Đêm Dạ Vũ

Lượt đọc: 303790 | 476 Đánh giá: 9,1/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

Trời sáng dần . Mọi người lục tục chui ra khỏi lều và bắt đầu tắm biển . Chẳng ai nói cả . Cả hai đều quay qua nhìn nhau đề nghị ra về . Nhất Phương lại nhảy nhót suốt trên đường đi . Triệu Nguyên đút hai tay vào túi quần , đủng đỉnh đi bên cạnh chờ Nhất Phương . Cô vẫn đùa giỡn với sóng . Và tinh nghịch hất chân cho nước bắn lên mặt Triệu Nguyên . Anh mỉm cười rút khăn lau mặt và vẫn tiếp tục im lặng , có vẻ suy nghĩ đăm chiêu.

Gần đến nơi cắm trại , anh đưa cho cô một vỏ ốc thật đẹp không biết lượm từ lúc nào . Nhất Phương cầm trên tay ngắm nghía:

- Đẹp thật , nhưng anh lượm hồi nào vậy ? Sao tôi không thấy.

- Không nên biết những gì người ta không muốn mình biết . Đừng hỏi nữa nhé !

- Cũng được . Nhưng mà anh …

Cô chưa kịp nói hết câu thì Trần Đông đã đi tới . Hắn có vẻ không vui :

- Tối qua tôi nướng sẵn dã tràng chờ cô . Làm tôi chờ mãi , mất hứng quá.

Nhất Phương cười giòn giã :

- Cám ơn anh nhé . Bây giờ ăn còn được không ?

- Cũng được , nhưng không ngon.

Vào trại , Nhất Phương chui vào một góc nằm khép hờ mắt . một lát sau cô ngủ ngon lành . Hình như Hạnh Phương có rủ cô ra tắm . Nhưng hai mắt cô cứ díp lại . Và cô nghĩ sau sưa trong khi mọi người đi chơi tản mát.

Khi Nhất Phương mở mắt thì thấy trong lều vắng hoe . Cô giờ tay nhìn đồng hồ . Hơn 4 giờ chiều rồi . Chắc sắp đến giờ về rồi.

Cô ngồi dậy đến gốc lều mở ba lô lấy khăn mặt , hơi ngạc nhiên khi chỉ còn lại ba lô của cô và Triệu Nguyên . Anh đang nửa nằm nửa ngồi trên đống giỏ , chỉ khẽ lách người cho cô lấy đồ rồi vẫn im lặng hút thuốc.

Nhất Phương chậm rãi bước đến bên gường . Cô nhìn quanh . Bãi biển vắng hoe không còn ai . Mấy chiếc xe du lịch cũng đã biến mất . “Chắc họ đã ra bãi cát hay đi đâu đó “ Nhất Phương nghĩ thầm rồi loay hoay múc nước.

Giếng sâu quá , và cô thì cũng không biết cách sử dụng gàu , sợi giây cứ đưa qua đưa lại dưới giếng mà không cách nào lấy được nước . Cô nhìn quanh định tìm người nhờ thì Triệu Nguyên đã đứng sau lưng cô tự luc'' nào . Anh bước tới chống hai tay lên thành giếng nhìn xuống.

- Giếng sâu quá hả ? Cô cần tôi giúp không vậy ?

- Hỏi hơi bị thừa . Tôi biết chắc là anh muốn giúp lắm nhưng chưa dám . Xin mời.

Triệu Nguyên cầm lấy gàu , nhanh nhẹn đổ một xô đầy nước . Nhất Phương vừa rửa mă/t vừa hỏi :

- Mấy người kia đi đâu hết rồi anh Nguyên . Ra bãi cát hả ?

- Không . Giờ này chắc họ đã về đến Biên Hoà.

Nhất Phương đứng thẳng lên , sửng sốt :

- Cái gì ? Về rồi hà ? Vậy còn tôi ?

Triệu Nguyên nheo mắt :

- Cô ngủ say quá người ta chờ không được.

- Gì kỳ vậy ? Vậy là chỉ còn tôi với anh thôi hả ? Làm sao về bây giờ . À , mà anh ở lại chi vậy ?

Triệu Nguyên nhún vai không trả lời . Rồi cười bình thản :

- Cô thấy đói chưa , Tôi chờ thêm chút nữa cũng không sao.

Triệu Nguyên đi nhanh vào quán . Anh nói gì đó với người chủ quán , rồi bước ra :

- Trong khi cô ăn , tôi sẽ dỡ lều rồi về . Vậy nhé !

