Đấu Trường Idol- Tôi Phải Sống Sót Giữa Bầy Alpha

Đấu Trường Idol- Tôi Phải Sống Sót Giữa Bầy Alpha

Lượt đọc: 219 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

Tôi bị ép buộc tham gia một chương trình tuyển chọn nhóm nhạc nam theo hệ thống ABO.

Là một Omega, tôi bắt buộc phải che giấu thân phận thật, cố gắng hoà nhập với họ.

Trong giai đoạn đầu của cuộc thi, tất cả đều nhìn tôi như thú săn mồi nhìn con mồi—ánh mắt đỏ ngầu, như muốn xé xác tôi mà nuốt sống.

Tôi chỉ là một Beta giả làm Omega mà thôi.

01

Tôi giả vờ không thấy gì, quẹt thẻ rồi bước vào.

“Người đó...”

“Làm gì có Omega dễ gặp đến thế?”

Tất nhiên là... nhấc không nổi.

“Để tôi giúp.”

Anh ta rất cao, khí thế trên người cũng mạnh mẽ dị thường.

Tôi buông tay khỏi tay nắm vali, lặng lẽ lùi lại một bước.

“Cậu cũng mới đến đây hôm nay à?”

Anh ta xách vali nặng trịch mà vẫn rất nhẹ nhàng, chẳng mấy chốc đã đưa tôi tới cửa phòng ký túc xá.

“Tôi tên là Tả Trầm, có việc cứ gọi tôi.”

Dính dấp, bá đạo, còn xen cả khát khao chiếm hữu.

Và cũng là điều mà tôi sẽ phải làm quen trong suốt tháng tới.

02

Trên giường có một thanh niên đang ngồi xếp bằng, đôi mắt bị che bởi tấm vải lụa đen, chỉ để lộ sống mũi cao và phần cằm thanh tú.

“Ai vậy?”

“Chào cậu.”

Cậu thanh niên sững người, bàn tay thon dài trắng trẻo nắm lấy dải lụa, giật phăng nó xuống.

Màu mắt ấy — chính là biểu tượng của Alpha cấp cao trong Liên bang.

Tôi nghĩ, việc giả làm Alpha quả thật không dễ.

Tôi bị ép buộc tham gia một chương trình tuyển chọn nhóm nhạc nam theo hệ thống ABO.

Là một Omega, tôi bắt buộc phải che giấu thân phận thật, cố gắng hoà nhập với họ.

Trong giai đoạn đầu của cuộc thi, tất cả đều nhìn tôi như thú săn mồi nhìn con mồi—ánh mắt đỏ ngầu, như muốn xé xác tôi mà nuốt sống.

Tôi chỉ là một Beta giả làm Omega mà thôi.

01

Tôi giả vờ không thấy gì, quẹt thẻ rồi bước vào.

“Người đó...”

“Làm gì có Omega dễ gặp đến thế?”

Tất nhiên là... nhấc không nổi.

“Để tôi giúp.”

Anh ta rất cao, khí thế trên người cũng mạnh mẽ dị thường.

Tôi buông tay khỏi tay nắm vali, lặng lẽ lùi lại một bước.

“Cậu cũng mới đến đây hôm nay à?”

Anh ta xách vali nặng trịch mà vẫn rất nhẹ nhàng, chẳng mấy chốc đã đưa tôi tới cửa phòng ký túc xá.

“Tôi tên là Tả Trầm, có việc cứ gọi tôi.”

Dính dấp, bá đạo, còn xen cả khát khao chiếm hữu.

Và cũng là điều mà tôi sẽ phải làm quen trong suốt tháng tới.

02

Trên giường có một thanh niên đang ngồi xếp bằng, đôi mắt bị che bởi tấm vải lụa đen, chỉ để lộ sống mũi cao và phần cằm thanh tú.

“Ai vậy?”

“Chào cậu.”

Cậu thanh niên sững người, bàn tay thon dài trắng trẻo nắm lấy dải lụa, giật phăng nó xuống.

Màu mắt ấy — chính là biểu tượng của Alpha cấp cao trong Liên bang.

Tôi nghĩ, việc giả làm Alpha quả thật không dễ.

« Lùi
Tiến »