Địch Công Kỳ Án - Đạo Quán Có Ma

Lượt đọc: 6461 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi 19
nơi buồng kín, gặp đại ác nhân lúc bình minh, thực thi công lý

Nam nhân đứng thẳng dậy và vặn mình quay lại. Thấy Địch Nhân Kiệt đứng đó, lão nở một nụ cười ôn hòa, “Vậy là ngươi đã tự mình tìm thấy mật thất này! Địch huyện lệnh, ngươi quả là một người thông minh! Ngồi đi, trên chiếc phản tre sạch sẽ ta mới lau đây này, nói ta nghe ngươi đã làm thế nào. Nhưng cẩn thận vũng máu dưới sàn đấy!”

Địch Nhân Kiệt liếc nhanh bức tượng nữ nhân có kích thước như người thật được dựng trong góc. Lớp thạch cao đã bong tróc, nơi đáng lẽ là cánh tay trái chỉ còn là một đoạn gỗ mọt. Ông ngồi xuống, đưa mắt nhìn xung quanh. Căn buồng chỉ rộng khoảng hai thước, dài chừng ba thước, không còn món đồ nào khác ngoại trừ cái phản họ đang ngồi. Bức vách trước mặt Địch Nhân Kiệt có một lỗ tròn, dường như đó là ống thông khí. Phía bên phải, ông nhìn thấy một khung cửa sổ tối.

Huyện lệnh chậm rãi nói, “Ta đã ngờ rằng có một mật thất ở gần góc gian nhà, nhưng xét theo chiều sâu của các khung cửa sổ trong hành lang, điều đó là không thể. Có vẻ như không đủ không gian cho một mật thất như vậy.”

“Đúng vậy!” Tôn Thiên sư cười khùng khục. “Nhưng có một bức tường dày được xây ốp vào góc của gian nhà này, bên trong là căn buồng nhỏ gọn ấm cũng này. Ngươi không thể nhìn thấy nó từ cạnh bên, tức là khe núi chạy dọc theo đạo quán. Ngươi cũng chẳng thể nhìn thấy nó từ cửa sổ của dãy nhà phía đông đối diện. Ngươi thấy những thợ xây ngày xưa lành nghề thế nào chưa? Địch huyện lệnh, điều gì khiến ngươi nghĩ rằng có một mật thất ở đây vậy?”

“Đó chỉ là một sự tình cờ may mắn,” Địch Nhân Kiệt thở dài. “Tối hôm qua, ngay sau khi đến đây, một cánh cửa sổ bị gió thổi bật tung và ta thoáng nhìn thấy căn buồng này. Ta nhìn thấy ông đang di chuyển pho tượng gỗ từ Diêm La Thập điện. Nhưng ta chỉ nhìn thấy bóng lưng ông và đã nhầm mái tóc bạc với một chiếc mũ giáp ôm sát đầu. Ta cứ nghĩ pho tượng này chính là một nữ nhân thật sự. Đó chính là ảo giác mà ta đã tham vấn ý kiến của ông.”

“Hay lắm, hay lắm!” Tôn Thiên sư ngạc nhiên. “Vậy là ngươi đã hỏi ta về chính ta!”

Lão phá lên cười.

“Chính vì thế,” Địch Nhân Kiệt bình thản tiếp tục, “ta đã truy tìm kép hát Mặc Đức bởi chiếc mũ giáp gã đội trong màn múa kiếm. Dù vậy, ta vẫn không hiểu tại sao nhìn từ bên ngoài lại không thấy khung cửa sổ phía bên phải này. Tối hôm qua, ta đã nhìn thẳng qua cửa sổ này.”

“Đúng vậy,” Tôn Thiên sư trả lời. “Nhưng nó đã được ngụy trang. Ta không phải là người nghĩ ra nó. Cửa sổ này đã tồn tại từ trước khi ta phát hiện ra căn buồng hữu ích này vào năm ngoái. Hai cánh cửa chớp quay vào bên trong, Phía bên ngoài, các ô cửa giấy dầu bằng mặt với bức tường, được vẽ giống hệt gạch thật. Một loại sơn trong suốt được phết bên trên lớp giấy dầu. Nhờ vậy, ban ngày ta có thể mở cửa chớp ra đón ánh sáng mà không bị phát hiện.”

