Để em nói lời tạm biệt

Lượt đọc: 37823 | 57 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1 (E)

Buổi sáng của đêm Noel , chúng tôi mở tiệc liên hoan ở công ty .

Hải Minh gọi điện thoại đến .

--Cô khoẻ chứ ?--Anh hỏi tôi .

--Rất tốt --Tôi đáp .

--Chỉ muốn thăm hỏi cô chút thôi --Anh lúng túng nói --lần sau nói tiếp , tạm biệt .

--Tạm biệt .

Tôi cảm thấy giọng nói cúa anh dường như hơi lạ , muốn hỏi lại thôi .

15 phút sau , diện thoại reo vang , lại là Hải Minh gọi dến .

--Tôi quên nói với cô , tôi đang ở Nhật Ban-Anh nói .

--Nhật Bản ?--Tôi giật mình không ngờ anh gọi điện thoại đường dài cho tôi .

--Ở nơi nào của Nhật Bản ?

--Núi Phú Sĩ , tôi đến Tokyo công tác , làm xong việc nên đến đây .

--Thời tiết tốt không --Tôi hỏi .

--Rất lạnh , đỉnh núi phủ đầy tuyết , hiện giờ đang ngồi trước cửa sổ phòng khách sạn .

--Thật khiến người ta hâm mộ --Tôi nói .

--Ngày mai là lễ Giáng sinh --Anh nói .

--Đúng vậy --Tôi đáp .

Anh gọi điện thoại đến chính là muốn chúc tôi Giáng sinh vui vẻ ư ?

--Trở về gặp --Anh nói .

Đêm cuối năm , tôi nhận được điện thoại của anh .

--Anh về phải không ?--Tôi hỏi .

--Cô rảnh không ? Tôi mời cô đi ăn cơm .

--Hôm nay là đêm cuối năm mà --Tôi nói .

--Cô có hẹn với ai à ?

--Không có .

Mộng Mộng và Hồ Thiết Hán đều không rảnh .

--Nhật Bản vui không ?

--Không phải đi chơi mà là bàn một số quyền đại lý sản phẩm .

--Thành công không ?

Anh gật dầu .

--Chúc mừng anh .

Hải Minh lại đi nhà hàng Ý đó , vẫn gọi món '''' mái tóc thiên sứ '''' như cũ .

Đêm cuối năm , anh không phải hò hẹn với bạn gái ư ? --Tôi

hỏi .

Anh lắc đầu .

--Không thể anh không có bạn gái --Tôi nói .

--Mục đích của hoá học chú yếu là nghiên cứu phản ứng . Phản ứng nhất định cần hai loại vật chất va nhau mới có thể phát sinh . Không thể bất cứ chất nào va chạm dều sinh ra phản ứng . Hai loại hoá chấc này cần phải phối hợp , ví dụ như vị trí , nồng độ , năng lượng của hai thứ đều phối hợp mới có thể sinh ra phản ứng .

--Đó chính là vì anh chưa gặp loại vật chất này .

Anh cười buồn , từ trong túi lấy ra một món quà nhỏ gói bằng giấy hoa .

--Tôi có món quà đem từ Nhật Bản về này .

Tôi tháo giấy hoa ra , là một lọ nhỏ , nhẹ tênh , trong lọ không biết chứa thứ gì , miệng lọ có nắp cặn . Tôi muốn vặn ra , Hải Minh lập tức ngăn tôi .

--Đừng mở , nếu mở ra , vật bên trong sẽ bay đi .

--Bên trong chứa vật gì ?--Tôi hỏi .

--Là không khí ở núi Phú Sĩ , tôi mang nó về cho cô .

--Hèn chi nó nhẹ như vậy . Nhưng nếu không được mở ra làm sao tôi ngửi được không khí của núi Phú Sĩ chứ ?

--Ở đây qúa đông người , không khí sẽ mau chóng bay mất , cô trở về hãy mở ra .

--Cám ơn anh --Tôi đặt lọ không khí vào túi áo khoác .

--Coi như là quà Giáng sinh --Hải Minh nói --chúc cô Giáng sinh vui vẻ .

--Cám ơn , anh có từng nhận món quà Giáng sinh khó quên nhất không ? --Tôi hỏi .

