Trời đang sáng dần ngoài hành lang khách sạn. Một tiếng động nhẹ trên thảm cỏ ngoài vườn. Phương thức giấc. Nàng cựa mình và theo một thói quen sau bất cứ một giấc ngủ nào, Phương đưa tay sang bên cạnh. Nàng đụng phải một cánh tay đàn ông và nắm chặt lấy. Ninh nằm thẳng, hơi thở điều hoà. Nét mặt chàng thư thái phẳng lặng, hiện lên lờ mờ trong bóng tối chưa tan của căn buồng đóng kín. Phương chống tay, nhìn chăm chú. Nàng thích nhìn Ninh, những lúc chàng ngủ. Lối ngủ của chàng rất bình yên. Giấc ngủ chàng thật đẹp. Những người đàn ông khác, sao họ ngủ xấu đến thế. Khi họ thiếp đi là lúc tất cả những đường nét nhăn nhúm khổ đau hiện hình lên nét mặt, nó giống như một mặt nước, lúc lắng lại là lúc những vẩn đục từng lớp dềnh lên.
Những người tình một đêm không đếm hết và nhớ hết được của Phương nhiều kẻ, nửa đêm thức giấc nhìn họ ngủ, Phương nhăn mặt chỉ muốn đạp một cái thật mạnh cho lăn xuống gậm giường. Người ngủ mà như một con vật ngủ. Tay chân co quắp. Mặt mũi méo mó. Mắt trợn trừng trợn trạc. Hơi thở mệt nhọc, thỉnh thoảng lại ú ớ những lời mê sảng rợn người. Giấc ngủ đẹp, Phương nghe nhiều người nói, là phản chiếu cho một tâm hồn bình yên không tội lỗi. Có lẽ như thế, với Ninh. Bao giờ chàng cũng nằm ngửa, thật thẳng, bàn tay để trên người, nét mặt bằn bặt như thoảng một nụ cười không dứt. Nhớ những ngày chung sống với nhau, nửa đêm tảng sáng thức dậy, sự có mặt của Ninh bên cạnh bao giờ cũng đem lại cho Phương một cảm giác thật yên tâm.
Sự yên tâm đó, không còn nữa. Phương nhủ thầm và cố ngăn giữ trong lòng nàng một nguồn xúc động. Sắp chia tay rồi. Đêm nay là đêm cuối cùng , và đêm cuối cùng đã tàn cho một ngày mới lên đánh dấu một khởi hành và một chia tay.
Buổi tối hôm qua, Phương đã đi chơi với Ninh lần cuối cùng trước khi vĩnh viễn giã từ tỉnh nhỏ. Nàng đã mặc mầu áo Ninh yêu thích nhất. Làm đẹp để làm vui lòng chàng . Ngoan ngoãn, tươi tỉnh, không một lần gây chuyện, để vui lòng chàng.
Sau một bữa ăn chia tay, mà nàng đã uống rượu, hơi men làm phớt hồng gò má. Ninh chiều nàng, lại đưa nàng đến tiệm nhẩy lộ thiên. Những bản nhạc nàng nghe, âm điệu nào và lời hát nào cũng như nói đến sự xa nhau, âm thanh nức nở những ý tình thương nhớ. Nàng nhẩy, ôm lấy chàng chặt hơn, mái tóc nàng tỳ lên bờ vai chàng nặng hơn, cái nhìn im lặng nhưng tràn đầy đắm đuối.
Ninh hiểu. Bao giờ chàng cũng hiểu. Nàng yêu chàng, nếu đích thực đó là yêu, cũng vì thế, chỉ một thoáng biểu tỏ nửa vời ở nàng là chàng hiểu ngay. Chàng đáp lại cử chỉ âu yếm của nàng. Nhưng đồng thời chàng đã ngăn nàng lại bằng một tiếng gọi nhỏ:
– Phương.
– Em không cứng rắn được như anh.
– Chúng mình đã có một giao ước.
– Quên rồi.
– Em nhớ, em không quên.
– Xé.
Nàng đã định thế thật? Xé vụn giao ước, một tuần gần nhau thành muôn ngàn mảnh nhỏ. Ở lại. Chiếm đoạt chàng bằng được, dù chàng muốn hay không. Chàng mỉm cười không nói gì hơn là lại gọi tên nàng thật nhỏ :”Phương”. Thế là đủ. Chưa từng một người đàn ông nào có thể bắt buộc nàng nghe theo một điều gì.
Nhưng Ninh chỉ cần gọi tên nàng, thật nhỏ, mỗi khi nàng vượt khỏi một giới hạn, làm quá một cái gì, là nàng thôi ngay. Tiếng gọi của chàng đối với Phương, bản chất ngỗ ngược, không ngờ lại có một sức mạnh hữu hiệu. Phương thua rồi. Nàng vẫn thua.
– Em chỉ thua một mình anh.
– Em không thua anh. Cũng không thua ai. Chúng ta chỉ thua cái tử tế, cái thành thật.
Bao giờ câu chuyện cũng kết thúc như thế. Như nó đã kết thúc đêm qua, khi Ninh đưa nàng đi bộ trở về khách sạn. Đêm lạnh vừa. Lòng phố có sương lan chập chờn xanh biếc. Chung quanh hai người là đêm êm ái thú thời tiết dịu dàng và nhung lụa của mùa thu. Phương đi thật sát bên Ninh, tay luồn trong tay chàng.
Điện đường từng mảng một, lại đánh nhòa hai bóng họ vào nhau. Phương đưa mắt nhìn sang hai bên. Những căn nhà tiều tụy. Những phố ngang chật hẹp. Những ánh điện vàng yếu. Tỉnh nhỏ có gì lưu giữ được Ninh ở trong vòng tay tầm thường của nó?
Phương đặt câu hỏi. Và nàng không trả lời được. Đời Ninh, có những khía cạnh, những địa hạt nhiều chiều sâu, vượt khỏi sự hiểu biết của nàng. Cuối cùng, Phương trở lại với cảm tưởng này: Thực ra không có gì lưu giữ được Ninh hết. Kể cả nàng.
Chỉ là cái việc chàng đã ra khỏi một quá khứ, chàng đã đi thật xa khỏi quá khứ đó, chàng không muốn quay trở lại. Chàng không muốn. Và trời cũng không thay đổi được quyết định của chàng. Thế thôi. Sự thật là thế đó mà thôi.
Sự im lặng kéo dài cho đến khi hai người về tới khách sạn. Thật là một đoạn đường kỳ thú. Thơ mộng trong bước chân. Dịu ngọt trở thành một dòng suối ngọt ngào trong không khí về đêm trong vắt.
Rồi đêm cuối cùng bắt đầu. Ý nghĩ về một chia xa đến vào buổi sớm mai đã khiến cho những giờ phút cuối cùng có nhau càng thêm muôn phần đằm thắm. Thêm một lần nữa, trong tay Ninh và chỉ trong tay Ninh, Phương thấy nàng đổi khác. Cánh tay Ninh, đêm ân ái với Ninh, bao giờ cũng là một nhiệm mầu.
Những nụ hôn, những cử chỉ âu yếm của Ninh như một trận mưa đầu mùa tắm gội và làm mất đi ở Phương những bụi bặm lớp lớp phủ lên cuộc đời nàng tự thưở thiếu thời đã ném mình vào mưa gió.
Bây giờ, đêm đang hết, trời đang sáng, anh đang ngủ, em chống tay nhìn anh bằn bặt, em yêu anh, hình như thế, có phải thế là em yêu anh không, phải, em đang muốn khóc đây, em đang muốn khóc tức là em đã yêu anh, em thấy chúng mình thật gần nhau mà cũng thật xa nhau. Hai cuộc đời. Hai con đường. Hai chân trời. Hai số kiếp. Và không gì thay đổi được. Không bao giờ anh thuộc về em hết. Ý nghĩ chiếm đoạt anh vĩnh viễn chỉ là một điên cuồng.
Phương gục đầu vào ngực Ninh thật lâu. Nàng nhắm mắt lại. Phải can đảm và bình tĩnh lắm, người ta mới thản nhiên được với chia cách. Phương thở dài, một hơi thở thật dài. Đoạn, nàng khẽ gọi :
– Anh.
Ninh đã tỉnh. Chàng vòng tay ôm ngang lưng Phương. Phương chợt thấy ấm áp hẳn lên, ấm áp từ thân thể đến tâm hồn.
– Dậy sớm thế ?
– Anh ngủ ngon quá.
– Ngủ nữa đi.
– Em phải sửa soạn.
Ninh nghiêng đầu nhìn đồng hồ :
– Còn hai giờ nữa xe mới chạy.
Phương cười :
– Anh vẫn bảo hai giờ không bao giờ đủ cho em sửa soạn.
– Đúng. Nhưng nằm đây với nhau mười phút nữa. Anh hỏi cái này đã.
– Hỏi đi.
– Em có giận anh ?
Phương đáp, thành thực:
– Em không biết.
– Đừng bao giờ chúng mình giận nhau.
– Em cũng nghĩ như thế.
Ninh vuốt nhẹ mái tóc Phương :
– Không bao giờ anh quên em.
– Nhớ em mãi, như một kỷ niệm ?
Ninh dịu dàng lắc đầu :
– Hơn một kỷ niệm. Như một đời sống mà anh đã sống qua và không bao giờ ân hận. Em cũng thế. Chúng mình phải giống nhau. Những cái chúng mình đã sống với nhau chúng mình giữ mãi và không bao giờ ân hận. Em thấy như thế không, anh thấy như vậy đó, chúng mình xa nhau như thế này đẹp hơn. Chúng mình vẫn còn mãi một cái gì đẹp. Kéo dài, chúng ta đã không có thêm được gì lại phá tan tành cái đã có.
Ninh ôm Phương một lần nữa, thật chặt. Đoạn chàng ngồi dậy dìu Phương ra khỏi giường. Cả hai cùng cố gắng tạo một bầu không khí vui vẻ cho tới khi Ninh xách va-ly cho Phương, cầm tay nàng đi ra.
Hai người đi trên con đường giữa vườn. Phương bấm tay ra hiệu cho Ninh nhìn về phía cuối vườn. Thằng con trai lão chủ khách sạn đứng trên thềm cửa, ngó theo bằng cặp mắt căm tức. Nó định trả thù. Nhưng nó đã thất bại. Nó đã gặp phải một người khách trọ khác hẳn những khách trọ đã đến ở khách sạn từ trước. Từ nay, nó không còn dám hỗn xược đột nhập vào buồng đàn bà nữa.
Ra tới bến xe, nắng bắt đầu dấy lên. Ninh trao va-ly Phương cho người lơ. Hai người nhìn nhau, yên lặng. Rồi Phương hỏi :
– Liệu chúng minh còn gặp lại nhau ?
– Tại sao không ?
– Em đã sống với anh một tuần lễ thật đẹp. Hôn em đi.
Ninh ngượng ngùng chưa kịp làm theo, Phương đã rất tự nhiên ôm chặt lấy chàng. Nàng hôn chàng tự nhiên trước đám đông, như buổi chiều nàng mới tới. Đám trẻ thơ đứng xúm xít chung quanh, mở lớn những cặp mắt tò mò.
Xe lăn một vòng chậm. Xe từ từ rời bến. Phương thò tay ra vẫy. Ninh chỉ kịp nhìn thoáng thấy cặp môi Phương hé mở như phác nhẹ một nụ cười từ biệt. Đôi mắt Phương, đôi mắt chàng từng nhiều lần gọi đùa là hai vì sao chiếu sáng vòm trời niên thiếu của chàng, đã lấp sau cặp kính râm Phương vừa đeo lên, cặp kính tạo cho nét mặt nàng một vẻ gì xa lạ.
Ninh giơ tay vẫy lại. Chàng lặng người đi trong khoảng khắc. Chia tay nào và lần từ biệt nào cũng gây được ở Ninh không ít thì nhiều những bâng khuâng xúc động. Trước kia, không bao giờ Ninh nghĩ tới điều đó. Nhưng phút này chàng linh cảm, và linh cảm chắc chắn hơn nghìn lần sự thật, và cũng chẳng hiểu tại sao lại như thế, là không bao giờ nữa chàng và Phương còn gặp nhau, cho dẫu là tình cờ, cho dẫu một trong hai người còn muốn tìm gặp lại. Không, lần này khác, lần này là lần cuối.
Với chiếc xe đang từ từ rời bến đưa Phương ra khỏi vùng trời của những mái nhà bình yên và những con đường cỏ mọc này, một tấm màn nhung đã phủ xuống. Một quá khứ khép đóng và mất hút hoàn toàn. Rải rác trên con đường dài thẳm người đi, đi từ bình minh tới hoàng hôn đời mình, chỉ còn là những nấm mồ đó mang tên là kỷ niệm.
Kỷ niệm. Kỷ niệm là một hiện tượng lạ lùng.
Vừa là một cần thiết vô chừng. Lại vừa là một vô ích rất mực. Không ai có thể chỉ sống thuần bằng kỷ niệm. Phương cũng thế, và tôi cũng vậy, Ninh bâng khuâng nhủ thầm. Rất lâu, về sau này, một đêm không ngủ nào đó, một chiều mưa phùn nào đó, anh và em, chúng mình lại chợt nhớ đến nhau. Đặt câu hỏi về nhau. Anh ở đâu. Em như thế nào. Anh đã có vợ ? Em đã có chồng ? Người thân yêu tưởng đã có thể cùng nhau ăn đời ở kiếp, bây giờ hạnh phúc như châu báu đầy tay, hay bất hạnh như một cái lưới tối đen phủ kín mái đầu ? Sống, có những khoảng thời gian mơ màng như vậy. Khi người ta đốt một lò trầm, để thấy hiện hình trong khói biếc, những kỷ niệm đã xa vời còn phảng phất hương thơm. Chúc Phương may mắn. Chúc Phương sung sướng. Chúc Phương xinh đẹp. Qua ý nghĩ cuối cùng này gửi cho Phương đã xa hẳn trên một con đường ngoài vùng trời tỉnh lẻ thu nhỏ, Ninh chợt cảm thấy chàng cô đơn.
Chàng đứng đó một mình giữa bến xe. Phương đến rồi Phương đi, sự chia tay thỏa thuận minh bạch và rõ ràng, nhưng chia tay nào cũng bỏ lại sau nó một khoảng trống lớn. Phương, ánh mắt nghịch ngợm, cái nhìn ngỗ ngược. Những cử chỉ thơ ngây là một mâu thuẫn khó hiểu với những hành động liều lĩnh. Phương. Phương của mầu áo kim tuyến rực rỡ dưới ánh đèn, của điệu Boston xa vắng mất hút, của những lần trao hôn tự nhiên giữa đám đông, của những nét đẹp lộ liễu rất Tây phương, và của sự có mặt một tuần làm náo động cả đời sống lặng lờ tỉnh nhỏ. Phương của những phiền hà và những rắc rối nữa. Mẹ chàng tới. Bà giận và đã bỏ về ngay sáng sớm ngày hôm sau. Người mẹ không tha thứ được cho đứa con cái tội dám vắng nhà đến khách sạn ở với gái đúng ngày bà từ xa tới.
Đút hai tay vào túi quần, Ninh lững thững ra khỏi bến xe.
★
Đêm. Vòm trời là một hình vòng cung bát ngát trên đầu. Những chùm sao sáng lung linh, và vòm trời là một tấm thảm dệt bằng hào quang từng dải, từng miền lấp iánh. Tỉnh nhỏ ở dưới chân. Thấp thoáng những lòng đường hiện ra, dưới những chùm lá. Một vài bóng người hiện ra và âm thầm mất hút sau những vì tường. Một chiếc xích lô lăn qua, xe lăn êm không vọng lên một tiếng động nhỏ.
Trang nhắc chiếc ghế Hoa vừa đứng lên, kéo lại gần, duỗi dài hai chân trên ghế, tựa hẳn lưng vào thành tưrờng. Nàng thở ra một hơi dài khoan khoái. Khoảng sân thượng tràn đầy hơi lạnh của đêm khuya, phút này chỉ còn nàng. Suốt một tiếng đồng hồ, nàng đã kiên nhẫn chịu đựng những lời nói vô duyên và những câu hỏi lẩm cẩm của Hoa. Bây giờ Hoa đã đi xuống. Và Trang vui mừng như rũ thoát được một gánh nặng.