Nãy giờ Nhất Phương cứ đứng yên nhìn Triệu Nguyên . Cô quê quá nên không biết nói gì . Ngủ đến mức người ta bỏ lại cũng không hay . Thật là xấu hổ . Thấy Triệu Nguyên bắt đầu tháo dây , cô chạy đến.

- Để tôi giúp với.

Nhất Phương rất muốn biết sẽ về thành phố bằng cách nào nhưng không dám hỏi . Bãi cắm trại này thật vắng . Cô nhìn quanh bãi , có một chiếc du lịch đang đậu gần đó . Chắc là của chủ quán . Vậy có thể nhờ họ được đấy . Cô nghĩ thầm yên trí , Triệu Nguyên sẽ sắp xếp được việc đó.

Giải đáp xong thắc mắc , cô cảm thấy nhẹ nhỏm và bước vào quán . Bây giờ mới thấy đói , cô ăn ngấu nghiến phần cơm vừa được mang ra.

Ăn xong , Nhất Phương đi ra ngoài . Triệu Nguyên đang chất đồ lên xe . Cô mở cửa ngồi ở băng trước . Cô rất thích ngồi cạnh tài xế cho dễ nhìn phong cảnh.

Tài xế là Triệu Nguyên . Thấy anh ngồi vào tay lái bật công tắc . Nhất Phương tròn mắt nhìn anh :

- Ủa , tài xế đâu mà anh lái ?

Triệu Nguyên khẽ nhún vai :

- Tôi không cho tài xế theo.

- Vậy xe này là của anh hả ?

- Có gì khác lạ không ?

- Ừ , à … không có gì . Tôi chỉ hơi ngạc nhiên một tí vậy thôi.

Xe ra đường lớn , Triệu Nguyên quay lại cô :

- Nếu mệt , cô có thể tranh thủ ngủ thêm chút nữa . Đến nơi tôi sẽ gọi dậy . Yên tâm.

Nhất Phương hơi quê , cô lắc đầu :

- Thôi , ngủ bao nhiêu đó đủ rồi.

Triệu Nguyên cười khẽ và tiếp tục lái xe . Nhất Phương bị quê quá nên không dám thắc mắc gì nữa . Cô ngồi im ngắm cảnh bên đường . Cả hai về đến than`h phố thì đã khuya . Triệu Nguyên đưa cô đến ký túc xá . Bước xuống lấy đồ cho cô . Rồi đứng chống tay trên cửa.

- Chúc ngủ ngon

Nhất Phương đáp lại anh bằng cái vẩy tay . Rồi chạy nhanh vào cổng . Rất may là tối nay cô không bị ngủ ngoài đường.

1 tuần sau vào lớp , Trần Đông đón Np ở đầu cầu thang đưa thiệp mời sinh nhật . Cô vui vẻ mở ra xem.

- Sinh nhật anh hả ? Có cho kèm “ trẻ em lớn tuổi” không vậy ?

Trần Đông ngần ngừ :

- Đi kèm hả . Phương không đi một mình được sao . Hay là để tôi tới đón.

- Thôi , thôi . Để tôi rủ bạn đi cho vui.

- Ờ . . cũng được.

Nhất Phương ghép tờ thiệp vào tập rồi đi đến chỗ ngồi . Triệu Nguyên đứng dậy nhường chỗ cho cô bước vào . Nhất Phương ngồi xuống chỗ của mình , kéo tay áo Triệu Nguyên :

- Anh Nguyên này , tuần tới anh Đông mời sinh nhật , anh đi với tôi được không ?

Triệu Nguyên quay nhanh lại nhìn cô :

- Trần Đông à ? Trần Đông mời cô đi sinh nhật à ?

Nhất Phương nghêng mặt lên :

- Có gì ghê gớm lắm không ?

- Có chứ . Vậy cô có định đi không ?

- Tất nhiên là có , tôi mới rủ anh . Dù sao thì có anh tôi đỡ sợ hơn.

- Yêu cầu giải thích !

- Ờ , tại vì anh biết anh Đông nhiều hơn tôi . Với lại tôi cảm thấy mình không quen với thế giới của mấy người đó.

- Vậy thì đừng đi . – Triệu Nguyên đề nghị.

- Sao vậy , tôi tò mò muốn biết cách sống của mấy người như anh Đông lắm đó , đây là một dịp.

