Địch Công Kỳ Án - Đạo Quán Có Ma

Lượt đọc: 6450 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi 12
trong buồng nhỏ, đào cam phỏng đoán gặp tông lê, luận chuyện cố nhân

Sau khi Khang Dực Đức đóng cửa, Địch Nhân Kiệt bước tới buồng đối diện. Cửa buồng không khóa nhưng khi ông đẩy mở, không có ai trong đó. Ngoại trừ một cái giường và hai chiếc ghế, căn buồng không còn đồ đạc gì khác. Chẳng có rương hay hòm, hay ít nhất là y phục treo trên mắc áo gỗ. Nếu không có ngọn nến đang cháy leo lét trên chiếc bàn tre thì chẳng ai nghĩ là có người đang ở đây.

Huyện lệnh mở ngăn kéo song chỉ thấy bụi là bụi. Ông quỳ xuống, cúi nhìn dưới gầm giường, nhưng dưới đó không có gì ngoài một con chuột nhắt đang cuống quýt chạy trốn.

Ông đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối rồi bước ra ngoài, đi đến buồng của Đào Cam. Giờ đã quá nửa đêm, chắc hẳn y đã thấm mệt bởi phải đi hầu chuyện các đào kép. Đào Cam ngồi một mình trong căn buồng trống trải và lạnh lẽo, cúi người bên cái chậu sưởi chỉ có hai ba viên than hồng. Y ghét cay ghét đắng việc tiêu xài hoang phí không cần thiết.

Thấy Địch Nhân Kiệt bước vào, khuôn mặt ảm đạm của Đào Cam bừng sáng. Y đứng bật dậy, mau mắn hỏi, “Bẩm đại nhân, có chuyện gì xảy ra vậy? Thuộc hạ đi tìm ngài khắp nơi.”

“Châm cho ta một chén trà nóng!”. Địch Nhân Kiệt cắt lời. “Ngươi có đồ ăn không?”

Trong lúc Địch Nhân Kiệt mệt mỏi ngồi phịch xuống bên chiếc bàn nhỏ, Đào Cam vội lục lọi tay nải của mình. Y chỉ tìm thấy hai cái bánh dầu khô quắt, bèn nghi ngại đưa cho huyện lệnh, “Xin đại nhân thứ lỗi, thuộc hạ không còn.”

Địch Nhân Kiệt nhanh chóng cắn một miếng.

“Quả thật rất ngon!” Ông hài lòng nói, “Chẳng giống mấy món chay vớ vẩn kia, chúng có mùi vị tuyệt hảo của mỡ heo!”

Sau khi ngấu nghiến xong hai cái bánh và uống ba chén trà, Địch Nhân Kiệt ngáp dài, nhận xét, “Bây giờ ta chỉ cần một giấc ngủ ngon! Mặc dù vài nan đề đã được giải quyết, nhưng vẫn còn những việc ta cần khẩn trương làm sáng tỏ, bao gồm một vụ ám sát hụt!”

Địch Nhân Kiệt kể cho Đào Cam những chuyện đã xảy ra, tóm tắt sơ lược cuộc trò chuyện với Đinh cô nương và ‘Âu Dương cô nương’.

Ông kết luận, “Như vậy, vụ thiếu nữ sùng đạo Bạch Hồng coi như đã kết thúc. Trước khi khởi hành vào sáng mai, ta sẽ nói chuyện với Bao phu nhân. Giờ chỉ cần tìm ra kẻ đã đánh vào đầu ta và lý do hắn làm vậy!”

Đào Cam đăm chiêu suy nghĩ, tay vân vê mấy sợi râu dài mọc ra từ nốt ruồi bên má trái. Cuối cùng y lên tiếng, “Bẩm, Đinh cô nương kể rằng Mặc Đức thông thạo đường đi lối lại trong đạo quán này. Biết đâu hắn lại là một du đạo sĩ? Những đạo sĩ kiểu này thường du đãng nay đây mai đó, viếng thăm những đạo quán danh tiếng và tham dự nhiều buổi hành lễ quỷ quái ở đó. Các đạo sĩ không phải cạo đầu như những tăng ni, nhờ đó dễ dàng giả trang làm khách vãng lai. Trước đây, có khả năng Mặc Đức đã ghé thăm Triều Vân quán và dính líu đến cái chết bất thường của các cô nương. Nữ nhân cụt tay mà ngài đã nhìn thấy có thể là một nạn nhân của hắn. Giờ hắn quay lại đây dưới thân phận kép hát, nhằm bắt nữ nhân phải im lặng, hoặc để tống tiền những kẻ đồng lõa ở đạo quán chăng?”

