Điện Thoại Di Động

Lượt đọc: 3245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 10 -

“Không còn kịp nữa!” Tom la lên và nhấc bổng một chiếc ghế có lưng cao theo kiểu Nữ hoàng Anne cạnh chiếc ghế bành lên. Ông ta chạy về phía cánh cửa với những chiếc chân ghế hướng lên trên.

Cô bé co dúm người khi thấy ông ta bước lại, rồi giơ tay ra như muốn bảo vệ khuôn mặt mình. Liền lúc đó, người đàn ông đã đuổi theo cô bé nãy giờ xuất hiện ngay trước cửa. Ông ta trông cao lớn theo kiểu một công nhân thợ xây, với một chiếc bụng to tướng và một bím tóc đuôi ngựa nhờn nhờn màu.

Những chiếc chân ghế đập mạnh vào những tấm panen bằng kính trên các cánh cửa. Hai chiếc chân bên trái xuyên qua dòng chữ QUÁN TRỌ ĐẠI LỘ ATLANTIC, còn hai chiếc chân ghế bên phải xuyên qua dòng chữ ĐỊA CHỈ HÀNG ĐẦU Ở BOSTON. Hai chân ghế bên phải đập mạnh vào vai trái của người điên khi ông ta đưa tay tóm lấy cổ cô bé. Cạnh ghế đập mạnh vào những thanh sắt giữa hai chiếc cánh cửa làm Tom McCourt loạng choạng suýt ngã.

Người điên gầm lên bằng những tiếng kêu như bị rụt lưỡi, và máu bắt đầu chảy ra từ bắp vai trái của ông ta. Cô bé đã thoát khỏi bàn tay ông ta, nhưng đôi chân cô bé díu lại; cô bé ngã chúi xuống, một nửa người trên vỉa hè, một nửa người trên rãnh thoát nước, và kêu lên những tiếng kêu đau đớn và khiếp hãi.

Clay đứng trước những tấm panen vỡ. Anh không nhớ gì về việc mình đã chạy qua sảnh về phía cửa chính, và chỉ mơ hồ nhớ rằng mình đã giật chiếc ghế ra. “Ê, đồ ác quỷ!” anh la to, và cảm thấy có hy vọng khi những lảm nhảm của người điên dừng lại trong giây lát. “Này, ông kia!” Clay hét vào mặt người điên lúc này đang đứng yên nhìn anh. “Tôi đang nói với ông đấy!” Và rồi, bởi vì đó là tất cả những gì anh có thể nghĩ ra lúc đó, anh chửi ông ta: “Ð... mẹ ông!"

Người điên cao lớn mặc áo phông màu vàng hét lên một tiếng kêu kỳ dị giống với tiếng hét của người phụ nữ mặc bộ đồ vét trong những giây phút cuối đời – một tiếng kêu kỳ dị nghe như Rast – rồi lao tới cùng với hai hàm ràng trắng nhởn và tấn công anh. Dù ông ta có nhìn thấy gì hay không, chắc chắn ông ta không nhìn thấy con người có bộ mặt giận dữ đẫm mồ hôi với con dao mổ lợn trong tay thò qua một lỗ hổng hình chữ nhật mà mấy giây trước đó vốn là một tấm panen bằng kính, bởi vì Clay hoàn toàn không phải tấn công ông ta. Người điên tự lao vào lưỡi dao sắc nhọn đang xỉa ra. Lưỡi dao bằng thép Thụy Ðiển nhẹ nhàng xuyên qua yếm thịt ngay bên dưới cằm ông ta, và một dòng thác đỏ bắt đầu phun trào. Dòng thác ấy tưới đẫm tay Clay – rất nóng, nóng như cà phê mới pha – và anh suýt phải rụt tay lại. Thay vào đó, anh đẩy mạnh lưỡi dao về phía trước, và cuối cũng cũng cảm thấy nó gặp phải vật cản. Lưỡi dao như thoáng lưỡng lự, rồi đâm xuyên qua gáy của người đàn ông cao lớn. Ông ta ngã nhào về phía trước – Clay không thể gạt ông ta ra bằng một tay còn lại, không thể, ông ta phải nặng tới hai trăm năm mươi pao, có thể hơn – và trong khoảng thời gian vài giây, thân hình ông ta dựa vào cánh cửa giống như một người say rượu đúng dựa vào cột đèn, đôi mắt nâu lồi ra, chiếc lưỡi ám khói thuốc lá lè ra từ một bên khoé miệng, máu từ cổ phun ồng ộc. Rồi ông ta khuỵu xuống và ngã lăn ra đất. Clay vẫn cầm chắc cán dao và kinh ngạc khi thấy nó tự rút ra khỏi cổ người điên một cách quá ư dễ dàng. Còn dễ hơn lúc rút khỏi chiếc cặp của anh.

Khi người điên ngã xuống, anh mới lại nhìn thấy cô bé, một đầu gối trên vỉa hè, đầu gối còn lại trên rãnh thoát nước, và đang la hét qua mái tóc lòa xòa trên mặt.

“Nào cưng,” anh nói. “Ðừng hét nữa.” Nhưng cô bé càng hét to hơn.

« Lùi
Tiến »