Lão trầm ngâm vuốt chòm râu ngắn, “Phải rồi giờ ta đã nhớ ra. Tối hôm qua, ta có mở cửa sổ cho thoáng khí. Ngươi thấy đó, vách tường bên này khá kín gió. Vì cơn bão, tất cả các cửa sổ dãy nhà đối diện đều phải đóng chặt, ta mới yên tâm làm vậy. Nhưng ngay khi nghe thấy tiếng gió giật tung cửa sổ phía bên kia, ta nhanh tay đóng cửa sổ bên này lại, nhưng có vẻ vẫn không kịp. Quả là ta đã sơ suất!

“Trong lúc giải thích giản đồ đạo quán cho ta ông thậm chí còn sơ suất hơn. Ông đã nói Âm Dương Thái cực đồ luôn phân đôi theo chiều dọc. Ta nhớ chắc chắn rằng đã thấy đâu đó một Thái cực đồ được chia theo chiều ngang. Nhưng tại thời điểm ấy, ta không nhớ ra mình đã nhìn thấy nó ở đâu và khi nào. Nếu ông bảo Âm Dương Thái cực đồ chia ngang hay chia dọc đều được, có lẽ ta đã loại bỏ nghi vấn ấy ra khỏi tâm trí.”

Tôn Thiên sư đặt hai bàn tay lên đầu gối, miệng cười cười, “Đúng, ta nhớ ra rồi, ngươi có hỏi ta như vậy. Phải thú thật, ta hoàn toàn không để tâm đến ổ khóa mật thất khi giải thích cho ngươi. Địch huyện lệnh, ngươi đúng là có óc quan sát! Nhưng làm thế nào mà ngươi xoay được ổ khóa? Cái khóa quay sẽ làm thanh cài di chuyển ngang và dọc theo cạnh cửa, nhưng để xoay ổ khóa đó không phải dễ dàng gì. Phải có một chiếc chìa đặc biệt!”

Lão rút từ trong ngực áo ra một cái móc sắt với hai răng nhọn và tay cầm. Địch huyện lệnh nhận thấy hai cái răng ăn khít với hai lỗ tròn trên đĩa sắt.

“Ta đã dùng một cây trâm, tất nhiên là mất nhiều thời gian hơn,” ông nói. “Quay lại chủ đề kia, ta nghĩ ông đã bất cẩn lần thứ ba khi giấu Khang tiểu thư vào Diêm La Thập điện. Thiếu nữ tội nghiệp ấy không thể cử động được đầu hay thân mình, sơn đen tay chân Bạch Hồng là một mánh khá khéo. Nhưng với quá nhiều người ở đạo quán như vậy, kể cũng thật mạo hiểm bởi thiếu nữ có thể được phát hiện bất cứ lúc nào.”

“Không,” Tôn Thiên sư cao giọng. “Ở điểm này thì ngươi nhầm to rồi, Địch huyện lệnh à. Đáng lẽ chẳng có chút rủi ro nào, đây là khoảng thời gian đóng cửa định kỳ của Diêm La Thập điện. Ngươi không thấy đó là ý tưởng độc đáo hay sao? Ta đoán tiểu cô nương sẽ ngoan ngoãn hơn sau một đêm ở đó. Một ngày nào đó, ta sẽ thử nghiệm lại. Dù rằng vẽ tay chân cho nàng quả là thêm việc, nhưng ta thích sáng tạo. Địch huyện lệnh, ngươi thực là con người tinh tế.”

“Suy luận về đôi mắt mèo quả là khéo. Ta đã bỏ qua chi tiết đó khi gợi ý cho bằng hữu Chân Trí cách thức loại trừ lão Ngọc Kính già nua kia. Chân Trí, thật đáng tiếc, chỉ là một kẻ tầm thường ham muốn tiền bạc và quyền lực, nhưng lại thiếu sáng kiến và động lực để thúc đẩy dã tâm. Khi còn là giám viện, ông ta đã đục khoét kha khá ngân quỹ của đạo quán. Chân Trí đã tiêu tùng nếu không có ta đứng ra cứu giúp. Vì vậy, ông ta rất vui lòng được giúp ta trong mấy trò tiêu khiển nho nhỏ đó!”

