Đất Xanh Sinh Cú

Lượt đọc: 534 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Bị chính mình đập cho bay đến Tây An luôn rồi?

Hùng Hắc còn phải mất một lúc mới phản ứng kịp: Nắm đấm của gã rất nặng, vung ra chẳng khác nào búa tạ, những năm qua, người ăn đấm của gã không ít.

“Là kẻ tối qua?”

Sao lại trùng hợp thế được? Hùng Hắc kinh ngạc, đồng thời cũng có chút lâng lâng: Mình không ra tay thì thôi, vừa ra tay đã đập trúng Phong Đao?

Trong tai nghe, giọng Lâm Hỉ Nhu rất chắc chắn: “Không thể nào.”

Hùng Hắc hất nòng súng lên: “Lừa bố mày à? Tin tao bắn cho mày đối xứng không?”

Cơn đau quằn quại ban đầu của Tưởng Bách Xuyên đã qua đi, chuyển sang một thái cực khác: Nằm im như người chết, phảng phất như chỉ cần bản thân tuyệt đối tĩnh lặng thì nỗi đau cũng sẽ tạm thời ngưng lại.

Ông ta yếu ớt nói mớ: “Thật đấy, Phong Đao thường hành động cùng Cuồng Khuyển. Tối qua, bọn họ đi cùng nhau. Tên mù kia chính là Hình Thâm, người còn lại chính là Nhiếp... Nhiếp Nhị...”

Nói mãi nói mãi, giọng dần yếu đi, đến cuối cùng thì hoàn toàn tắt hẳn.

Hùng Hắc dùng chân gạt gạt cằm ông ta, báo cáo với Lâm Hỉ Nhu: “Lão già này không có ý chí gì cả, đau ngất đi rồi.”

Lâm Hỉ Nhu không lên tiếng.

Hùng Hắc đưa ra kiến giải của mình: “Chị Lâm, tôi thấy chưa biết chừng lão nói thật đấy. Người ta bảo giàu không quá ba đời, lại bảo vua mở nước, rùa rụt đầu mất nước. Cái đám Triền Đầu Quân này, thời xưa có thể lợi hại, chứ bây giờ ấy mà... cái gì mà Cuồng Khuyển, phế khuyển thì có, tối qua suýt bị tôi lái xe cán chết...”

Nói đến đây, trong lòng gã rất tiếc nuối: Nếu không phải tối qua Viêm Thác làm hỏng việc khiến gã buộc phải rời đi, thì đã tóm gọn cả Phong Đao lẫn Cuồng Khuyển, hoàn thành cú đúp ngon ơ.

Lâm Hỉ Nhu trầm ngâm một chút: “Chỉ là có hơi quá trùng hợp.”

Tuy nhiên nhìn tình hình hiện tại, đám hậu duệ Triền Đầu Quân này quả thực không đáng lo.

Hùng Hắc thao thao bất tuyệt: “Vô trùng hợp bất thành thư mà, tôi cũng chẳng ngờ tên mù kia lại là Cuồng Khuyển. Ái chà chà, Cẩu Gia tuyệt hậu rồi sao, không tìm được ai tứ chi lành lặn à?”

Lâm Hỉ Nhu bực mình: “Cậu không hiểu thì đừng có oang oang cái mồm. Ngũ quan ngũ cảm, mỗi loại cảm giác đều phân chia tinh lực của con người. Có được có mất, một giác quan bị phế bỏ, bốn giác quan còn lại sẽ tương ứng nâng cao. Cuồng Khuyển là kẻ mù, chuyện đó chẳng có gì lạ cả phàm là trên người các cậu có mùi, hắn đã sớm ngửi ra rồi.”

Hùng Hắc ngượng ngùng, ngập ngừng một chút rồi lại xin chỉ thị: “Vậy... chị Lâm, đám người này xử lý thế nào? Bảy tám mạng lận, trói hết lại liệu có rầm rộ quá không?”

Tuy nói những năm nay, chuyện làm gian phạm pháp gã làm cũng không ít, nhưng đó đều là lẻ tẻ một hai người, đùng một cái bảy tám người, quả thực có chút không yên tâm.

