Hai lần đưa lương thực trước, Viêm Thác đều đã đói đến nửa mê nửa tỉnh, bị người ta lấy gậy chọc tỉnh, chỉ nhìn thấy bóng sáng loang loáng, bóng người mờ mịt, cũng không rõ là ai đến đưa.
Lần này, hiếm khi anh tỉnh táo.
Người đi vào rồi.
Thế mà là Phùng Mật.
Mái tóc tết bẩn (dreadlocks) của cô ta buộc túm lại thành một cái đuôi ngựa lớn, mặc bộ đồ thể thao len cashmere màu xám lông bồ câu, áo gile lông vũ mỏng màu trắng ngà, chân đi đôi giày chạy bộ.
Nhìn thấy Phùng Mật, trong lòng Viêm Thác mạc danh buông lỏng: Cũng không biết tại sao, cứ cảm thấy người đến là cô ta thì, ngày tháng của mình không đến mức quá khó sống.
Phùng Mật một tay xách túi, một tay soi đèn pin, lúc chiếu thấy Viêm Thác, dừng lại một lúc lâu, giọng điệu kinh ngạc: “Viêm Thác? Anh thành ra thế này rồi?”
Xem ra hai lần trước người đến không phải cô ta.
Còn nữa, anh thành ra thế nào rồi? Quản nó chứ, tóm lại là vừa bẩn vừa hôi vừa thảm hại đi.
Viêm Thác nhìn chằm chằm cái túi trong tay cô ta: “Lại là bánh bao à?”
Phùng Mật cười nhẹ một cái, đặt cái túi ở cửa song sắt.
Viêm Thác thật muốn lao tới giật cái túi ra, rốt cuộc vẫn nhịn được.
Anh buông chăn ra, cố gắng đi qua một cách thể diện rồi ngồi xổm xuống, tay thò ra song sắt, vạch miệng túi ra.
Bánh bao, túi nước.
Anh cười tự giễu: “Đúng là cơm nước tiêu chuẩn thật, không thể đổi chút món khác sao...”
Nói đến đây, bỗng nhiên khựng lại.
Trong góc túi, lăn lóc mấy quả quýt nhỏ vàng ươm.
Quýt? Thế mà là hoa quả?
Viêm Thác quả thực sắp điên cuồng vì vui sướng rồi, anh nhón một quả, bóc một miếng vỏ, đưa lên mũi ngửi.
Mùi vị quá thơm, chua chua pha lẫn thanh ngọt, nhắm mắt lại, quả thực có thể giả vờ mình đang nằm giữa vòng vây của vô số cây quýt.
Anh ngồi phịch xuống đất, hạnh phúc đều là do so sánh mà ra, đừng nói Phùng Mật mang thêm cho anh mấy quả quýt, cho dù là ném cho anh mấy miếng vỏ quýt, anh cũng cảm thấy rất thỏa mãn rồi.
Đây là mùi vị bên ngoài, mùi vị dưới ánh mặt trời.
Phùng Mật thở dài: “Viêm Thác, anh nói xem anh có phải tự chuốc lấy không?”
Viêm Thác thấp giọng nói một câu: “Thiếu chút may mắn, suýt nữa thì qua ải rồi.”
Phùng Mật gần như bật cười thành tiếng: “Viêm Thác, anh thực sự tưởng mình có thể qua ải sao? Lời giải thích của anh về cuốn nhật ký, ngay cả tôi còn chẳng lừa được, anh có phải quá coi thường dì Lâm rồi không?”
Thế à?
Viêm Thác ngược lại không để ý lắm, dù sao vào cũng vào rồi: “Tôi lộ tẩy chỗ nào?”
“Về logic thì không có vấn đề, nhưng về tình cảm không thuyết phục được người ta. Cuốn nhật ký đó sau này tôi xem rồi, ngay cả tôi người ngoài xem đến cuối còn rớt hai giọt nước mắt, anh là con trai ruột, thực sự có thể một chút cũng không động lòng?”
