Địch Công Kỳ Án - Đạo Quán Có Ma

Lượt đọc: 6444 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi 7
gặp đạo sĩ, địch công ngờ vực nơi phòng kín, hỏi chuyện đào cam

Địch Nhân Kiệt bực bội giật mạnh râu. Dù không muốn thừa nhận, nhưng giọng nói quái quỷ kia thực sự đã xáo động tâm trí ông. Huyện lệnh lấy lại bình tĩnh, tự nhủ có thể các đạo sĩ đang nói về mình trong một căn buồng hoặc thông đạo gần đó. Thường thì ở các tòa kiến trúc cổ, âm thanh vọng lại có thể trở nên kỳ quái khó lường. Ông đứng lắng nghe một lúc nhưng chẳng thấy gì nữa. Lời thì thào biến vào hư vô.

Huyện lệnh nhún vai rồi quay trở lại chiếu nghỉ. Giờ ông mới nhìn ra mình đã rẽ sai lối, đường dẫn đến gian nhà kho nằm ở phía bên kia. Địch Nhân Kiệt nhanh chóng đi vòng qua miệng giếng trời và tìm được đúng đường. Ông nhận thấy có ba cửa sổ hẹp nằm phía tay phải. Cánh cửa nhà kho đang khép hờ, loáng thoáng có tiếng người nói vọng ra.

Bước vào gian phòng, Địch Nhân Kiệt thất vọng khi trông thấy hai đạo sĩ đang bận khóa chiếc rương lớn bằng da phủ sơn mài đỏ. Mặc Đức không ở trong kho, nhưng ông liếc nhanh bức vách trái, thấy chiếc mũ giáp tròn được treo ngay ngắn trên bộ giáp trụ, thanh trường kiếm đã được tra vào bao. Ông cất tiếng hỏi lão nam nhân, “Xin hỏi vị đạo trưởng đây có thấy kép hát Mặc Đức đâu không?”

“Bẩm đại nhân, bần đạo không thấy ai cả,” lão đạo sĩ trả lời. “Chúng ta chỉ vừa mới vào đây thôi.”

Lão đạo sĩ này đối đáp lễ độ, nhưng Địch Nhân Kiệt không thích cái nhìn gắt gỏng của đạo sĩ còn lại, một thanh niên cao lớn với bờ vai rộng. Hắn rầu rĩ nhìn chằm chằm vào ông,

“Ta muốn khen ngợi kiếm thuật của họ Mặc,” Địch Nhân Kiệt nói bâng quơ.

Chắc là tay kép hát đó đã quay trở lại chỗ lão Quan, đã có Đào Cam theo dõi hắn ở đó. Ông bỏ công cuốc bộ một quãng đường dài để về buồng mình trên lầu ba của dãy nhà phía Đông.

Địch Nhân Kiệt cảm thấy mệt mỏi khi gõ cửa. Một tỳ nữ chạy ra mở cửa, trong khi những tỳ nữ khác đứng nấu cơm tối trên chiếc bếp đặt ở góc buồng.

Bước vào buồng ngủ, Địch Nhân Kiệt thấy ba vị phu nhân đang ngồi quây quần bên bàn trà, cùng nhau chơi mạt chược. Họ đứng dậy chào ông. Đại phu nhân hồ hởi, “Lão gia về đúng lúc quá, mời lão gia chơi cùng bọn thiếp một ván trước khi dùng bữa tối.”

Địch Nhân Kiệt tiếc nuối nhìn các quân mạt chược trên bàn, đây là trò chơi ưa thích của ông. “Ta không dùng bữa tối cùng các nàng được rồi. Đạo trưởng tổ chức một bữa tiệc dưới lầu, ta phải tham dự. Cựu thái phó cũng có mặt nên ta không tiện từ chối.”

“Ôi chao!” Đại phu nhân kêu lên, “Vậy có nghĩa là thiếp sẽ phải đến vấn an phu nhân của ngài ấy!