“Cố đạo trưởng lại là kẻ có thiên tư tài mạo khác hẳn! Tâm như đài gương sáng! May thay, năm tháng đã khiến đầu óc lão lú lẫn dần. Khi Ngọc Kính phát hiện ra có điều gì mờ ám xảy ra với các cô nương ở đây, ngay lập tức lão nghi ngờ Chân Trí. Kẻ tội nghiệp kia còn chưa bao giờ biết đến mùi vị nữ nhân! Để đảm bảo an toàn hơn, ta đứng ra chỉ dẫn cho Chân Trí cách loại trừ lão già Ngọc Kính kia, rồi chính ta cũng là người thuyết phục Quốc sư chỉ định Chân Trí làm đạo trưởng kế vị.”

Tôn Thiên sư trầm ngâm nhíu đôi mày rậm, ánh mắt sắc sảo liếc qua Địch Nhân Kiệt, “Gần đây, Chân Trí trở nên dao động, đứng ngồi không yên về mấy lời bông đùa của tên thi sĩ khốn kiếp. Ông ta khăng khăng cho rằng một đạo sĩ lạ với bộ mặt phiền muộn đã lẩn vào đạo quán để theo dõi mình. Chân Trí nghĩ bản thân đã gặp gã này ở đâu rồi. Có lẽ hắn cũng chính là kẻ mà ngươi đang kiếm tìm đấy, Địch huyện lệnh ạ! Tất nhiên là ông ta lo lắng toàn chuyện vớ vẩn. Trước khi ngươi đến, ta đã phải gọi riêng ông ta lên lầu để giáo huấn một trận, nhưng việc đó có vẻ không hữu ích cho lắm. Ông ta dần dần mất trí, đó là lý do tại sao tên ngốc ấy cứ cố truy sát ngươi. Thật lòng mà nói, ông ta đã làm hỏng hết mọi chuyện.”

Huyện lệnh giữ im lặng, suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng, “Không, nỗi sợ hãi của Chân Trí đối với đạo sĩ lạ mặt kia là có cơ sở. Ông kiếm đâu ra vị cô nương họ Lưu đã chết bởi bạo bệnh?”

“Lâm bạo bệnh là cái cớ thích đáng nhất!” Tôn Thiên sư khoái trá ra mặt. “Chà, Lưu cô nương là trường hợp khá đặc biệt, Địch huyện lệnh à! Tiểu cô nương ấy là người của một môn phái giang hồ. Nàng ta bị bắt lúc trộm gà ở một nông trang ngoài kinh thành. Bao phu nhân thân ái của ta đã hối lộ lính gác để đưa nàng ta ra ngoài.”

“Ta hiểu rồi. Vị đạo sĩ có khuôn mặt phiền muộn kia là đại ca của Lưu cô nương. Ta được biết hắn cũng mang họ Lưu, thi thoảng sắm vai du đạo sĩ để lang thang đây đó. Hẳn hắn đã ghé đạo quán này từ trước. Nghi ngờ tiểu muội bị sát hại ở đây, hắn quay lại trong thân phận kép hát Mặc Đức nhằm tìm ra hung thủ và báo thù cho tiểu muội. Chân Trí đã đúng khi tỏ ra lo sợ, họ Lưu là một kiếm sĩ tài hoa. Ông thừa hiểu những kẻ xuất thân môn phái giang hồ luôn chấp nhất chuyện nợ máu phải trả bằng máu.”

Tôn Thiên sư bình thản đáp, “Chà, Chân Trí đã chết, chúng ta có thể đổ mọi tội lỗi lên đầu ông ta, Mặc Đức hiếu chiến kia sẽ được thỏa mãn. Dẫu sao lão hữu ấy thật là đáng trách khi định tố cáo ta để gỡ gạc chút tội trạng của mình.”