Cô ta cười khẩy một tiếng: “Cũng chỉ có Hùng Hắc cái loại trong đầu nhét toàn thịt mới có thể cho anh qua ải, anh cũng không nghĩ xem, chuyện nhật ký thực sự có thể lấp liếm cho qua, tại sao còn nhốt anh chứ? Lúc đầu khi dì Lâm bảo tôi chú ý anh, tôi đã hỏi dì ấy, có phải nghi ngờ anh rồi không, anh biết dì ấy nói thế nào không?”
Viêm Thác rất bình tĩnh: “Nói thế nào?”
“Dì ấy nói, nếu con nghi ngờ một người, muốn xóa bỏ nghi ngờ, tốt nhất chính là giết đi, kiếm cái yên tâm. Nếu không nỡ giết, vậy thì nhân lúc trước khi nó phản bội nhốt lại, như vậy, nó sẽ vĩnh viễn không phản bội, vẫn là đứa con trai ngoan đó dì ấy chắc chắn anh phản bội dì ấy rồi, chỉ là không ngờ, sau khi nhốt anh, sự việc vẫn có thể tiến triển.”
Viêm Thác mỉm cười: “Đây chính là cái lợi của việc có đồng bạn đấy.”
Phùng Mật hừ lạnh một tiếng: “Có thì thế nào? Việc là các người hợp tác làm, chỉ một mình anh chịu tội, sao không thấy bọn họ đến chia sẻ với anh chứ?”
Viêm Thác không lên tiếng, bóc một múi quýt đưa vào miệng ngậm, xa xỉ thỏa mãn vị giác một phen, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu nhìn cô ta: “Ngày bao nhiêu rồi?”
Phùng Mật nói: “Còn hơn mười ngày nữa, là Tết rồi.”
Viêm Thác hơi hoảng hốt.
Thế mà nhanh như vậy, ngày anh mất tự do, Tết dương lịch vẫn còn mấy ngày nữa cơ, chớp mắt, sắp Tết âm lịch rồi.
Anh nói: “Vậy lúc Tết, tôi có thể ăn một bữa sủi cảo không?”
Phùng Mật nhìn anh một lúc, cảm thấy vừa chua xót vừa buồn cười: “Anh còn muốn ăn sủi cảo? Có ý nghĩa không?”
Viêm Thác nói: “Có chứ, Tết mà.”
Nói rồi, chỉ chỉ mấy quả quýt trong túi: “Lần này tôi nhất định phải nhịn, để dành một quả quýt đến Tết. Nếu hôm đó có sủi cảo, lại có quýt, vậy cái Tết này, trôi qua cũng không tính là quá tệ.”
Nói đến đây, bỗng nhiên nhớ ra điều gì, toàn thân căng thẳng: “Cô biết dưới này có thứ gì không?”
Phùng Mật không hiểu: “Có thứ gì?”
Viêm Thác nói: “Ngay trước khi cô đến không lâu, có một thứ ở đây, vừa húc vừa cào, mắt xanh lè.”
Phùng Mật ồ một tiếng: “Nó à, số 019, tên chúng tôi đặt xong rồi, gọi là Vưu Bằng.”
Số 019?
Trong lòng Viêm Thác rùng mình: Răng Chó chắc là số 018, sau đó phế rồi, đây là... lại sắp có cái mới đôn lên rồi?
“Nó có huyết nang không?”
Phùng Mật cúi đầu nhìn anh, ánh mắt nghiền ngẫm: “Có, đang chọn, dù sao chúng tôi bỗng chốc mất mấy đồng bạn, cần gấp bổ sung.”
Ánh mắt Viêm Thác lạnh xuống.
Anh thế mà lại cảm thấy gặp Phùng Mật là chuyện tốt, không phải, chúng vĩnh viễn là chúng.
“Đây là đâu?”
Phùng Mật phì cười: “Dì Lâm nói không sai về anh, anh đều thế này rồi, còn nghĩ nghe ngóng lung tung à?”
