Điều Bí Mật

Lượt đọc: 537 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bí mật V

Gửi tới mình của mười năm sau,

Lâu rồi không gặp cậu. Bây giờ, mình đang trong kì nghỉ hè. Chắc cũng na ná mấy đợt nghỉ lễ của cậu khi đi làm nhỉ? Không rõ cậu có còn nhớ lá thư này không? Mình nghĩ chắc cậu vẫn còn nhớ đấy. Mình không tưởng tượng nổi cậu sẽ trưởng thành ra sao, nhưng mình nghĩ cậu chắc chắn sẽ nhớ lá thư này. Nếu không nhớ thì thành thật xin lỗi nhé.

Lá thư đã dừng lại ở đó suốt ba ngày nay. Tôi không thể nào viết tiếp được nữa.

Một thứ Bảy không phải học phụ đạo, một ngày cuối tuần trong kì nghỉ hè, nhưng đối với những học sinh đứng trước ngưỡng của kì thi đại học như bọn tôi thì có nhiều việc phải làm lắm. Nay tôi lại ra thư viện.

Thư viện tĩnh lặng của buổi sớm chỉ có vài đứa học sinh đang ôn thi đại học. Phòng tự học. Tôi tìm thấy một cái bàn trống dành cho bốn người nên ngồi vào đó tập trung ôn Toán suốt hai tiếng đồng hồ, và quyết định rút lá thư ra vào lúc giải lao.

Tôi nghĩ rằng hôm nay rồi sẽ nảy ra ý tưởng gì đó trong đầu nên cầm lăm lăm cây bút. Nhưng sau khoảng mười phút nhìn chằm chằm vào lá thư, chẳng câu chữ nào tuôn ra được.

Tôi còn chưa từng viết lá thư nào gửi cho bạn bè, thư gửi cho chính mình thì ôi trời, lại càng khó nhằn hơn nữa. Vì bản thân trong tương lai, rồi phải quyết định con đường cho kì thi đại học trong vài tháng tới, đây đích thực là một gánh nặng không nhỏ đối với tôi.

Hạn là một tuần sau. Biết làm sao bây giờ?

Tôi còn đang nghĩ vẩn vơ tới những điều đó thì thấy một bàn tay đặt lên cái ghế đối diện.

“A, chào Kyou.”

“Chào cậu, Miyazato.”

Hai đứa vui vẻ chào hỏi nhau rồi cậu ấy ngồi xuống ghế, lấy hộp bút và tập đề ra khỏi cặp để bắt đầu học. Hai đứa đều đang chạy đua với kì thi, chuyện gặp nhau ở thư viện vào thứ Bảy, Chủ nhật dần nhiều như cơm bữa đến mức chào hỏi nhau cũng dễ dàng hơn nhiều.

Tôi đành cất lá thư đi, chuyển sang ôn môn Lịch sử. Viết thư trước mặt bạn bè càng là thử thách cam go.

Thi thoảng tôi cũng chạy đi vệ sinh hay mua đồ gì về uống, nhưng tóm lại là bọn tôi chuyên chú vào học bài suốt hai tiếng tiếp theo.

Lúc ngẩng lên thì cũng tầm một giờ trưa rồi. Tôi và Kyou vừa bàn luận vừa rời khỏi thư viện. Những ai đến đây học từ sáng thường sẽ kiếm chỗ nào đó để ăn trưa. Kể từ khi bắt đầu ôn luyện cho kì thi, bọn tôi cũng đã dần quen.

Tôi vừa bước ra ngoài, cơ thể lập tức tiếp xúc với tiếng ve rả rích đã bị bức tường thư viện chặn đứng và độ ẩm không khí đột ngột tăng cao. Tôi cảm thấy một niềm phấn khởi kì lạ, liền vươn vai một cái hết cỡ.

Địa điểm thì luôn cố định. Đó là quầy ăn uống của một siêu thị cách đó độ năm phút đi bộ. Nơi này chỉ có ba cửa hàng là Mc Donald’s, takoyaki và mì udon nhưng nếu mỗi tuần chỉ ăn độ hai lần thì cũng không thấy ngán.

Tuần trước vừa mới ghé qua, thực đơn cũng chẳng có gì khác cả.

Thực đơn có thay đổi cũng là do bọn tôi thôi.

“A, xin lỗi.”

Kyou như đang mải suy nghĩ điều gì đó, làm rơi tung hết chỗ tiền thừa nhận lại từ quầy thu ngân của Mc Donald’s.

Tôi đang xếp hàng bên quán udon nên cũng chỉ biết ngó sang. Dạo này Kyou hay bị va vấp kiểu thế lắm, có chuyện gì vậy nhỉ?

Hay lại gặp chuyện gì với Mikki rồi, cậu ấy mất ổn định có lẽ cũng chỉ vì những chuyện như thế thôi.

Trước khi bên kia kịp rán xong khoai tây chiên, tôi đã bê bát mì udon kitsune về bàn đợi. Kyou mua xong suất hamburger bình an vô sự và méo xệch miệng cười với tôi khi bước lại gần. Cậu ấy chỉ nói “Xấu hổ quá”, chắc cũng thấy ngại thật.

“Có chuyện gì thế? Dạo này Kyou hay bị như vậy lắm thì phải?”

Tôi hỏi với chút bông đùa.

Kyou cũng không hay biết tôi hiểu tình cảm của cậu ấy, nên chỉ ngập ngừng “Ừm...” rồi tiếp “Chẳng có gì cả.”

“Bí mật sao?”

“Tớ, tớ đã bảo chẳng có gì cơ mà.”

“Vậy sao, bí mật sao?”

Vẻ mặt Kyou như ăn phải quả đắng. Dạo này, tôi bắt đầu hiểu hơn cái thú vui khi chọc ghẹo kẻ khác rồi. Tuy chỉ với Kyou thôi, có điều...

Khi thấy vẻ mặt hớn ha hớn hở của tôi, cậu ấy liền cất lời “Mà này” như muốn đổi chủ đề.

“Lá thư cậu viết trong thư viện là để cho vào Time capsule[20] đó hả?”

“Ừ, đúng. Tớ chẳng nghĩ ra được gì cả, nên cứ mãi giậm chân tại chỗ. Kyou đã viết xong chưa?”

“Không, vẫn chưa. Tớ chẳng tưởng tượng được mình mười năm sau sẽ như thế nào.”

“Đúng đấy. Đến bản thân mình năm hai mươi tuổi còn không tưởng tượng ra được. Không biết lúc đó đã thích ai chưa nữa. Kyou thì sao?”

“Ơ, ừ, ừm.”

Kyou đúng là không biết che giấu.

Tôi cứ nghĩ cậu ấy sẽ tiết lộ sự thật chứ. Tôi biết lâu rồi. Nếu cậu ấy tâm sự cho tôi nghe, chẳng phải cũng vơi được chút âu sầu sao? Đúng rồi, đúng rồi, đối diện với kì thi đại học thế này càng cần giảm bớt lo lắng chứ.

Tôi còn đang có ý định khơi ra vụ người thương thầm của Kyou mà cậu ấy vẫn vờ như chẳng hay suốt mấy tháng qua, thì đột ngột cậu ấy lại nhìn chằm chằm vào sau lưng tôi, cả mũi tên từ người cậu ấy phóng ra cũng bay vụt qua người tôi.

A, không phải chỉ có bọn tôi ở đây. Tôi vừa hỏi “Có chuyện gì thế?” trong khi ngoái đầu ra đằng sau. Biết ngay mà, Mikki và Para đang xách túi kem bước ra từ siêu thị. Giọng tôi không to mấy nhưng lúc tôi vẫy tay háo hức với hai bạn ấy thì Para liền nhận ra tôi trước và giơ tay đáp lại. Dấu mũi tên cũng hiện ra từ người cô bạn.

Mikki nhận ra hành động của Para nên cũng vẫy tay lia lịa về phía chúng tôi, đồng thời mũi tên từ cơ thể cậu ấy bắn sượt qua tôi.

Tôi cảm tưởng bản thân như con cá thu bị lóc ra quết xốt nướng trên ti vi hôm qua mà giờ vẫn còn lành lặn, Kyou liền đề nghị chuyển sang bàn gần đó dành cho bốn người.

Tôi ngồi vào góc chéo Kyou, Mikki chạy mấy bước nhỏ đến vừa chào vừa ngồi xuống bên cạnh tôi.

Para chậm hơn mấy bước vì đang bóc dở que kem dưa hấu, ngồi xuống đối diện.

“Đúng là Trường Giang sóng sau xô sóng trước[21].”

Para không thèm chào hỏi gì liền phun châu nhả ngọc khiến mặt Kyou lẫn Mikki đều đơ ra như muốn “Hả?” lên. Mikki còn thốt cả thành lời.

Tôi phần nào hiểu được lời Para muốn nói, vừa băn khoăn không rõ bản thân có đoán nhầm không trong khi buột miệng nói ra những suy nghĩ đó.

“Ý cậu là kem dưa hấu ngon hơn dưa hấu thật hả?”

“Đúng là Miyazato. Hai người nhìn đi, có thế mà cũng chẳng hiểu. Hai bản mặt ngu ngơ đó hợp nhau lắm, hay hẹn hò luôn đi.”

Tôi đang hớn hở vì hiểu trúng ý Para, bỗng giật bắn người vì giơ chân ra suýt đạp phải chân cậu ấy. Nhưng hai người kia còn giật bắn hơn cả tôi và hoảng hốt muốn chuyển đề tài, rốt cuộc chỉ nói được từ “Mà này” rồi nghẹn ở đó.

Chạm phải ánh mắt đang cười của Para, tôi cũng bật cười.

Tôi định lát nữa sẽ chọc ghẹo hai người này thêm nên nhanh chóng ăn mì trước khi chúng trương mất.

Bọn tôi lại ngồi học trong thư viện đến tận sáu giờ chiều. Sau khi chào tạm biệt, Mikki đạp con chali từ khu Đông sang và Para sống ở ngay gần thư viện ra về, lại chỉ còn tôi và Kyou.

Hai đứa tôi nhà ở cùng một hướng nên mỗi lần học ở thư viện xong đều cùng ra về.

Lúc chỉ còn lại hai đứa, Kyou thở ra với vẻ nhẹ nhõm. Thấy cậu ấy coi tôi là người bạn có thể thoải mái khi ở bên, đã bao lần tôi thấy vui vui trong dạ. Những lúc ở một mình với Kyou, tôi cũng cảm thấy thoải mái như vậy. Nhưng mà mấy điều đó nói ra miệng thì xấu hổ chết nên tôi không dám hé răng.

“Mikki hôm nay vẫn tươi tắn thật nhỉ?”

“Ừ, đúng đó. Bất chấp ngày nắng hay ngày mưa.”

Kyou cũng thế, bất chấp ngày nắng hay ngày mưa, cứ nghe thấy tên Mikki là giọng liền trở nên giật cục.

Đơn thuần được như thế cũng giỏi. Tôi chưa gặp qua một người nào như vậy cả.

À, đúng rồi. Trước khi gặp hai cô bạn, tôi đã có ý nói với Kyou rằng tôi biết được tình cảm của cậu ấy. Vậy mà quên khuấy mất.

Ừ, hay nhân cơ hội này nói luôn.

Tôi quyết tâm mở lời với Kyou thì cậu ấy cũng đồng thời cất tiếng nói “Cậu này” với mình. Hai lời phát ra cùng lúc như một bản hợp ca.

Hai đứa thoáng ngạc nhiên một lúc rồi bật cười, tôi liền mời Kyou nói trước.

“Kyou, cậu nói trước đi.”

“Cảm ơn cậu. Tớ có điều muốn hỏi ý kiến cậu, à mà, nếu cậu không hiểu thì cũng chẳng cần phải cố trả lời nhé. Ừ, nên là cậu cứ nghe mà không cần coi trọng quá.”

“Ừ, được thôi.”

Cậu ấy muốn hỏi ý kiến tôi, đúng là chuyện vui.

“Thật ra thì tớ được đề nghị thi vào cùng trường đại học với Mikki, cậu nghĩ sao về chuyện này?”

