Đêm đen mịt mù vô tận. Bầu trời cũng đen thăm thẳm vì thiếu ánh trăng sao. Hoàn toàn không có chút ánh sáng le lói, mờ nhạt nào để nỗi cô độc, sợ hãi không rõ nét bám víu làm điểm tựa. Hàng triệu tiếng côn trùng rền rĩ âm âm như vang lên từ cõi xa xăm mịt mù và hơi lạnh ẩm ướt càng làm cảm giác mông lung tăng thêm cường độ. Nếu không có tiếng mái chèo xoàm xoạp, nếu không có nhịp lắc lư của chiếc xuồng và nếu không biết chắc mình đang vào trạm giao liên của căn cứ thì có lẽ Khánh Duy tưởng mình đang bị trôi vào khoảng không vô tận của vũ trụ. Lần đầu tiên trong đời nếm trải cảm giác đi xuồng giữa cánh đồng vắng, anh vừa thích thú vừa sờ sợ cái cô tịch mông quạnh. Mấy lần định lên tiếng hỏi han người nữ giao liên đang ngồi chèo xuồng phía trước để vơi bớt cảm giác sợ bóng đêm nhưng chợt nhớ quy tắc trên đường vào căn cứ, anh im lặng và tự cười cợt mình.
– Đi đâu?
Một giọng đàn ông đột ngột bật lên sát bên tai khiến Khánh Duy giật thót người, tim đập loạn xạ. Kèm theo sau câu hỏi khô khan là tiếng va chạm lạch cạch của vũ khí. Hóa ra, chiếc xuồng đã cặp sát bờ. Người nữ giao liên ngồi phía trước mũi xuồng hô vừa đủ nghe:
– Giăng câu suốt đêm chẵng thấy con cá nào?
Giọng trên bờ đanh gọn:
– Hai hay ba?
– Một.
Đúng mật khẩu. Giọng người trên bờ chuyển sang trạng thái mừng rỡ:
– Có đưa được anh sinh viên dzìa không bé Út?
Giọng cô giao liên mềm nhũn:
– Dạ có chú. Ảnh chết nhát quá! Đàn ông con trai gì mà sợ đỉa, sợ đi chân không, sợ đủ thứ.
– Dân nội thành mà con. Vậy là không đáp ứng tiêu chuẩn kén chồng của con hả?
Cô gái nhảy lên bờ, buông câu nói cuối cùng trước khi biến mất vào bóng đêm:
– Chú Tư… cà chớn.
Cú nhảy của cô gái khiến chiếc xuồng tròng trành, Khánh Duy hoảng vía chụp hai tay vào một bên be xuồng. Thế là chiếc xuồng lộn nhào, Khánh Duy lộn cổ xuống nước. Ngay lập tức người đàn ông trên bờ túm lại cổ áo anh lôi lên. Tuy vậy, Khánh Duy vẫn kịp thở nhầm mấy ngụm nước, ho sặc sụa.
Lúc chiều, khi đã về đến Gò Dầu, chuyển từ xe máy sang chiếc xuồng này, trờ đã nhập nhoạng nên Khánh Duy không nhìn rõ mặt cô gái. Bị cú lộn nước này, Khánh Duy nhớ đời. Con gái gì mà đi với nhau suốt hai giờ đồng hồ chẳng thèm hỏi han lấy một câu. Gì thì gì cũng phá một chút nguyên tắc để làm quen chứ.
Người đàn ông vỗ vai Khánh Duy an ủi:
– Nó là con gái của ông anh ruột tôi. Tánh vậy mới quýnh giặc dữ. Một mình dám chơi nguyên đại đội địa phương quân đó. Thôi "bỏ đi tám". Đi với tôi, Mười đang chờ chú em ở trỏng.
Chú Tư nắm tay Khánh Duy dìu từng bước trên nền đất nhão, trơn. Anh dò từng bước khiến chú Tư cười:
– Đúng là dân Sài thành lần đầu vô bưng. Bởi vậy con bé Út chê là phải.