Cô ta nhìn quanh hang động một vòng: “Đừng quản là đâu nữa, tóm lại, bạn bè của anh không tìm thấy chỗ này đâu.”
Viêm Thác đổi chủ đề: “Lâm... Lâm Hỉ Nhu nói, các người thực ra là người. Một khi vào Khe Hắc Bạch, Kiêu thành ma người, ‘ma người’ chính là bộ dạng tương tự như Mã Trát hay số 019 vừa rồi đi, ngay sau đó, các người lại khôi phục lại dáng vẻ con người, Mã Trát lại không có, tôi nghĩ đi nghĩ lại, Triền Đầu Quân không thể nào chuẩn bị huyết nang cho Mã Trát, Mã Trát sở dĩ không khôi phục được, thiếu chính là huyết nang huyết nang rốt cuộc dùng thế nào?”
Phùng Mật hỏi ngược lại anh: “Anh nói xem? Anh thông minh như vậy, những năm này lại luôn tìm đông tra tây, anh có suy nghĩ gì?”
Viêm Thác cười cười: “Rất lâu trước kia có một lần, tôi lén vào tầng hầm hai của nông trại, bắt gặp một số chuyện. Lúc đó rất không hiểu, nhưng bây giờ nhớ lại, có thể gỡ ra không ít đầu mối.”
“Lúc đó, người Hùng Hắc trừng trị chắc là huyết nang của Ngô Hưng Bang, cũng chính là bố của Hứa An Ni. Người đó vẫn luôn xin tha, sau đó bị Hùng Hắc dùng gậy lớn đánh mạnh, Lâm Hỉ Nhu ở bên cạnh nhắc nhở nói, ‘chú ý chút, đừng đánh chết, phải giữ lại hơi tàn’.”
“Cũng vẫn là lần đó, tôi phát hiện mấy cái nhà kính nhựa mini ở nông trại, trong một cái có một người phụ nữ trung niên, bị kinh động nhổm người dậy, trên lưng có vô số sợi tơ dính, cắm thẳng vào trong đất.”
“Các người có một từ gọi là ‘thoát căn’ (thoát rễ), ai học sinh học đều biết, thực vật dựa vào rễ cung cấp dinh dưỡng. Tôi đang nghĩ, huyết nang có phải có thể coi là ‘rễ dạng củ’, người phụ nữ trong nhà kính nhựa kia, trong đất dưới thân, thực ra còn chôn người, cũng tức là huyết nang. Vô số sợi tơ dính, chính là vô số cái miệng, nuốt chửng huyết nang, nuôi dưỡng Địa Kiêu.”
Người bị chôn sống trong đất, không thể đánh chết, chết rồi thì không còn hoạt tính nữa, cho nên phải “giữ lại hơi tàn”, và “mọc cùng một chỗ” với Địa Kiêu bên trên, một kẻ không ngừng xuất ra, khô kiệt, teo tóp, một kẻ bền bỉ nạp vào, lớn mạnh, tái sinh.
Mặt Phùng Mật từ từ cứng lại, muốn cười một cái để che giấu, lại cười không nổi: “Viêm Thác, con người nên hồ đồ một chút thì hơn, chân tướng không đẹp đẽ, cứ phải xé toạc cái tấm màn che đó ra, xấu hổ biết bao, thế này còn làm bạn bè thế nào?”
Viêm Thác nói: “Quan hệ của chúng ta, vốn dĩ đã xấu hổ, bạn bè gì đó, là cô tưởng có thể làm, thực ra vĩnh viễn không làm được.”
Phùng Mật im lặng rất lâu, cuối cùng cười khổ: “Được thôi, đây cũng là đã định trước từ sớm rồi, thời thượng cổ, tổ tiên chúng ta đã là đối đầu, hiện giờ đến chúng ta, vẫn là đối đầu.”
Thời thượng cổ?
Sao nói mãi nói mãi, lại lôi đến thời thượng cổ rồi?
Viêm Thác buột miệng hỏi một câu: “Thượng cổ gì? Tổ tiên gì?”
