Điệu Valse địa ngục

Lượt đọc: 29625 | 24 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NGƯỜI LÀM ẢO THUẬT TRÊN
chuyến tàu đi saint peterburg

Thục đặt chiếc va li lên sân ga ẩm ướt rồi rất nhanh, ôm chặt chiếc sắc vào ngực. Thuý vung vẩy chiếc túi du lịch nhỏ, trong có một bộ quần áo mỏng dính và vài lon bia, luôn miệng chỉ đạo:

- Ví tiền đâu rồi? Cất hết đi, chỉ bỏ ra ít tiền lẻ thôi… Khổ quá, sao vé tàu lại để chung với vé máy bay? Tập trung vé tàu ra đây. Thế. Hộ chiếu cất vào ngăn nhỏ kia. Nhớ đấy. Ai bảo đưa hộ chiếu đừng đưa.

Chị Oanh già nhìn làn khói xám tỏa ra từ điếu thuốc Parliament trên môi Thuý sợ chết khiếp. Từ lúc gặp Thuý, Oanh lo bảo vệ ví tiền và hộ chiếu hơn cả tính mạng. Vào điện Kremlin, xuống Metro, lên Plaza, cứ ba phút một lần, Oanh cúi xuống nhìn chiếc sắc giả da cá sấu treo lủng lẳng trước ngực. Ðã vậy, dọc đường đi, thi thoảng Thuý lại củng cố tinh thần cảnh giác cao độ cho Thục và Oanh bằng những câu chuyện vụ án rùng rợn ở Mat. Câu chuyện nhẹ nhàng nhất lúc họ ngồi nhai bánh mì và uống nước lúa mạch đen ở nhà chờ là toàn bộ của nả trong một toa tàu đã bốc hơi trước khi đám hành khách thức dậy ngơ ngẩn trong khí ê te.

- Mà cái chất ê te bên này khiếp lắm. Nó làm con người ta đơ mất một tuần mới hồi phục trí nhớ.

Thục đã bật cười, nhìn bạn âu yếm. Cái từ “bên này” được Thuý sử dụng bất cứ lúc nào để thay thế cho một tính từ so sánh. Mười năm trước, Thuý hay gửi thư cho Thục qua đường bưu điện, sau thay thế bằng thư điện tử, rồi chat trên Yahoo Messenger và dần dần thôi liên lạc vì cả đôi bên đều bận. Thuý thường tả cho Thục những thảm lá vàng rơi trước cổng đại học Lômônôxốp mà từ đó nhìn xuống sông Matxcơva trải dài như vệt nắng xanh, những bông tuyết mềm rơi lả tả trên đại lộ Nikitsky, những buổi chiều hè đi shopping trong siêu thị Stockman mua đủ thứ quần áo thời trang (Thuý có gửi về cho Thục vài chiếc vì rằng rẻ lắm, lại là hàng hiệu) và đặc biệt là những người bạn đồng nghiệp rất dễ thương, lúc nào cũng làm như Thuý còn bé lắm, cần phải dạy bảo. Thế rồi Thục kiên gan không hề hé môi về chuyến công tác ngắn ngày. Thục liều gọi một chiếc taxi, đưa cho người tài xế bì thư. Xe chạy lâu lắm, nhưng Thục chẳng để ý. Những tưởng tượng về tình huống bất ngờ thú vị lúc gặp lại người bạn tiểu học khiến tim Thục nhảy nhót như lô tô.

Xe thả Thục trước một khu chung cư cũ kỹ, có bức tường vàng sẫm bao quanh, bên phải là một nhà máy với những cột ống khói đen kịt, bên trái là cánh rừng lưa thưa buồn tẻ. Thục ngơ ngẩn đi vào sân trước, chân giẫm lên những vũng nước lấp xấp lá cây, vỏ bao nylon và giấy báo cũ. Còn sau đó… Thục cố tránh không nghĩ đến, chỉ mơ hồ những căn phòng lúp xúp như ký túc xá sinh viên, tường dán báo cũ, mấy cô gái tóc đen da vàng ngả ngớn, kèo nhèo thêm vài rúp từ chiếc ví nhàu nát của những gã đàn ông tóc vàng béo ị. Thuý mặt mũi bầm tím đang đu người theo nắm tóc nằm trong tay gã đàn ông cao lớn.