Ngồi một mình, nhìn lên trời cao, ngó xuống tỉnh nhỏ dưới chân, nghĩ ngợi không đâu là một cái thú buồn, nhưng là cái thú duy nhất và cuối cùng mà Trang không muốn đánh mất. Nhớ đêm nào, Ninh đã lên đây. Chàng đứng dựa lưng vào thành tường, khuôn mặt chàng lờ mờ in lên nền trời cao. Hai người đã nói chuyện thật lâu khi các căn nhà và chung quanh đã chìm đắm hoàn toàn vào tĩnh mịch.
Nói những chuyện gì ? Không nhớ nữa. Chỉ nhớ đêm đó Trang thấy thật ngọt ngào, trời sao đêm đó Trang thấy thật đẹp, và lòng nàng náo nức như có một niềm hân hoan thầm kín reo vui. Bây giờ ? Bây giờ khác.
Luôn mấy hôm nay, Trang lánh mặt Ninh. Những lúc chàng từ cửa hàng ngoài bến trở về, nàng ở trong buồng riêng đóng cửa lại. Bữa ăn, không tránh nhau được. Nhưng Trang ngồi xa hơn, tận đầu bàn là chỗ ngồi hầu như vẫn được dành riêng cho ông giáo Điền. Lúc ăn, Trang ăn thật mau, đầu cúi xuống không góp tiếng vào câu chuyện mọi người.
Từ phía cầu thang, một tiếng động nhỏ nổi lên.
Trang giật mình quay lại.
Sân thượng tối thẫm. Trang nhíu mắt lại. Nàng không nhìn thấy gì hơn là mầu trắng cái áo ngắn nàng mặc lờ mờ trong bóng tối. Một giây hồi hộp. Rồi trong bóng tối dày dặc hoa mắt, một chấm lửa cháy sáng. Chấm lửa của một điếu thuốc.
Ninh đứng lại. Chàng đã biết Trang ở trên sân thượng. Chàng đằng hắng cho Trang khỏi bất ngờ. Hoa vừa đi xuống. Ninh ngồi trong buồng, tắt đèn, nhưng mở cửa sổ nhìn ra. Thấy bóng Hoa đi qua, chàng cẩn thận chờ cho Hoa vào buồng, đóng cửa lại, mới từ buồng chàng nhẹ bước đi ra,
Đêm nay, chàng cảm thấy sự cần thiết phải làm cho sáng tỏ, cùng với Trang, nhiều điều mà nếu chưa rõ rệt, có thể đưa tới những hiểu lầm đáng tiếc. Thái độ Trang mấy hôm nay khác lắm. Ninh nhận thấy ngay sự khác lạ đó. Điều này, Ninh không muốn kéo dài. Với Sầu, với Hoa, hay với Phương, thái độ nào cũng được, hiểu lầm cũng chẳng sao. Riêng đối với Trang, chàng muốn, và chàng vẫn hằng mong ước như thế, là hai người phải thẳng thắn và thành thật với nhau đến tận cùng. Liên hệ giữa một người và một người, cái tột đỉnh đáng quý, cái sáng ngời tốt đẹp nhất của nó là sự thành thật. Biểu tỏ lòng quý trọng chân thành; không thể bằng những xảo thuật, những bề ngoài giả dối. Cho dù sự thành thật có thể gây ra những hậu quả không hay. Không thành thật với nhau là xem thường nhau.,
Ninh khoan thai lại gần chỗ chàng thoáng nhìn thấy cái tảng trắng mờ mờ của áo. Như lần trước, Ninh đứng ngả người vào thành tường. Như lần trước, cũng ở một góc sân thượng vắng khuất này, dưới vòm trời đêm lấp lánh sao, trong tịch mịch hoàn toàn của đêm khuya. Trang và Ninh cùng im lặng. Hai ngươi cùng nhìn xuống thành phố nhỏ bé âm thầm phía dưới, như đợi chờ, như nghe ngóng một tiếng động nào từ dưới đó vọng lên.
Rồi Ninh cất tiếng hỏi Trang, câu chàng nhớ đã hỏi nàng một lần, trong cùng một cảnh trí :
– Chị chưa đi nghỉ ?
– Chưa.
– Cô Hoa vừa ở đây ?
– Vâng. Cô Hoa vừa ở đây.
Trang trả lời, bằng nhắc lại những lời Ninh hỏi.
Cả hai cùng lúng túng. Lại im lặng. Ninh đắn đo không biết mở đầu câu chuyện thế nào. Có thể chàng lầm. Chẳng có chuyện gì hết. Những điều chàng băn khoăn có thể chỉ là tưởng tượng. Nhưng tại sao Trang lại lánh mặt ? Ninh phân vân không biết nên xử trí thế nào. Hình như có nhiều điều chàng phải giải thích cho Trang biết và điều này lại cũng có cái vô lý của nó. Tại sao phải giải thích? Mỗi người một đời sống riêng. Tại sao vấn đề giải thích lại đặt ta ? Ninh chưa kịp tìm cho chàng một thái độ, Trang đã hỏi. Câu hỏi làm Ninh giật mình. Chính Trang cũng bất ngờ. Nàng chẳng hiểu tại sao nàng có thể hỏi Ninh như thế. Nhưng câu hỏi đã buột ra. Không giữ lại được nữa.
– Cô ấy về rồi sao?
Suy nghĩ một giây, Ninh thấy chàng không nên chối cãi, tuy chàng có thể chối cãi được lắm. Ninh hỏi :
– Chị muốn hỏi Phương ?
– Vâng.
– Tôi đã đưa Phương ra xe sáng nay.
– Cô ấy không chịu ở lại ?
– Không đúng hẳn như thế.
– Anh không giữ cô ấy ở lại ?
– Có thể là như thế.
– Cô Phương trẻ và đẹp lắm.
Ninh chưa kịp ngạc nhiên, Trang đã nói tiếp :
– Tôi nhìn thấy anh và cô Phương khiêu vũ với nhau.
– Ở cái sàn nhẩy lộ thiên ?
– Còn ở đâu khác nữa. Tỉnh nhỏ chỉ có vũ trường ấy là vũ trường duy nhất. Khiêu vũ thật đẹp. Tôi không biết nhẩy. Nhưng chỉ nhìn thôi, cũng thấy là thật đẹp.
Giọng Trang hơi đổi khác, khi nàng nói tiếp, bình thường, nhưng căng thẳng :
– Anh ở đây một mình. Chắc buồn lắm. Sao anh không giữ cô Phương ở lại đây với anh ?
Ninh cười thành tiếng nhưng không nói gì hết. Câu hỏi của Trang làm chàng nghĩ đến Phương. Phương lúc này đã ở thật xa, sống cuộc đời của Phương trên một ngả đường khác, ở một vùng trời khác, và có lẽ đã quên chàng. Giữ Phương ở lại ? Để làm gì ? Tại sao Trang lại hỏi như thế ? Phương không phải là loại đàn bà ăn đời ở kiếp với một người đàn ông, với bất cứ người đàn ông nào. Làm một người bạn. Chung nống như một người tình. Một đêm. Một tháng. Dăm bảy năm, Nhưng không bao giờ trọn vẹn một đời người... Tại sao ? Chẳng tại sao hết. Những người đàn bà như Phương như thế. Có thể là tất cả nhưng không bao giờ là một người vợ. Phương là một bông hoa, một cánh bướm. Nó tô điểm, đem những vui buồn dữ đội cho những người đời, nhưng không thể cột chặt vĩnh viễn ở một bến thuyền nào. Gắn liền mãi mãi đời nàng với một cuộc đời đàn ông, Phương không còn là Phương nữa. Lẽ sống của Phương ở đó. Trong những nổi chìm, trong những đổi thay.
Ninh nói :
– Ở với nhau một thời gian là một chuyện dễ. Ở mãi với nhau là một chuyện khó.
– Anh tìm sự dễ dàng để sống ?
– Tôi chỉ tìm sự thật.
– Sự thật nào ?
– Rất nhiều. Những sự thật theo ý tôi. Chị cũngười có những sự thật của chị. Phương cũng vậy. Phải tôn trọng cho nhau những sự thật của riêng nhau.
Ninh nghiêng mình, ném mẩu thuốc trên tay xuống phía dưới. Điểm lửa vẽ một đường vòng cung trong bóng tối. Ninh có cảm tưởng như Trang đã muốn nghe chuyện của chàng và Phương, chuyện của chàng với những người đàn bà chàng đã gặp, đã sống chung một thời kỳ. Ninh nghĩ Trang muốn biết thì chàng cũng không có điều gì giấu giếm.
– Chị ở tỉnh nhỏ này, sống bao nhiêu năm bình yên dưới mái gia đình như một bức tường cao ngất ngăn chặn và che chở không để cho sóng gió và bất hạnh lọt tới. Đó là một may mắn lớn lao vô chừng. Tôi cho đó là hạnh phúc của người đàn bà. Hạnh phúc của người đàn bà là sự yên ổn. Thứ hạnh phúc sóng gió chỉ là thứ hạnh phúc nói trong tiểu thuyết cô Hoa đọc hàng ngày. Nó không bao giờ là một sự thực ở ngoài đời.
Trang muốn cãi lại. Nàng muốn bảo là Ninh lầm. Không phải thế. Đời sống bình yên mới chính là một bất hạnh. Nàng chỉ là một cánh chim buồn rầu bị giam nhốt trong một cái lồng bằng ngọc. Rằng nàng muốn biết thế nào là sự chuếnh choáng của sống, sự quật đập của gió, nàng muốn phá bỏ một bức tường. May mắn mà Ninh bảo trời dành cho nàng, may mắn đó chỉ là bất hạnh. Đang muốn nghe Ninh nói tiếp, Trang ngồi im.
Giọng Ninh đều đều. Chàng nói về những điều xem chừng chàng có đủ kinh ngaiệm và bằng chứng để tin là những sự thật bất biến, những sự thật không bao giờ đổi thay :
– Bao nhiêu người đàn bà khác sinh ra và lớn lên, không bao giờ gặp được may mắn đó. Không có một mái nhà, một bức tường, một sự bình yên che chở họ. Họ rất mềm yếu. Cảnh ngộ lại bắt họ đứng đó, ở đầu gió, giữa đất trời nắng mưa dãi dầu, trôi dạt lênh đênh, nổi chìm trên một dòng chảy tàn bạo. Phương là một trong những người đàn bà ấy. Sống phóng đãng, chán chường, hoài nghi, không bao giờ là nếp sống lý tưởng của người đàn bà. Bản chất muôn thuở của người đàn bà chống và nghịch lại nếp sống đó. Nhưng Phương và những người như Phương không có quyền lựa chọn. Đúng hơn, không có đủ điều kiện để lựa chọn. Tôi không thích thương vay. Nhưng phải nói Phương đáng thương. Sống biết ngày hôm nay thôi. Những người như Phương không có tương lai. Không có gì hết. Cuộc đời họ ngắn lắm. Dăm ba năm. Mười năm là cùng. Hết nhan sắc, thôi quyến rũ là cuộc đời cũng hết.
Ninh nghĩ đến dư luận ở đây. Khi Phương đến.
Một dư luận mà Ninh biết có những phê phán, những nhận định không tốt đẹp chút nào cho Phương.
Chàng nói tiếp, về Phương, với Trang, mà như chàng đang trả lời, thay Phương, cho một dư luận bất công và đầy thành kiến :
– Tôi biết nhiều người như Phương đã chấm dứt đời mình một cách thê thảm. Có thể một ngày không xa lắm đâu, Phương cũng thế. Bởi vậy mà họ đáng thương. Một căn buồng khách sạn. Một đêm dài cô đơn. Một ý nghĩ tuyệt vọng thảng thốt, một ống thuốc ngủ. Dễ lắm và không cần gì hơn. Khi thấy mình hết thời, bị hắt hủi, bị xem thường, họ có ngay những ý nghĩ thảm sầu. Có ngay những hành động khốc liệt,
– Cô ấy yêu anh lắm. Hẳn thế.
Ninh đáp, thành thực :
– Tôi không biết. Vấn đề cũng không phải như vậy.
– Có yêu anh lắm mới về tìm anh ở đây.
– Tôi không tin. Phương về đây, là để sống lại một quá khứ, tìm lại một kỷ niệm thì đúng hơn.
Ninh cười:
– Với Phương, tôi chỉ là một kỷ niệm.
– Sống với kỷ niệm cũng đẹp lắm chứ.
– Cố nhiên. Nhưng bằng nhớ lại thôi. Còn sống một hiện tại y hệt như quá khứ là không bao giờ có được. Quá khứ là cái đã chết.
Ninh rời bờ tường. Bóng chàng thấp thoáng trên nền trời sao. Trang nhìn theo Ninh đi đi lại lại trước mặt. Nàng nghĩ đến con đường riêng của nàng, đi lang thang không biết chảy về đâu. Tôi cũng có một con đường riêng. Nhiều khi tôi tưởng tượng ra lối đi đó, và hình dung thấy rất đẹp. Hai bờ cỏ mướt. Bóng lá trên đầu. Chim hót trong những lùm cây. Gió thổi rì rào, không khí thơm hương. Đất mát, mầu đất nâu đậm hẳn là êm ái lắm cho những bước chân người. Nhưng con đường ấy, tôi chưa từng đặt chân, như đời sống ấy, tôi chưa từng dám sống.
Tiếng Ninh, trầm xuống, khi chàng đứng lại, ở chỗ cũ, nửa thân trên ngã nhẹ vào thành tường :
– Quá khứ đã ở sau tôi. Tôi không muốn vòng tay ra phía sau lưng, kéo nó về trước mặt. Tôi còn có một hiện tại. Như mọi người. Hiện tại ở đây. Chỗ này. Thành phố này. Tôi đang sống với nó. Tôi muốn sống với nó, chân thực đến cùng. Chính bởi vậy, mà tôi đã muốn dành tất cả sự tử tế cho Phương trong tuần lễ Phương ở đây, dù đó là sự tử tế cuối cùng, không bao giờ còn có lần sau nữa. Cũng vì thế, tôi nghĩ đã làm phiền lòng nhiều người .
Trang chối cãi, một cách yếu ớt :
– Ai đâu.
– Mẹ tôi trước hết. Cả cái tỉnh nhỏ này nữa. Sự có mặt của Phương, tôi biết bao hàm một ý nghĩa thách thức. Phương như thế. Không ai làm khác dược. Phương ở đâu cũng là một thách thức. Chuyện lôi thôi xảy ra ở khách sạn, chị biết không ?
– Tôi biết.
Trang chỉ nói thế. Không cắt nghĩa thêm nàng biết bằng cách nào.
– Tôi hỏi chị một câu hơi thừa. Ở đây, chuyện gì rồi cũng đến tai người thứ ba. Cũng may, ra đến quận, mọi chuyện cũng thu xếp được ổn thỏa. Nếu không, còn phiền phức đến đâu. Tôi không muốn thế chút nào hết. Phương cũng vậy. Bây giờ Phương đi rồi. Tôi hy vọng Phương không còn là một vấn đề cho ai nữa.
Câu chuyện ngừng lại. Im lặng làm cho Trang bứt rứt. Nói chuyện với Ninh về Phương, Trang quên được niềm xao xuyến băn khoăn đang đè nặng lên tâm hồn và ý nghĩ nàng. Nàng chờ đợi Ninh đề cập tới một chuyện, nhưng chưa thấy Ninh đả động tới. Hay Ninh quên ? Hoặc, không quan tâm đến ? Chẳng biết. Phần nàng, nàng không bỏ qua, không lãng quên được. Trái lại, chuyện đó luôn mấy ngày nay đã làm cho nàng mất ăn mất ngủ.
Thế nào cũng phải hỏi. Thế nào cũng phải nói tới, một lần, cho xong. Trang khởi sự cho nàng một sửa soạn cực kỳ khó khăn. Im lặng kéo dài thêm, càng làm cho sự khó khăn gia tăng. Nhưng không nói lúc này, không nói lúc nào được nữa. Ít khi nàng được ngồi một mình với Ninh, ở một chỗ khuất lánh. Bóng tối dầy đặc trợ giúp thêm cho sự can đảm. Vậy mà nghĩ đến những điều sắp hỏi Ninh, Trang đã nóng bừng mặt.
