ĐÊM VÔ TẬN

Lượt đọc: 5238 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

Thật ra chẳng có gì nhiều để kể lại sau đó. Ý tôi là sự việc ở đó đã lên đến tột đỉnh. Ta thường quên là không thể có bất cứ điều gì tốt đẹp hơn để theo đuổi - ta đã có tất cả rồi. Tôi chỉ ngồi đó thật lâu. Không biết bọn họ đã tới lúc nào. Không biết có phải cả bọn đã tới ngay tức khắc… Họ không thể nào tới đó ngay từ đầu vì nếu vậy hẳn đã không để cho tôi giết chết Greta. Tôi để ý thấy Thượng Đế đến đó trước tiên. Ý tôi không phải là Thượng Đế, tôi lẫn lộn rồi, tôi muốn nói đến thiếu tá Phillpot. Tôi luôn thích ông, ông rất tử tế. Khá giống Thượng Đế về một số phương diện. Tôi muốn nói nếu Thượng Đế từng là một con người chứ không phải siêu phàm - ở đâu đó tít trên trời cao. Ông là một người rất ngay thẳng, rất ngay thẳng và tốt bụng. Ông chăm lo việc này việc nọ cho người này kẻ khác, cố làm hết sức mình cho mọi người.

Không rõ ông đã biết về tôi bao nhiêu rồi. Còn nhớ ông đã nhìn tôi một cách kỳ lạ buổi sáng hôm ấy trong phòng bán đấu giá khi nói là tôi “mát sảng”. Tôi thắc mắc vì sao ông lại nghĩ ngày hôm ấy ngẫu nhiên tôi lại mát sảng.

Rồi khi chúng tôi tới đó thấy cái đống nhỏ nhàu nát trên mặt đất, là Ellie trong bộ y phục cưỡi ngựa của phụ nữ… tôi thắc mắc có phải lúc đó ông đã biết hay nghĩ tôi có liên can.

Sau khi Greta chết rồi như đã nói tôi chỉ ngồi đó trên ghế, đăm đăm nhìn ly rượu champagne của mình, rỗng không. Mọi thứ đều rất trống rỗng, quả thật rất trống rỗng. Chỉ có một bóng đèn chúng tôi đã bật lên, Greta và tôi, nhưng nó lại ở trong góc phòng. Không phát ra nhiều ánh sáng và mặt trời - chắc hẳn mặt trời đã lặn từ lâu rồi. Tôi chỉ ngồi đó tự hỏi chuyện gì sẽ xảy đến kế tiếp với một nỗi băn khoăn thắc mắc thật ngớ ngẩn.

Rồi người ta bắt đầu tới. Có lẽ rất nhiều người đã tới ngay lập tức. Họ tới thật âm thầm lặng lẽ, có lẽ vậy, hoặc là tôi không nghe thấy hay để ý thấy bất cứ ai.

Có lẽ nếu như Santonix tới đây, hẳn anh sẽ cho tôi biết phải làm gì. Santonix đã chết. Anh đã đi một con đường khác hẳn với tôi, vì vậy cũng chẳng giúp ích gì. Thật sự chẳng ai giúp ích được gì đâu.

Một chút xíu sau tôi để ý thấy bác sĩ Shaw, ông ta quá trầm lặng. Mới đầu gần như tôi không biết ông đang ở đó. Ông đang ngồi gần sát bên tôi, chỉ đang chờ đợi một điều gì đó. Một lúc sau tôi nghĩ ông đang chờ tôi lên tiếng. Tôi nói với ông:

“Tôi đã về đến nhà rồi.”

Có một vài người khác đang di chuyển ở đâu đó sau lưng ông ta. Dường như họ đang chờ đợi - đợi ông làm gì đó.

“Greta đã chết,” tôi nói. “Tôi đã giết cô ta. Tôi nghĩ ông nên đưa cái xác đi chỗ khác, có được không?”

Kẻ nào ở đâu đó nhá một bóng đèn máy ảnh. Chắc hẳn một nhiếp ảnh viên cảnh sát đã chụp hình cái xác. Bác sĩ Shaw ngoái đầu lại nói cộc lốc:

“Chưa đâu.”

Ông lại quay đầu về phía tôi. Tôi nghiêng người về phía ông ta và nói:

“Đêm nay tôi đã thấy Ellie.”

“Thế sao? Ở đâu?”

“Ở ngoài kia, đứng dưới một gốc linh sam. Đó là nơi lần đầu tiên tôi trông thấy cô ấy.” Tôi dừng lại một lát rồi nói tiếp, “Cô ấy không thấy tôi… Cô ấy không thể thấy tôi vì tôi không có ở đó.” Một lúc sau tôi lại nói: “Điều đó khiến tôi rối trí. Rối trí lắm.”

Bác sĩ nói, “Ở trong viên thuốc con nhộng, đúng không? Chất cyanua trong viên thuốc con nhộng đúng không? Đấy là thuốc cậu cho Ellie trong buổi sáng hôm ấy chứ gì?”

“Đó là thuốc trị chứng sốt cỏ khô của cô ấy. Cô ấy luôn uống một viên con nhộng để phòng ngừa dị ứng khi cưỡi ngựa. Greta và tôi đã sửa lại một hai viên con nhộng với nọc ong bắp cày lấy từ cái lán ngoài vườn rồi lại gắn hai mảnh vỏ thuốc trở vào. Chúng tôi hoàn tất việc ấy trong Nhà Cảnh. Thật khôn khéo, đúng không?” Rồi tôi bật cười. Đó là một kiểu cười kỳ quặc, chính tôi thấy như vậy. Giống một tiếng cười khúc khích khe khẽ thật quái đản. Tôi hỏi, “Khi tới khám mắt cá chân cô ấy, ông đã xem xét tất cả những thứ thuốc cô ấy uống, đúng không? Những viên thuốc ngủ, những viên thuốc con nhộng chống dị ứng, tất cả đều hoàn toàn không sao cả, đúng không? Chẳng có gì hại trong bất cứ viên thuốc nào.”

“Vô hại,” bác sĩ nói.“Chúng hoàn toàn vô hại.”

“Thật sự khá khôn ngoan, đúng không?” tôi hỏi.

“Cậu đã hết sức khôn ngoan, đúng thế, nhưng khôn ngoan chưa đủ.”

“Dù sao đi nữa tôi cũng không hiểu làm thế nào các ông lại phát hiện ra chứ.”

“Chúng tôi phát hiện ra khi có một vụ thứ nhì, cái chết mà cậu không có ý định để cho nó xảy ra.”

“Claudia Hardcastle hả?”

“Phải. Cô ấy đã chết y hệt như Ellie. Cô ấy bị ngã ngựa trong khu đất săn bắn. Claudia cũng là một cô gái khỏe mạnh, nhưng chỉ bị ngã ngựa là chết luôn. Chẳng quá lâu lắc ở đấy, cậu hiểu rồi mà. Họ đỡ cô ấy lên gần như ngay lập tức và vẫn còn mùi cyanua đã được xác nhận. Giá như cô ấy nằm ngoài trời trống trải như Ellie độ hai giờ đồng hồ, hẳn đã không có gì cả - không có gì để ngửi, không có gì để phát hiện cả. Tuy thế tôi không hiểu làm sao mà Claudia lại có được viên thuốc con nhộng ấy. Trừ phi cậu đã bỏ lại một viên trong Nhà Cảnh. Đôi khi Claudia vẫn thường đến Nhà Cảnh. Có dấu vân tay của cô ấy ở đấy và cô ấy đã đánh rơi một bật lửa ở đấy.”

“Chắc hẳn chúng tôi đã bất cẩn. Cho thuốc vào đầy những viên con nhộng là một việc khá phức tạp.”

Rồi tôi hỏi:

“Các ông đã nghi tôi có liên can gì đó với cái chết của Ellie, đúng không? Tất cả các ông.” Tôi nhìn những bóng người ở xung quanh. “Có lẽ tất cả các ông.”

“Người ta biết thì vẫn biết. Nhưng tôi không chắc chắn chúng tôi có thể làm được gì.”

“Ông phải cảnh cáo tôi chứ,” tôi có ý trách móc.

“Tôi đâu phải là cảnh sát,” bác sĩ Shaw nói.

“Vậy ông là gì chứ?”

“Tôi là bác sĩ.”

“Tôi không cần bác sĩ,” tôi nói.

“Điều ấy còn để xem.”

Khi ấy tôi ngó Phillpot rồi hỏi:

“Ông đang làm gì vậy hả? Tới đây để xét xử tôi, chủ tọa phiên tòa xử tôi hay sao?”

“Tôi chỉ là quan tòa hòa giải mà thôi,” ông đáp. “Tôi đến với tư cách một người bạn.”

“Bạn của tôi hả?” Tôi giật mình kinh ngạc.

“Một người bạn của Ellie,” ông đáp.

Tôi không hiểu. Điều đó chẳng có ý nghĩa gì với tôi nhưng tôi không khỏi cảm thấy khá quan trọng. Tất cả bọn họ đều tới đó. Cảnh sát, bác sĩ Shaw, và Phillpot là một người bận rộn theo kiểu cách của ông ta. Toàn bộ vụ việc rất rắc rối. Tôi bắt đầu không nhớ đã đếm được bao nhiêu việc. Tôi rất mệt mỏi. Tôi vẫn thường đột nhiên thấm mệt và đi ngủ…

Và tất cả những kẻ đến rồi lại đi. Họ tới gặp tôi, tất cả các hạng người. Các luật sư, một cố vấn pháp luật, tôi nghĩ vậy, cùng với một thứ luật sư và các bác sĩ. Rất nhiều bác sĩ. Họ quấy nhiễu tôi và tôi không muốn trả lời họ.

Một người trong bọn cứ hỏi tôi có muốn gì đó hay không. Tôi đáp là có. Tôi nói chỉ muốn một thứ thôi. Tôi muốn một cây bút bi và rất nhiều giấy. Muốn viết ra hết về chuyện đó, tất cả đã xảy ra như thế nào. Tôi muốn kể cho họ nghe mình đã cảm thấy gì, đã suy nghĩ gì. Càng suy nghĩ về mình tôi càng nghĩ chuyện này sẽ thú vị với mọi người bởi vì tôi thật thú vị. Tôi là một người thật sự thú vị và từng làm những việc thú vị.

Các bác sĩ - dù sao cũng có một bác sĩ - dường như nghĩ đó là một ý hay. Tôi nói:

“Các ông vẫn luôn để cho người ta khai báo, vậy sao tôi không thể viết ra khẩu cung chứ? Có lẽ một ngày nào đó mọi người có thể đọc.”

Họ để cho tôi làm việc đó. Tôi không thể viết liên tục một thời gian rất lâu. Tôi vẫn thường thấm mệt. Có người dùng một cụm từ như là giảm trách nhiệm hình sự và người khác lại không đồng ý. Đủ điều đủ chuyện ta thường nghe nói. Đôi khi họ nghĩ ta không chịu lắng nghe. Sau đó tôi phải ra hầu tòa và tôi muốn họ đi lấy bộ vest bảnh bao nhất của mình vì tôi phải tạo ra một hình tượng tốt đẹp ở đó. Dường như họ đã cho các thám tử theo dõi tôi. Trong một thời gian nào đó. Những người giúp việc mới thuê ấy. Tôi nghĩ Lippincott đã thuê họ hay cài họ theo sát dấu vết của tôi. Họ đã phát hiện quá nhiều chuyện về tôi và Greta. Lạ lùng thay, khi cô ta chết rồi tôi chưa bao giờ nghĩ nhiều tới Greta… Sau khi tôi giết cô ta, dường như cô ta chẳng còn quan trọng nữa.

Tôi cố tìm lại cảm giác thắng lợi huy hoàng của mình khi siết cổ cô ta. Nhưng ngay cả cảm giác ấy cũng biến đi đâu mất…

Một hôm họ đưa mẹ tôi tới thăm tôi hết sức đột ngột. Bà đứng đó ngó tôi từ khung cửa. Trông bà không có vẻ bồn chồn lo lắng như thường lệ. Giờ đây bà chỉ có vẻ buồn rầu. Bà chẳng có nhiều điều để nói và tôi cũng vậy. Tất cả những gì bà nói chỉ là:

“Mẹ đã cố gắng, Mike à. Đã cố gắng rất nhiều để giữ cho anh được an toàn. Mẹ thất bại rồi. Vẫn luôn lo sợ mình sẽ thất bại.”

Tôi nói, “Không sao đâu, mẹ à, không phải lỗi tại mẹ. Con đã chọn con đường mình muốn đi.”

Và bất chợt tôi nghĩ đó là điều Santonix đã nói. Anh ấy cũng lo sợ cho tôi. Cũng không thể làm bất cứ điều gì. Không ai có thể làm bất cứ điều gì - ngoại trừ chính tôi, có lẽ vậy… Tôi không biết, Tôi không chắc chắn. Nhưng thỉnh thoảng tôi nhớ lại - nhớ ngày hôm ấy khi Ellie hỏi tôi, “Anh vừa nghĩ gì khi nhìn em như thế?” Tôi đã hỏi lại, “Như cái gì? Cô ấy đáp, “Như thể anh từng yêu em.” Tôi nghĩ có lẽ không hiểu sao nhưng tôi đã yêu cô ấy. Có thể tôi đã yêu cô ấy. Cô ấy quá ngọt ngào, Ellie. “Ngọt ngào sướng vui…”

Điều phiền toái với tôi là ham muốn quá nhiều thứ, lúc nào cũng ham muốn. Còn muốn có chúng một cách dễ dàng, một cách tham lam nữa.

Lần đầu tiên đó, ngày đầu tiên tôi tới Đất Digan và gặp Ellie. Trong khi đi trở xuống con lộ chúng tôi đã gặp mụ Esther. Đã nảy ra trong đầu tôi ngày hôm đó, lời mụ cảnh báo cô ấy đã làm nảy ra trong đầu tôi ý tưởng trả tiền cho mụ. Tôi biết mụ là hạng người sẽ làm bất cứ điều gì vì tiền. Tôi sẽ trả tiền cho mụ. Mụ sẽ bắt đầu cảnh cáo và dọa cho cô ấy khiếp sợ, làm cho cô ấy cảm thấy đang gặp hiểm nguy. Dường như điều đó có thể làm tăng thêm khả năng Ellie khi ấy đã chết vì bị sốc. Giờ đây tôi đã biết, hoàn toàn chắc chắn ngày hôm đó mụ già đã hoảng sợ. Thật tình lo sợ cho Ellie. Mụ đã cảnh báo cô ấy, cảnh báo phải bỏ đi, đừng dính líu gì tới Đất Digan. Tất nhiên đã cảnh báo cô ấy đừng dính líu gì với tôi. Tôi đã không hiểu điều đó. Ellie cũng không hiểu.

Phải chăng cô ấy đã sợ chính tôi. Chắc hẳn đã như vậy mặc dù chính cô ấy cũng không biết. Cô biết có gì đó đang đe dọa cô, biết có nguy hiểm. Anh Santonix, giống mẹ tôi, cũng biết tôi có ác tâm. Có lẽ cả ba người đều biết. Ellie biết nhưng chẳng bận tâm, chẳng bao giờ bận tâm. Thật là kỳ quặc, rất kỳ quặc. Bây giờ tôi biết rồi. Chúng tôi đã rất hạnh phúc khi ở bên nhau. Phải, rất hạnh phúc. Ước gì lúc ấy tôi biết chúng tôi đã hạnh phúc… Tôi đã gặp vận may của mình. Có lẽ mọi người đều gặp may. Tôi - đã quay lưng lại với nó.

Dường như thật kỳ quặc vì Greta hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì quan trọng, đúng không?

Và ngay cả ngôi nhà xinh đẹp của tôi cũng chẳng có gì quan họng cả.

Chỉ có Ellie mà thôi… Và Ellie chẳng bao giờ có thể tìm thấy tôi - Đêm Vô Tận… Đến đây kết thúc câu chuyện của tôi…

Khi kết thúc cũng là lúc bắt đầu - người ta vẫn luôn nói như vậy.

Nhưng câu đó có nghĩa lý gì vậy nhỉ?

Và chỉ là nơi bắt đầu câu chuyện của tôi hay sao? Tôi phải cố suy nghĩ mới được…

« Lùi
Tiến »