“Là ai nói?”

“Mikki nói. Tự nhiên cậu ấy nói ra chuyện này, tớ cứ thắc mắc mãi không rõ những lời đó có ý gì. Nên tớ muốn hỏi ý kiến bạn nữ khác xem sao...”

“...”

Cậu ấy băn khoăn lo lắng chỉ vì chuyện đó? Tôi hoàn toàn không ngờ. Có lẽ nếu tôi là người đề nghị như vậy thì phản ứng của Kyou cũng thế thôi.

Dạo này cậu ấy cứ lơ đễnh chắc là vì chuyện này đây.

“Tớ cũng không rõ lắm, nhưng còn khối ngành thì sao?”

“Miki đã giúp tớ tìm một ít tài liệu, hình như có cả phân ngành tớ muốn theo học.”

“Thế tốt quá còn gì?”

“Nhưng mà điểm đầu vào hơi cao hơn so với trường nguyện vọng một của tớ hiện tại.”

“Cái này thì cậu cứ cố lên.”

“... Với lại cậu ấy đột ngột nhắc tới chuyện đó vào giai đoạn này rồi khiến tớ cứ thấy lo. Không rõ có phải sư phụ lại mưu mô điều gì hay không.”

Ban đầu Kyou bị Para bắt phải gọi là sư phụ nhưng giờ thấy có vẻ cũng vui nên gọi thành quen miệng rồi. Tuy sự thay đổi đó dường như không mang ý nghĩa gì ngoài mặt nhưng tôi lại thấy vô cùng hay ho.

“Miyazato cũng định nói điều gì phải không?”

Tuy Kyou còn đang luẩn quẩn với mối lo của cậu ấy nhưng vẫn chừa chỗ cho câu chuyện của tôi.

Cậu ấy đã hỏi thế thì tôi đành nói ra thôi, tôi cảm thấy ngốc nghếch khi nói ra chuyện bản thân đã biết được bí mật của cậu ấy.

“Hừm, đâu cần quan tâm có phải mưu kế gì của Para hay không, Kyou được học đại học cùng Mikki chẳng vui sao?”

Tôi cứ nghĩ Kyou sẽ ngạc nhiên, cũng đã chuẩn bị tâm lí cho điều đó rồi nhưng phản ứng của cậu ấy lại khác nhiều so với dự tính.

“Ừ, đúng. Tớ cũng biết thế.”

Tôi thấy ngạc nhiên vô cùng với vẻ bình thản của cậu ấy.

“Ái chà, Kyou không ngạc nhiên khi tớ đã biết rõ tình cảm của cậu sao?”

“... Ơ? Thì bởi, ơ kìa?”

Phản ứng của Kyou còn vượt mức mong đợi.

“Trời ạ, tớ nên ghẹo cậu từ sớm mới phải.”

“Cậu thôi đi nào. Tớ đã chịu đựng đủ lời chọc ghẹo từ Jika và sư phụ rồi. Cậu cứ vờ như không biết hộ tớ đi mà.”

“Tớ không thích. Cậu ấy chẳng rủ cậu thi cùng trường đại học hay sao? Cậu đã định bao giờ tỏ tình chưa? Hay là đợi thi xong mới tỏ tình?”

“Tớ đang tính tỏ tình đây.”

“Vậy thì tỏ tình luôn đi còn gì?”

“Ơ, cậu đùa đấy hả? Nếu tớ mà trượt đại học thì đó là lỗi của Jika với sư phụ, giờ thêm cả Miyazato nữa đấy.”

“Có sao đâu, cậu có thể hứa hẹn với Mikki là cố gắng đuổi theo sau một năm nữa.”

“A, có đứa bạn nào lấy chuyện bạn mình thi trượt làm vui không?”

Kyou ấp hai tay vào mặt ra chiều phiền não lắm. Tôi thấy một chút, chỉ một chút xíu giật mình trong lòng nhưng không sao. Kyou như muốn nói với tôi đấy chỉ là giả vờ thôi nên liền cười toe ngay sau đó. Tôi cũng không muốn Kyou lo lắng liền cười đáp lại.

“Vậy hãy lấy đó làm lý do, vì Mikki rủ cậu thi chung trường nên hãy cố gắng hơn xem sao.”

“Hừ, có thể thành thật chấp nhận thế sao?”

“Mikki đã thành thật cơ mà.”

Khác với hai đứa tôi, Kyou cũng đã nhận thức được ý nghĩa đó. Kyou thích sự thẳng thắn của Mikki. Thích đến không thể ngăn nổi lòng mình. Tôi cứ nghĩ tới chuyện đó lại thấy ngượng ngùng.

“Hừ, tớ cứ tưởng cậu lại giấu tớ chuyện gì chứ.”

A, cậu ấy lại nhớ tới vụ mùi hương dầu gội rồi. Tôi đúng là đã làm ra chuyện xấu xa. Dẫu xin lỗi bao nhiêu lần cũng chẳng đủ để bù đắp lại nhưng tôi phải nói cho cậu ấy nghe một chuyện thật tình.

“Mikki không rảnh rỗi để nghĩ tới mấy chuyện như vậy đâu. Cậu xem, giờ cậu ấy đang nghiêm túc nhắm đến mục tiêu của mình mà.”

“Sức tập trung của Mikki đúng là khủng khiếp thật. Bị sư phụ đùa cợt cũng chẳng nhận thấy. Điểm mạnh đó chắc là được rèn luyện từ những tháng ngày chạy cự li ngắn trong đội điền kinh đây.”

Vẻ mặt vui sướng của bản thân khi nói về Mikki, chắc cậu ấy cũng không ý thức được. Một khi đã nhận ra, chắc chắn cậu sẽ ngại ngần và không chịu nhắc đến Mikki nữa cho xem, nên tôi không nói làm gì cả.

Vậy thì, không cần chỉnh lại chút hiểu lầm của cậu ấy làm gì.

Chẳng có gì phải giấu giếm.

Những chuyện đúng đắn cũng chẳng giấu được.

Kyou giống tôi ở điểm hoàn toàn không tự tin vào bản thân. Chỉ nghĩ là không thể có khả năng và tốt nhất không nên để lộ ra, kiểu này nguy hiểm lắm ấy, Mikki.

Đây là lần đầu tiên tôi nghe kể về vụ trường đại học kia nhưng có thể Para đã nắm thóp từ trước rồi. Chính vì nghĩ đến chuyện đó, sau khi tan lớp học phụ đạo ngày thứ Hai, thư viện cũng đã đóng cửa, tôi thử hỏi Para trên đường về.

“Cậu hãy coi từ điển của thằng nhỏ đó đi. Ngay cả sự ngây thơ cũng nhuộm vào câu chữ rồi. Cái gì mà hỏi ý kiến chứ.”

“Para cũng không biết sao?”

“Ai mà biết được chứ! Kyou lại hồi hộp không đâu vì chuyện đó sao, mấy đứa nó là học sinh tiểu học à? Miyazato, ăn pino[22] không?”

“A, ừ, tớ xin.”

Para xé roạt cái nắp hộp pino vừa mua từ cửa hàng tiện lợi lúc nãy, nhón lấy ba cái bỏ liền vào miệng rồi nhồm nhoàm “Găn gi[23]!” sau đó đưa cho tôi cái hộp còn một nửa. Cậu ấy trước giờ vẫn hay làm thế nên tôi cầm lấy cái dĩa ăn nhỏ xíu với lòng biết ơn. Dạo gần đây, tôi dần hiểu ra rằng bạn bè với nhau thì không cần giữ ý nhiều làm gì.

Hai đứa thong dong đi bộ về, đã tầm sáu giờ nhưng trời vẫn sáng sủa lắm.

“Xét về nghĩa nào đó, đấy là bí mật giữa Mikki và Kyou. Tuy bí mật như chiếc áo phông mặc ngược vậy.”

“Miyazato đúng là nhà thơ! Mọi người chung quanh ai ai cũng biết rồi, chỉ có hai đứa trong cuộc vẫn vẩn vơ không hay biết gì thôi, như một bản nhạc chỉ người sau cánh gà có thể xem được vậy. Ấy, mấy cái ví dụ đó tớ tự bịa chẳng có ý nghĩa gì sất.”

Không phải vì mùa hè là thời điểm tuyệt vời để ăn món kem yêu thích đâu, Para lúc nào cũng vui vẻ như vậy đấy.

“Tớ cũng hơi ngạc nhiên vì cậu ấy không nói cho Para hay đấy.”

Tôi nói thật lòng, Para bảo “Đúng là đáng ngạc nhiên” rồi pha mấy câu bí hiểm đậm tính cổ trang.

“Đứa trẻ đó vẫn rụt rè như vẻ ngoài, bắt cậu ta phải thú nhận chuyện đó sẽ càng ngại ngùng hơn, tuy tâm tư lại quá sức lộ liễu.”

“Lộ liễu thật.”

“Nhưng lại nghĩ tâm sự của bản thân chưa hề bị lộ, thật sự thì hai đứa chúng nó vẫn chưa bị lộ với nhau mà. Điều không nên nhất là để tâm hồn đóng khép rồi bỏ quên cả hai ở nơi đó. Người ta hay quên trái tim mình như quên chỗ chôn Time capsule!”

“Vẻ mặt cậu ghê quá đi.”

Para vẫn giữ nguyên vẻ mặt đó lừ lừ ghé sát lại nhưng lời cậu ấy nói cũng có lí. Khi mình nhắc đến Time capsule, người lớn thường bảo là đã quên khuấy mất nơi chôn. Thời gian đã trôi qua quá lâu, ai ai cũng bị những sở thích khác cuốn đi mất.

Hai cậu ấy cũng thành ra như thế thì đáng buồn quá.

“Vậy nên, thi cử thì vẫn thi cử nhưng phải có cách nào đó để hai đứa hiểu được tình cảm dành cho nhau. Mikki đề nghị như vậy với Kyou chứng tỏ cô nàng ấy có để ý đến Kyou. Nhưng chắc sẽ không chịu nói ra cho tới khi thi đại học xong đâu.”

“Ừ, tớ cũng nghĩ vậy.”

“Vậy ta thay đổi luật chơi!”

“Giật cả mình!”

Para reo lên quá to khiến tôi giật nảy người. Con mèo đang nằm ngủ gần đó cũng giật bắn dậy mà chạy trốn luôn.

Para chẳng thèm để tâm, vẫn thao thao nói tiếp.

“Ta định cho vào trong Time capsule những lá thư gửi cho chính mình đúng không? Giờ đổi thành lá thư gửi cho bốn người còn lại đi.”

“Ơ, thế thì sẽ trao đổi thư cho nhau sau mười năm ư?”

“Không, nếu thế thì sẽ không dám viết ra lời thật lòng mất. Phải khiến bản thân của mười năm sau đọc lên và thấy được tình cảm của mình cho những người còn lại đã thay đổi thế nào sau mười năm mới vui hơn chứ. Nếu thế thì, hai cậu ấy sẽ chịu viết ra những lời thật lòng của mình với đối phương khi cảm xúc trong lòng thành hình sẽ chẳng thể quên được.”

Ra thế, tôi đập tay.

“A, nhưng lỡ các cậu ấy đã viết xong thư cho bản thân mình rồi thì sao? Tuy tớ vẫn chưa hoàn thành.”

“Có sao đâu. Ba đứa kia chắc gì đã viết xong. Thành thật mà nói, làm gì có nhiều điều để mà viết cho bản thân mình cơ chứ.”

“Này, chính Para đề nghị cơ mà.”

“Đề nghị nhưng không thực hành, thấy tớ giống chính trị gia không?”

Para lớn giọng cười trước những lời bản thân nói ra, dường như cũng không thấy xấu hổ. Cậu ấy không hề biết tôi đã phải suy nghĩ nhiều đến thế nào. Nhưng mà, viết ra tình cảm của mình cho những người khác thì dễ dàng và vui vẻ hơn đó. Không để cho những người kia đọc thì có thể viết ra những suy nghĩ thật lòng.

Tôi còn đang nghĩ nên viết cho ai đầu tiên thì Para đã nói với vẻ mặt ta đây biết tỏng.