– Anh Ninh.
– Dạ.
– Tôi có điều này muốn hỏi anh ?
Giọng nói của Trang cực kỳ nghiêm trọng. Ninh phải đứng thẳng người lại.
– Xin chị cứ hỏi. Tôi cũng có điều này muốn hỏi lại chị.
Trang bám víu lấy câu nói của Ninh, tức khắc.
Nàng nói liền :
– Anh hỏi trước đi.
– Mấy hôm nay, bữa ăn nào cũng buồn bã.
Trang thở dài, cúi đầu :
– Tôi cũng nhận thấy như thế.
– Bầu không khí thật khó thở. Nếu tôi nhận xét không lầm, chị cố ý tránh mặt tôi. Từ ngày tôi đến đây, tôi vẫn quen sống với gia đình này một cách tự nhiên thân mật. Sự tự nhiên thân mật đó không còn nữa. Điều này làm tôi rất buồn. Có lẽ tôi đã làm những chuyện có lỗi. Hẳn thế. Tỉnh này, cái việc bỏ nhà đi ngủ khách sạn suốt một tuần lễ với đàn bà, là một hành động không thể tha thứ được. Nó tai tiếng ghê gớm lắm thì phải. Chị tránh mặt tôi vì chị cũng không bằng lòng. Đúng thế không Tránh mặt đó phải hiểu như một khiển trách.
– Anh đừng nói thế.
Ninh, rành rọt từng tiếng :
– Tôi đã định như thế này, muốn nói cho chị biết trước cụ nhà.
Trang ngước mắt chờ đợi. Ninh nói tiếp, bình tĩnh :
– Tôi định thưa với chị và cụ Quảng Hưng tôi đi ở chỗ khác.
– Anh đã đi ở chỗ khác. Suốt một tuần.
– Đó là trường hợp bắt buộc. Lần này, không phải là một trường hợp bắt buộc.
– Thế tại sao ?
– Trở thành một khó chịu, một phiền phức cho mọi người nhà này, không, tôi không muốn thế.
Trang đưa tay lên vuốt những sợi tóc mà gió đêm lồng lộng làm lòa xòa trên gò má. Nàng vừa gội đầu hồi chiều. Bằng hai thau nước lớn, một thau nước nóng, một thau bồ kếp.
Những sợi tóc sạch và nhẹ, mềm và khô, phảng phất mùi cay của chanh trong mùi bồ kếp quen thuộc
"Không bao giờ tôi muốn là một phiền phức cho mọi người”. Câu nói của Ninh vang lên, mang toàn vẹn ý nghĩa một thái độ sống thẳng băng, và quyết liệt.. Đàn ông nói được như vậy. Nhưng đàn bà ? Những người đàn bà nửa chừng mùa xuân, lỡ làng duyên phận, lưu đày trong một nhà ngục vô hình như nàng ?
Đàn ông có những câu nói đàn bà không bao giờ được quyền nói. Sự tự do rất tự nhiên của đời sống đàn ông, với người đàn bà là trạng thái của những trái chứng tội lỗi, người đàn ông có một con đường, làm chủ hoàn toàn cuộc đời mình.
Và đàn bà chỉ là một hình bóng âm thầm, một thế giới bé nhỏ bị chiếm đoạt. Hạnh phúc là một tùy thuộc. Tự do là một xa lạ, cái quyền làm chủ đời mình, cái quyền thiêng liêng và căn bản ấy, không bao giờ có được. Trang muốn nói với Ninh những điều nung nấu tâm can, đốt cháy thần trí nàng, ngột ngạt trong tâm tưởng nàng như một ung nhọt nhức buốt ngoài sức chịu đựng. Là nàng cũng muốn đi. Đâu đó, không cần biết. Nhưng đi. Làm khác, sống khác. Làm mới một dấu chân. Tìm kiếm lại, thí nghiệm lại từ đầu. Cho và nhận. Những cái cho mới và những cái nhận mới. Buổi sáng thức dậy ở một căn buồng trên chăn đệm không phải là căn buồng là chăn đệm cũ tạo thành cái thế giới lạnh buốt của lãng quên u uất đã hủy diệt lần mòn những ngày tháng đáng sống nhất của nàng. Và như thế đã bao nhiêu năm buồn bã trôi qua.
Nhưng phận tôi đã định. Đời tôi đã xong. Lả tả bụi phấn thời gian đã bao phủ kín trùm thân thể tôi nhuộm mầu thẩm mầu hoàng hôn tàn tạ. Khoảng sân thượng nầy là nơi trú ẩn cuối cùng. Tôi lên đây, đêm đêm, mắt ráo hoảnh mở lớn trong đêm, tôi là người tình cô đơn của những đêm không bờ bến. Như thế, trọn một đời người.
– Chị chưa cho tôi biết ý kiến.
Trang giật mình. Nàng hỏi, vội vã :
– Thưa anh, về chuyện gì ?
– Về chuyện tôi đi ở chỗ khác.
Giọng Trang thoáng một chút hờn giận, chua chát :
– Anh đã nhất định chưa.
– Đã.
– Như vậy ý kiến tôi là thừa.
– Không thừa với tôi. Tôi muốn biết ý kiến chị. Xin chị cứ cho biết.
– Anh không muốn ở đây nữa, tôi giữ cũng chẳng được. Căn nhà này buồn bã đêm ngày. Nơi này quả không thích hợp cho anh. Nó thiếu ánh sáng. Nó thiếu đời sống. Và có lẽ, nó không cho anh được hoàn toàn tự do.
– Không phải thế.
Trang muốn tránh và Ninh biết Trang trả lời chỉ là để lẩn tránh một sự thật, mà một trong hai người có một người phải nói ra.
– Thế thì tại sao thưa anh ?
– Tôi thích ở đây. Căn nhà này tôi yêu lắm. Yêu hơn cả chính nhà mình. Không khí ở đây trầm lắng, nhưng với tôi, nó lại rất thích hợp. Tôi ghét ồn ào. Nhưng tôi hiểu là tôi nên đi nơi khác thì hơn. Trang lánh mặt tôi mấy hôm liền. Điều này bắt buộc tôi phải suy nghĩ, đã khiến tôi rất khổ tâm. Tại sao Trang tránh mặt tôi.
Ninh chợt thay đổi lối xưng hô. Ninh gọi nàng bằng tên thật. Trang rợn người lên. Thân thể nàng rung động mãnh liệt. Tâm trí nàng bàng hoàng, thảng thốt. Nàng lúng túng nàng bối rối. Bóng nàng và Ninh một mình bên nhau, chỉ có hai người. Đêm đã khuya và sự vắng vẻ thật muôn phần nguy hiểm.
– Tôi giận tôi nên tôi tránh mặt.
– Tại sao ?
– Tôi không biết. Đêm ấy...
Trang nghẹn ngào, không nói được nữa. Mặt nàng nóng bừng. Đêm ấy. Đêm ấy. Ninh không nhớ hay sao, mà chàng cần phải hỏi. Ninh tựa mình vào thành tường, nhìn Trang đăm đăm, Trang cảm thấy cái nhìn đó, nặng trĩu trên da thịt nàng.
Buổi sáng hôm đó, Ninh từ khách sạn trở về rất sớm. Chưa có ai thức dậy, trừ người chị hai mở cửa cho Ninh xong, lẵng lặng đi vào trong bếp.
Thân thể mỏi mệt, Ninh lết từng bước trên bực thang. Chàng cố tránh gây mọi tiếng động.
Lên tới hành lang trên lầu, Ninh giật mình ngạc nhiên.. Cánh cửa buồng Trang, khác với lệ thường không đóng chặt mà mở hé. Đêm ngủ, bao giờ Trang cũng đóng chặt cửa buồng, và khép luôn cả hai cánh cửa sổ. Nhưng Ninh cũng chỉ ngạc nhiên trong một giây thôi. Chàng nghĩ Trang đã dậy, đã đi xuống nhà dưới.
Đến cửa buồng chàng, Ninh mở nhẹ, lách vào và khép cánh cửa lại sau lưng. Căn buồng tối mờ mờ. Trời đã sáng ở bên ngoài, nhưng bóng tối bên trong còn tụ đọng chưa tan biến. Ninh lặng lẽ thay quần áo ở một góc. Chàng mặc bộ quần ngủ, đi dép mỏng, nghĩ đến một giấc ngủ buổi sáng bù đắp lại sự mỏi mệt gây nên bởi một đêm vừa thức trắng với Phương. Không hiểu tại sao Phương lại thích nói chuyện nhiều và lâu đến thế. Phương bắt chàng để đèn sáng. Đòi nằm gối đầu tay. Nói hàng trăm thứ chuyện khác nhau. Bao nhiêu kỷ niệm lớn nhỏ đều được nhắc nhớ tới. Anh còn nhớ không. Chiều ấy mưa lớn, chúng mình dắt tay nhau rời khỏi công viên, tới được cái mái hiên gần nhất, cả hai đã ướt như chuột lột. Anh còn nhớ không ? Giáng Sinh năm đó, em đòi anh đưa đi nhà thờ. Em không theo đạo, nhưng sao cái không khí giáo đường nó trang nghiêm đến thế, em bắt chước mọi người, em cũng quỳ xuống, cầu nguyện cho anh, cầu nguyện cho em,
Cầu nguyện gì anh biết không ? Cho anh cho em thành vợ thành chồng. Anh còn nhớ không ? Hồi em bị đau, thật nặng; em khóc nức nở, em còn trẻ quá, em chỉ sợ chết mà không được sống, chưa được biết thế nào là những lạc thú muôn mặt của đời người ? Nhắc lại những kỷ niệm xưa của một thời chung sống với nhau, lối chung sống "già nhân ngãi non vợ chồng” Phương như trút thoát được cái lốt ăn chơi chán chường. Nàng tươi trẻ và thơ dại hẳn lại. Ninh nhiều lúc buồn ngủ díp mắt. Nhưng chiều Phương, chàng cố gắng chống lại giấc ngủ. Và để cho Phương nói, cho đến khi cả chàng và Phương đều mệt và ngủ thiếp đi.
Giấc ngủ ngắn quá. Không đủ. Bây giờ, về nhà, phải ngủ lại. Trong bóng tối mờ mờ, Ninh lần bước đến giường. Lúc chàng đặt lưng xuống mặt đệm, cũng là lúc chàng giật bắn người lên. Bên cạnh chàng còn có một người nữa. Một người đàn bà. Một người đàn bà đang ngủ say. Thoạt đầu, Ninh tưởng là Hoa. Hoa với những hành động điên cuồng khó hiểu của người con gái dậy thì mới lớn, lẫn lộn những điều viết trong tiểu thuyết với cuộc đời.
Sự kinh ngạc ở Ninh lên tới cực điểm khi nhẹ nhàng, rón rén quay mình nhìn sang, người đàn bà nằm ngủ ngon lành trên giường chàng không phải là Hoa mà là Trang
Vận dụng đến tận cùng khả năng của một sự bình tïnh cần thiết vô chừng cho một trường hợp bất ngờ khó xử, Ninh cẩn thận rời khỏi mặt đệm, không gây một tiếng động nhỏ. Trên giường, khuôn mặt hơi nghiêng, những sợi tóc mây lòa xòa trên dài trán, Trang vẫn ngủ say. Ninh cúi nhìn gần sát hơn. Hơi thở nàng điều hòa. Nét mặt nàng thư thái. Vành môi hé mở. Như nàng đang muốn mỉm cười với một niềm lạc thú thầm kín. Câu hỏi thầm đầu tiên của Ninh trong đầu : đánh thức Trang dậy, hay cứ để mặc nàng nằm đó ?
Không được. Để mặc Trang nằm đó rất phiền phức. Đánh thức Trang dậy cũng phiền phức không kém. Sẽ lúng túng lắm. Và ngượng ngập lắm. Ăn nói với nhau làm sao đây ? Ninh không muốn gây cho Trang một sự hổ thẹn mà chắc chắn nàng không bao giờ xóa bỏ được.
Trong khoảng khắc phân vân, bàng boàng, Ninh vẫn ngây người nhìn Trang không chớp. Chàng chưa thấy một người đàn bà ngủ "đẹp” như Trang. Nàng nằm, hơi nghiêng, ở giữa giường. Mái tóc đặt trên gối, mầu tóc đen óng nổi bật trên mặt gối trắng muốt. Mặt gối hơi trũng xuống dưới một sức nặng vừa vặn. Những sợi tóc lòa xòa rủ xuống dài trán, trên gò má. Căn buồng không có gió lọt. Nhưng những sợi tóc mềm mại như một lay động dịu dàng.
Nàng nằm, một chân duỗi thẳng, một chân hơi co lại. Những đường nét tròn lẳn những tảng da thịt đoán thấy tất cả sự mát tươi rười rượi, nổi lên dưới làn lụa mỏng của cái quần ngủ màu xanh nhạt.
Hai bàn chân Trang đặt lên nhau. Gót chân tròn, là một hình thể xinh xắn bé nhỏ thật dễ thương. Cánh tay nàng dài vút nằm rất yên trên người nàng, nhưng hững hờ như giây phút nào cũng muốn rớt xuống mặt đệm.
Bỗng Ninh giật mình. Chàng sửng sốt đứng thẳng người lên. Từ nhà dưới có những tiếng chân người vọng lên. Cùng với nhưng tiếng chân, là tiếng ho khan đặc biệt, không lẩn được của cụ Quảng Hưng.
Nhiều người trong nhà đã bắt đầu thức đậy. Nguy hơn là Ninh cũng vừa nghe thấy những tiếng động từ buồng bên cạnh vọng sang. Hoa hoặc bà Phán Địch đã thức. Có thể là hai me con đều đã thức. Vấn đề cần thiết là phải đưa Trang trở lại buồng nàng, sao cho mọi người không ai hay biết, chính Trang cũng không hay.
Ninh cúi xuống gọi nhỏ :
– Trang. Chị Trang.
Trang ầm ừ. Nàng cựa mình rồi lại ngủ. Ninh bắt đầu cảm thấy bối rối thật sự. Chàng ra cửa, mở hé, nhìn suốt hai bên hành lang. Chàng lùi mau trở vào. Nhưng không kịp nữa. Cửa buồng bên cạnh cũng vừa mở ra. Hoa đứng sừng sững giữa thềm cửa, ném sang phía Ninh một cái nhìn ngạc nhiên, tò mò :
– Anh Ninh dậy sớm thế.
– Tôi vừa thức giấc.
Xem chừng như Hoa định đi sang. Ninh đóng cánh cửa lại. Chàng cắn môi suy nghĩ và lắng tai nghe ngóng. Một phút. Rồi hai phút. Khoảng sân nhỏ nhà dưới, thêm nhiều tiếng chân nổi lên. Thêm một tràng ho khan của cụ Quảng Hưng. Cũng may, buồng Hoa, tiếng cánh cửa vừa đóng lại. Ninh đoán Hoa đã quay trở vào.
Không đắn đo và giữ gìn được nữa, Ninh cúi xuống, bế xốc Trang lên. Chàng vừa phải dùng sức, vừa phải nương nhẹ cho Trang khỏi thức giấc.
Ôm Trang trong tay, Ninh đi ra cửa buồng.
Nằm gọn trong tay Ninh, Trang ầm ừ tiếng gì không rõ, thật nhỏ. Ninh nhìn xuống. Mắt Trang vẫn nhắm nghiền. Khối nặng thật ấm áp và cũng thật êm ái. Thoáng ngửi thấy một mùi thơm nồng nàn xuất lên từ mái tóc Trang nằm tròn trên bờ vai. Trang tựa hẳn vào Ninh, gọn ghẽ trong cánh tay chàng, lúc này nàng không còn là một người đàn bà mà thu nhỏ, mềm yếu và thơ dại như một đứa trẻ nhỏ.
Dùng một bên vai đẩy cho cánh cửa mở hé, Ninh cẩn thận thò đầu ra, nhìn trước nhìn sau. Cũng may, hành lang trong khoảng khắc từ phòng Ninh đi đến tới cửa buồng Trang, vắng ngắt.
Ninh bước đi với tất cả khả năng có thể bước nhanh được với một người đàn bà bồng trên tay. Đến trước cửa buồng, chàng cúi nhìn Trang vẫn ngủ. Ninh không ngờ nàng có thể ngủ được say sưa và ngon lành như thế.
