Đầu Bến Mây Đưa

Lượt đọc: 37735 | 16 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

Bài hát của Khanh sao mãi cứ vấn vương . Tôi không biết đó là bài gì nhưng sao giờ đây những lời tình tứ đó như thấm vào từng mạch máu trong tôi . Để hỏi Minh Ngọc xem , con nhỏ là trưởng ban văn nghệ lớp và đã từng đoạt giải nhất đơn ca , thế nào nó cũng biết . Không ngờ nó phản ứng quá nhanh :

- Ô , cái mặt mi sáng sủa rứa mà quá cù lần . Chính mi mang tên bài hát đó khi ghe vẫn không nhận ra à ?

- Ai mà biết , tau mang tên . . . nghĩa là sao ?

Minh Ngọc rít vào tai tôi :

- Nghĩa là . . đó là bài "Quỳnh Hương" của Trịnh Công Sơn , bà cô già của tôi ạ.

- Thiệt hả mi ?

Minh Ngọc véo má tôi đau điếng :

- Thôi đừng ngây thơ vô số tội nữa , mi là quá lắm nghe , tụi 12A2 đã nói . ..

- Thôi im đi quỉ sứ.

Tôi bỏ chạy lên lớp mặc cho Minh Ngọc đứng ngẩn ngơ dưới gốc cây phượng . Tôi gặp thầy Giang trên cầu thang , thầy xua tay lia lịa :

- Đi xuống , đi xuống , giờ ra chơi không một học sinh nào được ở lại trong lớp cả.

Một đám học sinh từ trên chạy rần rật xuống . Thầy Giang lại hét :

- Lớp nào đây ? Lớp nào đây ?

Toàn từ phía sau lấn tới suýt té vào thầy :

- Lớp búa sua thầy ơi , để em ghi tên tụi nó cho thầy.

Chuông reo vào lớp , các học sinh lại đẩy nhau lên cầu thang , cười nói ầm ĩ . Thầy Giang tựa lưng vào tường , lắc đầu ngán ngẩm.

Đi học về tiện thể tôi ghé nhà thương thăm ông nội . Ba me đã có mặt ở đó . Cả Cu Nô nữa , nó đang ngồi nơi giường bóp chân cho ông nội , ba ngồi trên chiếc ghế đầu giường nắm tay ông nội :

- Ba đỡ không ba ?

- Ba cảm thấy nơi cánh tay mình hơi yếu . Nghe bác sĩ nói vài ngày nữa sẽ hết.

Me khuấy ly sữa bưng đến :

- Ba dùng miếng sữa cho khỏe.

Ba đỡ ông nội ngồi dậy . Ông chỉ một gói nhỏ trên chiếc bàn gần cửa sổ :

- Khi hồi có anh họa sĩ tới thăm , anh cho gói nớ đó , không biết là cái chi.

Ba gật gù :

- May mà hôm qua có cậu Khanh.

Me múc từng muỗng sữa cho ông nội :

- Cậu ấy tốt và chân thành lắm.

Ông nội nhìn tôi và nói với ba me :

- Ba có xem hai bức tranh anh họa sĩ vẽ con Ti , đường nét rất phóng khoáng , quả là một con người tài hoa.

Cu Nô vẫn không bỏ cái tật nói hớt :

- Anh Khanh xịn lắm ông nội ơi , bữa trước con đếm nơi ngón tay ảnh có mười cái hoa tay luôn.

Tôi cú đầu nó :

- Đừng có đía.

- Thiệt mà , chị không tin thì thử đếm đi.

Me gói bộ áo quần ông nội vào túi xách , đưa cho tôi :

- Đem về giặt cho ông nội.

- Ba me không về à ?

- Ba me chờ chị Quí lên thay.

Tôi đạp xe trên đường nắng chang chang nhưng lòng vẫn rộn ràng , những lời ông nội và ba me khen Khanh đã làm tôi sung sướng . Xe qua cầu Mới , tôi chạnh nhớ đêm nào tôi và Khanh cùng đứng bên cầu nhìn dòng nước chảy , Khanh đã nghĩ đến một hình bóng đi qua đời anh và để lại một vết thương . Tôi nghiệp Khanh , con người tài hoa nhưng không may mắn trong tình yêu , anh đã đuổi theo chiếc bóng hạnh phúc và cũng tội nghiệp thay tôi , tôi đã đi tìm hạnh phúc trên những áng mây . Khanh là mây mà tôi là bến nước , mây thì bay mãi bay hoài cho bến nước đìu hiu.