“Mấy kẻ cố tình ra vẻ, cũng phải để họ có những cái khó quên chứ. A, tớ độc thoại đó thôi! Miyazato không cần bận tâm làm gì.”

“Ơ, ơ, cậu nói gì vậy hả?”

Thấy mình đực mặt ra không hiểu gì, Para lại càng thêm sung sướng. Thử nghĩ xem cô nàng này sẽ trưởng thành như thế nào rồi viết thành bức thư cũng có cái vui đấy.

“Mấy kẻ” mà cậu ấy nhắc tới chắc là Jika. Giữa cậu ấy và Para đã xảy ra chuyện gì chăng?

Trong khi tôi còn mải nghĩ tới mấy chuyện đó, hai đứa đã đến đoạn đường phải chia tay ai về nhà nấy rồi.

Khi thông báo thay đổi luật chơi, Mikki là người duy nhất phản đối.

“Tớ! Đã viết xong! Rồi cơ mà!”

Suy nghĩ chớm đến đầu tiên trong đầu tôi là “Cậu ấy giỏi ghê”. Chắc chắn cô bạn này chỉ thấy tương lai của mình một màu chói lọi cho xem.

Mikki hỏi dồn trong khi Para lấy hai tay chống má với vẻ kiên định, tôi liền đề nghị mỗi người viết một đoạn ngắn dành riêng cho bản thân và tất cả liền đập tay tán thành.

Mikki hình như cũng thấy viết thư cho mọi người là một điều cực kì hay ho, có thể thư giãn trong những lúc nghỉ ngơi khỏi đám bài vở.

Người khổ sở chắc chỉ có Kyou vì khi Mikki không có mặt đã bị Para tóm ở ngay góc tường và thông báo.

“Không để cho ai xem, ông có thể viết gì tùy thích mà.”

Jika nhẹ nhàng đế thêm nhưng chỉ tổ khiến Kyou than trời.

Những lời Jika nói hoàn toàn chính xác. Tuy tôi hiểu tâm trạng của Kyou. Dẫu không nói ra miệng, không để đối phương hay biết tình cảm của bản thân, nhưng có lẽ cậu ấy cũng hoang mang chẳng biết có nên lưu giữ lại thứ tình cảm này dưới một hình thái nào đó hay không.

Tôi giữ suy nghĩ này trong lòng nhưng vẫn muốn Kyou xuôi theo nên bật cười và nói “Đúng vậy đó!” khi vỗ vào lưng cậu ấy.

Trên đường về, tôi, Kyou và Para cùng nhau ghé vào cửa hàng văn phòng phẩm. Khi biết Kyou định xé vở ra để viết thư, tôi liền bắt cậu chàng phải mua giấy viết thư để viết cho hẳn hoi. Đương nhiên là Para chứ không phải tôi.

“Xé vở ra để viết thì đâu gọi là có tâm chứ. Phải đặt tâm mình vào đó.”

Para vừa mắng Kyou vừa chọn cho cậu bạn một xấp giấy viết thư xanh màu bầu trời, như thể tương lai đang rộng mở trước mắt. Tôi cũng tiện thể mua một tập giấy nhớ có hình con mèo để đánh dấu trang còn Para mua cục tẩy hương dâu rồi cùng rời khỏi đó.

Vừa về nhà một cái, tôi nhanh chóng bắt tay vào viết lá thư đầu tiên cho đám bạn.

Viết thư cho bản thân mình khó là vậy nhưng viết gửi bạn bè thì lại nhanh lắm. Tôi hiểu ra mình yêu quý mọi người hơn hẳn bản thân, cũng lấy đó làm niềm vui.

Nhưng sau đó, tôi lại thắc mắc vẩn vơ không biết các bạn sẽ viết gì về mình, thành thử ngủ muộn hơn mọi hôm.

Gửi Jika,

Giờ phải nói rõ ra cảm xúc của bản thân, tớ thấy ngại chết đi được. Kể từ khi Jika chứng kiến cảnh tớ khóc lóc hồi tháng Tư, bắt cậu chứng kiến một phần cực kì tồi tệ, tớ cảm thấy ngại chết đi rồi. Đương nhiên là so với nỗi xấu hổ đó thì tớ thấy biết ơn cậu nhiều hơn. Để cổ vũ tớ, Jika còn kể cho tớ nghe bí mật của cậu nữa. Jika trông có vẻ phổi bò vậy thôi, nhưng cậu luôn quan sát mọi người kĩ lưỡng hơn bất kì ai. Tớ rất ngưỡng mộ sự trưởng thành đó trong tính cách cậu. Chính vì bản thân cậu trưởng thành như vậy, hi vọng mười năm sau cậu sẽ thực hiện được ước mơ của mình, có khi lúc đó cậu còn từ nước ngoài bay về vì cái Time capsule này chăng. Có khi bạn gái hay vợ của cậu còn muốn đi theo rồi mè nheo đủ kiểu nữa ấy chứ. Tớ nghĩ Jika là người có nhiều điểm khác biệt với tớ nhất trong bốn đứa bạn. Mười năm nữa có trôi qua, vẫn cứ làm bạn với nhau nhé. Mong rằng đến lúc đó tớ có thể đủ lớn để cổ vũ Jika lúc cậu buồn. Nhưng kể từ khi quen nhau tới giờ, tớ vẫn chưa từng nhìn thấy mũi tên của Jika. Cậu hãy chú ý điều đó và cả ước mơ của bản thân nữa nhé.

Chủ nhật tuần đó, bọn tôi đi thi thử. Từ sáng sớm, rất nhiều học sinh đã tập trung ở trường dạy thêm gần nhà để tham dự kì thi. Tuy không ngồi cạnh nhau nhưng Jika chung phòng với tôi. Hai đứa tôi ngồi trong phòng ăn dùng bữa trưa, tôi mang cơm hộp còn cậu ấy mua bánh sandwich ở ngoài cửa hàng tiện lợi. Ba đứa bạn thi ở các phòng khác cũng ra tới nơi.

“Trong lúc hai cậu hẹn hò, tớ ngồi bên cạnh không phiền chứ?”

Kiểu cách nói chuyện như đang nựng nịu mèo của Para khiến cho bao sự hồi hộp trong lòng tôi - dẫu không phải kì thi chính thức - bay biến sạch.

Mikki với Kyou cũng tới ngay sau đó. Trong một môi trường hoàn toàn khác biệt mà vẫn có thể nhìn thấy những gương mặt bạn bè thân quen, trái tim chết nhát của tôi cũng thấy vững tâm hơn nhiều.

Suốt một lúc lâu sau, cả đám vẫn còn bàn tán với nhau rôm rả câu này khó thật, câu tiếng Anh kia áp dụng mẫu câu nào đúng kiểu học sinh trước một kì thi lớn. Nhưng rồi đề tài cũng sớm chuyển sang cái Time capsule. Kể từ khi thay đổi luật chơi, kì hạn hoàn thành cũng chuyển từ thứ Sáu tuần trước thành hai tuần sau.

“Mọi người đã viết xong thư thổ lộ tình cảm chưa? Nếu không viết xong nhanh, tớ sẽ độc chiếm hết tình yêu đấy nhá.”

Para vẫn bông lơn như mọi khi với vẻ cực kì hứng khởi, tôi cũng vui vẻ nhìn hội Kyou như thể kẻ tòng phạm. Khi biết được Para đã chuẩn bị sẵn sàng tinh thần khi bày ra trò này, chẳng ai có thể từ chối được nữa.

“Tớ, tớ mới chỉ viết xong thư nói xấu Jika thôi.”

Những lời che giấu vẻ xấu hổ thấy rõ của Mikki khiến Jika vừa cười vừa đáp lại, “Tớ cũng mới chỉ viết xong thư nói xấu Mikki thôi.” Para liền chen luôn vào “Tớ yêu cả hai người” với nụ cười điềm tĩnh đến quái gở, rồi cười khì khì nhìn sang Kyou.

Cảnh tượng quen thuộc kia khiến trái tim tôi cảm thấy bình yên. Mấy môn thi buổi chiều cực kì khả quan, tôi thấy vững tâm hơn với kì thi đại học.

Trên đường về, cả nhóm tụ tập thêm khoảng ba mươi phút trong quán hamburger rồi giải tán. Kì thi đại học trước mắt đang cho thấy rõ áp lực của nó. Ai nấy phải về nhà để còn học bài nữa.

Buổi sáng, mẹ thường đưa đón tôi bằng ô tô nhưng nay Kyou cho tôi ngồi sau xe cậu ấy chở. Bình thường người ta vẫn cấm nhưng đi một đoạn ngắn thôi mà.

Jika thì đèo Para chạy song song, đi theo một con đường nhỏ ô tô không thể qua lại. Tôi thầm nghĩ nếu Mikki sống cùng khu thì sẽ để Kyou đèo cậu ấy, nhưng sau đó lại nghĩ chắc Kyou sẽ bối rối lắm, rồi tự cười một mình.

Sau khi vẫy tay chào hội Jika, tôi bảo có thể đi bộ về từ đây nhưng Kyou vẫn tiễn tôi tới tận nhà.

Trên đường, cậu ấy đột nhiên hỏi “Nãy cậu cười gì đấy?”

“Tớ nghĩ nếu không phải tớ mà là Mikki ngồi sau, chắc cậu sẽ bối rối lắm.”

“Ơ, chỉ vậy thôi sao? Nhưng, ừ, đúng thật.”

“Đúng quá còn gì! Kyou đã viết thư cho Mikki chưa?”

Thành thật mà nói một thứ viết ra nhưng lại không gửi cho đối phương, gọi là thư cũng có chút kì lạ.

Kyou chỉ lắc đầu nói “Vẫn chưa”.

“Cậu phải viết thật tâm vào đấy nhé.”

“Ừ.”

“Tớ không đùa đâu, thực tình mong cậu hãy viết thật lòng vào đấy.”

Khi tôi nói như vậy, Kyou im lặng mãi một lúc lâu. Có lẽ nào tôi đã nói ra điều gì không nên khiến cậu ấy giận rồi chăng? Tôi có hơi chột dạ nhưng Kyou đã điềm nhiên dừng xe lại. Nhà tôi ở ngay đằng kia rồi.

“Cảm ơn cậu.”

Sau khi tôi nói vậy rồi xuống khỏi yên sau, Kyou không nhìn tôi mà nói “Tớ sợ”.

Tôi hiểu lòng cậu ấy. Nhưng lại không dám cất tiếng hỏi. Điều đó khiến tôi cảm thấy có lỗi.

“Chuyện gì?”

Nụ cười của Kyou nhăn lại như những lần bị Para chọc ghẹo, rồi đáp “Nhiều chuyện”. Đúng đó, tôi nghĩ. Sợ nhiều chuyện.

Sau khi vẫy tay chào tạm biệt, tôi dõi mãi theo bóng lưng cậu ấy rồi mới đi về theo hướng ngược lại. Trong lòng chỉ cầu mong bản thân sẽ không trở thành gánh nặng cho cậu ấy.

Gửi Para,

Một thời gian trước đây, tớ còn thấy Para có chút đáng sợ cơ. Lí do là vì tớ dường như không thể nào đọc được trái tim của cậu. Một Para luôn tươi cười và hay chọc ghẹo thiên hạ, có phải sâu trong thâm tâm cậu vẫn luôn soi xét trái tim người khác hay chăng? Chính vì vậy mà tớ thấy sợ. Nhưng giờ thì không còn như vậy nữa rồi. Lỡ để cậu biết chuyện này chắc sẽ nổi cáu với tớ cho mà xem, nhưng chắc chắn Para cũng có điểm chung với tớ ở chỗ có đôi chút sợ người khác. Cũng có thể là tớ đã nghĩ quá nhiều. Dẫu sao thì bây giờ tớ cũng rất thích vẻ ngoài luôn cợt nhả của Para lẫn cả nội tâm luôn nghĩ cho người khác của cậu. Hi vọng rằng cậu sẽ trưởng thành đầy lôi cuốn với tính cách đó. Tuy đây là những điều chỉ cho riêng mình biết thôi, nhưng một Para luôn dồn mọi tâm tư để những người cậu yêu quý được hạnh phúc như thế, tớ cũng thành tâm cầu chúc cậu hạnh phúc.

