Vị Viện trưởng pha sôcôla nóng trong bếp, và họ ngồi thưởng thức món ấy trong phòng khách, dưới ánh sáng của hai chiếc đèn xách. Clay nghĩ ông già sẽ đề nghị họ ra Đại lộ Học viện để tuyển mộ thêm người cho Đội quân tình nguyện của Ardai, nhưng dường như ông ta đã bằng lòng với những gì mình đang có.
Chiếc bơm xăng, như vị Viện trưởng đã nói, hút xăng ra từ một bồn chứa 400 ga– lông – tất cả những gì họ phải làm là giật một cái chốt. Và có những bình phun 30 ga– lông trong nhà kính. Ít nhất phải một tá. Họ có thể chất những chiếc bình ấy lên chiếc xe tải nhỏ, và chở xuống sân bóng theo một trong những đoạn đường dốc…
“Chờ đã,” Clay nói. “Trước khi chúng ta bàn đến các chiến lược, nếu thầy có luận thuyết nào đó về chuyện này, xin thầy nói cho chúng tôi nghe.”
“Không chính thức,” ông già nói. “Nhưng Jordan và tôi đã quan sát, chúng tôi có trực giác, và chúng tôi từng có nhiều sự chia sẻ
“Cháu là một người nghiện máy tính,” Jordan nói, miệng vẫn kề sát cốc sôcôla nóng. Clay thấy vẻ già dặn và điềm tĩnh của cậu bé có cái gì đó rất hấp dẫn. “Suốt đời cháu chỉ gắn bó với máy tính, gần như thế. Bọn họ đang khởi động lại, nếu nói theo đúng thuật ngữ chuyên ngành. Cũng có thể họ bị CÀI ĐẶT MỘT PHẦN MỀM, CHẾ ĐỘ CHỜ nhấp nháy trong đầu họ.”
“Chú không hiểu cháu muốn nói gì.” Tom nói.
“Cháu hiểu,” Alice nói. “Jordan, em nghĩ Xung động thực sự là một Xung động đúng không? Bất kỳ ai nghe phải… tất cả ổ cứng đều bị xóa sạch.”
“Đúng thế.” Jordan nói. Cậu bé có vẻ hài lòng.
Tom nhìn Alice vẻ mặt bối rối. Chỉ có Clay biết rằng Tom không câm, và cũng không chậm hiểu đến mức đó.
“Chú có thấy một chiếc máy tính,” Alice nói. “Cháu thấy nó trong căn phòng làm việc nhỏ ở nhà chú.”
“Ừ…”
“Và chắc chắn là chú có cài đặt các phần mềm, đúng không?”
“Đúng, nhưng…” Tom dừng lời và nhìn chằm chằm vào Alice. Cô bé nhìn trả lại. “Não của bọn họ? Cháu muốn nói là có phần mềm trong não của bọn họ?”
“Thế chú nghĩ não là cái gì?” Jordan nói. “Chỉ là chiếc ổ cứng lớn lão hóa mà thôi. Có các mạch hữu cơ. Không ai biết dung lượng là bao nhiêu bai . Có thể phải tính bằng gigabai . Cực lớn. ” Cậu bé chọc hai ngón tay vào hai lỗ tai. “Đúng ở giữa hai lỗ tai như thế này.”
“Chú không tin,” Tom nói, nhưng tiếng nói của ông ta nghe có vẻ yếu ớt, và khuôn mặt ông ta bỗng trở nên nhợt nhạt. Clay nghĩ ông ta tin điều đó. Nghĩ lại chứng điên đã nhấn chìm Boston, Clay phải thừa nhận rằng luận điểm này rất thuyết phục. Và cũng rất đáng kinh sợ: hàng triệu, thậm chí là hàng tỉ não bộ bị xóa sạch cùng một lúc, theo kiểu ta xóa một ổ đĩa máy tính cũ bằng một từ trường m
Anh bỗng nhớ tới Yêu tinh Vàng, người bạn của cô gái có chiếc điện thoại di động màu bạc hà. Anh là ai? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Yêu tinh Vàng đã kêu lên như vậy. Anh là ai? Tôi là ai? Rồi cô ta đập mạnh tay vào trán mình, và lao thẳng vào một cây cột điện, không phải một lần mà là hai lần, đến mức vỡ cả hàm.
Anh là ai? Tôi là ai?
Đó không phải là chiếc điện thoại di động của cô ta. Cô ta chỉ ghé tai nghe cùng bạn mình, và cô ta cũng phải lĩnh đủ một liều.
Clay, một người quen tư duy bằng hình ảnh chứ không phải bằng ngôn từ, lúc này đang nhìn thấy trong đầu mình một bức tranh sống động: một màn hình vi tính lớn với dòng chữ ANH LÀ AI TÔI LÀ AI ANH LÀ AI TÔI LÀ AI ANH LÀ AI TÔI LÀ AI ANH LÀ AI TÔI LÀ AI, và ở đây màn hình là một dòng chữ khác mang số phận của Yêu tinh Vàng, lạnh lùng và không thể bàn cãi:
LỖI HỆ THỐNG
Yêu tinh Vàng là một ổ đĩa cứng bị xóa một phần? Một chuyện thật khủng khiếp, nhưng có vẻ là sự thật.
“Tôi chuyên về Anh ngữ, nhưng thời trẻ tôi đọc rất nhiều sách về tâm lý học,” vị Viện trưởng nói với họ. “Tôi bắt đầu với Freud, tất nhiên là vậy, ai cũng bắt đầu với Freud… rồi tới Jung… Adler… và đi sâu vào lĩnh vực đó. Ẩn chứa đằng sau tất cả những luận thuyết về cách thức hoạt động của trí não là một luận thuyết vĩ đại: Thuyết tiến hóa của Darwin. Theo cách nói của Freud, bản năng sinh tồn với tư cách là yếu tố chỉ đạo được thể hiện bằng khái niệm id, tức là đơn vị chất giống. Còn theo Jung thì bằng một khái niệm hoa mĩ hơn, tức là ý thức về dòng máu. Theo tôi thì không một ai có thể phản bác quan điểm cho rằng nếu tất cả ý thức, tất cả ký ức, tất cả năng lực luận lý bị xóa sạch khỏi trí não của một con người, tất cả những gì còn lại sẽ là một thứ rất đáng sợ.”
Ông ta dừng lại và nhìn quanh như thể môn đồ nào của Freud hay của Jung chính thức nói ra điều đó, họ đều nhất trí cho rằng chúng ta có một bộ lõi, một sóng cơ sở đơn, hoặc – theo cách nói mà Jordan sẽ cảm thấy dễ chịu – một dòng mật mã duy nhất không thể bị xó
“PD,” Jordan nói. “Lệnh cơ sở.”
“Đúng thế,” vị Viện trưởng gật đầu. “Khi chỉ còn bộ lõi, chúng ta không còn là người thông minh nữa. Lõi ấy chính là sự cuồng điên. Và lệnh cơ sở là giết chóc. Các bạn của tôi ạ, điều mà Darwin không muốn nói ra vì muốn giữ phép lịch sự là chúng ta đã trở thành những kẻ thống trị thế giới này không phải vì chúng ta là những kẻ khôn ngoan nhất, hay đớn hèn nhất, mà vì chúng ta là những kẻ điên cuồng nhất, tàn ác nhất trong rừng rậm. Và đó là những gì mà Xung động đã chứng tỏ năm ngày trước.”