“Đào Cam, những điều ngươi vừa nói,” Địch Nhân Kiệt trầm ngâm, “trùng khớp với một giả định mơ hồ của ta. Nó nhắc ta nhớ tới bộ pháp phục bị thiếu ở nhà ăn. Điều đó có nghĩa là Mặc Đức đã khoác bộ pháp phục lên mình để cải trang và trà trộn vào đám đạo sĩ. Nếu quả thật hắn có đồng bọn ở đây, việc đó lại càng dễ dàng. Hầu hết những người ở đạo quán chỉ nhìn thấy họ Mặc lúc hắn hóa trang hoặc đeo mặt nạ. Điều này cũng giải thích lý do chúng ta không thể tìm thấy hắn, hay tại sao buồng của hắn lại trống không. Nếu nghe lỏm được câu chuyện giữa ta và đạo trưởng, chắc chắn hắn sẽ muốn trừ khử ta.”

“Thưa đại nhân, ám sát một vị huyện lệnh đâu phải việc nhỏ!” Đào Cam nhận xét.

“Chính vì vậy mà Mặc Đức là nghi phạm lớn nhất. Ta cho rằng không một kẻ nào sống trong đạo quán này có gan ra tay. Thiên hạ đều biết việc mưu sát một mệnh quan triều đình sẽ kinh động đến tận kinh thành. Quan khâm sai, mật thám cùng binh lính sẽ lập tức ập tới phong tỏa, lật từng viên gạch cục đá của đạo quán để tìm ra tội nhân. Nhưng Mặc Đức là ngoại nhân, hắn sẽ biến mất ngay sau khi thực hiện tội ác, chẳng cần quan tâm đến những gì xảy ra sau đó với đạo quán cùng những người bên trong!”

Đào Cam gật gù đồng ý. Sau một hồi, y nói, “Bẩm đại nhân, chúng ta cũng cần lưu ý đến một khả năng khác. Trong bữa tiệc, ngài đã thắc mắc về cái chết của cố đạo trưởng. Giả như có điều gì khuất tất trong cái chết của Ngọc Kính Chân nhân, rồi kẻ thủ ác nghe lỏm được câu hỏi của ngài. Có khi nào bằng mọi giá, hắn muốn ngăn ngài bắt tay vào điều tra hay không?”

“Không thể nào! Có hơn một tá đạo sĩ đã chứng kiến thời khắc lâm chung của cố đạo trưởng. Ta còn nói với đạo trưởng hiện tại là mình không tin…”

Địch Nhân Kiệt đột ngột ngưng lời, rồi chậm rãi tiếp tục, “Quả cũng đúng, ngươi nói có lý! Ta còn bảo là có thể tìm ra dấu vết trên xác ướp. Ai đó có thể đã nghe thấy và hiểu nhầm rằng ta muốn cho nghiệm thi.”

Ông dừng lại, đấm nắm tay xuống bàn và lẩm bẩm, “Đáng lẽ họ Tông phải kể mọi chi tiết về cái chết của cố đạo trưởng! Tay thi sĩ chết tiệt đó hiện đang ở đâu?”

“Bẩm, lúc thuộc hạ rời khỏi buồng của Quan Lại, mọi người vẫn đang uống rượu rất vui vẻ. Có lẽ Tông Lê vẫn còn ở đó. Tối nay đoàn kịch được trả tiền công nên có khả năng họ sẽ rượu chè say sưa suốt đêm!”

“Tốt, chúng ta mau đến đó.”

Địch Nhân Kiệt vừa đứng dậy vừa nói thêm, “Có thể do cú đánh hoặc nhờ mấy canh giờ nghỉ ngơi ngoài ý muốn, cơn phong hàn đã biến mất hoàn toàn! Lúc này, hình như ta đã hết sốt và đầu cũng không còn nhức nữa. Còn ngươi thì sao, có buồn ngủ không?”