Hôm nay cũng phải học phụ đạo, Mikki reo lên “Có bánh ngọt này,” nên tôi vào trong nhà ăn cùng cậu ấy ăn vặt chứ không đi thẳng lên thư viện sau giờ học như mọi khi. Mọi người vẫn quây quần, chỉ thiếu mỗi Jika, như mọi khi. Hôm nay, cậu ấy cũng ra sân trường tập chạy.

Mikki mua bánh cuộn xoắn ốc nhân sô cô la[24], ba đứa bọn tôi thì mua kem rồi tụ vào trong góc nhà ăn, nạp đường cho não bộ.

“Vụ viết thư vẫn ổn chứ?”

Para không dùng cái thìa gỗ nho nhỏ của siêu thị mà lấy cái thìa ăn cà ri xúc đầy kem ăn rồi phồng mồm hỏi vậy.

Thường thì Mikki sẽ vui vẻ đáp lại nhưng giờ cô bạn cũng đang đầy mồm bánh nên tôi đành trả lời thay.

“Ừ, được một nửa rồi. Viết nhanh hơn hẳn lúc gửi cho chính mình.”

“Đúng là Miyazato. Thật tình là tớ còn chưa viết, hay cho tớ coi tham khảo đê.”

“Phạm luật!”

Mikki nuốt ực miếng bánh rồi giả tiếng tuýt còi. Para liền tặc lưỡi “Xí, không gợi ý cho người ta được sao?” rồi vui vẻ đào xới tiếp cái hộp kem cỡ lớn.

“Ý tớ là, đó là tâm tư trong lòng Miyazato, tớ muốn xem xem cậu ấy chê bôi Mikki đến cỡ nào.”

“Eru chắc chắn sẽ không viết những lời như thế.”

“Đúng rồi đó, tớ sẽ không chê bôi gì Mikki đâu, chỉ thấy đứa trẻ này có chút ngốc khó chữa thôi.”

“Ơ này này!”

Mikki ngửa cổ lên trần rú lên khi nghe câu đùa của tôi “Cậu bảo khó chữa là sao?” rồi than thở như thể đang diễn kịch đợt nào. Cậu ấy cũng chẳng thấy sốc đâu, chỉ là muốn diễn cho đúng bài thôi.

“Tớ đùa ấy mà, tớ vẫn chưa viết cho Mikki nhưng không có ý viết điều gì kì quặc đâu, còn có thể cho cậu xem được nữa là.”

Không có ý viết điều gì kì quặc, tôi cũng nói thế cho đúng bài thôi.

Nhưng đó cũng là tính cách của tôi.

Để mọi người có thể vui vẻ nói chuyện đôi chút, tôi toàn chẳng nghĩ ngợi gì mà nói ra mấy lời như vậy, về sau có hối cũng chẳng kịp nữa rồi.

“Ồ, vậy làm thế nhé?”

Para gật gù chêm vào với ý đùa. Tôi nghĩ mình cũng chỉ cần đáp “Tớ đùa thôi” là đủ rồi.

Hội thoại giống như vũng nước đọng, từng vũng từng vũng chắn trên đường, ta cũng chỉ có thể thấy chúng và bước né qua thôi nhưng không có nghĩa là nên lặp đi lặp lại hành vi ấy.

Rồi chúng sẽ thành một thứ lớn hơn, như dòng sông chẳng hạn.

“Ta làm vậy đi, trò ấy có vẻ thú vị hơn đó!”

Ánh mắt Mikki sáng rực lên, đầu gật lia lịa. Bối rối trước đoạn hội thoại đã tiến triển sang hướng không ngờ, tôi vật vã cố tìm cách lội ngược dòng.

“Nhưng mà, Mikki cũng có những lời trong lòng không muốn ai khác xem được phải không?”

“Không, tớ thì có gì mà phải giấu. Nói ra được hết mà. Tuy có thể hơi ngại nhưng đó là chuyện mười năm sau còn gì? Nếu chỉ cho chính chủ đọc thôi thì hoàn toàn Okie.”

Câu trả lời của cậu ấy khiến tôi cứng họng.

Tôi đã biết từ trước, nhưng giờ càng tin hơn.

Cô bạn này, cô bạn tên Mikki này sao có thể trong sáng đến như thế.

Thật sự có thể trải hết lòng mình cho người khác như vậy sao?

Chắc cậu ấy thật sự tự tin vào trái tim mình.

Tôi thấy Mikki tỏa sáng tới mức ngôn từ bay biến đâu mất cả, bần thần nhìn sang Para. Ánh mắt Para liền đánh sang Kyou. Ý tưởng này ban đầu vốn là vì Kyou và Mikki. Vậy nên Para để mọi chuyện phụ thuộc vào Kyou. Chỉ cần Kyou cũng đồng tình.

Tôi cũng nhìn sang Kyou. Trước khi kịp đọc ra được bất kì tâm trạng nào trên mặt cậu ấy, giọng nói trong và rõ ràng cùng với mũi tên của Mikki đã cắm phập vào Kyou.

“Kyou, cậu nghĩ sao?”

Chắc chắn câu hỏi đó mang nhiều ý nghĩa khác nữa, không đơn thuần muốn hỏi cậu thấy sao về luật chơi này. Chính vì vậy, tôi thực lòng lo lắng cho câu trả lời của Kyou. Chỉ hi vọng cậu ấy đừng dối lòng. Đúng, nếu Kyou lại gật đầu trước đề nghị của Mikki như mọi khi, tôi lo cậu ấy sẽ viết những lời không thật lòng trong thư.

Nhưng may là mọi chuyện đã không như thế.

“... Tớ không thích.”

Giọng nói nhỏ rí. Nhưng mà Mikki có thể nghe thấy rõ. Kyou không hề che giấu sự bàng hoàng, nhìn thẳng vào mắt Mikki mà lắc đầu.

Kyou lập tức cụp mắt tránh ánh nhìn của Mikki nhưng lời nói của cậu ấy đủ sức cản ngăn dòng chảy này. Thật tình thì tôi cũng thấy sợ hãi khi ai cũng biết được trong thâm tâm mình đang cực lực phản đối điều gì. Tôi lo Mikki không vui, tôi sợ mối quan hệ giữa cả hai sẽ xấu đi nhưng càng sợ hơn khi mũi tên trái tim của Mikki chuyển sang hình thái xấu.

“À, vậy hả?”

Mikki có vẻ tiếc. Tiếc đến mức cắn chặt môi. Có lẽ còn có chút tổn thương. Thế rồi, Para lại chọc đùa rồi chuyển đề tài về những chuyện bình thường khác nhưng từ lúc đó Mikki và Kyou không nói với nhau một lời nào.

Trên đường về, sau khi chia tay Mikki, tôi đã cầu cho mũi tên vẫn chưa thay đổi hình dạng ngày hôm nay sẽ giữ nguyên như vậy vào ngày mai.

Khi Para, Kyou và tôi cùng nhau đi về, Para liền ném ra quả pháo đầu tiên.

“Nàng ta chỉ phụng phịu vậy thôi, qua ngày mai là quên ngay ấy nên đồ đệ cũng không cần để tâm.”

Bạn ấy cười như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Hẳn là biết Kyou không thể bỏ qua chuyện này nên mới nói như vậy chăng?

Kyou chỉ khẽ “Ừ.”

“Này, sư phụ nhìn nhận lại đồ đệ rồi đó. Nhà ngươi mà gật đầu cho qua rồi viết ra mấy lời vô thưởng vô phạt để mười năm sau đưa cho mọi người, sư phụ sẽ giận lắm. Làm khá đấy.”

Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng là bởi vì tôi hiểu rõ tâm tư của Kyou. Nếu Mikki hoàn toàn vô tâm, cậu ấy chắc sẽ nghĩ Kyou định viết ra điều gì không hay về mình nên mới từ chối và phụng phịu như vậy chăng. Thế thì, cuối cùng họ cũng chẳng thể trực tiếp thổ lộ mà sẽ rời xa nhau.

Kyou lại “Ừ”.

Cậu ấy chắc chắn nghe thấy những lời ngợi khen của Para nhưng không có lòng dạ nào mà tận hưởng. Trái tim cậu ấy bây giờ chắc đang đập loạn như gặp một trận mưa to bão giật rồi. Tôi và Kyou là những người như vậy đó. Dễ bị lung lay bởi những lời nói rất đơn giản từ phía đối phương, chỉ cần nó rõ ràng hiện lên trước mắt thì không cần biết ý nghĩa nông sâu thế nào liền cảm thấy tổn thương.

Vào những lúc nhưng thế, tôi muốn nghe những lời như thế nào đây? Như Mikki, như Para hay như Jika? Tôi không thể bắt chước họ. Vậy nên, tôi chẳng nghĩ ra được lời nào, đành kệ Para phụ trách công tác cổ vũ động viên.

Cuối cùng bọn tôi cũng đi tới ngã ba đường, chẳng cần nghĩ đến cuộc đời mà nguyên chuyện mỗi nhà nằm một hướng thôi, tôi với Kyou đã phải chia tay với Para rồi.

Đứng trước ngã rẽ hình chữ Y, Para thường sẽ vẫy tay chào rồi chạy biến nhưng nay lại chùng chình. Chắc cậu ấy cũng thấy cứ mãi quan tâm sẽ khiến Kyou càng nặng nề hơn nên mới ra hiệu với tôi bằng mắt rồi vẫy tay chào “Vậy thì hẹn mai nhé” và bỏ về mất.

Trong một thoáng, cảnh vật như lặng lẽ hóa thành trong suốt, Kyou bắt đầu đi về hướng nhà bọn tôi. Tôi liền bước theo.

Tôi cố gắng lựa lời nhưng vừa bước được mấy bước thì Kyou đã lên tiếng.

“Tớ không sao đâu.”

Nụ cười gượng gạo khi cậu ấy nói những lời đó khiến mũi tôi tắc lại như lúc ăn phải wasabi. Thật khó chịu.

“Có lẽ, nhưng cậu nói dối phải không?”

Trước câu hỏi đó của tôi, cậu ấy lại “Ừ”. Tôi liền hỏi thêm câu nữa.

“Cậu có thể nghe tớ nói điều này được không?”

“Gì cơ?”

Tôi cũng chẳng cần đến câu trả lời, chỉ muốn biết điều này có sức nặng đến thế nào đối với Kyou.

“Tại sao cậu lại nói không thích?”

Tôi đã nghĩ là cậu ấy sẽ không đáp. Nhưng sự tình lại nửa trật nửa trúng dự tính của tôi.

Kyou không thẳng thừng đáp lại câu hỏi của tôi.

Thay vào đó, cậu ấy lại trả lời một câu tưởng như không liên quan nhưng lại có liên hệ mật thiết với câu hỏi này.

“Tớ sẽ không thay đổi nguyện vọng thi.”

Tôi không bật ra tiếng kêu ngạc nhiên nhưng lại bất thần dừng bước. Tuy trong lòng nổi bão, Kyou vẫn dịu dàng lắng nghe tiếng bước chân tôi nên dừng lại trước tôi một quãng rồi quay lại và cất tiếng cười.

“Tớ quyết định rồi.”

“Tại, tại sao?”

Tiếng “Ừ” lần này của Kyou không kết thúc ở đó.

“Tớ thực sự không thể.”

“Chỉ là điểm cao hơn một chút thôi mà.”

Tôi hiểu lời cậu ấy hoàn toàn mang một nghĩa khác. Bọn tôi đều hiểu rõ điểm đầu vào hay thành tích hiện giờ đang rất quan trọng nhưng thứ nằm ở đáy tim lại chẳng phải mấy chuyện này. Dẫu vậy, lời nói ra sẽ định hình cảm xúc nên cậu ấy mới giả ngốc thế thôi.

Tuy chẳng có ý nghĩa gì.

“Lần đầu tiên tớ nghiêm túc nghĩ mình nên làm gì. Lúc viết thư. Nhưng vẫn thấy không được. Một thằng con trai như tớ thế này.”