Triệu Nguyên cắt ngang :

- Cô muốn tìm hiểu thì còn rất nhiều cơ hội . Dịp này không nên.

- Yêu cầu giải thích ?

- Cô biết rồi đó , môi trường sinh viên của cô không phù hợp với những người như Trần Đông.

Chuông báo giờ học vang lên . Nhất Phương vớt vát :

- Nói tóm lại là anh không đi . Vậy tôi sẽ tìm cách khác.

- Cách nào cũng được . Nhưng nhớ đừng đi một mình.

Thầy đã bước vào lớp . Cả hai im lặng đề tựa bài mới . Nhất Phương loay hoay với ý nghĩ không biết rủ ai . Cô không biết Thường Sơn có về kịp để đi với cô . Nếu anh không đi thì rủ người khác vậy.

Chiều thứ 5 , Nhất Phương ghé mua quà rồi đến nhà Thường Sơn . Cô quyết định rủ anh đi mà không báo trước . Như vậy mới bất ngờ thú vị.

Đến cửa , Nhất Phương nhón chân lên định bấm chuông . Liếc nhìn vào khe cửa , cô nhận ra xe Bảo Trân đang dựng bên ngoài . Nhất Phương chới với đứng dựa vào cửa . Cô không muốn khóc , chỉ thấy một sự Oán hận tràn ngập . Thì ra về nước Thường Sơn không chỉ báo cho cô hay , mà còn cho cả Bảo Trân . Anh vẫn tiếp tục lừa dối , tiếp tục với tình cảm sâu nặng với bạn cô . Đến mức thế này thì cô hiểu rồi . Thường Sơn không thể dứt Bảo Trân ra được . Chỉ có cô là ngu ngốc cả tin.

Cô đứng lặng một lát , rồi thất thểu dắt xe đi , quyết định đến nhà Trần Đông một mình . Dù sao thì đến với những người bạn xa lạ vẫn hơn tìm một xó khóc lóc vì họ . Cho dù đó là những người bạn không thích hợp

Nhất Phương đến nơi thì trễ khoảng nửa tiếng . Tiếng nhạc ồn ào và tiếng cười đùa vang ra làm cô thấy thần kinh bớt căng thẳng . Nổi buồn cũng dịu đi . Cô dắt xe vào sân . lóng ngóng đứng ở cửa nhìn vào phòng khách.

Trần Đông đi nhanh ra đón cô . Mắt hắn sáng rỡ khi thấy chỉ có mình cô . Hắn kéo tay cô vào phòng khách , vừa đi vừa giơ tay hô lớn :

- Giới thiệu với các bạn một người bạn mới của chúng ta . Một sinh viên đại học sắp ra trường . Đề nghị hoan hô nào.

Mọi người hoan hô rần lên . Lốp bốp cả tiếng vỗ tay . Nhất Phương nhướng mắt nhìn , ngạc nhiên . Cô không hiểu sao Trần Đông long trọng vậy , làm như cô là nhân vật quan trọng của buổi sinh nhật không bằng.

Cô ngồi xuống ghế nhìn mọi người . Ai cũng mang dáng vẻ dân chơi , những tên chuyên đi vũ trường hoặc cởi xe phân khối lớn gầm rú lạng lách ngoài đường . Tự nhiên cô thấy mình khác ạ với họ và tò mò nhìn họ uống rượu hút thuốc . Con gái cũng hút thuốc búa xua , thật là kinh dị.

Trần Đông tổ chức sinh nhật không giống cách của bạn bè cô . Mà có vẻ một buổi họp mặt ăn uống , nghe nhạc và đùa giỡn . Thấy Nhất Phương cứ gương mắt nhìn hết người này đến người kia , hắn ngồi xuống nói nhỏ bên tai cô :

- Bạn bè anh ai cũng tự Nhiên thoải mái . Phương đừng sợ nghe.

Hắn đưa Nhất Phương ly rượu . Cô lắc đầu nguầy nguậy :

- Phương không biết uống cái này . Thật đấy . Uống sẽ bị sặc , ghê lắm.

- Không sao đâu , rượu nhẹ thôi . một ly không có sao đâu . Rượu ngoại đấy , dành cho phụ nữ mà.

- Thôi , thôi , Phương sợ lắm . Anh đông uống một mình đi.

- Uống một mình đâu có vui , chỉ cần chung với Phương một ly là anh đủ say rồi.

