Đất Trời Vần Vũ

Lượt đọc: 3419 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40

Lưỡi dao ma quái trở lại để hoàn thành sứ mệnh của nó. Nó sẽ hủy diệt nơi đã sinh ra nó. Nhưng tình yêu đã cứu được cả thế giới.

Đám ma của Tư Ngồng linh đình nhất từ trước đến nay ở cù lao. Người xe tấp nập như ngày giỗ của Đức Ông. Trong quán cà-phê của Lụa, mọi người bàn tán xôn xao về cái đám ma của ông ta. Cơ quan pháp luật vẫn chưa tìm ra nguyên nhân của cái chết bí hiểm này, đành tin vào câu chuyện cuối cùng của nhà thơ, một câu chuyện mà chắc chắn không bao giờ được khoa học chấp nhận. Bảy Tánh tếu táo:

- Người ta nói, ăn cơm Tàu ở nhà Tây lấy vợ Nhật, bây giờ phải thêm là: chết ở Việt Nam, linh đình quá!

Lụa cười:

- Người ta làm quan mới được như thế, chứ như tụi mình chết chỉ có bà con xóm giềng, chứ làm gì đông như thế. Xe cộ ngờm ngợp.

Bảy Tánh chép miệng:

- Tội nghiệp cô Lan, đi tu mà chưa thoát nợ. Hôm nay phải lo đám tang cho Tư Ngồng, trông cô ấy buồn lắm. Cái hôm mà thằng Thắng chết, cô ấy nổi điên chạy lung tung, tôi đuổi theo không kịp, tưởng cổ tự tử, ai dè tỉnh lại cổ lên chùa.

- Khi nào chôn Tư Ngồng vậy anh Bảy?

Bảy Tánh thò tay vào túi áo, lượm cục đường bỏ vào miệng và nhồm nhoàm nói:

- Nghe nói tối nay chôn, lão chết cũng lựa ngày có trăng đẹp mới chết.

- Sao lại chôn buổi tối vậy?

- Nghe mấy ông thầy bên thành phố về bấm quẻ nói lão chết trùng nên phải chôn lén.

Ừ! Hồi đó cha ổng cũng chết ngày rằm, rồi thằng Thắng cũng chết ngày rằm, ổng cũng vậy. Lạ thật!

Ủa, nhưng mà gia đình lão còn ai đâu mà sợ chết trùng!? Hết rồi!

- Biết đâu lão có con rơi. Nhớ hôm con Diễm theo thằng Phong, lão lồng lộn như người điên. Biết đâu con Diễm đã mang thai với lão.

Không đâu, bọn trẻ bây giờ khôn lắm, chúng muốn có mới có, muốn không là không, thiếu gì dụng cụ tránh thai.

*

Buổi tối hôm ấy, trước khi Tư Ngồng được chôn.

Buổi tối, trăng sáng, trên chiếc thuyền câu, ánh trăng bàng bạc huyền bí, lãng đãng giữa mênh mông nước. Họ neo chiếc thuyền câu lại giữa dòng. Kể từ ngày cha mẹ mất đến nay, Lụa mới đặt chân lên con thuyền mỏng manh này lần đầu. Lần này có anh, cô thấy tự tin. Cô đã yêu anh ngay từ lần đầu anh đến đất này. Anh quen thuộc lạ lùng, cô không thể hiểu nổi, cô gặp anh tự bao giờ?

Lụa nhìn anh:

- Trước khi anh đến cù lao này, em chưa từng gặp anh, không hiểu sao em lại yêu anh ngay lần đầu ấy?

Nhà thơ mỉm cười:

- Em hãy nhắm mắt lại!