Kyou không phải đang lấy hơi. Tôi hiểu rằng cậu ấy sẽ không nói ra những lời sau đó. Hiểu nhưng không muốn chấp nhận, nên mới chẳng thể nói thành lời.

“Tớ chỉ nói với mình Miyazato thôi.”

Tôi hiểu ý nghĩa những lời đó. Kyou muốn tìm sự cảm thông mới nói ra với tôi. Miyazato chắc sẽ hiểu cho tớ chứ? Đáng tiếc, tôi lại có thể hình dung ra những suy nghĩ rất gần với tiếng nói của trái tim cậu. Một kẻ như tôi, tôi như thế này, tôi đã luôn sống với những suy nghĩ kiểu đó. Tôi hiểu những người khác cũng có phiền não riêng của họ. Nhưng những người như tôi hay Kyou lại sinh ra với phần đó lớn hơn nhiều so với kẻ khác.

Vậy nên, tôi hiểu. Nhưng mà, dù hiểu đến đâu thì chấp nhận không phải điều một người bạn nên làm. Khi làm bạn với Kyou và mọi người, tôi đã hiểu ra được điều đó.

“Không được.”

Tôi hít vào một hơi thật sâu.

“A, nếu cậu đã từ chối thì đừng làm nửa vời. Đừng nói là không cho cậu ấy xem, hãy viết rằng cậu không nghĩ như vậy rồi đưa ngay cho Mikki đi.”

Tôi lên giọng, run rẩy. Thấy bản thân đã lấn quá sâu. Một kẻ như tôi.

“Nói với tớ chẳng có ý nghĩa gì cả.”

Thật ra những lời này có hơi khác so với ý nghĩa thật của Kyou, nhưng nếu tôi kiên quyết phủ nhận có lẽ sẽ dễ dàng khiến tâm trạng của Kyou xấu đi. Cậu ấy có ghét tôi cũng được thôi. Nếu không làm gì, tôi sẽ ghét luôn bản thân tôi mất. Nếu không có quyết tâm nhưng có thể biến mong ước thành hiện thực, nếu như nó có thể thành hiện thực nhờ vào thói quen, thì mũi tên vẫn luôn hướng về phía Kyou sẽ trở thành vô nghĩa mất. Để thứ tình cảm lớn như thế biến thành sự thật theo một cách bị động như vậy cũng chẳng phải điều hay.

“Nếu Kyou cứ giữ mãi cảm xúc như thế, mười năm sau chúng ta chẳng thể tụ họp lại đâu.”

Do hai đứa quá giống nhau, nên tôi biết. Lỡ Kyou dối lừa tình cảm của chính mình, rồi vờ đưa ra một kết luận. Lỡ cậu ấy mãi chỉ là bạn với Mikki, thì sau mười năm nữa chắc chắn sẽ không quay về để đào cái hộp Time capsule lên. Chẳng ai muốn đến để nhìn vào cái hộp Time capsule và nhìn lại những hối tiếc năm xưa của mình.

Đúng rồi, có lẽ người lớn cũng chỉ giả vờ quên đi nơi đã chôn những cái hộp Time capsule mà thôi. Tôi chợt ngộ ra.

Khoảng thời gian đợi chờ Kyou như ngưng đọng, thật sự đáng sợ. Những lời nói đầy quyết tâm kia giờ ngẫm lại cũng chẳng phải những điều một đứa như tôi xứng đáng nói ra. Lại thấy thêm phần hối hận.

Trong lòng ôm chút hối hận, chút bất an, con người vẫn luôn sống như thể canh cánh một mối tình đơn phương. Khi vẩn vơ nghĩ những điều đó, vẻ mặt khó xử của Kyou trước những lời tôi nói ra lại như thêm một phần đáng thương. Cậu ấy nhìn tôi đăm đăm. Một lúc lâu sau, tôi nhận ra đó chẳng phải là buồn tủi mà là sợ hãi.

Như thể bản thân đang nói những điều không nên, Kyou thở hắt ra trước khi nói tiếp.

“Nhờ có Miyazato, bọn tớ mới thân thiết hơn.”

Tôi chẳng thấy nhờ có tôi ở đâu cả, nhưng cứ gật đầu lấy lệ để nghe những lời tiếp theo.

“Tớ đã bao lần nghĩ rằng như thế là đủ.”

Cậu không nên nói vậy, trước khi tôi kịp mở miệng cậu ấy liền tiếp lời.

“Nhưng, lần nào tớ cũng nghĩ vậy đó.”

Gì cơ?

“Như thế là đủ, thực sự chỉ là lời dối trá. Càng trở nên thân thiết tớ càng không thấy thỏa mãn, dần dần, dần dần...”

Càng thích cậu ấy. Đó là những câu từ tiếp theo. Nhưng cậu ấy không nói ra mấy lời này. Thôi thế cũng được. Đó không phải những lời dành cho tôi.

Tôi hiểu được ý nghĩa trong nét mặt của Kyou. Trong bao nỗi sợ vần vò bản thân, tôi hiểu được cậu ấy đặc biệt sợ thứ gì. Cậu ấy sợ thứ tình cảm bên trong chính mình. Tuy đã nhắc bản thân thế là đủ nhưng trái tim lại lang thang đi tới nơi nào đó mà lí trí chẳng thể nào can ngăn nhắc nhở.

Cuối con đường kia chỉ có một điểm duy nhất. Điểm cuối đó sao mà xa xôi như thế, sao mà sâu sắc đến vậy.

“Tớ nên làm gì bây giờ đây?”

Lục lọi trái tim mãi chẳng tra ra được lời nào, Kyou đành nói vậy.

Tôi cũng chẳng có lời khuyên nào cho cậu ấy cả.

“Tớ cũng chẳng biết nữa, nhưng tớ có thể nói ra suy nghĩ của mình không?”

Khi tôi hỏi thẳng như vậy, Kyou liền gật đầu.

“Cậu ấy chắc chắn sẽ thật lòng vui mừng, cũng thật lòng lo lắng cho cậu.”

Một câu như lời thoại của mấy cô nàng mơ mộng trong truyện tranh thiếu nữ, thật lòng lỡ nói ra rồi mới thấy thế. Nhưng chuyện đó chắc Kyou cũng hiểu. Hiểu nhưng mà sợ.

Hai đứa cùng ôm mối lo lắng trong khi chậm rãi bước về một hướng.

Do hôm nay đi bộ, cậu ấy không tiễn tôi về tận nhà. Cuối cùng, hai đứa đứng lại ở đầu ngã rẽ, dừng hẳn lại.

Cả hai đều biết nên nói điều gì đó, tôi lại lỡ miệng.

“Tớ không thích Mikki bị người khác cướp đi đâu.”

Tuy đó là lời thật lòng nhưng chỉ tổ khiến cho Kyou cảm thấy áp lực mà thôi. Nghĩ sao mà lại nói ra những lời đó vậy nhỉ, tôi lập tức thấy hối hận. Nhưng đâu đó trong lòng lại thấy vui vì có thể nói lời thật lòng.

Thứ cảm xúc không đúng lúc đó dường như cũng truyền qua Kyou. Cậu ấy khẽ cười “Tớ thì được sao?” và tôi lập tức gật đầu.

Vẻ mặt Kyou lúc đó có vẻ khó xử nhất trong ngày hôm nay, tôi vẫy tay chào cậu ấy rồi mỗi đứa rẽ một hướng.

Đêm, đã qua giờ đi ngủ mà tôi chẳng thể nào dỗ giấc nên đi viết thêm một lá thư nữa.

Gửi Mikki,

Cậu là người nắm giữ sức mạnh thay đổi trái tim của kẻ khác. Mikki có thể không nhận ra nhưng chuyện năm ngoái, tớ đã từng rất khó chịu lúc mới đầu bị cậu thúc ép. Một người chẳng thân quen gì lại vồ vập đến thế, cô bạn này là thế nào vậy? Cứ thúc ép như vậy còn chẳng chịu hiểu cho tâm tư người khác, tớ đã nghĩ vậy đó. Nhưng khi cậu nhìn thẳng vào mắt tớ và nói muốn trở thành bạn của tớ, chẳng hiểu từ bao giờ tớ lại cảm thấy có thể tin tưởng vào cậu. Tớ cảm thấy may mắn vì đã tin tưởng cậu. Khi hai đứa mình làm bạn với nhau, tớ mới thấy được một cô bạn lúc nào cũng rạng rỡ, chẳng ghét bỏ điều gì và luôn muốn trở thành siêu anh hùng thực sự vô cùng dễ thương. Cậu còn xinh đẹp, thể thao cũng giỏi nữa. Thật quá đáng. Nhưng cậu cũng không phải chỉ có toàn điểm tốt. Mikki cũng có nhiều cái không ổn. Chính vì là bạn cậu mà tớ hiểu được điều đó. Nhưng tổng hợp tất cả những điều đó, tớ là con trai chắc cũng thích Mikki mất thôi. Tớ xin nhắc lại điều này. Thật quá đáng. Mikki là siêu anh hùng. Mọi người đều muốn tin vào Mikki. Ví như một cậu bạn không có tự tin vào bản thân sẽ chẳng có tự tin để chiếm được cảm tình từ cậu. Nhưng tớ tin tưởng rằng Mikki sẽ không trêu đùa những tình cảm chân thành đâu nhỉ, cậu sẽ khiến cậu ấy an tâm mà trao trọn tình cảm cho mình. Cả điểm đó nữa, bọn tớ yêu quý một Mikki như vậy đó. Lời cuối cùng, tớ sẽ nói thẳng ra nhé. Cậu kém nhạy quá đi! Đồ ngốc!

Phải đi học! Tôi bật dậy, nhìn đồng hồ rồi hấp tấp tròng bộ đồng phục vào người. Ơ mà, nay thầy cô có việc bận nên lớp phụ đạo được nghỉ. Tôi cũng quên béng chuyện đã đặt báo thức muộn hơn một tiếng.

Tôi cởi bộ đồng phục đang mặc dở trên người ra. Trong khi ăn bữa sáng do mẹ chuẩn bị cho, tôi chợt nhận ra hôm nay không phải là một ngày đẹp để nghỉ học phụ đạo. Vào những ngày được nghỉ, hội chúng tôi thường tình cờ tụ tập ngoài thư viện. Trừ Jika có mặt hay không còn phụ thuộc vào hoạt động của câu lạc bộ ra, chỉ cần tôi ra thư viện là có thể gặp mặt mọi người. Trước giờ, đứa nào cũng đến thư viện với suy nghĩ sẽ tình cờ gặp nhau ở đó. Chẳng cần phải hẹn nhau ngày mai gặp ở thư viện vì không đến cũng bình thường thôi. Nhưng mọi thứ đều đã quen thuộc đến mức người nào không xuất hiện bỗng trở thành điều đáng để bận tâm. “Luôn là vậy” như một lộ trình vạch rõ, thói quen của bọn tôi trong những ngày này có thể dễ dàng đoán được. Một lộ trình khiến bản thân thấy thư giãn và trái tim an ổn.

Vậy nên, hôm nay, nếu ai đó không tới sẽ là một chuyện trái lệ thường, khiến cho đôi bên cùng cảm thấy khó xử.

Vẫn nên là bốn, hoặc có thể là năm người tụ họp cùng nhau. Tôi vừa cầu mong như vậy vừa rời khỏi nhà, thường tôi chọn đi xe đạp nhưng hôm nay lại chuyển sang đi bộ.

Thời tiết thật đẹp. Hơi nóng hơn mọi bận. Tôi lập tức thấy hối tiếc vì đã không đạp xe trong khi tiếp nước cho bản thân và tiếp tục đi thẳng đến thư viện. Trên đường đi, tôi còn mong mỏi được gặp Kyou nữa. Không phải vì muốn cậu ấy chở mình một đoạn, chỉ mong hai đứa thấy vững tâm hơn khi ở bên nhau, cũng muốn nhanh nhanh xóa bỏ nỗi lo rằng cậu ấy sẽ không đến. Nhưng mà những ngày như hôm nay hai đứa lại không thể gặp được nhau.