Khánh Duy quê độ làm thinh bấu chặt lấy cánh tay rắn chắc của chú Tư.
Chú Tư chuyển giọng:
– Bà con ở trỏng vẫn mạnh giỏi hả?
Khánh Duy mắc cười, vì câu hỏi hơi kỳ cục. Chú Tư hỏi chung chung vậy, Khánh Duy không biết trả lời sao. Anh nói đại:
– Dạ gia đình cháu vẫn khỏe.
Chú Tư lại cười:
– Tui hỏi vậy có nghĩa là hỏi thăm tình hình đấu tranh của bà con mình với tụi giặc kìa.
Hiểu ra, Khánh Duy bật cười:
– Dạ, bà con vẫn đấu tranh quyết liệt với địch.
– Khi dzìa trỏng, chú em nhớ nói với bà con là ở trỏng bà con hô một tiếng đả đảo Mỹ là ngoài này tụi tui bắn rớt một thằng địch nghe cái bịch nghen.
Chưa kịp trả lời câu nói chân chất đó, Khánh Duy đã bị chú Tư đẩy vào một cánh cửa. Sau khi Khánh Duy lọt vào bên trong căn nhà, chú Tư bước ngược ra ngoài lẫn vào bóng đêm.
Đó là một căn nhà lá nhỏ, ánh đèn dầu leo loét vừa đủ soi sáng chiếc giường tre. Một người cao, gầy bước đến đón anh ngay sau cánh cửa:
– Anh Duy!
Khánh Duy mừng rỡ khi nhận ra đó là Minh Trí.
Minh Trí kể vắn tắt quá trình mình vượt thoát sự săn lùng của cảnh sát cho Khánh Duy nghe. Nhờ sự thu xếp của ông Sinh – anh rể Khánh Duy, Trí vào ẩn trong phòng của ông Dân biểu Hàm tại Hạ viện. Mấy ngày sau, Trí theo một giao liên lên Đà Lạt. Ở đó, một cơ sở mật đã thu xếp cho anh vào ẩn nấp trong biệt thự Nguyễn Văn Thiệu trong vai một sinh viên đi thăm người chú là gác dan của biệt thự. Ở đó được vài tuần, một đường dây giao liên đón Trí từ Đà Lạt về Thủ Dầu Một rồi đưa vào mật cứ ở Gò Dầu. Từ mật cứ Gò Dâu anh lại được đón vào mật cứ T4 đóng trên đất Campuchia nhận nhiệm vụ phân tích tin tức báo chí. Kết thúc câu chuyện, Trí bảo:
– Bây giờ đừng gọi tôi bằng tên cũ nữa.Tên mới của tôi là Mười Thắng.
Khánh Duy nhìn người bạn trẻ qua ánh đèn dầu. Không gian tự do ở căn cứ khiến Trí có vẻ cứng cỏi hơn.
Khánh Duy thầm tiếc cho Trí. Một thanh niên thông minh, học giỏi như Trí đáng lẽ phải tận hưởng sự thành đạt khoa học chứ không phải xả thân tranh đấu trong điều kiện khắc nghiệt. Đất nước còn bóng dáng kẻ xâm lược, những thanh niên như anh, như Trí không thể thụ hưởng trọn vẹn tuổi xuân êm ấm được. Giấu cảm xúc bất chợt của mình, Khánh Duy hỏi:
– Cuộc sống trong rừng ra sao?
– Lúc mới vô thấy cái gì cũng lạ. Vượn hú cũng giật mình nhưng giờ quen rồi. Sướng hơn trong thành. Ăn uống no đủ chứ không như mấy thằng quốc gia tuyên truyền Việt cộng trong rừng đói kém đeo cọng đu đủ không gãy.
