Điện Thoại Di Động

Lượt đọc: 3263 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 4 -

Họ đã tới khu vực các cửa hàng bán rượu bia, quần áo giảm giá, đồ thể thao, và những tiệm ăn với những cái tên như Fuddruckers chen nhau. Tại đây, Lộ Một, con lộ sáu làn xe, đôi khi còn được gọi là Dặm đường Thần kỳ, đôi khi lại bị gọi là Ðường Bẩn, tắc nghẽn với những chiếc xe bị bỏ lại khi những chủ nhân của chúng hoá điên sau khi dùng điện thoại di động để tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra quanh mình. Những người chạy nạn tìm đủ cách lách qua những chiếc xe, và Clay hình dung tới cảnh những con kiến đang chạy thoát khỏi tổ sau khi bị một bàn chân người vô tình dẫm phải.

Có một tấm biển sơn xanh mang dòng chữ LỐl RẼ VÀO PHỐ MALDEN SALEM ¼ DẶM phía trước một toà nhà thấp tầng. Các cửa kính mặt tiền của toà nhà đều vỡ nát, và chiếc chuông báo động chạy bằng pin vẫn đang khọt khẹt kêu lên những tiếng cuối cùng. Chỉ cần một cái liếc nhìn lên tấm biển của cửa hàng ấy là Clay đã hiểu rõ điều gì đã khiến nó trở thành mục tiêu sau thảm hoạ ban ngày: CỬA HÀNG RƯỢU ĐẠI HẠ GIÁ CỦA ÔNG BÉO.

Anh nắm lấy một cánh tay của người phụ nữ. Tom nắm cánh tay còn lại, và Alice đỡ lấy chiếc đầu của bà ta trong khi họ dìu bà ta tới chân tấm biển báo và để bà ta ngồi dựa vào đó. Ngay khi họ vừa bỏ bà ta ra, bà ta mở mắt và nhìn họ một cách sửng sốt.

Tom xua tay trước mặt bà ta, và bà ta chớp mắt. Rồi bà ta hướng cái nhìn vào Clay. “Anh... đánh tôi,” bà ta nói. Bà ta đưa tay sờ lên hàm, lúc này đã bắt đầu sưng to.

“Ðúng thế, tôi xin...” Clay bắt đầu.

“Anh ta có thể xin lỗi bà, những tôi thì không." Tom nói. Ông ta nói bằng giọng không thể lạnh lùng hơn. Bà đã bắt nạt một cô gái đang được chúng tôi bảo vệ'"

Người phụ nữ phốp pháp cười nhạt, nhưng nước mắt lại trào ra. “Bảo vệ! Tôi đã nghe quá đủ những lời như vậy. Ông làm như tôi không biết những người đàn ông như ông muốn gì với một cô gái trẻ trung như thế, nhất là trong những lúc như thế này. “Họ không ăn năn hối cái với trò thông dâm, thủ dâm, và...””

“Câm mồm,” Tom nói, “nếu không chính tôi sẽ đập vỡ mồm bà. Và không giống anh bạn của tôi đây, một người mà tôi nghĩ đã may mắn không phải lớn lên giữa những bà Hannals thần thánh nên không nhận ra bà thuộc loại người nào, tôi sẽ không thu nắm đấm lại đâu. Tôi cảnh cáo bà – chỉ cần bà nói một tiếng nữa là bà sẽ ăn đòn.” Ông ta giơ nắm đấm lên trước mặt, và cho dù đã kết luận rằng Tom là một con người có giáo dục, văn minh, và có lẽ không bao giờ biết đến việc sử dụng vũ lực trong những hoàn cảnh bình thường, anh vẫn cảm thấy buồn khi nhìn cái nắm đấm bé nhỏ siết chặt kia, như thể anh đang nhìn thấy một điềm dữ báo hiệu một thời đại đen tối trước mặt.

Người phụ nữ phốp pháp nhìn Tom và không nói gì. Một giọt nước mắt lớn lăn trên má bà ta.

“Đủ rồi, chú Tom, cháu không sao.” Alice nói.

Tom thả chiếc túi đựng đồ của người phụ nữ vào lòng bà ta. Clay còn chưa kịp nhận thấy rằng ông ta đã chụp được chiếc túi ấy. Rồi Tom đón cuốn Kinh thánh từ tay Alice, cầm một bàn tay đeo đầy nhẫn của người phụ nữ lên, và đập gáy cuốn Kinh thánh vào đó. Ông ta bước đi, nhưng rồi quay lại.

“Tom, đủ rồi, đi thôi.” Clay nói.

Tom phớt lờ lời anh. Ông ta cúi xuống người phụ nữ đang ngồi tựa vào chân tấm biển báo đường. Tay ông ta chống trên đầu gối, và đối với Clay, hai người bọn họ – người phụ nữ phốp pháp đeo kính đang ngước nhìn lên, người đàn ông bé nhỏ đeo kính đang chống tay vào gối và nhìn xuống – chẳng khác gì những nhân vật châm ếm trong các tác phẩm của Charles Dickens.

“Một lời khuyên cho bà," Tom nói. “Cảnh sát sẽ không còn có thể bảo vệ bà như khi bà và các đạo hữu tự đại của mình bao vây các trung tâm kế hoạch hoá gia đình hay Bệnh viện Emily Cathcart ở Waltham...”

“Cái lò phá thai khốn nạn ấy!” bà ta nhổ nước bọt, và rồi giơ cuốn Kinh thánh lên như để đỡ một cú đấm.

Tom không đấm bả ta, nhung ông ta cười một cách đầy ác nghiệt. “Tôi không biết đến Lọ nước Cuồng điên, nhưng tối nay chắc chắn có vô khối những kẻ điên đi lang thang. Bà có hiểu không? Lũ sư từ đã sổ chuồng, và bà sẽ thấy rằng chúng sẽ ăn thịt những tín đồ Kitô to mồm như bà đầu tiên. Có ai đó đã cấm bà được nói bậy kể từ lúc ba giờ chiều nay. Ðể bả đừng có dạy khôn ai nữa.” Ông ta nhìn Alice rồi lại nhìn Clay, và Clay thấy môi trên của ông ta run run dưới bộ ria. “Chúng ta đi được chưa?”

“Ðược rồi.” Clay nói.

« Lùi
Tiến »