Khi tiếng kêu la ngừng lại, Alice đứng im lặng giữa Tom và Clay, đầu cúi xuống. Cô bé để cả hai khẩu súng lên một chiếc bàn vốn dành cho mũ và cặp phía bên trong cửa. Jordan cầm tay cô bé, mắt chăm chú quan sát Người Rách Nát và đội quân của ông ta đang đứng dưới con dốc. Cho đến lúc này cậu bé chưa phát hiện thấy sự vắng mặt của Viện trưởng Ardai. Clay biết cậu bé sẽ sớm phát hiện thấy điều đó, và cảnh tiếp theo của một ngày khủng khiếp sẽ bắt đầu.
Người Rách Nát tiến lên một bước và hơi cúi đầu với hai tay xòe ra hai bên, như muốn nói, Xin sẵn lòng phục vụ . Rồi ông ta ngửng lên và chỉ một tay về phía Dốc Học viện và con đại lộ bên dưới. Ông ta nhìn nhóm người đang đứng sau cánh cửa và đống dài đĩa biến dạng. Đối với Clay, ý nghĩa của cử chỉ ấy rất rõ ràng: Con đường là của các ngươi. Hãy đi đi .
“Có thể,” anh nói. “Đồng thời, hãy làm rõ điểm này. Tao tin chắc mày có thể quét sạch bọn tao nếu mày muốn, rõ ràng mày đã có những con số, nhưng trừ phi mày vẫn còn muốn giữ chức chỉ huy, ngày mai sẽ có ai đó phụ trách mọi chuyện. Bởi vì cá nhân tao muốn được biết chắc rằng mày là người đầu tiên phải biến đi.”
Người Rách Nát đưa tay lên má và mở to mắt: Hử? Những người khác sau lưng ông ta vẫn vô cảm như những con rô bốt. Clay nhìn đám Người Ma một lần nữa, rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.
“Cháu xin lỗi,” Alice nói bằng giọng buồn rầu. “Cháu không thể chịu đựng được tiếng kêu la của những người bị tra tấn dưới kia.”
“Ổn rồi,” Tom nói. “Không tổn h gì. Và này, bọn chúng đã đem trả chiếc giầy.”
Cô bé nhìn chiếc giầy Nike Trẻ em. “Đây là cơ sở để bọn chúng biết rằng chính chúng ta làm chuyện ấy? Bọn chúng ngửi, đánh hơi theo kiểu chó săn?”
“Không,” Jordan nói. Cậu bé đang ngồi trên chiếc ghế cao, trông bé nhỏ và hốc hác. “Đó chỉ là cách để nói rằng bọn chúng biết chúng ta làm chuyện ấy. Ít nhất thì đó cũng là điều em nghĩ.”
“Đúng vậy,” Clay nói. “Chú cá là bọn chúng đã biết chúng ta làm chuyện đó trước khi bọn chúng kéo đến đây. Đọc trong giấc mơ của chúng ta theo cách mà chúng ta vẽ ra khuôn mặt của ông ta từ giấc mơ của mình.”
“Cháu không…” Alice bắt đầu.
“Bởi vì lúc đó cháu đang tỉnh dậy,” Tom nói. “Cháu sẽ còn dịp để nghe thấy ông ta nói, chú nghĩ vậy.” Ông ta dừng lại. “Nếu ông ta còn có chuyện muốn nói. Tôi không hiểu điều này, Clay ạ. Chúng ta đã làm chuyện đó. Bọn chúng biết chúng ta đã làm chuyện đó, tôi tin chắc là như vậy.”
“Đúng thế.” Clay nói.
“Vậy thì tại sao lại đi giết hại những người vô tội trong khi mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều, rất đơn giản, chỉ việc xông thẳng vào và giết tất cả mọi người trong nhà này? Tôi muốn nói là, tôi hiểu thế nào là sự trả thù, nhưng trong trường hợp này, tôi không…”
Đó là lúc Jordan tụt xuống khỏi chiếc ghế cao, nhìn quanh lo lắng, và hỏi: “Thầy Viện trưởng đâu?”
Clay đuổi kịp Jordan.lúc cậu bé lên đến chiếu nghỉ cầu thang ở tầng hai. “Chờ đã Jordan”, anh nói.
“Không”, Jordan nói. Khuôn mặt cậu bé trắng bệch, tóc rối bù. “Lẽ ra thầy Ardai phải ở bên chúng ta chứ, nếu không có chuyện gì bất thường”.Đôi môi cậu bé bắt đầu run. “Chú có nhớ cách mà thầy Ardai xoa bụng không? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu đó không phải là do axit?”