Thực ra, Trang không ngủ. Đúng hơn, nàng vừa thức dậy. Nàng thức, khi Ninh bồng nàng ra khỏi cửa, nàng thức vì hơi lạnh ban mai tràn đầy hành lang. Phản ứng đầu tiên của Trang là muốn kêu lên một tiếng hoảng hốt. Rồi mở mắt ra, đẩy Ninh ra và thoát khỏi hai cánh tay chàng. Nhưng không hiểu sao, nàng lại nằm im, giả vờ như vẫn ngủ.
Nàng biết Ninh đã bồng nàng về đến cửa buồng nàng. Ninh lách vào và khép cánh cửa lại. Đi đến trước giường Trang, Ninh quỳ một đầu gối lên thành giường, lấy đà, nhẹ nhàng đặt Trang nằm xuống mặt đệm. Chàng cẩn thận lấy chăn, trải ra, đắp lên người cho Trang. Đoạn, rón rén đi trở ra.
Lúc Ninh ra tới cửa, đặt tay lên quả đấm sứ, toan mở cũng là lúc có tiếng chân nổi lên ngoài hành lang, thật gần, đúng trước cửa buồng.
Từ trên mặt đệm Trang hé thấy Ninh đứng sững lại. Bàn tay chàng vẫn đặt lên quả đấm thành cửa. Người đi ngoài hành lang là Hoa. Ninh nhanh khóa nhẹ cửa lại.
Tiếng gõ cửa buồng làm Ninh giật mình. Chàng đứng im, nín thở, chỉ cách Hoa có một lần gỗ mỏng
– Chị Trang. Hoa vừa gõ cửa vừa gọi. Im lặng. Một im lặng căng thẳng.
Tiếng Hoa gọi tiếp :
– Chị Trang. Chị Trang.
Ninh lùi dần, một bước, hai bước về phía trong, tới sát thành giường. Bên ngoài Hoa vẫn đứng đó, trước cửa buồng. Sự chờ đợi kéo dài.
Trang rợn người lên một cảm giác kỳ lạ, khi nàng thấy Ninh từ từ quay lại, và nhìn xuống nàng đăm đăm. Bên ngoài, Hoa vẫn chưa bỏ đi. Lại có thêm bà Phán Địch, vì có tiếng nói chuyện giữa hai mẹ con:
– Làm gì thế Hoa ?
– Con gọi chị Trang.
– Để cho bà Trang ngủ.
– Mẹ dặn phải nói với chị ấy là trưa nay đi ăn giỗ không về ăn cơm nhà buổi trưa mà.
– Ừ nhỉ. Tao quên. Gọi được chưa ?
– Gọi mãi chẳng thấy động tĩnh gì ở bên trong hết. Lạ thật.
– Lạ gì, chắc bà ấy còn ngủ.
– Mọi khi con chỉ khẽ gõ tay vào cửa là chị ấy trả lời liền à !
– Chắc bà ấy mệt. Lát nữa, trước khi ra bến, trở lên nói cũng được.
Giữa khoảng thời gian diễn ra mẩu đối thoại của mẹ con bà Phán Địch ở ngoài hành lang, trước cửa buồng, Trang và Ninh đã ở gần nhau quá, và sự rung động đã chiếm đoạt họ. Trang nín thở, nằm yên, không đám động đậy, không dám thở mạnh. Nàng không nhìn nhưng biết Ninh từ từ cúi xuống.
Chàng cúi xuống rất gần, không đụng vào nàng, chỉ như chàng muốn kiếm tìm một hơi thở, bắt gặp một mùi hương. Rồi là một mái đầu, đặt thật nhẹ lên ngực nàng, hơi vùi vào một chút, để thật yên ở đó. Khoảng khắc ngây ngất. Rồi Trang nghe thấy một tiếng thở dài rất nhẹ và Ninh đứng lên.
Chàng đứng im nhìn Trang, bất động. Bên ngoài tiếng chân đi về phía cầu thang. Trang nhìn theo khi Ninh đi ra. Chàng cúi đầu, bước chậm chạp ra phía cửa buồng. Một giây sau, cánh cửa mở ra và đóng lại.
Ninh ra khỏi đã lâu, Trang còn nằm lặng người đi. Nàng kéo nhẹ cánh tay, đặt bàn tay lên ngực, nơi còn in dấu chỗ đầu Ninh đặt xuống. Cảm giác mê đắm kéo dài không dứt. Hơi thở vẫn như ngừng lại trong lồng ngực. Nàng đặt bàn tay kia lên đùi, miết nhẹ, theo dõi ngón tay vẽ những luống cầy êm ái da thịt. Và nàng nghĩ đến thân thể nàng, suốt bấy lâu là một trạng thái khép đóng lạnh lùng, vừa được hé mở bất ngờ một cửa ngõ hân hoan.
Đến lượt Trang thở dài một tiếng. Nàng nghe chính tiếng thở dài của nàng vừa thoát ra, tiếng thở chứa đựng và chuyên chở trong nó rất nhiều mâu thuẫn. Vừa như mừng vừa như tiếc. Vừa như ân hận lại vừa như không. Mừng vì Ninh đã kìm giữ đượ trước giới hạn mong manh vô hình. Tiếc, lại cũng vì, cả hai người đã dừng lại trước giới hạn, mà vượt qua, họ sẽ rơi thẳng vào một vùng nguy hiểm,với những hậu quả lớn lao, không thể đo lường. Nàng không có phản ứng gì. Và chính thái độ thụ động làm cho Trang khó hiểu. Trong nàng có hai con người? Hai con người của một mâu thuẫn trầm trọng, giằng co mãnh liệt ?
Cuộc xung đột nội tâm đã gặp một thử thách đêm qua, trước cái cử chỉ âu yếm của Ninh ? Con người nào đã thua ? Con người nào đã thắng ? Nàng nằm im là chờ đợi, ưng thuận, hay đó là một hình thức chối từ ? Dù sao, nếu là chối từ, chối từ này thật yếu ớt.
Ninh chỉ ở lại thêm một phút thôi, không cần nhiều, Trang nghĩ cũng đủ cho chuyện ghê gớm dễ dàng xẩy ra. Nàng tưởng tượng được sự xẩy ra đó. Nàng sẽ vòng cánh tay, đặt lên mái tóc Ninh.
Cử chỉ này có nghĩa là : "Em đã thức. Em đã biết và em ưng thuận ". Chỉ một cử chỉ này là đủ, là thừa. Chắc chắn sẽ không còn ai giữ gìn được nữa. Chăn đệm sau đó sẽ là một đất đai mê mẩn và nhầu nát của tình yêu. Còn cảnh trí nào thích hợp hơn cho những phút ái ân vội vã. Sự che giấu làm tăng thêm mức độ nồng nàn. Và ái ân sẽ diễn ra trong im lặng. Bằng vòng tay ôm ghì. Bằng những nụ hôn bằn bặt. Bằng những cánh tay quấn quýt như một loài rong biển, hai mái tóc hòa lẫn và đẫm mồ hôi, một hơi thở dồn dập, và sự điên cuồng rướn cao tới cái tột đỉnh điên cuồng của nó. Sau đó, sẽ ra sao ? Cần gì biết. Chuyện xẩy ra đã xẩy ra. Chưa chừng nó sẽ làm dễ dàng mọi việc. Nó phá bỏ những giới hạn, đạp đổ những biên thùy. Nhưng nó đã không xẩy ra. Hay đó mới chỉ là một sự xẩy ra nửa vời, không rõ rệt.
★
Bây giờ, trên khoảng sân lộ thiên, Trang nhìn Ninh, cả hai cùng muốn tìm giải thích thỏa đáng cho những điều họ cảm thấy và những điều họ nghi ngờ.
Đêm khuya hơn. Những lòng phố phía dưới xa hơn. Thấp thoáng dưới những chùm lá, con đường chạy qua, như thuộc vào một thế giới khác.
– Anh Ninh.
Thấy Ninh không trả lời, Trang nhắc lại :
– Anh Ninh, anh có nghe tôi nói không ?
– Tôi đang nghe.
Tiếng nói của hai người vang lên thành một thứ âm thanh kỳ lạ. Nó không rớt xuống những lòng phố khuya khoắt và âm thầm phía dưới. Mà nó bay lên vòm trời cao, tan vào không khí, để lại trong đêm khuya trong suốt, một âm thanh kéo dài không dứt.
– Đêm ấy, tôi không hiểu tại sao lại đi sang buồng anh và ngủ quên ở đó.
Trang khó nhọc nói tiếp :
– Ngủ quên trên giường anh.
– Chuyện đó là thường. Trang đừng bận tâm.
– Không phải là chuyện thường. Tôi cũng không muốn coi là chuyện thường.
– Chúng mình nên quên đi.
– Tôi nhớ. Mãi mãi. Không bao giờ quên được.
Nàng nới tiếp, thật nhanh, một câu liều lĩnh:
– Tôi muốn nhớ.
Ninh dịu dàng :
– Cũng được. Nhưng nhớ là một chuyện; bận tâm là một chuyện khác. Cốt nhất đừng bận tâm.
Ninh chỉ tay cho Trang nhìn theo xuống những lòng đường phía dưới :
– Khi tôi đến đây, tôi đã thầm nhủ với tôi là tỉnh nhỏ này, những hàng cây và những lòng đường kia là nơi tôi sẽ được sống những ngày yên tĩnh. Như tôi tìm đến một chân trời lãng quên. Và đã gặp. Tôi nhớ mãi buổi chiều ấy, khi chiếc xe hàng cũ kỹ đậu lại trong bến xe, tôi bước xuống, tâm hồn dửng dưng, không xao xuyến, không đợi chờ gì hết. Tôi nghĩ, khi bỏ đi, tôi cũng dửng dưng như thế. Như lúc tôi đến. Không vướng bận, không hệ lụy. Không ngờ, điều mình tưởng đã trái ngược lại, trái ngược hoàn toàn. Người ta sống, không dửng dưng với chung quanh được.
Rõ ràng là Ninh muốn nói sang chuyện khác. Chàng muốn tránh cho Trang những lời khó nói ra. Trang biết thế. Nhưng nàng đã định nói. Và Ninh không cản được.
– Đêm ấy. ..
– Tôi đã nói là Trang nên quên đi.
– Tại sao anh không để cho tôi nói ?
– Có những điều không cần phải nói.
– Hiểu bằng im lặng ?
– Đúng thế.
– Im lặng không giúp gì được cho tôi hết. Im lặng đối với tôi là một cực hình. Tôi cần phải nói.
Giọng Trang tấm tức :
– Anh đừng cấm tôi.
– Nói ra không thay đổi được gì.
– Tôi cần gì thay đổi. Đêm ấy anh nghĩ thế nào về tôi đêm ấy ?
– Những ý nghĩ của tôi về Trang là những ý nghĩ đã có từ đầu. Những ý nghĩ ấy, không bao giờ vì một chuyện gì mà thay đổi.
– Nhưng anh hãy để tôi thú thật với anh một điều.
– Trang đã nghĩ kỹ chưa.
– Đã.
– Vậy Trang nói đi.
Trang ngồi thẳng lại. Nàng nhìn thẳng trước mặt, nàng nói thẳng một hơi :
– Tôi không ngủ. Tôi thức. Lúc ở buồng anh như lúc ở buồng tôi, tôi đều thức. Anh tưởng tôi ngủ sao ? Tôi chỉ giả vờ ngủ.
Ninh giật mình kêu lên một tiếng nhỏ. Trang thức nghĩa là Trang đã biết hết. Biết hết từ lúc chàng bồng Trang trên tay, mở cửa buồng, đưa nàng về buồng riêng, rồi Hoa gõ cửa, chàng khóa cửa lại, chàng trở lại giường nàng, chàng ngồi xuống, và...
Như đoán được những câu hỏi vừa được đặt ra trong đầu Ninh, Trang gật đầu :
– Phải. Tôi biết. Tôi thức và tôi biết.
Nàng mạnh bạo xoay người lại, hai người đối diện nhau, rất gần và cùng nhìn nhau trân trân. Ninh có cảm giác như trong chàng có một bờ đê cao ngăn chia thành một giới hạn, một giới hạn cuối cùng giữa Trang và chàng, con đê cao ấy đã bị một ngọn triều mãnh liệt dâng lên và phá vỡ. Ngọn triều ào qua. Giới hạn biến mất. Mọi lảng tránh, mọi giữ gìn không còn lý do nào tồn tại.
Phần Trang, những lời thú thật làm cho nàng hổ thẹn, hai gò má nàng nóng bừng. Nhưng đồng thời, một trạng thái nhẹ nhỏm dễ chịu đã đến với nàng, tưởng như có một cái gì đè nặng suốt bấy lâu, khối nặng ấy vừa được nhấc khỏi.
– Trang !
Ninh ngập ngừng:
– Chúng mình...
Chúng mình. Chàng vừa nói hai chữ chúng mình. Hai chữ thân mật, nó nói rằng cuộc đời này đã vương vấn với cuộc đời ấy, hai chữ chúng mình đầy ý nghĩa đồng lõa thầm kín. Trang mới đích thực được nghe thấy một lần trong đời, hai chữ ấy chạm vào nàng như một luồng điện, và cảm giác này là một trời ngây ngất.
Bàn tay Ninh đã nắm lấy tay nàng, nàng đã đáp lại, tay nàng đã nằm gọn trong tay chàng. Theo đà chàng kéo, nàng đã đứng lên. Trang mơ hồ cảm thấy cuộc đời nàng lâm nguy, gió bão và sấm chớp đang nhất tề nổi dậy. Nhưng nàng thả buông, nàng chẳng còn muốn cưỡng chống làm gì... Nàng đã phấn đấu và như thế, suốt bao nhiêu năm âm thầm buồn bã.
Trang ngửa mặt lên. Tròng mắt nàng, trong một khoảng khắc, thu lấy cả một vòm trời sao bát ngát trên đầu. Tôi là một vì sao nào ? Tôi là một vì sao lạnh buốt. Vì sao mọc riêng một góc trời đã bao nhiêu đêm. Bây giờ nó chuyển ngôi. Vì sao lạc vào một vùng chói lọi hào qưang, vũ trụ bỗng trở mình, vũ trụ ấm áp thời tiết mùa xuân, ngàn năm không lạnh nữa, tôi sống một đời thu vào một phút, hãy sống với phút giây một đời vàng ngọc, không nghĩ trước nghĩ sau, hãy nhận lấy sự điên cuồng vụt tới.
Vòm trời và những vì sao trên đầu biến đi. Tròng mắt Trang khép lại. Sân thượng im lặng như tờ. Đêm nín thinh không một tiếng động. Rồi Trang cảm thấy ngang lưng nàng, cái đường vòng cung êm ái và vừa khít của một cánh tay đỡ lấy. Trang rùng mìnnh. Thân thể nàng chỉ còn là một cố gắng tuyệt vọng để lãng quên. Và Trang đã lãng quên được. Lãng quên được chung quanh, cái mòn nhẵn, cái phẳng lặng, cái ẩm lạnh hiu hắt về chiều. Chỗ ngồi buồn thiu trong khoảng sân nhỏ hẹp, bên cạnh cái bể non bộ thấp thoáng những bóng mây trời lướt thướt bay qua. Bóng tối phía sau những cánh cửa khép đóng, sự trống trơn của mặt đệm trong mênh mông thao thức những đêm dài.
Ninh và Trang không nói với nhau một lời nào nữa. Lời nói nào cũng là thừa. Mọi tiếng động lúc này chỉ là một kinh động kệch cỡm không phải lúc. Một giới hạn đã phá vỡ.
Trang kiễng chân lên. Nàng mạnh bạo đưa cánh tay lên, vòng lấy gáy Ninh, kéo chàng cúi xuống Nàng nghe như trong cổ họng nàng có một tiếng kêu nhỏ. Tiếng kêu không thoát ra được, vì hai cặp môi đã tới điểm hò hẹn đốt bằng lửa hồng, cháy sáng bằng một trao hôn bằn bặt. Trang sung sướng đau đớn, nàng muốn cười và nàng muốn khóc trong cùng một lúc. Nàng muốn quên phút này; hành động điên cuồng này, để về sau không bao, giờ nàng phải ân hận. Nhưng lại cũng muốn nhớ. Ghi sâu vào kỷ niệm, gói ký ức vào trí nhớ, để nàng được bâng khuâng mãi mãi những buổi chiều sau này, ngồi một mình sống lại với phút giây một đời kỳ diệu trên khoảng sân lộ thiên sao đêm dát ngọc toàn khắp một vòm trời lóng lánh.
