Cuộc đột nhập “két bạc” của mẹ đã làm cho Tuấn đen, lần đầu tiên trong đời, trở thành một triệu phú. Một triệu đồng, triệu phú quá đi chứ. Suốt từ nhà ra bến xe liên tỉnh, tay nó không lúc nào rời khỏi túi quần. Xấp tiền đã trở thành một bộ phận của cơ thể nó, máu từ tim nó truyền dần dật qua các đầu ngón tay vào đó, khiến những đồng tiền như cũng nóng lên và xâm xấp mồ hội.
Việc đầu tiên của Tuấn đen khi đặt chân tới cửa ngõ Hà Nội, là nó đi lùng mua một chiếc quần đùi Thái có túi kéo phéc - mơ- tuya. Sau đó nó lộn trở lại nhà vệ sinh bến xe, giả vờ như đi đại tiện. Đóng chặt cánh cửa gỗ lại, yên trí không ai nhìn thấy, mới bình tĩnh cởi quần dài, chia gói tiến thành hai xấp: một xấp chín trăm ngàn đồng và xấp kia là số tiền còn lại. Đút xấp tiền lớn vào túi chiếc quần đùi Thái, kéo phéc -mơ - tuya lại, mặc vào người, rồi mặc quần dài ra ngoài. Vậy là yên trí lớn. Kẻ cắp chỉ việc đứng khóc. Số tiền lẻ gần một trăm ngàn, nó đút túi quần ngoài, để tiêu dần. Xong xuôi mọi việc, nó mở cửa, điềm nhiên đi ra nơi đỗ xe buýt.
Một triệu đồng đủ cho Tuấn đen có quyền ra ga Hàng Cỏ, mua một vé tàu nằm thượng hạng để vào Sài Gòn. Nhưng dại gì tiêu phí những đồng tiền của mẹ. Nhà báo Trần Nhật đã hai lần hẹn nó tìm đến chỗ ông ta. Vậy thì hãy xem xem ông ta đối xử thế nào?
Nhà số 86E phố Cửa Tiền đây rồi. Sang ghê. Một căn nhà ba tầng có cửa sắt kéo, ban công trồng kín hoa giấy và các loại cây cảnh. Tuấn ngó nghiêng ngoài cửa. Không thấy bóng ai sau tấm tôn thông gió. Nó biết ở thành phố người ta không thích kiểu gọi ồi ồi như ở nông thôn, nên nó cố nán đợi. May quá, nó đã phát hiện ra một nút chuông. Nó kiễng chân lên và bấm liên hồi.
- Ai đấy? - Có tiếng dép lẹp xẹp, rồi tiếng phụ nữ the thé.
Tiếng mở khóa cửa, tiếng xích sắt loẻng xoẻng, rồi một ngời đàn bà khoảng ngoài ba mươi tuổi, mặc chiếc váy chùm mỏng dính, rất hớ hênh hiện ra. Tuấn đen hơi lùi trở lại vì bộ mặt chị ta trông khiếp quá. Bộ mặt bự phấn, hai mắt bôi xanh lè, lông mày kẻ đen bóng như bôi nhọ nồi, môi đỏ chót như quệt thuốc đỏ.
- Làm gì mà bấm chuông khiếp thế? Mày là ai? - Chị ta nhìn xoáy vào Tuấn, giọng rin rít làm Tuấn đen bỗng co người lại.
- Cháu ở quê ra. Cháu muốn hỏi thăm nhà báo Trần Nhật. Chú ấy hẹn cháu khi nào ra Hà Nội thì đến tìm chú ấy ngay…
- À… à… - Người đàn bà nhìn săm soi một lần nữa, khẽ gật đầu, lúng túng đổi giọng. - Đứng đợi ở đó. Để cô xem chú Trần Nhật có nhà không.
Tiếng dép lại lẹp xẹp lên tầng hai. Một lúc sau Trần Nhật mặc bộ pi-za-ma từ trên gác đi xuống.