Chị Thiên Hương đang ngồi đọc sách nơi salon , thấy tôi chị ngẩng lên cười :

- Quỳnh Hương đi học về trễ thế ?

Tôi ôm cặp chạy đến :

- Chị Thiên Hương , lâu ngày quá . Sao chị ngồi một mình vậy , chị Quí của em đâu ?

- Cô Quí đã gặp chị rồi , cô ấy đang bận sau bếp.

Chị Quí xách cà mèn đi ra :

- Ti coi nhà nghe . Chị Thiên Hương ngồi chơi , em phải vào nhà thương.

Tôi nói với chị Thiên Hương :

- Ông nội của em bị . ..

- Khanh có nói cho chị biết , nghe nói nguy hiểm đã qua rồi , chị mừng cho em.

Tôi pha một tách trà để trước mặt chị :

- Chị tới thăm em hay có việc chi ?

- Chị đến từ giã em.

Tôi thoáng sững sờ . Chị Thiên Hương nói tiếp :

- Chị đã quay xong các phần ngoại cảnh ở đây , về thành phố sẽ hoàn tất phần còn lại.

Tôi bất giác buột miệng :

- Anh Khanh cũng đi theo đoàn sao ?

Không để ý đến lời nói run run của tôi , chị Thiên Hương nói :

- Cũng chả biết sao đây , hai ba cái điện tín gọi Khanh về từ tuần trước , mà vẫn không thấy nó thu xếp gì cả.

Rồi chị vuốt tóc tôi :

- Nếu không có gì trở ngại , hè nầy chị sẽ ra Huế làm cuốn phim của chị , em sẽ nhận vai Băng Tâm nhé.

- Tại sao trở ngại hả chị ? Em rất mong chị trở lại Huế.

Chị Thiên Hương trầm ngâm :

- Trở ngại là vì đi xa tốn kém quá em ạ . Chị định về thành phố mở một đợt tuyển chọn diễn viên nữa , nếu không có ai thích hợp với nhân vật tâm đắc nhất trong tác phẩm chị , chị phải ra đây thêm một lần nữa chứ biết tính sao.

Chị đứng dậy :

- Thôi chị về nhé , chúc em thi đậu.

- Hôm nào chị đi em sẽ đến tiễn chị.

- Trong vòng hai ba hôm nữa thôi , nhưng chưa biết chính xác lúc nào , em khỏi bận tâm.

Tiễn chị Thiên Hương ra cửa , sao tôi thấy chán đời chi lạ . Tôi nằm dài lên đi văng , phần cơm để dành cho tôi đã nguội ngắt trên bàn , tôi không thấy đói mà chỉ thấy một nỗi tuyệt vọng dâng lên đau nhói . Ngày mai Khanh sẽ ra đi , những chuỗi ngày sắp tới sẽ trống rỗng buồn phiền , biết tôi có còn tìm lại được tuổi hồn nhiên thơ mộng bên trường học , bạn bè , sách vở , bút nghiên ?

Tôi thiếp đi cho đến khi có tiếng gõ nhẹ bên tai . Tôi choàng tỉnh . Khanh đó , vẫn nụ cười lôi cuốn tâm hồn :

- Ngủ như vậy có ngày ăn trộm vô khiêng hết đồ không hay.

Tôi mắc cỡ chạy ra nhà sau rửa mặt , trở ra thấy Khanh đang ngồi trầm ngâm trên đi văng.

- Anh có chuyện gì vậy ?

- Hương ngồi xuống đây anh nói cho nghe , anh vừa khám phá ra một nơi đẹp lắm , có thể gọi đó là vườn thượng uyển cũng được . Anh muốn trước khi rời Huế, anh phải hoàn thành một tác phẩm tại đó mà người mẫu chính là em.

Tôi nhìn Khanh lạ lùng . Khanh chưa về thành phố theo đoàn làm phim của chị Thiên Hương sao ? Vậy thì anh tiếp tục ở lại Huế với tôi đến bao giờ ? Lạy trời cho thời gian dừng lại , dòng nước ngừng trôi và đám mây giang hồ soi bóng mãi trong tâm hồn lãng mạn của Quỳnh Hương.

Khanh gõ nhịp tay lên bàn :

- Ngày mai chủ nhật , anh qua đón em nhé.

- Chỗ nào vậy anh ?

- Anh không rành đường nhưng anh biết , chỗ chùa Thiên Mụ đi tới chút xíu.

- Ồ vậy thì cũng không xa lắm đâu.

- Em nhớ mặc áo dài trắng nhé.

- Dạ.