Nhưng trao hôn nào nồng nàn và mê mải đến đâu cũng phải chấm dứt. Hai người rời nhau ra. Cánh tay Ninh vẫn đỡ nhẹ lấy lưng nàng. Đêm vẫn yên lặng như tờ ở chung quanh. Một lát như thế. Rồi là một tiếng lá rụng trên một bờ mái.
Trang chớp mắt để thấy tròng mắt nàng đã đẫm lệ. Nàng chảy nước mắt lúc nào không hay. Trong tột đỉnh hân hoan nàng chảy nước mắt. Hạnh phúc như một ảo tưởng. Nó làm cho trái tim nàng chảy máu. Phút giây lạ lùng nàng vừa được sống, nó trong suốt, nó cao đẹp vô ngần mà là một tội lỗi đó ư? Không có tội lỗi ấy, tôi còn gì để sống? Như thế là một bồng bột điên cuồng? Có thể. Nhưng không có sự điên cuồng này, tôi chỉ là gỗ đá, tôi chỉ là một vì sao vĩnh viễn cô đơn ở một góc trời lạnh buốt.
Một trận bão dữ dội thổi qua. Như một thân cây yếu mảnh không chịu đựng nổi sức tàn phá mãnh liệt của nó, và gẫy. Trang run rẩy, cơ hồ không đứng vững được nữa. Hạnh phúc chỉ đến với nàng trong một khoảng khắc ngắn ngủi.
Gục đầu vào vai Ninh, Trang oà khóc. Nàng khóc nức nở. Khóc như mưa như gió. Khóc như sống như chết.
Nước mắt Trang, như một dòng suối tuôn trào không ngừng không cạnh, làm ướt đẩm áo Ninh. Ninh đứng im, chàng giữ Trang trong cánh tay chàng, để mặc cho Trang khóc.
Khóc với Trang lúc này là một cần thiết. Khóc là cái trạng thái thiểu não cuối cùng của tự do. Thực ra, Ninh cũng chẳng bình tĩnh chút nào. Chàng xúc động, vì chàng không hiểu được. Cuộc đời khi dành cho những người từng trải nhất những bất ngờ như thế, cho những con người bình tĩnh nhất, những bàng hoàng như thế.
Ninh đặt nhẹ tay lên mái tóc Trang. Chàng cúi xuống hôn nhẹ những sợi tóc giữa những kẽ ngón.
– Trang. – Ninh gọi nhỏ.
Trang lắc đầu, không trả lời. Đầu nàng vẫn vùi sâu vào vai Ninh. Nàng vẫn khóc. Anh đừng gọi. Anh đừng hỏi. Mà anh có gọi, thì em đã trả lời rồi, anh không biết hay sao. Trả lời anh bằng niềm thống khổ hòa lẫn với nguồn hân hoan, một nguồn vui trong một dòng buồn hợp vào nhau, và tan thành lệ. Trả lời cho anh. Trả lời cho em. Trả lời bằng sự tan nát diễm lệ. Bằng tiếng khóc nức nở, bằng tình yêu thốt kêu lên thành một tiếng kinh hoàng. Bằng sự thảng thốt bất ngờ, như người ta đang bước đi bình thản trên một mặt đường phẳng phiu; chợt đứng sững lại trước một bờ vực thẳm. Chúng ta đang làm gì đó ? Tạo cho nhau một hạnh phúc siêu phàm tột đỉnh? Hay chúng ta độc ác với nhau mà không ai hay biết, bởi yêu thương, chỉ có nghĩa là đau khổ một đời?
Tại sao anh không đến dưới vùng trời khép đóng và lánh khuất này sớm hơn, khi đời thuyền ấy chưa sang sông, khi lưu đầy ấy chưa tới, khi người thiếu nữ hồn nhiên làm bay múa tà áo tím của nàng trên hè phố nắng chưa trở thành người đàn bà nghiêm trang buồn rầu ? Tại sao, hai khuôn mặt, hai đời sống, hai tâm hồn xa lạ lại sống chung dưới một mái nhà ? Nhưng hỏi là thừa. Mọi câu hỏi chỉ còn là vô ích.
Trang lại khóc.
– Trang.
Ninh vừa lay nhẹ vai Trang vừa gọi. Chàng gọi tên nàng nhiều lần. Rất nhiều lần. Mỗi tiếng gọi là một nâng đỡ từ từ đưa dẫn Trang trở về với một trạng thái bình tĩnh hơn. Trong hai người, ít nhất phải có một người bình tĩnh. Cái phần sáng suốt tối thiểu còn lại trong Ninh bảo chàng như thế. Đêm thật khuya. Bóng tối dày đặc. Sân thượng không có ai, trừ hai người. Nhưng biết đâu chính lúc này lại không có một cặp mắt thứ ba đang chăm chú theo dõi, một vành tai khác đang lắng nghe những câu nói của hai người.
Hoa chẳng hạn. Thái độ của Hoa mấy ngày hôm nay rõ ràng là thái độ của một kẻ nghi ngờ đang âm thầm tìm hiểu. Ninh sợ. Sợ không phải cho chàng. Chàng không có điều gì đáng sợ hãi. Đã sống đường hoàng với Phương bảy ngày bảy đêm liền trong một căn buồng khách sạn, là đã bỏ qua dư luận, xem thường chung qưanh. Nhưng chàng sợ là sợ cho Trang. Bí mật này mà không giữ kín được, Trang sẽ là nạn nhân trước nhất. Rồi nàng sẽ phải đối phó như thế nào. Chàng sẽ làm gì được cho nàng ? Câu trả lời là không. Ninh sẽ bó tay, không làm gì được cho Trang hết.
– Đừng khóc nữa, ngộ nhỡ có người nghe thấy.
Tiếng nức nở thu lại thành một thổn thức. Ninh đỡ Trang ngồi xuống ghế. Chàng kéo một cái ghế khác, ngồi đối điện Trang. Trên đầu, những vì sao vẫn ngó xuống hai người. Một mùi thơm dịu dàng phảng phất đâu đó, trong không khí.
Ninh rút khăn tay, âu yếm lau những giọt nước mắt còn đọng trên gò má Trang. Nàng ngồi im, đầu cúi xuống. Nhưng nàng đã nghe Ninh. Nàng không khóc nữa. Tuy nàng còn muốn khóc. Khóc là một sung sướng.
– Anh sợ ?
– Ừ. Cho em.
– Em không sợ.
– Cũng được. Nhưng đừng khóc nữa. Tại sao em lại khóc.
– Không biết. Lâu lắm em mới được khóc.
Trang thở dài. Nàng nói nhỏ :
– Em điên, phải thế không ?
– Anh thì sao ?
– Cũng thế. Điên.
Hai tiếng cười ngắn. Thân mật. Sung sướng.
– Anh !
– Gì Trang ?
– Chúng mình phải làm gì bây giờ.
– Không biết. Chúng mình không nên nghĩ điều đó phút này, chúng mình còn phải suy nghĩ cẩn thận. Chưa thể biết được là bây giờ chúng mình phải làm gì. Có một điều này : anh không thể cho phép anh gây ra một chuyện gì phiền phức cho em.
Ninh đặt nhẹ bàn tay lên vai Trang. Chàng cúi về phía trước hôn lên mái tóc nàng, mái tóc chàng nhìn thấy óng mướt và chảy dài như một ngọn suối ngay buổi trưa đầu tiên khi chàng mới đến. Hôm đó Trang ra mở cửa cho chàng. Mầu đen nơi tròng mắt nàng thăm thẳm, nét mặt nàng trang nghiêm, buổi trưa hôm đó, chàng đã được ngắm nhìn một cái gì thật đẹp. Đêm lạnh hơn ở chung quanh. Trên đầu, vẫn những chùm sao lấp lánh.
– Một trong hai người chúng ta phải làm một điều gì. – Trang nói.
– Anh hiểu. Để anh nghĩ. Em lạnh không?
Trang lắc đầu. Nàng chỉ cảm thấy trong tâm hồn nàng một nguồn ám áp, nguồn ấm áp đó là hơi thở đời sống nàng vừa bắt gặp, là tình yêu đích thực nàng cho đi và nhận được lần đầu.
Trang không muốn đi đâu. Trang không muốn gì hết. Không, nàng có muốn chứ, nhưng ước muốn của Trang lúc này thật đơn giản. Hạnh phúc lúc này ở Trang nhỏ bé, ở gần. Nàng chỉ muốn được ngồi ở chỗ này, trên khoảng sân lộ thiên này, cho đến hết đêm nay, và chỉ rời khỏi khi những chùm sao trên đầu đã lặn. Riêng đêm nay, chỗ nàng ngồi, ở đây, đã là một thiên đường. Trang đưa bàn tay ra. Trong bóng đêm, bàn tay nàng đụng nhẹ vào một bàn tay khác. Nhữg ngón tay kiếm tìm. Những ngón tay đã thấy. Luồn vào nhau. Và tình yêu là những ngón tay đan.
Ninh kéo ghế lại gần Trang hơn nữa. Nàng tựa đầu vào ngực chàng, bốn phía là bóng đêm, nhưng lòng nàng là một phương trời mênh mông ánh sáng. Lời nói của Trang xa xôi mơ màng :
– Em đã sống ở đây bao nhiêu năm...
Câu nói làm hiện hình quá khứ. Những mùa xuân chìm lặn. Những hoa hương phai tàn. Những thói quen mòn nhẵn. Năm tháng âm thầm, từng lớp rồi từng lớp bụi phấn lả tả phủ xuống mỗi năm, mỗi tháng một dầy thêm. Anh, bao nhiêu năm, em đã sống ở đây, em là hình ảnh, là linh hồn của tỉnh nhỏ này, em là một dấu chân lang thang bước đi không tiếng vang trên một con đường phủ đầy lá rụng. Lá chết của từng mùa thu chết. Những mùa thu võ vàng, phiền muộn. Ban đêm, những đợt gió lùa lau lách vào những bờ bãi kín khuất và hoang vắng nhất của tâm hồn, buổi chiều, hoàng hôn giăng lưới, và tâm hồn là một thung lũng mù sương. Thế giới em suốt bấy lâu là khoảng sân nhỏ rêu phong, lưu đày giữa bốn bức tường cao vút. Nghe tiếng cầu kinh trầm trầm của bà mẹ chồng, và nghĩ đến tuổi già. Lắng theo sự im lặng và trôi theo vào cô đơn.
Những nếp nhăn hiện dần. Mỗi buổi sáng, nhìn vào gương thấy ánh mắt bớt sáng hơn ngày hôm trước, mầu đen của tóc không đen mướt như ngày hôm qua, và miệng mím chặt như đã thoáng lên những đường hằn cay đắng. Trong người, sự thờ ơ là dấu hiệu khởi đầu cho một tâm trạng mỏi mệt muốn che giấu, còn chưa tự thú, nhưng mỏi mệt ấy là một giọt cường toan lan rộng dần dần. Sống không đợi chờ, sống ấy là hấp hối, là lâm chung. Sống không rung động, sống như thế khác nào như chết. Không một cuộc sống nào vĩnh viễn là ánh nến đời leo lét. Phải có một lúc bão dậy.. Phải có một khi lửa bốc. Phải có một buổi cháy bùng lên.
Ninh vừa hôn nhẹ lên cổ nàng, chỗ trắng nuốt và sát liền những chân tóc. Một cảm giác nhột khó tả. Toàn thân Trang thu nhỏ lại, Ninh đón mùi thơm từ trong những chân tóc toát ra. Những chân tóc là những gốc cây óng ả của một cánh rừng mềm mại.
Trời đất nghiêng nghiêng, chao chao. Đêm lăn nhẹ những vòng êm ái.
Một lát. Thêm những cánh lá từ đâu đó rụng xuống những bờ mái. Trang nhớ lại phần đầu của câu chuyện khi Ninh từ dưới nhà đi lên.
– Anh định đi nơi khác thật sao ?
– Thật.
– Đâu ?
– Đâu chẳng được. Tỉnh nhỏ này không có một chỗ ở khác cho anh?
– Không.
– Sao em biết.
– Anh không quen ai ở đây. Anh chỉ có thể đi ở khách sạn. Khách sạn ở đây dành riêng cho những người đi qua, những người tạm ghé.
– Thì anh đó. Anh là một người đi qua. Tỉnh nhỏ này anh chỉ tạm ghé một thời kỳ.
– Với em, anh cũng thế? Anh chỉ là một người đi qua?
– Như thế tốt hơn. Cho cả hai chúng mình.
Chàng nói thế, có phải là cái gì cũng chốc lát, vĩnh cửu chỉ là một danh từ, như đêm sao kỳ diệu này rồi lát nữa cũng sẽ hết, khi những vì sao lặn, bóng tối tan đi, và đêm không còn là đài hoa lớn, bởi hương thơm của đêm sẽ không còn khi ban mai nhợt nhạt từ những lòng đường phía dưới kia toả rộng, theo những bờ tường dâng lên, cướp mất của khoảng sân thượng cái màu bóng tối thần tiên?
– Anh ghé một thời kỳ. Nhưng em sẽ phải sống với nó suốt đời.
– Không có gì bắt buộc người ta phải sống một đời với một nơi chốn, một cảnh ngộ người ta không muốn chấp nhận.
– Sự thật đó chỉ đúng cho anh.
– Cho tất cả.
– Riêng em thì không.
– Thế là Trang đã chịu thua.
– Vâng. Đúng thế. Em đã chịu thua.
Trang thở dài. Nàng nghĩ đến một hành lang xa hút, thăm thẳm là quá khứ lạnh buốt của nàng. Ở đó, một buổi sáng nào, một buổi chiều nào, đã lâu quá rồi cho nên không nhớ được, nàng đã chịu thua. Cũng không hiểu nàng chịu thua cái gì? Cảnh ngộ ? Một sự đã rồi ? Cái thế giới tỉnh nhỏ là kẻ thù của những đổi thay ? Hay chính nàng, nàng mềm yếu quá, nàng không dám đương đầu, nàng chỉ còn là một nạn nhân bất lực hoàn toàn trước cảnh ngộ.
– Thua như thế nào ?
Trang chưa từng kể lại cho ai về cuộc đời nàng với những chứa giấu và những thảm kịch của nó, cuộc đời nàng là một gói kín âm thầm không bao giờ được tiết lộ. Nhưng đêm nay, lúc này, nàng muốn kể cho Ninh nghe. Kể hết. Kể hết những điều nàng còn lưu giữ được trong trí nhớ. Nhớ lại, thật khó. Dĩ vãng buồn nên cái sự người ta muốn nhớ lại nó là một điều thật đớn đau và cũng thật cực nhọc.
– Anh vẫn bắt em chịu đựng một cực hình.
– Cực hình nào ?
– Nhớ lại.
– Nhớ lại là một mơ mộng kỳ thú
– Với em, nhớ lại chỉ là một cực hình. Quá khứ em là gì anh biết không ?
– Biết.
– Anh nói đi.
– Một lầm lẫn.
– Không phải. Hơn thế. Nếu là một lầm lẫn, người ta còn được nhìn lại lầm lẫn cũ như một kinh nghiệm để sống khác đi, cho đúng, cho đừng kéo dài lầm lẫn cũ. Em không nhận được kinh nghiệm nào hết. Em sống bây giờ cũng như sau nay, cũng như mình đã sống trong quá khứ mà thôi.
– Quá khứ đã qua và đã chết.
– Hiện tại và tương lai cũng vậy. Anh đừng an ủi. Em đã tìm được an ủi lớn lao nhất đời rồi, anh để cho em nói. Em không bao giờ tìm được một đời sống khác, cho nên quá khứ chẳng giúp ích gì được cho những người không bao giờ được biết đến đổi thay như em. Quá khứ em không phải là một lầm lẫn như anh nói. Phải được lựa chọn mới có cái đúng đường và cái sai lầm chứ. Em không được lựa chọn. Cũng chẳng hề đặt mình đứng trước một lựa chọn nào. Thành ra không có vấn đề gì đặt ra hết. Em là một vô lý.