Lâm Hỉ Nhu: “Trước tiên đưa hết về Nông trường đi, tách ra, tra hỏi từng đứa một. Tưởng Bách Xuyên này, tôi phải gặp mặt. Dọn dẹp chỗ đó cho sạch sẽ, đồ đạc của đám người này, đặc biệt là điện thoại, thu gom hết lại. Còn nữa, tốt nhất để lại hai người ở đó, xem xem còn có ai tìm đến cửa hay không.”

Cúp điện thoại, Hùng Hắc tự cảm thấy mình đã đánh một trận đẹp mắt, tinh thần sảng khoái vô cùng.

Gã nhìn quanh bốn phía, cứ cảm thấy còn sót việc gì đó, giây sau liền nhớ ra: “Tên mù kia đâu? Còn chưa bắt về à? Đúng là một lũ phế vật!”

Viêm Thác ngủ đến nửa đêm, bỗng nhiên nghe bên ngoài ồn ào một mảng, tiếng cửa đóng mở, tiếng bước chân liên hồi, có người hét lên đau đớn, dường như còn xen lẫn tiếng quát tháo của Hùng Hắc: “Kêu cái gì mà kêu? Chẳng phải có bác sĩ rồi sao? Lữ Hiện, nó còn kêu nữa thì khâu mồm nó lại!”

Hắn lập tức khoác áo đi ra.

Bên ngoài người không ít, kẻ đang phát ra tiếng quả nhiên là Hùng Hắc, mắt trợn ngược chống nạnh, đang đứng chửi đổng về phía phòng phẫu thuật. Lữ Hiện rõ ràng cũng vừa mới dậy, đang vội vàng mặc áo phẫu thuật.

Nhìn qua khe hở giữa những người đang đứng, người nằm trên bàn phẫu thuật trông quen mắt, là đàn em dưới trướng Hùng Hắc, gạc che ở thắt lưng đã bị máu nhuộm đỏ thẫm.

Hùng Hắc chửi bới om sòm: “Chăm đi chùa mà lạy phật đi, vận đen ám vào đầu rồi phải không? Một thằng hai mắt sáng trưng lại để một thằng mù bắn cho ngã lăn quay!”

Phòng phẫu thuật rất nhanh đã đóng cửa lại.

Viêm Thác cười cười đi tới: “Anh Hùng, thằng mù nào thế?”

Hùng Hắc lúc này mới nhìn thấy hắn: “Ô, về rồi đấy à? Này nói tôi nghe xem, lúc trước cậu đi đâu thế?”

Gã vừa nói vừa rúc vào ghế sô pha lớn, lại quát đám người còn lại: “Đứa nào ngủ thì cút đi ngủ, lượn lờ qua lại, bố mày đau đầu!”

Mấy người kia đều đi về phía đối diện, đối diện là ký túc xá lớn. Chỗ Lữ Hiện này tương đối chuyên nghiệp, nào thuốc nào máy móc y tế, bọn họ quen kiểu đến rồi đi ngay, đỡ vướng víu.

Viêm Thác chọn cái ghế sô pha đơn bên cạnh ngồi xuống, thuận tay vạch cổ áo khoác, định cho gã xem vết thương trên người trước: “Là thế này, tôi...”

Hùng Hắc sai bảo tên đi chậm nhất: “Đi, lấy mấy lon bia qua đây, trong tủ lạnh có đồ nhắm không? Làm hai đĩa ra đây.”

Viêm Thác hạ tay xuống.

Thật kỳ lạ, tối nay Hùng Hắc đi làm việc, đàn em còn bị thương, sao gã lại vui vẻ thế này?

Hắn tạm gác chuyện của mình lại: “Anh Hùng, hôm nay công việc thuận lợi chứ?”

Hùng Hắc mày râu hớn hở: “Đó là đương nhiên.”

Nói rồi ghé sát lại: “Viêm Thác, chuyến này coi như giúp cậu báo thù triệt để rồi...”

Gã làm động tác quét ngang mặt bàn: “Một mẻ, hốt gọn.”