Trong suốt quãng thời gian một mình, tôi vẫn có rất nhiều chuyện phải suy nghĩ. Ví dụ như là nên đăng kí vào bao nhiêu trường dân lập chẳng hạn.

Với bằng đấy mối lo lắng lớn nhỏ ngổn ngang, chẳng hiểu sao tôi lại chọn nghĩ về một thắc mắc đã luôn nằm lòng suốt từ thuở nhỏ, chứ không phải những thứ cần đối mặt hiện tại.

Không phải là câu hỏi vì sao. Dạo này, tôi đang quan sát đặc trưng của hiện tượng đó.

Cứ khoảng vài ba tháng một lần, tôi lại thấy thắc mắc. Thường tôi cũng không dốc nhiều tâm tư đến vậy đâu nhưng chuyện hôm qua khiến tôi nhạy cảm hơn mọi khi. Đó là câu hỏi luôn nổi lên khi thấy một cặp đôi nào đó vô tình bỏ qua nhau.

Tại sao tôi lại có thể nhìn ra trái tim yêu của kẻ khác? Tôi không thấy điều này có gì phiền phức nhưng cũng chẳng mang lại lợi lộc gì.

Tôi đã vô cùng khủng hoảng khi nhận ra không ai nhìn thấy những mũi tên đó ngoại trừ mình, tưởng như thế giới đã thay đổi hoàn toàn sắc màu của nó.

Tôi cố không tỏ ra là một đứa trẻ kì lạ, cứ sống và vờ như không nhìn thấy chúng.

Nhưng mà, tôi nhìn thấy rất rõ ràng.

Cả sự thay đổi của cô ấy cách đây vài tháng, tôi cũng nhìn thấy rất rõ ràng.

“Cậu ấy hoàn toàn không phải tuýp người của tớ, không có chuyện đó đâu nên chắc chắn là không thể!”

Cô bạn ấy đã đỏ mặt tía tai nói câu đó vào khoảng hai tháng trước.

“Không, à, ừ, không phải. Chỉ là, không, ừ, không phải.”

Mấy câu lập bà lập bập này là từ ba tháng trước.

“Khi được tỏ tình, tớ đáng ra phải thấy lúng túng hồi hộp. Nhưng chẳng hiểu sao lại không hề bối rối chút nào. Còn chẳng bằng lúc nhận cái chuông từ cậu ấy.”

Cái vẻ mặt như thể đã biết câu trả lời đó là của bốn tháng trước. Tuy cậu ấy cũng không có ý định thổ lộ cho tôi biết.

Không kể đến chuyện cô bạn tôi trông dễ thương đến thế nào, chỉ cần nhìn gương mặt của cô ấy thì chẳng cần tới năng lực cũng có thể nhìn ra sự thay đổi tâm lí. Tôi hiểu hết, nhưng cũng chỉ đến thế thôi.

Tiếc là tôi nắm giữ năng lực này trong tay nhưng lại chẳng thể làm gì hơn ngoài chuyện nhiệt tình cổ vũ. Đáng lẽ không nên chọn một đứa như tôi, phải là ai đó dễ thương mà rạng rỡ nắm giữ và có thể sử dụng nó thật tài tình. Thánh thần cũng khéo biết cách phung phí.

Vậy nên, thi thoảng tôi lại nghĩ tới chuyện này. Giá như một lúc nào đó tôi có thể sử dụng năng lực này để làm được điều có ích. Thánh thần trao tặng cho tôi năng lực này, để tôi theo đuổi công việc gì đây?

Vậy là bao mối lo lắng lớn nhỏ ngổn ngang trong lòng tôi tóm lại cũng quy về một mối. Tôi không thể tưởng tượng ra tương lai của bản thân, không thể lựa chọn được hướng đi sau này, không nắm bắt được năng lực đặc biệt này và cả chuyện không có đủ tự tin nữa.

Tôi đi đến kết luận với một nỗi lo khổng lồ là chẳng rõ bản thân thực ra là một kẻ thế nào.

Mối lo nằm lòng suốt mười bảy năm vẫn không có câu trả lời lại ngày một phình lớn hơn. Như thể bản thân chẳng viết nổi một bức thư gửi cho ai đó mà mình còn không biết được.

Vậy nên tiêu tốn thêm mười lăm phút cũng chẳng thể tìm ra được câu trả lời, tôi đi bộ một lúc đã nhìn thấy thư viện rồi.

Mà phải, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện dùng năng lực này trong công việc, nhưng nếu có thể sử dụng thì lựa chọn công việc nào cho phù hợp đây? Ừm, kết duyên sao? Hay làm ở văn phòng tư vấn hôn nhân? Ôi, không, không được. Loại công việc ép uổng cuộc đời người khác như thế, tim tôi sức nào chịu thấu.

Khi tôi bước tới trước lối vào thư viện, cánh cửa tự động mở ra mang theo luồng gió mát phả vào người. Dưới tầng một là quầy lễ tân với đầy sách trưng bày, tôi luôn cảm thấy chỗ này thật thích. Nhưng học sinh ôn thi như tôi lại buộc phải lên phòng tự học trên tầng hai.

Đầu giờ buổi sáng, chỗ ngồi trong phòng tự học mới bị lấp đầy độ một phần ba thôi, tôi có thể tùy chọn lấy một chỗ để ngồi xuống. Tôi nhìn quanh lựa chỗ thì lập tức thấy cậu ấy.

Chẳng hiểu sao tôi lại thấy hơi ngại ngùng khi bắt chuyện, lí do đương nhiên là do cuộc hội thoại trước lúc chia tay nhau ngày hôm qua. Tôi xé một tờ giấy trong cuốn sổ tay ra rồi ghi “Chào cậu”, khẽ khàng tiến lại chỗ cậu ấy từ đằng sau rồi thả xuống cái bàn bốn chỗ cạnh cửa sổ nơi cậu ấy đang học bài.

Tôi ý thức rõ được cảm giác ngại ngùng mang chút tổn thương này, Kyou nhìn sang tôi rồi bật cười, viết chữ “Chào cậu” vào tờ giấy tôi vừa thả xuống.

Hai đứa tôi cũng chẳng muốn vụng về nhắc tới chuyện ngày hôm qua nên cứ lẳng lặng làm việc riêng của mình bên nhau một lúc thật lâu.

Sau khoảng hai mươi phút, tôi tự nhiên cảm thấy đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng có thể phần nào chống đỡ lại chuyện kia rồi. Nhưng thứ tự tin sai lầm đó cũng sớm bị đạp bỏ.

Tự nhiên một tiếng nhạc hiệu tình tính tinh nổi lên sau lưng như thể đánh động bọn tôi.

Quái vật đã tấn công tới nơi.

Thật có lỗi khi hôm qua đã viết rằng ai đó là siêu anh hùng, cô bạn ấy làm trái tim mình héo đi như gặp phải quái vật thật.

Trong căn phòng tự học yên ắng giây phút cô ấy xuất hiện trong tầm mắt khiến tôi suýt nữa hét toáng lên.

Mikki cười hớn hở đến phát ghét ngồi xuống bên cạnh Kyou, đối diện với tôi. Không phải là nụ cười vui vẻ hưng phấn của mọi khi, cậu ấy phát hiện ra tờ giấy bọn tôi viết trao đổi lời chào nên cũng viết lên đó “Chào hai cậu” cho bọn tôi xem.

Tôi không giật mình vì nụ cười của cậu ấy. Tôi cũng muốn nói rằng Mikki là con gái, nụ cười của cậu ấy vô cùng rạng rỡ.

Tôi giật mình tới vậy bởi một thứ chỉ mình tôi nhìn thấy.

Mũi tên tấn công như vũ bão đến thế, tôi chưa từng nhìn thấy trước đây.

Mikki sao lại thành ra như vậy. Tôi vừa quan sát vẻ hồi hộp của Kyou và mũi tên ảm đạm của cậu ấy khi cô bạn này xuất hiện, vừa cười với Mikki.

Mikki cũng hớn hở cười đáp lại tôi. Thật đáng sợ.

Một dự cảm không lành về chuyện gì đó sắp sửa diễn ra cứ này tưng tưng trong đầu. Trời ơi, mong Para hay Jika sớm đến trước khi có chuyện gì đó xảy ra.

Tôi không nên có suy nghĩ nhút nhát như vậy. Nhưng cảm xúc của tôi quá yếu đuối, không đủ sức chặn lại lực công phá tằng tằng như xe tăng của Mikki.

Mikki ít khi đến phòng tự học thế này nhưng cũng không có ý định bày bút vở ra.

Chuyện gì đây? Căn phòng quá yên tĩnh, câu hỏi trong lòng tôi như muốn tuôn ra hết thảy. Như muốn trả lời cho câu hỏi đó, Mikki rồi cũng lôi hộp bút ra, theo sau đó không phải là sách vở mà là một tờ giấy viết thư màu hồng.

Chắc trên đầu tôi đang nổi lên cả đống dấu hỏi y như trong truyện tranh.

Cậu ấy định làm gì? Trong khi tôi còn mải nghĩ, Mikki đã hích vào cẳng tay Kyou đang vờ học bên cạnh rồi chìa cho cậu ấy tờ giấy.

Sau đó, cô ấy viết.

“Gửi Kyou,”

Tôi thầm than một tiếng. Nếu cảm xúc trong tôi có thể hiển thị thành đồ thị, chắc nó đang rung lắc dữ dội từ trái sang phải đây.

Mikki vẫn tươi cười lắm. Nếu là Para chắc sẽ có cách xử lí khéo léo hơn. Mikki không thể làm được như cậu ấy.

Mình phần nào đoán được lý do ẩn trong nụ cười gượng ép đó.

Không rõ cô bạn này muốn dùng nụ cười đó để cố ép ra thứ cảm xúc gì đây.

Sự buồn tủi hay phẫn nộ đều không tốt đẹp gì, lại còn cả cảm tình đối với Kyou nữa chứ, có lẽ cảm xúc trong lòng cậu ấy đã chuyển hóa thành một thứ gì tôi chưa từng chứng kiến qua.

Kyou như bị đóng đinh tại chỗ. Ngay trước mắt cậu ấy, người ta đang viết một lá thư gửi đến cậu, tôi không tưởng tượng nổi tâm trạng của cậu ấy sẽ ra sao nữa.

Tôi cũng không tưởng tượng nổi Mikki lại hành động thẳng thắn đến thế này.

Làm thế nào bây giờ? Tôi cố nghĩ. Tâm ý có thể được biểu lộ ngay tại đây, theo hình thức này có lẽ cũng là điều tốt. Nếu cố tình ngăn cô bạn này lại, trái tim Mikki có thể nào lại càng cuồng loạn hơn không?

Trong khi tôi còn đang hoang mang nên làm thế nào, một câu hỏi chợt bật lên.

Ơ kìa? Mikki là một cô bạn thế này sao? Mikki luôn là người thích gì làm nấy, ý kiến của bản thân không được thông qua liền hành động bất chấp người kia thấy khó chịu như vậy sao?

Hay con người là loài sinh vật không thể hiểu được nội tâm là gì?

Trong khi suy nghĩ của tôi còn đang hoảng loạn bay tứ tán đủ mọi hướng, Mikki đã hít vào một hơi thật sâu rồi bắt đầu đưa bút viết.

Cùng lúc đó, một âm thanh chát chúa vang lên, Kyou đứng bật dậy. Âm thanh đó khiến ánh mắt của những người chung quanh đổ dồn về phía bọn tôi trong một thoáng nhưng đâu lại vào đấy và coi như đó là một phần của thư viện.

Kẻ không chấp nhận được chỉ có mình Mikki.

Cô bạn có vẻ thắc mắc, liền lấy tờ giấy nhớ để trên mặt bàn rồi viết cho Kyou một câu “Sao thế?” Đáng sợ thật đấy!

Không biết để mắt đi đâu, Kyou cứ nhìn chăm chăm tờ giấy nhớ rồi với lấy cây bút của mình và ghi hằn từng chữ “Nhà vệ sinh”. Không hề chậm trễ, Mikki liền viết “Đợi cậu” đáp trả lại. Đáng sợ, đáng sợ, đáng sợ.