“Dạ bẩm,” Đào Cam mỉm cười, “thuộc hạ ổn ạ! Thuộc hạ thường ngủ ít, ban đêm chỉ chợp mắt một chút thôi vì hay suy nghĩ vẩn vơ.”

Trong khi Đào Cam cẩn thận tắt ngọn nến bằng cách kẹp hai ngón tay vào đầu bấc, Địch Nhân Kiệt đưa mắt nhìn y đầy tò mò. Nam nhân kỳ lạ và khắc khổ này đã tận tâm phục vụ huyện lệnh suốt một năm qua, ông ngày càng quý mến và tin cẩn y. Ông tự hỏi không biết Đào Cam thường nghĩ ngợi điều gì vào ban đêm.

Vừa mở cửa, Địch Nhân Kiệt đã nghe thấy tiếng lụa sột soạt. Một bóng đen vội vã băng qua hành lang.

“Mau ra canh chừng cầu thang!” Ông ra lệnh cho Đào Cam.

Đoạn Địch Nhân Kiệt lao về phía góc hành lang nơi kẻ nghe lén vừa biến mất. Đào Cam chạy nhanh về phía cầu thang, lấy từ ống tay áo một cuộn dây màu đen. Y giăng ngang dây qua cầu thang, cách bậc đầu tiên độ một xích, rồi mỉm cười đầy ranh mãnh, “Ồ, nếu vị khách của chúng ta chạy qua đây, e là hắn sẽ ngã sấp mặt mất!”

Y vừa buộc xong hai đầu dây thì Địch Nhân Kiệt quay trở lại.

Ông cay đắng nói, “Vô ích thôi! Có một cầu thang hẹp ở phía bên kia dãy nhà!”

“Bẩm đại nhân, trông hắn như thế nào ạ?”

“Lúc bước ra ngoài, ta chỉ thoáng thấy một bóng người, hắn vọt qua hành lang nhanh như một tia chớp. Ta vừa đến nơi thì hắn cũng kịp mất dạng, nhưng chắc chắn hắn là kẻ đã tấn công ta!”

“Bẩm, sao đại nhân lại quả quyết như vậy?” Đào Cam nôn nóng hỏi.

“Hắn để lại một mùi hương thơm nồng, hệt như mùi mà ta đã ngửi thấy trước khi bị đánh gục,” ông đáp lời.

Huyện lệnh giật bộ râu đầy giận dữ, “Ta phát bệnh với trò ú tim này rồi! Tên vô lại đó có thể đã nghe thấy hết những gì chúng ta trò chuyện nãy giờ. Chúng ta phải gấp rút hành động thôi! Trước hết là đến buồng của lão Quan, nếu Tông Lê không ở đó, chúng ta sẽ đến thẳng buồng của Tôn Thiên sư và đánh thức ngài dậy. Chúng ta sẽ mở một cuộc tra khám mọi ngóc ngách của đạo quán, kể cả những nơi từ trước đến nay vẫn cấm ngoại nhân bước vào! Mau lên!”

Bước vào buồng thay đồ của đoàn kịch, họ chỉ gặp lão hí đầu và Tông Lê. Trên bàn la liệt các vò rượu rỗng. Lão Quan ngả hẳn ra lưng ghế, miệng ngáy như sấm. Tông Lê đang ngồi úp mặt xuống bàn, ngón tay vẽ những ký tự vô nghĩa lên chỗ rượu đổ lênh láng.

Trông thấy Địch Nhân Kiệt bước vào, y toan đứng dậy, nhưng ông khoát tay ngăn, “Cứ ngồi đi!”

Ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh họ Tông, huyện lệnh gằn giọng, “Nghe cho kỹ đây! Có kẻ đã tấn công ta. Vụ mưu sát này có thể liên quan đến câu chuyện ngươi kể về cái chết của cố đạo trưởng. Ta không muốn vòng vo cho mất công nữa. Ngay bây giờ và ngay tại đây, ngươi hãy kể tất cả những gì mình biết về vụ việc đó. Mau!”

Tông Lê vuốt mặt. Sự xuất hiện bất ngờ của Địch Nhân Kiệt cùng giọng điệu gay gắt kia như làm y tỉnh rượu phần nào. Họ Tông rầu rĩ nhìn huyện lệnh, nuốt khan rồi do dự nói, “Bẩm đại nhân, đó là một câu chuyện cũ, tiểu sinh thực sự không biết!”