Khánh Duy chưa kịp nói gì thêm thì Minh Trí chuyển giọng nghiêm trọng:
– Tôi khẳng định chúng ta sắp đuổi được Mỹ về nước rồi. Trong khi Thiệu tìm cách phủ nhận vai trò hòa bình của Hiệp định Paris thì Nixon đang trong giai đoạn tìm phiếu để ứng cử nhiệm kỳ hai. Nixon đã viết thư cho Thiệu đe dọa thẳng, nếu Thiệu không chấp nhận ngồi vào bàn đàm phán với Mặt trận thì sẽ có một cuộc đảo chánh. Thiệu đang cuống quýt nhưng vẫn cố tỏ ra lỳ lợm. Mới cách nay vài ngày, ở Mỹ, Kissinger đã họp báo tuyên bố “hòa bình trong tầm tay” để Thiệu hiểu mức quyết tâm của Mỹ như thế nào. Tuy nhiên, Mỹ sẽ phải xoa dịu với Thiệu bằng cách dùng sức mạnh quân sự áp đảo ta trên bàn đàm phán. Vì vậy Trung tâm cần một mạng lưới tình báo chính trị để thúc đẩy Thiệu chấp nhận hòa bình cho Việt Nam , đồng thời theo dõi động thái quân sự, chính trị trong nội bộ Thiệu. Mạng lưới tình báo này có nhiều nhiệm vụ lâu dài tùy theo diễn biến chính trị của chính quyền Thiệu. Tình hình đến đâu tôi sẽ yêu cầu anh thực hiện đến đó. Đó là lý do tôi gọi anh rời thành vào đây bàn bạc. À, trong nhiệm vụ mới này anh lấy cái tên là Năm Quang để đảm bảo bí mật.
Khánh Duy:
– Mày có nói chơi không? Tao có biết gì về nghiệp vụ tình báo đâu. Mày vô cứ chắc học được chút đỉnh, chứ tao… Nếu có thể, tao xin ở lại cứ học một khóa huấn luyện. Tụi Xịa được trang bị máy móc hiện đại còn bị tụi mình bóp dái hoài. Huống hồ… tao chẳng có chút máu thám tử trong người làm sao làm?
Trong thoáng chốc, hoài niệm thuở học trò ùa nhanh về trong trí anh. Thuở đó, tâm hồn anh đắm đuối với những bài thơ, bài ca lãng mạn và tư tưởng siêu thực. Là một học sinh giỏi nhất lớp, nhất khóa, anh luôn đi thẳng, nhìn thẳng và không chơi với những đứa bạn thuộc “tầng lớp” học lực trung bình. Cái kiểu tiểu tư sản nho giáo trong anh như thế. Vì vậy Bá Thành cứ chọc anh là “đồ tông cột đèn”.
Huỳnh Bá Thành thông minh nhưng thuộc tuýp nghệ sĩ hiếu động, bạt mạng nên không cần… học giỏi. Hắn thích chọc ghẹo mọi người, kể cả thầy cô bằng những bức biếm họa. Hắn nắm bắt nhanh nét cơ bản trên gương mặt từng người rồi vẽ lại rất giống, tuy nhiên, những nét vẽ cố ý méo mó khiến chân dung người bị vẽ trở nên quái dị, hài hước. Anh học chung với hắn suốt 4 năm từ đệ thất lên đệ tâm thời trung học Đà Nẵng. Lúc đó gia đình Thành cư ngụ ở Non Nước - một vùng giáp giới giữa ta và địch. Khi rời Đà Nẵng cùng gia đình vào Sài Gòn, anh không còn gặp lại nữa. Mới đây, trong một dịp đi ngang tòa sạn báo Điện Tín, anh thấy hắn ngồi lù lù trong đó. Qua vài câu thăm hỏi, anh biết bây giờ hắn phụ trách mục biếm họa cho tờ báo này với bút danh Họa sĩ Ớt.
– Tư tưởng của anh Thành lúc này thế nào?
– Gia đình Huỳnh Bá Thành căn bản không ai làm việc cho địch. Đã từng sống trong vùng giáp giới xôi đậu thì có thể gia đình nó thuộc dạng theo cách mạng. Hiện nó sống ở khu vực Bảy Hiền. Tao cũng có đọc vài bài báo chống chính quyền của nó. Báo Điện Tín cũng là một tờ báo đối lập với chính quyền Thiệu.