“Nàng không cần làm gì cả, phu nhân của Tôn thái phó đã qua đời. Nhưng có lẽ ta phải vấn an ngài ấy trước buổi tiệc. Nàng mau lấy cho ta bộ lễ phục!” Ông hắt hơi mấy cái thật mạnh.

“Thiếp mừng là mình không phải thay xiêm y!” Đại phu nhân nhẹ nhõm nói. “Nhưng thật bất tiện khi lão gia buộc phải đi lúc này. Chắc chắn lão gia đã nhiễm phong hàn. Trông lão gia giàn giụa nước mắt kìa!”

Trong lúc đại phu nhân mở rương lấy chiếc trường bào gấm thêu màu lục bảo, tam phu nhân nói, “Thiếp sẽ làm cho lão gia một dải băng gạc có đắp thuốc vỏ cam. Nếu quấn nó quanh đầu, ngày mai lão gia sẽ hết bệnh ngay!”

“Sao ta có thể tham gia bữa tiệc với một dải băng quấn quanh đầu?” Địch Nhân Kiệt thảng thốt. “Trông ta sẽ như một tên ngốc!”

“Lão gia có thể kéo thấp mũ xuống để che đi mà.” Đại phu nhân vừa nói vừa giúp ông thay y phục. “Chẳng ai để ý đến nó đâu!”

Địch huyện lệnh lẩm bẩm phản đối, nhưng tam phu nhân đã mau mắn lấy một nắm to vỏ cam khô từ hộp thuốc rồi nhúng vào bát nước nóng. Sau khi ngâm kỹ vỏ cam, nhị phu nhân bọc chúng vào một dải vải lanh và quấn chặt quanh đầu ông bại phu nhân kéo viền mũ nhung của ông xuống thấp, “Lão gia xem, có thấy gì nữa đâu!”

Địch Nhân Kiệt cảm tạ các phu nhân và hứa sẽ trở về ngay khi bữa tiệc kết thúc. Ra đến ngoài cửa ông quay lại dặn dò, “Tối nay sẽ có đủ mọi thành phần khách nhân tụ tập ở đây. Các nàng hãy khóa cửa buồng ngoài cẩn thận, trước khi tỳ nữ thông báo khách nhân là ai thì đừng để người lạ bước vào.”

Đoạn, huyện lệnh bước ra buồng ngoài, Đào Cam đã đợi sẵn ở đó. Ông sai bọn tỳ nữ vào buồng ngủ phục vụ trà cho các phu nhân, rồi mới cùng Đào Cam ngồi xuống bên bàn, “Mặc Đức có tới buồng lão Quan hay không? Ta mới mất dấu hắn.”

“Bẩm đại nhân, không ạ,” Đào Cam đáp. “Chắc chắn hắn đã đi đâu đó. Nhưng ngài vừa rời khỏi thì Âu Dương cô nương tới. Sau khi tẩy trang, nàng ta không còn giống Bao tiểu thư mấy, mặc dù họ cùng có khuôn mặt trái xoan cân đối. Thuộc hạ nghĩ nữ nhân mà chúng ta gặp chính là Bao tiểu thư. Xin đại nhân hãy nhớ lại, giọng nói của Bao tiểu thư trong trẻo, trong khi giọng của Âu Dương cô nương hơi khàn. Mặc dù thuộc hạ không tự tin rằng mình am hiểu về nữ nhân, nhưng rõ ràng thiếu nữ ở hành lang có vóc dáng nở nang hơn Âu Dương cô nương.”

“Nhưng nữ nhân mà chúng ta gặp có cánh tay trái bất động giống hệt Âu Dương cô nương. Vậy ả đào đó đã nói gì?”

“Bẩm, nàng ta có vẻ ít nói và chỉ hoạt bát lên hơn khi nói chuyện với Đinh cô nương về ngón nghề nhào lộn. Thuộc hạ làm như vô tình, nhắc lại chuyện Tông Lê gặp nàng ta dưới sảnh đường. Âu Dương cô nương đã phũ phàng nói y là một thanh niên chán ngắt. Rồi thuộc hạ bảo ngài không hài lòng lắm khi nàng ta đột ngột biến mất khi đang nói chuyện với mình. Âu Dương cô nương sửng sốt nhìn thuộc hạ và lấp liếm sang chuyện khác, rằng con gấu cần được chăm sóc nhiều hơn.”