Phùng Mật không trả lời, cô ta đi giật lùi, chùm sáng trong tay cũng dần xa dần xa: “Viêm Thác, tương lai chúng ta nếu đối đầu trực diện, nể tình quen biết một hồi, làm cái giao ước đi bất kể là anh giết chết tôi, hay tôi giết chết anh, đều nhanh tay chút, đừng để đối phương quá khó chịu.”
Nhiếp Cửu La phục hồi chức năng về, chị Lư vừa mở cửa lớn cho cô đã oang oang lên: “Nhìn xem, tôi nói uống nhiều canh không sai mà, khỏi rồi.”
Khỏi cái gì mà khỏi? Nhiếp Cửu La vừa bực vừa buồn cười: “Chỉ là tháo nẹp cố định bên ngoài thôi, bác sĩ nói, phải bắt đầu tập một số bài tập sức mạnh nhẹ, cứ không cử động cũng không được, nếu không, sẽ gây huyết khối tĩnh mạch không nói, cánh tay bên to bên nhỏ thì xấu lắm.”
Cô vừa nói vừa đi vào trong sân, chị Lư đóng cửa sân: “Bây giờ bắt đầu a, tôi phải bổ sung dinh dưỡng toàn diện cho cô rồi, trên mạng nói gãy xương giai đoạn đầu uống nhiều canh xương là thúc đẩy can xương phát triển, giai đoạn sau thì phải cân bằng rồi.”
Kể từ khi bị thương, lý thuyết canh xương của chị Lư ngày càng vững chắc, Nhiếp Cửu La nghe đến sắp thuộc lòng rồi, cô đang định qua loa một câu gì đó, ánh mắt bỗng nhiên rơi vào cây bạch mai trong góc sân.
Cây bạch mai này nở rộ khá oanh oanh liệt liệt một thời gian, hiện giờ, cũng giống như cô bước vào giai đoạn trung hậu kỳ gãy xương, cũng bước vào hậu kỳ ra hoa: Dần dần không còn đài hoa mới nở nữa, thỉnh thoảng đi ngang qua, sẽ thấy dưới gốc cây rụng một lớp cánh mai.
Nhiếp Cửu La bất giác rùng mình một cái.
Đã lâu như vậy rồi, Viêm Thác vẫn không có tin tức, bác sĩ nói, cái gọi là “thương gân động cốt một trăm ngày”, không phải chỉ một trăm ngày là khỏi hẳn: Ống tủy xương thông lại, khôi phục nguyên trạng, ít nhất cũng phải một hai năm.
Một hai năm, liệu có phải đến lúc đó, cô vẫn chưa tìm thấy Viêm Thác?
Tâm trạng hơi vui mừng vì tháo nẹp cố định của cô trong nháy mắt đã đóng băng, không nói một lời đi lên lầu, ngồi xuống bên bàn làm việc.
Sân nhỏ đặt làm đã ra ngô ra khoai, cốt nhà cửa, cửa sổ, nhân vật đều đã vào vị trí, chỉ có điều màu vẫn đều là màu mộc, để lại cuối cùng cùng lên màu.
Hai ngày nay, cô đang làm cây bạch mai, cách làm thông thường là làm ra thân cành, sau đó dùng màu trắng phấn chấm ra hoa mai là được, nhưng cô cố chấp muốn tìm việc cho mình, quyết định những đóa mai chính phải là nặn ra.
Đây là một công việc vô cùng tinh tế, miếng đất phải cán mỏng như tờ giấy, dùng bút nhỏ nhất vẽ đường nét, dao nặn số nhỏ nhất cắt hình, đôi khi, còn phải nhờ đến kính lúp thường thường là cúi đầu rất lâu ngẩng lên, cổ cứng như sắt đá.
Thực sự không tìm thấy Viêm Thác, làm chút việc liên quan đến anh cũng tốt.
Nhiếp Cửu La cầm người nhỏ cầm hoa mai lên xem, cười thật là vui vẻ, trước kia, cô cứ nhìn nó là muốn cười, bây giờ không thế nữa, nhìn càng nhiều càng mất mát.