--Một ngày vào năm tôi 10 tuổi , cha mẹ đưa tôi đi du thuyền , ăn mừng lễ Giáng sinh trên Thái Bình Dương . Cô thì sao ?

--Khi còn bé , Giáng sinh mỗi năm tôi đều đặt một chiếc vớ Noel ở cuối giường . Tôi cho rằng buổi tối ông già Noel sẽ đặt món quà vào vớ Noel của tôi .

--Kết qủa thì sao ?

--Những món quà đó do cha tôi đặt vào --Tôi cười sảng khoái .

--Tôi chưng từng đặt thử vớ Noel cuối giường .

--Tôi thì thích lắm , ôm một hy vọng mà ngủ , đẹp biết bao ! Ngày hôm sau lại có thể ôm một hy vọng mà thức dậy .

--ôm hy vọng mà thức dậy ?

--Đúng ! --Tôi gật đầu .

Hải Minh lái xe đưa tôi về đến cửa nhà tôi .Hải Minh xuống xe mở cửa cho tôi .

--Đã qua 12 giờ rồi --Anh nói --là năm mới rồi . Năm mới vui vẻ .

--Năm mới vui vẻ --Tôi nói .

Anh lấy từ trong túi ra một món quà gói trong giấy hoa .

--Tặng cô .

Tôi tháo ra xem , lại là một lọ không khí của núi Phú Sĩ .

--Sao lại là không khí ? Tôi hỏi anh .

--Tôi thích mỗi ngày tặng cô một lọ . Tôi mua tổng cộng 33 lọ . 33 lọ mở ra cùng lúc , không khí núi Phú Sĩ mới có thể tràn ngập cả gian phòng .

Anh đăm đăm nhìn tôi , thân thiết dường nào . Tôi không biết làm sao mới phải . Anh đột nhiên ôm tôi , hôn lên môi tôi . Tôi đẩy anh ra .

--Xin lỗi , tôi không nói với anh , tôi đã có bạn trai rồi , anh ấy học ở Anh , còn mấy tháng nữa thì anh ấy trở về --Tôi ngượng ngập nói .

Trên mặt anh lộ vẻ kinh ngạc và thất vọng .

--Tôi không nói với anh là tôi không đúng .

--Không ! Là tôi không đúng , mạo phạm đến cô , thật xin lỗi -- Anh nói .

--Cám ơn lọ không khí của anh , tạm biệt .

Anh bối rối quay di .

Tôi ném hai lọ không khí vào trong hộc bàn .

Hơn một giờ , tôi gọi điện thoại đường dài cho Hiểu Giác .

--Năm mới vui vẻ --Tôi nói .

--Năm mới vui vẻ --Anh đang ngủ .

Tôi muốn kể anh nghe chuyện của Hải Minh , lòng tôi bối rối nên không thốt nên lời .

--Chuyện gì thế ?

--Không gì , chỉ chúc anh năm mới vui vẻ thôi .

Tôi quyến luyến gác diện thoại .

Nếu anh đang bên cạnh tôi là tốt rồi .

Tôi rất ngây thơ , tôi cho rằng Hải Minh muốn làm bạn với tôi , có lẽ anh chỉ là loại công tử nhà giàu thích đeo đuổi con gái mà thôi .

Sáng sớm hôm sau , một nhân viên bưu điện phát chuyển nhanh dưa lọ không khí thứ ba vào công ty . Hải Minh vẫn không chịu bỏ qua , có lúc anh rất cố chấp .

--Đây là cái gì ?--Hương Linh Linh và Vương Chân hỏi tôi .

--Không quan trọng --Tôi ném lọ vào trong hộc bàn .

Hải Minh vẫn không ngớt mỗi ngày gửi đến cho tôi một lọ không khí . Khi nhận được lọ thứ 15 , cuối cùng tôi không chịu được gọi điện thoại cho anh ấy .

--Đừng gởi đến nữa .

Anh không màng đến , lọ không khí thứ 16 ngày hôm sau lại gửi đến . Tôi ném hết tất cả chúng vào hộc bàn .

Mỗi ngày nhận một lọ không khí của anh , trong một tháng này đã thành thói quen .

Đến ngày 33 cuối cùng tôi không dằn được nên điện thoại cho anh .

« Lùi
Tiến »