Jordan không thèm để ý, và Clay đoán chắc cậu bé đã hoàn toàn quên biến Người Rách Nát cùng đội quân của ông ta, ít nhất là trong lúc này.Cậu ta giật cánh tay mình ra khỏi bàn tay của Clay và chạy dọc hành lang, vừa chạy vừa kêu lên. “Thầy ơi, thầy ơi!” trong khi tất cả các vị cựu Viện trưởng từ thế kỉ thứ Mười chín đến thời điểm đó cau mày nhìn cậu bé từ hai bức tường hành lang.
Clay liếc nhìn xuống dưới cầu thang. Alice sẽ chẳng giúp ích được gì – cô bé vẫn ngồi cúi đầu dưới chân cầu thang, và nhìn chằm chằm vào chiếc giày, nhưng Tom đang miễn cưỡng leo lên gần đến tầng hai. “Chuyện này sẽ tồi tệ đến mức nào? ” ông ta hỏi Clay.
“À… Jordan nghĩ viện trưởng Ardai lẽ ra phải ở cùng chúng ta nếu mọi chuyện bình thường, và tôi nghĩ cậu ta..”
Jordan bắt đầu gào lên.Tiếng kêu gào của cậu bé giống như những mũi khoan xuyên vào tai Clay. Chính Tom lại là người có phản ứng trước; Clay thì cứ đứng chôn chân tại đầu cầu thang thang trong ba, bốn, thậm chí có thể là tới bảy giây, và chỉ có mọt ý nghĩ duy nhất.
“Chờ đã!” Alice gọi từ phía sau anh, nhưng Clay không chờ. Cánh cửa dẫn vào phòng nhỏ khép kín của vị Viện trưởng mở toang:phòng đọc với những cuốn sách và chiếc bếp hâm cà phê lúc này đã trở nên vô dụng, phòng ngủ phía trong với cánh cửa mở rộng để cho ánh sáng lọt vào. Tom đang đứng trước chiếc bàn làm việc, tay ôm lấy đầu Jordan, lúc này đang gục vào lòng ông ta. Vị Viện trưởng đang ngồi sau chiếc bàn làm việc, tay ôm lấy đầu Jordan, lúc này đang gục vào lòng ông ta. Vị Viện trưởng đang ngồi sau chiếc bàn. Chiếc ghế xoay hơi ngả ra phía sau và trông như ông ta đang nhìn lên trần bằng con mắt còn lại. Mái tóc dài bạc trắng của ông ta phủ lên lưng ghế. Đối với Clay, trông ông ta giống như một nghệ sỹ pianô trong một dàn nhạc vừa chơi một nốt nhạc cuối cùng rất khó.
Anh ta nghe thấy Alice kêu lên như một tắc nghẹn đầy khiếp hãi, nhưng anh gần như không để ý. Với cảm giác là một hành khách bên trong cơ thể của chính mình, Clay bước lại gần chiếc bàn và nhìn tờ giấy để trên mặt bàn. Cho dù tờ giấy dính đầy máu, anh vẫn có thể đọc được những từ viết trên đó; những chữ viết thảo của Viện trưởng Ardai rất đẹp và rõ nét. Cổ điển cho đến phút cuối đời, Jordan có thể sẽ nói thế.
aliene geistskrank
insano
elnebajos vansinnig fou
atamagaokashii gek dolzinnig
hullu
gila
meschuge nebun
dement
Clay chỉ biết tiếng Anh và một ít tiếng Pháp mà anh được học ở trường phổ thông, nhưng anh biết đây là cái gì, và nó có nghĩa là gì. Người Rách Nát muốn họ phải ra đi, và anh biết Viện trưởng Ardai không thể đi cùng họ vì đã quá già nua và vì chứng thấp khớp. Vì vậy ông ta đã bị buộc phải ngồi sau chiếc bàn làm việc và viết cụm từ mất trí bằng mười bốn thứ tiếng khác nhau.Và sau khi làm xong chuyện đó, ông ta đã bị buộc phải đâm chiếc bút máy mà ông ta đã dùng để viết những cụm từ ấy vào bên mắt phải và vào bộ não thông minh đằng sau đó.
“Bọn chúng buộc thầy Ardai phải tự sát, đúng không?” Alice hỏi bằng giọng như đang tan vỡ. “Tại sao lại là thấy ấy mà không phải chúng ta? Bọn chúng muốn gì?”
Clay nghĩ tới Người Rách Nát với cử chỉ ra hiệu của hắn ta về phía Đại Lội Học Viện - Đại Lộ Học viện, cũng là đường 102 của New England. Những người mất trí, mà lúc này không hoàn toàn là mất trí nữa - hoặc mất trí theo kiểu mới muốn họ phải lên đường. Ngoài chuyện đó ra, anh không hiểu gì nữa, mà có thể như thế lại là tốt. Có thể đó là tất cả những gì anh cần hiểu lúc này. Có thể đó là một ân huệ.