“Thôi đừng có vòng vo nữa!” Địch Nhân Kiệt gắt lên.

Đoạn ông quay sang Đào Cam, “Hãy kiểm tra xem hai gã nát rượu này còn để lại chút nào trong mấy cái vò kia không, rồi rót cho ta một chén. Nó sẽ giúp ta tỉnh táo hon!”

Thi sĩ thèm thuồng nhìn chén rượu đang được rót đầy, nhưng Đào Cam chẳng màng để ý đến y.

Tông Lê thở dài, “Bẩm đại nhân, gia phụ của tiểu sinh là bằng hữu thân thiết với Ngọc Kính chân nhân. Gia phụ vẫn hay ghé thăm Triều Vân quán và họ thường xuyên liên lạc với nhau. Trong lá thư cuối cùng, cố đạo trưởng đã viết rằng ngài không tin tưởng viên giám viện Chân Trí. Ngọc Kính Chân nhân tỏ ý nghi ngờ ông ta đã phạm giới với các cô nương đến đây tu luyện và…”

“Phạm giới kiểu gì?” huyện lệnh lớn tiếng cắt ngang.

“Bẩm, cố đạo trưởng không nói rõ ạ. Hình như ngài hoài nghi rằng một số đạo sĩ đã dụ dỗ các cô nương tham gia những buổi hành lễ bí mật, thực chất chính là các buổi truy hoan trác táng. Ngài mơ hồ nhận thấy Chân Trí cũng đồng lõa bao che cho những hành vi phạm giới trên, đồng thời phát hiện ra ông ta lén trồng cà độc dược ở một góc khuất trong vườn. Điều đó khiến Ngọc Kính Chân nhân nghi ngờ viên giám viện đang có mưu đồ hạ độc ai đấy.”

Địch Nhân Kiệt dằn mạnh chén rượu xuống bàn, nổi giận hỏi, “Có trời đất chứng giám, vì lý gì ngươi lại không báo án? Làm sao quan viên chúng ta có thể làm tròn phận sự khi mà dân chúng cứ giữ bí mật hoặc nói năng úp úp mở mở như thế?”

“Bẩm đại nhân, gia phụ của tiểu sinh là con người cầu toàn,” thi sĩ áy náy đáp, “trước khi tìm hiểu rõ sự tình, ông không muốn đưa việc này lên công đường. Những lần gia phụ viếng thăm đạo quán, Ngọc Kính Chân nhân chưa bao giờ đề cập đến chuyện đó. Hơn nữa, vào thời điểm ấy, cố đạo trưởng đã ngoài thất thập, có những khi thần trí không được sáng suốt. Gia phụ sợ là ngài đã tưởng tượng ra nhiều chuyện không có thực. Ông cho rằng trước khi những cáo buộc mơ hồ của Ngọc Kính Chân nhân được xác minh, tốt nhất nên án binh bất động. Thậm chí ông còn không muốn thỉnh giáo Tôn Thiên sư khi chưa có bằng chứng xác thực. Thật không may là gia phụ tiểu sinh ngã bệnh rồi qua đời đúng lúc ấy. Trước lúc lâm chung, ông đã trăng trối với tiểu sinh là phải đến đây điều tra kín đáo.”

Tông Lê thở dài rồi nói tiếp, “Bẩm, sau khi gia phụ qua đời, tiểu sinh đã bận bịu thu xếp gia sự trong vài tháng trời. Ngài cũng biết tiểu sinh là trưởng nam của Tông gia. Rồi một tranh chấp phức tạp về địa giới xảy ra, vụ kiện tụng kéo dài suốt nhiều tháng liền. Mất trọn một năm tiểu sinh mới bắt tay điều tra nơi này được. Tiểu sinh đã ở đây được hai tuần mà chưa có chút tiến triển nào. Cái chết của ba cô nương ở nơi này đều được giải thích trơn tru, không có bất kỳ dấu hiệu nào dù chỉ nhỏ nhất cho thấy ba nàng ấy bị kéo vào những cuộc truy hoan đồi bại.