- Một tuần nữa không trả thì gọi điện cho mẹ mày chuẩn bị chở xác con gái về nước nhé. Làm đĩ không đủ tiền phấn sáp.

Nhìn thấy Thục, Thuý kinh ngạc, sững sờ, tê tái rồi lớn tiếng mắng át đi.

- Sao đến mà không báo trước? Dám đi taxi một mình có ngày nó cho mất xác.

Thục ôm chầm lấy bạn.

- Ngày kia tao về. Mày dẫn tao đi Saint Peterburg chơi một chuyến nhé.

Thuý xông xáo xếp hành lý của Thục và Oanh vào khoang. Chiếc dát giường tầng một được nâng lên, ở dưới là hộp đồ chứa hành lý. Oanh khoái chí cười khanh khách.

- Thế này là an tâm rồi. Ðứa nào có gan xịt ê te cũng không qua mặt cái Thục được. Nó nặng gần bảy chục ký cơ mà.

Một thanh niên người Nga vào sau, tóc quăn vàng, chừng 30 tuổi, dáng người mảnh khảnh và đôi mắt xanh biếc, phẳng lặng như mặt sông Matxcơva. Anh ta chỉ có một chiếc túi ka ki cũ kỹ nên không quan tâm đến chuyện cất đồ như tụi Thục. Thấy ba cô gái, người hành khách nhoẻn cười làm thân, nụ cười hiền khô trông tồi tội. Oanh đưa mắt nhìn Thục đầy ý nghĩa, ý rằng may mắn, không phải chia sẻ khoang tàu đêm với một gã võ biền thô thiển nào đó. Người hành khách lạ mặt bắt đầu nói vài câu gì đó và Thuý dịch lại.

- Anh này hỏi mọi người có thích xem ảo thuật không. Anh ấy là nhà ảo thuật.

Thục và Oanh ngơ ngác gật đầu. Tức thì ảo thuật gia rút từ trong túi kaki vài chiếc khăn màu nhàu nát. Thoắt cái, những chiếc khăn biến mất, rồi anh ta ra hiệu, những chiếc khăn đã được thắt thành nơ ngay ngắn, nằm chễm chệ trên đầu ba nữ hành khách. Vài giây sau, chiếc khăn vụt biến thành bộ bài tây. Ðôi tay mềm mại của nhà ảo thuật vừa tung hứng vừa tráo bài thoăn thoắt, rồi trong khi các cô còn đang hoa mắt, 52 lá bài được lật lên, ngạc nhiên thay, chỉ toàn là Quy Cơ.

Thục quan sát thật kỹ, nhà ảo thuật chỉ mặc độc chiếc áo sơ mi vải sợi thô hơi cũ, anh ta lấy đâu ra lắm loại đạo cụ, từ vòng sắt, bóng bay, bóng bàn cho đến những con rối hình Marusca ngộ nghĩnh. Thục vẫn vô cùng hâm mộ những nghệ sĩ mà từ đôi tay, ánh mắt đều toát lên một thứ nghệ thuật thần bí siêu phàm và quyến rũ. Ðặc biệt là những nhà ảo thuật rong như chàng thanh niên người Nga này, vừa có vẻ cao quý, lãng mạn của người nghệ sỹ, vừa gợi lên sự thương cảm, xót xa cho một kiếp người lang bạt. Giờ Thục không còn nhìn thấy các nghệ sỹ xiếc lang thang, người hát rong hay những nhà ảo thuật ở vườn hoa, công viên nữa. Sự biến mất của họ cũng đầy bí ẩn. Chính là những người như Thục đã làm họ biến mất khi thay thế sự thưởng thức nghệ thuật ở những nơi cao cấp, sang trọng hơn. Tuy nhiên, một thành phố rộng lớn như Matxcơva, nơi những chiếc Rolls Royce kính đen hễ cứ đỗ đèn đỏ lại có vài chú bé tóc vàng như thiên thần chạy ra xịt nước lên thành xe, hối hả lau lau chùi chùi để rồi khi đèn xanh xuất hiện, chỉ còn tiếng rú ga êm ái và làn khói thơm lừng xộc ra từ đuôi xe thay vì vài rúp lẻ, những nghệ sỹ đàn rong, xiếc rong vẫn tồn tại. Họ ở khắp nơi, cả dưới hầm đường bộ dẫn sang điện Kremlin.