Ánh mắt của Trần Đông làm cô thấy sợ sợ . Hắn nhìn cô có vẻ tình tứ kỳ lạ , không giống cách hắn nói chuyện với cô lúc ở lớp ngoại ngữ . Nhất Phương thấy không khí ở đây không hợp với mình tí nào . Cô muốn bỏ về , nhưng mới tới mà về thì có bẻ bất l . ch sự quá . Cô đành ngồi yên một chỗ nhìn bạn của Trần Đông người nằm người ngồi ngã ngớn trên ghế . Mỗi lúc một thấy kinh dị.

Ép Nhất Phương uống rượu không được , Trần Đông có vẻ thất vọng . Nhưng hắn cũng chịu khó đứng dậy đi vào trong . một lát sau hắn trở ra với ly cam vắt trên tay :

- Cái này Phương uống được chứ.

- Cám ơn anh

Nhất Phương đón lấy ly cam lên uống một ngụm . Cô suýt sặc , vội đặt ly xuống , mắt mở to khi thấy một cặp đang hôn nhau ở phía góc salon . Trần Đông phẩy tay như chuyện đó không quan trọng :

- Đừng để ý tụi nó . Bạn bè mà , anh khó nói được . Phương đừng để ý nghe.

- Vâng , vâng.

Nhất Phương hấp tấp nói . Cô lại nâng ly cam lên uống . Vẻ chăm chú ngó vào ly để khỏi phải nhìn thấy họ . Bây giờ cô mới tah^''y hối hận vì đã đến đây . Cô định uống hết ly cam sẽ bỏ về . Bất lịch sự cũng mặc.

Mọi người nửa nằm nửa ngồi trên ghế , cười giỡn qua lại một cách thác loạn . Nhất Phương ngồi nép một góc như con mèo nhỏ . Vào lúc cô định đứng lên về thì Triệu Nguyên đến . Cô mừng khấp khởi vì cảm giác thấy yên tâm . Chỉ cần sự có mặt của anh ở đây là cô cảm thấy an toàn rồi.

Triệu Nguyên chỉ nhìn thoáng Nhất Phương , rồi ngồi xuống giữa mọi người . Trần Đông có vẻ ngạc nhiên và không vui khi thấy anh đến nhưng vẫn niềm nỡ :

- Anh Nguyên làm một ly nghe . Sao anh biết em tổ chức sinh nhật mà tới vậy ?

Triệu Nguyên khoát tay :

- Đông cứ tiếp bạn , để mặc anh.

Trần Đông xăng xái lấy thêm chén đủa . Hắn kín đáo nhìn Triệu Nguyên như thăm dò , rồi lo phục vụ rượu cho mọi ngưỜi.

Triệu Nguyên vẫn không nói gì . Anh ngồi im nhấp nháp rượu và quan sát Nhất Phương qua thành ly . Cô nhìn chung quanh , vẻ khổ sở như bị bắt nhốt đến đây chứ không phải tự ý đến . Cô cứ ngồi chết dí một chỗ như vậy , vẻ hoạt bát láu lỉnh thường ngày đã biến mất . Như không còn là Nhất Phương nữa.

Thấy Triệu Nguyên cứ lặng lẽ nhìn mình , Nhất Phương lên tiếng :

- Tôi muốn về lắm . Anh đưa tôi về giùm đi anh Nguyên.

Trần Đông ngồi cạnh cô , vội cản lại :

- Về sớm vậy Phương . Ở lại chơi đi . Lát nửa có tiết mục hay lắm , bảo đảm Phương sẽ thích.

Hắn quay qua Triệu Nguyên :

- Anh Nguyên cứ về trước đi . lát nửa em sẽ hộ tống Nhất Phương về sau.

- Thôi thôi . Tôi muốn về ngay bây giờ . Tôi bận học bài nữa . Ngày mai có kiểm tra …

Triệu Nguyên ngắt lời :

- Tôi sẽ đưa cô về . Chào nghe Đông.

Mặc cho Trần Đông ngăn cản . Nhất Phương nhất định đi ra cửa . Hắn vội theo cô :

- Hay là anh đưa Phương về . Để anh Nguyên ở lại chơi.

Triệu Nguyên lắc đầu và đẩy vai hắn :

- Đông cứ vô tiếp bạn đi , để mặc anh.