Trang phác nhẹ một cử chỉ lên không khí. Một cử chỉ tuyệt vọng, cùng đường :
– Đứng trước một vô lý, người ta chịu, không biết làm gì hết. Nhiều lúc em thấy em như chết rồi. Dửng dưng. Lạnh lùng. Trơ trơ ra đó, buồn chẳng buồn, vui cũng chẳng vui. Ngày Quýnh bỏ đi, em hy vọng em sẽ đau buồn, khóc lóc, thù hằn và giận dữ. Được như thế là sẽ tự mình thay đổi được mình. Nhưng không. Em chẳng cảm thấy gì hết. Người đàn ông ở gần mình hay bỏ đi cũng vậy mà thôi.
Nhiều người không hiểu khen em can đảm, chịu đựng như thế là tận cùng rồi. Họ lầm. Can đảm gì đâu. Có cái gì mà chịu đựng. Chỉ tiếc là mình chưa được sống. Cuộc đời, em cảm thấy nó lạ lùng lắm, nó đầy những chuyện bất ngờ, nhưng điều nguy hiểm là em như không muốn biết, và sống cách biệt với nó, thật xa. Rồi tất cả trở thành một thứ thói quen.
Giọng Trang đều đều. Nàng nói ra những điều ghê gớm ấy bằng một giọng nói đều đều, bình thản, Ninh nghe còn thấy tan nát nghìn lần hơn là lúc nàng nức nở khóc.
– Em không thể sống mãi như thế. – Ninh nói.
– Em biết chứ.
Trang cười thật nhỏ, buồn bã :
– Nhưng em sẽ sống mãi như thế. Con chim bị giam cầm quá lâu ngày trong lồng. Đến khi cửa lồng mở rộng, chưa chắc đã dám thoát lồng bay đi. Em như thế, phải không anh ?
– Phải tìm cho ra.
– Một cách nào đó ?
– Đúng. Và tìm mãi thế nào cũng thấy. Cảnh ngộ không bao giờ ghê gớm như em tưởng.
– Em không hề nghĩ như thế. Nhưng...
Trang rũ rũ mái tóc :
– Em không biết. Em chết rồi hay là em điên.
– Đừng tội nghiệp cho mình.
– Đâu phải thế. Em chỉ nói với anh một sự thực. Em nào muốn thế. Ai chẳng có một đời sống, và muốn đưọc sống tận cùng đời sống của mình. Nhưng hình như với em; đời sống ấy ở thật cao như một đỉnh núi cao em chỉ nhìn thấy đỉnh không bao giờ leo tới dược. Em không có sức hay em thiếu lòng tự tin ? Đó là điều em tự hỏi. Có lẽ em thiếu cả hai.
Ninh không biết an ủi Trang như thế nào. Thâm tâm chàng cũng phải công nhận những điều buồn thảm Trang vừa nói ra có chứa đựng một phần nào sự thực. Tỉnh nhỏ này là vòm trời của nàng, nó cũng là một nấm mồ lạnh buốt đã chôn vùi bao nhiêu năm một cuộc đời không bao giờ được nhìn thấy dáng hồng và sắc thắm của mùa xuân.
Đêm lạnh hơn. Đêm lạnh làm Trang nhớ đến những khoảng thời gian lê thê là những đêm dài của đời nàng đã lỡ, cái bóng nàng cô đơn in lên mặt tường trống trải. Nàng ngồi ở đây, một mình, nàng chỉ có những chùm sao trên đầu và bóng tối chung quanh là bạn; đời nàng đó, trong tiếng lá chết rụng trên những bờ mái, giữa những hướng gió đi về trên khoảng sân lộ thiên, trong cái tâm sự âm thầm mang ý nghĩa của một tàn phá tan nát, nàng nghe thấy nàng thở dài, nàng lắng theo nàng héo hon, nàng theo nàng chập chờn, nàng thả buông nàng theo dòng tháng ngày.
Bây giờ, những rung động kỳ diệu đã tới. Ngạc nhiên lớn nhất, hạnh phúc cuối cùng đã tới. Nàng phải sống với nó chứ. Cố nhiên. Nhưng nhận tình yêu bằng giá nào đây, mua hạnh piúc bằng giá nào đây ? Mua bằng nước mắt. Mua bằng đau đớn. Trang biết vậy. Nhưng nàng còn được lựa chọn nào khác, cơ hội nào khác còn đến với nàng ?
– Ôm lấy em, anh.
Ninh vòng tay ôm chặt lấy cái thân thể run rẩy lạnh.
Trời đất bặt đi. Hai người lại hôn nhau. Như trao hôn lần đầu, trao hôn lần này nồng nàn mà thê thảm, vươn tới tột đỉnh hân hoan nhưng cũng rơi xuống đáy cùng đau đớn. Cái hôn dưới trời khuya có lẫn vị mặn mặn của nước mắt chảy xuống mà Trang không tài nào kìm giữ được. Thực ra, Trang không muốn kìm giữ nữa, cho dù là nước mắt, cho dù là cảm giác.
Nàng phá tan giới hạn ngăn cản vô hình bằng ôm lấy Ninh, và hôn trả lại chàng, mê đắm. Người đàn bà nghĩ rằng nàng chỉ có một đêm, chỉ có một đêm cho suốt cuộc đời, vậy thì tận hưởng, vậy thì hòa nhập, vậy thì hiến dâng và nhận lấy, hiến dâng và tiếp nhận cùng tới những giới hạn tận cùng.
– Chúng mình...
Trang gần như kêu lên :
– Đừng nói! Đừng nói!
Tình yêu và rung động điên cuồng, nghe Trang không nói nữa. Trang nhắm nghiền mắt lại. Nàng hôn, nàng yêu, nàng ghì chặt, nàng ôm lấy, nàng đang sống, nàng đang chết, nàng đang hồi sinh, đang đổi khác, tất cả trong một lúc, tất cả trong một lần. Sự xẩy ra, đã xẩy ra theo đà chảy mãnh liệt xô cuốn của một dòng thác lũ.
Khoảng sân lộ thiên chỉ còn là vùng bốc cháy của bản năng, bản năng cháy bùng như một ngọn lửa hồng trong đêm mà lý trí không dập tắt được.
Một lát sau, Ninh dịu dàng vuốt những sợi tóc Trang vương trên gò má. Chàng nói nhỏ:
– Anh đưa em xuống.
Tiếng Trang nhỏ hơn, chỉ là một tiếng thầm:
– Em xuống một mình.
Ninh dìu Trang đứng lên. Hai người sát vào nhau, nghe đêm đi dần về sáng bằng những bước chân vô hình và không tiếng. Một vài phút trôi qua. Cả hai cùng nghĩ là họ không thể ở với nhau suốt đêm trên khoảng lộ thiên, rồi họ cũng phải đi xuống, kẻ trước người sau, mỗi người trở về buồng riêng của mình, nhưng không ai muốn rời bỏ ngay nơi chốn thân mật. Như họ không bao giờ có thể tìm được một nơi chốn nào khác để được gần nhau. Hai cái bóng đứng đó, nổi lên nền trời đang có những ánh sao tắt dần và rụng xuống. Thành phố dưới chân bằn bặt ngủ.
– Anh!
Trang chỉ nói có thế. Nàng không tìm được lời nói nào khác. Nàng gỡ nhẹ tay Ninh ra, Ninh cúi đầu đứng im một giây, như suy nghĩ. Ninh nhìn Trang không chớp mắt. Rồi Trang bước, chậm chạp, về phía cầu thang. Đến chỗ cái cửa tò vò, Trang dừng bước, quay nhìn trở lại.
Trang lắc lắc mái tóc, như còn có điều muốn nói, khiến nàng chưa đành tâm bước xuống cầu thang. Ninh rảo bước lại gần. Chàng nắm lấy tay Trang, âu yếm:
– Gì thế em?
– Em còn quên một điều chưa hỏi anh.
– Hỏi đi.
– Ban nãy anh nói sẽ rời khỏi nhà này ?
– Đúng thế.
– Anh còn giữ ý định ấy ?
– Em không thấy như thế tốt hơn cho chúng mình sao. Chúng mình không được phép mù quáng. Sáng suốt và hiểu biết là thái độ anh và em cùng phải có. Trừng phạt ghê gớm nhất đối với anh là thấy em bị phiền lụy. Khổ tâm lớn lao nhất là thấy em bị tai tiếng. Như em nói, em không bao giờ thoát ly được cái tỉnh lẻ này. Tỉnh này, anh biết nó, trời đất hiền hòa, nhưng tâm địa con người nhỏ hẹp và đầy thành kiến. Dư luận ở đây là một thứ dư luận của rắn độc. Nó giết chết người chứ nó không tha thứ và bỏ qua cho những hành động mà nó không chấp nhận. Để nó có cơ hội xâm phạm vào đời sống của em, là một điều anh không chấp nhận được. Em hiểu chứ.
– Em hiểu. Nhưng em không muốn hiểu.
Mắt Trang sáng ngời một ánh lửa cương quyết khi nàng nói tiếp một câu quyết liệt :
– Em không cần.
Ninh cảm động :
– Em không cần phải nói. Anh hiểu. Chúng ta còn có đời sống của chúng ta và còn chịu đựng nó lâu dài, cho tới ngày nào chúng ta không thuộc về nó nữa. Em có thể không bao giờ hối hận. Cho em. Anh cũng vậy. Nhưng một ngày sau này, nhớ lại, em sẽ thấy cái quyết định bỏ đi của anh là đúng. Đó là một quyết định buồn bã, một quyết định đau đớn. Nhưng sáng suốt và cần thiết.
Trang thở dài :
– Chúng mình cần nghĩ lại.
– Đúng như thế. Nghĩ lại.
– Tuy không có gì đáng nghĩ hết.
– Đúng như thế. Tuy không có gì đáng nghĩ hết.
– Người ta bảo xa mặt là xa lòng. Anh đi, trong bao nhiêu lâu anh sẽ quên em ?
– Trang !
– Em đang nói cái thứ ngôn ngữ tầm thường của đàn bà đấy thôi. Anh đừng giận. Rồi chúng mình sẽ lãng quên nhau.
Ninh lắc đầu :
– Không. Không bao giờ như thế. Dù chúng mình muốn quên. Thôi, em đi ngủ, kẻo mệt.
– Anh chưa xuống ?
– Anh xuống sau.
Ninh hôn nhẹ lên mái tóc Trang. Chàng đẩy nhẹ nàng bước xuống bực thang. Chàng biết chỉ chậm một giây, một giây ngắn ngủi mà thôi không cần nhiều, chàng sẽ ôm lấy Trang, giữ nàng ở lại trên khoảng sân lộ thiên cho tới sáng, hoặc là chàng sẽ cùng Trang đi xuống, vào phòng riêng của chàng hay phòng riêng của Tang, cho đam mê nổ tung thành giông bão.
Hình bóng Trang nhỏ dần trên bực thang. Nàng cúi đầu đi xuống. Ninh đứng lặng nhìn theo bằng một cái nhìn rưng rưng. Trong lòng chàng là cả một biển đầy xao xuyến.
Ninh ở lại trên khoảng sân lộ thiên không biết bao nhiêu lâu. Hồn lặng đi. Hai vai lạnh buốt. Mắt ngước lên trời, giữa những chùm sao theo nhau rụng, chàng không thấy có một đường nào hiện ra. Chỉ có những ngã ba. Chỉ có những ngã tư. Đêm là một trạng thái phân vân không cùng. Nhớ lại phần đời mình đã sống, Ninh biết chàng không phải chỉ lần đầu tiên đứng trước một lựa chọn. Mà nhiều lần.
Người thiếu nữ thứ nhất, nàng mang tên một loài hoa chỉ nở về đêm, chàng đã yêu và chàng đã phải lựa chọn. Cuộc đời chàng tùy thuộc vào ý muốn của gia đình nàng. Ninh không chịu. Khi đó chàng còn quá trẻ, sống ở chàng chưa có đất đai cho thỏa hiệp. Ninh đứng đó, dưới mầu đỏ chói chang của những chùm phượng vỹ. Vụ hè bắt đầu. Trường học đóng cửa. Chàng yêu vô chừng, nhưng chàng cũng yêu mê đời sống của chàng vô chừng, và cuối cùng chàng đã lắc đầu bỏ đi. Từ đó, không bao giờ chàng còn gặp người thiếu nữ mang tên một loài hoa đêm nữa. Nàng giận. Thái độ chàng không bao giờ được tha thứ.
"Anh yêu đời sống của anh hơn tình yêu của chúng ta”. – Nàng nói.
"Chính vì thế anh mới xứng đáng với tình yêu của chúng ta ". – Chàng giải thích. Nhưng yêu là yêu. Yêu không phải là giải thích.
"Anh hãy sống đời sống của anh, theo đúng ý muốn của anh”. – Đó là lời nói cuối cùng của người thiếu nữ.
Sau đó không đầy một năm, từ bờ sông bên này chỗ Ninh đứng buồn rầu trông theo, thiếu nữ của mối tình đầu đời tan vỡ đã xuống thuyền, sang bờ sông đối diện. Lối đi của nàng có màu hồng của pháo cưới, màu xanh của những tờ thư kỷ niệm và những đợt gió hắt hiu của thu lúc sang mùa. Nàng là khuôn mặt ảo tưởng đó trong một bài nhạc của Đoàn Chuẩn và Từ Linh, sau này Ninh nghe thấy nhiều lần qua những giọng ca quen biết. Đôi khi, Ninh vẫn được tin tức và cuộc đời người đàn bà của mối tình thứ nhất.
Nàng đã lấy chồng. Làm mẹ một đàn con. Nàng sống bình yên. Hạnh phúc nàng giản đơn như những ngày tháng của nàng êm đềm phẳng lặng. Những lần Ninh chợt nhớ tới, chàng nghĩ người ngày xưa chắc đã quên chàng. Người ta không thể sống thuần bằng trí nhớ. Người ta không thể sống thuần bằng kỷ niệm.
Có một lần, Ninh gặp lại người cũ. Buổi trưa hôm đó, trời mưa lớn. Thành phố ào ạt trong màn mưa trắng xóa. Ninh vừa từ một hàng hiên đi ra. Chàng định băng qua đường đến một chiếc taxi chờ sẵn. Đúng giây phút đó, Ninh nhìn thấy xàng. Nàng đứng giữa một đám người lố nhố ở hàng hiên bên cạnh. Hai cái nhìn bắt gặp nhau trong khoảng khắc. Ninh đứng sững dưới màn mưa, trong một xúc động kỳ thú. Chàng quên bẵng chàng đang đứng dưới một trận mưa rào. Thoáng thấy nàng mỉm cười. Nàng đã thay đổi nhiều. Nàng đã trở thành một người đàn bà đứng tuổi, có một đời sống riêng, nàng và chàng là hai knuôn mặt của hai hướng đời cách biệt.
Nàng đưa một bàn tay lên đầu, miệng vẫn mỉm cười, dấu hiệu này như có ý nhắc : "Anh đang đứng dưới màn mưa nặng hạt đó.” Ninh sực tỉnh, vội vã chạy rảo sang bờ đường bên kia. Giây sau xe vụt đi. Hai người chỉ gặp lại nhau tình cờ có lần đó. Ninh không cảm thấy ân hận bao giờ. Chàng bâng khuâng một chút, ngậm ngùi một chút, thế thôi.
Đến Phương, lựa chọn ở Ninh cũng dễ dàng, và không hề xem như một quyết định xót xa bắt nguồn từ một phân vân đau đớn. Ninh giữ vững được cho chàng một tiêu chuẩn đã có từ thuở niên thiếu. Là sống đời mình, theo một lẽ phải riêng.
Tiêu chuẩn sống đó là tạo ra và duy trì được mãi mãi cho mình một lối sống gọn và nhẹ. Chặt đứt được những cái đuôi tình cảm hệ lụy, càng được chừng nào hay chừng nấy. Không để những mắt lưới khó gỡ của cảnh ngộ phiền hà. Tránh cho những dấu chân sa vào ngõ cụt.