Chàng thanh niên này có lẽ cũng đến từ một nơi như thế. Và sáng mai sẽ đặt chiếc túi kaki cũ kỹ trong một góc sân nào đó của Cung điện Mùa hè, tươi tắn biến nắm giấy vụn thành bó hoa đủ màu sắc tặng khách du lịch để đổi lấy nắm bạc lẻ đủ trả tiền cho bữa tối và phòng trọ. Chàng thanh niên nhoẻn miệng cười chỉ cái gì đó trên cổ Thục. Thục đưa tay lên, hốt hoảng.

- Thôi chết, chiếc dây chuyền của tao.

Ảo thuật gia xoè tay, chiếc dây mặt rubi đỏ tía đã nằm gọn trong lòng bàn tay hồng hào và mịn màng như tay con gái. Thuý và Oanh vỗ tay.

- Giỏi quá. Ảo thuật Nga siêu thật.

Thục đỏ mặt ngượng nghịu.

- Cứ tưởng rơi mất. Ðây là chiếc dây chuyền may mắn. Rubi chỉ hợp với người sinh tháng bảy.

Thuý giải thích cho nhà ảo thuật hiểu đại ý đây là một kỷ vật do bà ngoại để lại cho Thục, mà hồi bé cả hai đứa cứ sà vào lòng bà để “xem một tí”. Viên rubi to bằng chiếc cúc áo, và bất kỳ một thợ kim hoàn mới vào nghề nào đều đoán được giá trị của nó khi vừa liếc qua. Nhiều người khuyên Thục không nên đeo nó khi đi xa vì quá nguy hiểm. Nhưng Thục lại cho đó là một thứ bùa hộ mệnh gia bảo. Nhà ảo thuật à lên khi nghe giải thích ý nghĩa của viên rubi, rồi khi thấy ba khán giả bắt đầu lãng dần các màn biểu diễn, anh ta tế nhị dừng lại và cởi giày, sắp xếp chăn gối, vẻ sửa soạn đi ngủ.

Từ lúc gặp Thuý đến giờ, chỉ vẻn vẹn có sáu tiếng đồng hồ, nên Thục chưa kịp hỏi điều gì. Thục kéo Thuý ra ngoài hành lang, xót xa đặt tay lên những vết bầm tím. Thuý nhăn mặt nhìn ra cánh rừng hàn đới lúp xúp vài khu vườn kính tồi tàn trồng củ cải đỏ, giờ nhờ nhợ trong bóng đêm.

- Mày thất vọng về tao lắm nhỉ. Nhưng xin mày, đừng kể với ai ở nhà. Tao không muốn thế này. Không muốn. - Giọng Thuý gắt lên, đùng đục.

Thục dịu dàng.

- Ðến Peterburg, mình nói chuyện này sau, hãy cứ chơi một ngày cho đã. Rồi trước khi về, mày kể lại mọi chuyện cho tao nghe. Nếu mày cần bất cứ điều gì...

- Không cần gì cả. – Thúy quay phắt vào khoang tàu vẻ muốn chấm dứt câu chuyện.

Nhà ảo thuật và chị Oanh già đã ngủ say. Thục nằm ở tầng một còn Thuý tầng hai. Âm thanh đều đặn của đoàn tàu va vào đường ray khiến Thục dễ dàng chìm vào giấc ngủ. Trong mơ, Thục thấy cả ba mặc những bộ váy ánh bạc, thân váy dát vàng rực rỡ. Chiếc váy xoè có gọng nặng chịch khiến khó khăn lắm Thục mới đi được một bước. Họ đứng trên thềm Cung điện Mùa đông và đang chờ đợi một điều gì đó. Một cỗ xe ngựa sáu tuấn mã phi đến. Xa giá cũng được dát vàng, lấp lánh và uy quyền như cỗ xe của thần thánh. Một người trẻ tuổi bước xuống. Là Sa hoàng, ngài đội vương miện tròn xoay nạm 12 viên ngọc quý màu hổ phách, cổ áo xanh nhạt của ngài dựng lên ôm lấy mớ tóc loăn xoăn và khuôn mặt thanh tú. Khuôn mặt ngài quen quen. Trời ạ, là khuôn mặt của nhà ảo thuật. Ngài bước tới, tiến thẳng lên bậc tam cấp rồi đưa tay về phía Thục. Ngài bế Thục lên xe ngựa. Mớ tóc quăn mềm mại chạm vào má Thục nhồn nhột. Thục hãnh diện vén rèm vẫy hai bạn đang đứng ngẩn tò te trên bậc thềm. Xe ngựa bắt đầu chuyển bánh. Chợt Thục thấy Thuý và Oanh cứ thế chạy đằng sau gọi tên Thục.

- Dừng lại đã. - Thục bảo Sa hoàng.

Nhưng cỗ xe lại chạy nhanh hơn và càng lúc càng xóc, xóc kinh hồn. Nó vòng ra sân trước, phi nước đại trên phố không một bóng người rồi phóng thẳng lên cầu. Ðã đến giờ cho tàu bè qua lại, chiếc cầu tự động nâng lên, nứt làm đôi, cỗ xe ngựa theo đà lao thẳng xuống mặt sông Neva đen ngòm. Dòng nước đen lạnh như băng nuốt lấy Thục. Thục vùng vẫy, hét lên và bừng tỉnh. Trời đã sáng. Một người phụ nữ Nga to béo đang đứng trước mặt Thục. Bà ta mặc đồng phục của nhân viên đường sắt. Người Thục đầy nước. Thục nhìn xô nước trên tay bà ta, đầu nặng chịch, lại có tiếng vo vo ở trong tai. Có thể mãi đến sau này, Cung điện Mùa đông và sông Neva vẫn còn là một cơn ác mộng đối với Thục.

Cả ngày hôm đó, bọn Thục nằm bẹp ở khách sạn. Cả ba đã bị đánh thuốc mê, dĩ nhiên trừ ảo thuật gia. Thuý không bị mất gì hết vì Thuý dùng thẻ tín dụng. Còn Thục và Oanh, là toàn bộ của nả gìn giữ suốt cả chuyến đi đã được cất gọn ghẽ trong hộp chứa đồ dưới dát giường. Thục chợt sờ tay lên cổ. Ơn Trời, nó vẫn còn nguyên. Thục thầm biết ơn nhà ảo thuật và sự may mắn của viên rubi.

Ngày hôm sau, Thuý đưa Thục và Oanh ra sân bay. Mặt Thuý rầu rĩ, đôi lúc hốt hoảng và nhìn Thục len lén như định nói điều gì. Thục biết Thuý cảm thấy có lỗi khi không bảo vệ được bạn. Lúc ở sảnh, Thục xiết chặt tay Thuý, giọng cố tỏ ra hài hước.

- Không sao đâu, tao vẫn còn viên rubi là may rồi. Người ta vẫn còn nhân đạo chán.

Mắt Thuý rân rấn nước. Thục an ủi:

- Rồi mai kia mày cố gắng về nước, mình sẽ gặp lại.

Thục đi vào phòng chờ. Khi đoàn khách đã rục rịch xếp hàng trước cửa lên máy bay, Thục chợt nhớ ra chiếc áo mình đang khoác trên người là của Thuý đưa cho mượn tạm. Thục vội vàng quay lại, với hy vọng mỏng manh rằng Thuý vẫn còn đứng đâu đó ngoài sảnh. Quả nhiên, Thuý vẫn còn ở đó, nhưng đang tranh luận gay gắt với một người đàn ông tóc vàng. Họ giằng co và người này tát Thuý một cái khiến Thuý ngã văng xuống đất, để lộ khuôn mặt của anh ta giữa sảnh sân bay Domodevodo sáng choang, rõ như được scan với độ phân giải 1000 DPI, là nhà ảo thuật lang thang.

Thục chạy như bay về phía đoàn người xếp hàng như sợ chiếc máy bay sẽ bỏ mình ở lại. Ðằng sau loáng thoáng tiếng người kêu tên Thục. Lúc máy bay cất cánh, tai Thục ù đi. Cánh máy bay chao thành một đường vòng, cho hành khách tận hưởng những phút cuối cảnh Matxcơva sáng lộng lẫy trong ánh đèn trước khi bay vào đám mây mù sâu thẳm.

« Lùi
Tiến »