Minh Trí:
– Với tư cách là bạn cùng lớp, anh có thể mời Thành hợp tác với tụi mình không? Nhưng để an toàn, có lẽ tôi sẽ nhờ người xác minh lại tư tưởng của ảnh.
– Tao dư sức kêu gọi nó.
Mười Thắng xoa tay:
– Nãy giờ anh đặt chân vào nhiệm vụ tình báo rồi đó. Chẳng có gì khó cả. Bây giờ thế này, cụm tình báo của ta mang bí số A10. Chúng ta hoạt động theo phương thức đơn tuyến có nghĩa đường dây của ai nấy biết. Mọi đường dây tập trung về đầu mối là Mười Thắng, tức là tôi. Tôi là cụm trưởng. Lãnh đạo Ban giao anh làm cụm phó tức H1. Trước mắt, anh trở về thành xây dựng đầu mối F1, F2, F3, vân vân… Mỗi F thực hiện một mảng nhiệm vụ. Thí dụ, F1 đang làm việc ở phòng kỹ thuật quân đội thì sẽ nắm thu nhập của những thông tin về các chuyến hành quân của địch, thậm chí F1 có thể làm lệch thông số kỹ thuật của chúng nếu Cụm yêu cầu. F2 có thể thuộc mảng vận động tư tưởng quần chúng. CácH và các F cũng tuân thủ nguyên tắc đơn tuyến. Khi H nhận nhiệm vụ từ tôi, H chuyển nhiệm vụ cho các F. Các F sẽ phản hồi nhiệm vụ lại cho H và H phản hồi lại cho tôi. Với mạng đơn tuyến, một người chỉ biết hai đầu mối trên và dưới, khi một mối chỉ bị đứt sẽ không ảnh hưởng đến toàn mạng lưới. Chúng ta sẽ phát triển mạng lưới bủa khắp nơi trong nội thành theo kiểu mạng nhện. Công cụ hỗ trợ ta là cái này - Mười Thắng chỉ tay vào đầu - Nguồn tài chính duy nhất của ta là cái này - Mười Thắng chỉ tay vào ngực, nơi quả tim đang đập nhịp – Đây là sự nghiệp giải phóng đất nước, đánh đuổi bọn Mỹ cút về nước, giành lấy tự do, hòa bình và độc lập cho dân tộc ta. Ta cần những anh em nhiệt tình, chấp nhận hy sinh cá nhân cho đại cuộc.
Khánh Duy nắm chặt tay Mười Thắng:
– Tao theo mày tới cùng. Tình báo thì tình báo. Chơi luôn!
Mười Thắng vừa bắt tay vừa vỗ vai Khánh Duy:
– Trước mắt, anh móc nối với Họa sĩ Ớt vào lưới của anh nghen. Tôi sẽ thông báo cho anh bằng hòm thu mật từng nhiệm vụ cụ thể. Những anh em quen biết cũ, anh tin tưởng ai cứ rủ vào lưới.
Khánh Duy cười cợt:
– Có lẽ trên thế giới không quốc gia nào làm tình báo kiểu như anh em ta đâu hỉ.
Cả hai ôm nhau cười. Ngoài trời mây đã tan, mặt trăng hình lưỡi liềm cùng với hàng tỷ ngôi sao đã soi chút ánh sáng xuống cánh đồng.
Mười Thắng bịn rịn ôm vai bạn:
– Nếu còn thời gian tôi với anh làm một chầu rượu đế khô sặc. Nhưng anh phải về đến Sài Gòn trước khi trời sáng. Có thể anh sẽ rắc rối với tụi cảnh sát. Anh chuẩn bị tư thế nhé. Xin nợ anh cuộc nhậu, đến ngày giải phóng Sài Gòn, tôi trả mười cuộc.
Cả hai cười ha hả vang động cánh đồng khuya.