- Xin chào “đồng chí” Nguyễn Đăng Tuấn. Tôi biết thế nào “đồng chí” cũng đến với chúng tôi mà… - Trần Nhật cời cợt, nói năng như một diễn viên tuồng. - Vào đây cháu. Chà chà, bố Bùi Minh Tảo sắp tới sẽ vui sướng không biết đến mức nào… Có một cậu con trai như thế này, vàng bạc châu báu nào cho bằng…
Trần Nhật đưa tuấn vào nhà.
- Ấy chết, cháu bỏ đôi dép này lại. Mà tốt hơn hết là vứt quách nó đi. Đi dép của chú đây này. À, mà cháu phải tắm rửa một chút đã chứ nhỉ. Để chú bảo cô ra mua cho cháu mấy bộ quần áo mới. Bộ đồ này để lại. Vào Sài Gòn ai lại mặc như thế này?
- Không cần đâu chú ạ… Bộ quần áo này mẹ cháu mới mua. - Tuấn ốp bàn tay vào chỗ túi quần đùi trong, dáng đề phòng. Nó nghĩ nhanh trong đầu: “Nếu ông ta cố tình bắt mình thay quần áo tức là rất có thể ông ta đã phát hiện ra túi tiền của mình. Phải cảnh giác, không thể mắc mưu.”
- Mới mua thì cũng phải thay bộ mới. Trong khi đợi cô đi sắm quần áo, cháu phải đi rửa ráy đã. Đi đường tàu xe bụi bặm, mồ hôi nhễ nhại ra đây này.
Nếu Tuấn đen nhìn thấy ông bà chủ chun mũi, quay mặt đầy vẻ ghê sợ khi chạm vào người nó, hẳn nó sẽ tự ái, nhận ra ngay thái độ khinh rẻ của họ, nhưng nó lại nghĩ khác, nó sợ mắc bẫy, sợ bị lừa lấy mất bọc tiền.
Trong khi chờ đợi bà chủ đi ra phố mua quần áo mới, Tuấn đen ngồi cóm róm ở một xó nhà. Trần Nhật đã bỏ lên gác từ lúc nào. Nó nhìn khắp lượt căn phòng và bỗng thoáng gợn một chút lo lắng. Ngôi nhà kiên cố quá. Chỉ có duy nhất một chiếc cửa sắt lùa thông ra đường. Nếu như có sự cố gì buộc nó phải chuồn khỏi đây thì làm thế nào?
Tuấn đen nghĩ vơ vẩn và thấy lo. Trước hết phải thử xem xét lại xem ông Trần Nhật này có phải là nhà báo không? Thẻ nhà báo thì đúng rồi. Nhưng cung cách làm việc, thái độ thì có vẻ không đàng hoàng. Mà sao nhà chẳng có sách vở hay bàn viết gì? Nhà bác Đào Vân, sách tầng tầng như núi. Chỗ nào cũng thấy báo chí, sách vở. Thế mới gọi là nhà văn nhà báo chứ. Khéo không cái ông Trần Nhật này lừa mình.
Những nghi ngờ ấy khiến Tuấn đen bắt đầu cảnh giác. Nó ngước lên cầu thang. Chợt thấy một tràng cười sặc sụa. Trên ấy hình như có nhiều người, toàn đàn ông. Họ làm gì? Cả ông Trần Nhật nữa, sao ông ấy lại bỏ mặc mình dưới này? Tuấn đen rón rén bước lên cầu thang. Nó đi chân không và nhón nhẹ năm ngón, như một chú mèo. A, trên này có hai phòng rộng và một khoảng hành lang. Phòng ngay cầu thang lên nơi có tiếng cười sặc sụa phát ra, cửa khép hờ. Tim Tuấn đập thình thịch, nó đưa tay chặn lấy ngực, ghé mắt qua khe hở. Chà, năm người đàn ông đang vây quanh một cỗ tổ tôm. Hai người ngồi quay ra ngoài nó không nhìn thấy, còn ba ng-ười kia, thì một người bé nhở, mặt gầy đét, da xanh tái như kẻ nghiện thuốc phiện, một người mặt to như cái bánh đa, đỏ bóng, người kia mắt lồi dễ sợ, râu quai nó xồm xoàm. Họ vừa đánh bài vừa liếc nhìn về góc nhà, nơi Trần Nhật ôm cái máy điện thoại.
Người mắt lồi bảo:
- Nói với hắn rằng con mồi này giá hơi bị cao đấy. Ít ra phải năm que(1) thì bọn ta mới gửi nó vào được.
- Mày ngu bỏ mẹ. - Gã mặt bánh đa trừng mắt. - Thằng ấy tỉ phú, phải bắt nó nôn ra chục que.
Trần Nhật xua xua tay:
- Chúng mày đừng có dây vào chuyện của tao. Câm đi để tao nghe xem nó nói cái gì… A lô. Thế nào? Hả? Thằng bé đang ở chỗ tôi. Tất nhiên là tôi sẽ gửi gấp. Nhưng sếp phải xem lại giá cả đi. Anh em giúp nhau là chính, nhưng ít ra sếp cũng phải cho anh em tiền bồi dưỡng, ăn đường…
Gay go rồi, Tuấn ta bỗng bủn rủn cả người. Bọn họ đang nói về mình đây. Đúng là họ bảo mình là con mồi. “Thằng bé đang ở chỗ tôi”.- Lão Trần Nhật nói thế. Thôi rồi. Minh đã bị sa vào bẫy. Chợt nhớ đến câu chuyện về bọn buôn người, chân Tuấn đen bỗng rúm lại. Nó véo vào đùi một cái rõ đau rồi lấy hết nghị lực vùng chạy xuống cầu thang.
Đi đâu? Làm sao thoát được khỏi ngôi nhà kiên cố này? Nó nép vào gầm cầu thang, quan sát xem có chỗ nào có thể thoát ra được. Không có lối thoát nào. Cửa sổ chấn song sắt quá vững. Cửa chính có hai lớp, ngoài là cửa sắt lùa, trong là cánh cửa gỗ lim. Trên tầng hai liệu có sân thượng không? Nó không biết. Nhưng chỉ còn hy vọng thoát theo lối trên đó.
Có tiếng chân huỳnh huỵch trên cầu thang, rồi Trần Nhật ngó xuống, gọi:
- Tuấn ơi! Tuấn đâu! Lên trên này chú bảo.
Chúng nó định xử mình - ý nghĩ ấy như điện giật vụt trong óc Tuấn. Thế là hết, mẹ ơi! Tuấn thầm kêu lên và nó nhắm mắt lại. Những giọt nước mắt ứa ra.
Lúc nãy, nó đã nghĩ ra một diệu kế. Nó sẽ nằm ép dưới gầm cầu thang này chờ cho vợ Trần Nhật ở phố về. Chỉ cần đợi khi vợ Trần Nhật mở hé cửa là nó sẽ lao vụt ra và biến mất trên đường phố. Nhưng bây giờ thì hỏng rồi. Bọn buôn người đã bàn kế hoạch với nhau và chúng quyết định điều Tuấn lên để xử lý?
Thôi, đành phó mặc số phận. Như người chết rồi, Tuấn không hé răng, không nhúc nhích, mặc cho Trần Nhật réo gọi rồi chạy xuống ngó nghiêng tìm kiếm.
Một tình huống bất ngờ làm Tuấn đen vụt rời khỏi chỗ nấp. Ấy là khi tấm lưng to bè của Trần Nhật như áp sát vào mặt nó, rồi cứ thế tiến ra dần phía cửa. Thời cơ trốn thoát đây rồi. Nó vừa nhìn chằm chằm vào tấm lưng ấy, vừa lùi dần lên cầu thang. Trần Nhật vẫn không nhìn thấy Tuấn. Tốt rồi, Tuấn đen liền quay ngoắt, chạy túa lên tầng hai.
Qua căn phòng bọn buôn người đang uống rượu và đánh tổ tôm, Tuấn dừng lại nghe ngóng. Chúng vẫn đang sát phạt nhau ầm ĩ. Không thể chủ quan được. Phải tìm cách lên sân thượng, nếu không Trần Nhật sẽ tóm gọn mình như mèo tóm chuột. Tuấn lao vút lên cái ô cửa chói chang ánh nắng mặt trời.
Đứng trên sân thượng, Tuấn đen bỗng choáng ngợp. Hà Nội nhìn từ trên cao lô xô những mái ngói, nhấp nhô những khối nhà cao tầng. Một làn gió mát thổi thốc vào lưng nó, quay lại, nó nhận ra sông Hồng xa tít ở ngoài đê. Và những con đường dưới kia chằng chịt, chen chúc người, xe. Đâu là ga Hàng Cỏ? Nó đưa mắt kiếm tìm. Từ sân thượng này phải tìm con đường ngắn nhất ra ga Hàng Cỏ mới mong thoát khỏi sự săn lùng của Trần Nhật.
Bằng cách nào để xuống được mặt đất bây giờ? Tuấn đen chạy vòng quanh khoảng sân nhưng không tìm thấy lối thoát. Phía trước là mặt phố, đằng sau và bên phải là hai ngôi nhà cao tầng, chỉ còn phía bên trái là một mái ngói một tầng, nhưng bức tường ở phía này lại quá cao, không thể tụt xuống được. Tuấn chợt nghĩ đến những tình huống trong các phim của Mỹ và Hồng Kông. Có thể chờ một chiếc xe tải qua và nhún mình nhảy xuống trúng thùng xe. Nhưng như thế thì nguy hiểm quá. Tan xương là cái chắc. Nó nhoài người ngó xuống lòng đường và hãi đến run người.
Có tiếng những bước chân huỳnh huỵch và tiếng Trần Nhật nói với bọn buôn người:
- Thằng nhỏ trốn mất rồi.
Cả bọn nhao nhao:
- Trốn bằng cách nào? Tìm kỹ quanh nhà một lần nữa đi.
- Chuột tự dẫn xác đến miệng mèo mà lại chịu treo mõm à?
- Thử lên sân thượng xem. Tao đoán chác nó vừa chuồn lên đó.
Nguy to rồi. Mồ hôi Tuấn đen vã ra như tắm. Nó chạy ra chỗ bể nước. Nắp bể đã bị khóa chặt. Nó men theo bể nước và cố thu mình thật nhỏ lại. Trần Nhật và gã mặt bánh đa đã xuất hiện ở cửa lên sân thượng. Họ đảo mắt tìm kiếm. Rồi bất ngờ gã mặt bánh đa phăm phăm chạy ra chỗ bể nước. Tình huống thật là nguy kịch. Tuấn đen ép sát người vào thành bể phía sau. Và bất ngờ tay nó vớ được ông thép dẫn nước. Như kẻ chết đuối túm được cọc, nó xoay người túm chặt lấy đoạn đường ống và tụt vèo xuống mái ngói nhà bên.
- Thằng nhỏ kia kìa! - Gã mặt bánh đa gào lên.
Trần Nhật và mấy gã kia cùng đổ xô lại.
- Kìa Tuấn, sao cháu lại nghịch thế, - Trần Nhật cố lấy giọng thật ngọt ngào. - Chú vừa gọi điện cho bố cháu ở Sài Gòn. Lên đây. Sáng mai chú sẽ đưa cháu đi máy bay vào với bố…
- Đồ bịp bợm. - Tuấn đen nhổ một bãi nước bọt và bò lồm cồm trên mái ngói. Một cành phượng vĩ lòa xòa vào mặt nó. Không chần chừ gì nữa, vèo một cái Tuấn đen đã đu người vào cành phượng vĩ, bay từ mái nhà xuống mặt đường.
Trong phút hiểm nghèo như vậy mà không hiểu sao Tuấn đen vẫn nhớ đến bọc tiền trong người. Nó áp sát tay vào túi quần và cứ thế chạy thục mạng giữa dòng người xe tấp nập.
Tới lúc thành phố lên đèn, Tuấn đen cũng tìm tới được ga Hàng Cỏ. Mệt và đói vô cùng nhưng suốt cả buổi chiều nó cũng chỉ dám ăn một cái bánh mỳ không. Tiền đầy trong túi, nhưng lúc ăn chiếc bánh mỳ nó bỗng nhớ đến mẹ. Thế là miếng bánh bỗng đắng ngắt trong miệng và hai hàng nước mắt cứ trào ra. Mẹ chắc là đang hốt hoảng khi phát hiện ra tủ bị mở và gói tiền bán lợn bị mất? Rồi cả mẹ và thằng Đạt cùng bổ đi tìm mình. Chắc chắn mẹ và thằng Đạt sẽ ra nhà bác Đào Vân. Cũng có thể mẹ sẽ đi Hải Phòng, đến chỗ dì Liên và bà ngoại. Vừa nhai trệu trạo miếng bánh mì, Tuấn đen vừa nghĩ đến bao nhiêu tình huống sẽ xẩy ra với mẹ và thằng Đạt. Nó thương mẹ và thấy ân hận vô cùng.
Có lúc bàn chân đã đưa Tuấn đen đến chỗ nhà báo Đào Vân. Đứng từ góc ngã ba, nó nhìn hút lên tầng năm khu nhà tập thể. Những lần mẹ đưa ra nhà bác Đào Vân chơi, nó vẫn thường cùng Đạt béo bám vất vẻo trên cái giàn lồng sắt kia để ngắm nhìn quang cảnh Hà Nội. Thú nhất là một đêm pháo hoa mùng 2 tháng 9 năm nào. Những chùm pháo hoa từ bờ hồ Hoàn Kiếm bắn lên, sáng rực bầu trời rồi như đổ ào xuống đầu, trùm lên cả khu nhà năm tầng. Bây giờ có thể mẹ và Đạt béo đang đứng sau tấm lồng sắt, đứng trong khung cửa sổ kia, mắt đỏ hoe chờ ngóng nó. Hay ta về với mẹ, về với bác Đào Vân để bác dẫn về với mẹ? Ta sẽ quỳ xuống, gục vào lòng mẹ xin mẹ tha thứ… Đôi chân Tuấn đen ngập ngừng. Nó định chạy ào qua lòng đường về phía ngôi nhà năm tầng của bác Đào Vân.
Nhưng rồi Tuấn bỗng hình dung lại vẻ mặt hốt hoảng và rất kỳ lạ hôm mẹ nói chuyện với nó về người đàn ông trong ảnh. Rõ ràng là có một điều gì đó rất đáng ngờ giữa nó, mẹ và ông Bùi Mạnh Tảo nào đó mà nó có trách nhiệm phải tìm ra sự thật. Ông ta có phải là bố đẻ của nó không? Nó với thằng Đạt có phải là anh em cùng cha khác mẹ không? Và bố Tú, là bố đẻ của nó hay chỉ là bố dượng? Không giải đáp được những câu hỏi này, sẽ chẳng bao giờ nó được sống thanh thản. Chỉ bây giờ hoặc là không bao giờ nó có cơ hội để tìm ra sự thật.
Tuấn đen quyết định tìm lối tra ga. Không cần gã Trần Nhật nữa. Nó có tiền. Nó sẽ mua một chiếc vé tàu để vào thằng Sài Gòn.
Tuấn đen hoàn toàn không hay biết rằng, ngay từ khi vừa đặt chân đến sân ga, nó đã bị theo dõi. Dáng vẻ phờ phạc, quần áo lôi thôi và nhất là cái chất nhà quê ra tỉnh ở con người nó làm sao qua mắt được các tay anh chị thuộc “quân khu Ga”
“Quân khu Ga” - đó là tiếng lóng của bọn anh chị, ma cô, ăn cắp, trấn lột và đĩ điếm dùng để chỉ địa bàn hoạt động của bọn chúng. Nếu như đất có Thổ Công, sông có Hà Bá, thì mỗi địa bàn dân cư của Hà Nội cũng có những kẻ tự xưng là thủ lĩnh, tập hợp quanh chúng bọn lâu la cặn đáy của xã hội. Chúng sống ngoài pháp luật, tự đặt ra những quy ước, những luật lệ nghiêm khắc và chặt chẽ. Phạm luật, lập tức sẽ bị xử theo luật giang hồ. Có công, sẽ được thưởng. Tôn ti trật tự của “quân khu” hết sức rõ ràng. “Quân khu” được phiên chế thành các đội quân riêng: cửu vạn, ăn cắp, mại dâm. Các đội quân này bọc lót nhau, hỗ trợ nhau hành nghề và phải cống nạp cũng như được sự bảo trợ của các đại ca.
Sự xuất hiện của “con bò lạc” Tuấn đen trong “quân khu Ga” đã được trinh sát của “quân khu” thông báo với đại ca. Gã ngồi ở quán nước vỉa hè đang chơi trò đầu đít với bọn lâu la. Nhác thấy Tuấn đen, gã hất hàm cho hai thằng đệ tử:
- Con nghé kia có vẻ khả nghi. Chúng mày để ý đến cái túi quần bên phải của nó.
Hai thằng nhóc cũng trạc tuổi Tuấn vội vã đứng lên bám theo Tuấn ngay.
Đang đi, bỗng thấy nóng ran sau gáy. Tuấn vội quay nhìn. Nó bắt gặp ánh mắt của thằng mồm vẩu mặc chiếc áo màu cháo lòng, cứ nhìn xoáy vào chỗ túi quần nó. Gay rồi. Thằng vẩu đã phát hiện ra túi tiền của mình. Tuấn đen lập tức thay đổi ý định. Nó đi thẳng ra chỗ cửa soát vé, nới có một chú công an đang đứng. Chỗ này có thể được một công đôi việc. Thứ nhất là thằng vẩu không thể đến gần. Hai là, nếu cơ hội thuận lợi nó sẽ xin chú soát vé, vào hẳn trong khu lên tàu.
- Cháu định đi tàu hả? - Chú soát vé hỏi
- Dạ không. Cháu muốn hỏi giờ tàu chạy Sài Gòn.
- Còn một tiếng nữa. Có định đi thì ra mua vé ngoài kia. Ở đây không có chỗ để chôm chỉa đâu.
Tuấn đen cảm thấy nhục khi bị nghi ngờ. Nấn ná một lát, nó quyết định đi mua một vé tàu.
- Cô ơi, bán cho cháu một vé tàu ngồi đi Sài Gòn. Bao nhiêu một vé hả cô?
- Một trăm năm mươi bảy ngàn.
Chà, thế thì không đủ số tiền mình để ở ngoài. Phải lấy thêm tiền ở trong bọc thôi. Nghĩ thế, Tuấn liền sờ xuống chỗ bọc tiền. Nhưng kia, nó chạm phải một bàn tay gầy nhỏ. Nó quay lại. Thoáng nhận ra bộ mặt của thằng vẩu. Thấy mình bị lộ, thằng này vội chạy biến. Tuấn cúi xuống túi quần: túi quần dài của nó vừa bị rạch. Túi quần đùi Thái ở trong lộ ra. Hú vía. May mà bọc tiền vẫn còn. Tuấn bỗng rét run lên. Tưởng thằng vẩu đã bỏ đi đâu, ai ngờ nó vẫn bám theo và suýt nữa thì nẫng bọc tiền chín trăm ngàn.
Tuấn đen nhận ra nó đang bị giăng trong một cái bẫy còn nguy hiểm hơn cả cái bẫy ở nhà Trần Nhật. Nó đang bị theo dõi và sẵn sàng bị trấn lột, thậm chí bị bắt bất cứ lúc nào. Hóa ra tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa. Phải tìm đường thoát ra khỏi nhà ga ngay.
Một tay ôm chặt lấy chỗ quần vừa bị rạch, tay kia giữ chặt số tiền lẻ, Tuấn đen bám theo mấy người hành khách, đi ra khỏi sân ga.
Có tiếng xe máy lại gần, rồi tiếng xe phanh kít ngay sát người Tuấn. Tuấn quay lại, nó bỗng kêu thét lên:
-Bọn buôn người. Các chú công an ơi, cứu cháu với…
Nó co cẳng chạy thục mạng sang bên kia đường. Một chiếc ô tô phanh két lại cách nó chỉ một mét. Mặc, Nó ráng sức chạy, đầu chúi xuống và hai bàn tay vẫn giữ chặt hai túi quần.
- Quay lại đi Tuấn ơi… Chú đón cháu về gặp bố cháu đây mà.
Người gọi với theo ấy chính là Trần Nhật. Vừa gọi, ông ta vừa rú ga xe máy cùng với gã Mặt bánh đa ngồi sau đuổi theo. Nhưng không kịp nữa. Tuấn đen đã lọt vào giữa một ngõ hẻm ngoằn nghoèo, sâu hun hút. Nó như đổ vật vào một góc tường khuất sâu trong bóng tối.
Hình như Tuấn đen đã thiếp đi một giấc dài. Có tiếng gì như tiếng mưa? Nước ở đâu xối xả vào vai, vào đùi nó? Tuấn đen choàng tỉnh. Suýt nữa thì nó kêu rú lên. Ngay trước mặt nó là một bóng đen lù lù, tay khua khoắng phía trước, người lảo đảo mặc cho cái dòng nước từ háng gã tuôn chảy ồ ồ. Thứ nước gã thải ra từ người gã, khiến Tuấn nghẹt thở. Nó hiểu rằng gã say hoàn toàn không nhận ra nó. Gã coi nó như một cái cống, như một đống giẻ rách, tha hồ tuôn ra chất phế thái.
Biết làm sao được. Tuấn không dám vùng chạy, không dám la lối. Chỉ cần lão say phát hiện ra là toi đời. Nếu không bị một trận nhừ xương thì cũng bị lục soát vặt hết số tiền nó đang có trong người. Biết thế nên Tuấn đành năm im như chết.
May mà gã say đã bỏ đi. Tuấn đen rời khỏi chỗ nấp. Một bên quần nó ướt sũng, bốc mùi nồng nặc. Nó bật khóc. Khóc không phải vì nhục, vì bẩn, mà vì bỗng nhiên nó nhớ đến mẹ và em Đạt. Có nhiều đêm nó năm mơ và điềm nhiên tè ra giường. Cũng ướt sũng một vạt quần, ướt đầm chiếu. Những lần ấy mẹ đều biết và đánh thức nó dậy thay quần áo. Rồi nó lại ngủ tiếp ngon lành, thậm chí mẹ còn dỗ dành, động viên để nó ngủ ngon. Nhưng đêm nay, lần đầu tiên trong đời, nó phải lãnh đủ. Những kẻ điên khùng, những gã bệnh hoạn, bất lương... bất kể lúc nào cũng có thể đái vào người nó, hành hạ nó. Chao ơi, chưa bao giờ nó thấy thèm một mái ấm gia đình như lúc này, thèm đôi vòng tay chở che của mẹ, những lời âu yếm ngọt ngào của mẹ. Có cai muốn đẩy nó ra đường như thế này đây. Chắc mẹ và cả bác Đào Vân nữa suốt ngày nay cũng đang bổ đi khắp ngả tìm kiếm nó. Mẹ khóc sưng húp mắt lên mất thôi. Thằng Đạt cũng sẽ khóc và réo gọi tên nó. Ôi, thật là điên rồ, thật là dại dột. Xảy nhà ra đường phố. Chính nó tự đầy ải và hành hạ mình. Giá như nó đừng cậy tủ lấy trộm tiền của mẹ thì việc trở về sẽ dễ dàng hơn. Nhưng bây giờ... còn mặt mũi nào mà dám nhìn thấy mẹ nữa?