“Về phần vụ mưu sát Ngọc Kính Chân nhân, công việc điều tra của tiểu sinh bị cản trở. Ngoại nhân không được phép bén mảng tới khu phía bắc của đạo quán, trong khi tiểu sinh muốn xuống địa cung để xem xét chỗ di vật của cố đạo trưởng. Trong nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng, tiểu sinh quyết định sẽ rung cây dọa khỉ. Biết đâu nếu Chân Trí đạo trưởng thật sự có tội, ông ta sẽ sợ hãi mà để lộ sơ hở hoặc hành xử khinh suất trước mặt tiểu sinh chăng? Đại nhân cũng thấy đó, lúc tiểu sinh bóng gió ngâm thơ về Âm Dương Tiên Quỷ và cố đạo trưởng thuyết pháp, Chân Trí đã tỏ ra vô cùng khó chịu.”

“Bản quan cũng cảm thấy khó chịu y như vậy,” Địch Nhân Kiệt nhận xét khô khốc, “dù ta chẳng đầu độc vị đạo trưởng nào hết. Điều đó không chứng minh được gì, ngươi toàn bày trò vô bổ “

Ông suy tư một lúc rồi nói tiếp, “Trong bữa tiệc Chân Trí đạo trưởng đã kể vắn tắt về thời khắc lâm chung của cố đạo trưởng Ngọc Kính. Hãy nói cho ta tất cả những gì ngươi biết!”

Tông Lê đau đáu nhìn chén rượu trên tay huyện lệnh.

“Rót cho y một chén đi!” Ông cau có nói với Đào Cam. “Không có dầu, bấc sao cháy sáng được.”

Thi sĩ đa tạ, uống một hơi dài rồi nói tiếp, “Thời khắc thăng thiên của Ngọc Kính Chân nhân được coi là một sự kiện phi thường trong lịch sử đạo quán, tất cả các chi tiết đều được ghi chép lại. Cách đây khoảng một năm, vào ngày 16 tháng Tám, Ngọc Kính đạo trưởng ở trong thư phòng riêng suốt buổi sáng. Có lẽ ngài ấy ngồi đọc kinh kệ một mình như vẫn thường làm mỗi sáng. Ngài ấy dùng bữa trưa trong nhà ăn cùng với Chân Trí, Tôn Minh Thiên sư và các đạo sĩ khác. Sau đó ngài ấy cùng Chân Trí lên thư phòng để thưởng trà. Một lúc sau, Chân Trí ra báo với hai đạo sĩ đứng túc trực ngoài hành lang rằng Ngọc Kính đạo trưởng muốn dành trọn buổi chiều để họa mèo.”

“Tôn Thiên sư đã cho ta xem bức tranh đó,” Địch Nhân Kiệt nói. “Nó đang được treo ở sảnh bên của thượng điện.”

“Bẩm đại nhân, đúng vậy. Cố đạo trưởng rất quyến luyến lũ mèo và thích vẽ chúng. Chân Trí dặn dò xong thì quay trở lại thượng điện. Hiểu rằng Ngọc Kính đạo trưởng không muốn bị quấy rầy lúc họa tranh, hai đạo sĩ kia đứng đợi bên ngoài, sẵn sàng phục vụ ngài ấy. Khoảng nửa canh giờ sau, họ nghe thấy đạo trưởng ngâm nga khúc đạo ca yêu thích. Đó là thói quen của ngài ấy mỗi khi họa được một bức tranh ưng ý. Rồi Ngọc Kính đạo trưởng cất giọng như thể đang tranh luận với ai đó. Khi ngài ấy mỗi lúc một lớn tiếng, hai đạo sĩ lo lắng chạy vào. Họ thấy ngài ấy ngồi trên ghế, vẻ mặt đầy hứng khởi. Bức tranh trên án thư gần như đã hoàn thiện. Ngọc Kính đạo trưởng ra lệnh cho hai đạo sĩ đi mời Tôn Thiên sư, viên giám viện, đạo sĩ phát chẩn và mười hai cao tầng đạo sĩ đến. Ngài ấy nói mình có một thông điệp quan trọng muốn nói cho họ.”