Trong lòng Viêm Thác rùng mình, vẻ mặt mờ mịt: “Ai cơ?”

Hùng Hắc không vui: “Cậu không phải bị thiểu năng đấy chứ, đám Bản Nha ấy.”

Viêm Thác khép áo khoác lại, dựa sâu hơn vào ghế sô pha: “Anh cứ chém gió, khéo chỉ đấm gục được vài con tôm tép, lại cứ đòi là hốt trọn cả ổ.”

Hùng Hắc tâm trạng tốt, lại có thành tích thực tế trong tay, không thèm so đo với hắn, ngược lại còn dương dương tự đắc: “Tôi chỉ nói một câu thôi, tên đầu sỏ của bọn chúng, lão già họ Tưởng ấy, hehe, lão tử tự tay bắn nát nửa bàn chân lão.”

Viêm Thác "ồ" một tiếng: “Hốt trọn ổ, nam nữ già trẻ đều có?”

Hùng Hắc xua tay: “Không thấy đàn bà, có phải cậu nhớ đến con ranh Tước Trà kia không? Không có, chuyến này không có nó. Hầy, đàn bà thì làm nên trò trống gì.”

Viêm Thác cười cười: “Câu này, nói cho dì Lâm nghe thử xem?”

Hùng Hắc nhất thời cứng họng.

Trong lúc nói chuyện, bia và đồ nhắm đã được mang tới. Hùng Hắc tách đôi đũa dùng một lần, gắp một miếng lớn nhét vào mồm.

Viêm Thác nhìn chằm chằm cái miệng đang nhai nhồm nhoàm của gã: Bất kể là dì Lâm hay bọn Hùng Hắc, uống rượu ăn thịt y như người thường, rốt cuộc thế nào mới gọi là “tạp thực” (ăn tạp)?

Đang suy nghĩ, Hùng Hắc ngẩng đầu nhìn hắn: “Lúc trước cậu rốt cuộc là bị làm sao?”

Bản nháp chuẩn bị trước không dùng được nữa, bịa ngay tại chỗ quả thực cũng khá thử thách người ta. Viêm Thác nghiêng người cầm lấy một lon bia, dùng sức bật nắp: “Tôi à...”

Hắn bỗng nhiên nghĩ đến Nhiếp Cửu La, cô ả kia đúng là nói dối không cần chớp mắt, cả đời này, hắn chưa từng thấy ai nói dối tự nhiên không tì vết như thế.

Hắn cố gắng nói nhảm để kéo dài thời gian: “Lúc đó chẳng phải tôi đi về phía đông sao, vốn định gọi xe, ai ngờ cái chốn khỉ ho cò gáy, tài xế đều không nhận đơn...”

Hùng Hắc ăn uống hì hục, đồng thời gật đầu lia lịa: “Đúng rồi, trong thành phố nhiều xe, dễ gọi, ở quê thì chịu. Này, cậu ăn đi.”

Viêm Thác: “Tôi cứ vừa đi vừa thử gọi xe, không để ý đường xá lắm. Đột nhiên, có hai thằng xông ra, quật ngã tôi.”

Đầu đũa Hùng Hắc khựng lại: “Người của Bản Nha?”

“Tôi cũng tưởng thế, còn tưởng là mai phục sẵn, hơi hoảng, cộng thêm lúc đầu không đề phòng nên ăn chút đòn. Khó khăn lắm mới tìm được kẽ hở bỏ chạy, bọn chúng đuổi cùng giết tận, còn gọi thêm hai đồng bọn nữa. Tôi tìm một cái xó xỉnh trốn vào, gọi điện cho anh.”

Hùng Hắc gật đầu: “Thảo nào lúc đó tôi nghe giọng cậu thở không ra hơi.”

“Ai ngờ điện thoại chưa gọi xong, mấy tên kia đã đuổi tới nơi, sợ bọn chúng nghe thấy động tĩnh nên đành phải ngắt máy trước. Vốn dĩ à, có thể trốn thoát được, nhưng tôi lại phạm sai lầm ngu xuẩn, không tắt chuông anh gọi lại một cú, thế là bị bọn chúng phát hiện.”