Địch Nhân Kiệt gật đầu, “Đạo trưởng không hề tự tử. Đáng ra ta phải nghi ngờ việc ấy mới phải. Chính ông đã đẩy Chân Trí khỏi chiếu nghỉ phải không?”

“Đúng vậy!” Tôn Thiên sư vui vẻ đáp. “Ta tự nhận mình rất giỏi ứng biến! Địch huyện lệnh à, ta cũng rất ấn tượng với suy luận của ngươi! Nó hợp lý đến độ chính ta cũng suýt tin là Chân Trí đã tự tử! Thật tiếc khi ta không thể kính ngươi nổi chén trà, căn buồng nhỏ bé này hơi thiếu thốn vật dụng.”

“Còn ai hỗ trợ ông ngoài Chân Trí và Bao phu nhân không?”

“Tất nhiên là hết rồi! Một huyện lệnh đầy kinh nghiệm như ngươi nên biết rõ, nếu muốn giữ bí mật chuyện gì thì đừng bao giờ lôi kéo cả thiên hạ và thê tử đầu ấp tay gối vào cuộc!”

“Ông đã giết Bao phu nhân tại đây?” Địch Nhân Kiệt vừa hỏi vừa nhìn con dao phay đẫm máu dưới sàn.

“Phải, ta không thể mạo hiểm được, nhất là sau khi thấy Diêm La Thập điện mở toang và Khang tiểu thư đã biến mất. Giết bà ta thì chẳng thành vấn đề, nhưng ta đã phải rất vất vả để chặt mụ béo ra cho vừa với ống thông hơi. Phải nói bà ta đã thon gọn đi khá nhiều! Cái ống kia thông ra hẻm núi sâu mà chưa ai đặt chân được xuống dưới đáy. Ta cũng hơi tiếc khi mất đi Bao phu nhân, dẫu sao bà ta cũng khá được việc và ta đã mất nhiều công sức để xây dựng danh tiếng cho bà ta trên kinh thành. Nhưng quả phụ sùng đạo đó phải ra đi thôi vì bà ta là người duy nhất có thể làm chứng chống lại ta, sau khi ngươi phá hỏng kế hoạch của ta với tiểu cô nương họ Khang.”

Lão mỉm cười, “Địch huyện lệnh, đừng nghĩ là ta để bụng chuyện này. Ta thích đấu trí với một đối thủ thông minh như ngươi. Ngươi chắc hẳn là một kỳ thủ cao tay. Ngày mai hãy chơi với ta một ván. Ngươi có thích chơi cờ không?”

“Không hẳn,” Địch Nhân Kiệt trả lời. “Ta ưa chơi mạt chược hơn.”

“Mạt chược ư?” Tôn Thiên sư ra chiều thất vọng. “Ồ, ta sẽ không tranh cãi về sở thích của người khác. Về phần Bao phu nhân, ta sẽ nhanh chóng tìm được một nữ nhân khác tiếp tục công việc sùng đạo đang dang dở.”

“Bao phu nhân thực sự là một nhân chứng quan trọng,” huyện lệnh chậm rãi nói, nhẹ nhàng vuốt chòm râu, chăm chú nhìn Tôn Thiên sư rồi tiếp tục, “Tại sao ông lại rời khỏi kinh thành để đến đạo quán hẻo lánh này?”

Đôi môi mỏng cong lên tạo thành một nụ cười, lão vuốt mớ tóc bạc, vừa hồi tưởng vừa trả lời, “Khi ta nhận vinh dự giảng giải về Đạo pháp cho bệ hạ, nhiều triều thần và các mệnh phụ phu nhân trong cung cũng bày tỏ sự quan tâm đối với các nghi lễ bí mật. Ta đã gặp một thiên kim tiểu thư của một viên quan đại thần. Nàng thật quyến rũ, lại rất nhiệt tình hưởng ứng cuộc vui! Nhưng rủi thay, một hành động mạnh tay ngu ngốc đã giết chết nàng. Mọi việc rồi cũng êm thấm cả nhưng ta phải rời khỏi hoàng cung. Ta nhận thấy đạo quán này là nơi rất phù hợp để tiếp tục những thử nghiệm của mình. Bao phu nhân đã đưa ba tiểu cô nương đến bầu bạn với ta trong suốt năm ngoái. Các nàng làm ta khá hài lòng. Nhưng thật xui xẻo, cả ba đều đã bỏ mạng, điều này thì ngươi biết rồi.”