Cậu ấy chẳng thèm để tâm đến vẻ mặt như con thú bị săn hay bờ vai đang run, nụ cười méo mó Mikki vẫn đeo trên gương mặt trong khi nhìn theo dáng vẻ lúp xúp bỏ đi của Kyou. Tôi gom lại chút dũng khí chồm về phía Mikki ngồi đối diện.

“Cậu, cậu làm gì thế?”

Tôi hỏi nhỏ, thiếu điều muốn cắn vào lưỡi. Ánh mắt Mikki chuyển từ bóng lưng Kyou sang tôi, nụ cười vẫn còn nguyên khi cậu ấy ghì chặt cây bút.

“Không phải chuyện gì lớn!”

Tôi vừa nhìn thấy dòng chữ đó, liền lắc đầu lia lịa. Làm gì có chuyện.

Mikki khẽ cắn môi khi thấy vẻ mặt và cái lắc đầu của tôi, lại viết tiếp.

“Tớ muốn làm sáng tỏ bí mật.”

Bí mật?

Mikki lại viết thêm như muốn trả lời cho câu hỏi của tôi.

“Tớ biết cả rồi.”

Trái tim tôi réo lên liên hồi như chỉ sợ đã vang vọng khắp cả thư viện.

Biết cả rồi, biết gì cơ?

Nhịp tim tôi càng lúc càng nhanh. Những luồng suy nghĩ quét qua lan tràn trong đầu, tôi chẳng thể nói được gì, miệng cứ khép vào lại mở ra thì thấy Kyou đã quay lại.

Cũng chẳng biết có nên thầm cảm tạ vì cậu ấy chịu quay về hay không nữa.

Chỉ là trong ánh mắt cậu ấy, tôi nhìn ra sự rung động sâu xa hơn cả cuộc hội thoại lúc trước giữa hai đứa. Cậu ấy những mong có thể che giấu nó nhưng chẳng thể lui được nữa rồi.

Ngay lúc Kyou ngồi xuống, Mikki lại mau chóng viết tiếp. Tôi hốt hoảng viết lên tờ giấy nhớ “Đợi đã”. Mà tại sao có mỗi từ “Đợi đã” tôi cũng không nói thành lời được nhỉ? Chẳng biết những thứ cảm xúc đang lảng vảng nơi đây là thế nào, cần phải xác nhận lại một chuyện đã.

“Tớ ngồi đây cũng được sao?”

Tôi vừa viết ra câu ấy, ánh mắt Mikki đã đưa sang Kyou. Mikki ra chiều nghĩ ngợi, lấy tay chống cằm. Kyou thì khẽ gật đầu hai cái.

Cuối cùng, Mikki viết chữ “Được chứ”, tôi liền nhắm mắt lại để lấy tinh thần đối mặt với quyết định này.

Tôi biết. Tôi biết. Tôi biết.

Tôi có nghĩ thế nào cũng không thể hiểu nổi cảm xúc của Kyou. Tôi với Kyou cũng chỉ giấu Mikki mỗi chuyện đó và năng lực của tôi thôi chứ có gì nữa đâu. Nhưng chắc chắn không phải chuyện liên quan đến năng lực của tôi.

Nếu Mikki đã biết được tâm sự của Kyou đúng như dự đoán của tôi, hai người đó có thể thổ lộ tình cảm với nhau, nhưng cũng không thể chắc chắn sẽ có kết cục tốt đẹp. Làm sao bây giờ nhỉ? Cậu ấy có vẻ tức giận nhưng biết đâu chỉ là do tôi nghĩ vậy thôi.

Tôi chỉ biết kết cuộc vẫn nằm nơi đầu bút của Mikki. Tôi cũng chẳng có trong tay sức mạnh khiến nó đừng diễn ra, chỉ có thể chứng kiến mà thôi. Nếu cần dùng sức mạnh ngăn nó lại, đó là việc của Kyou. Tôi cũng biết là Kyou chắc chắn sẽ không làm như vậy.

Không đợi mực nơi đầu bút kịp khô trên mặt giấy, Mikki kẻ thành dòng rồi viết.

“Cậu với tôi.”

Cậu ấy chỉ viết được có thế.

Tôi ngạc nhiên. Mikki cũng ngạc nhiên.

Vẻ mặt Kyou cũng vô cùng ngạc nhiên. Điều này đúng là kì lạ, nhưng tôi ít nhiều cũng hiểu được ý nghĩa thể hiện qua nét mặt cậu ấy. Cậu ấy chắc chưa bao giờ nghĩ bản thân dám làm như vậy.

Bàn tay Mikki nắm chặt cây bút, tay Kyou đang giữ chặt tay cậu ấy. Cậu bạn tôi vội vàng rụt tay lại nhưng không thể vờ như chưa từng làm ra hành động đó. Cậu ấy cứ nắm rồi lại mở lòng bàn tay ra, lí nhí nói lời xin lỗi.

Mikki cũng đờ ra nhưng lại là người nhanh chóng phục hồi tâm trạng nhất trong số ba đứa chúng tôi. Có thể nói là do kinh nghiệm nhiều hơn chăng? Cô ấy lại viết vào trong giấy nhớ “Sao thế?”

Cây bút của Kyou nằm ngay trước mặt. Vậy mà Mikki còn cố ý chìa cây bút của mình ra cho cậu ấy.

Cậu ấy cứ nhìn cây bút đó, rồi nhận lấy với vẻ miễn cưỡng. Suy nghĩ thật kĩ rồi viết ra giấy. Chỉ có ba chữ.

“Cậu thôi đi.”

Tôi mường tượng trái tim của Kyou dồn nén trong ba chữ này, bao nhiêu thứ cảm xúc cuộn lại thành một nùi, chẳng hiểu sao nước mắt như chực rơi ra. Đương nhiên tôi phải cố kìm nó lại.

Mikki không giấu nổi vẻ ngỡ ngàng, cô ấy giật cây bút và viết “Sao thế?” rồi lại chìa bút ra cho cậu ấy.

Kyou chẳng hề nhìn về phía Mikki khi viết lời đáp. Vẻ mặt đó như thể đang cố ghìm lại tiếng kêu gào, như thể cậu ấy đã muốn buông bỏ mọi thứ.

“Xin lỗi.”

Những ngôn từ bung ra từ đầu bút đã giải thích cho lời xin lỗi của Kyou.

“Tớ nghĩ có lẽ Mikki đã nhận ra rồi. Vậy nên cậu mới cố tình tìm đến đây. Cảm ơn cậu. Tớ biết cậu đến để vạch lằn ranh giữa chúng ta. Nhưng tớ sẽ không làm gì phiền tới cậu, nên không cần đâu. Tớ cũng không có ý đăng kí vào cùng trường đại học với cậu. Cậu cứ an tâm. Khỏi phải lo nghĩ vì một kẻ như tớ, xin lỗi.”

Sau lời xin lỗi đó, cũng là lời tỏ tình của Kyou. Trái tim tôi như chấn động. Kyou đoán biết được suy nghĩ của Mikki. Cậu ấy đã biết vậy rồi, nhưng Kyou vẫn không hề nài ép mà nói như thể muốn rút lui.

Chỉ có lời cuối cùng trong đó, mình lại cực kì thấu hiểu. Một kẻ như tớ, xin lỗi. Lời đó cũng có nghĩa là tớ thích cậu. Chỉ có điều đó, tôi cực kì hiểu.

Chẳng rõ Mikki sẽ phản ứng ra sao. Tôi nhìn theo cậu ấy đọc từng lời Kyou viết ra. Lòng thầm cầu mong cô bạn này sẽ không làm tổn thương người bạn kia của mình. Tôi không hiểu nổi cô ấy nghĩ thế nào mà nay lại định đến viết thư ngay trước mặt cậu ấy vậy, nhưng nếu không vặn xoắn mọi thứ, nếu không nảy ra chuyện gì kì lạ, biết đâu hai người đó sẽ...

“Cậu xin lỗi làm gì?”

Giọng nói của Mikki như thể trong một thoáng đã quên mất mình đang ngồi ở thư viện. Bản thân câu nói không hề có ý gây hấn nhưng giọng điệu đó khiến tôi thấy run.

Quái vật đã thổi lửa lên rồi.

“Này, cậu xin lỗi để làm gì?”

Cô ấy đang giận điên người. Tôi từng thấy Mikki cáu, cũng nhiều lần thấy Mikki khó chịu. Nhưng mà đây là lần đầu tiên mình thấy Mikki nổi giận.

“Đừng có ngốc.”

Giọng nói đó và điệu bộ hùng hổ đẩy ghế đứng dậy quá không phù hợp với khung cảnh trong thư viện, Mikki đã gom hết ánh mắt về phía tôi. Nhưng cô ấy nào có tâm trí để ý nữa, nhồi nhét hết mấy thứ đồ của mình để trên bàn cho vào trong cặp. Sau đó vò nát tờ giấy viết thư mà vứt lại trên bàn.

Mikki không nói năng gì thêm. Cô ấy chỉ liếc lại nhìn tôi một cái sau cuối, rồi giậm mạnh chân bước nhanh ra ngoài.

Tôi và Kyou đờ đẫn nhìn theo bóng cô ấy đi xuống cầu thang. Rồi hai đứa nhìn vào mắt nhau, đóng đinh suốt mười mấy giây.

Trong mười mấy giây đó, hai đứa chắc đã nghĩ tới rất nhiều thứ. Tại sao Mikki lại giận, lời cô ấy nói trước khi bỏ đi mang ý nghĩa gì chứ? Lời nào của Kyou đã khuấy lên lửa giận trong lòng cô ấy như vậy? Giờ, bọn mình nên làm gì?

Tôi không tìm được câu trả lời nào cả nhưng miệng đã buông lời từ lúc nào.

“Đi đi.”

Vẻ mặt của Kyou như đang “Ơ?”, tôi cũng quên mất rằng nơi này là thư viện. Quên mất mình là ai, quên mất mình đang hành xử thế nào, quên mất tất cả rồi.

“Đuổi theo Mikki đi. Giờ cậu mà không đi, mọi thứ sẽ hỏng bét.”

Tôi nhất định không muốn làm trung tâm chú ý của kẻ khác nhưng lại lỡ to giọng nói vậy. Chỉ để mình Kyou hiểu được.

Vài giây sau đó, Kyou như khựng lại rồi cậu ấy cũng đứng lên và đuổi theo cô bạn. Tôi lặng lẽ dõi theo từ đầu chí cuối.

Mặc kệ những ánh nhìn vẫn đổ vào người, tôi thả lỏng đôi vai, thở dài rồi đột ngột nghĩ ra điều này.

Có lẽ là chính lúc này. Cuộc đời tôi sau này chẳng biết sẽ có chuyện gì xảy ra. Nhưng vì hôm nay, vì giờ phút này, tôi đã được sinh ra với một năng lực không ai khác có được.

Tôi có thể khuyên nhủ Kyou như thế chính vì tôi có thể nhìn thấy.

Bởi tôi nhận thấy mũi tên vươn ra từ Mikki vẫn luôn hướng về phía Kyou.

Tôi đã luôn cầu rằng mũi tên này sẽ không quay ngược hướng với Kyou như ngày trước nữa. Lần này, tôi gom góp trái tim vào lời cầu nguyện, nguyện cho may mắn sẽ chắp cánh cho cậu ấy.

Thế rồi tôi đứng dậy khỏi ghế, cúi đầu vài lần xin lỗi những người ngồi quanh đó rồi rời đi. Tôi cũng có lời xin lỗi cô thủ thư tầng hai, rồi xuống tầng một nhưng không thấy bóng dáng hai đứa bạn đâu nữa.

Thay vào đó, cánh cửa tự động mở ra vào đúng lúc ấy và tôi nhìn thấy một dáng người quen thuộc.

Tôi nhanh chân bước lại gần thì thấy Jika sảng khoái cười và nói “Cậu vất vả rồi.” Chẳng rõ cậu ấy đã biết chuyện gì chưa, nhưng thấy cậu ấy vẫn giống mọi khi như thế tôi lại thấy an tâm hơn, bần thần thở dài một hơi thật lớn.