“Có ai đó đang cố đánh lừa chúng ta!” Địch Nhân Kiệt kêu lên, giận dữ giật chòm râu, rồi hỏi tiếp, “Họ có nói gì về Mặc Đức không?”

“Có vẻ họ Mặc là một nam nhân thất thường. Hắn theo đoàn kịch một vài tháng rồi lại biến mất. Hắn luôn đóng vai phản diện, lão Quan cho rằng vai diễn trên sân khấu cũng ảnh hưởng đôi chút tới đào kép. Theo thuộc hạ tìm hiểu thì Mặc Đức thích Đinh cô nương nhưng không được đáp lại. Do đó, hắn thầm ghen ghét với Âu Dương cô nương vì cho rằng hai nữ nhân này có tình ý với nhau, như Tông Lê đã ám chỉ trong bài thơ của mình. Lão Quan cũng đồng tình rằng họ Mặc đã đi quá xa khi dọa Âu Dương cô nương bằng đường kiếm của hắn. Nhưng lão cũng nói thêm rằng có con gấu dữ trong tay, Âu Dương cô nương chẳng cần phải sợ ai cả. Con vật đó nghe lời chủ nhân như một trung khuyển. Không ai dám đến gần con ác thú đó, nó vẫn giữ phần nhiều thú tính hoang dã.”

“Quả là một mớ bòng bong!” Địch Nhân Kiệt lẩm bẩm. “Giả sử lúc ở hành lang, Âu Dương cô nương hay Bao tiểu thư đang trốn khỏi Mặc Đức, vì hắn là một kẻ điên rồ nguy hiểm, vậy thì câu chuyện sẽ khớp với cảnh tượng kỳ quái mà ta đã chứng kiến qua cửa sổ. Nam nhân mà ta trông thấy chính là Mặc Đức. Nhưng thiếu nữ bị tấn công là ai? Chúng ta sẽ phải tìm hiểu xem liệu còn nữ nhân nào ngụ ở đạo quán ngoài những người mà ta đã biết hay không.”

“Dạ bẩm, thuộc hạ thật không dám hỏi thăm về nữ nhân cụt tay khi chưa có lệnh,” Đào Cam nói. “Nhưng thuộc hạ không nghĩ còn nữ nhân nào khác ở đây ngoài Quan phu nhân với hai ả đào, chưa kể đến Bao phu nhân cùng lệnh ái.”

“Đừng quên chúng ta mới chỉ thấy một phần nhỏ đạo quán,” Địch Nhân Kiệt nói. “Trời đất chứng giám, ai mà biết được điều gì xảy ra tại cấm địa! Chúng ta còn chẳng có nổi sơ đồ của đạo quán! Mà ta phải đi vấn an Tôn Thiên sư ngay bây giờ. Ngươi hãy quay lại chỗ các đào kép. Nếu Mặc Đức xuất hiện, hãy bám như đỉa đói lấy hắn đến bữa tiệc. Ta sẽ chờ ngươi ở đó.”

Ngoài hành lang, một tiểu đồng đã đứng chờ sẵn để dẫn đường cho Địch huyện lệnh.

“Liệu chúng ta có phải ra ngoài sân để đến dãy nhà phía Tây không?” Địch Nhân Kiệt hỏi, nghe tiếng mưa đập rào rào vào cánh cửa sổ. Ông không muốn vận một bộ lễ phục ướt nhẹp.

“Bẩm đại nhân, không cần đâu ạ!” tiểu đồng đáp. “Chúng ta sẽ đến dãy nhà phía Tây qua thông đạo trên thượng điện.”

“Lại leo cầu thang!” Địch Nhân Kiệt chán nản lẩm bẩm.

« Lùi
Tiến »