“Điều gì đã xảy ra với cô nương rơi xuống từ tòa lầu phía trên? Là tai nạn thật sao?”

“Tiểu cô nương ấy không hề leo lên lầu thượng, ít nhất là không phải vào ngày nàng chết. Nàng đã lên căn phòng đặc biệt của ta, tất nhiên rồi. Địch huyện lệnh, ngươi nên ngó qua nó, tất cả đều được trang hoàng bằng gấm vàng thêu kim tuyến. Hẳn Khang tiểu thư cũng phải cảm thấy choáng ngợp trước căn buồng đó. Nhưng hãy quay lại với Cao cô nương mà chúng ta đang nhắc tới. Nàng đã ra đi theo đúng lối mà Bao phu nhân vừa đi, nhưng nàng chỉ có thể tự trách mình mà thôi. Ta đã phạt tiểu cô nương ấy bằng cách nhốt nàng trong căn buồng này, bỏ mặc một, hai ngày để dạy nàng một bài học. Thế mà Cao cô nương lại nảy sinh ý định bò qua cái ống thông hơi hẹp và đã thành công. Cũng đúng thôi, nàng khá mảnh mai mà.”

“Nếu ông sẵn sàng thú tội trước công đường như bây giờ,” Địch Nhân Kiệt lạnh lùng nói, “ông sẽ giúp ta đỡ vất vả đấy.”

Tôn Thiên sư nhướng mày, “Trước công đường? Ngươi đang nói cái gì vậy, Địch huyện lệnh?”

Địch Nhân Kiệt đáp, “Ông đã giết năm mạng người, chưa kể đến các vụ cưỡng bức và bắt cóc. Ông nghĩ ta sẽ để cho ông thoát tội sao?”

“Địch bằng hữu của ta ơi!” Tôn Thiên sư thốt lên. “Tất nhiên là ngươi sẽ phải để cho ta thoát tội rồi, nếu ngươi cứ khăng khăng sử dụng cụm từ thô tục đó. Những nhân chứng duy nhất chống lại ta là Chân Trí đạo trưởng đạo đức và Bao phu nhân sùng đạo đều đã không còn trên cõi đời này nữa.

“Rút kinh nghiệm từ hai tiểu cô nương hồi lão Ngọc Kính kia còn sống, ta không bao giờ để lộ bản thân trước khi các nàng khuất phục hoàn toàn. Những kẻ phải chịu trách nhiệm trong vụ Khang tiểu thư chính là Chân Trí và Bao phu nhân.”

Khi thấy Địch Nhân Kiệt lắc đầu dứt khoát, lão thốt lên, “Thôi nào, Địch huyện lệnh, ngươi là một người thông minh mà, đừng làm ta thất vọng! Ngươi không bao giờ có thể dâng tấu buộc tội ta được. Các đại thần trong triều sẽ nghĩ gì khi ngươi buộc tội ta, một Đạo gia hiền triết danh tiếng và cựu thái phó của Hoàng đế bệ hạ, đã phạm một loạt tội ác kinh thiên động địa mà không hề có bằng chứng? Thiên hạ sẽ nghĩ ngươi mất trí rồi, Địch huyện lệnh à. Quan lộ của ngươi sẽ bị hủy hoại! Thật sự ta khá là cảm mến ngươi, nên ta sẽ áy náy lắm nếu điều đó xảy ra.”

“Nhỡ đâu ta lại phanh phui ra câu chuyện đáng xấu hổ trong cung với vị thiên kim tiểu thư thì sao?”

Tôn Minh phá lên cười, “Địch bằng hữu ơi, ngươi không thấy mọi bí mật cung cấm đều được giữ gìn hết sức kín kẽ hay sao? Những bí mật ấy còn dây mơ rễ má đến nhiều đại quan khác. Ngay khi ngươi hé lộ một lời về điều đó, ngươi sẽ bị cách chức rồi chịu cảnh đi đày viễn xứ, bằng không cũng bị biệt giam trong đại lao suốt quãng đời còn lại!”