Gửi Kyou,

Chuyện xảy ra trưa nay. Đầu tiên, tớ phải viết ra suy nghĩ về chuyện không hợp lẽ ai cũng thấy được này. Mong rằng Kyou của mười năm sau đọc được, sẽ nhớ ra các cậu đã khiến mình khổ sở đến thế nào. Vậy nên, tớ nhất định phải chọc các cậu cho thỏa.

Để xem, cô nàng quái vật bạo lực Mikki mà cậu cực kì thích kia kìa. Cô nàng ấy ngốc lắm. Thật đấy. Tớ cũng muốn nói thẳng vào mặt cô nàng câu này nhưng mà không phải hôm nay.

Tớ cũng nói thẳng luôn, Kyou cũng ngốc không kém. Vậy nên, câu chuyện lần này, chỉ có thể nói là sự ngốc của hai người đã ăn ý với nhau đến cực điểm. Hai người phải có trách nhiệm trưởng thành lên rồi đãi ba đứa bọn mình đi ăn thịt nướng nhé.

Đầu tiên, tớ sẽ viết về điểm ngốc nghếch của Kyou. Cậu lúc nào cũng chăm chăm mổ xẻ mọi thứ rồi suy nghĩ quá nhiều. Lí do khiến tớ phải xin lỗi cả đống người trong thư viện là bí mật của cậu đấy. “Mikki chắc thấy phiền với tình cảm của tớ lắm,” cậu hoàn toàn sai rồi. Cậu đã đánh giá quá cao sự tinh nhạy của Mikki. Cô nàng đó đâu đủ tinh tế đến độ để tâm tới mấy điều như vậy chứ. Cái bệnh kém tinh ý của cô ấy đã thành mãn tính mất rồi. Nếu như không nảy ra chuyện hôm nay, chắc chắn cậu của mười năm sau cũng sẽ không thể thấu hiểu được điều này.

Mikki thì kém tinh ý, cậu lại tiểu tiết quá. Tớ nghĩ đây là một điểm rất quan trọng nên cậu phải để tâm vào mà đọc đó. Cậu đã đánh giá quá thấp bản thân mình. Không, tớ hiểu chứ. Mỗi lúc tiếp xúc với người khác, cậu toàn nói “kẻ như tớ”, “đứa như tớ” này kia. Tớ cũng hay như thế nên rất hiểu lòng cậu. Nhưng tớ tưởng như cậu đánh giá bản thân thấp tới mức có hay không có cậu cũng chẳng còn quan trọng. Điểm này của cậu thì khác với tớ. Tớ rất sợ bị kẻ khác ghét bỏ. Còn cậu lại nghĩ bản thân là thứ chẳng ai cần. Cậu đã hoàn toàn sai rồi.

Tớ không hề có chút tự tin nào vào chính mình. Nhưng nhờ có Mikki, Para, Jika và Kyou làm bạn, tớ dần dần, tuy chỉ một chút thôi, dần dần lấy lại sự tự tin vào bản thân. Còn hi vọng rằng có thể tự tin hơn trong mười năm tới. Vậy nên, cậu cũng cố gắng trở thành như vậy trong mười năm tới đi. Cũng tránh để xảy ra những chuyện như hôm nay nữa.

Vì chuyện hôm nay, tớ đã nhận ra một điều. Mỗi người trong bọn mình đều có tính cách, sở thích và suy nghĩ hoàn toàn khác biệt, mỗi người đều có nhiệm vụ của riêng mình.

Mỗi người đều được trao cho một công việc riêng, nhờ thế mà mọi người mới có thể tương trợ lẫn nhau. Lần đầu tiên tớ nghĩ được như vậy đó. Tớ cũng chưa biết được mình có thể làm gì cho mọi người nhưng chỉ cần ở bên nhau rồi sẽ có điều gì đó mình làm được. Hơn nữa, tớ cũng nên báo đáp lại những gì các cậu đã làm cho tớ mới phải chứ. Cảm giác đó chính là lời giải đáp cho câu hỏi tớ là ai. Điều đầu tiên tớ làm là thay hai cậu đi xin lỗi mọi người trong thư viện.

Kyou cũng đã làm nhiều thứ cho tớ. Kyou là người bạn tớ thấy dễ nói chuyện nhất. Tuy có thể đó không phải điều gì lớn lao đối với nhiều người khác, nhưng tớ chưa hề gặp qua một người nào dễ nói chuyện như cậu cho đến tận hết thời cấp hai. Tớ vô cùng, vô cùng cảm tạ trời đất. Kyou còn kéo theo cả Jika, Para và Mikki nữa. Chắc ai cũng thấy nói chuyện với cậu rất dễ dàng bởi vì cậu rất biết lắng nghe mọi người, ít nhiều cho mọi người thấy được sự dịu dàng nơi cậu. Cậu lại chẳng nhận thức được điểm đó. Kyou đúng là ngốc thật.

Nhưng tớ lại thích sự ngốc nghếch quá mức đó của cậu, khiến bọn tớ không thể nào không ủng hộ cậu.

Chuyện xảy ra trong thư viện làm tớ thực sự sợ hãi. Mối quan hệ giữa hai cậu sẽ làm thay đổi hoàn toàn quan hệ của bọn mình. Nhưng nếu không thể hóa giải hiểu lầm này, Mikki của mười năm sau sẽ nhớ về cậu thế nào đây?

Khi cậu từ chối không muốn trao đổi thư mười năm sau với cô ấy, tớ cho rằng cô nàng đã nghĩ thế này. “Chắc Kyou không muốn Eru đọc được lá thư.” Lí do là thế này. “Cậu ấy để Eru chứng kiến lúc từ chối mình, Kyou có lẽ chỉ vui mỗi khi ở cùng Eru thôi. Chắc cậu ấy thích Eru. Mà hai người ấy có lẽ thích nhau thật, mình chẳng thể chen vào.” Chính vì hiểu lầm đó, cô nàng mới nảy ra ý định “Vậy thì mình sẽ chấm dứt tình cảm đơn phương này, chuyện này chỉ tổ ảnh hưởng việc ôn luyện, cần vạch rõ ranh giới giữa hai đứa.” “Vậy mà Kyou không thèm nghe lời mình nói đã cảm nhận được và từ chối mình rồi.” Tất cả hoàn toàn đều là hiểu lầm! Đồ ngốc! Nếu nghĩ đến chuyện một cô gái sẽ ngại ngùng mà hoảng loạn lên thế nào vì bị từ chối tình cảm, Kyou sẽ hiểu cậu ấy không có ý gì quá đáng với cậu và tớ.

Nhưng cũng là do Kyou không tốt. Lúc đó chẳng phải có giấy ở đấy sao? Cậu lại hiểu lầm rằng “tình cảm của mình bị Mikki phát hiện ra mất rồi” nên mới viết những lời đó cho cậu ấy. Nhưng trong tình cảnh đó, cậu ấy sẽ nhìn nhận thành cậu đang dùng ánh mắt ban phát ân huệ xuống người có tình cảm với mình đó. Đồ ngốc! Cậu tự kết luận vậy thì tự chịu khổ đi.

Tớ đã nói quá nhiều rồi, giờ chỉ muốn nói duy nhất một lời này với cậu thôi. Nói thẳng ra thì ngượng lắm nên hãy đọc đi nhé.

Vậy thì tớ nói nhé.

Cậu phải vĩnh viễn hạnh phúc đó!

“Ừ, coi như giải quyết xong được một vụ.”

Tôi đi về cùng Para, cậu ấy vắng mặt trong vụ việc hôm qua. Hai đứa chia đôi cái kem để ăn. Hôm qua, nhà cậu ấy có người họ hàng đột ngột qua đời nên cha mẹ phải vội đi thăm viếng, thành thử không tới thư viện. Nhưng đã nghe Mikki kể lại kết cục từ trưa rồi thì phải.

“Thích thật, tớ lại không có mặt ở đấy.”

“Không phải chuyện vui vẻ gì đâu.”

“Hai đứa đó mà trượt đại học thật thì hãy cùng cười nhạo đê.”

Thường mỗi khi Para nói ra mấy lời như vậy, tôi chỉ biết cười trừ. Riêng lần này, tôi đã gật đầu mạnh mẽ. “Ừ, phải cười cho thối mũi.”

“Ối, Miyazato đáng sợ chưa kìa.”

“Chạy theo mấy đứa ngốc đó mệt mỏi lắm.”

Para cười ha hả. Sau đó, cậu ấy lẩm bẩm một câu có vẻ không đùa cợt “Nhưng cũng thật tốt.” Một chút buồn len lỏi vào lòng nhưng tôi lờ nó đi.

“Nhưng giờ mới là bắt đầu thôi. Vẫn còn nhiều chuyện.”

“Đúng vậy nhỉ?”

Đúng, mới chỉ là bắt đầu thôi. Không phải riêng hai cậu ấy. Trong một năm tới, mỗi đứa chúng tôi sẽ bước đi theo một con đường riêng. Ai cũng ôm trong lòng nỗi lo lắng cùng mong đợi về những chuyện sẽ xảy ra với mình.

“À.”

“Hử? Gì thế, Miyazato?”

“Tự nhiên tớ lại nghĩ ra điều nên viết cho chính mình rồi.”

Một ý nghĩ chợt đến trong đầu khiến tôi buột miệng như vậy. Khi nào về đến nhà sẽ chộp bút viết liền.

Sau khi hóa giải bớt được một nỗi lo, cái kem trong miệng cũng thấy ngon lành hơn.

“Đúng rồi, cậu có biết sao Mikki không đặt biệt danh cho Kyou không?”

“Ơ, tớ không biết. Sao thế?”

“Hê hê hê. Lúc tớ hỏi, nó cũng ngạc nhiên lắm luôn.”

Para còn cố tình le lưỡi mơi cho tôi thấy hồi hộp.

“Hình như do cô nàng chẳng nghĩ ra được cái tên nào. Ngạc nhiên chưa? Tớ cứ nghĩ phải có lí do gì đặc biệt hơn chứ.”

“Ôi trời, gì thế?”

Có lẽ ngay từ đầu Mikki đã thầm cảm nhận được rồi mình sẽ thích Kyou, bản năng mách bảo cô ấy không muốn biến cậu chàng này thành một người bạn với biệt danh riêng chăng? Nhưng suy nghĩ này khiến tôi cũng có chút xấu hổ.

Sau mỗi lần loạn lên, những bí mật càng trở nên ngốc nghếch hơn. Có lẽ bọn tôi đã tùy tiện suy diễn mọi thứ theo cách phức tạp rồi chăng?

Nếu như mọi người đều có năng lực đặc biệt như tôi, có lẽ con người đã chẳng lạc mất nhau. Nhưng tôi lại thấy ai ai cũng sẽ rối loạn khi nhìn sâu vào tâm hồn kẻ khác.

Gửi mình của tương lai,

Mong bạn hãy hứa với mình một điều duy nhất.

Dẫu bạn đang làm gì, đang bên cạnh ai hay trở thành con người như thế nào.

Chúng ta nhất định sẽ nở nụ cười khi gặp lại nhau, mình tin chắc thế.

Chính vì vậy, hãy luôn vui khỏe nhé.

P/S:

Cho tới lúc đấy, hãy cố tìm cho được mũi tên hướng về phía mình nhé!

Chú thích:

[20] Time capsule: Hộp chứa bảo vật trong thời gian dài để lưu truyền lại cho hậu thế. Ở Nhật, các nhóm học sinh cuối cấp ba hay có thói quen viết thư gửi cho bản thân mười năm sau, rồi cùng chôn trong hộp Time capsule để sau này tụ họp và đọc lại chúng.

[21] Nguyên tác là một thành ngữ của Nhật ý chỉ thầy dày công dạy dỗ, trò đã giỏi hơn thầy.

[22] Một dạng kem thỏi bọc sô cô la của Nhật, thường một hộp có sáu cái.

[23] Ý nói “Ăn đi”.

[24] Bánh Choco Corone.

« Lùi
Tiến »