Lụa nghe lời anh, cô khép mắt, gương mặt cô thánh thiện và xinh đẹp lạ lùng dưới ánh trăng. Giọng anh đều đều vang lên:

- Em hãy nghĩ về đồi núi trập trùng với màu tím mênh mang của hoa sim, hoa mua, những bụi tre kẽo kẹt day dứt dưới những cơn gió nồm và mùi hương quyến rũ của hoa dủ dẻ giục giã tuổi thơ trốn ngủ trưa đi lùng sục các bụi bờ cỏ dại, những dòng sông trong vắt giữa đôi bờ cát trắng lóa mắt, dưới cái nắng mùa hè gay gắt.

Lụa bắt đầu nhìn thấy như giấc mơ, cô thấy một khung cảnh xa lạ, một vùng đất mà cô chưa từng đặt chân đến. Cô thấy mình, cô bé tóc vàng đen đúa, đang nắm tay cậu con trai cũng đen đúa như mình chạy giữa cánh đồng đầy những gốc rạ. Chạy dọc bên bờ sông trong xanh, cát trắng lóa mắt. Cô thấy mình lớn lên, cô thấy anh và cô hôn nhau. Thật lạ lùng, cô không thể hiểu được chuyện gì đã xảy ra trong đời mình.

- Em hãy mở mắt ra!

Lụa mở mắt, trước mặt cô là chiếc bàn nhỏ, có ảnh của cha mẹ cô, cha mẹ anh, một bình hoa, bát nhang và hai chiếc nhẫn. Anh nắm tay cô:

- Chúng ta làm lễ thành hôn em nhé.

- Dạ.

Lụa trả lời anh như quán tính. Họ lạy cha mẹ, trao nhẫn và hôn nhau giữa dòng sông.

Đứng trên bờ, Hải và Lài ẵm con theo dõi từ khi hai người lên thuyền. Họ làm gì giữa dòng sông vào đêm trăng sáng huyền hoặc này? Hai người nín thở chứng kiến lễ cưới lạ lùng và có lẽ duy nhất kể từ khi đất cù lao hình thành cho đến nay.

Nhà thơ và Lụa chèo thuyền vào bờ, theo dân cù lao đưa đám ông Tư Ngồng. Trước khi đến đám ma, đôi mắt của anh tăm tối khác thường, Lụa lo lắng hỏi:

- Có chuyện gì vậy anh?

- Sắp có chuyện buồn, nhưng đó là định mệnh!

Lụa rùng mình, cô biết nhà thơ của cô biết rõ chuyện quá khứ và tương lai. Cô tin vào thế giới song song mà anh thường nói cho cô nghe. Nhà thơ trầm ngâm nhìn đăm đăm qua bên sông, anh đang đứng trên cù lao cô độc và mỏng manh, nhìn quầng sáng của thành phố. Anh nhớ cuộc đối thoại của anh với ông già tiên tri trong thế giới phi vật chất:

“- Lưỡi dao sẽ trở lại cù lao, khi nó vào tay ai người ấy sẽ trở nên tham vọng độc ác. Trương Phước vốn là quan văn đầy ưu tư cho đất nước, nhưng chẳng may duyên kiếp khiến y có con dao trong tay. Nó có thể hủy diệt tất cả, trừ tình yêu hay chính xác hơn là những người phụ nữ biết yêu. Tình yêu là một thứ quyền lực cao hơn mọi thứ quyền lực khác. Sau khi giết Trần Đại, bị bãi quan trở về bản quán miền Trung, Trương Phước hối hận giấu kín con dao không cho ai biết. Nhưng lưỡi dao ma quái ấy không chịu ngủ yên, nó trở lại trong tay của một người đàn ông là cháu của Trương Phước và tồn tại cho đến ngày nay. Nó trở lại để hoàn thành sứ mệnh: hủy diệt nơi đã sinh ra nó.

- Nơi lưỡi dao sinh ra?

- Đúng. Đó là cù lao Dao. Nó sẽ được ném xuống mộ của người cuối cùng trong dòng họ Trương Phước, bởi một người đàn bà thánh thiện. Người đàn bà ấy đã bị đọa đày đến tận cùng đau khổ trong thế giới vật chất, nhưng bà ấy là con người thánh thiện.”