Địch Nhân Kiệt suy nghĩ một lúc, chậm rãi vuốt râu.

“Đúng vậy,” ông thở dài, “e rằng ông nói đúng.”

“Tất nhiên là ta nói đúng rồi! Ta khá thích cuộc trò chuyện này, thật thú vị khi có thể thảo luận về sở thích cá nhân với một người biết điều như ngươi. Nhưng ngươi phải quên hết những chuyện này đi, Địch huyện lệnh à. Ngươi sẽ quay trở lại trấn Hán Nguyên, thỏa mãn vì đã tự mình giải quyết được một số vướng mắc và loại ta khỏi vụ án của Khang tiểu thư. Còn ta sẽ tiếp tục cuộc sống yên bình tại đạo quán này. Ngươi không được ngăn trở dù trực tiếp hay gián tiếp đến các hoạt động của ta. Ngươi rất thông minh đấy, chắc chắn ngươi phải biết là ta vẫn có tầm ảnh hưởng rất lớn ở kinh thành.

“Địch huyện lệnh, bây giờ thì ngươi đã học được một bài học vô giá, phép vua với lệ làng chỉ dành cho đám dân thường. Còn những người cao quý như ta, chúng không có tác dụng. Ta thuộc về thiểu số được lựa chọn, những người mà nhờ hiểu biết và tài năng mà vượt xa các quy tắc và giới hạn thông thường, vượt trên cả những quy ước ‘tốt’ và ‘xấu’. Giả sử như một cơn bão phá hủy nhà cửa và làm nhiều người thiệt mạng, ngươi có bắt cơn bão đó lên công đường không? Địch huyện lệnh à, bài học này sẽ rất hữu ích khi ngươi được bổ nhiệm đến những chức vụ cao hơn trong triều, sẽ sớm thôi. Đến lúc đó, ngươi sẽ nhớ lại cuộc trao đổi ngày hôm nay và phải cảm tạ ta!”

Tôn Thiên sư đứng dậy, vỗ vỗ vai Địch Nhân Kiệt, “Giờ chúng ta xuống sảnh đường thôi. Các đạo sĩ sẽ chuẩn bị bữa sáng. Cái mớ bừa bãi ở đây cứ để ta dọn dẹp sau. Trước tiên chúng ta cần một bữa ăn ngon đã. Hai ta đã trải qua một đêm khá vất vả rồi!

Địch Nhân Kiệt cũng uể oải đứng lên, “Đúng vậy, chúng ta đi xuống thôi.”

Nhìn thấy Tôn Thiên sư với tay lấy chiếc áo choàng, huyện lệnh nhã nhặn nói, “Đại nhân, cho phép vãn bối cầm nó cho ngài. Thời tiết đẹp trở lại rồi.”

“Được, được,” Tôn Thiên sư đáp, tay đưa chiếc áo cho Địch Nhân Kiệt. “Chà, những cơn bão ở trên núi thật buồn cười, chúng đột ngột đến, nổi cơn thịnh nộ kinh hoàng trong một khoảng thời gian rồi lại đột ngột lắng xuống. Ta không có ý phàn nàn, thực ra bão chỉ xảy ra vào mùa này trong năm. Còn nhìn chung thì khí hậu nơi đây thật tuyệt vời, rất thích hợp với ta.”

Địch Nhân Kiệt giơ đèn soi đường, họ cùng nhau đi xuyên qua cái tủ. Trong lúc xoay đĩa Thái cực để khóa cửa mật thất, Tôn Thiên sư nói vọng qua vai, “Ta nghĩ mình không cần phải thay cái khóa này, Địch huyện lệnh à! Chẳng mấy ai quan sát đủ tinh tế để nhận ra vị trí bất thường của Âm Dương Thái cực đồ như ngươi.”