Trên cầu thang truyền đến tiếng bước chân, Nhiếp Cửu La đặt người nhỏ xuống, ngừng một chút, lại vươn ngón tay chọc cho nó quay về hướng khác.
Là chị Lư đưa canh cho cô.
Lần này là canh ba ba, nước canh màu trắng sữa, rất thơm ngon.
Nhiếp Cửu La cúi đầu múc một thìa đưa vào miệng.
Chị Lư đứng bên cạnh, nhìn cô, lại nhìn tượng người nhỏ trên bàn, dạo này, tâm trạng Nhiếp Cửu La không tốt, trên mạng hay nói áp suất thấp áp suất thấp, lời này là thật đứng bên cạnh cô ấy, áp lực lắm.
Chị Lư nhất thời không nhịn được: “Cô và cậu Viêm Thác kia a, có phải chia tay rồi không?”
Nhiếp Cửu La suýt bị canh làm sặc, cô ném thìa vào bát, ngẩng đầu nhìn chị Lư: “Tôi và Viêm Thác đều chưa từng ở bên nhau, sao lại lôi đến chia tay rồi?”
Chị Lư chỉ tượng người nhỏ hoa mai: “Thế cô ngày nào cũng để tượng nhỏ người ta trên bàn.”
Nhiếp Cửu La không chịu, cô chỉ vào cái sân nhỏ trước mặt, trong sân, có tượng nhỏ một chị Lư ngồi trên ghế gấp nhặt hành: “Tôi còn để chị ngày nào cũng trên bàn đây này, tôi cũng cặp với chị rồi?”
Chị Lư cười: “Lôi tôi vào là không đúng rồi a, lôi tôi vào có phải chột dạ không? Cô đây để một chàng trai trẻ, với để một bà già, có thể giống nhau sao?”
Nhiếp Cửu La nói: “Tôi chính là...”
Cô bỗng nhiên lười biện giải gì đó, thấp giọng nói một câu: “Có hảo cảm với anh ấy.”
Chị Lư một châm thấy máu: “Thế là đúng rồi mà, đôi nam nữ nào chẳng bắt đầu từ hảo cảm? Đầu tiên là có hảo cảm, sau đó hôm nay ăn bữa cơm, ngày mai nắm cái tay, chẳng phải thành bạn bè rồi sao? Cậu Viêm Thác này không nên a, sao cậu ta không hẹn cô ra ngoài chứ?”
Nhiếp Cửu La im lặng một lúc, nói: “Bận đi.”
Cô cũng muốn anh đến hẹn cô ra ngoài a, lúc nào cũng được.
Chị Lư vừa nhìn cảnh tượng này, liền cảm thấy không có hy vọng rồi: Ai chẳng phải người từng trải chứ, hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình chuyện này, từ xưa đến nay đã nhiều vô kể, cô thông minh, cô xinh đẹp, cô một trăm cái tốt, cũng chưa chắc có thể có được trái tim người ta a.
Bận chỉ là cái cớ.
Hết hy vọng rồi, trách cái miệng mình nhanh nhảu, chọc người ta đau lòng rồi.
Chị Lư giả vờ trong bếp còn việc bận, lắc đầu thở dài, xuống lầu.
Nhiếp Cửu La ngồi một lúc, cũng không còn tâm trạng uống canh nữa, cô đẩy bát canh ra, tay trái ngắt một miếng từ cục đất luyện trên mặt bàn, nắm trong lòng bàn tay từ từ nhào nặn lực đạo này, cánh tay hình như còn có thể chống đỡ.
Đang thử lực, điện thoại reo.
Nhiếp Cửu La cầm lên xem, là một số lạ, cô thuận tay ấn nghe: “A lô?”
Đầu bên kia truyền đến một giọng nói rụt rè: “Là cô Nhiếp Cửu La phải không ạ? Tôi là... Lâm Linh.”
Lâm Linh?
Nhiếp Cửu La dừng động tác trên tay, bất giác ngồi thẳng người dậy.