Khi về sống ở cù lao, anh kiểm chứng tất cả những điều mà ông già tiên tri đã nói, anh biết hôm nay là ngày cuối cùng của cù lao.

Đám rước bắt đầu khởi động, đuốc và đèn xe hơi ngoằn ngoèo ra nghĩa trang bên bờ sông. Nhìn gương mặt đăm đắm của nhà thơ, Lụa sợ hãi nép vào vai anh. Dường như cô nghe anh thì thầm:

- Em yêu! Em là Linh Chi yêu dấu trong tiền kiếp của anh.

Trước khi huyệt mộ được lấp lại, Bảy Tánh chen vào ném xuống mộ một gói đường lớn. Ni cô Diệu Lan rút trong tay nải ra lưỡi dao ánh lên màu ma quái, cô ném lưỡi dao xuống mộ. Nhà thơ ôm chặt Lụa, anh nhắm mắt nhớ lại mô tả của ông già tiên tri.

“Khi lưỡi dao ném xuống huyệt, cù lao rùng rùng chuyển động, dòng sông Thanh Long tạo ra dòng xoáy khổng lồ, bọt đục ngầu. Vòng xoáy càng lúc càng nhanh, cù lao sẽ dựng lên và cắm vào lòng sông, đúng như cái cách mà lưỡi dao cắm vào trái tim người đang nằm ngủ, vài phút sau dòng sông đỏ ngầu và rộng mênh mông, không còn thấy cù lao đâu nữa. Dòng Thanh Long như con rồng bị lưỡi dao xuyên qua tim và mãi mãi nó không còn xanh trong nữa. Long mạch đã bị cắt đứt.”

Mọi người lần lượt ra về, Miên Trường ôm chặt Lụa giữa nghĩa trang hoang vắng. Những nhân vật suốt chiều dài đau đớn của doi đất giữa dòng Thanh Long diễu qua đầu anh. Miên Trường cảm thấy đất dưới chân mình từ từ dựng lên, mặt trăng mờ dần, bầu trời vần vũ mây đen. Lụa run rẩy trước thái độ kỳ lạ của chồng, cô rướn người gắn nụ hôn say đắm vào môi anh. Đám mây bay qua, ánh trăng huyền ảo lại tỏa xuống cù lao.

Miên Trường sực tỉnh, mọi việc đã không xảy ra như lời tiên tri. Lần duy nhất lời tiên tri của ông già Mạ không đúng sự thật. Hóa ra thế giới vật chất này có quy luật riêng của nó không lệ thuộc vào thế giới song song.

Cù lao vẫn tồn tại với bà Năm Trầu và chị Ba Thược thích đấu tranh, Bảy Tánh thích ăn đường và sư bà tụng kinh hàng đêm với giọng già nua hiền hậu. Thầy giáo Nguyễn Trí vẫn đọc Lục Vân Tiên cho bọn trẻ con nghe. Trăng vẫn sáng bàng bạc trên những vườn bưởi trĩu quả.

Đêm ấy, Miên Trường và Lụa hợp cẩn. Cô nghe dòng máu nôn nao cuồn cuộn trong người và cô biết sẽ có sinh linh mới hình thành trên đất cù lao. Lụa thì thầm bên tai anh:

- Cám ơn người đàn ông đầu tiên của đời em. Em yêu anh!

Anh vào trong nàng quá dễ dàng, anh biết sự tái sinh của nàng vẫn còn hậu quả từ tiền kiếp, sau cái đêm anh bỏ quê hương, xóm làng. Nhưng điều đó đối với anh không quan trọng, bởi anh ngộ ra rằng tình yêu đã cứu thế giới này, tình yêu mới thực sự có quyền lực và sức mạnh.

Viết xong tại Ngõ Hạnh thư quán,

ngày 20/11/2008

NGUYỄN MỘT

« Lùi
Tiến »