Hùng Hắc há hốc mồm, không ngờ trong chuyện này còn có phần của mình. Đúng vậy, gã đã gọi liên tục mười mấy cuộc...

“Tôi cũng đâu có mắt thần thiên lý nhãn, sao tôi biết lúc đó cậu lại ở trong tình cảnh ấy?”

Viêm Thác rất thấu hiểu, ấn ấn tay về phía gã qua không trung: “Không sao đâu anh Hùng, đều là người mình cả. Tuy nói về sau ấy mà, tôi ăn một dao...”

Hắn lật vạt áo khoác lên, cho Hùng Hắc xem vết cào ở bụng dưới bên phải, vết này không sâu, miệng vết thương nhỏ, nhìn qua trông cũng xêm xêm như bị dao quẹt: “Nhưng may mà chỉ rách tí da, không đáng ngại. Tiếp theo đó thì cứ đánh thôi, mấy tên kia thực ra không chịu đòn nổi, nhưng ngặt nỗi đông người, tôi quật ngã bọn chúng xong thì chạy. Thực ra lúc đó, còn nảy ra một ý định: Tôi cho rằng bọn chúng là người của Bản Nha, muốn lén bám theo ngược lại, nếu có thể lần ra hang ổ của chúng, chẳng phải cũng là thu hoạch ngoài ý muốn sao.”

Nói đến đây, hắn ngửa cổ tu hai ngụm bia.

Tính đến hiện tại, chắc là lấp liếm cũng ổn, không có sơ hở.

Hùng Hắc nói: “Vậy cậu cũng nên nói với tôi một tiếng...”

Viêm Thác đặt lon bia xuống, quệt mồm: “Điện thoại rơi mất, bị mấy thằng kia nhặt được.”

Hóa ra là vậy, Hùng Hắc vỡ lẽ: Thảo nào lần cuối cùng, điện thoại thông nhưng không có tiếng, sau đó thì tắt máy hoàn toàn.

Gã nói: “Rồi sao nữa, chắc không phải người của Bản Nha đâu nhỉ?”

“Cuối cùng xác định không phải, chỉ là đám côn đồ đánh lén kiếm chác thôi, thế thì tôi tha cho bọn chúng được à? Về sau còn khá phức tạp, không kể chi tiết nữa, tóm lại động vào tôi tổng cộng bốn thằng, từng thằng một, tôi đều tiễn đi tử tế cả rồi. Điện thoại cũng bị quăng quật hỏng hóc, tôi mang đi sửa một chút...”

Hắn lấy điện thoại từ trong túi áo khoác ra: “Nè, còn được tặng kèm cái ốp lưng xấu đau xấu đớn.”

Hùng Hắc nghe mà tấm tắc khen ngợi, cuối cùng chỉ chỉ vào cánh cửa phòng phẫu thuật vẫn đang đóng chặt: “Đợi thằng kia khỏi, hai cậu cùng đi lễ chùa đi, cậu xem cái vận khí gì thế này, đen đủi liên tiếp, toàn gặp mấy chuyện tào lao!”

Viêm Thác cười khổ: “Không nhắc nữa. Anh Hùng, nếu dì Lâm có hỏi, anh cứ bảo tôi gặp chút chuyện, điện thoại lại hỏng, nên bị lỡ việc. Hỏi tôi tôi cũng nói thế, chi tiết gì đó thì đừng nhắc tới, nghe cứ như tôi vô dụng lắm ấy.”

Hắn gõ gõ đáy lon bia xuống mặt bàn, cụng ly từ xa với Hùng Hắc: “Chúc mừng anh Hùng nhé, chỗ tôi không lập được công, chỗ anh lại đột phá lớn... Đúng rồi, anh bảo bắn nát nửa bàn chân lão họ Tưởng, súng bắn à? Cái này phải để Lữ Hiện xử lý một chút chứ?”

Hùng Hắc cười lạnh một tiếng: “Xử lý? Lão ta cũng xứng à! Cứ để thối rữa ra đấy.”