Chuyện của Lâm Linh cô biết, dạo trước, Hình Thâm gọi điện thoại cho cô nói, Lâm Linh muốn đến chỗ Lưu Trường Hỉ ở đây là quyết định của riêng Lâm Linh, Nhiếp Cửu La không tiện can thiệp, chỉ kiến nghị là, khoan hãy vội đưa đi, tốt nhất quan sát phía Lưu Trường Hỉ một chút, xác nhận an toàn hãy nói.
Tính ngày tháng, bây giờ chắc là chuyển qua đó rồi.
Quả nhiên, Lâm Linh cẩn thận từng li từng tí: “Tôi chuyển đến chỗ chú Trường Hỉ rồi, chú ấy người rất tốt, tôi nói chuyện với chú ấy, mới biết cô cũng từng ở đây.”
Nhiếp Cửu La ừ một tiếng.
Lâm Linh có chút lúng túng, cô không biết nên nói tiếp thế nào, cái tên Nhiếp Cửu La này, cô biết từ rất sớm, lúc đó, thật sự tưởng cô chỉ là tình duyên sương sớm của Viêm Thác.
Nghe chú Trường Hỉ nói, lúc Nhiếp Cửu La dưỡng thương ở đây, Viêm Thác thậm chí từng đến ngủ lại quan hệ đã tốt đến thế rồi sao? Viêm Thác giấu kỹ thật đấy, nửa điểm khẩu phong cũng không lộ.
Lâm Linh rất mất mát, có một loại cảm giác mình cũng không hiểu Viêm Thác lắm, còn có một loại cảm giác bị khai trừ khỏi vòng bạn bè thân thiết của Viêm Thác.
Cô chần chừ một lúc: “Lúc Viêm Thác chưa mất tích, có một lần, tôi và anh ấy nói chuyện, không biết thế nào, nói đến nếu xảy ra chuyện thì làm thế nào. Lúc đó anh ấy nói, nếu anh ấy xảy ra chuyện, có thể tìm một người giúp anh ấy, nhưng cụ thể là ai, anh ấy không nói.”
“Cô Nhiếp, tôi đoán, người này chắc là cô nhỉ.”
Đầu bên kia, Nhiếp Cửu La hình như khẽ cười một cái, không nói gì.
Mắt Lâm Linh bỗng chốc ướt nhòe, giọng cô run rẩy: “Cô Nhiếp, Viêm Thác lâu như vậy không có tin tức, chắc chắn... chắc chắn là xảy ra chuyện rồi, cô nghĩ cách đi.”
Cô run rẩy vớ lấy khăn giấy lau nước mắt: “Cô Nhiếp, tôi là... rất vô dụng, tôi vẫn luôn dựa vào anh ấy. Cô sự nghiệp làm tốt, chắc chắn rất có chủ kiến, cô giúp anh ấy đi.”
Trong làn nước mắt mờ mịt, cô nghe thấy trong ống nghe truyền đến giọng nói của Nhiếp Cửu La.
“Tôi rất muốn giúp anh ấy, cũng vẫn luôn tìm, nhưng thực sự không có manh mối. Đám Lâm Hỉ Nhu như bốc hơi vậy, Hình Thâm cứu cô có thể tránh camera, bà ta muốn biến mất cũng tương tự có thể, sau khi biến mất cải trang hoặc đổi xe đi lại, cái này tìm thế nào đây? Chúng tôi vẫn luôn muốn thông qua ‘đổi người’ câu bà ta ra, nhưng bà ta rất tinh, mấy lần đều tạm thời hủy bỏ.”
“Hoặc là Lâm Linh, cô có thể giúp tôi, cô sống bên cạnh Lâm Hỉ Nhu bao nhiêu năm như vậy, từng nghe nói bà ta có cái ổ nào không? Chỉ cần là cô nhớ được, đều có thể đưa cho tôi.”
Cái ổ?
Trong đầu Lâm Linh trống rỗng một mảng, ấp úng nói một câu: “Không có a.”