Hai người lặng lẽ băng qua hành lang, xuống vài đợt cầu thang và ra đến cổng thượng điện. Tôn Thiên sư nhìn ra ngoài, hài lòng nhận xét, “Tốt, trời tạnh ráo, gió đã lặng rồi, chúng ta có thể băng qua sân để đến nhà ăn.”

Lúc họ bước xuống mấy bậc tam cấp dẫn xuống khoảnh sân lát gạch, mờ mờ xám dưới ánh bình minh le lói, Địch Nhân Kiệt chợt lên tiếng, “Đại nhân, mật thất đằng kia dùng làm gì vậy? Ở kia kìa, gần phía nhà kho đó. Vãn bối thấy một ô cửa sổ tròn nhỏ, trông khá khuất. Hay vãn bối không nên hỏi về nó chăng?”

Tôn Thiên sư dừng bước, ngạc nhiên thốt lên, “Không thể nào! Ngay cả ta cũng không biết về căn buồng đó! Mấy kiến trúc sư ngày xưa thật lắm trò! Sự mày mò khám phá của ngươi quả là hữu dụng Địch huyện lệnh à! Hãy dẫn ta đến cửa sổ mà ngươi nhìn thấy đi!”

Địch Nhân Kiệt dẫn Tôn Minh đến gian nhà ống muống không mái nằm giữa dãy nhà phía đông và nhà kho. Dừng bước trước cánh cổng cao đang đóng im ỉm, ông đặt đèn lồng và áo choàng xuống đất, nhấc cái then sắt nặng nề rồi kéo cánh cửa ra. Khi Tôn Thiên sư đã bước hẳn vào trong, Địch Nhân Kiệt bất ngờ lùi lại và đóng sầm cửa, cài chặt then bên ngoài. Ông nghe tiếng Tôn Thiên sư đập cửa thình thịch bên trong. Địch Nhân Kiệt bình tĩnh cầm đèn lên soi, thuận tay nhấc tấm ván bịt lên để lộ một khe nhòm lớn. Ánh sáng lướt trên gương mặt thảng thốt của Tôn Thiên sư.

“Địch huyện lệnh, ngươi làm trò gì đấy?” Tôn Minh lúng túng thốt lên.

“Ông sẽ bị xét xử ngay tại đây, Tôn Minh Thiên sư ạ. Thật đáng tiếc là ông đã đúng khi giúp ta hiểu ra. Ta sẽ không bao giờ có thể cáo ông lên công đường của mình. Vì vậy, hãy để công đường tối cao nhất đưa ra phán quyết. Ngọc Hoàng Thượng đế sẽ sẽ trút cơn thịnh nộ lên đầu kẻ tội nhân đã gây ra năm vụ án mạng, hoặc Ngài sẽ trừng phạt ta. Tôn Minh, ông sẽ có hai cơ hội thoát thân, trong khi các nạn nhân của ông không có lấy một cơ hội. Hoặc nó sẽ phớt lờ sự hiện diện của ông. Hoặc trong lúc bị tấn công, lời kêu cứu của ông sẽ đến được tai người duy nhất có thể ngăn nó lại.”

Mặt Tôn Thiên sư tím bầm vì tức giận, “Người duy nhất? Đừng tự cao tự đại như vậy. Khoảng nửa canh giờ nữa thôi, sân này sẽ đầy các đạo sĩ, họ sẽ cứu ta ngay lập tức!”

“Chắc chắn họ sẽ làm vậy, nếu như ông vẫn còn sống,” Địch Nhân Kiệt nghiêm túc nói. “Ông không ở trong đó một mình đâu.”

Tôn Thiên sư nhìn xung quanh. Tiếng gầm gừ mơ hồ vọng ra từ trong bóng tối.

Tay siết chặt mấy song chắn của khe nhòm, Tôn Minh áp mặt vào chấn song và hét lên điên cuồng, “Địch huyện lệnh, cái quái quỷ gì thế?”

“Ông sẽ sớm biết ngay thôi.”

Dứt lời, Địch Nhân Kiệt bịt tấm ván lại chỗ cũ.

Khi ông quay bước vào trong thượng điện, một tiếng kêu kinh hoàng vang lên, xé tan bầu không khí buổi bình minh.

« Lùi
Tiến »