Nhiếp Cửu La buổi tối đi ngủ, điện thoại đều để chế độ im lặng.

Nhưng đêm nay ngủ đến nửa chừng, sững sờ bị ánh sáng nhấp nháy không ngừng trên màn hình điện thoại làm cho tỉnh giấc. Lúc mở mắt còn mơ màng, cứ tưởng mình đang nằm mơ.

Cô cầm điện thoại lên xem, là một số hoàn toàn lạ hoắc, vì không có người nghe máy quá lâu nên tự động ngắt.

Lướt lên trên, số này đã gọi hơn hai mươi cuộc.

Đang thắc mắc, màn hình lại sáng lên đợt mới.

Nhiếp Cửu La chần chừ ấn nút nghe: “Alo?”

Đầu bên kia lại là một người đàn ông giọng địa phương rất nặng: “Cô bác sĩ hở, đợi một xí.”

Nhiếp Cửu La mù tịt: “Hả?”

Giây tiếp theo, đầu bên kia đổi người, truyền đến giọng nói của Hình Thâm: “A La?”

...

Bốn mươi lăm phút sau, tức là khoảng hai giờ sáng, Nhiếp Cửu La đội tuyết đang rơi nhỏ dần, vội vã bắt xe đến địa điểm.

Đây là một xưởng ván ép tư nhân nằm ở vùng giáp ranh thành thị và nông thôn. Theo lý mà nói giờ này, các xưởng bình thường đều không nên hoạt động, nhưng xưởng tư nhân thì linh hoạt, cuối năm có đơn hàng lớn gấp rút giao, nên nửa đêm máy móc vẫn quay không ngừng nghỉ.

Nhiếp Cửu La băng qua sân bãi lộn xộn, bước vào nhà xưởng ồn ào và sơ sài, bên trong nồng nặc mùi gỗ, trong không khí bay đầy bụi bào. Những công nhân đang tăng ca tò mò nhìn cô, có một người chỉ đường cho cô, ý là đi vào trong.

Cô đi thẳng vào trong, đang đi, bên cạnh đống ván ép phế liệu bỗng nhiên có một khối gì đó đứng dậy, gọi cô: “A La.”

Nhiếp Cửu La giật nảy mình, còn tưởng khúc gỗ thành tinh, định thần nhìn lại, trong lòng ngũ vị tạp trần, cũng không biết là tư vị gì.

Là Hình Thâm không sai, không đeo kính râm, sắc mặt xanh mét, môi tím tái, chân chỉ còn một chiếc dép lê, trên người quấn một tấm chăn bẩn đến mức không nhìn ra hoa văn, chắc là công nhân tốt bụng thấy anh lạnh nên cho mượn quấn tạm.

Nhiếp Cửu La đi lại gần anh: “Tình hình thế nào?”

Hình Thâm nương theo tiếng máy móc ầm ầm không dứt, kể lại chuyện xảy ra trước đó một lượt.

Sau khi tiếp đất, anh nhận thấy đèn sáng, theo bản năng liền lao vào bóng tối, trong lúc vội vã quay đầu liếc nhìn, thấy Tưởng Bách Xuyên đã bị lôi xềnh xệch vào trong cửa sổ.

“Dù sao tôi cũng không cứu được chú ấy, chạy được một người hay một người.”

Anh cắm đầu chạy, mà Mã Trát chỉ có chạy nhanh hơn anh, như một con mèo hoang lướt sát mặt đất.

Không bao lâu sau, phía sau có người bật đèn pin đuổi theo. Hình Thâm không phụ thuộc vào ánh sáng, ngược lại còn linh hoạt hơn đối phương nhiều. Trong quá trình đó, đối phương bắn hai phát súng, nhưng một là quá tối, hai là người đang chạy, tay không vững, nên hai phát đó đừng nói là bắn trúng anh, ngay cả đến gần người anh cũng không làm được.

Chạy ra khỏi thôn, đến gần đường lộ, anh nghe thấy tiếng xe đang đến gần, bèn quyết đoán, xoay người nằm rạp xuống đất, nhắm chuẩn một tên trong số những kẻ truy đuổi, giơ tay bắn một phát.

