì, bị nhốt hàng mấy tiếng”.
Mọi người nghe xong, đều cười lớn, tôi lập tức nói tiếp. “Xem ra người như tôi đáng muôn chết. Vì khi nghe nói tôi bị bắt, mọi người đều rất vui mừng”.
Kết quả là mọi người cùng cười ồ lên, không khí bỗng trở nên rất thoải mái.
Có lẽ để hiện sự tín nhiệm của bạn với ai đó, bạn nên tìm cách tiết lộ một chút bí mật riêng của bạn cho anh ta. Như vậy anh ta tự nhiên sẽ hoà nhập vào bầu không khí do bạn tạo ra. Khi ở trong công ty, để thể hiện sự tín nhiệm với một nhân viên nào đó, bạn hãy tìm cách tiết lộ vài vấn đề tài vụ cho anh ta. Các công ty kinh doanh của tư nhân thường có hai sổ ghi chép, vấn đề tài vụ phải tuyệt đối bảo mật. Tôi vừa nói với anh ta, anh ta lập tức cảm thấy tôi tin cậy anh thật sự coi anh ta là người của mình, từ đó càng thêm trung thành với tôi.
Một nhân viên tiếp thị nổi tiếng ở Mỹ, người lập kỷ lục thế giới tiêu thụ Joy Girard đã coi việc tiết lộ cho khách hàng một chút bí mật là điều quan trọng nhất trong bốn kỹ xảo tiêu thụ hàng hoá.
Mọi người đều thích mở cửa của bí mật, biết một số việc mà người khác không biết, bản thân tự nắm bắt được một vài câu chuyện, thì vô cùng vui sướng.
Nguyên tắc cơ bản khi tiếp thị là không phải chỉ tiếp thị hàng hoá mà cần phải tiếp thị nội dung của hàng hoá. Những người khách hàng nói chung thường không quan tâm đến nguyên lý máy móc của một loại sản phẩm nào đó, mà chỉ quan tâm sản phẩm đó sau khi sử dụng liệu có thể đem đến cho họ nhiều niềm vui hay không, do đó cần nói với khách hàng sản phẩm có thể đem đến cho họ lợi ích gì, nhưng bản thân cần giữ lại một chút bí mật, không nhất định phải là ưu điểm lớn của sản phẩm, ưu điểm nhỏ cũng được, bí quyết chính là hãy để bí mật nhỏ bé này trở nên quan trọng, cuối cùng hãy nhẹ nhàng nói với họ, cùng chia sẻ với họ. Như vậy khách hàng sẽ rất phấn chấn.
Tôi đã từng có sự lĩnh hội bí quyết này khi đứng ở góc độ của một khách hàng: Tôi đi mua một chiếc ghế tựa lớn, sau khi mặc cả xong, chủ cửa hàng tỏ ra rằng giá tiền không thể hạ thấp hơn được nữa, nhưng tôi vẫn thấy đắt, muốn bỏ đi. Lúc này, bỗng nhiên chủ cửa hàng nói nhỏ với tôi là: “Anh đi đến cửa hàng khác chắc chắn là không thể mua được chiếc nào rẻ thế này, loại ghế này của chúng tôi, thép không gỉ, là do buôn lậu vào, do đó giá mới rẻ bất ngờ như vậy”. Tôi vừa nghe, chẳng do dự gì nữa liền vui vẻ mua chiếc ghế mốt đó.
Nhưng sau này tôi đã phát hiện thấy nó không hề rẻ hơn so với bất cứ cửa hàng nào.
Dù sản phẩm của bạn là gì, bạn cũng có thể làm như vậy, cố ý dùng một phương pháp bí mật, tiết lộ một chút bí mật, qua màn kịch do bạn cố ý tạo nên khách hàng đã nằm trong bàn tay của bạn, hơn nữa còn cam tâm tình nguyện mua sản phẩm của bạn.