Trần Đông không cản được , đành quay vào nhà . Cử chỉ hắn có vẻ bồn chồn . Hắn định đi theo thuyết phục Nhất Phương lần nửa . Nhưng thấy Triệu Nguyên đã đưa cô ra đến cổng , hắn đành vào nhà.

Triệu Nguyên nhìn Nhất Phương loay hoay tìm cách lấy xe , anh lên tiếng :

- Cô cứ để xe đó , mai tôi cho người tới lấy . Bây giờ đi xe tôi , tôi muốn nói chuyện với cô.

Nhất Phương ngần ngừ một lát , rồi đồng ý . Cô theo Triệu Nguyên đi ra đường . Chiếc du lịch đang đậu trên lề , trước nhà Trần Đông . Triệu Nguyên mở cửa cho cô , rồi ngồi vào tay lái . Anh có vẻ không vui :

- Cô thấy không khí ở đó thế nào ?

Nhất Phương lắc đầu :

- Họ … kỳ cục quá , tôi thấy không hợp . Anh biết không , nãy giờ tôi sợ muốn chết , thấy anh đến tôi mừng hết sức.

- Mừng cái gì ?

- Tôi cũng không biết nữa . Nhưng có anh tôi yên tâm hơn.

- Cô hiểu lý do tôi cản cô đến đó rồi chứ . Có những chuyện cô không lường trước được đâu . Mai mốt đừng có tò mò nữa nghe.

Anh chợt im bặt trước cái nhìn kỳ lạ của Nhất Phương . Nãy giờ cô cứ ngồi im , vẻ mặt ngây ngây và cặp mắt dán chặt vào anh . Triệu Nguyên nhìn nhìn cô :

- Cô làm sao vậy ?

Nhất Phương không trả lời , không thể trả lời những ý nghĩ quay cuồng trong đầu cô . Không biết từ lúc nào , cô cảm thấy lâng lâng , rồi rạo rực cả người , một cảm giác kỳ lạ mà cô chưa bao giờ có . Đó là sự đòi hỏi của dục vọng . Cô ngồi nhích vào Triệu Nguyên , dựa đầu vào vai anh , bàn tay cô níu chặt lấy anh , thở mạnh :

- Anh có yêu tôi không , hãy làm như vậy đi.

Triệu Nguyên chạy sát vào lề , rồi thắng lại . Cố gỡ tay Nhất Phương ra :

- Cô làm gì vậy ? Thế này làm sao tôi lái xe . Ngồi yên lại đi Phương.

Nhưng Nhất Phương như không cần biết gì nữa . Như bất chấp tất cả . Cô ôm chặt Triệu Nguyên , ngã người vào lòng anh , choàng tay qua cổ anh mà hôn :

- Yêu em đi anh Nguyên.

Triệu Nguyên nhìn sững cô thật lâu . Rồi vụt hiểu , anh cương quyết đẩy cô ra . Bắt cô ngồi xa anh và bật công tắc cho xe chạy nhanh . Anh nói một cách dứt khoát :

- Tôi biết cô muốn gì rồi . Nhưng bây giờ hãy bỏ tư tưởng đó đi . Tôi sẽ cứu cô.

Nhưng Nhất Phương cứ nhích vào anh , tìm mọi cách để được yêu , được thoa? mãn . Triệu Nguyên mím môi để mặc cô với những cử chỉ cuồng nhiệt của mình . Anh lái xe thật nhanh . Cuối cùng dừng lại cở một nhà có cổng đóng kín . Anh xuống xe đến bấm chuông , rồi tựa tay vào cửa đứng chờ.

Nhất Phương tự động mở cửa bước xuống theo . Cô đứng sát vào anh chờ mở cổng . Nhưng Triệu Nguyên bỏ đi ra đứng dựa vào xe . Đến khi một ông già ra mở cửa . Anh đi vào sân :

- Bác Tư cứ đi ngủ . Lát con sẽ đóng cửa . Bác lên lầu ngủ đi.

Đợi ông già đi rồi , Triệu Nguyên quay lại nắm tay Nhất Phương kéo cô vào trong . Anh lôi cô đi thẳng vào phòng tắm , đóng cửa lại rồi nói như ra lệnh :

- Cô bỏ đồ ra hết đi.

Không một chút e dè xấu hổ , Nhất Phương mở nhanh khuy áo . Trong một loáng cô không còn gì trên người và sà vào lòng Triệu Nguyên . Nhưng anh đẩy cô về phía vòi sen , mở cho nước chảy thật mạnh :

- Cô tỉnh táo lại chưa ?

Nước lạnh làm Nhất Phương như từ từ dịu lại . Cảm giác rạo rực lắng dần xuống . Ngơ ngác , cô không còn tìm cách ôm lấy Triệu Nguyên nữa . Mà cứ đứng yên dưới vòi sen . Quần áo anh ước sạch.

Thấy cô không còn bị khích động nữa . Anh bước về phía cửa , nói mà không nhìn cô:

- Cô mặc đồ vào đi . Rồi ra ngoài kia nói chuyện . Tôi đợi cô.

Triệu Nguyên ra ngoài rồi mà Nhất Phương còn đứng yên dưới vòi sen khá lâu , rồi mới tắt nước đến mặc y phục . Tóc cô vẫn còn ướt đẫm nước . Cô vắt cho ráo bớt . Rồi cứ đứng im trong nhà tắm , bật khóc nức nở.

Khi đã qua cơn khích động , cô mới thấy xấu hổ tê tái . Cô cũng không hiểu tại sao mình lại như vậy , và hoang mang ghê gớm . Có lẽ cô bị thần kinh rồi . Nhưng Triệu Nguyên có hiểu được điều đó không ? Hay anh sẽ nghĩ cô đang quyến rũ anh , giống như Bảo Trâm quyến rũ Thường Sơn . Anh sẽ cho cô là loại con gái mất tư cách . Sẽ khinh thường và thậm chí có thể nói cho mọi người biết . Nghĩ đến đó Nhất Phương hoảng loạn lên . Và cô tựa vào tường , càng khóc tức tưởi.

Cô muốn trở về ký túc xá , chui kín vào mền để đừng bị ai trông thấy . Nhất là không đủ can đảm nhìn mặt Triệu Nguyên . Nghĩ đến việc anh đang chờ ngoài kia , cô càng muốn thu mình lại . Phải đối diện với anh lúc này và để anh đưa về quả thật là một điều khủng khiếp . Làm sao cô dám để anh thấy cô chứ.

Cửa nhà tắm chợt mở ra , rồi Triệu Nguyên bước vào . Nhất Phương càng nép sát vào góc tường , giấu kín mặt . Triệu Nguyên trầm giọng :

- Cô ra ngoài này đi . Ở đây không giải quyết được gì đâu . Cô muốn về thì phải ra đây chứ.

Nhất Phương quay đầu lại , hấp tấp thanh minh:

- Anh Nguyên , có lẽ tôi bị một chứng bệnh thần kinh nào đó , tôi không biết được . Cũng không hiểu tại sao lúc nãy mình lại như vậy . Từ trước giờ tôi chưa bị như thế bao giờ nên không biết mà đề phòng . Ngày mai tôi sẽ đến bệnh viện tâm thần khám . Chắc chắn không bao giờ tôi bện như lúc nãy nữa đâu . Có lẽ tại tôi học nhiều quá nên thần kinh bị căng thẳng rồi bệnh.

Triệu Nguyên nhìn cô ! Cố nín cười mà nín không được . Anh phải quay mặt đi để cô khỏi thấy . Cách giải thích ngô nghê của cô làm anh thấy tội nghiệp . Cô khờ hơn anh tưởng nhiều.

Anh cố lấy lại vẻ mặt bình thường , rồi nghiêm nghị :

- Cô ra phòng khách đi.

Nhất Phương nép người theo anh ra ngoài . Triệu Nguyên ra hiệu cho cô ngồi xuống salon rồi bật quạt:

- Cô hong cho khô tóc . Để bạn cô thấy không hay.

Nhưng Nhất Phương cứ đứng một góc . Mặt cúi gằm:

- Không cần như vậy đâu , tôi muốn về . Anh làm ơn đưa tôi về giùm.

Thấy cô không còn tinh thần để nghe anh . Triệu Nguyên tắt quạt . Rồi ra ngoài đóng cửa . Anh đi nhanh ra đường mở cửa xe cho cô . Nhất Phương ngồi xuống nệm . Tay tì trên cửa và cúi xuống như cổ để Triệu Nguyên đừng thấy mặt cô . Cú sốc vừa rồi vẫn còn làm cô bàng hoàng . Trên hết là cảm giác xấu hổ , tê điếng cả người . Cô rúc vào một góc để xa anh . Giọng Triệu Nguyên trầm trầm :

- Cô có biết tại sao lúc nãy cô như vậy không ? Vì Trần Đông đó . Tôi biết chắc chắn hắn đã cho cô uống loại thuốc kích thích . Cô có nghe nói đến loại thuốc đó chưa ? Đừng nghĩ là mình bị thần kinh nữa.

- Không tôi không có uống thuốc gì cả . Lúc nãy ở nhà anh ta tôi chỉ uống nước cam thôi.

Triệu Nguyên bình thản :

- Pha thuốc vào nước cam đâu có gì là khó.

- Trời ơi.

Nhất Phương đưa tay che miệng ngạc nhiên và ghê tởm . Cô bật khóc nức nở . Không ngờ mình là nạn nhân của trò xấu xa đó . Chuyện đó có lần cô đọc báo thấy người ta nói đến . Nhưng cứ nghĩ nó ở đâu xa xăm lắm . Không ngờ chính mình lại bị . Cô muốn chết đi cho rồi để đừng bị cảm giác ghê tởm xâm chiếm lấy mình.

Thấy Nhất Phương cứ khóc mãi . Triệu Nguyên dịu dàng :

- Nghe tôi nói đi Phương . Thật ra mọi chuyện không có gì ghê ghớm lắm đâu . Cô hãy xem như mình gặp chuyện rủi ro . Nó có thô bạo thật nhưng cô đã được an toàn . Đừng để bị dày vò vì chuyện đó nữa.

Nhất Phương hức lên một tiếng :

- Tôi muốn chết đi cho rồi . Tại sao tôi bị vướng vào chuyện xấu xa đó chứ . Con người sao đáng sợ quá.

Triệu Nguyên quay lại nhìn cô . Muốn làm một cử chỉ an uỉ , nhưng biết chắc sẽ làm cô hoảng sợ , anh chỉ nói nhẹ nhàng:

- Cô sống sôi nổi và linh hoạt . Cô cứ nghĩ mình khôn ngoan bản lĩnh . Nhưng thật ra lại vô cùng khờ khạo cả tin , thậm chí không biết cách tự bảo vệ mình . Cứ xem đây là một bài học đi.

- Một bài học nhớ đời , tôi hiểu rồi - Nhất Phương thầm thì rồi quay lại Triệu Nguyên - Cảm ơn anh đã cứu tôi , có lẽ trong số những người bạn trai , anh là người duy nhất tốt với tôi.

Triệu Nguyên hỏi gặng :

- Tôi là người duy nhất à ? Có thật là vậy không ?

- Vâng , thật sự là vậy.

Nhất Phương trả lời rồi tiếp tục khóc . Không cách gì Triệu Nguyên dỗ được cô nín . Anh đành im lặng . Đối với con gái , khóc cũng là một hình thức xoa dịu mình . Cứ để cô khóc.

Về đến ký túc xá . Triệu Nguyên bước xuống mở cửa xe cho cô :

- Đừng buồn nữa nghe Phương . Cứ nghĩ là sẽ quên hết thôi . Chúc ngủ ngon.

- Cám ơn anh.

Nhất Phương nói qua làn nước mắt . Cô bước xuống xe , bụm miệng đi nhanh vào cổng . Cô gặt Thường Sơn đứng ở cửa . Anh chặn cô lại :

- Chuyện gì vậy Phương , sao lại khóc như vậy ?

- Mặc kệ tôi.

Nhất Phương xô mạnh Thường Sơn ra , rồi chạy nhay lên cầu thang . Anh muốn đuổI theo cô . Nhưng ngại gặp Bảo Trâm càng thêm phiền phức , anh đành đứng im . Rồi quay lại nhìn ra đường.

Thấy Triệu Nguyên vẫn còn ngồi yên trong xe . Thường Sơn bước đến , gằn giọng:

- Anh đã làm gì cổ vậy ?

Triệu Nguyên điềm tĩnh nhìn Thường Sơn:

- Vấn đề không phải tôi đã lam` gì , mà là anh đã làm gì để không có mặt bên cạnh cổ lúc đó - Nói xong anh bật công tắc - Chào anh.

Chiếc xe lướt đi . Thường Sơn vẫn đứng yên . Anh càng nóng ruột muốn gặp Nhất Phương hỏi cho ra lẽ . Nhưng lên phòng chưa chắc gặp được cô thì đã có chuyện đụng độ với Bảo Trâm . Thường Sơn quyết định đuổi theo Triệu Nguyên . Anh không thể dằn được nữa .

« Lùi
Tiến »