Dị Chủng

Lượt đọc: 3559 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hang Ổ
phố worth chinatown

Chập tối đêm thứ tư, Ephraim lái xe qua tòa nhà của mình trên đường tới nhà Setrakian để trang bị vũ khí đúng quy cách cho cả nhóm. Không thấy bóng dáng cảnh sát phía ngoài nhà, vậy là anh đánh xe vào. Anh đang choi trò may rủi, nhưng cũng đã nhiều ngày rồi anh vẫn chưa thay quần áo, và ngay lúc này anh chỉ cần đúng năm phút. Anh chỉ cho họ một cửa số trên tầng ba, bảo anh sẽ hạ tấm che xuống một khi đã vào được bên trong an toàn.

Anh vào tới hành lang của tòa nhà mà không gặp vấn đề gì, rồi lên cầu thang. Khi thấy cửa căn hộ mở hé, anh dừng lại để nghe ngóng. Để cửa mở không có vẻ gì là giống kiểu của cảnh sát.

Anh đẩy cửa vào trong, gọi, "Kelly?" Không có tiếng trả lời. "Zack?" Chỉ họ mới có chìa khóa.

Có mùi gì đó khiến anh phải cảnh giác, cho tới khi anh nhận ra đó là món ăn Trung Quốc vứt trong sọt rác, do Zack ăn thừa - cảm giác như đã từ hàng năm trước. Anh bước vào phòng bếp để kiểm tra xem liệu sữa trong tủ lạnh có còn uống được... và anh đứng sững lại.

Anh nhìn chằm chằm. Phải mất một lúc anh mới hiểu là mình đang nhìn vào cái gì.

Hai cảnh sát nằm trên mặt sàn phòng bếp, ngay sát tường. Có tiếng ong ong phát ra từ bên trong căn hộ. Rồi nhanh chóng chuyển thành một thứ gì đó giống như tiếng thét, giống như một dàn họp xướng những tiếng thét đau đón.

Cánh cửa vào căn hộ sập mạnh. Eph lao nhanh ra chỗ cánh cửa đã đóng đó.

Hai người đàn ông đang đứng đó. Hại sinh vật. Hai con ma cà rồng.

Anh ngay lập tức nhận ra điều đó. Dáng điệu của chúng, vẻ tái nhợt của chúng.

Một trong số chúng, anh không biết. Ngựòi còn lại, anh nhận ra đó chính là Bolivar, kẻ sống sót. Trông hắn ta vô cụng chết chóc, nguy hiểm và đói khát.

Rồi Eph cảm nhận sự hiện diện của một mối nguy hiểm còn lớn hơn nữa bên trong căn phòng. Bởi hai con ma này chẳng phải nguồn phát ra thứ âm thanh ong ong kia. Anh chỉ mất một giây để quay đầu lại phía sau, hướng căn phòng chính, nhưng một giây đó kéo dài tưởng như vô tận.

Một nhân vật khổng lồ mặc áo choàng đen dài; Ghiều cao của nó vượt quá trần nhà, cổ của nó cúi thấp để có thể nhìn xuống Eph.

Và khuôn mặt của nó...

Eph cảm thấy choáng váng khi chiều cao bất thường này khiến cho căn phòng trở nên thật nhỏ bé, khiến anh cảm thấy thật nhỏ bé. Cảnh tượng này làm chân anh bủn rủn, ngay cả khi anh quay mình chạy về phíá cánh cửa thông ra hành lang.

Giờ thì sinh vật đó đang ở trước mặt anh, giữa anh và cánh cửa, chặn lối thoát duy nhất. Cứ như thể anh chẳng hề quay mình lại mà chính sàn,nhà đã tự xoay. Hãi ma cà rồng có kích thước bình thường của con người kia đã đứng chặn hai bên sườn anh.

Sinh vật đó đã ở gần hon; Sừng sững phíaTrên Eph. Đang nhìn xuống,anh.

Eph khuỵu gối. Sự hiện diện của sinh vật khổng lồ này khiến anh tê liệt, chẳng khác nào Eph vừa bịmột đòn vào người làm cho quỵ xuống.

Hừmmmmmmmmmmmmmm.

Eph cảm thấy nó. Theo cái cách người ta cảm thấy tiếng nhạc sống trong lồng ngực. Tiếng gầm gừ sôi sùng sục trong óc anh. Mắt anh dán vào mặt sàn, không dám ngước lên. Nỗi sợ hãi làm anh tê liệt. Anh không hề muốn nhìn mặt nó lần nữa.

Hãy nhìn ta.

Thoạt đầu Eph tin rằng thứ này trấn áp anh bằng ý nghĩ của hắn. Nhưng con ngộp thở của anh thuần túy là hệ quả của nỗi khiếp sợ, của sự hoảng loạn trong tâm thức.

Anh chỉ hơi ngước mắt lên. Run rẩy, anh nhìn thấy vạt áo choàng của Chúa Tể, rồi lên tới hai bàn tay thò ra khỏi ống tay áo. Hai bàn tay đó trông thật kinh tởm, không màu, không móng, và quá to so với bàn tay của con người. Những ngón tay, đều quá dài, trừ ngón giữa dài và to hơn các ngón khác, đầu ngón khoằm lại giống vuốt diều hâu.

Chúa Tể. Ở đây là vì anh. Để biến đổi anh.

Hãy nhìn ta, đồ bẩn thỉu.

Eph ngước đầu lên như thể bị một bàn tay nắm cằm.

Chúa Tể nhìn xuống anh từ bên dưới trần nhà, tại đó, cái đầu của nó phải cúi thấp xuống- Nó đưa hai tay lên kéo mũ trùm lật ra sau. Cái đầu chẳng có tóc hay màu sắc. Đôi mắt, môi và miệng không sắc độ trông mòn vẹt và bợt bạt giống như miếng vải lanh xơ xác. Cái mũi tịt hẳn vào giống như mũi của những bức tượng bị phong hóa do phoi sương.gió hàng thế kỷ; đập vào mắt chỉ là hai cái lỗ đen. Cổ họng nó phập phồng vẻ đối khát câm lặng. Nước da nhợt nhạt tới mức gần như trong suốt. Phía dưới lóp da thịt có thể nhìn thấy những đường tĩnh mạch không còn mang máu nữa, Lờ. mờ chạy ngoằn ngoéo giống như trên một bản đồ thể hiện một vùng đất cổ xưa hoang tàn. Những tĩnh mạch đó lúc nhúc một màu đồ-của những con giun đang luân chuyển. Thứ ký sinh hình ống đó đang thoải mái di chuyển dưới lóp da gần như trong suốt của Chúa Tể.

Ta sẽ tính sổ vởi ngươi.

Tiếng nói đó, chẳng khác nào một tiếng gầm rống kinh hãi, xộc thẳng vào đầu Eph. Anh cảm thấy mình rũ xuống. Mọi thứ rối ren và lờ mờ.

Ta có trong tay con vợ bẩn thỉu của ngươi. Và rồi sẽ sớm có được thằng con bẩn thỉu của ngươi.

Đầu óc Eph căng ra và muốn nổ tung vì ghê tởm và căm phẫn. Giống như một quả bóng bay tự phát nổ. Bằng một động tác dứt khoát, anh trượt một chân lên phía trước và lảo đảo đứng thẳng dậy trước con quỷ khổng lồ đó.

Ta sẽ tước bỏ mọi thứ của ngươi và chẳng để lại gì hết. Đó là cách của ta.

Chúa Tể vươn tay ra với một động tác nhanh, không thể nhìn rõ. Eph cảm thấy, giống như một bệnh nhân bị gây tê vẫn cảm nhận được áp lực từ mũi khoan của nha sĩ, một thứ gì đó kẹp lấy phía trên đầu mình, và rồi chân anh đã lơ lửng phía trên mặt sàn. Anh vung tay đạp chân tán loạn. Chúa Tể kẹp đầu anh bằng một bàn tay, giống như cầm một quả bóng chuyền, và nhấc bổng anh lên phía trần nhà. Tới ngang tầm mắt, vừa đủ gần để anh nhìn thấy những con giun máu đang bò loan ngoằn giống như những con tinh trùng mang dịch bệnh.

Ta chính là sự che khuất và nhật thực.

Nó nhấc anh tới gần miệng như cầm một quả nho căng tròn. Bên trong mồm nó tối tăm, cổ họng chắng khác nào một cái hang cằn cỗi, một con đường thẳng tới địa ngục. Thân người Eph đu đưa, anh gần như ngất đi. Anh có thể cảm thấy móng vuốt dài của ngón giữa nó tì sau cổ, áp mạnh vào phía trên cột sống. Chúa Tể lật đầu Eph ra phía sau giống như người ta bật nắp một lon bia.

Ta là kẻ uống máu người.

Rồi một âm thanh ướt át và lạo xạo vang lên, miệng của Chúa Tể bắt đầu mở ra. Hàm của nó co lại, lưỡi cuộn lên và thụt vào, làm lộ cái vòi chích gớm guốc lấp ló.

Eph gào thét vào bộ mặt man rợ của Chúa Tể, gắng sức dùng cả hai cánh tay chặn đường tiếp cận cổ mình.

Và rồi, có thứ gì đó... không phải tiếng kêu thét của Eph... thứ gì đó buộc Chúa Tể phải hơi ngoái cái đầu khổng lồ của mình lại.

Cánh mũi của nó phập phồng, kiểu hít ngửi của loài quỷ

mà chẳng cần hô hấp.

Cặp mắt trông như đá mã não của nó quay lại nhìn Eph, nhìn thắng vào anh như hai quả cầu chết chóc. Trừng trừng nhìn Eph - như thể Eph đã bằng cách nào đó dám lừa Chúa Tể.

Không phải một mình.

***

Cùng lúc đó, đang chạy lên cầu thang để tới căn hộ của Eph, sau Fet hai bước chân, Setrakian bất thần nắm chặt tay vịn cầu thang, vai ông đố dựa vào tường. Con đau buốt bùng lên trong đầu giống như bị phình mạch máu não, và một giọng nói - độc ác và hả hê và báng bổ - bùng lên như một quả bom phát nổ bên trong một thính phòng hòa nhạc đầy khán giả.

SETRAK1AN.

Fet dừng lại ngoái về phía sau, nhưng Setrakian dùng ánh mắt đau đón ra hiệu cho anh tiến lên. Ông chỉ có thể thều thào: "Nó đang ở đây."

Mắt Nora tràn ngập lo lắng. Tiếng giày của Fet gõ thình thịch khi anh chạy lên thang gác. Nora cố giúp Setrakian, kéo ông chạy theo Fet, tới cửa, vào trong căn hộ.

Fet xô vào cái thân người đầu tiên anh đụng phải, một chốt cản, anh chúi người xuống, bị tóm lấy, ngã nhoài và lộn qua một bên. Anh bật nhanh người dậy trong tư thế chiến đấu và đối mặt với kẻ thù của mình, một bộ mặt ma cà rồng, không phải đang cười, nhưng mở miệng giống như cười, sẵn sàng hút máu.

Rồi Fet nhìn thấy cái sinh vật khổng lồ trong phòng. Chúa Tể, đang tóm chặt Eph. Quái vật. Mê hoặc.

Con ma cà rồng ở gần hơn xông vào anh và dồn anh vào trong bếp, ép sát cửa tủ lạnh.

Nora chạy vào trong, kịp thời bật chiếc đèn Luma lên vừa ngay lúc con ma cà rồng Bolivar nhảy xổ vào cô. Nó rít lên hổn hển và lảo đảo lùi lại. Rồi Nora trông thấy Chúa Tể, phần phía sau của cái đầu đang cúi thấp phía trên trần nhà. Cô thấy Eph đang bị treo lủng lắng dưới bàn tay của con quái vật đang ghì chặt đầu anh. "Eph!"

Setrakian bước vào cùng lưỡi kiếm dài tuốt trần. Ông sững lại một thoáng khi trông thấy Chúa Tể, kẻ khổng lồ, con quỷ. Giờ nó đã ở đây, trước mặt ông, sau ngần ấy năm ròng.

Setrakian vung lưỡi kiếm bạc. Nora, xáp lại gần từ một phía khác, dồn Bolivar về phía vách tường mặt tiền của căn hộ. Chúa Tể roi vào thếbí. Tấn công Eph trong một không gian nhỏ như thế này quả là một sai lầm cơ bản.

Trái tim Setrakian đập dồn khi ông xoay đầu lưỡi kiếm và xiên nó vào thứ ma quỷ kia.

Tiếng ong ong trong căn hộ đột ngột bùng lên thành một tiếng nổ bên trong đầu ông. Âm thanh đó bùng lên cả trong đầu Nora, Fet và Eph. Sức chấn động chết người của âm thanh khiến ông lão co rúm lại trong một thoáng - chỉ một thoáng.

Ông nhìn thấy nụ cười đen tối của một con rắn trên khuôn mặt Chúa Tể. Con ma cà rồng khổng lồ đó ném Eph đang chói với ra xa, thân mình anh đập sầm vào bức tường phía xa và roi mạnh xuống sàn. Bằng cánh tay dài có móng vuốt của mình, Chúa Tể móc Bolivar lên vai và lao mình qua kính cửa sổ trông xuống phố Worth.

Tiếng lánh vỡ loảng xoảng vang vọng cả tòa nhà trong khi Chúa Tể trốn thoát dưới cơn mưa những mảnh kính vụn.

Setrakian chạy về phía khoảng không hiu hiu gió vừa mới mở ra, tới bên khung cửa sổ lởm chởm những mảnh kính. Dưới đó ba tầng, những mảnh kính vỡ chỉ vừa kịp chạm mặt hè đường, lấp lánh trong ánh sáng đường phố.

Chúa Tể, với tốc độ siêu phàm của mình, đã chạy cắt ngang con phố, về phía tòa nhà đối diện, vẫn quặp Bolivar trong tay, nó nhảy qua hàng rào, vọt lên mái nhà cao và biến vào bóng tối.

Setrakian đờ ra trong giây lát, ông không thể tin được rằng Chúa Tể vừa mới ở trong chính căn phòng này và giờ đã trốn thoát. Tim ông đập như đấm vào lồng ngực, tưởng chừng như muốn vỡ tung ra.

"Này... giúp với!"

Ông quay lại và thấy Fet đang vật lộn với con ma cà rồng còn lại trên mặt sàn, Nora đang hỗ trợ bằng chiếc đèn. Cơn thịnh nộ của Setrakian lại bùng lên, và ông bước tói, thanh kiếm bạc trong tay chĩa ra phía trước.

Fet thấy ông bước tới, mắt anh mở tròn sợ hãi. "Không, đợi đã..."

Setrakian chém xuống, lưỡi kiếm cắt qua cổ con ma cà rồng, cách phía trên cánh tay Fet chỉ dăm phân, rồi ông đá cái xác mất đầu đó ra khỏi ngực Fet trước khi máu trắng của nó kịp chạm vào da anh.

Nora chạy tới chỗ Eph, lúc này đang nằm cuộn mình trên sàn nhà. Má anh có vết cắt và đồng tử thì dãn to, đầy sợ hãi - nhưng dường như anh chưa bị biến đổi.

Setrakian lấy gương ra để xác nhận điều này. Ông đưa nó ra trước mặt Eph và không thấy có sự biến dạng nào. Nora rọi đèn vào cổ Eph. Không có gì - không có vết thủng nào.

Nora giúp anh ngồi thẳng dậy, Eph nhăn nhó vì đau khi cô chạm vào cánh tay phải của anh. Cô chạm vào cằm anh, phía dưới vết xước, muốn ôm lấy anh nhung lại không thể vì sợ làm anh bị đau thêm. "Chuyện gì vậy?" cô hỏi.

Eph nói, "Hắn đã bắt Kelly."

Phố Kelton, Woodside, Queens

EPH PHÓNG XE QUA CÂY CẦU dẫn vào Queens. Anh vừa lái vừa dùng điện thoại của Jim cố gọi vào máy Kelly.

Không đổ chuông. Chỉ có tin nhắn thoại của cô.

Xin chào, Kelly đây. Tôi không thể trả lời điện thoại ngay lúc này...

Eph bấm gọi nhanh cho Zack một lần nữa. Điện thoại của Zack rung chuông.

Anh ngoặt xe vào phố Kelton và phanh gấp ngoài sân trước nhà Kelly, nhảy qua hàng rào thấp và chạy lên các bậc thang. Anh đập mạnh cửa và bấm chuông. Anh để quên chìa khóa cửa trong căn hộ của mình, chúng hãy còn treo trên móc ở đó.

Eph lùi lại lấy đà rồi thúc vai vào cánh cửa. Anh thử lại lần nữa, chỉ tổ làm đau cánh tay hon. Lần thứ ba, anh quăng toàn bộ cơ thể vào cánh cửa, khung cửa vỡ ra, và anh ngã lăn vào trong.

Anh chồm dậy chạy khắp ngôi nhà. Anh đâm sầm vào các bức tường ở mấy chỗ rẽ, chân liên tục vấp vào các bậc cầu thang dẫn lên tầng hai. Anh dừng lại trước cửa phòng ngủ của Zack. Phòng của thằng bé trống tron.

Quá trống.

Chạy ba bậc cầu thang một xuống tầng dưới, anh nhìn thấy chiếc túi đựng vật dụng khẩn cấp của Kelly bên cạnh cánh cửa vỡ. Cả mấy chiếc va li đã đóng đồ nhưng chưa kéo khóa. Cô chưa hề ra khỏi thành phố.

Ổi, Chúa ơi, anh nghĩ. Đúng là có chuyện rồi.

Những người khác vừa vào tới cửa đúng lúc có thứ gì đó tấn công anh từ phía sau. Một kẻ nào đó đang túm lấy anh. Vốn đang sôi sùng sục, anh phản đòn ngay lập tức. Anh lăn người lại và đẩy kẻ tấn công mình ra.

Matt Sayles. Eph nhìn thấy đôi mắt chết chóc của hắn ta và cảm thấy sức nóng toát ra từ quá trình chuyển hóa mạnh mẽ trong cơ thể hắn.

Có tiếng gầm gừ của loài thú hoang phát ra từ miệng Matt. Eph kẹp hai cẳng tay vào cổ họng hắn khi con ma cà rồng vừa chuyển hóa đó định há miệng ra. Eph thúc mạnh hàm hắn lên trên, cố gắng chận thứ cơ cấu sinh học nào đó đang chuẩn bị nhả ra vòi chích. Đôi mắt Matt biến dạng, đầu hắn lắc qua lắc lại trong nỗ lực giải phóng cổ họng.

Nhìn thấy Setrakian đang rút kiếm ra phía sau Matt, Eph hét lên, "KHÔNG!" và dồn toàn bộ con thịnh nộ của mình vào cú đá làm Matt văng ra xa.

Con ma cà rồng gầm gừ, lăn vài vòng rồi dừng lại, và chồm dậy trên bốn chân, nhìn Eph đúng thẳng người.

Matt đứng dậy, khom người ra phía trước. Miệng hắn đang động cựa một cách kỳ quái, một con ma cà rồng mới đang tập làm quen với các cơ khác nhau, lưỡi hắn vặn vẹo xung quanh đôi môi mở với một vẻ bối rối đầy nhục dục.

Eph nhìn quanh tìm kiếm một thứ vũ khí, và chỉ thấy một cái vợt tennis nằm trên sàn bên ngoài tủ chứa. Anh nắm lấy cái chuôi có dán băng dính của nó bằng cả hai tay và xoay khung titan của vợt về phía mình, rồi tiến tới chỗ Matt với thứ vũ khí đó. Toàn bộ nỗi uất ức của anh đối với Matt - kẻ đã bước vào ngôi nhà, và lên giường của vợ anh... kẻ đã muốn trở thành bố của con trai anh... kẻ đã tìm cách thay thế Eph - ngập tràn trong anh khi anh vụt chiếc vợt vào cằm Matt. Anh muốn đập tan hắn cùng với cái thứ hãi hùng đang núp bên trong đó. Những con ma mới kiểu này còn chưa kịp trưởng thành đầy đủ, và với bảy tám cú vụt chính xác, anh làm vỡ vụn những chiếc răng của Matt và buộc hắn ta phải khuỵu gối xuống. Nhưng trước khi khuỵu hẳn, Matt vẫn kịp tung ra cú đá vào mắt cá chân Eph và làm anh ngã bổ chửng ra sau. Ở một mức độ nào đó, nỗi căm giận Eph vẫn còn sục sôi trong Matt. Nhe những chiếc răng vỡ ra, hắn ta chồm lên, nhưng Eph đã co chân đạp thẳng vào mặt Matt khiến hắn văng ngược trở lại. Eph lui bước và tìm loanh quanh trong bếp, và kia, anh thấy một con dao chạm dính trên một dải treo nam châm.

Con thịnh nộ chẳng bao giờ mù quáng. Con thịnh nộ đem lại sự tập trung có một không hai. Eph cảm thấy như anh đang nhìn ngược đầu một ống kính viễn vọng - chỉ nhìn thấy độc một con dao, và rồi chỉ thấy một mình Matt.

Matt xông tới Eph và bị anh đẩy mạnh vào tường. Anh túm lấy một dúm tóc của hắn và giật ngược lại, làm lộ cổ họng của con ma cà rồng. Mồm Matt mở rộng, vòi chích sột soạt thò ra, cố gắng hút máu Eph. Cổ họng Matt gọn sóng và phồng lên, và Eph liên tục thọc con dao vào đó. Mạnh và nhanh, thẳng vào cổ họng và xuyên cả vào bức tường phía sau, khi mũi dao bị kẹt ở đó, anh lại giật mạnh nó ra. Các đốt sống cổ vỡ răng rắc. Thứ chất nhờn màu trắng nổi bong bóng. Cơ thể Matt rũ ra, hai tay thõng xuống. Eph đâm dao cho tới khi trong tay anh chỉ còn lại cái đầu Matt, cơ thể hắn ta đổ xuống sàn.

Eph dừng tay. Anh thấy, mà không thực sự nhận thức được, cái đầu trong tay anh với vòi chích của nó, rủ xuống qua cái cổ bị cắt, vẫn còn đang co giật.

Rồi anh thấy Nora và mấy người kia đang nhìn mình từ phía cánh cửa mở. Anh thấy bức tường cùng thứ chất nhầy màu trắng đang nhỏ giọt trên đó. Anh' thấy cái xác-không đầu nằm trên sàn nhà. Anh thấy cái đầu trong tay mình.

Những con giun máu đang bò ngoằn ngoèo trên mặt Matt. Qua má hắn và lên mắt. Chúng bò'trong mớ tóc thưa của Matt, hướng thẳng tới những ngón tay của Eph.

Eph thả cái đầu, nó roi đánh thịch xuống sàn, không lăn đi đâu cả. Anh buông cả con dao, nó roi xuống bụng Matt không một tiếng động.

Eph nói, "Chúng đã bắt con trai tôi."

Setrakian kéo anh ra xa khỏi cái xác và máu ma cà rồng bị nhiễm bệnh. Nora bật đèn Luma chiếu vào xác Matt.

Fet nói, "Thật kinh khủng."

Eph lại nói, vừa như một lời giải thích mà cũng vừa như một cái đinh đâm sâu hơn vào tâm hồn anh: "Chúng đã bắt con trai tôi."

Tiếng gào thét giết chóc trong tai anh chìm xuống, và anh nhận ra một chiếc xe đỗ phía ngoài nhà. Tiếng cửa xe mợ, và tiếng nhạc nhẹ nhàng.

Một giọng nói vang lên, "Cảm on."

Giọng nói đó.

Eph bước tới cánh cửa; trước bkphá'hỏng. Anh nhìn ra lối dẫn vào nhà và thấy Zack vừa bước ra khỏi một chiếc minivan, vừa tròng dây đeo ba lô' lên vai.

Zack chỉ vừa kịp bước tới cổng! thì đã nằm gọn; trong vòng tay Eph. "Bô?"

Ôm đầu thằng bé trong tay, Eph kiểm tra, xem xét kỹ lưỡng mắt và mặt nó.

Zack hỏi, "Bố làm gì vậy...?"

"Con đã ở đâu?"

"Ở nhà Fred." Zack cố gắng thoát khỏi vòng tay của bố nó. "Mẹ không đến, thế là mẹ Fred.tới đón con về nhà họ."

Eph thả Zack ra.’Kelly.

Zack nhìn qua vai anh, về phía ngồi nhà. "Chuyện gì xảy ra với cửa nhà mình vậy?"

Nó bước mấy bước về phía đó, cho tới khi Fet xuất hiện ở lối vào, Setrakian ở phía sau. Một người đàn ông to lớn mặc áo sơ mi ca rô bỏ ngoài quần và đi đôi giày làm việc, cùng một ông già mặc áo vải tuýt cầm một cây gậy có chạm đầu sói ở cán.

Zack quay lại nhìn bố nó, hoang mang tột độ. Nó hỏi, "Mẹ con đâu?"

Cửa hàng Đồ cổ và Cho Vay Knickerbocker,

phố 118 Đông, Spanish Harlem

EPH ĐỨNG Ở HÀNH LANG chất đầy sách trong căn hộ của Setrakian. Anh đang quan sát Zack choi game Devil Dog trên một chiếc bàn nhỏ ở phòng bếp, Nora bên cạnh hỏi han chuyện trường lóp, cố gắng giữ cho nó bận bịu và sao nhãng.

Eph vẫn nhớ rõ cảm giác khi bị Chúa Tể tóm đầu. Anh đã sống một cuộc sống được xây dựng trên những chuẩn mực nhất định, trong một thế giới dựa trên những chuẩn mực nhất định, và giờ đây mọi thứ anh từng cho là có thể dựa vào đã biến mất, anh nhận ra mình đang lạc lối.

Nora thấy anh nhìn vào từ hành lang, và Eph có thể thấy cô đang sợ hãi khi nhìn vào vẻ mặt anh.

Eph biết rằng từ giờ trở đi có thể anh sẽ không còn tỉnh táo như trước nữa.

Anh đi xuống hai tầng để tới kho vũ khí dưới hầm của Setrakian. Đèn báo động uv ở cửa ra vào đã tắt, ông già đang giới thiệu các thứ trong kho với Fet. Người diệt chuột tỏ ra rất thán phục cây súng bắn đinh cải tiến, giờ trông như khẩu tiểu liên UZI nòng ngắn, chỉ khác là có màu vàng cam và đen với hộp tiếp đinh vào nòng được bố trí xiên đi một góc.

Setrakian bước lại gần Eph. "Anh đã ăn chưa?"

Eph lắc đầu.

"Con anh thế nào rồi?"

"Sợ hãi, nhưng không để lộ ra."

Setrakian gật đầu. "Cũng giống như tất cả chứng ta." "Ông đã nhìn thấy nó trước kia. Sinh vật đó. Chúa Tể." "Đúng."

"Ông đã cố giết nó."

"Đứng."

"Ông đã thất bại."

Setrakian nheo mày, như thể đang nhìn thẳng vào quá khứ. "Tôi đã không chuẩn bị đầy đủ. Tôi sẽ không thất bại một lần nữa."

Fet, đang cầm trong tay một thứ trông giống đèn lồng gắn một cái đinh ở một đầu, nói, "Khó có thể thất bại. Thật khó có thể thất bại với cái kho vũ khí này."

"Tôi tự lắp ráp một số chi tiết lại với nhau, từ những thứ đem tới cửa hàng này. Nhưng tôi không phải người chế tạo bom." Ông nắm chặt những ngón tay đeo găng như để chứng minh điều đó. "Tôi được một thợ bạc ở New Jersey giúp dập những đầu nhọn và đinh."

"Ý ông là ông không mua thứ này ở cửa hàng Radio Shack ư?"

Setrakian cầm lấy cái vật hình đèn lồng nặng nề từ tay người diệt chuột. Nó được làm từ nhựa đục với một đế dày chứa ắc quy, một cái đinh bằng thép dài mười lăm phân ở dưới đáy. "Đây thực chất là một quả mìn ánh sáng cực tím. Nó là thứ vũ khí sử dụng một lần, bức xạ ra chùm tia uvc thuần khiết giúp tiêu diệt ma cà rồng. Nó được thiết kế để quét sạch cả một căn phòng lớn, gây bỏng rất nhanh một khi phát nổ. Anh cần phải tránh ra xa khi nó hoạt động. Nhiệt độ và bức xạ của nó khá là... khó chịu."

Fet nói, "Thế còn khẩu súng bắn đinh này?"

"Đây là cơ cấu kích ngòi bằng thuốc súng, hoạt động nhờ đạn súng săn nạp thuốc nổ để bắn đinh. Năm mươi đinh cho mỗi viên, đinh mũi nhỏ dài gần bốn phân. Tất nhiên là bằng bạc."

"Hiển nhiên rồi," Fet nói, ngắm nghía khẩu súng, cảm nhận lóp cao su bọc tay nắm.

Setrakian nhìn quanh phòng: chiếc áo giáp cổ gắn trên tường; những chiếc đèn uvc và bộ sạc ắc quy trên các giá; những thanh kiếm bạc và gương tráng bạc; vài mẫu vũ khí thử nghiệm; sổ ghi chép và bản vẽ của ông. Quy mô của sự tàn bạo vào thời điểm này gần như khiến ông choáng váng. Ông chỉ hy vọng nỗi sợ hãi này sẽ không biến ông trở lại thành một chàng trai bất lực như thuở nào.

Ông nói: "Tôi đã chờ đợi thời điểm này từ rất lâu rồi."

Rồi ông bước lên cầu thang, để Eph ở lại với Fet. Người diệt chuột to cao nhấc khẩu súng bắn đinh ra khỏi bộ sạc. "Anh tìm ra ông lão này ở đâu vậy?"

Eph nói, "Ông ấy tìm ra tôi."

"Trong khi hành nghề, tôi đã từng thấy rất nhiều tầng hầm. Nhìn quanh cái cửa hàng nhỏ bé này, tôi nghĩ - quả thực có tồn tại một người điên như thế này."

Eph nói, "Ông ấy không điên."

"Ông ấy đã cho anh xem thứ này chưa?" Fet hỏi. Anh bước tới chỗ cái bình thí nghiệm thủy tinh có quả tim bị nhiễm ngâm trong dung dịch. "Ông ấy giữ quả tim của một ma cà rồng mình đã giết như một vật nuôi trong kho vũ khí ở tầng hầm của mình. Ông ấy điên quá. Nhưng ổn thôi. Tôi cũng điên điên một chút." Anh cúi thấp xuống, gí sát mặt lại gần cái bình. "Ê, mèo con, mèo con..." Một đầu mút phi thẳng vào thành bình, định tóm lấy anh. Fet thẳng người lên và quay về phía Eph với ánh nhìn hàm ý Anh-có-tin-nổi-không? "Thứ này quả là vượt quá những gì tôi mong đợi khi tỉnh dậy sáng nay." Anh giương khẩu súng bắn đinh lên và ngắm mục tiêu trong bình, tỏ ra thích thú với trò đó. "Anh có phiền không nếu tôi xử lý nó?"

Eph lắc đầu. "Cứ tự nhiên."

***

Eph quay trở lên tầng trên, anh chậm bước lại ở ngoài hành lang khi thấy Setrakian cùng Zack trong bếp. Setrakian tháo sợi dây chuyền bạc khỏi cổ mình - sợi dây có móc khóa cửa kho tầng hầm - và bằng những ngón tay cong queo, ông tròng nó qua đầu Zack, treo nó quanh cổ đứa con mười một tuổi của anh, rồi vỗ vỗ vào vai nó.

"Vì sao ông lại làm vậy?" Eph hỏi Setrakian khi chỉ còn riêng hai người.

"Có những thứ ở tầng dưới - sổ sách, giấy tờ - cần được giữ gìn. Những thế hệ sau đó có thể thấy có ích."

"Ông không định quay trở lại ư?"

"Tôi áp dụng mọi biện pháp phòng ngừa có thể." Setrakian nhìn quanh để chắc chắn rằng chỉ có hai người họ. "Hãy hiểu. Chúa Tể có sức mạnh và tốc độ vượt ra khỏi nhũng gì mà chúng ta đã chứng kiến ở những con ma cà rồng mới này. Nó mạnh hơn ta tưởng tượng. Nó đã sống trên trái đất này hàng thế kỷ. Tuy nhiên..."

"Tuy nhiên nó là một con ma cà rồng."

"Và ma cà rồng vẫn có thể bị tiêu diệt. Hy vọng tốt nhất của chúng ta là xua nó ra ngoài. Làm nó bị thương và dồn nó ra dưới ánh sáng chết chóc của mặt trời. Đó là lý do ta phải đợi cho tới khi trời sáng."

"Tôi muốn đi ngay bây giờ."

"Tôi biết anh muốn vậy. Đó cũng chính là điều nó mong muốn."

"Hắn đang giữ vợ tôi. Kelly bị bắt là bởi một lý do duy nhất - vì tôi."

"Anh có một lý do cá nhân ở đây, bác sĩ, và nó rất thôi thúc. Nhưng anh cần phải biết, nếu nó có cô ấy, thì cô ấy đã bị biến đổi."

Eph lắc đầu. "Cô ấy không bị biến đổi."

"Tôi nói điều này không phải để chọc giận anh..."

"Cớ ấy không bị biến đổi."

Setrakian gật đầu sau một lát suy nghĩ. Ông đợi cho Eph bình tĩnh lại.

Eph nói, "Hội Cai rượu đã làm được rất nhiều điều cho tôi. Nhưng có một thứ họ không bao giờ cho tôi được, đó là sự thanh thản chấp nhận những thứ tôi không thể thay đổi."

Setrakian nói, "Tôi cũng vậy. Có thể đây chính là điểm chung dẫh đến việc chúng ta gặp nhau. Mục tiêu của chúng ta trùng lặp một cách hoàn hảo."

"Chỉ gần hoàn hảo thôi," Eph nói. "Bởi vì chỉ một trong hai ta mới có thể thực sự là người sẽ giết chết con quái vật kinh tỏm này. Và đó sẽ là tôi."

***

Nora lo lắng chờ được nói chuyện với Eph, và cô lao bổ vào anh ngay khi anh vừa rời khỏi chỗ Setrakian, kéo anh vào phòng tắm lát đá hoa của ông lão.

"Xin anh/ đừng," cô nói.

"Đừng cái gì?"

"Đề nghị em những điều anh định đề nghị." Cô khẩn nài bằng đôi mắt nâu đầy sợ hãi. "Đừng."

Eph nói, "Nhung anh muốn em..."

"Em sợ lắm, nhưng em xứng đáng được chiến đấu bên anh. Anh cần em."

"Đúng vậy. Anh cần em ở đây. Để trông chừng Zack. Ngoài ra, một trong hai chúng ta cần phải ở lại phía sau. Để tiếp tục, trong .trường họp..." Anh bỏ dở câu. "Anh biết có nhiều điều cần nói."

"Quá nhiều/"

Eph không thế dõi mắt khỏi mắt cô. Anh nói, "Anh cần phải theo dấủ cô ây."

"Em biết."

"Anh chỉ muốn để em biết..."

"Chẳng có gì phải giải thích cả," cô nói. "Nhưng, em mừng vì anh muốn làm thế."

Anh kéo CÔ lại gần, vào vòng tay ôm chặt của mình. Nora vòng tay ra sau gáy Eph, vuốt nhẹ mái tóc anh. Cô ngả ra sau một chút để nhìn anh, định nói thêm gì đó, nhưng thay vào đó, cô hôn anh. Đó là nụ hôn tạm biệt, buộc anh trở về.

Họ rời nhau, và anh gật đầu, tỏ ý hiểu cô.

Anh thấy Zack đang nhìn họ từ hành lang.

Eph không định giải thích bất cứ điều gì với nó lúc này. Bỏ lại đằng sau sự đẹp đẽ tốt tính của cậu bé này và rời khỏi nơi được coi là an toàn để đi đối mặt với quỷ dữ là việc bất thường nhất mà Eph có thể làm. "Con sẽ ở nhà với cô Nora, được chứ? Chúng ta sẽ nói chuyện khi bố trở về."

Zack nheo mắt cảnh giác kiểu của một đứa trẻ, những cảm xúc của nó lúc này quá nặng nề và khó hiểu với nó. "Trở về từ đâu?"

Anh kéo con trai lại gần, ôm chặt nó trong tay cứ như thể thằng bé có nguy cơ bị vỡ ra thành hàng triệu mảnh. Ngay lúc đó anh đã quyết tâm phải chiến thắng trở về vì có quá nhiều thứ anh sợ mình sẽ đánh mất.

Họ nghe thấy tiếng hò hét và tiếng còi ô tô ngoài đường, và mọi người bước cả tới cửa sổ hướng Tây. Cả một đống đèn phanh ô tô ken đặc con đường cách đó mấy dãy nhà, mọi người đang tràn ra phố xá và đánh nhau. Một ngôi nhà đang bốc cháy mà chả thấy bóng dáng chiếc xe cứu hỏa nào.

Setrakian nói, "Đây chính là khỏi đầu của sự hỗn loạn."

Morningside Heights

GUS VẪN ĐANG TRÊN đường chạy trốn từ đêm hôm trước. Còng tay cản trở cậu đi lại thoải mái trên đường phố, cộng với chiếc áo sơ mi cũ cậu nhặt được và vết thương ở cẳng tay, trông cậu cứ như người vừa đi vừa khoanh tay; thật chẳng thể đánh lừa được nhiều người. Cậu lẻn vào một rạp chiếu phim theo lối cửa ra và đánh một giấc trong bóng tối. Cậu nhớ tới một xưỏng tháo gỡ phụ tùng xe hơi ăn trộm ở Bờ Tây, và mất rất nhiều thời gian mới đến được đó, để rồi phát hiện ra nó trống trơn. Không khóa, đơn giản là trống trơn. Cậu sục sạo tìm kiếm trong số những thứ đồ nghề ở đó, cố gắng cắt cái còng nối hai cổ tay với nhau. Cậu thậm chí khỏi động cả. một lưỡi cưa máy được cố định bởi ê tô, và xém chút nữa thì cắt phăng mất cổ tay mình. Cậu chả thể làm gì được bằng một tay, và cuối cùng đành hậm hực bỏ đi.

Cậu lảng vảng tới chỗ vài thằng bạn người Mễ nhưng chả gặp được ai tin tưởng. Đường phố thật kỳ lạ - ít người qua lại. Cậu biết chuyện gì đang diễn ra. Khi mặt trời bắt đầu khuất bóng, cậu hiểu rằng thời gian và lựa chọn của mình sẽ hết.

Trở về nhà thì liều lĩnh quá, nhưng cả ngày hôm nay cậu không thấy có nhiều cảnh sát, vả lại cậu cũng thấy lo cho mẹ. Cậu lẻn vào bên trong tòa nhà, cố giữ hai tay giấu dưới lần áo so mi đang phồng lên sao cho nhìn thật tự nhiên, và leo lên cầu thang. Mười sáu tầng cao. Khi lên tới noi, cậu bước ra hành lang không một bóng người. Cậu lắng tai nghe ngóng ở cửa. Có tiếng ti vi, như mọi khi.

Biết là chuông đã hỏng, cậu bèn gõ cửa. Đợi một lát rồi lại gõ. Cậu đá chân vào cửa, làm rung cả cánh cửa và bức tường tồi tàn.

"Crispin," cậu rít lên gọi ông anh bẩn thỉu của mình. "Crispin, đồ thối tha. Mở cái cửa chết tiệt này mau."

Gus nghe thấy tiếng khóa xích đang tháo ra, và chốt cửa quay vào bên trong. Cậu chờ đợi, nhưng cửa không hề mở ra. Vậy là Gus gỡ cái áo đang che hai cổ tay bị khóa ra và xoay tay nắm cửa.

Cậu bước vào và thấy Crispin đang đứng trong góc ở bên trái chiếc ghế dài vẫn được anh ta sử dụng thay giường ngủ. Các rèm cửa sổ đã đưọc kéo xuống, cánh cửa tủ lạnh đang mở trong phòng bếp.

"Mẹ đâu?" Gus hỏi.

Crispin không nói gì.

"Đồ ngớ ngẩn," Gus nói. Cậu đóng cửa tủ lạnh. Vài thứ đã chảy, trên mặt sàn có nước. "Mẹ đang ngủ à?"

Crispin không nói gì. Anh ta nhìn Gus.

Gus bắt đầu hiểu ra vấn đề. Cậu nhìn kỹ lại Crispin, kẻ hầu như chẳng đáng để cậu nhìn mặt nữa. Và cậu thấy một đôi mắt đen cùng khuôn mặt hốc hác.

Cậu bước tới cửa sổ và mở toang những tấm rèm che. Trời đã về đêm. Có khói bốc lên từ một đám cháy phía dưới.

Gus quay lại đối mặt với Crispin, lúc này đang lao vào tấn công cậu từ phía kia căn phòng, hú lên. Gus vung cao hai tay và dùng sọi xích của chiếc còng tay chặn cổ họng gã anh trai. Đủ cao để vòi chích của anh ta không thể thò ra.

Gus túm đầu Crispin bằng cả hai tay và dúi anh ta xuống sàn. Đôi mắt đen của gã anh trai ma cà rồng của Gus trợn trừng, cằm giật giật khi cố gắng há miệng ra mà không thể do bị Gus ghì chặt. Cậu định làm Crispin nghẹt thở, nhung cứ thấy anh ta đạp mãi mà không xỉu đi - và Gus sực nhớ ma cà rồng không cần thở, và không thể bị giết theo cách đó.

Vậy là Gus túm cổ Crispin dậy trong lúc anh ta không ngừng khua tay cào vào cánh tay cậu. Trong mấy năm gần đây, Crispin chẳng khác nào một thứ của nợ cho mẹ của họ và nguồn con của mọi nỗi tức giận trong lòng Gus. Giờ thì anh ta đã là một con ma cà rồng và phần tình nghĩa anh em trong Gus đã mất hết, thứ còn lại chỉ là sự căm phẫn. Và chính ý chí trả thù đã giúp Gus xô mạnh đầu Crispin vào chiếc gương lớn trang trí trên tường, chiếc gương cổ hình ô van rất dày đó không hề nứt vỡ cho tới khi đổ xuống sàn nhà. Gus thúc gối vào Crispin làm anh ta ngã xuống sàn, rồi cậu cầm mảnh thủy tinh vỡ lớn nhất lên. Khi Crispin còn chưa kịp khuỵu hẳn gối xuống thì Gus cắm đầu nhọn của mảnh thủy tinh đó vào gáy anh ta. Nó cắt đứt cột sống và xuyên ra trước cổ Crispin mà không làm đứt hẳn. Gus rạch mảnh thủy tinh đó qua một bên cổ Crispin, làm đầu anh ta gần như rời hẳn ra - nhưng cậu không để ý làm cạnh sắc của nó cũng cứa đứt lòng bàn tay mình. Mặc dù thấy nhói đau nhưng cậu vẫn không buông mảnh gương vỡ cho tới khi đầu của con ma cà rồng rời khỏi thân thể.

Gus vừa lảo đảo lùi lại vừa nhìn vết cứa chảy máu trong lòng bàn tay mình. Cậu muốn chắc chắn rằng không một con giun nào trong số những con đang ngoe nguẩy trong máu trắng của Crispin chạm được vào người mình. Chúng ở trên thảm và khá khó thấy, bói vậy Gus lùi ra xa. Nhìn những phần thân thể trên sàn nhà của anh trai mình, Gus cảm thấy ghê rọn bởi cái phần ma cà rồng của anh ta, nhưng dù vậy thì cái chết của Crispin cũng không gây ra cảm xúc gì trong cậu. Bởi đối với cậu, Crispin đã chết từ nhiều năm trước.

Cậu rửa tay trong bồn. vết cắt dài nhung không sâu. Cậu dùng cái khăn rửa bát nhớp nháp để cầm máu và bước vào phòng ngủ của mẹ mình.

"Mẹ?"

Cậu chỉ hy vọng bà không có đó. Giường bà gọn gàng và trống không. Cậu quay ra, nhưng nghĩ lại, cậu chống hai tay quỳ thụp xuống để ngó vào dưới gầm giường. Chỉ có mấy cái hộp chứa áo len và đôi tạ tay mà bà mua từ mười năm trước. Cậu đang quay trở ra bếp thì nghe thấy tiếng sột soạt trong tủ đồ. Cậu dừng lại, nghe ngóng. Cậu bước tới mở cửa tủ. Toàn bộ quần áo của bà đã được gỡ xuống khỏi giá treo, chồng thành một đống lớn dưới sàn.

Đống đó động đậy. Gus kéo một cái váy tay hến cũ màu vàng ra và thấy khuôn mặt mẹ đang nhìn mình, đôi mắt đen, da tái xám.

Cậu đóng cửa lại. Không sập cửa và cũng không bỏ chạy, chỉ đon giản là đóng cửa và đứng ở đó. Cậu muốn khóc, nhưng nước mắt không chảy ra, chỉ có tiếng thở dài, tiếng thút thít khẽ và sâu. Và cậu quay ra tìm kiếm loanh quanh trong phòng ngủ của bà một thứ vũ khí nào đó có thể cắt đầu bà...

... nhưng rồi cậu nhận ra thế giới này đã đi về đâu. Vậy là, thay vì làm cái việc định làm, cậu quay lại chỗ cánh cửa đóng, úp mặt vào đó.

"Con xin lỗi mẹ," cậu thì thầm. "Lo siento. Đáng ra con phải có mặt ở nhà. Đáng ra con phải có mặt ở nhà..."

Cậu choáng váng đi vào phòng mình. Cậu thậm chí chẳng thể thay áo do vướng còng tay. Cậu nhét vài món quần áo vào một cái túi giấy để thay đồ khi có thể, và kẹp nó dưới cánh tay.

Rồi cậu nhớ tới ông lão. Cửa hàng cầm đồ trên phố 118. Ông ấy có thể giúp cậu. Giúp cậu chống lại thứ này.

Cậu rời căn hộ, bước ra hành lang. Có vài người đứng ở chỗ thang máy, và Gus cúi thấp đầu xuống đi về phía họ. Cậu không muốn bị nhận diện, không muốn rầy rà với bất cứ ai là hàng xóm của mẹ mình.

Đi được nửa đường đến thang máy thì cậu nhận ra họ không nói chuyện và cũng không động đậy. Cậu ngẩng lên và nhìn thấy có ba người đang đứng đối diện với mình. Cậu dừng lại khi nhận ra mắt họ, những đôi mắt đen, cũng trống rỗng. Ma cà rồng đang chặn lối ra của cậu.

Chúng bắt đầu xông vào cậu, và cậu chỉ còn biết dồn dập nện đôi tay bị còng vào chúng, đánh văng chúng vào tường, đập đầu chúng xuống sàn. Cậu đá chúng khi chúng ngã, nhưng chúng không nằm yên lâu. Cậu không để tên nào có được cơ hội thò vòi ra, cậu giẫm nát sọ của vài tên dưới gót giày nặng trịch của mình trong khi chạy tới thang máy, và cửa thang máy đóng lại trước khi chúng kịp chạy tới noi.

Cậu đứng một mình trong thang máy, thở hổn hển, đếm số tầng. Cậu đã làm mất cái túi - nó bị bục, làm quần áo roi vương vãi khắp hành lang.

Thang máy xuống đến sảnh và cửa thang mở ra. Gus đứng hơi khom người, sẵn sàng cho một trận chiến nữa.

Sảnh vắng hoe. Nhưng phía ngoài cửa loáng thoáng ánh sáng vàng cam yếu, và có những tiếng tru và kêu thét. Cậu bước ra phố và thấy có đám cháy ở dãy nhà kế bên, ngọn lửa đang bén sang những tòa nhà bên cạnh. Cậu thấy nhiều người ngoài đường cầm theo những tấm ván gỗ và vũ khí tự chế, chạy về phía đám cháy.

Từ một hướng khác, cậu thấy một nhóm sáu người lẻ tẻ không mang theo vũ khí, đi bộ chứ không chạy. Một người đàn ông chạy băng qua Gus, kêu lên, "Lũ chết tiệt ở khắp mọi noi, anh bạn!" và rồi đâm sầm vào nhóm sáu người kia. Đối với một con mắt bình thường, đó trông như thể một vụ cướp đường phố, nhưng Gus thì nhìn thấy một vòi chích dưới ánh sáng vàng của ngọn lửa. Ma cà rồng đang biến đổi mọi người trên đường phố.

Trong khi cậu đang nhìn, một chiếc suv màu đen lao nhanh tới từ đám khói. Cảnh sát. Gus quay mình chạy đuổi theo cái bóng của mình dưới ánh đèn pha ô tô - thẳng về phía nhóm sáu tên kia. Chúng cũng xông vào cậu, da mặt tái xanh và những đôi mắt đen sáng rực lên dưới ánh đèn pha. Gus nghe thấy tiếng cửa xe mở ra, rồi tiếng giày nện trên hè đường, và cậu thấy mình đã mắc kẹt giữa hai vận tử. Cậu phi thẳng vào đám ma cà rồng đang gầm gừ, vung hai nắm tay bị còng và húc đầu vào ngực chúng. Cậu không muốn cho chúng cơ hội há mồm ra với mình. Nhưng rồi một tên móc được tay vào cái còng của Gus và quăng cậu ngã xuống đất. Chỉ trong một giây, cả bầy đã xô tới phía trên cậu, tranh nhau giành quyền hút máu từ cổ cậu.

Một tiếng phụp, và một ma cà rồng rú lên. Rồi một tiếng bụp, và đầu của một con ma cà rồng biến mất.

Kẻ đang đè lên cậu bị bắn trúng từ phía bên và bất thần đổ xuống. Gus lăn mình chồm dậy dưới ánh sáng đèn đường.

Đó hoàn toàn không phải là cảnh sát. Họ là những người đàn ông khoác áo liền mũ trùm đen, mặt bị che tối, mặc quần dã chiến đen và mang giày da đen cao cổ. Họ bắn bằng những chiếc súng nỏ nhỏ và loại nỏ lớn hơn có báng gỗ kiểu súng trường. Gus nhìn thấy một gã ngắm bắn một con ma cà rồng và găm mũi nỏ vào cổ của nó. Trước khi con ma có đủ thời gian đưa tay lên cổ thì mũi nỏ phát nổ với một lực vừa đủ để bứt cái đầu ra khỏi cổ.

Con ma cà rồng bị tiêu diệt.

Những mũi nỏ đó có đầu nhọn bịt bạc và được nạp một khối nổ kích hoạt do va đập.

Thợ săn ma cà rồng. Gus trố mắt nhìn họ. Những con ma cà rồng khác đang chạy ra từ các cánh cổng, và các thợ săn này có thể bắn trúng cổ chúng từ khoảng cách hai mươi lăm, thậm chí ba mươi mét. Một trong số các thợ săn đó chạy tới chỗ Gus như thể nhầm tưỏng cậu là một ma cà rồng, và trước khi Gus có thể cất tiếng, gã tì một chân lên hai tay cậu, ấn chúng xuống mặt đường. Rồi gã thay mũi nỏ và nhắm bắn sọi xích nối giữa hai còng tay của Gus. Mũi nỏ bạc làm vỡ sọi xích thép, găm vào mặt đường nhựa. Gus co rúm lại, nhưng không có tiếng nổ nào. Hai tay cậu tách ra, dù mỗi cổ tay vẫn còn xỏ trong cái còng của cảnh sát. Tay thợ săn đó kéo cậu đứng lên với một sức mạnh đáng ngạc nhiên.

"Quá tuyệt, mẹ kiếp!" Gus nói, vô cùng ấn tượng trước những gã này. "Tôi đăng ký gia nhập ở đâu đây!"

Nhung vị cứu tinh của cậu khựng lại, và cậu thoáng nhìn thấy cái gì đó. Gus nhìn kỹ hơn vào cái khoảng hở tối tăm trong mũ trùm liền áo của gã, và thấy trong đó là một bộ mặt trắng như vỏ trứng. Mắt gã đen và đỏ, miệng héo hắt và gần như không có môi.

Gã thợ săn nhìn chòng chọc vào vết rách rướm máu trong lòng bàn tay Gus.

Gus biết ánh nhìn đó. Đó là ánh nhìn trong mắt của anh trai và mẹ cậu.

Cậu định lùi lại, nhung nắm tay của gã Cling chẳng khác nào gọng kìm. Thứ đó bắt đầu há miệng ra, và đầu vòi chích xuất hiện.

Rồi một tên thợ săn khác chạy tói, chĩa mũi nỏ vào cổ gã này. Tên thợ săn mới kéo tuột cái mũ trùm đầu của gã đã cứu Gus về phía sau, và Gus nhìn thấy một cái đầu trọc lốc, không có tai, đôi mắt già nua của một con ma cà rồng trưởng thành. Gã thợ săn cũ hằm hè với cái nỏ của gã đồng đội, rồi cũng đành phải bàn giao Gus cho tên thợ săn mới, kẻ mà cậu vừa kịp nhận ra cũng có bộ mặt tái xanh của ma cà rồng khi hắn nhấc cậu lên, đem tới chiếc suv và ném vào hàng ghế thứ ba.

Nhũng con ma cà rồng đội mũ trùm đầu còn lại cũng vào trong xe và nổ máy, chiếc xe cua một vòng chữ u ngay giữa phố vâ vọt đi. Gus là con người duy nhất trong chiếc suv.

Một cái tát vào thái dương làm cậu ngất lịm. Chiếc suv lao nhanh trở lại chỗ tòa nhà bốc cháy, xuyên qua đám khói đường phố như một cái máy bay bay qua một đám mây, rồi rú ga vọt qua đám người bạo loạn, vòng qua một góc phố nữa, rồi đi xa hơn vào khu phố trên.

Bồn tắm

NOI ĐƯỢC GỌI LÀ bồn tắm của Trung tâm Thương mại Thế giới đổ nát, phẳn móng sâu bằng một tòa nhà cao bảy tầng, được chiếu sáng như ban ngày để làm ca đêm cho tới tận lúc

bình minh. Tuy nhiên, cả công trường giờ hoàn toàn tĩnh lặng, những cỗ máy khổng lồ cũng yên ắng. Công việc vốn diễn ra <suốt ngày đêm, bắt đầu gần như ngay sau khi tòa tháp này sụp đổ, giờ đây đã hoàn toàn dừng lại.

"Tại sao lại là nơi này?" Eph hỏi. "Tại sao lại ởđây chứ?"

"Noi này thu hút nó," Setrakian nói. "Như loài chuột chũi vẫn đàoHổmgay tại phần, thân mục tàn của một cái cây bị đốn. Như sự hoại tử vẫn hình thành bên trong một vết thương. Chúa Tể sống bám vào tai ương và đau đớn."

Eph, Setrakian và Fet ngồi trong thùng xe tải của Fet, lúc này đang đậu ígiữa phố Church và phố Cortlandt. Setrakian ngồi sát những cửa sổ sau, cầm một ống nhìn đêm. Rất ít xe cộ trên đường, chỉ có một vài chiếc taxi hay xe tải chuyển phát chuyên hoạt động tầm giờ mờ sáng này. Chẳng có một người đi bộ hay bất cứ dấu hiệu nào của sự sống. Họ đang tìm kiếm ma cà rồng, nhưng chẳng thấy, bất cứ gì.

Setrakian, mắt vẫn dán vào ống nhìn, lên tiếng, "Trên này quá sáng. Chúng không mưốn bị .trông thấy đâu."

Eph mới, "Chúng ta chẳng thể cứ liên tục đi vòng quanh khu công trường này mãi được."

"Nếu số.lưọng chúng nhiều như ta đã dự đoán," Setrakian nói, "thì hẳn chúng phải ở rất gần đây thôi. .Để trở lại hang ổ trước khi mặt trời lên." Ông nhìn sang Fet. "Chúng cũng giống như lũ chuột bọ vậy."

Fet nói, "Để tôi cho ông biết điều này. Tôi chưa từng thấy một con chuột đi đâu bằng cửa chính cả." Anh nghĩ về .điều đó thêm mộtlắt, rồi chen qua chỗ Eph, lên tới hàng ghế trước. "Tôi có một ý này."

Anh lái xe dọc phố Church về phía Bắc tới Tòa Thị chính, cách khu công trường Trung tâm Thương mại Thế giới một dãy nhà về phía.Đông Bắc. Một công viên lớn bao quanh đó, và Fet đỗ vào một khu đậu xe buýt trên phố Park Row, tắt máy.

"Công viên này là một trong những ổ chuột lớn nhất thành •pho.’.Ghüng tôi đã-kéoíGây thường xuân ra, bởi nó che chắn mặt đất quá 'tốt. Chúng tôi cũng thay đổi các thùng rác, nhưng vẫn VÔ ích. Chúng quấy rối ở đây hệt như lũ sóc vậy, đặc biệt vào buổi trưa khi những nhóm ăn trưa tói. Đồ ăn khiến chúng sung sướng, mà chúng lại có thể lấy thức ăn gần như ở khắp mọi noi. Chính kết cấu hạ tầng là thứ mà lũ chuột quan tâm nhất." Anh chỉ xuống mặt đất. "Dưới đó là một nhà ga bỏ hoang. Đó là ga Tòa Thị chính cũ."

Setrakian nói, "Nó vẫn còn kết nối chứ?"

"Mọi nơi đều kết nối với nhau dưới lòng đất, bằng đường này hay đường khác."

Họ chờ đợi, và chẳng mất nhiều thời gian.

"Kia rồi," Setrakian nói.

Eph nhìn thấy một phụ nữ quần áo bẩn thỉu dưới ánh đèn đường, cách đó khoảng ba mươi mét. "Một người vô gia cư," anh nói.

"Không," Setrakian đáp, đưa ống nhìn nhiệt cho Eph.

Eph nhìn thấy, qua ống nhìn, người phụ nữ là một khối mờ đỏ rực giữa một bối cảnh thấp nhiệt, lờ mờ tối.

"Đó là quá trình trao đổi chất của chúng," Setrakian nói. "Vẫn còn một con nữa."

Một người phụ nữ mập mạp đang bước lạch bạch, vẻ như đắn đo, rồi bà ta đứng núp dưới bóng tối đổ dọc hàng rào sắt thấp bao quanh công viên.

Và tiếp nữa: một người đàn ông mặc tạp dề của người bán báo đang vác một thi thể trên vai. Ông ta thả nó sang phía bên hàng rào, rồi lớng ngóng trèo qua. Ông ta ngã xuống phía bên kia, bị rách một ống quần, rồi lại đứng dậy như không, ông ta kéo nạn nhân của mình lên và bước tới bóng cây.

"Phải," Setrakian nói. "Đầy rồi."

Eph rùng mình. Sự hiện diện của những mầm bệnh biết đi này, những căn bệnh mang hình hài con người này, khiến anh chùn bước. Anh cảm thấy ghê tởm khi quan sát chúng lảo đảo đi vào công viên, giống như loài động vật cấp thấp đang làm theo một thôi thúc nào đó vô thức, trốn tránh ánh sáng. Anh nhận ra sự vội vã của chúng, như những người đi tàu cố gắng bắt chuyến cuối cùng về nhà vậy.

Họ lặng lẽ bước ra khỏi chiếc xe tải. Fet mặc bộ đồ bảo hộ Tyvek cùng đôi ủng cao su. Anh đưa những bộ đồ dự phòng cho hai người kia, nhưng Eph và Setrakian chỉ lấy đôi ủng. Không cần hỏi han gì, Setrakian xịt lên từng người thứ nước xịt khử mùi từ một chiếc lọ có nhãn hình con hươu bên trong một khung ngắm chữ thập đỏ. Đương nhiên dung dịch này chẳng thể che giấu khí CO2 phả ra từ hơi thở của họ, hay tiếng tim đập và máu chảy trong mạch.

Fet mang theo nhiều thứ nhất. Súng bắn đinh nằm trong một chiếc túi treo trên ngực cùng ba băng đạn đinh bạc dự phòng. Anh mang theo rất nhiều dụng cụ giắt thắt lưng, bao gồm ống nhìn đêm và cây đèn tử ngoại của mình, cùng một trong những con dao găm bằng bạc của Setrakian đút trong bao da. Anh cầm chiếc đèn Luma công suất cao trên tay, và để mìn uvc trong một túi lưới vắt trên vai.

Setrakian mang theo cây gậy chống và một cây đèn Luma, ống nhìn nhiệt trong túi áo khoác. Ông kiểm tra lại kỹ càng lọ thuốc trong túi áo vest, và rồi để chiếc mũ của mình lại xe tải.

Eph cũng mang theo một đèn Luma, còn trong một bao kiếm có dây đeo vắt chéo ngực là một thanh kiếm bạc dài hơn sáu mươi phân, chuôi nhô lên phía sau lưng.

Fet nói, "Tôi không chắc có khôn ngoan không khi xuống đánh nhau với một ác quỷ ngay tại chính hang ổ của nó."

Setrakian nói, "Ta không còn cách nào khác. Đây là thời điểm duy nhất ta biết nó ở đâu." Ông nhìn lên bầu trời, lúc này đã chuyển màu xanh cùng một chút ánh sáng lập lòe ban ngày. "Đêm đang kết thúc. Ta đi thôi."

Họ tiến tới cái cổng hàng rào thấp bị khóa vào ban đêm. Eph và Fet trèo qua trước, sau đó giúp Setrakian.

Thêm nhiều tiếng bước chân trên vỉa hè - chúng di chuyển nhanh chóng, kéo lê một gót - buộc họ vội vã di chuyển vào sâu trong công viên.

Phía trong công viên không được thắp sáng vào ban đêm và rậm rạp cây cối. Họ nghe tiếng đài phun nước công viên đang hoạt động và tiếng xe cộ qua lại phía ngoài.

"Chứng đâu rồi?" Eph thì thầm.

Setrakian lấy ống nhìn nhiệt ra. Ông lia khắp khu vực, rồi đưa nó cho Eph. Eph nhìn thấy những hình thù sáng đỏ đang di chuyển lén lút trong không gian mát lạnh.

Câu trả lời cho câu hỏi của anh là: chứng ở khắp noi. Và đang nhanh chóng tụ tập lại tại một điểm về phía Bắc.

Đích đến của chứng dần hiện lên rõ ràng. Một cái quầy nằm bên phía Broadway của công viên, một cấu trúc tối mà Eph chẳng thể nhìn rõ từ khoảng cách xa như vậy. Anh quan sát và chờ đợi cho tới khi số lượng ma cà rồng di chuyển về đó giảm bớt, và ống nhìn của Setrakian không còn cho thấy những nguồn nhiệt đáng kể nào khác.

Họ chạy tới chỗ đó. Dưới ánh sáng mới chớm lên, họ thấy đó là một quầy thông tin, đóng cửa vào ban đêm. Họ kéo mở cửa, và thấy nó trống trơn.

Họ chui vào bên trong không gian chật hẹp này. Trên mặt quầy gỗ là những giá lưới đựng tờ roi du lịch và lịch trình xe buýt tham quan. Eph chiếu cây đèn Maglite của mình lên cửa kim loại hai cánh dưới sàn. Có những lỗ móc to ở cả hai cánh, và khóa móc đã biến mất. Dòng chữ in dọc cánh cửa ghi: MTA[I].

Fet kéo mở cả hai cánh cửa, Eph lăm lăm đèn trên tay. Đó là một cầu thang dẫn xuống dưới, thẳng vào bóng tối. Setrakian chĩa đèn pin vào một biển hiệu gắn trên tường đã phai mờ trong khi Fet bắt đầu bước xuống.

"Lối thoát hiểm khẩn cấp," Fet thông báo. "Họ đã chặn ga Tòa Thị chính cũ sau Thế Chiến thứ hai. Khúc cua của đường ray này quá gấp đối với những con tàu mới hơn, và sân ga thì quá hẹp - mặc dù tôi nghĩ tuyến đường địa phương số 6 vẫn rẽ qua đây." Anh nhìn từ bên này sang bên kia. "Hẳn là họ đã phá bỏ lối thoát hiểm cũ, và dựng quầy này lên trên."

"Được rồi," Setrakian đáp. "Đi thôi."

Eph theo sau cùng. Anh không đóng những cánh cửa phía sau, vì muốn có thể chạy thẳng lên mặt đất trong trường họp cần thiết. Bụi bặm bám trên rìa từng bậc thang, phần giữa thì sạch sẽ do thường xuyên đi lại. Dưới này còn tối hơn cả màn đêm phía trên.

Fet nói, "Điểm dừng tiếp theo, 1945."

Cầu thang kết thúc trước một cánh cửa mở tới cầu thang thứ hai rộng hơn, hẳn phải dẫn xuống một gác lửng cũ. Đó là một kết cấu mái vòm lát gạch vuông với bốn cạnh hình cánh cung, hướng lên một mặt kính trang trí hiện đại nhìn lên bầu trời, lúc này đã bắt đầu chuyển hẳn sang màu xanh. Vài chiếc thang và giàn giáo cũ được đặt tựa vào phòng gỗ bán vé bên phía một bức tường cong. Những khung cửa vòm không được lắp đặt cửa xoay làm cho nhà ga mang dáng vẻ cũ kĩ.

Khung cửa vòm phía xa dẫn ra một cầu thang khác chiều rộng chỉ vừa đủ năm người, thông với sân ga chật hẹp. Sau một hồi đứng nghe ngóng trước khung cửa, và chỉ nghe thấy tiếng rít phanh tàu điện ngầm từ xa, họ tiến vào sân ga bỏ hoang.

Trông nó giống kiến trúc bên trong một nhà thờ lớn. Những bộ đèn chùm bằng đồng lắp những bóng đèn sọi đốt kiểu cũ thả xuống từ mái vòm, những tấm gạch ốp đan xen nhau dọc theo cung vòm trông giống những khóa phéc mơ tuya khổng lồ. Hai ô cửa sổ trần trên mái vòm cho phép ánh sáng lọt qua lóp kính thạch anh tím, phần còn lại đã được bọc chì đề phòng những cuộc không kích trong Thế Chiến thứ hai. Ở phía xa kia, ánh sáng lọt qua một vài tấm lưới, dù còn yếu, nhưng đủ để cảm nhận được chiều sâu của đường ray với một độ cong hết sức ấn tượng. Chẳng có lấy một góc vuông trong cả nơi này. Gạch ngói hỏng hóc khắp nơi, kể cả phần gạch tráng men của biển gắn tường gần nhất, son vàng và viền mép màu xanh lá, ở giữa là một tấm bảng trắng có dòng chữ màu xanh lam: TÒA THỊ CHÍNH.

Một màn bụi thép phủ dọc sân ga tròn in dấu chân ma cà rồng tiến vào bóng tối.

Họ theo dấu những vết chân tới phía cuối sân ga, rồi nhảy xuống những đường ray vẫn còn hoạt động. Mọi thứ vẫn còn vận hành trên khúc cua trái dọc theo đường tránh tàu. Họ tắt đèn pin, và cây đèn Luma của Eph cho thấy những vũng nước tiểu khắp mọi noi, óng ánh và nhiều màu, rải rác tới mãi xa. Setrakian đang rút ống nhìn nhiệt ra thì bất chợt họ nghe thấy những tiếng động từ phía sau. Những kẻ đến muộn bước xuống sân ga từ những bậc thang trên gác lửng. Eph tắt cây đèn, và họ cùng băng qua ba đường ray, tới bức tường phía xa, đứng nép mình vào trong hốc đá.

Những kẻ đến muộn rời khỏi sân ga, chân lê trên mặt sỏi bụi bặm dọc theo các đường ray. Setrakian quan sát chúng bằng ống nhìn nhiệt, hai cơ thể màu đỏ cam, không có gì bất thường về hình dáng hay điệu bộ. Sau đó, con đầu tiên biến mất, và Setrakian phải mất một lúc lâu mới nhận ra được nó đã lẻn vào một lỗ hổng trên tường, một khe hở mà không hiểu sao họ đã bỏ qua. Con thứ hai dừng lại ngay tại vị trí đó, nhưng thay vì biến mất, nó quay đầu nhìn về phía họ. Setrakian bất động, ông biết khả năng nhìn đêm của sinh vật này đã tiến hóa nhưng chưa thực sự trưởng thành. Ông nhìn nhiệt của ông chỉ ra cổ họng con ma cà rồng này là vùng nóng nhất. Một dòng màu cam chảy xuống chân nó và ngay lập tức nguội thành màu vàng khi nó tràn ra mặt đất, sinh vật này đang đi tiểu. Đầu nó nghếch lên như thể một con thú đang đánh hơi con mồi, nhìn theo đường ray xa khỏi nơi họ đang trốn... sau đó, nó thấp đầu xuống và biến mất vào khe nứt trên tường.

Setrakian trở lại đường ray, hai người còn lại theo sau ông. Mùi hôi thối từ thứ nước tiểu mới vẫn còn nóng ấm của ma cà rồng ngập tràn cả nhà ga mái vòm. Mùi amoniac cháy gọi lại cho Setrakian những liên tưởng đen tối. Những người còn lại bước tránh qua vũng nước tiểu trong khi tiếp cận khe hở trên tường.

Eph rút thanh kiếm ra khỏi vỏ từ sau lưng, dẫn đầu. Con đường nhỏ này mở rộng ra một căn hầm vách thô nóng nực, bốc mùi hơi nước. Anh bật đèn Luma vừa kịp lúc nhận ra con ma cà rồng đầu tiên bật dậy khỏi một cái ghế dài và lao tới anh. Eph không kịp giơ thanh kiếm bạc lên, và con ma cà rồng xô anh đập vào tường. Cây đèn của anh roi xuống và nằm nghiêng gần một rãnh dẫn nước cống chạy cắt ngang mặt sàn. Và nhờ ánh sáng cực tím nóng bùng, anh có thể thấy nó là, hay đã từng là, một phụ nữ. Nó mặc áo vest công sở bên ngoài áo cánh trắng bẩn thỉu, mascara màu đen lem xuống tạo thành đôi mắt gấu trúc đầy hăm dọa. Hàm nó hạ xuống, lưỡi cuộn lên - đó chính là lúc Fet xông tới từ lối vào.

Anh cầm con dao găm lao vào nó, đâm một nhát dưới sườn. Nó lộn nhào khỏi người Eph và trở lại tư thế lom khom. Fet la lớn, đâm nó một nhát nữa, và lần này trứng phần ngực dưới vai trái, vị trí thông thường của một quả tim. Con ma cà rồng lùi lại loạng choạng, rồi tiếp tục xông tới trước. Fet rú lên, đâm trọn lưỡi dao vào bụng dưới của nó. Nó oằn mình, gầm gừ - nhưng một lần nữa, phản ứng của nó mang vẻ bối rối hơn là đau đớn. Nó vẫn cứ lao vào anh.

Lúc này, Eph đã hồi phục tương đối, và khi con ma cà rồng tiếp tục lao vào Fet, Eph đứng lên chém lưỡi kiếm của mình vào nó bằng cả hai tay, từ phía sau. Thôi thúc giết người vẫn quá xa lạ với anh, chính bởi vậy cú chém rốt cuộc không được dứt khoát, và lưỡi kiếm chẳng thể lia qua hết. Nhưng thế là đủ. Anh đã cắt đứt được cột sống của nó, và đầu con ma cà rồng gập về phía trước. Tay nó qườ quạng, và cơ thể co giật khi nó ngã xuống rãnh nước cống giữa mặt sàn, như thể một thứ gì đó cháy lèo xèo trên chảo nóng.

Chẳng có đủ thời gian để sửng sốt. Những tiếng bạch- bạch-bạch vang vọng khắp căn hầm chính là tiếng bước chạy của con ma cà rồng thứ hai - nó đang chạy đi để cảnh báo những con khác.

Eph chộp cây đèn Luma trên sàn và lao theo nó, sẵn sàng tay kiếm. Anh tưởng tượng mình đang đuổi theo chính con ma cà rồng đã dụ Kelly tới đây, và nỗi căm giận đó đã thúc anh chạy nhanh hơn dọc theo hành lang ẩm thấp, đôi bốt giẫm nước tung tóe. Đường hầm quẹo phải, tại đó một ống nước lớn nhô ra từ vách đá, và chạy suốt chiều dài đường hầm chật hẹp. hơi nước nóng kích thích tảo và nấm mốc phát triển và chúng sáng lên dưới ánh đèn pin của anh. Anh trông thấy lờ mờ con ma cà rồng phía trước. Nó chạy, tay mở rộng, những ngón tay cào vào không trung.

Và rồi, sau một ngã cua gấp nữa, con ma cà rồng biến mất. Eph chậm bước và ngó quanh, chiếu đèn. Anh hoang mang - cho tới khi trông thấy cẳng chân nó đang đạp đất chui vào một hô đào bên dưới bức tường bên. Sinh vật đó có thể trườn như giun ra khỏi đường hầm. Eph chém xuống đôi bàn chân bẩn thỉu của nó, nhung chúng rụt lại quá nhanh, làm lưỡi kiếm của anh cắm vào đất.

Eph quỳ gối, nhưng chẳng thể nhìn xuyên qua phía bên kia cái hố hẹp. Anh nghe thấy tiếng bước chân, hiểu rằng Fet và Setrakian vẫn bám sát theo mình. Anh quyết định không chờ đợi thêm nữa. Eph nằm ngửa ra và bắt đầu chui qua.

Anh chui vào cái hốc, hai tay đưa lên trên đầu, hướng cây đèn và thanh kiếm ra phía trước. Đừng để bị mắc kẹt tại đây, anh nghĩ. Kẻo anh sẽ chẳng thể nào bò trở lại được nữa. Rồi tay và đầu anh nhô ra một không gian mở, cuối cùng cũng qua được cái hang, anh bật người đứng dậy.

Thở hổn hển, anh qươ đèn xung quanh như thể nó là một ngọn đuốc. Anh đang ở trong một đường hầm khác, tuy nhiên nơi đây đã được hoàn thiện với những đường ray và đá sỏi, tĩnh mịch một cách kỳ dị, đáng sợ. Phía bên trái anh, cách đó chưa đầy một trăm mét, có ánh sáng.

Một sân ga. Anh vội chạy dọc theo đường ray và trèo lên đó. Sân ga này chẳng mang chút dáng vẻ lộng lẫy nào của nhà ga Tòa Thị chính cả; thay vào đó là toàn những xà rầm thép chỏng chơ cùng những đường ống lộ ra trên trần. Eph cứ ngỡ mình đã đặt chân tới mọi nhà ga trong thành phố, nhưng anh chưa từng tới nơi đây.

Một tàu điện ngầm dài nằm im lìm phía cuối sân ga, biển trên cửa ghi: KHÔNG HOẠT ĐỘNG. Tường của một tháp kiểm soát cũ nằm chính giữa vẽ đầy những hình graffiti lộn xộn kiểu xưa. Anh thử mở cửa, nhưng nó đã bị khóa.

Anh nghe thấy tiếng lục đục phía sau, trong đường hầm. Fet và Setrakian đang chui qua cái hố, cố bắt kịp anh. Có lẽ thật không khôn ngoan khi chạy trước một mình thế này. Eph quyết định chờ họ, dưới ốc đảo ánh sáng này, cho tới khi anh nghe thấy tiếng một hòn sỏi bị đá trên đường ray gần đó. Anh quay lại vừa kịp để trông thấy một con ma cà rồng đang lao ra từ toa tàu cuối cùng, nó chạy dọc theo bức tường phía xa, tránh xa khỏi ánh sáng của ga tàu bỏ hoang.

Eph vọt theo sau nó, tới cuối đầu kia sân ga, rồi nhảy phốc xuống, chạy dọc theo đường ray, tiến vào bóng tối. Đường ray ngoặt gấp sang phải và kết thúc tại đó. Anh chạy, vách đường hầm nhòe đi theo bước chân anh. Anh có thể nghe tiếng chân trần hấp tấp của con ma cà rồng đạp trên nền đá sỏi sắc nhọn vang vọng. Sinh vật này sẩy chân, nó bắt đầu chậm lại. Eph tới gần hon, sức nóng từ cây đèn của anh khiến con ma cà rồng hoảng loạn. Nó quay đầu lại, khuôn mặt bị chiếu ánh sáng cực tím của nó đầy vẻ kinh hãi.

Trên đà lao tói, Eph quét cánh tay cầm kiếm về phía trước, phạt đứt đầu con quái vật.

Cái xác mất đầu đổ về phía trước. Eph dừng lại, chiếu đèn Luma vào cái cổ rỉ dịch trắng của nó, giết chết những con giun máu đang chạy trốn. Rồi anh thẳng người lên, điều chỉnh lại hơi thở nặng nhọc của mình... và ngay lập tức, anh nín thở.

Anh nghe thấy gì đó. Đúng hơn là, anh cảm thấy chúng. Thứ gì đó ở xung quanh. Không phải tiếng bước chân hay chuyển động, mà là... xôn xao.

Anh lấy chiếc đèn pin nhỏ của mình ra bật lên. Thi thể những người dân New York ngổn ngang khắp sàn đất của đường hầm. Những cái xác vẫn còn mặc quần áo nằm sắp thành hàng hai bên, trông như các nạn nhân của một vụ rò rỉ khí ga. Một số vẫn còn mở mắt, với ánh nhìn trừng trừng vô hồn của người bệnh.

Họ đã bị biến đổi. Những người mới bị cắn, mới bị lây nhiễm. Họ bị tấn công vào chính đêm đó. Cảm giác xôn xao Eph cảm thấy ban nãy chính là sự biến đổi bên trong những cơ thể này: các chi không động đậy, nhưng những khối u thì đang sinh sôi trong các cơ quan, và hàm dưới đang phát triển thành vòi chích.

Có hàng tá thi thể, và vẫn còn nhiều hơn thế phía trước, lờ mờ vượt ra khỏi tầm ánh sáng đèn pin. Đàn ông, phụ nữ, trẻ con - tất cả đều là nạn nhân. Anh sục sạo, lướt đèn từ khuôn mặt này tới khuôn mặt kia, tìm kiếm Kelly - và cầu nguyện rằng anh sẽ không tìm thấy cô tại đây.

Trong lúc anh vẫn đang tìm kiếm thì Fet và Setrakian chạy tói. Nhẹ nhõm, nhưng cũng tuyệt vọng, Eph nói với họ, "Cô ấy không có ở đây."

Setrakian đứng, đặt tay lên ngực, thở gấp. "Còn bao xa nữa?"

Fet nói, "Đây là một ga Tòa Thị chính khác thuộc tuyến Brooklyn-Manhattan, nằm ở sâu hon, chưa từng được sử dụng mà chỉ để chứa đồ. Tức là ta đang ở bên dưới tuyến Broadway. Lối rẽ đường ray này sẽ đưa ta đi vòng qua phần móng của tòa nhà Woolworth. Phố Cortlandt tiếp theo ngay sau đó. Nghĩa là Trung tâm Thương mại Thế giới..." Anh ngước lên, như thể trông thấy được những tòa nhà mười, mười lăm tầng trên mặt đất. "Chúng ta đang tới rất gần rồi."

"Hãy kết thúc chuyện này thôi," Eph nói. "Ngay bây giờ."

"Chờ đã," Setrakian lên tiếng, ông vẫn đang cố giữ đều nhịp tim. Chiếc đèn pin của ông chiếu qua khuôn mặt những người đã bị biến đổi. Ông quỳ một gối, kiểm tra một số người bọn họ bằng chiếc gương tráng bạc lấy ra từ trong túi áo khoác. "Trước tiên, ta có một nhiệm vụ ở đây đã."

Fet và Eph tiêu diệt những con ma cà rồng mới sinh dưới ánh sáng từ chiếc đèn pin của Setrakian. Mỗi phát chém đầu lại như một cú giáng mạnh vào tinh thần Eph.

Eph giờ đây cũng đã bị biến đổi. Không phải từ một con người trở thành ma cà rồng, mà từ một bác sĩ trở thành kẻ sát nhân.

Càng đi xa vào trong những đường hầm, mặt đất càng ướt át. Những rễ cây, dây leo và cây bạch tạng kỳ dị thiếu ánh sáng mặt trời trườn xuống từ trần hầm vẫn còn chưa hoàn thiện để hút nước. Ánh sáng vàng hiếm hơi dưới đường hầm cho thấy nơi đây hoàn toàn không có những hình graffiti trên tường. Bụi trắng phủ kín những chỗ không có ai bước lên, một lóp bụi rất mịn phủ trên bề mặt những vũng nước tù đọng. Đó là những phần còn sót lại của Trung tâm Thương mại Thế giới. Cả ba người đều cố tránh giẫm lên đó, với sự tôn trọng dành cho một nghĩa địa.

Trần hầm thấp dần cho đến lúc thấp hơn đầu người, và rồi dẫn tới một ngõ cụt. Setrakian lướt đèn, tìm thấy một lỗ hổng tại phần trên của bức tường đang hẹp dần, đủ rộng để họ có thể chui qua. Tiếng rầm rầm khi nãy còn xa và lờ mờ thì giờ đã lớn dần. Ánh đèn pin cho thấy mặt nước dưới chân giày của họ bắt đầu gọn sóng. Đó chính xác là tiếng rú của một tàu điện ngầm, và cả ba người cùng quay lại nhìn, đường hầm họ đang đứng không có đường ray.

Nó ở phía trước họ, đang lao về phía họ - nhưng tại đường ray tầng trên - tiến vào sân ga Tòa Thị chính BMT đang hoạt động ở bên trên. Tiếng rít, gầm rú, và rưng chuyển lớn đến độ khó mà chịu nổi - đạt tới sức mạnh và âm lượng của một con động đất - và ngay lập tức, họ nhận ra tình trạng hỗn loạn này chính là cơ hội tốt nhất của mình.

Họ ép người chui qua lỗ hổng, nhanh chóng tới một đoạn đường nhân tạo khác, không có đường ray, những bóng đèn thi công treo tại đây không bật, và chúng rung lên, nhảy múa dưới tác động của tàu điện ngầm. Đất đá và gạch vụn từ lâu đã được vun thành một đống cao gần chục mét tới tận trần, phía sau những rầm thép. Tại một góc cua dài phía trước, họ thấy ánh sáng vàng ệch lờ mờ. Họ tắt đèn Luma và chạy dọc đường hầm tối tăm, cảm thấy nó nở rộng ra khi họ vòng qua khúc cua, rẽ vào một căn hầm dài, rộng rãi.

Khi mặt đất ngừng rung chuyển và tiếng con tàu nhỏ dần đi như một con bão đang tan, họ bước chậm lại, tránh phát ra tiếng động. Eph cảm thấy những sinh vật đó trước khi kịp nhìn thấy chúng, hình dạng của chúng, đang ngồi và nằm rải rác trên sàn. Những sinh vật này thức giấc bởi sự hiện diện của họ, chúng ngồi dậy, nhưng không tấn công. Vì thế anh, Setrakian và Fet tiếp tục di chuyển vào sâu trong hang ổ của Chúa Tể.

Những con ma cà rồng này đã ăn đêm đó, chúng ửng hồng máu, và giống như loài ve, chúng nằm và tiêu hóa. Chúng suy nhược như đã chết, những sinh vật uể oải, chỉ chờ đợi mặt trời xuống, chờ đợi cơ hội để được ăn tiếp.

Chúng bắt đầu đứng lên. Chúng mặc đồ công nhân, đồ công sở, đồ thể thao, đồ ngủ, đồ ở nhà, tạp dề bẩn, và thậm chí trần truồng.

Eph nắm chắc thanh kiếm, tìm kiếm những khuôn mặt khi đi ngang qua chúng. Đó là những khuôn mặt chết chóc với đôi mắt đỏ máu.

"Hãy tụm lại với nhau," Setrakian thì thào, vừa đi vừa cẩn thận rút quả mìn uvc từ chiếc túi lưới trên lưng Fet. Bằng những ngón tay cong queo, ông bóc dải băng dính an toàn, rồi quay phần trên của quả cầu để chuẩn bị pin sẵn sàng. "Tôi thực sự mong thứ này có hiệu quả."

"Mong ư?" Fet nói.

Sau đó, một con tiến về phía anh - một lão già, có vẻ vẫn chưa được thỏa mãn như những con khác - Fet giương con dao bạc ra, và con ma cà rồng rít lên. Fet đạp giày vào bắp đùi lão già, đẩy lão ra xa. Anh giơ con dao bạc cho tất cả những con khác cùng thấy.

"Chứng ta đang rơi vào một tình thế khó khăn đây."

Những khuôn mặt đỏ hồng với ánh nhìn độc ác xuất hiện từ các bức tường. Những con ma già hon, thuộc thế hệ một hoặc hai, căn cứ theo mái tóc bạc trắng của chúng. Có tiếng rên của loài thú, cùng tiếng nghèn nghẹt từ thanh môn ở một vài con, như thể chúng đang cố nói gì đó, nhưng âm thanh bị chặn lại bởi cơ quan gớm guốc phát triển dưới lưỡi, cổ họng sưng phồng của chúng co giật mạnh.

Setrakian bước lên giữa Fet và Eph, nói. "Khi đầu nhọn này chạm mặt đất, pin chắc hẳn sẽ được nối điện."

“Chắc hẳn ư!" Fet nói.

"Các anh sẽ phải nấp phía sau những cột trụ này, trước khi nó kích hoạt." Những thanh rầm gỉ đóng đinh tán cách đều nhau. "Sẽ không có tới vài giây đâu. Và khi đó, nhắm mắt lại. Đừng nhìn. Vụ nổ sẽ khiến các anh mù mắt."

"Hãy làm luôn đi!" Fet nói, lũ ma cà rồng bu đầy.

"Chưa được..." Ông lão mở cây gậy chống chỉ vừa đủ để lộ ra lưỡi kiếm bạc, và bằng một động tác nhanh như xẹt lửa, ông quệt hai đầu ngón tay xương xẩu của mình vào cạnh sắc. Máu chảy nhỏ giọt xuống nền đá. Đánh hơi thấy mùi máu trong không khí, lũ ma cà rồng ùa tới từ khắp mọi phía, xúm lại từ những góc khuất, tò mò và đói khát hơn bao giờ hết.

Fet dùng con dao găm chém qua không khí bụi bặm để bảo đảm vài mét trống xung quanh khi họ di chuyển. "Ông còn chờ đợi gì nữa?" anh nói.

Eph nhìn những khuôn mặt, tìm kiếm Kelly trong số những phụ nữ mang đôi mắt chết chóc. Một con lao tói, anh liền thọc mũi kiếm vào xương ức nó, và nó co rúm lại như thể bị thiêu cháy.

Tiếng ồn mỗi lúc một lớn hon, đám đông phía trước bị đám phía sau đẩy gần lại hơn nữa, con đói không do dự, ham muốn không chờ đợi. Máu Setrakian nhỏ xuống sàn, mùi hương của nó - cùng những giọt máu vương vãi - khiến chúng phát điên.

"Làm đi!" Fet nói.

Setrakian, "Một vài giây nữa..."

Những con ma cà rồng xông vào, Eph đẩy chúng lùi lại bằng mũi kiếm. Chỉ tới lúc đó anh mới chọt nghĩ tới việc bật đèn Luma trở lại, nhưng đám ma cà rồng chúi mình thẳng vào luồng ánh sáng giết chóc như những thây ma nhìn chòng chọc vào mặt trời. Những con phía trước bị những con phía sau đẩy tới. Không khí căng thẳng chả khác nào một quả bóng bay sắp nổ... Eph cảm thấy một bàn tay nắm lấy tay áo mình...

"Ngay bầy giờ!" Setrakian nói.

Ông tung quả cầu đinh lên không trung, như trọng tài ném một quả bóng rổ khai màn trận đấu. Khi đạt tới độ cao cực đại, quả cầu bắt đầu roi xuống, cái đinh nặng hơn của nó chĩa thẳng xuống mặt đất.

Mũi đinh thép bốn cạnh cắm vào lóp đá sỏi, âm thanh vo vo phát ra, giống tiếng của loại đèn nháy kiểu cổ khi nạp lại điện.

"Nhanh, nhanh lên!" Setrakian nói.

Eph hươ đèn và quét kiếm mở lối tới một trong những cột trụ. Đám ma cà rồng níu, kéo, và anh cảm nhận được những nhát chém ngọt xót vào cơ thể chúng, nghe thấy những tiếng rên và tru đứt quãng của chúng. Cùng lúc, anh vẫn không ngưng kiểm tra những khuôn mặt để tìm kiếm Kelly, và chém hết những ai không phải là cô.

Tiếng vo vo của quả mìn to dần lên. Eph đâm và đạp và chém, dọn đường tới cột trụ thép, anh nấp vào bóng của nó vừa kịp lúc cả căn hầm tràn ngập ánh sáng xanh chói lòa. Anh nhắm tịt mắt và che chắn thêm bằng khuỷu tay.

Anh nghe thấy những tiếng kêu đau đớn của loài thú khi lũ ma cà rồng bị tiêu hủy. Tiếng tan chảy, phồng rộp, tróc da của những thân thể đang bị sấy khô bằng phản ứng hóa học, sự rã ra của cấu trúc bên trong cơ thể chúng cũng giống như sự lụi tàn của chính linh hồn chúng. Những tiếng thét bị bóp nghẹt lại bên trong cổ họng cháy bỏng của chúng.

Một lễ hiến tế tập thể.

Tiếng rền rĩ âm vực cao diễn ra không quá mười giây, ánh sáng xanh thanh tẩy quét từ sàn tới trần trước khi hết sạch pin. Căn hầm tối tăm trở lại - và khi tiếng động duy nhất còn lại chỉ là tiếng xèo xèo, Eph hạ tay, mở mắt.

Một mùi hôi thối bệnh hoạn theo đám sương khói bốc lên từ những sinh vật cháy thành than nằm đầy trên nền đất. Thật khó có thể di chuyển mà không động phải những thây ma mục rữa này, thi thể của chúng vụn ra như những khúc gỗ nhân tạo bị lửa đốt cháy. Chỉ những con ma cà rồng may mắn dính một phần nhỏ ánh sáng mới có thể còn cựa quậy, Eph và Fet nhanh chóng giải thoát cho những sinh vật tàn tạ, nửa sống nửa chết này.

Sau đó, Fet bước tới gần quả mìn lúc này cũng đã bị cháy. Anh quan sát sức tàn phá của nó.

"Được," anh nói, "thứ này quả là tuyệt cú mèo."

"Xem kìa," Setrakian nói.

ơ phía cuối căn hầm ẩm thấp, nằm trên một ụ đất và rác cao chừng một mét là một cái hòm đen, dài.

Khi Eph và hai người kia tiếp cận nó - với cảm giác sợ hãi hệt như những nhân viên phá bom đang tiếp cận một thiết bị đáng ngờ trong khi chưa kịp mặc đồ bảo vệ - anh nhận ra tình huống này sao mà vô cùng quen thuộc, và chỉ mất một giây để anh nhớ ra: anh đã cảm thấy hệt như thế này khi bước vào trong cái máy bay tối tăm trên đường lăn, khỏi đầu của toàn bộ chuyện này.

Chính là cảm giác tiếp cận một thứ gì đó chết nhưng không thực sự chết. Thứ gì đó đến từ một thế giới khác.

Anh tới đủ gần để chắc chắn nó chính là cái hòm đen dài từ khoang chứa hàng của chuyến bay 753. Nắp của nó được chạm khắc tinh xảo hình người quằn quại như đang bị thiêu trong ngọn lửa, cùng những khuôn mặt kéo dài la hét đau đớn.

Cỗ quan tài ngoại cỡ của Chúa Tể được đặt tại đây, trên một bệ thờ làm từ gạch vụn và rác thải bên dưới đống đổ nát của Trưng tâm Thương mại Thế giới.

"Chính là nó," Eph nói.

Setrakian đưa tay gần lại vách hòm, gần như chạm vào những hình khắc, rồi lại rụt những ngón tay cong queo về. "Tôi đã tìm kiếm thứ này từ rất lâu rồi," ông nói.

Eph rùng mình trước kích thước khủng khiếp cùng sức mạnh tàn độc của thứ đó, chẳng còn muốn bắt gặp nó một lần nào nữa. Anh vẫn đứng cạnh nó, đề phòng nắp quan tài sẽ bật mở bất cứ lúc nào. Fet bước vòng sang phía đối diện. Không có tay cầm ở những cánh cửa trên nắp. Để mở, cần phải luồn ngón tay vào bên dưới khe hở ở chỗ nối giữa và kéo lên. Sẽ rất bất tiện và khó để thao tác nhanh.

Setrakian đứng trước vị trí được cho là đầu của cái hòm, thanh kiếm dài sẵn sàng trong tay. Nhưng đôi mắt ông lão nhuộm vẻ rầu rĩ. Eph có thể hiểu được lý do, và điều đó cũng khiến anh thấy hụt hẫng.

Thế này quá dễ dàng.

Eph và Fet luồn ngón tay vào dưới cánh cửa đôi, và sau khi gật đầu đếm đến ba, họ cùng kéo mở. Setrakian ruón người ra phía trước, tay cầm đèn và kiếm... và ông nhận ra cái hòm chỉ toàn đất. Ông rà soát bằng cách chọc đầu kiếm xuống đáy cái hòm khổng lồ. Chẳng có gì cả.

Fet lui lại, đôi mắt hoang dại, hoảng hốt. "Nó biến mất rồi ư?"

Setrakian thu kiếm lại, gõ nó vào thành hòm để giũ sạch đất.

Eph ngập tràn thất vọng. "Nó đã trốn thoát." Eph lui bước khỏi cỗ quan tài, quay mặt về phía bãi xác ma cà rồng bên trong căn hầm khủng khiếp này. "Nó biết ta sẽ tới đây. Nó đã trốn trong hệ thống tàu điện ngầm này chỉ mười lăm phút trước. Và nó sẽ không thể lên mặt đất do ánh sáng mặt trời... bởi vậy nó vẫn sẽ ở dưới này cho tới khuya."

Fet nói, "Bên trong hệ thống trung chuyển dài nhất thế giới này. Tám trăm dặm đường ray."

Giọng Eph khô khốc, đầy tuyệt vọng. "Chúng ta chưa từng có cơ hội."

Setrakian có vẻ mệt mỏi nhưng chẳng hề nản chí. Thậm chí, đôi mắt già nua của ông còn sáng lên vẻ lanh lọi. "Chẳng phải đây là cách thức anh tiêu diệt lũ chuột bọ ư, anh Fet? Bằng cách kích động chúng ngay tổ của chúng? Và xua chúng ra ngoài?"

Fet nói, "Chỉ khi ông biết chắc chúng sẽ đi đâu."

Setrakian tiếp, "Chẳng phải tất cả những sinh vật đào hang, từ chuột cho tới thỏ, đều đào sẵn một thứ dạng như cửa sau sao...?"

"Một nơi để trốn," Fet nói. Giờ đây anh đã hiểu ra vấn đề. "Một lối thoát hiểm. Thú săn mồi vào đầu này, thì chúng chạy ra đầu kia."

Setrakian nói, "Tôi tin chứng ta đã ép được Chúa Tể bỏ trốn."

Phố Vestry, Tribeca

HỌ KHÔNG CÓ THỜI GIAN để tiêu hủy hoàn toàn cỗ quan tài, vì thế họ quyết định xô đổ nó khỏi bệ thờ làm từ gạch vụn, lật ngược và đổ hết đất xuống sàn. Họ sẽ quay lại sau để hoàn thành nốt công việc.

Phải mất một lúc, cùng kha khá sức lực của Setrakian, để quay trở lại những đường hầm và về tới chỗ đậu xe tải của Fet.

Fet đỗ xe ở một ngã rẽ gần ngôi nhà của Bolivar. Họ chạy qua nửa dãy nhà sáng ánh nắng để tới đưọc cổng trước, chẳng buồn hoài công che giấu đèn Luma và kiếm bạc. Chẳng thấy bất cứ ai bên ngoài dinh thự vào đầu giờ sáng này, và Eph bước qua những thanh ngang của giàn giáo phía trước ngôi nhà. Phía trên cánh cửa đóng ván là một cửa sổ con có ghi địa chỉ. Eph phá vỡ cửa sổ bằng thanh kiếm, đạp tung những mảnh vỡ lớn hon, và rồi vát sạch khung cửa bằng lưỡi kiếm. Anh cầm đèn và trèo vào trong, tiến vào tiền sảnh.

Ánh đèn tím của anh rọi sáng cặp báo cẩm thạch hai bên cánh cửa. Một bức tượng thiên thần có cánh dưới chân cầu thang xoắn nhìn xuống anh với vẻ tang tóc.

Anh nghe thấy, anh cảm thấy: tiếng ong ong do sự hiện diện của Chúa Tể. Kelly, anh nghĩ, nỗi đau trào lên trong ngực. Cô hẳn đang ở đây.

Tiếp theo là Setrakian, Fet đỡ phía ngoài, Eph giúp ông xuống phía trong. Vừa đặt chân xuống mặt đất, Setrakian rút ngay kiếm ra. Ông cũng cảm thấy sự hiện diện của Chúa Tể, và thấy nhẹ nhõm. Họ đã không tới quá muộn.

"Nó đang ở đây," Eph lên tiếng.

Setrakian nói, "Vậy thì nó cũng biết chúng ta đã tói."

Fet chuyền hai đèn ƯVC lớn hơn cho Eph, rồi tự mình trèo qua khung cửa sổ cao, giày anh đập cộp xuống sàn.

"Nhanh nào," Setrakian nói, dẫn họ di chuyển dưới cầu thang xoắn, tầng dưới đang trong giai đoạn hoàn thiện. Họ đi ngang qua một nhà bếp dài với nhũng vật dụng vẫn còn đóng hộp, tìm kiếm một phòng kho. Và họ đã thấy, một phòng kho trống rỗng, còn chưa hoàn thiện.

Họ đẩy mở cánh cửa âm của bức tường phía trong, như mô tả trong tấm hình trên tờ tạp chí People mà Nora in ra.

Có một cầu thang dẫn xuống dưới. Một tấm bạt nhựa phía sau họ chợt kêu phần phật, và họ quay phắt lại, nhưng đó chỉ là luồng khí thoát lên từ dãy cầu thang. Gió mang theo mùi của hầm ngầm, của đất và chất thải.

Đây chính là lối dẫn tới những đường ngầm. Eph và Fet bắt đầu điều chỉnh vị trí hai đèn uvc lớn sao cho họ có thể lấp đầy lối đi bằng thứ ánh sáng nóng, giết chóc này, bằng cách đó khóa kín căn hầm. Ngăn chặn đường lên của bất cứ ma cà rồng nào khác, và quan trọng hon, đảm bảo rằng lối ra duy nhất khỏi căn nhà dẫn thẳng vào ánh sáng mặt trời.

Eph ngoái lại, nhìn thấy Setrakian đang đứng tựa tường, đầu ngón tay ông ghì vào ngực áo vest, vị trí tim. Eph không thích cảnh đó, và khi đang bước tới chỗ ông, thì giọng nói của Fet khiến anh quay ngoắt lại. "Chết tiệt!" Một trong hai chiếc đèn tử ngoại bị đổ, va loảng xoảng xuống sàn nhà. Eph kiểm tra để chắc chắn bóng đèn vẫn hoạt động, và rồi dựng thẳng chiếc đèn, cẩn thận tránh bức xạ cực tím.

Fet ra hiệu cho anh yên lặng. Anh nghe thấy tiếng động phía sau. Những tiếng bước chân. Mùi trong không khí đã thay đổi - nồng nặc hon, hôi thối hon. Lũ ma cà rồng đang tập họp.

Eph và Fet lùi khỏi phần căn hầm được chiếu sáng xanh, giữ khoảng cách an toàn. Và khi Eph ngoái lại phía ông lão, anh thấy ông đã biến mất.

Setrakian đã quay trở lại tiền sảnh. Tim ông thắt lại trong ngực, quá sức chịu đựng bởi căng thẳng và hy vọng. Ông đã chờ đợi quá lâu. Quá lâu rồi...

Đôi bàn tay xương xẩu của ông bắt đầu đau nhức. Ông co duỗi tay, ghì chặt chuôi kiếm bên dưới đầu sói bạc. Và rồi, ông cảm thấy gì đó, một con gió cực nhẹ trước khi xuất hiện một động tĩnh...

Cú vung kiếm vào phút chót đã cứu ông thoát khỏi một cú đánh trực tiếp chí tử. Cú va chạm khiến ông ngã ngửa, cơ thể nhàu nhĩ của ông trượt dài trên sàn đá cẩm thạch, đầu đập vào góc tường. Nhưng ông vẫn nắm chặt thanh kiếm. Ông bật ngay dậy, vung lưỡi kiếm ra xung quanh, chẳng nhìn thấy gì trong khu tiền sảnh lờ mờ tối.

Chúa Tể di chuyển cực nhanh.

Nó đang ở ngay đây. Đâu đó.

Giờ thì ngươi đã là một lão già.

Giọng nói này lạo xạo trong đầu Setrakian như thể một con sốc điện. Setrakian quét rộng thanh kiếm bạc trước mặt. Một bóng đen mờ ảo vọt qua bức tượng thiên thần than khóc chỗ chân cầu thang cẩm thạch.

Chúa Tể cố gắng khiến ông mất tập trung. Đó là cách của nó. Không bao giờ đấu trực tiếp, mặt đối mặt, mà sẽ lừa đối phương. Để gây bất ngờ từ phía sau.

Setrakian lùi về phía bức tường bên cánh cửa trước. Phía sau ông là cửa ra vào với một ô cửa sổ hẹp bằng kính Tiffany đã bị son đen. Setrakian lấy kiếm đập vỡ tấm kính quý mạ chì.

Anh sáng ban ngày xiên vào tiền sảnh.

Ngay lúc kính vỡ, Eph và Fet cũng đã trở lại và thấy Setrakian đang đứng, giương kiếm, cơ thể ông ngập trong ánh mặt trời.

Ông lão trông thấy một bóng đen mờ ảo đang chạy lên cầu thang. "Nó kia Ida!" ông hét lên và đuổi theo. "Nhanh lên!"

Eph và Fet chạy lên cầu thang theo ông lão. Có hai con ma cà rồng khác đón họ trên đỉnh cầu thang. Đó là đội vệ sĩ trước kia của Bolivar, những gã vệ sĩ to cao giờ trở thành những khối thịt khổng lồ với vẻ mặt đói khát, trong những bộ vest bẩn thỉu. Một gã nện Eph, làm anh loạng choạng vấp về phía sau và suýt mất thăng bằng, phải bám vào tường để tránh bị ngã xuống cầu thang cẩm thạch. Anh giương chiếc đèn Luma lên, tên đần độn to lớn lùi lại, và Eph lia thanh kiếm vào bắp đùi nó. Con ma cà rồng há mồm thở hắt ra và lại lao vào anh. Eph moi ruột nó, lưỡi kiếm cắt gần đứt phần bụng trước khi anh rút nó ra, con ma cà rồng đổ sụm xuống sàn như thể một quả bóng bay bị chọc vỡ.

Fet duy trì khoảng cách an toàn với con ma cà rồng của anh bằng cây đèn, đồng thời dùng con dao găm lưỡi ngắn đâm và chém bàn tay đang cố gắng túm lấy anh. Anh giương đèn chiếu thẳng vào mặt nó, làm con ma cà rồng loạng choạng, nó cuống cuồng nhìn khắp xưng quanh, hoa mắt. Fet lách người tiếp cận nó từ phía sau, cắm ngập con dao vào cái gáy dày thịch của nó trước khi đẩy nó ngã lộn xuống cầu thang.

Con ma cà rồng phía Eph đang cố gưọng dậy, nhưng Fet lại tiếp tục đánh gục nó bằng một cú đá vào sườn. Đầu tên vệ sĩ gác lên bậc thang cao nhất, và cùng với một tiếng thét căm hận, Eph chém thanh kiếm xuống.

Đầu nó nẩy tưng tưng xuống các bậc cầu thang, tăng tốc cho tới bậc cuối, nẩy qua cơ thể của con ma cà rồng còn lại và lăn tới bức tường.

Máu trắng từ cái cổ đã bị cắt đứt của nó chảy ra tấm thảm đỏ. Những con giun máu thoát ra, Fet thiêu cháy chúng bằng cây đèn của mình.

Tên vệ sĩ ở dưới chân cầu thang chẳng khác gì một bao da đựng xương gãy, nhưng nó vẫn cử động. Cú ngã không thể khiến đầu nó rụng ra, và vì thế chưa giải thoát được cho nó. Nó cố nhúc nhích, mắt vẫn mở, đờ đẫn nhìn lên cầu thang dài.

Eph và Fet tìm thấy Setrakian gần một cánh cửa song sắt thang máy đóng kín, ông đang vung kiếm chém vào một cái bóng mờ tối di chuyển rất nhanh. "Cẩn thận...!" Setrakian gọi với, nhưng trước khi những lời đó kịp buột ra khỏi miệng ông, Chúa Tể đã đánh trúng Fet từ phía sau. Anh ngã mạnh xuống, suýt nữa thì đè vỡ cây đèn của mình. Eph cũng chẳng kịp phản ứng khi nó vọt ngang qua anh - chỉ chậm lại vừa đủ để Eph có thể nhìn ra khuôn mặt Chúa Tể một lần nữa, làn da nổi giun sán và cái miệng đầy vẻ khinh bỉ của nó - và anh bị ném vào bức tường.

Setrakian lao về phía trước, hai tay cầm kiếm chém ngang dọc, dồn cái hình hài vun vút kia vào một căn phòng trần cao, rộng bằng cả tầng nhà. Cả Eph và Fet đều bật dậy, chạy theo ông. Một dòng máu chảy xuống từ thái dương Fet.

Chúa Tể dừng lại, hiển hiện trước mặt họ, phía sau nó là một lò sưởi lớn bằng đá nằm giữa phòng. Căn nhà chỉ có cửa sổ ở hai đầu - vì thể chẳng có một chút ánh sáng mặt trời nào ở giữa để trợ giúp họ. Áo choàng của Chúa Tể phập phồng, đôi mắt ghê rạn của nó nhìn xuống họ, nhưng chủ yếu tập trung vào Fet, vốn chả phải người bé nhỏ gì cho cam. Máu chảy nhỏ giọt từ trên mặt anh. Và sau khi phát ra một âm thanh gì đó nửa cười nửa rú, cánh tay dài ngoẵng của Chúa Tể chộp lấy đống củi và những bó dây điện cùng những mảnh vụn khác trong tầm với, rồi ném về phía ba sát thủ.

Setrakian ép mình vào tường, Eph núp vào góc phòng, còn Fet sử dụng một tấm ván lát tường làm khiên chắn.

Khi cuộc tấn công kết thúc, họ nhìn lên, và Chúa Tể đã lại biến mất.

"Chúa ơi!" Fet rít lên. Anh lấy tay chùi máu khỏi mặt, rồi vứt tấm ván lát tường sang một bên. Anh ném đánh cạch con dao găm bạc vào lò sưỏi lạnh - nó vô dụng đối với con ma khổng lồ này - và cầm lấy chiếc đèn của Eph, vậy là giờ anh đã có hai đèn, còn Eph có thể tự do cầm thanh kiếm dài hơn của mình bằng cả hai tay.

"Hãy theo sát nó," Setrakian nói, len lên trước. "Như khói bay lên ống khói vậy, ta cần phải ép nó lên mái nhà."

Khi họ rẽ qua một góc nhà, bốn con ma cà rồng rú rít xông vào họ. Với kiểu tóc tỉa đuôi cùng khuyên xỏ lỗ, trông chúng giống như những kẻ hâm mộ Bolivar trước kia.

Fet tiến tới cùng hai cây đèn, ép chúng lùi lại. Một con định thoát ra, nhưng đã có Eph đón đầu, giương kiếm trước mắt nó. Trông nó giống như một Vampira mũm mĩm trong chiếc váy bằng vải bông chéo và bít tất lưới rách bươm. Nó mang cái vẻ háu đói của một con ma cà rồng vừa biến đổi, Eph đã bắt đầu nhận ra điều đó. Eph hạ thấp người, chĩa mũi kiếm vào nó, con ma cà rồng lách sang phải, rồi lại sang trái, rít lên qua đôi môi trắng bệch.

Eph nghe thấy Setrakian thét lên bằng giọng ra lệnh, "Strỉgoỉ!" Tiếng ông lão chém giết những con ma cà rồng tiếp thêm sức mạnh cho Eph. Con Vampira ục ịch vừa đánh dứ vừa né tránh một cách dữ dội, và Eph đâm trúng nó, mũi kiếm của anh xuyên qua phần vai trước của chiếc áo vải bông đen của nó, thiêu đốt con ma cà rồng từ bên trong. Mồm nó há ra và lưỡi cuộn lên, Eph vọt mình lùi lại vừa kịp lúc, vòi chích của nó suýt chút nữa phi trúng cổ anh. Nó tiếp tục tấn công, mồm mở rộng. Và, với một tiếng hú giận dữ, Eph đâm kiếm vào mặt nó. Hướng thẳng vào vòi chích của nó, mũi kiếm đâm xuyên qua đầu, cắm vài phân vào bức tường còn chưa hoàn thiện.

Đôi mắt con ma cà rồng trọn tròn. Vòi chích của nó bị cắt và chảy máu trắng, ngập đầy mồm, rỏ cả xuống cằm, trong khi đó nó chẳng thể di chuyển. Nó đã bị gắn chặt vào tường. Nó chồm thân lên, cố gắng khạc thứ máu đầy giun của mình vào Eph. Mỗi con vi rút sẽ cố sức xâm nhập hết khả năng của nó.

Setrakian đã giết sạch ba con ma cà rồng kia, khiến mặt sàn gỗ thích vừa được đánh bóng ở cuối sảnh vấy đầy máu trắng. Ông trở lại bên Eph, thét lên, "Lùi lại!"

Eph rời tay kiếm, chuôi của nó rung rung cắm trên tường. Setrakian chém thanh kiếm vào cổ con ma cà rồng, và cơ thể không đầu của nó đổ sụm xuống sàn do trọng lực.

Cái đầu vẫn bị xiên trên tường, máu trắng chảy ra từ cái cổ đứt lìa của nó, đôi mắt đen thẳm tóe lửa nhìn cả hai người... rồi trợn tròn lên và cụp xuống, bất động. Eph nắm lấy tay cầm của thanh kiếm và giật nó khỏi bức tường phía sau miệng con ma, và cái đầu roi xuống trên cơ thể của nó.

Chẳng có thời gian để chiếu đèn vào máu trắng nữa. "Lên trên, lên trên!" Setrakian nói, bước dọc theo bức tường dẫn tới một cầu thang khác nữa, đó là một cầu thang xoắn với tay vịn bằng thép được trang trí hoa văn. Tinh thần của ông lão mạnh mẽ, nhưng sức khỏe của ông thì héo úa. Lên tới đầu cầu thang, Eph vượt qua ông. Anh nhìn phải, nhìn trái. Dưới ánh sáng mập mờ, anh thấy mặt sàn gỗ cứng đã hoàn thiện và những bức tường đang làm dở dang. Nhưng không có ma cà rồng.

"Ta sẽ tách ra," ông lão nói.

"Ông đang đùa ứ?" Fet nói, anh đang đỡ, giúp ông leo lên tới đỉnh. ''Không bao giờ tách ra. Đó là nguyên tắc cơ bản nhất."

Một trong hai chiếc đèn của anh phát ra tiếng xì xì. Bóng đèn nổ lốp bốp vì quá nóng, và bất thình lình bùng lửa. Fet thả nó xuống, giậm giày dập tắt lửa. Giờ anh chỉ còn một cây đèn.

"Pin còn dùng được bao lâu nữa?" Eph hỏi.

"Không đủ," ông lão nói. "Nó sẽ khiến chúng ta kiệt sức giống như cái đèn này, buộc chúng ta sân đuổi nó tới tận đêm."

"Phải bẫy nó," Fet nói. "Như một con chuột trong phòng tắm vậy."

Ông lão ra hiệu im lặng, ông quay đầu về phía phát ra âm thanh.

Trái tim ngươi thật yếu đuối, kẻ già nua khốn cùng à. Ta có thể nghe thấy nó.

Setrakian đứng im, kiếm sẵn sàng. Ông nhìn khắp các phía, nhưng chẳng hề thấy bất cứ dấu hiệu nào của Chúa Tể Bóng Tối.

Ông gõ mũi kiếm xuống mặt sàn. Cộc-cộc-cộc. "Lộ diện đi."

Ngươi đã tạo ra một món vũ khí.

"Ngươi không nhận ra nó ư?" Setrakian nói lớn, thở hổn hển. "Nó là của Sardu. Chàng trai mà ngươi đã chiếm đoạt cơ thể."

Khi nhận ra ông đang trò chuyện với Chúa Tể, Eph tới gần ông lão hon. "Cô ấy đâu rồi?" anh thét lên. "Vợ ta đâu rồi?"

Chúa Tể lờ anh đi.

Cả cuộc đời ngươi đã dẫn ngươi tới đây. Ngươi cũng sẽ thua cuộc lần thứ hai thôi.

Setrakian đáp, "Ngươi sẽ phải nếm mùi bạc của ta, Strigoi."

Ta sẽ chén ngươi, lão già. Cùng những tông đồ ngu xuẩn của ngươi...

Chúa Tể tấn công từ phía sau, một lần nữa ném Setrakian xuống sàn. Eph phản ứng, lia kiếm vào luồng gió mà anh cảm thấy, một vài nhát chém hú họa. Và khi thu kiếm về, anh nhận ra mũi kiếm dính máu trắng.

Anh đã khiến Chúa Tể bị thương. Anh đã chém trúng nó.

Nhưng khi Eph còn đang nghĩ về điều đó, Chúa Tể đã trở lại và đánh mạnh vào ngực bằng bàn tay móng vuốt của nó. Eph bay khỏi sàn, lưng và vai đập mạnh vào tường, cơ bắp đau nhói khi anh ngã sang một bên.

Fet lao vọt lên phía trước với cây đèn của mình, trong khi Setrakian quỳ một gối, chém lưỡi kiếm bạc, đẩy lùi ác ma. Eph lộn người lại nhanh nhất có thể, chuẩn bị tấn công tiếp... nhưng không có gì cả.

Một lần nữa chỉ còn ba người với nhau. Họ có thể cảm thấy điều đó. Chẳng một tiếng động ngoại trừ tiếng leng keng của những bóng đèn thi công treo dọc trần nhà đang đu đưa phía chân cầu thang.

Eph nói, "Tôi đã chém trúng nó."

Setrakian chống kiếm gượng đứng dậy, một tay ông bị thương và buông thõng. Ông bước tới cầu thang tiếp theo dẫn lên lầu.

Có vết máu trắng của ma cà rồng trên lóp ván lát cầu thang chưa hoàn thiện.

Đau đớn, nhưng quyết tâm, họ leo những bậc thang dẫn lên nóc nhà. Đó là gác mái của Bolivar, tầng cao nhất của tòa nhà cao hơn trong số hai tòa nhà liền kề. Họ ngó vào phòng ngủ, tìm kiếm vết máu ma cà rồng trên sàn. Chẳng thấy gì, Fet bước quanh chiếc giường bừa bộn tới bên khung cửa sổ phía xa, anh giật những tấm rèm che xuống, để ánh sáng lọt vào, nhưng không có ánh sáng mặt trời trực tiếp. Eph kiểm tra phòng tắm và nhận ra nó còn lớn hơn so với hình dung trước đó, với những gương soi khung vàng bố trí đối diện nhau, phản chiếu vô số hình ảnh của anh. Một đội quân những Ephraim Goodweather cầm kiếm trên tay.

"Lối này," Setrakian thở hổn hển.

Những vết máu trắng còn tươi nổi bật trên mặt một chiếc ghế bọc da đen trong căn phòng chiếu phim rộng lớn. Hai khung cửa vòm được che kín mít dọc bức tường phía Đông cho thấy chút ánh sáng nhẹ len vào bên dưới đường viền của những tấm rèm dài. Mái của tòa nhà liền kề nằm ngay bên ngoài đó.

Tại đây họ bắt gặp Chúa Tể đang đứng giữa phòng, khuôn mặt đầy giun máu của nó cúi nhìn về phía họ, đôi mắt mã não mở trừng trừng, phía sau nó là thứ ánh sáng ban ngày nguy hiểm. Máu trắng óng ánh nhỏ giọt, từ từ và không đều, dọc cánh tay xuống bàn tay dài ngoằng của nó, qua đầu nhọn của móng vuốt xuống mặt sàn.

Setrakian khập khiễng bước tói, kéo lê thanh kiếm theo sau, cào mặt sàn gỗ. Ông dừng lại và giương lưỡi kiếm bạc bằng bàn tay lành lặn của mình, đối mặt Chúa Tể - tim ông đập thình thịch, quá nhiều nhịp trên một phút.

"Strigoi," ông lên tiếng.

Chúa Tể nhìn trừng trừng, lúc này trông thật điềm tĩnh, như một ma vương, đôi mắt trông như hai quầng mặt trăng chết chóc khuất sau những đám mây máu. Thứ duy nhất cho thấy rõ sự khó chịu của nó là bọn ký sinh máu ngoe nguẩy bên dưới khuôn mặt chẳng phải của con người.

Đối với Setrakian, giây phút đó đã ngay trong tầm tay... nhưng trái tim ông đang nghẹt lại, khiến ông bất động.

Eph và Fet tập trung lại phía sau ông, và Chúa Tể chẳng còn cách nào khác ngoài chiến đấu để thoát khỏi căn phòng này. Nó nở một nụ cười khinh bỉ, man rợ. Nó đạp chiếc bàn thấp, dài vào Eph, làm anh bắn về phía sau, và bằng cánh tay lành lặn của mình, nó đẩy một chiếc ghế bành trượt về phía Setrakian. Hành động đó nhằm tách họ ra, và Chúa Tể lao vọt ra giữa, thẳng về phía Fet.

Fet giơ đèn, nhưng Chúa Tể né mình và cào anh từ bên sườn. Fet ngã xuống gần đầu cầu thang, choáng váng. Chúa Tể định nhào qua anh, nhưng Fet rất nhanh, anh chiếu đèn vào nó - thẳng vào khuôn mặt hung tợn của Chúa Tể Bóng Tối. Tia uvc khiến nó loạng choạng, đẩy nó bước lùi về phía bức tường, lóp vữa thạch cao vỡ lắc rắc dưới sức nặng của nó. Khi những móng vuốt của Chúa Tể buông xuống khỏi khuôn mặt, đôi mắt nó mở to hơn bao giờ hết, và có vẻ như mất phương hướng.

Chúa Tể đã bị lòa, nhung chỉ tạm thời. Tất cả bọn họ đều nhận ra lọi thế của mình lúc này, và Fet tiến thẳng tới nó với cây đèn. Chúa Tể lùi lại, vùng vẫy một cách điên dại. Fet buộc con ác ma cao sừng sững phải lùi dọc căn phòng, về phía khung cửa che rèm, và Eph lao theo sau, chém vào lóp áo choàng của Chúa Tể Bóng Tối, trúng một phần da thịt nó. Móng vuốt của Chúa Tể vung lên nhung không trúng ai.

Setrakian nắm lấy chiếc ghế khi nãy bị đẩy về phía ông, thanh kiếm lách cách trên sàn.

Eph chém đứt những tấm rèm dày trên một khung cửa vòm, làm lộ ra ánh mặt trời chói chang. Nhũng song sắt trang trí chắn ngang khung cửa kính, nhung chỉ với một đường bổ kiếm, then cửa vỡ vụn, tóe tia lửa.

Fet tiếp tục dồn Chúa Tể về phía sau. Và Eph quay người, trông chờ Setrakian giáng đòn cuối cùng. Và dring khi đó, anh nhận ra ông giáo sư già đang nằm trên sàn, bên thanh kiếm của mình, ôm chặt ngực.

Eph chết lặng, anh nhìn Chúa Tể đang yếu thế, rồi nhìn Setrakian đang hấp hối trên sàn.

Fet, lúc này đang liên tục chiếu đèn vào con ma cà rồng như một người huấn luyện sư tử với một cái ghế đặt chân, gọi, "Còn chờ gì nữa?"

Eph chạy tới chỗ ông lão. Anh quỳ gối, chống tay, và nhìn thấy vẻ mặt đau đón, ánh nhìn xa xăm của ông. Những ngón tay ông thò vào trong áo vest, phía trên tim.

Eph đặt kiếm xuống. Anh xé rách áo vest và áo trong của ông, để lộ ra lồng ngực xẹp lép. Anh rờ tay xuống dưới hàm ông để kiểm tra mạch, nhưng chẳng thấy động tĩnh gì.

Fet gọi với lại, "Này, bác sĩ!" Anh vẫn tiếp tục dồn tói, ghim chặt Chúa Tể sát rìa ánh sáng mặt trời.

Eph mát xa ngực ông lão, vị trí trên tim. Anh không thực hiện cấp cứu hồi sức tim phổi ngay lập tức bởi lo ngại xương ông lão yếu, e rằng sẽ đè vỡ chúng. Và rồi anh nhận ra những ngón tay già nua của Setrakian không còn ghì tim nữa, mà đang luồn vào trong áo vest.

Fet hoảng loạn ngoái lại xem thứ quái quỷ gì đang kìm chân họ lại. Và anh thấy Setrakian nằm trên sàn, Eph quỳ gối phía trên ông.

Khoảnh khắc Fet quay nhìn đã là quá đủ. Chúa Tể quặp lấy vai Fet và kéo anh lại.

Eph sờ soạng các túi chiếc áo vest vải tuýt của Setrakian, và anh thấy thứ gì đó. Anh kéo ra một lọ thuốc nhỏ màu bạc và nhanh chóng vặn mở nắp. Một tá những viên tí hơn màu trắng roi xuống sàn.

Fet đúng là một gã đàn ông to lớn, nhung anh chỉ như một đứa trẻ trong bàn tay của Chúa Tể. Anh vẫn cầm cây đèn trong tay, mặc dù hai cánh tay đang bị kìm chặt. Anh chĩa nó vào Chúa Tể, thiêu cháy một bên sườn nó - và con ác ma mù gầm lên đau đớn, nhưng vẫn không chịu buông tay. Tay còn lại của Chúa Tể nắm chặt đỉnh đầu Fet và vặn ngửa cổ anh bất chấp bị anh kháng cự lại. Và rồi Fet thấy mình đang ngước nhìn khuôn mặt quái dị đó.

Eph nhặt một trong những viên nitroglycerin lên và ôm đầu ông lão trong tay. Anh cố gắng mở hàm ông lão lúc này đang nghiến chặt và thả viên thuốc xuống dưới cái lưỡi lạnh ngắt của ông. Anh rút ngón tay và lắc người Setrakian, la hét gọi ông. Và đôi mắt ông lão mở ra.

Chúa Tể há mồm trên Fet, thò vòi chích ra, đảo nó qua lại phía trên đôi mắt hoang dại và cổ họng trần của Fêt. Fet kháng cự dữ dội, nhưng tay nắm kẹp chặt phía sau cổ anh đã chặn cứng đường máu lưu thông tới não, vì thế cả căn phòng tối sầm, cơ bắp anh rũ ra.

Eph thét lên, "Không!" và lao vào Chúa Tể với thanh kiếm của mình, chém một nhát vào tấm lưng rộng của sinh vật kinh tỏm này. Fet roi phịch xuống sàn. Đầu Chúa Tể quay ngoắt lại, vòi chích của nó mò mẫm, đôi mắt mờ đục của nó lùng tìm Eph.

“Thanh kiếm của ta ngợi ca ánh bạc!" Eph la lớn, chém vào phần ngực trên của Chúa Tể. Lưỡi kiếm đã thực sự cất tiếng, mặc dù Chúa Tể Bóng Tối bay ngược về phía sau và tránh được nó. Eph lại vung kiếm - và lại trượt - Chúa Tể nhào về phía sau, mất kiểm soát. Giờ thì nó đã nằm trong vùng ánh sáng mặt trời, trước khung cửa kính đôi, ánh sáng ban ngày tràn ngập trên sân mái phía sau nó.

Eph đã lừa được nó. Chúa Tể cũng biết anh đã lừa được nó. Eph vung kiếm bằng hai tay, sẵn sàng đâm xiên qua cái cổ phình to của Chúa Tể. Con ma cà rồng chúa nhìn trừng trừng xuống Eph đầy căm giận, và nó vươn mình cao hơn nữa, đội chiếc mũ trùm của áo choàng lên đầu.

"Chết đi!" Eph vừa nói vừa sấn tói.

Chúa Tể xoay mình lao thẳng qua tấm kính cửa, ra ngoài sân mái lộ thiên. Tấm kính vỡ vụn khi con ma cà rồng cuộn trong tấm áo choàng lăn mình trên nền gạch nóng rực, thẳng dưới ánh sáng mặt trời chết chóc.

Nó bất động một lát, khom mình quỳ một gối.

Eph lập tức lao qua khung cửa vỡ, anh dừng lại tại đó, nhìn chằm chằm con ma cà rồng khoác áo choàng, chờ đợi một kết thúc.

Chúa Tể run rẩy, hơi nước bay lên từ bên trong áo choàng đen của nó. Và rồi con ma cà rồng chúa đứng thẳng dậy, run lên như thể trong con sốt nặng, những móng vuốt lớn của nó gập vào, tạo thành nắm đấm của loài ác quỷ.

Cùng với một tiếng gầm, nó quăng chiếc áo choàng của mình đi. Trang phục cổ xưa đó bốc khói, bay xuống nền gạch. Cơ thể trần truồng của Chúa Tể quằn quại, lóp da óng như ngọc trai của nó tối dần khi bị thiêu đốt, chuyển từ màu trắng dịu của huệ tây sang một màu da đen chết chóc.

- Vết thương dọc lưng từ cú chém của Eph liền lại thành một vết sẹo đen, sâu, như thể bị đốt bởi những tia mặt trời. Nó quay mình, vẫn run rẩy, đối mặt với Eph, Fet dring ở khung cửa phía sau anh, và Setrakian giờ đã quỳ một gối ngồi dậy. Nó gầy còm đúng kiểu ma cà rồng, vùng háng của nó phẳng mịn và không có cơ quan sinh dục. Những con giun máu đau đón quặn lại bên trong lóp da thịt đang bị thiêu đen của nó.

Với một nụ cười kinh tỏm hơn bao giờ hết - một nụ cười khinh bỉ trong con đau tột cùng và cả trong chiến thắng - Chúa Tể quay mặt về phía mặt trời và buông ra một tiếng tru lớn thách thức. Một lời nguyền rủa đích thực của ác quỷ. Thế rồi, bằng một tốc độ chóng mặt, nó lao nhanh tới mép sân mái, nhảy qua bức tường thấp xuống dưới hông tòa nhà, chỗ'giàn giáo ba tầng... và biến mất vào những bóng râm ban sáng của thành phố New York.

chú thích

[I] Viết tắt của Metropolitan Transportation Authority: Cơ quan Quản lý Vận tải Công cộng thành phố New York.

« Lùi
Tiến »