“Khi tất cả đã tề tựu đông đủ, Ngọc Kính đạo trưởng mỉm cười hạnh phúc, tuyên bố tiên giới đã ban cho mình một chân lý mới và ngài ấy muốn truyền bá lại. Ngọc Kính đạo trưởng ngồi thẳng trên ghế với con mèo nằm trên đùi. Ánh mắt rực lửa, ngài ấy thuyết một bài pháp kỳ bí với thứ ngôn ngữ trúc trắc khó hiểu. Sau này bài pháp đó được in ấn rộng rãi cùng với một bài chú giải bao quát của ngài Quốc sư trên kinh thành. Quốc sư đã giải thích tất cả những chi tiết mơ hồ và xác nhận bài thuyết pháp tập hợp những điều huyền bí sâu xa nhất. Hiện giờ bài pháp và bài chú giải được sử dụng làm học liệu cơ bản trong tất cả các đạo quán khắp châu lị này.”

“Ngọc Kính đạo trưởng đã thuyết pháp liên tục suốt một canh giờ. Đột nhiên, ngài ấy nhắm mắt lại và tựa lưng vào ghế, hơi thở trở nên dồn dập rồi ngừng lại. Ngài ấy đã viên tịch.”

“Tất cả những đạo sĩ có mặt đều xúc động vô cùng! Hiếm có ai được chứng kiến cảnh tượng một bậc chân tu rời bỏ cõi tạm một cách thanh thản như vậy. Quốc sư trên kinh thành tuyên bố cố đạo trưởng Ngọc Kính đã đắc đạo thành tiên, sắc phong ngài ấy làm Chân nhân, pháp thể được ướp và trang trọng đặt tại địa cung với những nghi thức tế lễ cầu kỳ kéo dài suốt ba ngày cùng hàng ngàn người tới tham dự.”

“Đại nhân thấy đấy,” Tông Lê chán nản kết luận, “hơn một tá nhân chứng có thể xác nhận rằng cố đạo trưởng đã viên tịch một cách hoàn toàn tự nhiên. Trước lúc lâm chung, ngài ấy không hề đề cập gì đến việc tính mạng mình bị đe dọa bởi Chân Trí hay bất cứ ai khác. Tiểu sinh ngày càng nghiêng theo giả thiết rằng khi viết bức thư cuối cùng Ngọc Kính Chân nhân đã bắt đầu không còn minh mẫn nữa. Cố đạo trưởng cũng đã đến tuổi thất thập cổ lai hy, đôi khi ngài ấy xử sự bất thường cũng dễ hiểu.”

Địch Nhân Kiệt không nói gì hồi lâu, tay vân vê bộ râu. Căn buồng lặng im như tờ, chỉ có tiếng ngáy khe khẽ của lão hí đầu.

Cuối cùng, huyện lệnh cũng lên tiếng,

“Chúng ta nên nhớ rằng trong bức thư, Ngọc Kính Chân nhân đã cảnh báo Chân Trí đang có ý định đầu độc ai đó bằng hạt cà độc dược. Y thư đều cho rằng độc dược này sẽ khiến nạn nhân phấn khích tột độ trước khi chìm vào hôn mê và tử vong. Hành vi lạ lùng trước lúc lâm chung của cố đạo trưởng có thể được lý giải từ góc độ này. Hẳn ngài ấy đã tưởng trạng thái thăng hoa đó là do tiên giới soi đường dẫn lối mà quên đi những nghi ngờ về Chân Trí.”

“Chỉ còn duy nhất một điều không khớp với giả thiết này. Đó là trước khi triệu tập mọi người đến nghe bài thuyết pháp cuối cùng, cố đạo trưởng đã lặng lẽ làm việc khoảng nửa canh giờ để họa bức tranh con mèo. Chúng ta sẽ đi điều tra ngay bây giờ. Tông Lê, ngươi có biết đường tới địa cung không?”

“Dạ bẩm, tiểu sinh đã nghiên cứu sơ đồ đạo quán do gia phụ tự phác họa. Tiểu sinh biết đường nhưng tất cả các cánh cửa dẫn tới nơi đó đều bị khóa kỹ!”

Địch Nhân Kiệt vừa đứng dậy vừa đáp, “Trợ thủ của ta sẽ lo điều đó. Cứ để cho lão Quan ngon giấc, chúng ta đi thôi!”

“Biết đâu chúng ta lại gặp Mặc Đức hay nữ nhân cụt tay ở đó!” Đào Cam tràn đầy hi vọng.

Y với lấy cây đèn lồng nơi góc bàn rồi tất cả rời đi. Còn lão Quan vẫn tiếp tục ngáy đều đều.

« Lùi
Tiến »