Ninh muốn chàng là một người đi đường, lưng vai không phải trĩu nặng dưới những hành lý cồng kềnh làm chậm lại bước chân. Đời sống như mây trời. Hồn nhẹ như không khí. Những tháng ngày có cánh. Thân thế có hạnh phúc là hình ảnh một vòng xe lăn nhẹ những vòng vui trên những dặm đường thênh thang.
Ngờ đâu, về sống dưới một vòm trời tỉnh nhỏ, Ninh bỗng thấy mình đứng trước một trường hợp tình cảm nan giải và gay go nhất của đời chàng. Trang không phải là người thiếu nữ của mối tình đầu đời, khi tan vỡ, dẫu có là một vết thương đớn đau tâm hồn, nhưng tuổi trẻ rồi cũng chữa lành được vết thương. Tuổi trẻ là một liều thuốc thần mầu nhiệm. Trang cũng không phải là Phương, là Sầu, là Hoa. Phương không gặp chàng, Phương chẳng sao, Phương sẽ gặp những người đàn ông khác. Đời Phương không phải là ngõ cụt, cũng không phải một con đường lớn, mà là những ngả đường nhỏ, không bước phía tả thì bước sang phía hữu, không đi trên con đường men theo bờ sông kia thì đi vào con đường lượn theo hàng cây nọ, mối tình nào cũng chỉ là một trong nhiều mối tình, đau đớn nào trải qua rồi cũng được một niềm vui đến sau bù đáp.
Với Hoa, chỉ là từ những trang tiểu thuyết thêu dệt giả tạo đi sang cuộc sống tầm thường. Còn Sầu? Sầu không có gì để mất. Thoát ly ở Sầu cũng dễ dàng, nếu Sầu muốn thoát ly.
Riêng Trang,Trang là một trường hợp đặc biệt, với thảm kịch và niềm cô đơn âm thầm của nàng kéo dài đã bao nhiêu mùa xuân thắm tươi lần lượt đi qua.
Để mặc Trang như nàng đang sống, Ninh cảm thấy một cái gì không đành. Lôi cuốn, mở đường cho Trang đến một phá vỡ, một thoát ly? Tại sao không? Nhưng rồi sẽ ra sao?
Điếu thuốc lá cháy trên môi Ninh là một điểm sáng leo lét nhợt nhạt. Thời khắc chập chờn nghiêng dần sang phần đêm đang phai tàn.
Hành lang tầng dưới mờ mờ. Những thoáng ánh sáng nhạt loãng dầu ngày vừa hiện. Cửa buồng đóng lại. Ninh bâng khuâng ném mình xuống mặt đệm. Ninh nhắm mắt, thở dài. Tuy chàng cảm thấy thật mệt mỏi trong người, nhưng tâm hồn không yên ổn, nên giấc ngủ thật lâu mới tới.
★
Cách đó một buồng, Trang cũng như Ninh, nàng nằm trên mặt giường; nàng sống cái tâm trạng ngổn ngang trăm mối.
Nằm một lát, Trang bật đèn, ngồi dậy. Nàng nhìn trân trân vào khoảng không, nét mặt nghiêm trang. Một lát im lặng nữa, rồi Trang đưa tay mở cái ngăn kéo bàn phấn. Bàn tay Trang từ từ lấy ra ở đó một lá thư. Nàng cầm lá thư, nhìn những trang giấy gấp tư trong lòng tay, nhưng không đọc.
Lá thư của người chồng. Một lá thư dài. Nhận được lá thư hồi chiều, bà mẹ chồng đã ngồi chăm chú, nhấp từng ngụm nước trà bốc khói, nghiêng vành tai già yếu và hấp háy cặp mắt tuổi tác, nghe không bỏ một chữ nào những điều con giai bà viết trong thư mà nàng dâu bà đọc cho bà nghe bằng giọng đều đặn.
Chưa bao giờ một lá thư xa có thể làm bà Quảng Hưng vui mừng như thế. Với Trang, thì không. Nó chỉ làm cho nàng bất ngờ một chút và bối rối rất nhiều. Đọc thư xong cho mẹ chồng nghe, Trang lẳng lặng đi lên buồng riêng, nàng muốn quên đi lá thư xa, và nàng đã quên được. Nhưng lúc này, lá thư trở lại trong ý nghĩ, bắt Trang lại phải nhớ đến một khuôn mặt, một hình ảnh mà nàng muốn quên lãng đã bao nhiêu năm.
Trang cầm lá thư trên tay, không biết nên xem lại, hay cất vào ngăn kéo; hay đúng hơn, xé vụn nó thành muôn ngàn mảnh nhỏ.
Bên ngoài, phần phai tàn thoi thóp cuối cùng của một đêm dài thức trắng đã hết. Một ngày mới bắt đầu. Trang nghĩ đến khoảng sân thượng trên kia, nơi đã đánh dấu cho cuộc đời nhạt tẻ của nàng, sự chấn động bàng hoàng ấy, những giây phút lạ lùng ấy của một đêm kỳ diệu. Trời đang sáng. Những vì sao chắc đã rụng hết. Chân trời đang vén mở, cho tia hồng mặt trời thứ nhất tỏa lên. Dưới kia, tỉnh nhỏ thức dậy rồi. Hẳn thế. Tỉnh nhỏ đang thức dậy bằng những hình thái sinh hoạt lầm than, đóng khuôn trong nhịp tháng ngày đều đặn. Những chiếc xe chở nước lăn nặng nhọc trên những mặt đường khấp khểnh. Những bóng người âm thầm từ trong những ngõ hẻm đi ra. Ban mai lạnh. Những tiếng chân nổi lên cùng với tiếng ho khan ở một góc sập gụ của bà mẹ chồng. Lửa nhóm trong bếp. Hai đứa con nàng cũng sắp trở dậy. Chúng ăn sáng, mặc quần áo và đến trường. Nàng nghĩ đến nhiệm vụ làm mẹ của nàng. Những trói buộc một đời của trách nhiệm đè nặng.
Trang lắc đầu buồn bã, ném trả lá thư vào ngăn kéo và đứng lên. Nàng không muốn kéo dài một tưởng tượng mê đắm làm cho thần trí nàng rã rời, nhưng việc xẩy ra đêm qua trên sân thượng, Trang biết mãi mãi là vết hằn khắc sâu vào trí nhớ, và trí nhớ nàng sẽ hành hạ nàng mãi mãi. Phải, Trang đang nhớ lại. Từng lời nói của Ninh. Khi chàng lớn tiếng, tiếng nói của chàng bay lên, đụng tới những vì sao trên thăm thẳm không gian. Khi chàng trầm giọng, giọng chàng thân mật, thì thầm, lùa vào những chân tóc, và nàng uống lấy dòng suối âm thanh đầm ấm. Rồi khi chàng ôm lấy nàng. Cánh tay chàng ngăn giữ mùa đông, đánh đuổi cô đơn, nàng thấy nàng nhỏ lại, và yên tâm, nàng thấy nàng sung sướng, niềm sung sướng được yêu thương và được che chở. Rồi là cái hôn bằn bặt, gói tròn tất cả những biểu lộ tình cảm nồng cháy bị dồn nén suốt một đời người.
Trang gục đầu vào thành cửa, lặng người đi trong nguồn rạo rực bất thần trở lại.
Một tiếng chân trẻ nhỏ từ dưới cầu thang chạy 1ên. Thằng Phi, mắt nhắm mắt mở, ôm choàng lấy mẹ nó. Đứa nhỏ không hay biết gì về thảm kịch người lớn. Nó buông Trang, nhìn, mở lớn đôi mắt kinh ngạc :
– Sao mẹ khóc ?
Trang gượng cười :
– Đâu có. Mẹ không khóc,
Trang quay đi, lau vội nước mắt, nói với thằng nhỏ :
– Thôi mẹ con mình đi xuống.
Buổi sáng bắt đầu, như thường lệ. Với những việc làm đã thành nếp, không bao giờ đổi thay. Trang vào thăm mẹ chồng, trở ra, sửa soạn bữa ăn sáng cho hai con, mặc quần áo cho chúng. Khi hai đứa nhỏ khỏi nhà, nàng đến ngồi bên cạnh cái bể non bộ.
Hoa từ trên lầu xuống, ném về phía Trang một cái nhìn dò xét.
– Chị Trang dậy sớm thế ?
Câu hỏi làm Trang hơi giật mình. Nàng gượng cười :
– Thì cũng như mọi ngày.
– Em cứ nghĩ hôm nay chị phải ngủ muộn lắm.
– Tại sao ?
Hoa cười, rất vô duyên và trả lời rất ỡm ờ :
– Thì em nghĩ thế. Đêm qua chị ở trên sân thượng khuya không ?
– Cô xuống tôi cũng xuống ngay. Ở lâu trên ấy lạnh chết.
– Nhưng mà thích.
– Nhường nó cho cô Hoa đó.
Hoa nghiêng đầu, nụ cười tinh quái :
– Thật nhé !
Hoa chợt nhìn lên, khi thấy Ninh đi nhanh trên hành lang trên lầu. Hoa nhìn Trang, rồi lại nhìn lên, miệng vẫn mỉm cười giễu cợt.
– Cô Hoa có gì vui mà cười nhiều thế.
– Em không có gì vui. Nhưng em được chứng kiến chuyện vui của người khác.
– Chuyện vui thế nào, của ai, tôi không biết đấy.
– Chị biết thừa đi.
Nói xong, Hoa ngúng nguẩy đi vào nhà trong.
Cả ngày hôm ấy, những lời nói bóng gió lúc buổi sáng của Hoa trở thành nỗi băn khoăn của Trang, tuy nàng vẫn giữ được một thái độ bề ngoài trầm tĩnh. Trang định bỏ qua những ám chỉ xa gần ấy. Nàng muốn nghĩ Hoa chỉ là một đứa con nít, không thể là một đối tượng xứng đáng khiến nàng phải bận tâm. Nhưng nghĩ vậy mà lo lắng trong Trang gia tăng mà không giảm sút. Nàng muốn đặt nàng vào trường hợp Hoa, để thử đoán xem Hoa muốn gì . Nhiều lần nàng đã bắt gặp Hoa lảng vảng trước cửa buồng Ninh, hay đứng thập thò ở cửa buồng riêng như chờ rình những lúc Ninh ra khỏi nhà cũng như những lúc Ninh từ ngoài bến tàu trở về. Đôi khi, Hoa ném ra những câu thả tình kệch cỡm. Bữa cơm, Hoa luôn luôn đưa mắt nhìn trộm Ninh bằng những cái nhìn lúc ngây dại, lúc đắm đuối. Với Hoa, Ninh có một thái độ rất lãnh đạm dửng dưng, có thể làm cho tự ái của Hoa bị thương tổn nặng nề. Cơ hội này là một dip bằng vàng để Hoa trả thù. Làm thế nào bây giờ ?
Để mặc Hoa muốn làm gì thì làm ? Nguy hiểm. Hoa sẽ thêu dệt cho thêm phần lâm ly hấp dẫn. Những phút thần tiên trên sân thượng sẽ bằng thứ thêu dệt hạ cấp của Hoa biến thành những phút trao yêu thô tục tầm thường. Rồi sự thêu dệt được ném đi, từ miệng người này, truyền miệng người khác, chỉ một vài ngày chuyện thầm kín giữa nàng và Ninh, cả tỉnh đều hay ?
Giả thuyết này đã thừa để Trang lo lắug. Nhưng điều nàng băn khoăn nhất, hành hạ nàng gần như một niềm đau dớn, là miệng lưỡi rắn độc của Hoa sẽ phà cái hơi thở hôi hám vào một cái đẹp đẽ tuyệt vời, làm cho xấu xa đi. Hoa không bao giờ thấy được cái đẹp của đêm tỏ tình chứa chan thương yêu và muôn phần xót xa mà nàng đã được sống với Ninh trên khoảng sân cao, dưới sự chứng kiến của một biển sao trời lấp lánh. Không ai hiểu được. Thế giới này chỉ có hai người hiểu được. Đó là Ninh và nàng. Chỉ hiểu được, những người trong cuộc. Người ngoài cuộc dù có nhìn tận mắt, nghe tận tai cũng vẫn là những kẻ mù loà. Ngoài Ninh, ai biết rằng nàng đã yêu và nàng đã khóc, nàng đã điên cuồng nhưng cũng là nàng đã tan nát, nàng đã liều lĩnh nhưng cũng là nàng đã trả nợ ngay từ phút nàng nhận được, nàng tới được thiên đường, nhưng đồng thời, đã mở ra địa ngục dưới chân.
Phải đi đến một quyết định mau chóng, Trang nhủ thầm. Ngồi cúi nghiêng khuôn mặt đăm chiêu xuống mặt nước thu nhỏ của cái bể non bộ, mặt nước phẳng lặng như một tấm gương trong suốt, Trang lim dim cặp mắt. Nàng nói nhỏ với một khuôn mặt yêu dấu tưởng tượng hiện hình trong lòng nước :
– Anh ! Chúng ta phải làm gì bây giờ ?
Khuôn mặt nhìn thấy bằng tưởng tượng, trong lòng nước trả lời lên :
– Phải gặp lại nhau.
Buổi trưa. Trang không ngủ. Nàng mượn Hoa một cuốn tiểu thuyết, giả vờ đọc sách, để có thể tự nhiên chờ Ninh dưới phòng khách. Nàng chờ từ sau bữa cơm trưa và phải đến gần ba giờ, Ninh mới từ trên lầu xuống. Thấy Trang ngồi một mình; Ninh đưa mắt nhìn, âu yếm. Nhưng chàng giữ ý không đứng lại mà đi thẳng ra phía cửa.
Tiếng Trang gọi, thật nhỏ, sau lưng :
– Anh.
Nàng gọi và nàng đứng lên đi theo Ninh. Hai người đứng với nhau trước cánh cửa đóng kín. Ninh quay nhìn vào phía nhà trong. Chàng hạ thấp giọng :
– Em nên cẩn thận.
Trang gật đầu; nói thật nhanh :
– Có chuyện cần, em cần gặp anh.
Hai người cùng nhìn nhau. Có tiếng ho khan của bà Quảng Hưng từ nhà trong vọng ra.
– Ngay bây giờ ?
Trang ngập ngừng :
– Tối cũng được.
– Chỗ cũ ?
– Không tiện. Em sợ có người đã nhìn thấy chúng ta trên sân thượng đêm qua.
– Ai ?
– Hoa.
– Chắc không ?
– Em cũng không biết nữa. Rất có thể.
– Anh sẽ sang phòng em vậy.
Ninh hẹn giờ và chàng mở cửa bước nhanh ra đường.
★
Bữa cơm buổi chiều bắt đầu như thường lệ, vào khoảng tám giờ tối. Ninh ngạc nhiên không nhìn thấy Hoa trên lầu xuống và ngồi vào bàn ăn. Chàng đưa mắt nhìn Trang và hỏi bà Phán Địch :
– Cô Hoa đâu ?
– Cháu nó về chơi trên nhà một người bạn. Sáng mai mới về ạ! – Bà Phán Địch trả lời.
Ninh thấy Trang chớp nhẹ mi mắt, và chàng thì cảm thấy nhẹ nhõm yên tâm. Suốt buổi chiều, từ lúc ở ngoài bến tầu cho tới lúc về nhà, nghĩ đến hẹn gặp buổi tối, không ở trên sân thượng mà ở buồng riêng của Trang, Ninh chỉ lo có một điều. Đó là Hoa. Làm thế nào để từ buồng chàng sang buồng Trang mà Hoa không bắt gặp. Hoa vắng nhà, thật là một may mắn bất ngờ.
Ninh ăn ung dung, không vội vã. Chàng còn một tiếng rưỡi đồng hồ nữa. Ăn xong. Ninh lên thẳng buồng riêng, nằm hút thuốc lá, chờ đến giờ đã hẹn với Trang là khoảng trước mười giờ. Nhìn những đợt khói xanh biếc bay lên trần nhà, nghe ngóng buổi tối lắng dịu dần vào yên tĩnh, Ninh nghĩ đến Trang. Trang và chàng. Tinh yêu bất ngờ cùng đẩy hai người vào một trạng thái hoang mang cùng cực. Chàng tránh không bao giờ hỏi rõ Trang điều đó, nhưng chàng có thể hiểu được rằng người chồng bỏ đi thật xa, thật lâu, có nghĩa là y đã tạo dựng cho y một đời sống khác ở một phương trời khác. Nói một cách khác giữa Trang và người chồng cũ, mọi liên hệ đã chặt đứt hoàn toàn, chỉ còn lãng quên và quá khứ. Hai phía, một phía đã có thái độ dứt khoát, quyết liệt. Phía Trang, tự nhiên và hợp lý là nàng cũng có quyền bắt đầu lại cho đời nàng một cuộc sống mới. Điều làm Ninh bực mình, là cái không khí đầy thành kiến chung quanh, cái dư luận rắn độc của tỉnh nhỏ, cùng những cặp mắt rình mò soi mói của Hoa, đã ngăn cản không cho Trang được sống tự do.
Thời gian trôi đi, thong thả từng phút. Đã đến giờ. Ninh nhìn đồng hồ, và đứng lên. Tuy Hoa không có mặt ở nhà tối nay, Ninh vẫn thận trọng tắt hết đèn ở phòng chàng, rồi mới lặng lẽ mở cửa đi ra.
Hành lang vắng ngắt. Đi qua cửa buồng bà Phán Địch, Ninh đưa mắt nhìn vào. Cánh cửa buồng hé mở. Đèn sáng. Bà Phán Địch đã nằm ở trên giường, quay mặt vào tường. Cứ ăn cơm xong là bà Phán Địch, dù thức hay ngủ, cũng đi nằm luôn như thế.
Ninh vừa bước tới cửa buồng Trang thì cũng là lúc có tiếng chân trên cầu thang, một tiếng chân quen thuộc, Trang đi lên. Nàng bước từng bước đĩnh đạc. Nét mặt nàng nghiêm trang. Thấy Ninh nàng cố gắng mỉm cười.
Hai người đứng lại. Cùng im lặng nhìn nhau.
Trang vừa định tiến lại mở cửa buồng cho Ninh vào thì nàng thôi ngay và quay nhìn xuống phía dưới. Thằng Phi vừa gọi mẹ nó, vừa từ dưới nhà chạy lên.
Trang hơi cau mặt :
– Gì thế con ? Sao con chưa đi ngủ.
– Bà bảo lên gọi mẹ.
– Bà bảo gì thế.
– Con không biết.
Trang ngập ngừng một giây, trong lúc Ninh đứng im, không biết nên xử trí thế nào.
– Nói với bà lát nữa mẹ xuống.
– Bà bảo mẹ xuống ngay. Bà đợi.
Trang cắn môi :
– Được. Con xuống thưa với bà mẹ xuống ngay.
Thằng nhỏ chạy xuống cầu thang, Trang thấp giọng ra hiệu cho Ninh đi vào buồng nàng :
– Anh cứ vào. Em lên ngay.
Ninh gật đầu. Chàng vào buồng khép cánh cửa lại. Điều Ninh không ngờ là chàng phải chờ Trang trở lên lâu đến thế. Năm phút. Rồi mười phút.
Ninh đứng tần ngàn giữa căn phòng, đưa mắt tìm kiếm một chỗ ngồi kín đáo. Đã định ngồi ghé xuống mặt đệm của cái giường ngủ, Ninh lại thôi; chàng thấy như thế là suồng sã quá đáng. Cuối cùng chàng đến ngồi trên cái ghế thấp và nhỏ kê trước bàn phấn.
Chính lúc vừa ngồi xuống, chàng nhìn thấy lá thư trong cái ngăn bàn phấn Trang đã đóng lại nhưng mới đóng đến nửa chừng. Ninh không phải là một người tò mò. Chàng rất ghét lục lọi vào những đồ vật của người khác. Chưa bao giờ Ninh xem một lá thư không phải gửi cho chàng.
Riêng lần này, nhìn thấy lá thư, với tên Trang đề ngoài phong bì, Ninh có một linh cảm lạ lùng. Là lá thư chứa đựng một sự thật nào đó, nó ảnh hưởng không nhỏ đến quyết định của chàng, quyết định mà chàng chưa tìm kiếm được, cho tình yêu không lối thoát giữa chàng và Trang.
Tuân theo một thúc giục thầm kín ngoài ý muốn, Ninh cầm lá thư. Dưới vùng ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn ngủ, Ninh đọc thật nhanh, nhưng không bỏ sót một dòng nào. Đọc xong, chàng ngẩn người, ngồi im sững như một pho tượng.
Đó là lá thư của người chồng ở xa. Thư nói người ở xa đã nghĩ lại, đã hết bị huyễn hoặc bởi đời sống ở phương xa, và thư đến tay Trang cũng là lúc người ở xa đang sửa soạn hành lý lên đường, trở lại vùng trời tỉnh nhỏ.
Một đoạn trong thư viết :
“Hồi đó, anh bỏ đi, bởi rất nhiều lý do mà không nói ra, chúng mình đều hiểu rõ. Anh lạnh lùng với em. Em thản nhiên trước sự lạnh lùng đó. Anh còn trẻ, anh muốn đi xa, muốn vùng vẫy, anh đã bỏ mẹ con em ở lại. Nhiều tuổi hơn, từng trải hơn, người ta cũng biết nghĩ hơn. Trang có thể tin là những năm gần đây anh đã băn khoăn, và mấy tuần gần đây, băn khoăn ấy trở thành hối hận. Cho nên anh đã quyết định trở về. Chúng mình khi lấy nhau, cuộc hôn nhân do gia đình quyết định là một cuộc hôn nhân không có bởi tình yêu, phải thế không ? Đó thật là một điều đáng buồn cho chúng mình. Đáng buồn nhất cho em. Anh chưa từng biết nói với em như thế này, nhưng em đừng nghi ngờ, anh thành thực, vì như anh nói, nhiều tuổi rồi, người ta phải biết sống thế nào cho phải. Trở về, anh không tin chúng mình tạo được cho nhau một thứ hạnh phúc muộn màng. Hạnh phúc, phải có từ đầu. Hay là không. Nhưng anh đề nghị với em một điều này. Chúng mình hãy thử sống lại bên nhau, bằng chia sẻ một bổn phận. Suốt bấy nhiêu năm ở xa, anh gửi thư về nhiều lần, em không thèm trả lời một lần nào. Đời sống của em bây giờ ra sao, anh hoàn toàn không đoán được. Có thể em vẫn như thế, như ngày anh bỏ đi. Có thể em đã đổi thay. Có một tình yêu chẳng hạn. Dự định xây đựng một cuộc đời khác chẳng hạn. Anh không có quyền trách cứ gì hết. Kẻ có lỗi là anh không phải là em. Anh về trước hết cũng là để biết rõ sự thực. Nếu như em đã thay đổi, đã có một cuộc đời mới, khi đó anh sẽ quyết định. Có thể anh sẽ bỏ đi nữa và lần này không bao giờ trở lại. Mẹ khỏe không ? Câu hỏi này là thừa, mẹ già yếu, mẹ gần đất xa trời rồi. Các con như thế nào ? Chắc chúng nó đã lớn lắm. Anh định không viết thư, cứ lẳng lặng trở về cho em bất ngờ. Nghĩ lại, lá thư này vẫn là một báo trước cần thiết. Cho em khỏi bất ngờ. Em đã hiểu tại sao...”
Đọc hết lá thư, Ninh bàng hoàng. Ý nghĩ đầu tiên của Ninh là chàng đã đọc lá thư, và không thể chờ Trang được nữa.
Ninh rời bàn phấn. Trước khi đứng lên, chàng nhìn rõ nét nặt chàng phản chiếu trong gương. Nét mặt đó nghiêm trang, thoáng một chút buồn rầu, nhưng êm ái một vẻ gì thư thái. Sự thư thái khi người ta đã lựa chọn xong. Đã biết như thế nào. Và phải làm gì.
Đặt trả lá thư vào chỗ cũ, Ninh đi ra, khép nhẹ cửa buồng lại. Lát nữa, Trang trở lên, không thấy chàng, nàng sẽ có phản ứng mào? Đó là điều Ninh không đoán hiểu được. Nàng có thể có những ngộ nhận. Nhưng sau này, thật lâu về sau này, Trang sẽ hiểu. Đặt lại cho nhau một giới hạn, là giữ cho tình yêu tồn tại, mãi mãi, tình yêu trở thành một thứ hương thơm bất diệt, làm ngát thơm tâm hồn và trí nhớ cả một đời người. Như thế là giữ cho giọt sương không bao giơ tan, cái bình pha lê không bao giờ vỡ, vì sao đẹp nhất và sáng nhất của những vì sao không bao giờ lặn, như thế là một đám mây hồng sáng láng còn bay đẹp mãi vòm trời tâm hồn sống bằng những kỷ niệm mãi mãi còn là một nguồn an ủi dịu dàng vô tận.
Hành lang vắng ngắt. Ninh bước thật nhanh vào buồng riêng. Chàng khóa chặt cửa lại. Tắt đèn. Làm như đã ngủ. Nhưng Ninh tỉnh táo lơn bao giờ. Chàng vừa trải qua quyết định khó khăn và khốc liệt nhất. Cảm thấy có một cái gì nao nao. Một cái gì mất mát. Một cái gì luyến tiếc và bâng khuâng vô chừng. Vắt tay lên trán, Ninh đang nhớ lại. Nhớ lại từng ngày. Từng buổi sáng, từng buổi chiều. Từ cái buổi chiều nhạt nắng ấy khi chàng đặt chân xuống cái bến xe tỉnh nhỏ. Ngờ đâu vòm trời yên tĩnh này lại đầy gió bão. Ngờ đâu mặt hồ thu phẳng lặng ấy lại chứa giấu những đợt sóng ngầm. Ngờ đâu, trên một đất đai tưởng khô cằn lại nở được một bông hoa kiều diễm nhất của tình yêu.
Tôi sẽ bỏ đi, Ninh nhủ thầm. Cho một cuộc đời được yên ổn. Tôi sẽ bỏ đi cho người ta không bao phải sống bằng những ân hận sẽ ám ảnh và đuổi theo như một cực hình. Sự bỏ đi nào cũng là một lưu luyến. Mấy tháng trời trôi qua. Tỉnh nhỏ này đi sâu vào tâm trạng Ninh thành một mến yêu bền vững. Những con đường cỏ mọc. Những chiếc cyclo lăn từng vòng chậm chạp. Người phu xe già yếu. Dòng sông đỏ thẫm ráng chiều. Bến tầu ôn ào những lúc thuyền về, và tầu cặp bến. Căn nhà đường Đinh Tiên Hoàng, với sự yên tĩnh bao trùm thành một thế giới riêng. Tất cả đã trở thành quen thuộc. Nhưng lúc quen thuộc nhất, thân mật nhất, gần gụi nhất, là lúc rời xa.
Dòng suy nghĩ miên man nhận chìm Ninh dần dần vào một trạng thái thiêm thiếp. Giấc ngủ chưa đến. Nhưng giấc ngủ đã gần gần. Ninh mơ hồ nghe thấy tiếng chuông đồng hồ đâu đó, thả vào thời gian từng giọt ngân nga. Trang. Em yêu đấu. Trang. Như một loài hoa hiếm. Trang. Như tiền định. Cũng như một bóng thoáng tình cờ. Có phải đó là hạnh phúc bởi tuyệt vời nên không bao giờ có được ? Có phải Trang là một áng mây ? Có phải Trang là một giấc mơ ?
Ninh ngủ đi không biết đã bao lâu. Chàng bàng hoàng thức dậy, không có một ý niệm nào về thời gian nữa. Có lẽ đã khuya. Nửa đêm, một giờ sáng gì đó. Căn phòng chìm ngập bóng tối. Bỗng, một tiếng chân vừa đi tới, dừng lại ngoài hành lang, đứng trước cửa buồng chàng. Ninh không nhầm được. Tiếng chân rất nhẹ. Nhưng đêm đang yên lặng như tờ, chàng nghe rõ được từng bước một.
Ninh không lầm. Trang đó. Nàng vừa từ buồng nàng đi sang, màu trắng của cái áo ngủ nàng mặc nổi hình trong bóng tối. Mái tóc nàng thả dài, lẫn vào bóng đêm. Chỉ có đôi mắt nàng là rực lên một thứ ánh sáng kỳ lạ. Đôi mắt ấy long lanh và đẫm lệ.
Bằng một ngón tay run run, Trang gõ nhẹ vào cửa buồng Ninh. Ninh nằm im, bất động, không biết phải xử trí như thế nào. Chàng đợi cho Trang tưởng chàng đã ngủ và trở về buồng.
Tiếng gõ cửa im một lát. Lại có tiếng gõ cửa tiếp. Thoáng nghe như có tiếng khóc. Một tiếng khóc nhỏ, như nghẹn ngào trong cổ họng. Ninh cảm thấy rưng rưng, không làm sao có thể nằm yên được nữa.
Bên ngoài, vẫn là tiếng nghẹn ngào. Rồi Ninh nghe thấy Trang gọi tên chàng.
Từ trên giường bước xuống, Ninh đi thật êm lại gần cánh cửa. Chàng đứng lại. Chỉ cách khoảng cách của một cánh cửa, tiếng khóc rõ hơn.
Trang gọi, tiếng gọi lẫn trong riếng khóc :
– Mở cửa cho em.
Ninh nhăn mặt vì đau đớn. Chàng muốn mở, mở toang cánh cửa, ôm thật chặt lấy Trang trong vòng tay, và để mặc cho mọi chuyện xẩy đến.
Trong cái khoảng khắc ngắn ngủi của một tích tắc đồng hồ, khoảng khắc đánh dấu cho một giằng co mãnh liệt trong con người chàng. Lúc Ninh vừa định đưa tay mở cửa và lên tiếng đáp lại cũng là lúc trong đầu óc chàng lá thư hiện ra. Phải, lá thư, lá thư. Lá thư của người ở xa sắp trở về, mà Ninh đã đọc. Những hàng chữ trong lá thư đó sáng rực lên thành những hàag chữ lửa. Người đàn ông đi xa, tưởng vĩnh viễn không bao giờ trở lại đã hồi tâm. Chấm dứt những tháng ngày phiêu dạt, yên ổn trở về. Như một con thuyền lênh đênh muốn về một bến đậu. Như một đời mây bay thôi hết muốn lang thang. Hắt hủi Trang bao nhiêu năm, chợt một ngày, y đã hối hận. Những lời lẽ trong thư nói hối hận đó là một hối hận thành thực. Và sự trở về mang trọn vẹn một ước muốn hàn gắn thắm thiết.
Bàn tay Ninh đã đặt lên quả đấm thành cửa lại buông xuống. Ninh bàng hoàng nhận thức được là với tỉnh nhỏ này, ngôi nhà này, với hết thảy, trước sau chàng chỉ là một người đi qua, một kẻ đứng ngoài, một người lạ mặt. Đời sống của chàng không phải là ở đây, mà ở chỗ khác. Cuối cùng, chàng chỉ là một kẻ phá rối. Căn phòng chàng đang ở, con đường ra bến tầu, những buổi sáng tỉnh nhỏ yên tĩnh, những buổi chiều tỉnh nhỏ mù sương, dòng sông vàng nắng, những vì sao và những ánh trăng của vòm trời tỉnh nhỏ, tất cả, Ninh đều phải trả lại. Trả hết. Không thiếu sót. Mà không phải chỉ riêng cho Trang. Mà còn cho Hoa, cho Sầu, cho thím Lềnh với cái ngõ hẻm ngập ngựa rác rưởi của thím Lềnh, cho cụ Quảng Hưng với cái bàn thờ Phật khói hương thơm ngát.
Đáng lẽ Ninh không nên tới. Cái thế giới tỉnh nhỏ, tưởng đã quen thuộc, đã bằng hữu, đã tình nhân, không phải là đời sống của chàng. Không bao giờ. Không bao giờ. Mọi ý nghĩ khác chỉ là lầm tưởng, và ngộ nhận.
Bằng những bước chân êm nhẹ không gây nên một tiếng động nhỏ nào, Ninh trở lại giường. Tiếng khóc, tiếng gọi, tiếng đập cửa thảm thiết của Trang, Ninh không còn nghe thấy nữa. Không bao giờ nghe thấy nữa. Cánh cửa đóng chặt là một vĩnh biệt.