Tên kia không kịp đề phòng, ngã gục ngay tức khắc, hai tên còn lại cũng kinh hãi, lập tức nằm rạp xuống đất. Hình Thâm nhân cơ hội này, bò dậy lao nhanh ra đường lộ, vốn định chặn xe, tuy nói muốn để Mã Trát cùng lên xe là khá khó khăn.

Tuy nhiên vận may tốt hơn anh tưởng tượng nhiều, đó là một chiếc xe bán tải chở ván ép, vì ván ép quá dài nên tấm chắn thùng xe phía sau được hạ xuống. Hình Thâm dùng hết sức bình sinh, bám lấy mép xe nhảy lên, gần như cùng lúc đó, Mã Trát cũng chui tọt vào thùng xe.

Người lái xe có phát giác, nhưng tưởng là có người bám xe trộm đồ, nên chẳng những không dừng lại mà còn đạp ga, tăng tốc điên cuồng. Đợi mấy tên đuổi theo anh chạy tới nơi, trên đường lộ đã sớm tối om, trống không chẳng còn gì.

Cứ như vậy, anh được đưa thẳng vào xưởng ván ép.

Nghe đến đây, Nhiếp Cửu La theo bản năng nhìn sang trái phải: “Mã Trát đâu?”

Hình Thâm biết cô đang lo ngại điều gì: “Em yên tâm, lúc vào xưởng ván ép, tôi đã bảo nó xuống rồi, trốn ở bên ngoài ấy, sẽ không làm người ta sợ đâu.”

Ngừng một chút lại nói: “Chạy trốn vội vàng, chẳng mang theo thứ gì. May mà tôi nhớ số điện thoại của em, nên mượn điện thoại của công nhân, nhờ anh ta gọi mãi cho em. Tấm chăn cũng là anh ta cho tôi mượn, chính là người chỉ đường cho em ấy... Nếu em tiện, giúp tôi chuyển cho anh ta một hai trăm, coi như chút lòng thành.”

Nhiếp Cửu La "ừ" một tiếng: “Vậy chú Tưởng và mọi người sao rồi?”

Hình Thâm lắc đầu: “Không biết, có thể đã bó tay chịu trói, cũng có thể đã phản sát đối phương khả năng sau khá nhỏ.”

Nhiếp Cửu La lấy điện thoại ra.

Hình Thâm đoán được suy nghĩ của cô: “Nếu em muốn nhắn tin cho chú Tưởng, tôi khuyên là đừng, bây giờ điện thoại của chú Tưởng chưa chắc đã nằm trong tay chú ấy đâu.”

Nhiếp Cửu La nói một câu: “Tôi có chừng mực.”

Cô mở ứng dụng "Đọc xong tự hủy".

Khung chat với "bên kia" trống trơn, lợi ích của “đọc xong tự hủy” lúc này thể hiện rõ ràng, cô là người vô hình trong điện thoại của Tưởng Bách Xuyên.

Cô nghĩ ngợi, lên mạng tìm tạm một tấm ảnh gái bao ăn mặc hở hang, uốn éo khiêu gợi gửi qua, sau đó gõ một dòng chữ: Cuối năm ưu đãi, một lần một ngàn tám, qua đêm năm ngàn, bao giờ ông chủ lại đến ủng hộ em đây?

Bên kia đọc ngay lập tức, nhưng không trả lời.

Nhiếp Cửu La nhìn chằm chằm màn hình vài giây, nói: “Điện thoại đúng là đang ở trong tay người khác.”

Ngừng một chút lại hỏi: “Địa chỉ ở đâu, dù sao cũng phải qua đó xem tình hình.”

Hình Thâm nhắc nhở cô: “Đối phương đông người, có súng.”

Nhiếp Cửu La vẫn câu nói đó: “Tôi có chừng mực.”

Cô đi qua cảm ơn người đã giúp Hình Thâm gọi điện thoại trước, lúc quay lại, hai tay đều xách một cái can dẹt.

Hình Thâm hỏi: “Cái gì thế?”

Nhiếp Cửu La trả lời: “Xăng.”


Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »