Đêm Ảo Tưởng

Lượt đọc: 6565 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHIẾC VA-LI
tác giả: pat momahon (the suitcase)

Khi lòng ham muốn và óc tò mò nổi dậy làm loạn trong đầu, thì không ai có thể ngăn cản được người ta chơi trò thủ đoạn, kể cả sự sát nhân, dĩ nhiên, là họ không còn đủ lý tri để suy đoán hậu quả rồi sẽ ra sao, Jason Lean trong câu truyện này là nhân vật điển hình chân xác nhất cho hạng người ấy.

CHIẾC PHI CƠ, TỰA NHƯ CON CHIM mà đôi cánh đang xé phủng ánh bình minh, vừa sà xuống lướt ngang qua lều trại của Jason Lean. Vào giờ này, mắt viên phi công có lẽ bị chói phải ánh mặt trời đang lên, nên không thấy được hai hàng dây căn thẳng trên đỉnh đồi. Hắn vụt hoảng hốt kêu lên, nhưng tiếng kêu của hắn bị át mất bởi tiếng nổ của động cơ, tiếng thét của chim đồng và tiếng rống dửng dưng của những con bò cái. Rồi, quá kinh hãi, mặt hắn bỗng nhiên tối sầm lại… trong khi ấy, chiếc phi cơ thoắt chạm mạnh vào những dây…

Một tiếng ầm vang… Một vầng lửa xanh bùng phát… trọn vẹn. Xác người chao ngã trong phi cơ.

Sườn đồi như mnốn vỡ tung ra khi phi cơ chạm phải. Nó dội ngay lại, rơi nhanh xuống đất tựa hồ một con vật, mình đầy những lửa.

Jason Lean chờ cho ngọn lửa dịu lại rồi theo con đường mòn, vượt qua thung lũng, lần đến sườn đồi, nơi đó chiếc phi cơ chỉ còn là những mảnh vụn. Bao nhiêu người chết - năm chục, sáu chục? Thời nay, những phi cơ to lớn như thế, hẳn mang nhiều hành khách. Với ý nghĩ đó, Jason Lean chồn bước, cúi đầu buồn bã. Khi đến gần bên những mảnh vụn của phi cơ, anh biết chắc rằng sẽ không còn tìm gặp được một dấu hiệu sống sót nào nữa.

Đó đây, một vùng cháy sạm… Xa hơn một chút, là đuôi phi cơ mà hình dáng nó cực to trắng toát như bạc, so dường một nấm mồ bát ngát mênh mông, nằm ngổn ngang những ghế nệm tiện nghi mà trên đó thi thể người chết còn giữ vững qna dây buộc. Và, vung vãi khắp nơi những mảnh vụn, những hành lý, những túi du lịch, những cây ngã… tất cả đều nằm im giữa những dây lung lay đầy nguy hiểm. Chao ôi, bàn tay của một người khổng lồ - bàn tay của thần hỏa ấy - đã gạch hẳn một chữ ký tắt của ông ta trên sườn ngọn đồi! Tất cả, tất cả chỉ còn là sự chết chóc!

Sợ hãi, Jason Lean vội vàng quay bước. Tự trong thâm tâm anh, bỗng nhiên dâng lên những ký ức lạ lùng… Anh như thoắt thấy có một người thanh niên trẻ tuổi đang đi lang thang trong đêm tối giữa một đồng sâu nghĩa địa.

Tất cả sự khổ đau và bi thảm của tấn kịch như đang xâm chiếm tâm hồn anh, dẫn anh đi sâu vào những chi tiết nhỏ nhặt của họ: nào là chiếc va-li đảo ngược, nào là đồ chơi con trẻ, nào là chiếc hộp đựng đủ cả các thứ để lộn xộn nhau… mà phân nửa đã xém cháy, phân nửa còn lại mở toang… Và rồi, ánh mắt anh chợt dừng lại trên một chiếc va-li còn nguyên vẹn, không cùng chung số phận như những vật khác: màu da của nó chỉ nám đen vì khói một cách sơ sài thôi.

Chiếc va-li cực lớn, bằng da heo kết hạt, có hai sợi dây rộng lấp vào ngay ổ khóa. Đó là vật duy nhất không bị cháy. Có lẽ nó đã được tung ra ngoài lúc bị rơi. Phút chốc, Jason Lean dừng lại, đứng yên… mắt nhìn chăm chăm vào chiếc va-li như chính trong đó có một vài vật gì kỳ lạ đang muốn thôi miên anh. Thế rồi. không ngần ngại, anh cúi xuống, mở rộng nắm tay và xách ngay chiếc va-li lên. Anh quay người nhìn quanh thêm một lần nữa để được chắc bụng rằng không có một xác người nám đen nào còn cử động được để mà ra dấu tố cáo anh.

Tại chỗ xảy ra tai nạn, khói đen còn ngút tỏa, từng bước thật mau. Jason vội vã xuống đồi, mang theo mình cái kho tàng vừa nhặt được như một nhà du lịch vừa dạo quanh thế giới trở về…

Vừa trông thấy chồng, Martha đã nói:

- Một tai nạn phi cơ! Thật là kinh khủng!

- Kinh khủng thật!… (Jason lúc nào cũng luôn hùa theo ý kiến vợ). Anh đã đến tận nơi ấy, không một ai sống sót!

Và, trong lúc đó, trên đỉnh đồi xa xa, đang có nhiều người qua lại, trông như một đàn kiến. Cảnh sát, xe cứu thương, xe chở xác, phóng viên nhà báo… tất cả đều hướng về nơi vừa xảy ra tai nạn. Họ bước cẩn thận giữa những dây và những mảnh vụn đã sạm đen. Hy vọng giảm bớt dần dần và hoàn toàn tắt ngủm trong lòng họ khi họ trông thấy tận mắt những gì còn lại như Jason đã chứng kiến.

Martha chợt nhìn thấy chiếc va-li, nàng khẽ hỏi chồng:

- Cái gì thế hở anh?

- Chiếc va-li! Anh tìm được nó ở chỗ xảy ra taỉ nạn. Nó không sao cả, không bị cháy chút nào. Chắc người ta đã quăng nó.

- Và anh đã cướp lấy?

Những tiếng đó được nói bằng một giọng điệu mà, lần đầu tiên, Jason tưởng như mình bị trách cứ qua sự việc mình vừa làm.

- Anh đã lấy? Cướp của người chết?

- Anh… anh nghĩ rằng nó có thể chứa đựng được một vài vật gì giá trị trong đó. Họ đã chết cả. Nó không còn thuộc về của ai nữa.

Dù đã cố nói với những lời lẽ ấy, song Jason lại biết chắc là anh vẫn không sao thuyết phục được vợ.

- Nhưng đó là sự tước đoạt. Đó là sự phạm thượng với người chết! Đó chính là sự tồi tệ! Jason, anh phải mang nó đi trả ngay. Hảy đặt lại đúng chỗ mà anh đã tìm gặp…

- Đừng nhố nhăng như thế! Anh làm sao có thể đem trả nó ngay bây giờ được khi mà trên ngọn đồi ấy, đang có khối người ở đó kia chứ?

Đó là lần đầu tiên Jason dám cao giọng nói với vợ. Và rồi, liền ngay khi ấy anh lại thấy hối tiếc:

- Ừ, ta sẽ bối rối biết bao khi ta mở nó ra và nhìn biết được những gì trong đó!

- Jason, anh đừng mở chiếc va-li ấy! Không có gì khác hơn là sự sợ hãi, nó sẽ du anh dính líu vào người chết mà trước đây, một giờ, họ còn được sống…

- Nhưng… nhưng mà Martha ạ, ta có thể tìm thấy trong đó được một vài vật giá trị. Chính em cũng biết rằng chỉ nội chiếc va-li thôi, cũng đã đắt giá rồi. Nó có thể chứa nhiều y phục tinh hảo, một máy ảnh đẹp… hay những giấy tờ gì quan trọng. Và tiền, cũng có thể lắm…

- Jason, hãy nghe em! Hoặc là đem trả ngay chiếc va-li, hoặc là mang nó ra sau vựa thóc mà chôn. Em không muốn anh mở nó ra và nhìn ngắm những gì trong đó. Và em cũng không muốn có cái ý tưởng của một người đàn ông nào đó đến ám ảnh ta và trả thù ta do cái tội ác ghê tởm của anh!

Với những vật như thế, Jason biết rằng dù anh có nài nỉ thế nào đi nữa, cũng bằng vô ích. Nhưng rồi, anh bỗng cảm thấy cần phải chọn một trong hai giữa những lời sai khiến đó của vợ và sự mong muốn mở chiếc va-li bí mật kia của mình.

- Martha!

- Hãy chôn đi! Em không muốn nhìn thấy nó nữa!

- Thế thôi, đành vậy!

Jason mang chiếc va-li ra đi, đầu cúi thấp trong khi Martha đưa mắt nhìn theo cho đến khi anh qua khỏi vựa thóc và vào sâu trong nghĩa địa dành riêng cho loài vật. Nơi đó, Jason cặm cụi đào một lỗ sâu, rồi đem chiếc va-ly chôn xuống giữa ngôi mộ của con bò cái già và con mèo tơ đã chết trong năm qua.

- Thôi… thế là xong!

Nhưng khi trở vào nhà, theo sau chân vợ, Jason lại bỗng cảm thấy có một nỗi buồn lê thê và hối tiếc đang xâm chiếm tâm hồn anh…

Ngày hôm sau. Một chiếc xe ngừng lại trên đường và một người đàn ông dáng thanh lịch đi ngay về hướng vựa thóc mà nơi đó, Jason đang làm công việc vắt sữa hằng ngày của anh.

- Chào ông bạn, ông bạn có thể cho tôi xin một vài phút?

Jason đặt thùng sữa xuống đắt, khẽ lau giọt mồ hôi trên trán rồi đáp:

- Vâng! Có gì cần đến chúng tôi không, thưa ông?

- Chúng tôi đang điều tra bổ túc về tai nạn phi cơ hôm qua. Chúng tôi nghĩ rằng ông bạn có thể giúp được chúng tôi một vài điều, qua sự chứng kiến của ông bạn.

Người đàn ông khẽ rút trong túi ra một cuốn sổ tay, và tiếp hỏi:

- Có phải chính ông bạn là Jason Lean?

- Vâng, đúng rồi! Chính tôi đã trông thấy tai nạn. Phi cơ bay quá thấp. Nó chạm phải những dây căng trên đỉnh đồi. Lúc đó vừa bình minh. Và tôi nghĩ rằng, trong một phút, ánh mặt trời đã chói đôi mắt phi công. Phi cơ va vào những dây và rơi xuống…

- Ông bạn có đến đấy không?

- Tôi… Không, lúc đầu tôi định đến xem, nhưng rồi tôi lại đổi ý ngay. Tôi sợ những sợi dây căng thẳng trên cao ấy…

- Ông bạn khá lắm! - Người điều tra vừa nói vừa biên chép - Giá có đến, ông bạn cũng không làm gì khác hơn được. Tất cả đều đã chết cùng trong một lúc!

- Ồ! Thật là ghê tởm!

Jason xoay người, ánh mắt anh ta dừng lại bên góc thung lũng, ngay giữa sườn đồi chết chốc kia mà những dấu vết thảm não ấy, trong một vài vụ mùa nữa mới có thể tan biến đi được.

- Xin cảm ơn ông bạn đã nhận tiếp tôi trong những phút quý báu này. Một ngày nào đó, có thể tôi sẽ còn tìm đến viếng thăm để được hầu chuyện thêm với ông bạn,

- Vâng, với tất cả những gì mà tôi có thể..

Người đàn ông biểu đồng tình với Jason bằng một nụ cười rồi bước thẳng về hướng chiếc xe.

Ông ta không đặt cho mình một câu hỏi nào về chiếc va-li. Họ sẽ không bao giờ tìm ra được sự mất mát đó? Họ cho là nó đã hóa thành tro… Jason luôn nghĩ thầm như vậy.

Và rồi, suốt đêm hôm đó, nằm bên cạnh vợ, anh luôn nghĩ về tất cả những sự việc đã xảy ra. Anh thấy cần phải mở chiếc va-li để tìm xem trong đó có một bảo vật nào? Cái gì chứa trong chiếc va-li ấy? Tiền chăng? Quần áo đàn bà và những nữ trang? Một cánh áo lông hợp thời? Một vài vật gì cho Martha? Hay cho chính anh? Có thể là một bộ đồ lớn mới tinh hảo làm cho anh thích thú?

Xế trưa ngày hôm sau, trong khi  Martha đang bận quét dọn ở bên ngưỡng cửa nhà, không chút do dự, Jason lẻn bước nhanh về phía nghĩa trang loài vật.

Có thể rằng Jason sẽ đào được chiếc va-li và chỉ cần ném vào đấy một cái nhìn thôi, rồi anh lại đem giấu nó trong một lỗ trống khác nào đó, nơi mà Martha sẽ không bao giờ biết rõ. Vâng, đó chính là những điều mà Jason định làm và phải làm…

Jason lẻn vào vựa tìm lấy một chiếc mai củ rồi trở ra, bắt đầu đào. Chỉ chốc lát sau, anh ngửi thấy được mùi da quen thuộc.

- Jason!

- Martha! Cái gì thế hở…?

- Jason, anh định mở chiếc va-li? Hãy lấp nó ngay đi! Anh không tin rằng nó sẽ mang lại cho anh những điều xui xẻo khổ đau ư? Anh há chẳng biết là nó đã thuộc về một người chết?

- Thôi, đành vậy, Martha ơi! Anh sẽ làm đúng…

- Hãy lấp nó lại và đừng bao giờ đào nữa!

Jason im lặng lấp lỗ lại…

Thế rồi, nhiều ngày trôi qua, ý ức về cái tai nạn kia, thỉnh thoảng vẫn cứ mãi chao về trí não anh. Hình ảnh chiếc va-li khóa kín vẫn còn in hẳn trong ý tưởng anh và cử mãi ám ảnh anh. Ngày cũng như đêm, anh vẫn luôn mơ thấy nó, khi thì nó còn khóa kín như hôm anh mới bắt gặp lần đầu, lúc thì nó đã được mở toang ra… phơi bày đầy những báu vật. Rồi, tùy theo sự tưởng tượng của anh, chỗ giấu đầy bí mật, qua được sự tò mò của kẻ lừa đảo hay sự ước lượng tài ba của một gã thương mãi nào. Anh cảm thấy có nhiều vật quí được thoát ra khi anh vừa hé mở nó. Những vật mà anh chưa bao giờ có, như một chiếc cạo râu bằng điện, một máy thu thanh và một máy ảnh đẹp.

Sau một tuần lễ quay cuồng nghĩ ngợi, anh tự nhủ! “Ồ, không! Không! Chao ôi, cái gì đã chứa trong va-li? Không thể để cho nó phải vùi sâu, mục nát dưới đất, sau cái vựa thóc kia được!”

Thế rồi, anh đi tìm Martha và gặp nàng ở nhà bếp. Không ngần ngại, anh bảo:

- Martha, anh sẽ đi đào chiếc va-li và mở nó ra…

- Jason…

- Em không làm sao còn có thể ngăn anh được nữa đâu, Martha ạ! Anh cần biết rõ những gì trong ấy.

- Chỉ có sự chết chốc trong chiếc va-li ấy mà thôi đấy, anh Jason ạ! Linh tính đã bảo trước cho em thế.

Jason giận dữ, la to:

- Ta cần phải biết nó!

Thế rồi, dù nàng có chắn cản đường anh, anh cũng vẫn đẩy bừa nàng ra thật mạnh, như là đang chiến đấu với một con thú nào đó ngoài đồng.

- Anh Jason, hãy dừng lại!

Mặc! Jason chỉ còn biết có đánh đập, đánh đập nàng mãi như không nghe giọng nói van câu đó, nó có thể làm át mất lòng ham muốn của anh… Anh đánh mãi như muốn cho nàng phải im lặng. Và nàng nặng nề ngã quỵ, đầu chạm mạnh vào thành lò sưởi. Jason cảm thấy máu trong người như giao động, thấm lạnh đến thấu xương. Anh cúi xuống sát mình nàng. Nàng không còn cử động và chẳng hiểu do năng thức kinh khủng nào, anh biết rằng anh đã giết chết nàng.

Nhưng, anh vẫn không thể dừng lại lâu hơn thế nữa. Như bị thúc đẩy bởi quỷ ma, anh vụt chạy nhanh về hướng vựa thóc… Anh chộp vội cái mai, đào mãi, cuốc mãi cho đến khi thấy được chiếc va-li.

Chiếc va-li vẫn luôn ở đó. Đôi tay anh thoăn thoắt tháo nhanh hai sợi dây buộc, trong khi môi anh mím chặt, mồ hôi rịn ra, lấm tấm đầy cả vầng trán lạnh của anh.

Chiếc va-li vẫn còn kháa chặt, lấm đầy những đất. Anh nhẹ nhàng nâng lên và mang ngay vào vựa. Tại đây, anh cẩn thận dùng chiếc chĩa nậy mạnh vài cái vào ngay trong ổ khóa. Dưới sức mạnh của anh, chiếc khóa thình lình vỡ ra. Và cuối cùng, anh mở được chiếc va-li…

Chốc lát sau, một viên thanh tra ngừng xe lại ngay bên trang trại của Jason để tìm hỏi thêm vài câu bổ túc về vụ phi cơ bị nạn. Ông ta gặp xác nàng Martha nằm dài trên nền gạch ở sau nhà bếp với một dáng điệu mà ông khó nhận biết được rằng nàng đã chết.

Và… trong nhà vựa, Jason Lean như ngẩn ngơ điên dại, đang quỳ bên chiếc va-li mở rộng, chứa đầy những quyển Thánh Kinh, bìa gáy bằng da

(The Suitcase)

« Lùi
Tiến »