Ba từ nhà thương về gặp Khanh , ba nhất định giữ Khanh lại ăn cơm tối .

Me biểu diễn món ăn đặc sản của Huế là món cơm hến , Khanh vừa ăn vừa chảy nước mắt vì cay làm ai cũng cười . Trước khi về , Khanh xin phép ba me cho tôi giúp Khanh vẽ một bức phong cảnh nữa và được ba me sốt sắng nhận lời . Tôi cảm thấy vui làm sao khi mọi người trong nhà đều có thiện cảm với Khanh.

Buổi sáng trong veo , chúng tôi đứng dưới chân một ngọn đồi nhỏ , khoảng đất xanh xanh rải rác những đóa hoa dại đủ màu . Tôi thả guốc chạy trên nền cỏ mịn, chào đón tôi là những nàng cúc đất vàng tươi , những cô huệ lan hồng thắm . . . Xa xa , bên ngàn lá xanh các chàng yên bạch tim tím cùng mấy anh vòi voi trắng cong cong đang nghiêng mình trong gió sớm , họ đang nghĩ gì về tôi ? Tôi yêu đời , tôi yêu cảnh vật , thiên nhiên ơi hãy hát cùng tôi.

Khanh mang giá vẽ và khung vải theo sau tôi , anh nói :

- Ở đây đẹp , đằng kia còn đẹp hơn , tới nơi em sẽ thấy.

Đúng là vườn thượng uyển như lời Khanh .

Một bức tường hoa đan kết bằng dây leo cao vòi vọi và tường vi đâu mà nhiều thế , những đoá tròn trịa hồng xinh như môi thiếu nữ tràn đầy cả một góc trời . Khanh sửa soạn bút họa và chọn nơi đặt giá vẽ . Tôi đứng ngẩn ngơ bên tấm màn hoa thơm ngát , tay nâng nhẹ vài nụ hàm tiếu đang ẩn mình trong đám lá non.

- Đựơc rồi , tuyệt quá , Quỳnh Hương , em cứ đứng trong tư thế đó nhé.

Một lát tôi vặn mình :

- Cho em nghỉ một chút.

- Em cứ tự nhiên làm những gì em thích.

Tôi đi dạo khắp đồi cỏ và hái hoa dại làm thành một bó , khi trở về vẫn thấy Khanh đang loay hoay bên giá vẽ , tôi ngắm nhìn anh và bỗng thấy đau nhói trong tim , Khanh đứng đó mà nghìn trùng xa cách , anh nghiêng qua , anh nhìn lại , anh ngắm nghía những đường nét vừa phác họa , anh thích thú sửa sang từng sợi tóc , làn môi , tà áo trắng tung bay thanh thoát và bàn tay tôi đang nâng nhẹ cành hoa , trên khung vải , hình ảnh tôi càng hiện lên rõ nét thì trong trái tim Khanh , Quỳnh Hương mờ nhạt biết bao nhiêu . Tôi biết Khanh chỉ xem tôi như một người em gái , những cử chỉ đứng đắn , cách cư xử đàng hoàng , tấm lòng chân thành và tình cảm sâu đậm của Khanh đã làm nên giông tố trong lòng tôi . Phải quên Khanh đi , không nghĩ đến anh nữa , hãy xem tất cả chỉ là giấc mơ thôi , không có đoàn làm phim , không có chị Thiên Hương , không có ai mời mình đóng phim cả và nhất là dáng dấp hào hoa đó , xin cho tôi quên.

Tôi ngồi bệt xuống , đưa ngón tay đùa với mấy cọng cỏ gà , Khanh đến ngồi xuống bên tôi :

- Em đói bụng rồi phải không ? Cũng trưa rồi đấy , em giúp anh dọn đồ ăn ra nhé.

Khanh lấy thức ăn nguội cho vào chiếc đĩa nhựa rồi rắc thêm muối tiêu vào . Nhìn tôi cắt bánh mì thành từng khoanh nhỏ , Khanh hỏi :

- Em thích ăn món nầy không ?

- Cũng ngon lắm , nhưng khô quá.

Khanh đánh tay vào đầu mình :

- Anh ngu quá , có vậy mà quên . Chờ anh chút xíu nghen.

Khanh chạy ra xe mang vào một bình đá và bốn chai nước ngọt , tôi không giấu được nỗi mừng rỡ trẻ con :

- Hay quá.

Khanh rót nước ngọt vào hai chiếc ly giấy.

- Em có mệt lắm không ?

- Dạ em buồn ngủ.

- Vậy thì ăn xong nằm nghỉ một lát . Tiếc quá anh lại quên đem theo tấm bạt , nhưng cũng không sao , cỏ ở đây rất sạch.

- Còn anh ?

- Anh không quen ngủ trưa , anh sẽ làm việc bình thường , không khí ở đây dễ chịu quá.

Buổi trưa thật yên tĩnh . Chúng tôi ngồi tựa vào gốc cây lớn đổ bóng râm dài trên nền cỏ , vẳng bên tai tiếng chim hót chuyền cành . Tôi thấy giàn tường vi trước mặt ngả nghiêng , tôi thấy bến nước nhà tôi lấp lánh ánh trăng vàng , tôi thấy . .. lung tung và tôi ngủ mất . Khi Khanh thức tôi dậy thì trời đã về chiều , tôi hoảng hốt :

- Sao anh không kêu em sớm , em làm mất hết thì giờ của anh.

Khanh nhìn tôi âu yếm :

- Thấy em ngủ ngon quá , anh không nỡ gọi.

- Nhưng bức tranh chưa hoàn thành . ..

- Không sao , ngày mai chắc làl em bận đi học , để anh tính coi.

Dù đã dặn lòng là sẽ quên Khanh nhưng sao giờ nầy tôi lại thương Khanh quá , tôi đã làm hỏng việc của Khanh rồi . Tôi nghĩ thật nhanh . Mai mình phải cúp cua để giúp Khanh mới được , tôi nói dối :

- Mai em chỉ có hai giờ thôi nhưng cô cho nghỉ vì nhà cô có đám cưới.

Mặt Khanh sáng hẳn lên :

- Vậy hả em , hay quá , vậy ngày mai chúng ta tiếp tục làm việc ở đây nhé , í mà quên mất - Giọng Khanh xìu xuống - Mai đoàn làm phim đi rồi , anh không mượn được xe nữa - Quỳnh Hương , em đi xe buýt được chứ ?

Tôi muốn nói với Khanh rằng tôi đi xe gì cũng được miễn là có anh bên cạnh , một giây phút anh nán lại bên tôi là những giọt nước cành dương tưới lên trái tim tôi khô héo , tôi có lãng mạn lắm không ?

- Quỳnh Hương , mai em đi được chứ ?

- Dạ , mai em đến gặp anh ở bến xe , anh khỏi xuống nhà em mất công.

- Anh sẽ đến sớm để em khỏi đợi , đúng bảy rưỡi anh sẽ có mặt ở một quán cà phê gần đó chờ em . Bây giờ em muốn về chưa ?

- Còn anh ?

- Nếu em đã bớt mệt , em đứng bên giàn tường vi để anh xem lại một tí.

- Dạ.

Tôi ngoan ngoãn chải lại tóc , vuốt thẳng nếp áo rồi đến đứng yên bên những nhánh hồng buông rũ xuống vai . Chợt tôi ngạc nhiên không thấy Khanh tiếp tục vẽ nữa , anh đến gần tôi , ngắt một đóa tường vi cài lên mái tóc tôi , chưa bao giờ tôi nghe giọng Khanh tha thiết như vậy.

- Quỳnh Hương biết không , loài hoa nầy đã gợi cho tôi một kỷ niệm khó quên.

Rồi anh bỗng thẫn thờ :

- Thôi anh không thích vẽ tiếp nữa , em ngồi xuống đây với anh.

Tôi e ngại nhìn anh :

- Anh đừng buồn nữa , hãy quên đi , anh Khanh.

- Ừ , anh không còn buồn nữa , vậy để anh hát cho em nghe nhé.

Đôi mắt anh xa xăm , anh đang thả hồn về một khung trời dĩ vãng của riêng anh . "Năm xưa khi tôi bước chân ra đi , đôi ta cùng đứng bên hàng tường vi , em nói rằng em sẽ chờ đợi tôi , đừng nói đến phân ly . Cô láng giềng ơi , nay bóng hoa bên thềm đã thắm rồi , chân bước phân vân bờ đường quê , em có hay chăng giờ tôi về . . ."

Khanh hát hơn cả ca sĩ , không biết tôi có chủ quan không , nhưng điều chắc chắn là ông nội nói rất đúng , quả Khanh là con người tài hoa.

Khanh đưa tôi về sớm và hẹn đến ngày mai , tôi vẫy chào anh mà lòng rối bời vì lần đầu tiên tôi có ý định cúp cua . Giá ba biết được chắc ba phải thất vọng vì đứa con gái cưng nầy lắm.

« Lùi
Tiến »