Clay mơ thấy anh và Sharon cùng Johnny đang cắm trại phía sau ngôi nhà nhỏ của họ ở Kent Pond. Sharon vừa trải tấm chăn Navajo của mình lên cỏ. Họ đang ăn bánh xăng đuých và uống trà đá. Thình lình trời tối sầm lại. Sharon chỉ tay qua vai anh và nói, “Nhìn kìa! Viễn cảm!” Nhưng khi quay lại, anh chẳng thấy gì ngoài một đàn quạ, một đàn quạ lớn đến mức chúng che kín cả bầu trời. Rồi có tiếng leng keng, nghe giống như tiếng chuông xe của ông Softee bán kem với bản nhạc nền Phố Sesame , nhưng anh biết đó là tiếng chuông điện thoại, và anh cảm thấy thất kinh. Anh quay đầu lại và Johnny đã biến mất. Khi anh hỏi Sharon xem Johnny đi đâu - dù anh đã biết câu trả lời, dù anh đang run sợ vì điều đó - cô ấy trả lời rằng Johnny đang chui xuống chăn để nghe điện thoại. Có một hình người dưới chiếc chăn. Clay chui xuống dưới chiếc chăn trong mùi cỏ thơm nồng, và quát to yêu cầu Johnny không được cầm chiếc điện thoại di động lên, không được trả lời. Anh thò tay để túm lấy cậu bé, nhưng anh chỉ sờ thấy một quả cầu thủy tinh: chiếc chặn giấy mà anh đã mua ở cửa hàng kho báu nhỏ, quả cầu thủy tin có một khối khói màu xám xanh bị nhốt trong đó.
Rồi Tom lay gọi anh, và nói với anh rằng lúc này đã hơn chín giờ tối theo đồng hồ của ông ta, trăng đã lên, và nếu họ muốn đi thì nên đi ngay bây giờ. Chưa bao giờ Clay cảm thấy hạnh phúc khi bị đánh thức dậy như lúc này. Nói chung anh thích nhất những giấc mơ về Lều Xổ Số.
Alice đang nhìn anh bằng ánh mắt là lạ.
“Có chuyện gì vậy?” Clay vừa hỏi vừa kiểm tra lại xem những khẩu súng đã được buộc chặt hay chưa - chuyện này sắp trở thành một phần trong bản năng của anh.
“Chú nói trong mơ nói, ‘Không được nghe, không được trả lời.’ ”
“Không có ai nghe thì tốt hơn,” Clay nói. “Mọi người sẽ không ai việc gì.”
“Ừ, nhưng ai có thể cưỡng lại được tiếng chuông điện thoại?” Tom hỏi.